Va Li - Gửi bác bộ trưởng bộ giáo dục

  • Bởi Sapphire
    20/11/2014
    5 phản hồi

    Va Li

    sgk.jpg

    Sách giáo khoa anh văn lớp 3 của Nepal

    Cháu tên Linh. Dĩ nhiên bác không cần nhớ tên cháu làm gì. Cũng như đã lâu rồi cháu chẳng còn quan tâm ai là Bộ trưởng Bộ GD vậy. Nhưng nói chung, làm người đâu nhất thiết phải nhớ tên nhau. Chỉ cần chúng ta có một câu chuyện chung để nói. Thế là đủ rồi bác nhỉ.

    Chuyện kể là, hôm qua, cháu ngồi ở thư viện trường Shree Sarbodaya quận Syanja - Nepal. Cháu dành cả một ngày đọc sách giáo khoa English để hiểu cách dạy English của người Nepal. Dĩ nhiên, người Nepal dạy English không tốt đâu. Vì họ không có tiền để mua tivi, băng đĩa, không có phương tiện cho học sinh nghe người bản xứ nói chuyện, thậm chí đến cả cuốn từ điển giấy họ còn túng thiếu bác ạ( túng thiếu đến cỡ nào cháu sẽ có 1 bài viết để kể sau). Nhưng so với Việt Nam thì English của họ giỏi hơn nhiều. Dĩ nhiên, Nepal đúng là một nước nghèo, nghèo xếp hạng top nghèo nhất thế giới ấy. Nhưng cần so sánh với trình độ GD của 1 nước nghèo để thấy rằng trình độ của nước mình ở đâu. Và giờ, có mấy điều cháu muốn trao đổi với bác như sau:

    1. Cháu đọc SGK English của học sinh Nepal từ lớp 1 đến lớp 5.
    Bài học đầu tiên của học sinh lớp 1 Nepal là chuyện chào hỏi. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 2 nói chuyện đi đến trường. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 3 kể lại nhật ký một ngày của cô bé Lilu. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 4 dạy bạn phải biết Be careful với câu chuyện cậu bé Raj vừa đi vừa chơi game mà không để ý thấy cây cầu bị gãy.

    Bài học đầu tiên của học sinh lớp 5 hỏi, "What do you want?" và kể chuyện người cha già có đứa con bị ở tù. Ổng ra vườn trồng khoai tây và ước giá mà có đứa con trai ở đây để đào lỗ cho ổng trồng. Thế là ổng viết thư cho con trai. Mỗi bài học thể hiện độ khó khác nhau bác ạ. Thậm chí ngoài English, họ còn có 2 môn học khác là Văn hoá xã hội và Khoa học - Sức khoẻ cũng hoàn toàn được viết bằng English và nằm trong môn học chính của học sinh.

    Cháu lập tức nhắn về Việt Nam, nhờ đứa bạn thân chạy ra hiệu sách, chụp cho cháu xem SGK English từ 1-5 dạy cái gì. Bác biết gì không?

    Bài học đầu tiên của SGK 1 dạy Hello. Bài học của sách SGK 2 là dạy câu "where are you from". Bài học của SGK 3 dạy lại Hello. Bài học đầu tiên của SGK 4 dạy câu "How're you". Bài học đầu tiên của SGK 5 dạy lại câu "where're you from".

    Cháu hoảng hồn bác ạ. Cháu không biết vì bác nghi ngờ trình độ của học sinh VN quá kém nên có mỗi 3 câu "hello, how're you, where're you from" mà bác bắt chúng phải học đi học lại suốt 5 năm học như thế hay không?

    Hay là tại những người soạn sách không biết gì hơn để mà soạn?

    Hay tại chúng ta quan niệm, 5 năm, học được 3 câu đó là đã quá nhiều rồi?
    Bác biết không, học sinh ở độ tuổi càng nhỏ thì khả năng tiếp cận ngôn ngữ càng tốt. Vì lúc đó bộ nhớ của chúng chưa sử dụng để ghi nhớ những điều phức tạp, những chuyện kiếm tiền, yêu đương. Nên cháu buồn khi thấy chúng ta bắt các em học quá nhiều thứ về toán lý hoá nhưng lại lo sợ trí nhớ của các em không đủ để học English. Buồn cười nhỉ.

    2. Để dạy học sinh Nepal hiểu English, nhớ English, người Nepal bắt đầu bài học bằng những câu chuyện. Chuyện kể cô bé Deepa làm việc này việc kia. Chuyện kể gia đình cu cậu Ramesh thế này thế nọ. Cô giáo sau khi dạy học sinh về câu chuyện sẽ hỏi lại học sinh câu chuyện đó kể gì, cô bé Deepa làm gì, cậu Ramesh bị gì. Học sinh trả lời và ghi nhớ.

    Để dạy học sinh Việt Nam hiểu English, các nhà soạn sách VN soạn ra những đoạn hội thoại chẳng có ý nghĩa gì và bắt học sinh học lại đoạn hội thoại đó để ứng dụng như một con vẹt. Theo bác, việc ghi nhớ nội dung câu chuyện dễ hơn hay khó hơn ghi nhớ một đoạn hội thoại dễ hơn?

    3. Người Nepal soạn sách giáo khoa để dạy người Nepal. Thế nên những câu chuyện họ viết, những đề tài họ dạy liên quan đến đời sống, văn hoá hàng ngày của họ.

    Họ nói về đỉnh Everest, nói về thủ đô Kathmandu, nói về những cậu bé, cô bé với những cái tên rất Nepal như Gauri, Sunda... Đó là cách họ khiến học sinh hứng thú với môn English vì nó gần gũi, dễ hiểu. Đó cũng là cách họ từ hào về đất nước họ.

    Chúng ta - trong đó có bác - luôn nói tự hào về Việt Nam. Nhưng có bao giờ bác nhìn SGK English của người Việt để xem sách viết gì không?

    Sách viết câu chuyện của Tom, của Peter, của Marry...những cái tên không phải của người Việt. Sách kể chuyện My hometown nhưng cái Hometown ấy là London.

    Sách kể về món bánh nhưng không phải là bánh chưng, bánh giày bánh mì thịt nướng mà là bánh Pizza.

    Thế nên cháu muốn hỏi là, có phải vì chúng ta không đủ kinh phí để soạn một cuốn sách dạy English nhưng nội dung xoay quanh đời sống Việt không? Hay là những nhà soạn sách họ không nghĩ ra cái gì hay ho hơn nên phải dùng những câu chuyện của nước khác. Để đến khi người nước ngoài họ hỏi cái món bánh nổi tiếng nhất ở nước mày là món gì thì học sinh bảo là pizza vì chúng không biết từ bánh mì thịt nướng trong English nói thế nào.

    Nếu mà vì chúng ta nghèo quá, không có kinh phí, chỉ cần bác nói thôi, cháu sẽ huy động được một đội ngũ soạn được cuốn sách dạy English cho người Việt mà không cần lấy một đồng nào.

    Còn nếu vì những người soạn sách họ không nghĩ ra cái gì hay ho hơn để viết, thì cũng chỉ cần bác nói thôi, cháu sẽ chỉ họ cách viết. Thí dụ như thay vì viết bài giảng "quê mày ở đâu hả Tom? Quê tao ở Mỹ, Peter ạ" thì cháu sẽ chỉ họ chuyển thành thế này "Quê mày ở đâu hả Tí? Quê tao ở Mỹ Tho Tèo ạ, là cái xứ ngày xưa bọn Mỹ đánh hoài mà không chiếm được ấy."

    Cháu tin bọn học sinh sẽ hứng thú với câu chuyện của thằng Tí, thằng Tèo hơn câu chuyện của Tom và Peter ạ. Vì chúng cháu đã từng là những thằng Tí, thằng Tèo như thế.

    5. Đã rất lâu rồi, chúng ta, hoặc vì lười biếng, hoặc vì bảo thủ, hoặc vì không muốn tiếp cận cái mới nên luôn tự ru ngủ nhau rằng, "là người Việt, chúng ta phải tự hào về văn hoá Việt, nên chúng ta cần học tiếng Việt chứ không phải English". Đó chắc là lý do mà kỳ thi tốt nghiệp THPT năm vừa rồi English trở thành môn tự chọn và không có trong môn thi.

    Nhưng cháu thì muốn đổi lại một chút thế này, "là người Việt, chúng ta cần tự hào về văn hoá Việt, nên chúng ta cần học English để nói cho thế giới biết về văn hoá của chúng ta đẹp như thế nào". Người Nepal đưa English thành ngôn ngữ chính, vì họ muốn kể câu chuyện văn hoá của đất nước họ cho thế giới biết. Nên cũng đã đến lúc chúng ta cần học theo như họ rồi bác ạ.

    Nó giống như câu chuyện anh nông dân xây được cái nhà đẹp ấy. Nếu anh tự hào về ngôi nhà anh đẹp, thì anh phải tìm cách đi qua làng bên, nói cho người làng bên biết cái nhà anh đẹp thế nào để họ còn biết mà đến thăm. Nhưng chúng ta đã làm gì? Chúng ta đã bảo anh nông dân ấy nằm ở nhà, chổng mặt lên ngắm trần nhà và tự khen nhà mình đẹp thôi là đủ. Trong khi thế giới ngoài kia, có biết bao ngôi nhà đẹp hơn đang được xây nên mỗi ngày, bác ạ...

    Chủ đề: Góc nhìn trẻ

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Bạn Vali thân mến,

    Tôi không đồng ý với bạn về việc phải có sách giáo khoa tiếng Anh dạy cho HS biết mô tả những gì liên quan đến đất nước Việt Nam. Học một ngôn ngữ là để hiểu thêm một nền văn minh của nước đó. Học Tiếng Anh một ngôn ngữ quốc tế là để có thể trò chuyện với khách nước ngoài. Ngoài ra học một ngôn ngữ, ví dụ như tiéng Anh bằng sách giáo khoa do nước Anh biên soạn người Việt mới có thể làm quen với cách đàm thoại, cách suy nghĩ, cách mô tả sự kiện của nước ấy giúp HS không bở ngỡ khi giao tiếp. Chính vì HS VN học sách tiếng Anh do người Việt Soạn , HS rất nghèo kiến thức về văn hóa nước ngoài nên HS Việt Nam nhút nhát khi giao tiếp với người nước ngoài. Phải hiểu Peter nghĩ gì, phải hiểu Mary muốn biết gì trên đất nước Việt thì HS Việt Nam mới mạnh dạn giao tiếp.

    Ví dụ khi muốn hỏi ai đó có muốn ăn một món gì không Lan và Hoa sẽ nói "Dạ có ạ, Hoặc Dạ không ạ".

    Nhưng Peter và Mary Nếu "Có" thì nói "Yes, Please" nếu "Không" thì nói "No, Thank you".

    Nếu ai đó nói "Cám ơn" Lan và Hoa nói "Không có chi" Nhưng để đáp lại "THank you" thì Peter và Mary nói "You're welcome".

    Lâu nay phụ huynh chúng tôi rất buồn vì sách tiếng Anh cấp hai đều do người Việt soạn nên nôi dung rất nghèo nàn không "English sounding".

    Học tiếng Anh mà HS không biết thủ đô của nước Anh là gì, thủ tướng nước Anh tên gì, "The Queen" ám chỉ ai.. chỉ biết tả một ngày của nông dân Việt sinh hoạt như thế nào thì thừa quá vì điều này đã có trong phần tiếng Việt.
    Chúng tôi muốn HS cấp hai có sách giáo khoa tiếng Anh do nước ngoài soạn để học Tiếng Anh cũng là để có phương tiện nhìn ra thế giới.Rất tiếc cách nhìn của bạn là cách mà Bộ giáo dục VN đang rất muốn thực hiện. CÓ nghĩa là học tiếng Anh nhưng không được biết gì về điều kiện sống vô cùng tự do, dân chủ của nước đó. Học tiếng Anh mà không được biết hàng ngày họ ăn món gì, uống thức gì, sinh hoạt, suy nghĩ ra sao. Học tiếng Anh xong vẫn như ếch ngồi đáy giếng.

    Muốn học một ngôn ngữ cho hiệu quả thì cần phải học hiểu cả văn minh của môi trường bản địa của ngôn ngữ đó !

    Học tiếng Anh mà lại dùng sách giáo khoa do các bố chuyên xơi dồi chó chấm mắm tôm, vừa khề khà chè chén vừa rít thuốc lào soạn ra thì học thế đek nào cho đúng điệu ?! Mấy con ếch mà cứ đòi ưỡn ngực phồng bụng thành con bò !

    Nhớ ngày xưa ở VNCH, sách giáo khoa chính khoá của chương trình Anh Ngữ bậc trung học phổ thông là English for Today, 1st Edition, do National Council of Teachers of English của Mỹ soạn thảo, từ quyển 1 cho đến quyển 6, mỗi quyển có một màu bìa khác nhau, đề cập đến những khía cạnh khác nhau của đời sống theo cách nhìn, quan niệm của dân bản ngữ.

    Màu vàng (At Home and at School), xanh dương (The World We Live In), xanh lá cây (The Way We Live), đỏ (Our Changing World), cam (Our Changing Culture), trắng xám (Literature in English).

    Chỉ cần luyện cho nhuần nhuyễn 6 cuốn E4T kia qua mấy năm trung học là có thể thi lấy chứng chỉ Examination for the Certificate of Proficiency in English (ECPE) của đại học Michigan. Tên nào lấy được ECPE thì thường có thể nhận học bỗng sang Mỹ học tiếp trung học hoặc vào luôn đại học. Chứng chỉ ECPE này thuộc bậc cao nhất (C2) trong số các chứng chi tiếng Anh theo thang xếp hạng A1, A2, B1, B2, C1, C2 hiện hành của CEF (The Common European Framework of Reference for Languages, CEF or CEFR, was put together by the Council of Europe as a way of standardising the levels of language exams in different regions. It is very widely used internationally and all important exams are mapped to the CEFR).

    Comparison of CEF levels and scores for the various exams

    Kể thật đáng tiếc, cái hồ cá nay đã thành miẹ nó tô súp cá chát ngắt cuống họng !

    Va Li ơi, bạn mơ hồ quá, cách đây 20 năm nước mình cải cách giáo dục cho học sinh viết chữ xấu hơn, mua sách giáo khoa nhiều hơn, học sinh năm sau không dùng được sách năm trước... mà chẳng ai phê bình ai, tốn hơn 20 tỷ lúc ấy đấy. Bây giờ thuê bạn viết thì ăn gì..., đang dự kiến những ba mươi ngàn tỷ cho cải cách giáo dục mà bạn lại xung phong giúp đỡ free, vậy thêm vài người nữa xung phong thì con số 30 ngàn tỷ về mo à. Cảm ơn bạn.

    Khổ quá ! Đó là 1 cách lấy tiền của nhà nước . Cải cách SGK mãi rồi, có hiệu quả gì đâu !
    Nói thế này cho dễ hiểu : Một người nước ngoài muốn học tiếng Việt. Giáo viên thứ 1 dạy ông ta : Con bò đi ăn cỏ . Ông không thích ,nên đã đi tìm giáo viên thứ 2 . Giáo viên thứ 2 dạy ông ta : Con dê đi uống nước.
    Kết quả : chất lượng học tiếng Việt của ông như nhau, nhưng lại tốn thêm tiền !