Truyện ngắn cuối tuần - Nguyễn Quang Lập : Xóm gái hoang (tiếp theo và hết)

  • Bởi Biên tập viên
    14/12/2014
    2 phản hồi

    Nguyễn Quang Lập

    Xóm gái hoang 4

    Xóm gái hoang 1,2,3

    Xóm chỉ có 3 nhà, về sau thì có cả trăm nhà nhưng năm 1967-1968 chỉ có ba nhà thôi. Mụ Cà nói tao trưởng xóm, hai đứa bay xóm viên, khỏi bầu bán chi mệt. Chị đóc Xấu nói cho em xóm phó cho oách, con Mai nhỏ tuổi nhất làm xóm viên, đồng ý không? Chị Mai cười, nói dá da da da.

    Phần vì xóm quá xa các làng, phần vì đồn đại, thêu dệt ba người đàn bà Xóm gái hoang rất ghê rợn, nhiều người sợ cấm con cái không được ra đó. Người ta đồn hễ ai ra Xóm gái hoang về thì không cháy nhà cũng mất của, chết bất đắc kì tử không chừng. Xóm không có ai vãng lai, cái xóm nhỏ ba ngôi nhà như một vương quốc riêng

    Bàu sen mênh mông cho họ đủ thứ ăn, lại còn thừa mang bán. Tôm cá ê hề, ngó sen đài sen hoa sen thu nhập cũng khá, họ còn thả rau muống dây, mỗi tuần xuống chợ gánh rau muống, gánh cá, gánh sen, ăn uống thoả thuê còn thừa cả nghìn đồng một tháng.

    Chị đóc Xấu nói ua chà, răng sướng ri hè, biết rứa em bỏ hợp tác từ khi mới đẻ. Mụ Cà nói hợp tác với hợp teo, cu Miễn mưu mô cả năm không bằng tau ngâm l. bàu sen một buổi. Chị Mai cưòi nói dá da da da.. dá da da da.

    Nhưng buồn. Ngày mải làm,quên, tối buồn rũ ra. Buổi tối, ba ngườì ăn cơm chung, ăn xong mụ Cà buông bát nằm dài ra, nói bây chừ mần chi hè? Chị đóc Xấu cũng buông bát nằm dài ra, nói mần chi hè? Chị Mai nằm dài ra theo, nói dá da da?

    Mụ Cà bày rượu ra uống, một bát uống vòng, uống được ba bát thì say, như lũ cuồng đập phá lung tung. Mụ Cà nhảy lên hòn đá, vỗ bướm bôm bốp nói vơ đàn ông... đây nời đây nời! Chị đóc Xấu chổng mông vỗ bem bép, nói đây nời đây nời! Chị Mai tụt quần, cầm quần khua khua chạy quanh sân, nói dá da da.... dá da da!

    Cả ba nằm vật ra, không ai nói với ai, thở vào thở ra, miệng chóp chép. Mụ Cà nói đàn ông ngu chi ngu lạ, chị đóc Xấu nói ừ đo, ngu chi ngu lạ! Chị Mai nói dá da da! Rồi ba chị ngồi ôm nhau khóc, khóc đến dã rượu thì ngủ lịm.

    Ba chị ra chợ, thấy có người đứng ôm cái đài orionton đòi bán, họ mua ngay, 700 đồng cũng mua, về nhà tranh nhau mở. Đài phát tin chiến thắng, mụ Cà vỗ đùi đánh bốp, nói thấy chưa, tau nói đúng chưa, chết cha Mỹ Diệm chưa! Chị đóc Xấu nằm vật ngửa ra, chổng chân lên trời, nói oa làng ơi sướng! oa làng ơi sướng ! Chị Mai cười toét nhảy chồm lên chị đóc Xấu dập dập nói dá da... dá da... dá da.

    Nhưng nghe mãi cũng chán, quanh đi quẩn lại cũng chỉ tin chiến thắng, hết chỗ này thắng lợi đến chỗ kia thắng lợi, Mụ Cà thở ra, nói răng thắng hoài thắng huỷ rứa mà chưa thấy hoà bình chi cả hè. Chị đóc Xấu nói ừ đo... ừ đo, chị Mai nói dá da... dá da.

    Đài vẫn phát tin thời sự, miền Nam thắng lớn nơi này nơi kia, miền Bắc sản xuất thắng lợi nơi này nơi kia, lãnh đạo thăm hỏi nơi này nơi kia, mụ Cà nốp ruột kêu vơ đài nời, hát đi với, nói chi nói lắm.

    Nằm dài vuốt bụng chán thì vùng dậy lấy soong nồi gõ ầm ĩ, lại còn múa hát. Mụ Cà nói lối như ta đây là Lê Thị Cà, một lần tây hiếp đến già không quên, rồi gõ cái choeng! Chị đóc Xấu, chị Mai nhảy nhảy gõ gõ choeng choeng!

    Mụ Cà hát này này ơi chị em ơi, Chị đóc Xấu nói ơi, Chị Mai nói dá da. Mụ Cà hát lũ đế quốc vô cùng tàn ác, sức đã dai mà cặc lại to, thế nên ta phải căm thù, choeng! Chị Mai, chị đóc Xấu nhảy nhảy gõ gõ choeng choeng!

    Hát hò chán lại nằm vật ra, ba người ba góc, không ai nói với ai.

    Máy bay xoẹt qua, mụ Cà nhảy lên hét vơ Đế quốc Mỹ nời, răng không thả phi công, toàn thả bom, ngu rứa ác rứa. Chị đóc Xấu cũng nhảy lên, hét ngu ngu!... ác ác! Chị Mai nhảy chồm chồm, hét dá da... dá da!

    Mơ được ước thấy, phi công nhảy xuống bàu sen thật.

    Một đêm, bộ đội dưới cảng Gianh bắn trúng máy bay, chiếc F4H cháy rùng rùng, đâm đầu xuống chân núi sau làng Trung Thuần, dân các làng sung sướng reo vang. Ba chị cùng nhảy cà tẩng, lấy soong nồi gõ ầm ĩ.

    Chợt nghe cái bụp phía bàu sen, ngó ra thì thấy một cái dù đỏ xoè rộng trên bàu. Ba chị sướng rêm, lội ra ngay.

    Hồi này dù là một chiến lợi phẩm dân chúng rất mê. Hễ có một cái dù pháo sáng, dù phi công nào rơi là từ dân chúng từ bốn phương tám hướng nhào ra, tay lăm lăm dao kéo, mạnh ai nấy xẻo. Nhiều khi tranh giành đập đánh nhau chí tử.

    Ba chị cùng tay dao tay kéo lao ra. May tối hôm đó hình như mọi người mải xem máy bay cháy, không để ý, chẳng thấy có ai chạy ra, ba chị lân đầu được một cái dù trọn vẹn, lại dù đỏ, sướng ngây ngất.

    Cuốn xong dù thì thấy một cái đầu nhô lên, ba chị rú lên chực bỏ chạy, cái đầu nói rốp rít xốp xít, ba chị nhìn lại, hoá ra là một phi công Mỹ, họ cứ đứng trơ nhìn nhau.

    Mụ Cà sực tỉnh chĩa dao vào thằng Mỹ, nói dơ tay lên. Thằng Mỹ nói rốp rít xốp xít. Mụ Cà dơ dao đe, nói đụ mạ tau nói mi dơ tay lên. Thằng Mỹ cứ đứng trơ, nói rốp rít xốp xít. Chị đóc Xấu nói Đế quốc Mỹ ngu chi ngu lạ.

    Chị Mai vung hai tay lên, nói dá da da, thằng Mỹ dơ hai tay lên liền. Mụ Cà, chị đóc Xấu trố mắt ngạc nhiên, nói con Mai nói chi mình không hiểu mà thằng Mỹ hiểu liền.

    Mụ Cà chỉ tay vào xóm, trợn mắt với thằng Mỹ, quát dá da da da! Thằng Mỹ vội vàng đi vào xóm liền. Mụ Cà cười, nói è he, tưởng răng, tiếng Mỹ dễ òm!

    ( còn nữa he he)

    Xóm gái hoang 5

    Mụ Cà nói giải nó lên huyện đội ngay, chị đóc Xấu nói cho nó tắm rửa ăn uống đã chị, tội. Chị Mai gật gật đầu nói dá da.

    Mụ Cà dắt thằng Mỹ đến cái giếng đất rộng bằng cái nong, sâu chừng một mét, chỉ cái gàu nói dá da da, thằng Mỹ gật đầu nói rốp rít xốp xít, rồi nhảy bùm xuống giếng, có lẽ nó tưởng cái bồn tắm.

    Mụ Cà tức giận nhảy chồm chồm, nói, dá da da da, ngu ngu. Thằng Mỹ nhăn răng cười nói rốp rít xốp xít. Chị đóc Xấu nói chị nói rứa nó không hiểu mô. Mụ Cà hỏi nói răng thì hiểu, chị đóc Xấu nói chị không nghe đài diễn kịch à, tụi Mỹ toàn nói không có dấu.

    Mụ Cà chõ mồm xuống giếng nói thang My kia may ngu qua, giêng an sao may nhay xuông tam, thằng Mỹ lại nhăn răng cười nói rốp rít xốp xít. Mụ Cà tức, nói rốp rốp cái mả cha mi, ngu chi ngu lạ.

    Thằng Mỹ ăn cơm, chị đóc Xấu nói cơm, thằng Mỹ nói cóm, chị đóc Xấu nói cơm ngon, thằng Mỹ nói cóm ngón. Chị đóc Xấu nói canh, thằng Mỹ nói cắng. Chị đóc Xấu nói canh ngon, thằng Mỹ nói cắng ngón.

    Mụ Cà gật đầu khen thằng Mỹ, nói giỏi giỏi! Thằng Mỹ nói dòi dòi, mụ Cà nói dòi dòi cái l. mạ mi, thằng Mỹ nói lón má ngón? Ba chị cườì nghiêng ngã.

    Chị đóc Xấu nói hay để nó ở đây vài buổi cho vui, mình nuôi nó như nuôi con chó béc giê, có chi mô mà. Mụ Cà nói ý con Mai răng. Chị Mai gật đầu nói dá da.

    Chỉ có giường chị đóc Xấu thằng Mỹ mới nằm vừa, chị để nhà cho thằng Mỹ ở, sang ngủ với mụ Cà. Nửa đêm chị đóc Xấu trằn trọc không ngủ được. Mụ Cà hỏi răng không ngủ, chị đóc Xấu nói nằm giường chị đau lưng lắm.

    Mụ Cà nói hay cho mi sang ngủ với thằng Mỹ? Chị đóc Xấu cười rúc rích, ôm lưng Mụ Cà hỏi tây hiếp chị ra răng, Mụ Cà nói sướng chơ răng. Chị đóc Xấu nói sướng răng sướng răng, kể đi kể đi.

    Vừa lúc chị Mai nhảy xổ vào nhà khua chân múa tay nói dá da dá da. Cả ba chạy ra thì thấy thằng Mỹ quỳ giữa sân làm dấu thánh, vừa khóc vừa nói rốp rít xốp xít.

    Chị đóc Xấu nói nó cầu chúa đó, mụ Cà nói Đế quốc Mỹ cũng có chúa à, chị đóc Xấu nói có chơ, chúa che chở hết mà. Mụ Cà nói chúa thần kinh, che chở tầm bậy tầm bạ, chị Mai lắc đầu nói dá da da da. Chị đóc Xấu nói chà, còn hơn che chở cu Miễn cu Mèo.

    Mụ Cà nói ngó bộ tui bay thương thằng Mỹ rồi đó, lộn xộn là tau giết nghe chưa. Chị đóc Xấu nói mô có mô có, chị Mai nói dá da.. dá da! Mụ Cà nói chà còn chối, thấy thằng cao to đẹp trai, bướm đứa mô đứa nấy nhóp nhép như mang cá mè, tau lạ chi . Chị đóc Xấu nói mô có mô có, chị Mai nói dá da dá da

    Sáng mai ba chị bắt thằng Mỹ tát giếng, đào lại giếng. Chị đóc Xấu, chị Mai phụ với nó. Thằng Mỹ đưa thùng nước lên, chị Mai đón lấy, cười cái, liếc cái. Thằng Mỹ nói rốp rít xốp xít. Chị Mai cười cái, liếc cái, dẩu mồm nói dá da. Thằng Mỹ cười khư khư khư

    Chị đóc Xấu tát nước, thỉnh thoảng hích thằng Mỹ, liếc cái. Thằng Mỹ cũng hích lại, liếc cái. Chị đóc Xấu lườm yêu, đập phát vào lưng trần thằng Mỹ, cười hi hi hi. Thằng Mỹ vuốt vuốt mông chị, cười khư khư khư.

    Chị Mai đứng trên bờ nhìn thấy, tức, chạy tìm mụ Cà, lôi ra giếng, hết chỉ thằng Mỹ, nói dá da, lại chỉ chị đóc Xấu, nói dá da, hai tay chị đập đập xoa xoa, nói dá da... dá da. Mụ Cà chỉ mặt chị đóc Xấu nói tao cảnh cáo mi nghe chưa, giai cấp mô có con cu của giai cấp đó, đừng có lộn xộn.

    Chị đóc Xấu xịu mặt nói chị nói rứa oan em, em căm thù Đế quốc Mỹ mà. Mụ Cà nói mi căm thù chớ bướm mi không có mắt, biết ai mà căm thù, ngu lắm!

    Mụ Cà thở ra nói, ua chao ôi, đế quốc thực dân toàn bọn to con đẹp trai, tức chi tức lạ.

    Đêm, mụ Cà kèm chặt chị đóc Xấu, nói đừng có lộn xộn em à, lộn xộn là tao đem nó đi nộp huyện đội liền, chị đóc Xấu nói răng chị không nghi con Mai, toàn nghi em.

    Mụ Cà nghe nói thế thì giật mình, chạy sang tìm, cả thằng Mỹ cả chị Mai đều không có. Hai chị chạy tìm khắp nơi thì thấy thằng Mỹ đang đứng dựa gốc cây, bế xốc chị Mai lên hôn.

    Mụ Cà nấp rình với chị đóc Xấu, thấy hôn môi, lạ quá, hỏi yêu là hun rứa à, chị đóc Xấu nói yêu là hun môi, chị không biết à. Mụ Cà nói tụi choa lớp trước, thích thì tụt quần mần đến mần đại, biết hun hít chi mô.

    Đến đoạn thằng Mỹ kéo quần chị Mai thì mụ Cà xông tới, giằng chị Mai ra, đạp phát vào hạ bộ thằng Mỹ, tát một tát vào mặt chị Mai, nói á a cái con ni gan trời, dám yêu Đế quốc Mỹ.

    Chị Mai ôm chân chị Cà khóc nói dá da dá a.. Mụ Cà lại cho thêm một tát nữa, nói mi là con phản động. Chị Mai lại ôm chân mụ Cà khóc rú lên, nói dá da... dá da da.

    Mụ Cà ôm đầu ngửa mặt kêu, ôi chúa ơi chúa ơi, chúa cho đàn ông nước con to con đẹp trai đi chúa, không đàn bà con gái phản động hết!Dứt lời mụ Cà cắp nón đi liền, nói tau lên huyện đội báo người ta lôi cổ nó đi cho rồi, ngồi canh bướm tui bay nhọc lắm.

    Mụ Cà gặp Cu Miễn đạp xe đạp dọc đường, Cu Miễn hỏi đi mô, mụ Cà nói bắt được phi công, Cu Miễn nói để tui lên báo cho, tui có xe đạp. Mụ Cà nói tui lên báo công để lấy bò chơ.

    Cu Miễn nói bò mô trên huyện đội, người ta thưởng mồm thôi, bắt hợp tác chi bò chơ ai chi. Mụ Cà nói thiệt không, Cu Miễn nói răng không. Mụ Cà nói rứa Cu Miễn có thưởng bò tui không, cu Miễn nói răng không.

    Mụ Cà quay về, đến gần nhà thì chị Mai ra khoa chân múa tay, mặt mày tái mét, nói dá da da da.... dá da da da. Mụ Cà lật đật chạy vào nhà, vừa lúc thằng Mỹ và chị đóc Xấu kéo quần lên.

    Mụ Cà xông tới tát thằng Mỹ tới tấp, nói cha tổ Đế quốc Mỹ cha tổ Đế quốc Mỹ, bướm nước choa đã đau thương bọn bay còn hành hạ. Chị Mai nhảy chồm chồm trước mặt thằng Mỹ, hai tay xỉa xỉa, nói dá da... dá da... dá da!

    Mụ Cà quay lại xốc cổ áo chị đóc Xấu, quát mi nói răng nói lại tau nghe. Chị đóc Xấu ôm lấy Mụ Cà khóc nói em chừa rồi em chừa rồi, đau lắm đau lắm, từ nay em ẻ vô Đế quốc Mỹ.

    Cu Mèo đem đội dân quân xông vào, chĩa súng vào thằng Mỹ nói dơ tay lên. Mụ Cà giật tay cu Mèo, nói mi về nói hợp tác đưa bò cho tau, tau giao thằng Mỹ liền. Cu Mèo quát câm mồm, tội các chị dấu thằng Mỹ tui chưa đem ra toà, còn dám đòi bò!

    Nói xong cu Mèo áp giải thằng Mỹ đi. Mụ Cà nói Đế quốc Mỹ mình không thua, chỉ thua cu Mèo cu Miễn thôi.

    Tại hội nghị báo công, cu Miễn nói Đội du kích làng Đông đã mưu trí dũng cảm tóm gọn tên phi công Mỹ, giải thoát cho ba phụ nữ đang bị nó làm nhục.

    Hội nghị ồ lên, người nói giỏi giỏi, người nói tài tài, người nói phục phục.

    Ua chầu chầu chầu.

    Nguyễn Quang Lập

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Ý kiến của nhà báo Phạm Thành về Bọ Lập:

    NGHĨ VỤN VỀ NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG LẬP BỊ BẮT VÀ BỊ KHỞI TỐ.

    Người viết bài này cực lực nguyền rủa nhà nước cộng sản Việt Nam đã bắt và khởi tố Nguyễn Quang lập, một cựu chiến binh, một nhà văn tài năng, một người tàng tật đi lại cần phải có nạng gỗ và đang còn bị tê liệt nửa thân người.

    Cư dân mạng, bạn bè của Nguyễn Quang Lập đã có nhiều bài viết chia sẻ, lấy làm ngạc nhiên khi nhà nước bắt một blogger luôn có quan điểm ôn hòa, một nhà văn là hội viên của 4 hội, có những đóng góp xuất sắc cho nền Văn học Nghệ thuật nước nhà… Tôi có cảm giác những bài viết này như những lời của luật sư bào chữa cho thân chủ của mình, hy vọng nhà nước cộng sản Vịệt Nam sẽ thả Nguyễn Quang Lâp. Tôi cũng mong như vậy. Nhưng tôi lại không nghĩ như vậy.

    Tôi đồng tình rằng, nhà văn Nguyễn Quang Lập không có những bài báo luận về chính trị, kinh tế, văn hóa sắc xảo lên án trực diện thể chế chính trị, con người chính trị đang cầm quyền, nhưng nhận định ông là người ôn hòa, chỉ cất lên những tiếng nói ôn hòa, là hòan toàn không đúng. Nhân định như vậy vô hình chung hạ thấp sự đóng góp của Nhà văn Nguyễn Quang Lập trong sự nghiệp đấu tranh cho tự do dân chủ của đất nước. Trái với những nhận định trên, với tôi Nguyễn Quang Lập là một nhà văn không ôn hòa một chút nào mà là một người quyết liệt dấn thân, sẵn sàng hiến thân mình trên con đường mà ông đã chọn.

    Tiểu thuyết “Những mảnh đời đen trắng” được ông viết những năm 80s của thế kỷ trước là cột mốc đầu tiên đánh dấu trên con đường này. “Ký ức vụn ”, “Bạn văn” được ông sáng tác vào những năm đầu thế kỷ này là những cột mốc tiếp theo. Trong “Ký ức vụn”, “Bạ văn” những mảnh đời đen trắng hiện lên lồ lộ, rõ ràng. Đó là những mệ, những o tay cầm súng, cầm liềm… hăng hái bắt tù binh phi công Mỹ, nhưng đêm về lại mơ được tình dục với tù binh. Đó là những lãnh đạo ngu si, dốt nát, dối trá với tư duy hoang dã, bất kỳ ở đâu, ở cương vị nào cũng là những tên đồ tể cưỡng ép dân chúng cũng phải sống dối trá, hèn hạ và cam phận làm “nhân dân nô lệ” cho chúng.

    Nguyễn Quang Lập đã dùng váy đụp, dùng cà chua trứng thối… quẳng vào mặt giới lãnh đạo cộng sản, từ thằng (hoặc con) xóm trưởng, chủ tịch xã, bọn khoa học, doanh nhân, bọn văn nghệ sĩ cho đến cụ tổ nhà nó là ông Hồ Chí Minh ( Một xi ri chuyện “Xóm Gái Hoang trong “Ký ức vụn”” và “Bác Hồ Tiến Hợi” trong “Bạn văn” chứng minh điều đó. Cái ôn òa của Nguyễn Quang Lập chỉ là thủ pháp. Ông luôn nhẹ nhàng, khéo léo trong từ ngữ và cú pháp để vạch mặt sự thối tha bỉ ổi của xã hội, của những nhân vật cộng sản quyền thế. Ông đem nhân vật đóng vai Bác Hồ để nhiễu nhạo:

    “- Sao mày ngu thế! Mày đang vào vai Bác, mày bắt tay kiểu đó, chẳng may có thằng nào chụp ảnh Bác khúm núm, người xem ảnh tưởng là Bác thật, có chết không?”.
    “- Sao mày ngu thế? Người ta là lãnh đạo, mày là cái đéo gì mà mày vỗ vai người ta?
    Tiến Hợi nhăn nhó:
    - Lúc ấy em đang vào vai Bác mà.
    Anh Tạo gắt:
    - Vào vào cái đéo gì. Hết kịch là hết Bác, nghe chưa!”.
    “Thằng Tùng Cứt nói:
    - Mày làm Bác bao nhiêu lần mà mày đéo biết phải làm sao cho giống Bác. Tụi tao biết gì đâu mà mày hỏi tụi tao!”.

    Nhiễu nhại một lãnh tụ tinh thần tối cáo, một cái khiên lá chắn, một bùa hộ mệnh của chúng như mắng một nhân vật hề hoạn, sao có thể nói ông ôn hòa? Và phàm một khi đã mắng cha cố nhà chúng nó chỉ như một tay hề hoạn thì lũ tay chân, con cháu, rong rêu bám vào , Nguyễn Quang Lập còn có thể coi chúng ra gì. Mỗi chuyện trong “Ký ức vụn”, trong “Bạn văn” là một cái tát trời giáng vào mặt lũ con cháu, rong rêu nhà cộng sản chúng nó.

    Cho nên bắt và khởi tố nhà văn Nguyễn Quang Lập là một tất yếu thối tha logích của chế độ cộng sản. Hãy nhìn lại lịch sử Việt Nam từ khi cộng sản nắm quyền, có tinh hoa nào của dân tộc không bị hành hạ, bắt bớ, cầm tù, tiêu diệt? Không có ai ngoại lệ cả. Nước Việt Nam có cả một danh sách dài dặc dằng những tinh hoa là nạn nhân của chế độ cộng sản. Không phải chỉ ở những tinh hoa khác quan điểm bị khổ nạn mà những người đồng chí, vào sinh ra tử, nếm mật nằm gai cùng họ, phàm là có đức, có tài, được nhân dân tin cậy, ngưỡng mộ cũng chưa từng có ai thoát được khổ nạn với cộng sản. Đúng, chưa từng có ai.

    Vậy thì, Nguyễn Quang Lập, một cựu chiến bình, một nhà văn tài năng bị bắt, bị tống tù là một tất yếu của lô gích của cộng sản trị. Chúng ta đừng tưởng có đổi mới, có hội nhập thì bản chất của cộng sản sẽ thay đổi. Không bao giờ. Vì cộng sản là một loài trùng độc sinh ra trong hoang tàn đổ nát của chiến tranh, chúng phải chết đi trong sự kinh bỉ và nhục nhã thỉ nhân loại mới thoát được sự cai trị tàn bạo của chúng nó, chứ chúng không bao giờ thay đổi được bản chất nọc độc của chúng.

    Nguyễn Quang Lập khi làm một blogger, một nhà văn chỉ biết nói sự thật là anh đã biết anh có ngày sẽ bị bắt và ngồi tù. “Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”, anh đã trang trọng đặt trên nóc blog quechoabọlap của anh, là anh đã biết có ngày hôm nay. “ 9 ngày không về thì 3 năm nữa anh về”, là anh cũng đã biết có ngày anh bị bắt và ngồi tù. Cả một chế độ với những cơ cấu chằng chịt dây thép gái luôn vây anh với đội ngũ chó săn “ còn đảng, còn mình” ở bất kỳ cỡ nào, cấp nào, tổ chức, hay một cá nhân nào, lúc nào cũng đều có quyền bắt và tống anh vào trại. Cho nên, có người nói rằng, anh bị bắt là vì chê Tổng bí thư Nguyễn Phủ Trọng, khen Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhằm tuyền truyền sự chia rẻ mất đoàn kết trong nội bộ lãnh đạo (blog Nguyen Tân Dung.org) cũng chỉ như mảnh lá khoai che l. chế độ mà thôi.

    Nhưng tôi lại tin anh bị bắt và bị khởi tố ở khía cạnh anh được chia tiền từ quảng cáo trên blog của anh do Google áp vào (Huỳnh Ngọc Chênh) là có chút sự thật. Vì mục tiêu tối hậu chiến lược của cộng sản là tiêu diệt con đường sinh sống làm ăn của bất kỳ một người trái quan điểm nào.

    Tôi thích văn chương của Nguyễn Quang Lập. Bây giờ anh bị bắt, bị khởi tố rồi bị ngồi tù hay anh được thả ra vì anh đã hối cải thì tôi luôn tin Nguyễn Quang Lập vẫn là một Bọ Lập của xứ Quảng Bình mà phía sau có hang hốc của dãy Trường Sơn, phía trước mặt có biển Đông mênh mông sóng vỗ đã hun đúc nên anh.

    Dù anh có thể nào đi nữa thì anh đã là một cây thông đứng ở giữa trời Việt reo vang lên sự thật cho hôm nay và ngày mai rồi.

    Thế cũng là đủ cho một kiếp người rồi, Bọ Lập ơi!

    Và anh cũng nên tin, sẽ còn có những người con ưu tú của nước Việt sẽ bị bắp và tống tù tiếp nữa. Blog Nguyen Tan Dung.org đã gửi thông điệp rất rõ ràng: “ Kẻ nối góp sẽ bị trừng trị” rồi ư?/

    Hay, hay, hay! Câu chuyện hài hước, chân chất, mộc mạc mà hay, nhân đạo, một cái tình người phi chiến tranh. Phảng phất nét "Người thứ 41" của nhà văn Liên xô, hình như tên là Sôlôkhốp.
    Đọc mãi chuyện chiến tranh máu lửa chán lắm, nhiều khi ghê sợ hơn cả những điều mình được chứng kiến trong chiến tranh thực. Nay đọc câu chuyện này của nhà văn Nguyễn Quang Lập mới thấy cái nhìn nhân văn của nhà văn hơn người bình thường.
    Giá như câu chuyện này được dịch sang tiếng Anh cho người Mỹ đọc thì có lẽ họ hiểu người Việt Nam hơn và cũng dễ "hữu nghị" hơn.