Dương Hoài Linh - Đừng để đến khi quá muộn

  • Bởi Khách
    11/12/2014
    2 phản hồi

    Dương Hoài Linh

    Đã từ lâu, tôi không còn lạc quan khi đọc những bài báo tập trung phân tích vào hệ thống quyền lực của thể chế Việt Nam hiện hành. Với tôi các cụm từ"cải cách thể chế""cứu lấy một nền tư pháp", trông mong vào"thông điệp đầu năm của Thủ tướng"... gần như là những cụm từ vô nghĩa. Bởi thực chất thể chế đã NÁT đều, NÁT đồng bộ, NÁT triệt để. Cái tôi lo ngại nhất chính là thể chế ấy đang đi đến tình trạng VÔ CHÍNH PHỦ, một đặc điểm vốn có của một con bệnh đến giờ hấp hối.

    Những dấu hiệu của nó rất dễ nhận biết:

    - Cơ chế quyền lực: Cấp dưới thoát ly cấp trên, cấp trên đổ vấy trách nhiệm cho cấp dưới.

    - Dân chủ cơ sở: Địa phương thoát ly trung ương, tư tưởng lãnh chúa luôn ngóc đầu dậy… mỗi bí thư đảng là một lãnh chúa.

    - Trình độ nhận thức, quản lý: trung thành là quyết định. Chỉ cần tỏ ra trung thành với chuyên chính vô sản là có đầy đủ tự do để hành động.

    - Tham ô, hối lộ...

    - Thèm khát quyền lực vô biên.

    Do vậy chúng ta không lạ gì một cán bộ công an thẳng thừng tuyên bố: "Tự do là cái con c..." và "Luật là tao, tao là luật". Một chánh án sẵn sàng thách thức báo chí và dư luận tìm ra chứng cớ vô tội của một tử tù, bất chấp 41 điều vạch rõ sự sai trái trong các bước luận tội của tòa án mà một luật sư đã chỉ ra.

    Vấn đề là dư luận trong nước luôn bị kéo như đèn cù xung quanh một thể chế vô chính phủ như thế từ ngày này qua tháng khác. Hôm nay, dân tình bất mãn một câu nói của cơ quan hành pháp, hôm sau phản ứng với trò hề bầu bán của cơ quan lập pháp, hôm sau nữa lại phẫn nộ với án oan của cơ quan tư pháp. Vòng luẩn quẩn ấy cứ kéo quanh, có lúc tạm lắng bởi một lời hứa hẹn nhưng có lúc lại sôi sục lên vì một lời thách thức. Nhưng rốt cuộc thì mèo lại hoàn mèo.

    Lực lượng đấu tranh dân chủ trong nước thì bị đưa vào ma trận với cái trò "bắt, thả""lên tiếng- bị trấn áp- rồi lên tiếng", rốt cuộc vẫn chỉ là món hàng để trao đổi. Chỉ có một điều tích cực duy nhất là qua mỗi lần như vậy lòng dân lại căm phẫn hơn, dân trí lại được thúc đẩy cao hơn.

    Thế nhưng ít ai thấy là xã hội Việt Nam đang tiến về cái ngưỡng VÔ CHÍNH PHỦ toàn diện. Bên cạnh 10 dấu hiệu tất yếu để dẫn đến sự sụp đổ của một thể chế thì tình trạng vô chính phủ cũng phản ánh rất rõ quy luật "CÙNG TẮC BIẾN" của Kinh Dịch. Nhưng hậu quả của một xã hội được đẩy đến mức như vậy rất khủng khiếp. Lịch sử Việt Nam đã xảy ra tình trạng như vậy vào năm 1944- 1945, khi Nhật đảo chính Pháp, chính phủ Trần Trọng Kim chỉ tồn tại trên danh nghĩa, Việt Minh còn rất yếu và có một khoảng trống quyền lực. Hậu quả là có đến 400.000-2 triệu người chết vì nạn đói và bạo loạn. Gần đây nhất là tình trạng vô chính phủ ở Huế trong biến cố Mậu Thân 1968, khi nạn ân oán cá nhân không được kiềm chế bởi luật pháp là nguyên nhân cho các vụ hành hình trả thù tàn bạo, ghi dấu ấn nhức nhối trong lịch sử dân tộc.

    Mọi mạng sống con người trên thế giới này sinh ra đều có quyền bình đẳng như nhau và chúng không thể phục vụ cho bất cứ động cơ chính trị nào. Bất cứ lý tưởng nào cũng phải đặt mạng sống con người lên trên hết, bởi "đời người chỉ sống có một lần". Do vậy hôm nay chúng ta hãy thôi trích dẫn những lời của Martin Luther King hay của bất cứ ai đó một cách sáo rỗng mà hãy tập trung cứu lấy tính mạng của một con người sắp bị chết oan vì tình trạng "vô chính phủ". Hồ Duy Hải nhất định phải được xét xử một cách công minh. Mủi tiêm thuốc độc phải bị chặn đứng. Dù cái chết của tử tù này rất có thể sẽ tạo ra một làn sóng căm phẫn, biến thành một làn sóng xuống đường lật đổ thể chế độc tài toàn trị.

    Tất cả những nhân sĩ yêu nước, những trí thức trung lưu, những người có hiểu biết phải lập tức thoát khỏi cái vỏ ốc "phi chính trị" của mình. Đừng nghĩ đơn giản rằng "ta không đụng đến nó thì nó sẽ để cho ta yên". Tương lai tình trạng vô chính phủ của Việt Nam sẽ dẫn đến hậu quả khó lường của bạo loạn và thảm sát. Hãy buộc chính quyền trao ra quyền lực khi nó đang còn đủ mạnh. Nếu chờ đợi đến lúc nó chỉ còn là một xác chết chưa chôn thì sẽ có rất nhiều người chết theo nó.

    Hãy hành động trước khi quá muộn!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Những chứng cứ tác giả đưa ra không chứng minh được chính quyền này đang đi tới chỗ chết . Ngược lại thì đúng hơn . Các cai trị tùy tiện của chính phủ thông qua những tổ chức/cá nhân trực thuộc chỉ chứng minh chính quyền đủ mạnh và tự tin nên muốn làm gì thì làm, mà không gặp phải phản ứng đáng kể nào từ người dân . Không có phản ứng đáng kể có nghĩa chí ít cũng có thể kết luận dân đủ sợ hoặc/và dân chưa thấy cần phải phản đối nó một cách quyết liệt hơn.

    Bài này là tiếng kêu lương tâm đối với một vụ án oan sai và có tính chất cấp bách. "Con người là vốn quý nhất", không thể dửng dưng trước một đồng bào, đồng loại bị chết oan trước một nên tư pháp vốn dĩ có truyền thống tùy tiện mang nhiều tính chất vô lương tâm.
    Thế nhưng chỉ chỉ kêu trên diễn đàn ảo này thì chưa biết kết quả sẽ ra sao? Chẳng biết có cách nào cứu một đồng báo đồng loại trong hoàn cảnh nguy nan cấp bách naỳ không?
    Liệu tiếng nói lương tâm trên mạng này có bị rơi vào quãng thinh không hay không? Có quan chức nào quan tâm tới vụ án có dấu hiệu oan sai này không hay họ còn lo những việc riêng khác "quan trọng" hơn một mạng người?
    Hay là mọi người hãy cùng ký vào một kiến nghị rồi gửi đến chính quyền được không?
    Nếu ai ra lệnh thi hành án tử hình với con người khốn khổ vì chết oan thì sau này nếu phát hiện ra xử sai thì phải hoàn toàn chịu trách nhiệm nặng nề, phải có lời cam kết cẩn thận nếu như thi hành bản án oan sai này.
    Tòa biết sai nhưng vẫn thi hành án để bảo vệ uy tín và danh dự cho tòa thì đó là một tội ác man rợ và góp thêm "thành tích" bất lương cho nền tư pháp XHCN.