Kiều Phong - Hồ Chí Minh có phải là một nhà tư tưởng?

  • Bởi Khách
    14/12/2014
    14 phản hồi

    Kiều Phong

    Hồ Chí Minh được xem như cha già của dân tộc Việt Nam, đi đâu, làm gì cũng nghe nhắc đến tư tưởng Hồ Chí Minh. Thế nhưng, tư tưởng Hồ Chí Minh là gì, có thật hay không? Cho đến nay vẫn chưa có một lời giải thích rõ ràng khúc chiết kể cả từ phía những người cộng sản Việt Nam.

    Tư tưởng Hồ Chí Minh mâu thuẫn với chủ nghĩa Marx- Lenin

    Trong thời kỳ đổi mới và hội nhập, ý thức hệ chính thống là chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, có kèm theo mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh như là phần diễn giải. Tuy nhiên, theo tiến sĩ Lý Tùng Hiếu, giảng viên khoa Văn hóa học,Trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM, thì những chủ nghĩa, tư tưởng và mục tiêu ấy lại có mâu thuẫn lẫn nhau: chủ nghĩa Mác - Lênin muốn áp dụng đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản để xoá bỏ các giai cấp bóc lột; còn tư tưởng Hồ Chí Minh và mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh thì chấp nhận sự tồn tại của các giai cấp, tầng lớp khác nhau và khuyến khích việc làm giàu chân chính. Liên quan đến các chủ thể làm giàu, bản Hiến pháp năm 1992, ghi rõ: “Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân mà nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và tầng lớp trí thức” (Điều 2). Theo đó, công nhân, nông dân, trí thức là những giai cấp tầng lớp cơ bản trong xã hội Việt Nam, hợp thành “nền tảng” của quyền lực nhà nước; còn những tầng lớp giàu có trong xã hội như doanh nhân Việt Nam và cán bộ chức quyền không được xem là thành phần “nền tảng”. Cũng liên quan đến các chủ thể làm giàu của thời kỳ này là tham vọng duy trì “vai trò chủ đạo” của khu vực doanh nghiệp có vốn nhà nước, trong khi kinh tế thị trường đòi hỏi sự cạnh tranh công bằng giữa các thành phần kinh tế quốc doanh, dân doanh, tư bản nước ngoài, v.v. Tham vọng duy ý chí đó dẫn đến những đường lối, chính sách, pháp luật thiếu bình đẳng và hay thay đổi, gây bất lợi đối với doanh nhân và với những người Việt Nam giàu có nói chung. Vì vậy, đối với đạo đức làm giàu, sự mâu thuẫn ấy đã tạo ra những nghịch lý trong thực tế: doanh nhân Việt Nam nỗ lực làm giàu và nhiều người hãnh diện về sự giàu có của mình, nhưng luôn cảm thấy mình phụ thuộc vào nhà nước và lép vế trước các đại gia tư bản nhà nước và tư bản nước ngoài. Còn cán bộ chức quyền thì dễ dàng làm giàu dựa vào việc hối mại quyền thế và thực tế thì họ đã làm thành cả một quốc nạn tham nhũng kéo dài, nhưng vì trên danh nghĩa họ là những người ăn lương nên không thể công khai sự giàu có và cách làm giàu của bản thân mình.

    Như vậy có thể thấy, đạo đức làm giàu trong thời kỳ đổi mới - hội nhập cũng là một nghịch lý lớn. Do những chủ nghĩa, tư tưởng và mục tiêu lớn của thời kỳ này có chỗ mâu thuẫn lẫn nhau, đạo đức làm giàu trong thời kỳ này là một khái niệm mơ hồ và khó lòng vận dụng.
    Còn đối với cán bộ chức quyền, nội dung của đạo đức làm giàu không được nêu lên mặc dù không ai cấm cán bộ ấy làm giàu hợp pháp. Nhưng những quy định khác có liên quan đến đạo đức làm giàu của cán bộ chức quyền thì sẵn có trong tám chữ: cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, và được cụ thể hoá trong các Luật Cán bộ Công chức và Luật Viên chức. Nếu tuân thủ đúng những yêu cầu ấy thì cán bộ chức quyền không thể làm giàu được, trừ phi lương thưởng của họ được nâng cao hơn mức hiện nay.

    Chính vì vậy, thái độ của xã hội đối với việc làm giàu và đạo đức làm giàu trong thời kỳ đổi mới - hội nhập cũng bao gồm hai loại: tích cực và tiêu cực. Giàu có như doanh nhân Việt Nam, cán bộ chức quyền, trong con mắt dân gian đều là cái giàu có đáng ngờ.

    Dấu hiệu đạo văn

    Ông Hồ hay trích dẫn ca dao, tục ngữ, thường nhắc lại những câu nói của người xưa, vì ông không dẫn nguồn nên các thế hệ học giả vốn quen lừa dối cứ tưởng ông là người đầu tiên đưa ra những quan điểm đó.

    Chẳng hạn, Quản Trọng bên Trung Quốc bảo: Vì lợi ích một năm trồng lúa - Vì lợi ích mười năm trồng cây - Vì lợi ích trăm năm trồng Người. Nhưng khắp các biển hiệu giáo dục ở Việt Nam lại đề tên Hồ Chí Minh dưới hai câu sau trong số ba câu này của Quản Trọng.
    Độc lập - tự do - hạnh phúc cũng không phải là tư tưởng của Hồ Chí Minh mà trích từ trong học thuyết Tam dân của Tôn Trung Sơn: Dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc.

    Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư là những tiêu chuẩn đạo đức hết sức cơ bản của Nho giáo. Đây cũng không phải là tư tưởng của Hồ Chí Minh mà là của Nho gia.

    Hồ Chí Minh có một thời thanh xuân tiếp xúc nhiều với đạo Thiên Chúa. Ông trích dẫn nhiều câu nói của Giê-su, người sáng lập Ki-tô giáo và nhà tư tưởng lớn nhất thế giới tính đến ngày nay, nhưng những người cộng sản lại nói rằng ông là người đầu tiên phát biểu những quan điểm đó. Chẳng hạn, Kinh Thánh Tân Ước, Tin Mừng theo thánh Marco, một trong mười hai đệ tử của Giê-su, chương 9, câu 33 đến câu 36 có ghi lại sự việc như sau: “Sau đó, Ðức Giêsu và các môn đệ đến thành Caphácnaum. Khi về tới nhà, Ðức Giêsu hỏi các ông: "Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy?" Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả. Rồi Ðức Giêsu ngồi xuống, gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói: "Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người." Hồ Chí Minh đã chỉnh sửa quan điểm của Giê-su, thay đổi một số từ ngữ để trở thành một câu mang màu sắc chính trị của ông ta như ngày nay thường thấy trong các câu tuyên truyền của Đảng: “cán bộ là đầy tớ của nhân dân”. Điều đáng lưu ý là câu nói này được đem ra để bảo vệ chế độ và phân biệt chế độ hiện hành Việt Nam với các nước khác trong phe cộng sản.

    Vì sao có tư tưởng Hồ Chí Minh ở Việt Nam?

    Trên thế giới, các triết gia và người trí thức thường chỉ đề cập đến Marxist, Leninist, Stalinist, Maoist, Titoist nhưng chưa nghe đến Hoist. Kể cả những học giả Tây phương thân cộng như Jean Lacouture cũng xác nhận rằng Hồ Chí Minh là một con người hành động chứ không phải là một lý thuyết gia.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam định nghĩa tư tưởng Hồ Chí Minh như sau:

    “Tư tưởng Hồ Chí Minh là một hệ thống quan điểm toàn diện và sâu sắc về những vấn đề cơ bản của cách mạng Việt Nam, là kết quả của sự vận dụng và phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin vào điều kiện cụ thể của nước ta, kế thừa và phát triển các giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc, tiếp thu văn hoá nhân loại...”

    Thế nhưng, những quan điểm đó rời rạc và chung chung chứ không phải là hệ thống, không đưa đến một chương trình hành động. Tư tưởng phải nằm trong một hệ thống triết học hoặc một hệ thống tư duy, ông Hồ không đưa ra được một hệ thống mới. Hơn nữa, chính ông Hồ cũng đã nói: Tôi không có tư tưởng nào ngoài tư tưởng Marx- Lenin.

    Nhà cầm quyền cũng biết điều này. Nhưng tại sao họ phải gán một tư tưởng cho Hồ Chí Minh? Đó là vì những năm 1990, Liên Xô sụp đổ cùng hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu. Câu khẩu hiệu Chủ nghĩa Marx- Lenin bách chiến bách thắng đã mất hoàn toàn giá trị. Họ ghép tư tưởng Hồ Chí Minh với chủ nghĩa Marx-lenin với hàm ý rằng bên châu Âu người ta thất bại, còn chúng tôi có tư tưởng ông Hồ nữa nên sẽ không thất bại và chúng tôi có quyền lãnh đạo vĩnh viễn là hợp lý.

    Hiện nay bộ môn Tư tưởng Hồ Chí Minh tại các trường đại học có số thí sinh dự thi ít, điểm chuẩn rất thấp so với các ngành còn lại. Chính phủ miễn, giảm học phí cho ngành này nhưng cũng chẳng ai mặn mà. Nhưng môn này đi ngược xu thế toàn cầu hóa và do đó không thể đi ra được quốc tế. Lý do căn bản nhất trôi lững lờ như một tảng băng trôi, đó là, chủ nghĩa Marx-Lenin giống một thứ môn tâm lý học chứ không phải môn khoa học, còn Hồ Chí Minh rõ ràng là một nhà mưu lược chứ không phải là một nhà tư tưởng, thật sự không tồn tại cái mà Đảng gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh. Xét trên nhiều phương diện, những quan điểm của Hồ Chí Minh lại trái ngược với Marx-Lenin, cho nên, càng áp dụng chúng, đất nước càng lụn bại.

    Kiều Phong

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Phản hồi: 

    Cho đến trước khi hệ thống chính trị Đông Âu và Liên Xô sụp đổ, ở VN không thấy nói tới món gọi là "tư tưởng HCM".

    Như t/g Kiều Phong đã viết: "Thế nhưng, những quan điểm đó rời rạc và chung chung chứ không phải là hệ thống, không đưa đến một chương trình hành động. Tư tưởng phải nằm trong một hệ thống triết học hoặc một hệ thống tư duy, ông Hồ không đưa ra được một hệ thống mới. Hơn nữa, chính ông Hồ cũng đã nói: Tôi không có tư tưởng nào ngoài tư tưởng Marx- Lenin".

    Sinh thời, con người văn hóa chánh trị của HCM chưa từng tự xây dựng cho mình một hệ thống tư tưởng độc lập nhất quán và xuyên suốt. Ông ấy chỉ dẫn lại một cách rời rạc có tính lâm thời theo từng hoàn cảnh, những ý tưởng vay mượn của người khác. Chưa ai nghe ông diễn thuyết bằng lời hay đọc một cuốn sách nào của ông có nội dung lớp lang, trình bày một dòng suy tưởng văn hóa chánh trị đặc trưng HCM, đủ để đảng của ông vận dụng như một la bàn.

    Đầu thập niên 90/tk 20, cuộc đại khủng hoảng lý thuyết trong các nước CS còn sót, khi Liên Xô không còn là chỗ nương tựa mọi mặt từ vật chất đến tinh thần của phong trào vô sản, vô
    thần. Khi không còn cái nôi ấm của CNXH, chế độ CSVN rơi vào khoảng không tư tưởng, tức như kẻ đi đêm không đèn, đi biển không hải bàn cũng chẳng thấy hải đăng.

    Để cứu một cuộc đắm tàu chắc chắn, CSVN gấp rút dùng các lý thuyết gia đỏ, cấp thời cứu vãn bằng cách xào chế ra một món từ nguyên liệu thập cẩm nhặt nhạnh, đặt tên là tư tưởng HCM.
    Vì nguyên liệu không thích hợp nhau như cá chạch nấu mật ong , họ lấy bổn nguyên liệu tiết canh đỏ trộn với đường phèn nhập cảng từ các nước phương Tây..., nên cái món mới chế biến không ai nuốt trôi. Nó gồm xương sườn Mác Lê, nhưng bỏ kinh tế chỉ huy thay bằng kinh tế thị trường của CN tư bản, nên mệnh danh gộp lại là KTTT định hướng XHCN.

    Để dân chúng có thể nuốt món như ốc luộc chấm đường cát này,
    các nhà lý luận đỏ phải gia vị hương liệu truyền thống cách mạng VN. Cạo mớ lông vô sản bỏ đi, băm xương sườn Mác Lê bách chiến bách thắng với huyết đỏ, trộn đường phèn, gia vị hạt tiêu cay nồng chủ nghĩa yêu nước, hấp luộc cho ra lò món t/t HCM chưa từng thấy trong menu văn hóa chánh trị của trường phái ẩm thực nào!

    Đây là một sản phẩm ngộ biến làm càn, nấu nướng lung tung. Ông HCM từng nói:"Muốn GP dân tộc cứu nước, chỉ có con đường cách mệnh vô sản". Bát tiết canh Mác Lê tanh lợm tương phản với cục đường hữu sản KTTT đích thực. Họ hè nhau khen lấy khen để món chè tiết, cùng nhau ngụy tín tập thể và lừa dối dân tộc.

    Phản hồi: 

    Cho đến trước khi hệ thống chính trị Đông Âu và Liên Xô sụp đổ, ở VN không thấy nói tới món gọi là "tư tưởng HCM".

    Như t/g Kiều Phong đã viết: "Thế nhưng, những quan điểm đó rời rạc và chung chung chứ không phải là hệ thống, không đưa đến một chương trình hành động. Tư tưởng phải nằm trong một hệ thống triết học hoặc một hệ thống tư duy, ông Hồ không đưa ra được một hệ thống mới. Hơn nữa, chính ông Hồ cũng đã nói: Tôi không có tư tưởng nào ngoài tư tưởng Marx- Lenin".

    Sinh thời, con người văn hóa chánh trị của HCM chưa từng tự xây dựng cho mình một hệ thống tư tưởng độc lập nhất quán và xuyên suốt. Ông ấy chỉ dẫn lại một cách rời rạc có tính lâm thời theo từng hoàn cảnh, những ý tưởng vay mượn của người khác. Chưa ai nghe ông diễn thuyết bằng lời hay đọc một cuốn sách nào của ông có nội dung lớp lang, trình bày một dòng suy tưởng văn hóa chánh trị đặc trưng HCM, đủ để đảng của ông vận dụng như một la bàn.

    Đầu thập niên 90/tk 20, cuộc đại khủng hoảng lý thuyết trong các nước CS còn sót, khi Liên Xô không còn là chỗ nương tựa mọi mặt từ vật chất đến tinh thần của phong trào vô sản, vô
    thần. Khi không còn cái nôi ấm của CNXH, chế độ CSVN rơi vào khoảng không tư tưởng, tức như kẻ đi đêm không đèn, đi biển không hải bàn cũng chẳng thấy hải đăng.

    Để cứu một cuộc đắm tàu chắc chắn, CSVN gấp rút dùng các lý thuyết gia đỏ, cấp thời cứu vãn bằng cách xào chế ra một món từ nguyên liệu thập cẩm nhặt nhạnh, đặt tên là tư tưởng HCM.
    Vì nguyên liệu không thích hợp nhau như cá chạch nấu mật ong , họ lấy bổn nguyên liệu tiết canh đỏ trộn với đường phèn nhập cảng từ các nước phương Tây..., nên cái món mới chế biến không ai nuốt trôi. Nó gồm xương sườn Mác Lê, nhưng bỏ kinh tế chỉ huy thay bằng kinh tế thị trường của CN tư bản, nên mệnh danh gộp lại là KTTT định hướng XHCN.

    Để dân chúng có thể nuốt món như ốc luộc chấm đường cát này,
    các nhà lý luận đỏ phải gia vị hương liệu truyền thống cách mạng VN. Cạo mớ lông vô sản bỏ đi, băm xương sườn Mác Lê bách chiến bách thắng với huyết đỏ, trộn đường phèn, gia vị hạt tiêu cay nồng chủ nghĩa yêu nước, hấp luộc cho ra lò món t/t HCM chưa từng thấy trong menu văn hóa chánh trị của trường phái ẩm thực nào!

    Đây là một sản phẩm ngộ biến làm càn, nấu nướng lung tung. Ông HCM từng nói:"Muốn GP dân tộc cứu nước, chỉ có con đường cách mệnh vô sản". Bát tiết canh Mác Lê tanh lợm tương phản với cục đường hữu sản KTTT đích thực. Họ hè nhau khen lấy khen để món chè tiết, cùng nhau ngụy tín tập thể và lừa dối dân tộc.

    Phản hồi: 

    Kiều Phong: "Cho tới bây giờ, Hồ Chí Minh và Nguyễn Ái Quốc là một người hay hai người vẫn là một câu hỏi sừng sững thách đố trí tuệ nhân loại."
    XCams sơn bạn đã lên tiếng trả lời bạn đọc. còn việc bạn nghi ngờ Hồ chí Minh có phải là Nguyẽn Ái Quốc hay không thì hơi lạ, hay quá lạ. Nếu bạn muốn biết thì cứ đến Học Viện chính trị hành chính quốc gia Hồ Chí Minh hoặc trường Nguyễn Ái Quốc mà hỏi, vì cơ sở này này có hai cái tên như thế. Dân gian gọi nôm na là Trường Đảng ở cuối đường Hoàng Quốc Việt (hoặc đường Nguyễn Phong Sắc) quận Cầu Giấy Hà Nội.
    Trước kia cụ Phan Bội Châu đã có nhận xét về Nguyẽn Ái Quốc như sau: "Trong những người xuất dương làm cách mạng thì Nguyẽn Ái Quốc là người sắc sảo nhất, nhưng NAQ lên cầm quyền thì nước loạn." Sau này Nguyễn Ái Quốc đổi là Hồ chí Minh đấy.
    Còn tư tưởng HCM là gì thì Ban tuyên giáo TƯ đã đưa ra 12 điểm để giải thích và nói ngắn gọn đó là "tinh thần yêu nước kết hợp với CNXH" . Bạn tự bình luận về điều này. Bạn có biết nét chủ yếu của CNXH là gì không? Là "thế giới đại đồng", "giai cấp vô sản toàn thế giới liên hiệp lại", nghĩa là để tính giai cấp lên hàng đầu và xóa nhòa biên giới quốc gia, vừa quốc gia (yêu nước) vừa quốc tế.

    Phản hồi: 

    Chào các bạn, tôi là Kiều Phong, tác giả bài viết trên.
    Cho tới bây giờ, Hồ Chí Minh và Nguyễn Ái Quốc là một người hay hai người vẫn là một câu hỏi sừng sững thách đố trí tuệ nhân loại.
    Về việc Hồ Chí Minh có phải là nhà tư tưởng hay không, tôi xin khẳng định là không. Vì nếu có, thì phe xã hội chủ nghĩa của ông ấy,chẳng hạn như Cu-ba hay Trung Quốc, hoặc Triều Tiên đã công nhận rồi. Nhưng không ai công nhận cả.
    Lihncon , tổng thống Bắc Mỹ chiến thắng miền nam và phá bỏ chế độ nô lệ, nhưng phe Bắc Mỹ không đặt tên ông ta cho bất kỳ thành phố nào của miền Nam. Thế nhưng, tại sao người cộng sản Hà Nội lại lấy tên ông ta đặt lại cho thủ đô Sài Gòn?
    Tôi muốn mọi người có cái nhìn khách quan hơn về HCM.

    Phản hồi: 

    Khoảng năm 1954-1960 khi cụ Hồ mới ở chiến khu về Hà Nội thì sách báo CS có viết: "Chủ nghiã Mác- Ăng ghen- Lên nin-Stalin", sau đó lại viết : "Chủ nghiã Mác Lênin, tư tưởng Mao Trạch Đông, TÁC PHONG Hồ chí Minh" chứ chưa hề nói đến tư tưởng HCM. Nay nước đã loạn về trật tự trị an, lại thêm loan tư tưởng. Hồ có lấy những lới nói của những ông Tàu từ thời xã xưa rồi nhận là của mình, gọi là đạo văn.
    Thì chính Mác cũng là người đao văn (tức là ăn cắp văn), Mác lấy phần duy vật của Phơ bấch rồi gán vào phần biện chứng của Hê ghen và tạo ra chủ nghĩa duy vật biện chứng rồi nhận là của mình. Hồ Trung thành với ông tháy ăn cắp văn và cũng là kẻ ăn cắp văn đại tài. Cái vĩ đại cuả Hồ chỉ cáh cái gàn dở một sợi tóc.
    Người ta cứ đi tìm CNXH và đi tìm tư tưởng HCM giống như đi tìm "Lá diêu bông" trong bài thơ của Hoàng Cầm, tức là đi tìm cái không có rồi tranh cãi nhau ỏm tỏi. Tranh luận về cái không có thì tranh luận cả đời cũng không hết, không biết ai đúng ai sai. Chỉ có cái sai là đi tìm cái không có thôi. Vậy thì chấm dứt hay tranh cãi mãi?
    Nghe cói về CNXH thì quá nhiều, nhưng chưa hề thấy ai nêu ra những tiêu chuẩn của một chế độ XHCN phải có những tiêu chí nào?
    Còn trong thực tế thì thấy nước ta càng có bề dầy thời gian di theo CNXH thì lại càng bắt tay chặt chẽ với các nước tư bản mà trước kia ta coi là thù địch phải đánh đổ. Trước thì coi các nước tư bàn là thù nay lại coi một số nước tư bản là "đối tác chiến lược", chẳng hiểu CS lạt lọng tráo trở đến bao giờ.
    Néu như trước sai, nay nhận ra sai mà sửa thì quá hay, chẳng sao cả mà còn được hoan nghênh, nhưng sai không sửa mà lại lật lọng tráo trở lừa dân thì đáng lên án.
    Ở mièn Nam trước kia khi thay đổi chế độ từ phong kiến sang tư bản thì êm như ru, vua Bảo Đại sẵn sàng thoái vị vì tháy vai trò của mình đã hết. Còn CS bây giờ biết là sai nhưng tham quyền cố vị, đàn áp đổ máu những người muốn thay đổi chế độ cũ lỗi thời, thối nát bằng chế độ khác tốt đẹp hơn. Đây là cái tội của những người CS đối với dân tộc và đối với lịch sử.
    Hiện nay CS có mấy chỗ dựa, về tinh thần thì CS dựa vào CNXH (mơ hồ viển vông) và thần tượng HCM. Muốn chế độ CS sụp đổ thì phải phá vỡ hai chỗ dựa này. Các nhà lý luận và một vài tác phẩm của một vài nhà văn nhà báo đã phản ánh những ung thư đang di căn cảu hai yếu tố tinh thàn trên nhưng chưa rộng rãi và chưa đủ sức thuyết phục lớn.
    Về chỗ dựa vật chất tức kinh tế thì CS lại dựa chính vào các nước tư bản là đối tượng CS trước kia muốn tiêu diệt. Chỗ dựa thứ ba cả tinh thần và vật chất của CS thì chính là "anh bạn" giương cao khẩu hiệu "16 cữ vàng" và "4 tốt". Xem ra chỗ dựa này có phần rạn nứt và bất lợi cho CS vì bị dân gán cho tội bán nước.
    Cái sai lầm nhất cuả CS hiện nay chính là đàn áp trí thức. Cách đây hàng mấy trăm năm, cụ Lê Quý Đôn đã từng đưa ra "công thức" xây dựng đất nước mà nay cả thế giới đã công nhận , đó là "phi trí bất ổn", tức là trị nước nếu không dựa vào trí thứ thì không ổn định. Trước nữa thì Thân Trung Hiếu cũng đã nêu "Hiền tài là nguyên khí quốc gia". CS thì lại dựa vào lũ đầu trâu mặt ngựa, lưu manh côn đồ, đầu đường xó chợ để giữ vững chế độ, bảo vệ Đảng dẫn đến tình trạng đát nước ngày càng suy thoái toàn diện, có thể vững ngày nào hay ngày ấy thôi.
    Trong hàng ngũ CS vẫn còn một bộ phận trí thức, cần làm cho đội ngũ này giác ngộ, đứng lên cùng những trí thức đấu tranh cho dan chủ cùng gánh vác trách nhiệm cứu nước.
    Thực chất bây giờ không còn CS trong bộ máy chính quyền này, trong hang ngũ lãnh đạo Đảng cũng không có ai thuộc giai cấp công nhân. Có ý kién đã nêu là nay không còn Cộng thì chống ai? Chống cái gì? Câu hỏi này thật dễ trả lời: một con người lưu manh, lúc không khoác áo Đảng thì là tên lưu manh, lúc khoác áo Đảng thì là CS. Dân ta chống cộng bây giờ là chống bọn vô lại, độc tài, tham nhũng, có thẻ nói gọn là bọn phản động đang làm hại dân hại nước, tức là chống cái chế độ độc đảng, độc tài hiện hữu này và chống những quan chức dang "lãnh đạo" phá hoại đất nước. Chúng khoác áo cộng thì là chống cộng.
    Viết lý luạn dài dòng mãi chẳng ăn thua gì, cứ đem những thần tượng của CS ra mà làm trò hài hước thì CS điên đầu đấy. Khốn nỗi các nhà văn nhà báo và cả các còm sĩ đại tài lại thiếu cái khả năng hài hước. Có một thời gian cứ vào Dân luận cuối tuần thì tháy loàn thoáng xuất hiện vài mẩu chuyện hài vui vui, thế nhưng chỉ duy trì được một thời gian ngắn là biến mất. Sao thế, người trong nước đành chịu, người ở nước ngoài cũng chịu hay sao?

    Phản hồi: 

    Càng đọc Bác Hồ vĩ đại, ta càng thấy tư tưởng vĩ đại của Bác Hồ vĩ đại là nhân đạo, đa nguyên và đa đảng -đa nguyên đa đảng là do nick chuckn nói, không phải tớ.

    Đây là một biểu hiện vĩ đại về tư tưởng vĩ đại về nhân đạo vĩ đại của Bác Hồ vĩ đại

    http://www.danluan.org/tin-tuc/20090909/cb-dia-chu-ac-ghe-1953

    "Tôi đồng ý người có tội thì phải xử thôi, nhưng tôi cho là không phải đạo nếu phát súng đầu tiên lại nổ vào người đàn bà, mà người ấy lại cũng giúp đỡ cho cách mạng. Người Pháp nói không nên đánh đàn bà, dù chỉ đánh bằng một cành hoa"

    Phần bôi đậm có nghĩa là địa chủ (landowner, dịch đúng) tức là có tội, phải xử tử . Chỉ không phải đạo nếu người đầu tiên bị xử là đàn bà . Nếu người đầu tiên bị xử tử là người đàn ông thì rất ư là phải đạo . Sau đó muốn bắn đàn bà hay đàn ông lại càng phải đạo hơn nữa .

    Để cho rõ, đạo đây là đạo đức cách mạng .

    Phản hồi: 

    Có sự lầm lẫn giữa những người tiến hành dăm ba chủ trương nào đó, hay có vài chánh sách cóp nhặt đâu đó từ người xưa, với các nhà tư tưởng.

    Nhiều nhà tư tưởng có khi chả làm gì cả. Chỉ ngồi nhà suy nghĩ ... vẫn vơ, có cái hay có cái dở. Cũng có cái là ảo tưởng hết sức bá láp nữa, do thiếu trải nghiệm thực tế. Lý thuyết và thực tế như hai con đường song song ... thiên đàng và địa ngục.

    Tiếc rằng vài cái mơ mộng ảo huyền này, nhờ ... hoàn cảnh đẩy đưa, được xem như lời thánh phán, hay như một chiếc đũa thần, lại được một số người mê muội quyết tâm thực hiện.

    Thế là chết cả đám!

    Phản hồi: 

    [quote=chuckn]
    ...
    Rất cụ thể: tôi là một nhà hoạt động về môi trường. Điều tôi phục nhất ở Hồ Chí Minh là đã đi trước thời đại. Trước bà Maathai Wangari-người được giải Nobel về hoà bình vì đã kêu gọi mọi người trồng cây từ rất lâu ngay từ năm 1969 Hồ Chí Minh đã làm điều này rồi.
    ...
    [/quote]

    Bác chuckn,

    Từ lâu rồi bên Pháp, thế kỷ 19, người ta đã có những đạo luật cụ thể, chỉ rõ ai chịu trách nhiệm cải tạo đất và trồng cây thông ...

    Tôi nghĩ nên dứt khoát dẹp bỏ cái kiểu phong kiến theo đuôi thần tượng lãnh đạo làm phong trào, mà nên luật hóa cụ thể ai (cơ quan công quyền, cá nhân) chiu trách nhiệm cái gì, theo dõi và có kết quả cụ thể. Làm vậy, vừa khoa học hơn, vừa tránh bị chính trị hóa một cách vô ích

    Ví dụ :
    -Năm 1857, dưới Napoleon III, một đạo luật đã khiến các quận huyện chịu trách nhiệm về cải tạo đất và cây thông giống của họ.

    -50.000 ha mỗi năm

    http://www.onf.fr/gestion_durable/sommaire/milieu_vivant/patrimoine/fore...@@index.html

    Le rôle de la puissance publique

    Le plus grand massif de reboisement de France: les Landes
    © Granereau / ONF Le plus grand massif de reboisement de France: les Landes

    Un exemple illustre particulièrement l'action que peut mener la puissance publique : la forêt des Landes et de Gascogne.

    Dès le XVIIIe siècle, les paysans commencèrent à assainir cette région marécageuse en aménageant des fossés de drainage. Il fallait aussi bloquer la progression dans les terres des sables de la côte landaise.

    En 1857, sous Napoléon III, une loi rendait les communes responsables de l'assainissement des terres et de leur ensemencement en pins.

    50.000 ha par an

    Si la surface forestière continue de s'étendre actuellement en moyenne de 50.000 ha par an, cette augmentation cache des disparités : les zones périphériques perdent une part de leur surface forestière, tandis que les zones plus rurales et montagnardes continuent au contraire à s'accroître.

    Phản hồi: 

    Trích di chúc Bác Hồ vĩ đại

    "phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin và các vị cách mạng đàn anh khác"

    "là một người suốt đời phục vụ cách mạng, tôi càng tự hào với sự lớn mạnh của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế"

    "Tôi mong rằng Đảng ta sẽ ra sức hoạt động, góp phần đắc lực vào việc khôi phục lại khối đoàn kết giữa các đảng anh em trên nền tảng chủ nghĩa Mác - Lênin và chủ nghĩa quốc tế vô sản"

    Và đây, tinh thần đa đảng của Bác Hồ vĩ đại

    "Đảng ta là một Đảng cầm quyền"

    http://dangcongsan.vn/cpv/Modules/News/NewsDetail.aspx?co_id=28340579&cn...

    Kỳ tới tớ sẽ chỉ ra tư tưởng về dân chủ của Bác Hồ vĩ đại . Bảo đảm thú vị vô cùng .

    Phản hồi: 

    Tư tưởng HCM là một lại tư tưởng nô lệ. Nếu không thì đã không có cuộc diệt chủng qua CCRĐ dưới sự chỉ bảo của Tàu. Do ít học, thiếu hiểu biết về văn hoá làng xã VN, lại trang bị tinh thần chuyên chính sắt máu, ông đã phá tán cơ cấu văn hoá lâu đời này, gây căm thù trong giới nông dân với nhau. Không dừng lại ở đó, những cuộc thanh trừng tương tự lại xảy ra tiếp theo với giới trí thức, qua NVGP. Chỉ nhìn sơ qua hai diễn biến đo, cũng có thể kết luận về thành quả của loại "tư tưởng" này.

    Phản hồi: 

    Trích còm của khách chuckn:
    1- Tôi nghĩ tư tưởng Hồ Chí Minh là đa nguyên, đa đảng, không giáo điều, sẵn sàng dàn xếp để hợp tác với bất kì ai để thực hiện mục tiêu của mình, nhưng rõ ràng trong mục tiêu này không có từ 'chủ nghĩa xã hội'.

    2- Dù muốn dù không Hồ Chí Minh vẫn là thần tượng của một đa số rất lớn người Việt trong nước. Tại sao không tìm cách xậy dựng một tư tưởng khả dĩ có thể đối lập với CN M-L. (Hết trích)
    KHông hiểu ông khách chuckn "nghiên cứu" HCM từ bao giờ và theo tài liệu nào má nói như trên?
    HCM mà như ông nhận xét ở số 1 thì sao HCM lại tiêu diệt tất cả những đảng phái đối lập như Quốc dân đảng? Rồi Hồ lại nói "Đảng ta là đảng cầm quyền", tức là không chấp nhận liên minh với các đảng khác. Trước khi chết thì Hồ còn nói "về với cụ Mác và cụ Lê nin", thế mà không CHXH hay sao?
    Ông chckn này cứ muốn phải nói toạc móng heo thì mới hiểu hay sao? CN Mác Lênin chính là CNXH đấy ngài chuckn ạ.
    "Hồ Chí Minh vẫn là thần tượng của một đa số rất lớn người Việt trong nước." Câu này thì quá lạ, dân Việt Nam trong nước thì phải kể cả dân miền Nam nữa chứ. Riêng người ở miền Bắc thì qua CCRĐ, đại đa số người Việt đã căm thù ông Hồ lắm rồi, vì ông ta cướp của giết người, gieo rắc bao đau khổ cho biết bao người bị chết oan, trong đó có cả người đã từng góp xương máu để ông ta lên ngôi, còn đại đa số người dan miền Nam thì căm ghét ông Hồ vì chủ trương của ông ta là đốt cháy dẫy Trường Sơn cũng phải cướp miền Nam để dâng cho Liên xô và Tàu cộng. Nói thì phải nghĩ và phải nhìn thực tế chứ.

    Phản hồi: 

    Tư tưởng Hồ Chí Minh không nhất thiết là những điều ông nói nhưng cũng gồm những điều ông đã thực sự làm. Không cần nói nhiều, chỉ cần nhìn vào những hành động ông đã làm, những lời ông đã nói thời những năm 1945-1949, dù là trích ai hay từ ai đâu có gì là quan trọng, cái quan trọng là nó có đúng hay không mà thôi. Tôi nghĩ tư tưởng Hồ Chí Minh là đa nguyên, đa đảng, không giáo điều, sẵn sàng dàn xếp để hợp tác với bất kì ai để thực hiện mục tiêu của mình, nhưng rõ ràng trong mục tiêu này không có từ 'chủ nghĩa xã hội'. Nếu những cái Hồ Chí Minh đã nói và làm trong thời 1945-1949 là đúng thì tôi tôn trọng nếu sai thì tôi chống. Đơn giản vậy thôi.

    Rất cụ thể: tôi là một nhà hoạt động về môi trường. Điều tôi phục nhất ở Hồ Chí Minh là đã đi trước thời đại. Trước bà Maathai Wangari-người được giải Nobel về hoà bình vì đã kêu gọi mọi người trồng cây từ rất lâu ngay từ năm 1969 Hồ Chí Minh đã làm điều này rồi.

    Dù muốn dù không Hồ Chí Minh vẫn là thần tượng của một đa số rất lớn người Việt trong nước. Tại sao không tìm cách xậy dựng một tư tưởng khả dĩ có thể đối lập với CN M-L. Và rõ ràng tư tưởng đó sẽ có một ảnh hưởng rất lớn nếu nó mang tên Hồ Chí Minh, có phải vậy hay không?

    Phản hồi: 

    "Hồ Chí Minh được xem như cha già của dân tộc Việt Nam, đi đâu, làm gì cũng nghe nhắc đến tư tưởng Hồ Chí Minh. Thế nhưng, tư tưởng Hồ Chí Minh là gì, có thật hay không? Cho đến nay vẫn chưa có một lời giải thích rõ ràng khúc chiết kể cả từ phía những người cộng sản Việt Nam."
    Đây là câu mở đầu bài viết của tác giả Kiều Phong, đã có hai điều sai:
    - Ai xem HCM là "cha già của dân tộc"? Hay chính Hồ tự phong cho mình?
    -Còn " tư tưởng Hồ Chí Minh là gì" thì là do tác giả Kiều Phong không chịu đọc Dân luận nên mới hỏi như vậy. Gần đây thôi, có người hỏi khi Dương Hoài Linh viết về tư tưởng HCM và chính tác giả DHL đã đưa ra 12 điều của CS giải thích về tư tưởng HCM rồi (nếu như tôi nhớ không nhầm tên tác giả). Còn nếu không đúng tên tác giả thì có thể mở Google tra thì cũng nói 12 điều trong tư tưởng HCM, trong đó điều đầu tiên quan hệ giữa cáh mạng dân tộc và CNXH. Nói chung 12 điểm này luẩn quẩn lắm. Bản thân người đề ra học tập tư tưởng HCM thì cũng trả lời khiên cưỡng và các quan chức CS có tổ chức học tập tư tưởng của Hồ đâu. Họ nói để người dân vô công rồi nghề học thôi.
    Nhiều người đã đưa ra ý kiến các nước MỸ, Anh, Pháp, Đức có học tập tư tưởng ai đâu mà họ tiến ầm ầm như vũ bão, còn ta cứ tụng niệm cái gọi là tư tưởng Hồ thì cứ đang chết chìm xuống ao.
    Vậy thì trước khi viết bài sau, mong Kiều Phong chịu khó đọc những bài người ta viết trước đã. Có rất nhiều người chỉ viết cho người ta đọc mà không đọc bài người ta viết thành ra khi viết thì có người hoạnh lại.
    Tác giả lại còn viết: "Trên thế giới, các triết gia và người trí thức thường chỉ đề cập đến Marxist, Leninist, Stalinist, Maoist, Titoist nhưng chưa nghe đến Hoist." Xin nhớ cái tiếp vĩ ngữ ISME (Pháp) hoặc ISM (Anh) là để chỉ chủ nghĩa, như vậy phải viết là Marxism hay Stalinism mơí là chủ nghĩa Mác hay chủ nghĩa Lê nin, còn tiếp vĩ ngữ ISTE (Pháp) IST (Anh) là biến thành tính từ là để chỉ những người theo chủ nghĩa ấy. Mrxiste là người theo chủ nghiã Mác hay thuộc về chủ nghĩa Mác. Nếu nói chủ nghiã Hồ thì phải viết là Hosime (Pháp) hay Hoism (Anh), còn Hoiste (Pháp) hoặc Hoist (Anh) là đồ đệ của Hồ. Hoistes thì nhiều nhưng không hề có chủ nghĩa Hồ.
    Quê hương chủ nghiã Mác là ở Đức, nhưng chính người Đức cũng như cả thế giới văn minh đã vứt cái chủ nghĩa này vào sọt rác rồi, chỉ có những người ngu hoặc thủ đoạn mới dùng nó để mê hoặc người ngu thôi. Ta để hai ông Tây (một Đức một Nga) ngồi chồm hỗm trong hiến pháp của ta để báo cho thế giới biết nước ta còn NGU. Dân tộc văn minh chỉ tôn thờ tổ tiên mình chứ không tôn thờ ngoại bang dị tộc. Dĩ nhiên tôn thờ và kính trọng khác nhau xa.

    Phản hồi: 

    Bác Kiều Phong càng nói em càng thấy lộ rõ mồn một tư tưởng của Bác Hồ vĩ đại.

    Đó là "Không sợ ít, chỉ sợ lấy không đều"

    Chôm tư tưởng của một người là Đạo Văn, nhưng chôm tư tưởng của nhiều người rồi kêu là của mình là Đạo Bác Hồ . Ăn trộm của một người là ăn trộm, ăn trộm của nhiều người là tính giai cấp sâu sắc.