Dương Hoài Linh - Mười dấu hiệu cho thấy bóng dáng sụp đổ của một thể chế chính trị

  • Bởi Khách
    05/12/2014
    8 phản hồi

    Dương Hoài Linh

    1/ Tham nhũng như một bầy sâu tha hồ đục khoét

    Tháng 1- 2012, Đảng Cộng sản Việt Nam ban hành NQTW4 về “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” đã nhận định: ”Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên - trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp - suy thoái về chính trị, đạo đức, lối sống…”
    Trong vòng 25 năm qua, bọn sâu bọ tham nhũng ngày một đông, ngày mỗi mạnh và đã trở thành bầy đàn! Nó như căn bệnh ung thư đã di căn tới nhiều bộ phận của cơ thể. Nếu Đảng không quyết tâm diệt trừ tận gốc bọn sâu bọ tham nhũng của Đảng thì chính bọn này, một ngày nào đó không xa sẽ là thủ phạm “giết sống” Đảng Cộng sản Viêt Nam!

    2/ Nợ công chồng chất, có thể dẫn đến vỡ nợ bất cứ lúc nào

    Nếu Việt nam vỡ nợ sẽ dẫn đến tình trạng như sau:

    - Thị trường chứng khoán sẽ sụp đổ và điểm tín dụng xuống cấp thê thảm.

    - Mọi cơ chế tài chánh sẽ phải đóng cửa. Tiền mất giá, lạm phát leo thang, trái phiếu và đồng nội tệ sẽ chỉ còn là mớ giấy lộn. Tiền gởi trong ngân hàng sẽ “bốc hơi” vì mất giá trị.

    - Mọi chương trình do chính phủ tài trợ đều ngưng hoạt động (y tế, cảnh sát, an ninh, quốc phòng, giáo dục, cầu, đường, năng lượng v... v... ). Quỹ hưu trí tan vỡ, nhà thương, trường học ngưng hoạt động.

    - Các thương vụ đóng cửa và nạn thất nghiệp tràn lan. Mọi mặt hàng khan hiếm kể cả nhu yếu phẩm. Giá cả tăng vọt. Đời sống của người dân sẽ bị đảo lộn hoàn toàn.

    - Nội loạn sẽ xảy ra và không có người để duy trì trật tự công cộng. Nạn đói và cướp bóc sẽ xảy ra. Hiện tượng vô kỷ luật, vô trật tự, vô tổ chức sẽ hoành hành

    - Kẻ giàu có sẽ cuỗm tiền bạc quốc gia và trốn ra ngoại quốc

    3/ Công lý, luật pháp không còn, thi hành án tử với người vô tội

    - Công lý đôla thể hiện rất rõ trong các vụ án hình sự và trong các vụ án chính trị. Có lẽ chỉ có tại Viêt Nam (và các nước độc tài cộng sản), mới có chuyện “chạy án”, nghĩa là đút tiền cho công an điều tra, kiểm sát công tố và cho cả quan tòa xét xử.

    - Công lý côn đồ biểu hiện qua lời phát biểu mà những kẻ có quyền (công an, đảng viên, cán bộ) thường hay nói khi đi cướp đất đai tài sản của dân hay trấn áp những ai có vấn đề với chế độ: “Luật là tao! Tao là luật! Miệng tao là luật!”.

    - Dùng tang vật mua ở… chợ để kết án tử hình. Những người cầm cán cân công lý lại xác định “thiếu sót” đó là không lớn, không giám định được vẫn tuyên phạt án tử hình với Hồ Duy Hải.

    4/ Kỷ cương phép nước bị coi thường. Dân oan bị cướp đất, cướp nhà ngày càng đầy rẫy

    - Cấp ủy Đảng, chính quyền, nơi người dân đặt niềm tin vào chế độ, nhưng lại không thực hiện đúng nghị quyết Đảng, làm sai chủ trương, sai chính sách, sai pháp luật, gây mất dân chủ, làm xói mòn và đi đến mất niềm tin.

    - Nhân dân bị tước đi quyền dân chủ, không còn được thực thi và phát huy vai trò giám sát, hoặc nếu có cũng chỉ là hình thức.

    - Đảng viên cộng sản đang nắm quyền cai trị ở các cấp, từ trung ương xuống đến địa phương đã tiến hành cướp bóc trắng trợn, lộ liễu, không còn e dè dấu diếm. Đảng cộng sản Việt Nam đã lộ nguyên hình là một đảng cướp. Số dân oan bị cướp đất, cướp nhà, ruộng vườn.. càng ngày càng tăng.

    − Rút ruột các công trình công cộng khiến cho các công trình này kém chất lượng.

    − Chặn bớt tiền viện trợ của các quốc gia tiên tiến cho người dân trong nước, chặn bớt tiền cứu trợ các nạn nhân thiên tai…

    − Quy hoạch các khu đất để ép người dân trong đó phải dời đi nơi khác với giá đền bù rẻ mạt, để rồi sau đó họ xây nên những trung tâm buôn bán, các khách sạn hay khu giải trí để kinh doanh làm giàu.

    5/Kinh tế sa sút trầm trọng, thu không đủ để bù chi

    - Thâm hụt ngân sách diễn ra liên tục trong khoảng hơn một thập kỉ qua và có mức độ ngày càng gia tăng. Để bù đắp bội chi Việt Nam buộc phải vay trong nước và vay nước ngoài. Do số nợ vay được sủ dụng vào những mục đích không sinh lợi nên toàn bộ số chi trả nợ gốc phải trông vaò phát hành nợ mới.

    - Đầu tư công lớn, dàn trải và kém hiệu quả.

    - Tình trạng nợ công sẽ có những tác động tiêu cực đến xuất khẩu và tăng trưởng GDP của Việt Nam

    - Tương lai kinh tế Việt nam là một bức tranh ảm đạm:Nợ xấu tiếp tục tăng cao. Lạm phát sẽ làm đồng tiền tiếp tục mất giá. Giá điện, than, xăng dầu, gas, nước... tăng nhanh sẽ làm giá của hàng hóa tăng theo, trong khi không tìm ra nguồn ngân sách để tăng lương cũng là vấn đề khiến đời sống người dân trở nên khốn đốn.

    - Phát biểu của ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cũng chỉ ra nhiều điều: “Phải cân bằng thu – chi. Thu lấy mà chi, chứ bây giờ cứ phát hành trái phiếu lu bù, vay lu bù để chi thì chết thôi”. “Thu được đồng nào các đồng chí đem xài hết, chi đầu tư các đồng chí hãm lại, rồi cứ vay nợ ào ào. Như vậy thì làm sao phát triển được đất nước, rồi trả nợ không được thì sụp đổ”. “Cứ ăn hết lấy gì mà tiêu, ăn hết mà không có tiền chi lương thì tôi không hiểu thế nào”.

    6/ Trí thức, người lao động, cán bộ hưu trí bất mãn, bất hợp tác với chế độ ngày càng nhiều

    - Tại Việt Nam, mỗi năm có hàng chục ngàn cuộc biểu thị phản ứng, phản kháng của các cá nhân và tập thể nông dân, so với con số hàng trăm ngàn cuộc ở Trung Quốc. Cũng cho tới nay, ước tính tầng lớp dân oan đất đai ở Việt Nam phải lên đến ít nhất 3- 4 triệu người - tương đương với số lượng đảng viên trong đảng cầm quyền. Đặc thù tâm lý trong xã hội Việt Nam là lòng dân càng bất mãn thì phản ứng của người dân càng lúc càng trở nên thiếu kềm chế.

    - Đảng đang đối phó với một xã hội thông tin ngày càng rộng mở và người dân ngày càng tỉnh táo trước các thông tin khi có nhiều tin tức và ý kiến khác nhau lan truyền trên mạng làm ảnh hưởng đến sự tuyên truyền của truyền thông Nhà nước.

    - Sự khủng hoảng lòng tin trong tầng lớp trí thức Việt nam đã lên đến mức cao nhất. Đa số đều nhận định:" Nếu không có " cách mạng " thì ngày nay Việt Nam đã tốt hơn như thế nào? Ba mươi năm chiến tranh, số người chết không kể xiết, thiệt hại và đau thương vô cùng lớn – tất cả chỉ để đem đến kết cục là một chế độ kinh tế Marxist không khả thi do một Đảng cộng sản suy đồi và tàn bạo lãnh đạo.

    7/ Quân đội, công an chia rẻ trầm trọng với nhân dân, tha hồ vơ vét cho riêng bản thân, bỏ mặc an nguy đất nước

    - Lực lượng Công an bị dân khinh thường, hễ có dịp là đánh vì “chỉ biết còn Đảng còn mình”. Lực lượng Quân đội từ khi sửa lời Bác Hồ nêu lên hàng đầu “Quân đội ta trung với nước” thành “Quân đội ta trung với Đảng” thì dân cũng dần dần quay lưng. Một vài nơi, Công an và Quân đội đã cầm súng chống lại nhân dân, như ở Tiên Lãng, Văn Giang.

    - Báo Quân Đội Nhân Dân, Công An Nhân Dân có nhiều bài lớn tiếng mạt sát “một bộ phận” xã hội nhưng thực chất một bộ phận xã hội đó lại là đa số nhân dân.

    - Đảng Cộng sản Việt Nam đã chia rẽ nát vụn dân tộc bởi những hố đào sâu trong tư tưởng, tổ chức, quy kết “thành phần giai cấp” như “con dân với con lãnh đạo”, “đảng viên với không đảng viên”, “trong nước và có yếu tố nước ngoài”, sự chia rẻ đến mức mơ hồ quy chụp “diễn biến hoà bình”, “tự diễn biến” làm cho xã hội vô cùng ngột ngạt. Người Việt sống trên đất nước Việt Nam độc lập mà bức bối hơn ngày xưa sống dưới chế độ thực dân phong kiến.

    - Không chỉ chia rẻ với nhân dân, quân đội và công an còn tự chia rẻ với nhau biểu hiện qua việc ganh nhau trong việc phong tướng, tranh nhau làm kinh tế, tranh nhau tham nhũng, tranh nhau bán chức, bán quyền...

    8/Sức dân không được nuôi dưỡng, trái lại ngày càng bị bóc lột thậm tệ

    - Khoan sức dân chính là nuôi dưỡng nguồn lực, vì nhân dân vừa là người sản xuất vừa là người tiêu dùng của cải. Thế nhưng chính quyền luôn đặt ra nhiều thứ thuế và phí:thuế giá trị gia tăng, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế cá nhân, thuế xuất nhập khẩu, thuế nhà đất, thuế trước bạ, thuế môn bài và hàng trăm thứ phí khác. Chẳng hạn"Học phí, Viện phí, Án phí, Thủy lợi phí, Cước phí, Phí dự thi, dự tuyển., Phí trông giữ xe ở các bãi giữ xe, Phí lưu hành xe, Phí giới thiệu, tư vấn việc làm. Phí xây dựng, Phí đo đạc, lập bản đồ địa chính, Phí thẩm định cấp quyền sử dụng đất (sổ đỏ, sổ hồng), Phí chợ, Phí sử dụng đường bộ, Phí qua cầu, Phí qua đò, qua phà, Phí sử dụng cảng, nhà ga, Phí cấp tên miền địa chỉ sử dụng Internet, Phí bưu chính viễn thông, Phí xác minh giấy tờ, tài liệu, Phí giám định y khoa., Phí kiểm dịch y tế, Phí kiểm nghiệm vệ sinh an toàn thực phẩm, Phí bảo vệ môi trường, Phí vệ sinh, Phí cấp mã số, mã vạch, Phí bảo lãnh, thanh toán, Phí giám định tư pháp...

    9/ Nội bộ chính quyền bị can thiệp bởi ngoại bang

    - Trước sự xâm lấn, xâm lược trắng trợn của Trung Quốc chính quyền Việt nam đối phó về ngoại giao không nhạy bén, không dứt khoát, không rõ ràng và có vẻ hời hợt theo kiểu ‘anh em’ mà không coi là ‘kẻ thù, vẫn cứ vuốt ve, nhún nhường, nhịn nhục.

    - Không có chiến lược lâu dài kể cả về mặt ngoại giao, quốc phòng; và không có một đối sách rõ ràng với kẻ thù truyền kiếp của dân tộc

    10/ Đất đai, tài nguyên quốc gia bị xâm lấn bởi các yếu tố nước ngoài

    - Trung Quốc thực hiện chiến lược xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam. Đó là chiến lược nhất quán, ăn sâu vào máu thịt, não trạng của những thế hệ lãnh đạo Trung Quốc. Chiến lược ấy được tính toán cẩn trọng, kỹ lưỡng, nhằm nuốt dần đất đai, sông biển Việt Nam. Chiến lược ấy cũng còn nhằm bào mòn sức mạnh, hút dần dinh dưỡng, làm cho Việt Nam rối loạn, yếu dần và chia rẽ.

    - Người Trung Quốc đang có mặt trên khắp lãnh thổ Việt nam, nắm giữ mạch máu của nền kinh tế, chiếm giữ các vị trí chiến lược xung yếu nhất. Các đô thị, nhà máy của Trung Quốc cũng mọc lên khắp nước. Hàng hóa Trung Quốc tràn ngập thị trường. Các công ty của Trung Quốc cũng đang độc chiếm việc xây dựng cơ sở hạ tầng cho Việt nam.

    KẾT LUẬN:

    Với mười dấu hiệu nói trên, việc thay đổi thể chế chính trị Việt Nam trong tương lai là điều tất yếu. Nhưng kịch bản của sự thay đổi đó vẫn là điều khó dự đoán. Bạo lực, đổ máu hay hòa bình, êm thấm đều tùy thuộc vào thái độ của lãnh đạo Việt Nam. Nhưng có một điều chắc chắn là không thể có một Gorbachev ở Việt Nam. Và rất có thể một cuộc "cách mạng dân tộc" sẽ dễ xảy ra hơn là một cuộc "cách mạng dân chủ", nếu như kinh tế và chính trị của Trung Quốc không sụp đổ trước Việt Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Các dấu hiệu cho thấy bóng dáng sụp đổ của chế độ là rỏ ràng,nhưng là ai sẽ làm sụp đổ đây ? chưa thấy bóng dáng đâu ?

    Cho những ai nghĩ chế độ chắc chắn sẽ đổ nên không cần phải "nóng vội"

    Có nhiều kịch bản sụp đổ, một trong những kịch bản đó là Việt Nam hoàn toàn phụ thuộc vào Trung Quốc . Và điều này sẽ xảy ra nếu không ai làm gì hết mà để cho đảng Cộng Sản tự thấy cần mà phải thay đổi . Họ thấy cần, nhưng cái họ thấy là cần cứu đảng . Trung Quốc là biện pháp dễ dàng nhất và ít tốn kém nhất cho đảng .

    Các bác cứ thử tính nhẩm xem, từ hồi thành lập tới giờ bao nhiêu lần đảng CS vn đã chọn con đường dễ nhất và ít tốn kém cho đảng nhất -mặc kệ dân và đất nước ra sao, nói cho rõ- để giải quyết bất cứ vấn đề gì mình gặp . Từ đó, các bác có thể suy ra xác xuất đảng CS sẽ chọn con đường Trung Quốc .

    Nguy cơ đổ vỡ là có thật. Thế nhưng với cơ cấu tổ chức của ĐCSVN từ trung ương tới từng chi bộ mỗi xóm và sự lãnh đạo toàn diện của Đảng đối với QĐ và CA và toàn XH, với một vài thành công trong phát triển KT vừa rồi, cộng với sự thiếu một tổ chức dân chủ đủ mạnh để khả dĩ có thể thay thế ĐCSVN trong việc lãnh đạo đất nước VN, cộng với sự lo sợ một đất nước bất ổn, tôi không nghĩ chế độ của ĐCSVN có thể sớm bị sụp đổ.

    Vì thế các lực lượng đấu tranh cho sự nghiệp đấu tranh cho dân chủ hoá VN phải kiên nhẫn, không CCCĐ để có thể tập hợp sự ủng hộ ngày càng lớn của người dân trong nước. Sự chửi bới, thoá mạ thần tượng của người dân trong nước cùng sự thiếu đoàn kết của lực lượng này trong và ngoài nước sẽ chảng tạo nên bát kỳ đóng góp nào cho sự nghiệp này.

    Khách Thiện Hoàng viết:
    Dân đã không tin chính quyền thì còn đâu là chỗ dựa cho chính quyền nữa, quyền lợi chính quyền mâu thuẫn với quyền lợi nhân dân thì rõ là nguy cơ mất nước, "quốc dĩ dân vi bản" mà.

    Dân tay không làm đéo gì được nhau mà dựa. Đảng chỉ cần dựa quân đội, CA là ok rồi. Thằng con dân nào lộn xộn bắn chết mẹ. Nước đã có quân GPND TQ hợp tác cùng bảo vệ, đứa nào dám động đến mà lo mất nước ! Thế là đảng quang vinh muôn năm, giang san bền vững muôn đời con cháu mai sau.

    Để hiểu Đảng lúc nào cũng nghĩ tới vận mệnh của mình trước thì ta phải trở lại từ cái ngày Đ ra đời, Đ trấn áp tiêu diệt các đảng phái khác để rồi chỉ còn một mình Đ cho tới ngày nay, thì mới thấy Đ đã cao thủ như thế nào tới việc giữ tồn vong của mình! Điều nổi bật nhấT Đ tìm cách giữ sự tồn vong của Đ là: Bằng Mọi Giá. Chỉ có như vậy Đ mới chui vào cái thòng lọng Thành Đô của Tầu Cộng từ năm 1990 chứ. Cái vòng Kim cô 16 vàng 4 tốt nó đang còn 'lấp lánh' trên đầu dân tộc VN cho tới nay.

    Hiẹn tượng xã hội suy thoái toàn diện có thể dãn tới nguy cơ mát nước và cả những nguyên nhân gây ra hiện tượng này thì ai cũng tháy và có tiếng nói lể tẻ về các nguyên nhân này. Thế nhưng biện pháp nào để cứu vãn thì lại không thấy ai dưa ra ý kiến. Rõ ràng thấy nguy cơ rồi thì chỉ càn khắc phục nguy cơ là là cứu vãn được, nhưng lại không thấy ý kiến nói về biện pháp khắc phục, giống như đoán được bệnh nhưng lại không tìm được cách chữa.
    Tình hình đất nước thì như thế, cứ để đất nước ngày càng trên đà xuống dốc. Còn tình hình Đảng thì cũng chẳng khá gì hơn, tình hình suy thoái cũng xẩy ra, chỉ có điều khác là Đảng có tổ chức ra cái hội nghị chỉnh đốn Đảng để cứu Đảng, nhưng lại không có HỘI NGHỊ CỨU NƯỚC ĐỂ BÀN BIỆN PHÁP CỨU NƯỚC. Chẳng hiểu sao lại thế? Đảng lãnh đạo nước, sao Đảng lại để mặc nước muốn ra sao thì ra??
    Hội nghị cứu Đảng nghe đâu cũng thành công tốt đẹp như cái gì Đảng làm thì bao giờ cũng tuyên bố kết quả tốt đẹp. Thế nhưng tình hình Đảng thì ngày càng xuống cấp nặng nề hơn, thể hiện ở chỗ Đảng ngày càng mất lòng tin của dân, nay thì đến đảng viên, kể cả những đảng viên trung kiên lão thành cách mạng cũng bất mãn ngày càng nhiều, đã có tình trạng cán bộ cao cấp đương chức cũng đã tuyên bố ra khỏi Đảng (cụ thể là một cán bộ ngoại giao ở Thụy Sĩ).
    Hịện tượng "cứu Đảng" chỉ thấy rõ nhất là đảng viên ngày càng giàu lên mà thôi, rõ nhất là những đảng viên trong ngành công an và quân đội. Họ giàu lên về kinh tế nhưng cái họ nghèo đi là lương tâm và nhân cách, cứ xem những công an cấp dưới do ông bộ trưởng Bộ mắm tôm lãnh đạo đàn áp dân, giết dân vô tội vạ và khống chế những trí thức trong mọi sinh hoạt thì rõ phẩm chất của người công an nhân dân đã khắm mùi mắm tôm đến mức nào rồi. Dân đã không tin chính quyền thì còn đâu là chỗ dựa cho chính quyền nữa, quyền lợi chính quyền mâu thuẫn với quyền lợi nhân dân thì rõ là nguy cơ mất nước, "quốc dĩ dân vi bản" mà.

    11/Gây bất công lớn trong XH giữa tầng lớp lãnh đạo và bị lãnh đạo về quyền lực chính trị và phân phối kinh tế. Đây là quy luật vật chất quyết định ý thức không thể khắc phục bằng những phong trào này, phong trào khác để mỵ dân mãi được!

    "Có năm nguy cơ mất nước nếu không ngăn chặn được, đó là: Trẻ không kính già, trò không trọng thầy, binh kiêu tướng thoái, tham nhũng tràn lan, sĩ phu ngoảnh mặt." Đó là nhận định của cụ Lê Quý Đôn vào thế kỷ 18.
    Nay, tình hình kinh tế - xã hội đất nước tồi tệ hơn, sao nước chưa mất?
    Bởi vì, trong bối cảnh hiện tại khi thế giới đang có xu hướng hội nhập để cùng tồn tại, hòa bình... thì không thể có tình hình "nước lớn xâm chiếm nước bé". Nhưng nước lớn có thể áp đặt một thể chế chính trị lên một nước bé theo ý muốn của mình. Qua đó, thông qua một chính phủ bù nhìn ở nước bé, nước lớn có thể khai thác các nguồn tại nguyên (kể cả sức lao động) ở nước bé mà không bị thế giới lên án.
    Theo tôi, trên lý thuyết đất nước ta chưa mất. Nhưng đã có nhiều nguồn tài nguyên như đất đai, biển đảo, nông sản, khoáng sản... đã trôi tuột vào tay phương bắc. Cán cân thương mại giữa ta và Trung Quốc có một sự chênh lệch cực lớn mà sự chênh lệch đó có lợi cho phương bắc. Các nhà đầu tư Trung Quốc thắng thầu được rất nhiều công trình lớn ở Việt Nam mặc dù trình độ công nghệ của họ chưa cao, chưa đáp ứng với tầm vóc của các dự án đã quy hoạch, theo đó là hàng nghìn lao động ăn theo ở Trung Quốc tràn sang Việt Nam. Hàng trăm cô gái Việt bị bắt đưa sang Trung Quốc để làm đĩ trong khi CA Việt Nam chỉ giỏi trong việc bắt người Việt yêu nước. Nhiêu đó chưa đủ, Bắc Kinh còn đang chi hàng nghìn tỉ đô la để nâng cấp quân đội, hòng chiếm luôn biển Đông, nơi được cho là có trữ lượng cả tỉ thùng dầu.
    Chưa hết, chuẩn bị đại hội đảng toàn quốc sắp tới, BCT.BCH.TW đảng sẽ sang Bắc Kinh để trình dự kiến nhân sự: ai sẽ là TBT, ai là Chủ tịch nước, ai sẽ là Thủ tướng... để Thiên triều cho ý kiến, chọn lựa...
    Vì vậy, theo tôi đất nước này trên thực tế đã mất. Ngài Nguyễn Phú Trọng chỉ là một Thái Thú. BCT - BCH.TW, Quốc hội, Chính phủ... là những con cờ trên ván cờ chính trị. Đó là dấu hiệu cho thấy thể chế chính trị ở Viêt Nam khó mất. Nếu đảo chính thì chưa có người cầm đầu và nếu có thì... đó là lý do để hàng trăm nghìn lính Trung Quốc cùng với súng ống, máy bay, tàu chiến tràn sang đất nước ta nhằm "bảo vệ" đồng minh. Thời hậu Lê Chiêu Thống?
    Khi đó, lòng dân Viêt Nam ra sao? Người miền Nam trước năm 1975 vốn có tâm trạng u uất với chế độ, nay đã già. Người miền Bắc từng sống với chế độ CS hà khắc, nay đã tỉnh ngộ, nhưng phần lớn cũng đã già. Còn lớp trẻ, sẽ có mấy người như Phương Uyên, như Nguyên Kha...? Hay là chúng đang quay lưng lại với các giá trị đạo đức truyền thống để phụng thờ tiền bạc và các giá trị vật chất? Và chuyện tổ quốc, dân tộc mất, còn... đã có đảng và nhà nước lo.
    Một ngày nào đó, không xa, khi tộc Hoa, tộc Kinh ở Việt Nam ở ngưỡng cân bằng về dân số. Biết đâu chừng sẽ có một cuộc trưng cầu dân ý "xác nhập" vào "đất mẹ phương bắc" như ở Crưm. Và "chân lý" sẽ thuộc vào số đông. Từ đó nước Viêt Nam vĩnh viễn không còn trên bản đồ thế giới.
    Hy vọng đây chỉ là một kịch bản tồi cho tương lai Việt Nam. Nhưng phải làm gì đây, ngay bây giờ, nếu không sẽ là quá trễ.