Lê Công Định - Thư ngỏ gửi “người khuất mặt khuất mày”

  • Bởi Admin
    19/11/2014
    7 phản hồi

    Lê Công Định

    Hôm nay một vài bạn hữu gửi đến tôi đường dẫn bài viết công kích cá nhân tôi trên báo Nhân Dân. Tác giả tên Vũ Hợp Lân, có lẽ là bút danh của một người không dám lộ diện công khai. Vậy tôi xin mạn phép trò chuyện với “người khuất mặt khuất mày” ở đây.

    Nội dung chính của bài viết nhằm chỉ trích việc tôi bày tỏ lòng kính trọng đối với các chính khách và quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, cụ thể là cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam. Quả thật, tôi vô cùng kính trọng hai nhân vật lịch sử anh hùng đã ngã xuống vì quốc gia ấy. Nếu so sánh họ với các nguyên thủ và tướng lĩnh ngày nay trước mối đe dọa và hành vi xâm lấn của ngoại bang đối với lãnh thổ mà tổ tiên chúng ta để lại, thì lời ca ngợi của tôi dành cho hai vị e rằng chưa diễn đạt hết niềm cảm phục pha lẫn tiếc thương của tôi. Sự đời vẫn vậy, những người đáng sống thì lại chẳng may qua đời quá sớm!

    Tướng Nguyễn Khoa Nam lúc quyết định tuẫn tiết, do không làm tròn bổn phận của một quân nhân, ắt hẳn đã không đến nỗi quá “tâm tư” vì không được thăng cấp bậc Trung Tướng trước khi xả thân bảo vệ lãnh thổ mà mình mang trọng trách. Một vị danh tướng không màng đến địa vị và bổng lộc, đã chọn cái chết oai hùng, không đáng để nhiều người trong đó có tôi kính trọng sao? Việc tôi “đứng về phía nào” chẳng lẽ cũng phải xin phép ai? Yêu ghét một con người, một nhân vật lịch sử, lẽ nào cũng phải theo “định hướng”? Luật pháp nào quy định thế? Thưa ông Vũ Hợp Lân, xã hội này có thể còn thiếu tự do, nhưng tôi không cho phép mình mất tự do trong tư tưởng của chính mình, vì tôi là Con Người! Ông có quyền trung thành với ai đó, nên dù vẫn tôn trọng ông, tôi không nhất thiết phải giống ông. Tôi khác.
    Bày tỏ lòng kính trọng đối với cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, không có nghĩa là muốn tái lập trong tương lai một thể chế của quá khứ. Cũng tương tự, ngưỡng mộ Đức Thánh Trần Hưng Đạo và chiến công vĩ đại của ngài, không đồng nghĩa với ý định thiết lập một vương triều quân chủ đời nhà Trần vào Việt Nam ở thế kỷ 21 này. Và nếu tôi tôn trọng cụ Hồ trong tư cách một nhân vật lịch sử, như tôi vẫn luôn bày tỏ bất kể ai phiền muộn, thì trừ phi tôi bị tâm thần mới có ý mong muốn chế độ mà cụ Hồ thiết lập từ năm 1945 mãi trường tồn cùng với bao vấn nạn tham nhũng và vi phạm nhân quyền thế này! Viết như vậy đã dễ hiểu chưa ông Vũ Hợp Lân? Suy nghĩ theo cách ấy liệu sẽ bị suy diễn là có ý đồ chống và lật đổ chế độ chăng? Thú thật, nếu ông cố tình suy diễn theo hướng đó, thì không việc gì tôi phải e ngại hay sợ ông cả.

    Dù sao cũng phải cám ơn ông Vũ Hợp Lân đã trích đăng công khai những câu chính trong các bài viết của tôi, vì điều đó vô hình chung quảng bá suy nghĩ của tôi đến một số độc giả mà tôi không có dịp tiếp cận. Chỉ tiếc là tờ báo ông dùng để đăng ít người đọc quá! Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, hồi ở tù tôi rất thường đọc báo Nhân Dân, vì không một tờ báo nào khác được phép phổ biến trong khuôn khổ các trại giam ở Việt Nam dù là Thanh Niên hay Tuổi Trẻ của chính nhà nước này. Đọc để mỉm cười vui vẻ, thay vì xem hài kịch vốn không thể có trong tù.

    Tôi chưa bao giờ tự xưng am tường sử học, vì đó là một lĩnh vực sâu rộng đòi hỏi nhiều năng lực và thời gian nghiên cứu, mà tôi thì chỉ dừng lại ở sự say mê học hỏi từ lịch sử cho riêng mình thôi. Tuy nhiên, có hồ đồ lắm không khi một “người khuất mặt khuất mày” viết vài ba dòng “vỗ mông ngựa” (mượn chữ của tác giả Kim Dung trong tác phẩm “Lộc Đỉnh Ký”) trên một tờ báo chuyên về tuyên truyền, chứ không chuyên ngành sử học, lại nhận định tôi “kém hiểu biết lịch sử” hoặc “xuyên tạc lịch sử”?

    Để tránh tình trạng chụp mũ bừa bãi vô ích, tôi đề nghị ông Vũ Hợp Lân sớm tổ chức một mục đàm luận công khai và dân chủ với tôi về các vấn đề lịch sử Việt Nam hiện đại trên chính tờ báo Nhân Dân để độc giả rộng đường nhận định. Đây không phải là lời thách thức, mà là việc làm cần thiết để tránh tiếng “cả vú lấp miệng em” vốn thường dành cho những tay bồi bút, và cũng giúp tờ báo của ông nâng lên một tầm cao mới, thu hút thêm nhiều độc giả có đầu óc hơn. Ông đồng ý nhé?

    Trân trọng,
    Lê Công Định

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Tôi nghe rằng lữ đoàn liên binh phòng vệ phủ tổng thống với quân số và trang bị hùng hậu có thể kéo đến bao vây bộ tổng tham mưu và đè bẹp bọn phản tướng Dương Văn Minh, Trần Thiện Khiêm,...Nhưng TT Ngô Đình Diệm không chịu thực hiện như vậy mà lại ra lệnh đầu hàng rồi dẫn đến cái chết của chính mình và bào đệ Ngô Đình Nhu một cách thảm thương, đau đớn. Tệ hại nhất là những rối ren, nghiêng ngã đã xảy ra cho đất nước ngay sau đó làm cho quốc gia suy yếu,lòng người ly tán và càng lệ thuộc vào Hoa kỳ. Cuối cùng, toàn bộ miền Nam rơi vào tay CS. Nhưng cái chết của nhị vị Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu là cái chết can trường, bất khuất tiêu biểu cho khí phách của người VN. Cái chết làm cho thế hệ sau phải ray rứt suy nghĩ, tiếc nuối cho dân Việt đã gặp Rồng mà Rồng không được sống để đưa nước nhà đến hùng cường, thịnh vượng sánh vai cùng Nhật bản,Đại hàn, Singapore,...
    Còn cái chết của tướng Nguyễn Khoa Nam là cái chết của dũng tướng không để mình phải rơi vào tay giặc. Một cái chết vinh như Võ Tánh, Ngô Tùng Châu hay danh dự, khí tiết như Nguyễn Tri Phương hay Hoàng Diệu.
    Kẻ hậu sinh xin có vài suy nghĩ về các vị tiền nhân.

    Tôi rất thích thú, và đồng tình, đề nghị của còm sĩ Trần Thị Hải Yến.

    Không ai khác hơn cậu Thủy sẽ giúp chỉ ra tên tuổi, cả "nơi ăn chốn ở", của cái "người" (hay ma?) khuất mặt khuất mày kia. Ai không tin chứ tôi thì tin lắm. Nhìn hình này ai lại có thể nghi ngờ khả năng cậu Thủy?

    Anh Lê Công Định nên bỏ vài triệu đồng Hồ thuê nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng hay cậu Thủy gì đó chuyển, hoạ may bức Thư ngỏ này mới tới tay «người khuất mặt khuất mày». Từ xa, HY em xin phát tâm đóng góp 2 triệu.

    >>> Tướng Nguyễn Khoa Nam lúc quyết định tuẫn tiết, do không làm tròn bổn phận của một quân nhân, ắt hẳn đã không đến nỗi quá “tâm tư” vì không được thăng cấp bậc Trung Tướng trước khi xả thân bảo vệ lãnh thổ mà mình mang trọng trách.

    Ông Tướng Nguyễn Khoa Nam quyết định tuẫn tiết do không làm tròn bổn phận của một quân nhân ở miền Nam; Đại Tướng Phùng Quang Thanh phải "tâm tư" cho "anh em" là vì cùng nhau vừa đi triều cống Trung quốc xong, khẳng định quân đội ta sẽ không chiến đấu chống Trung quốc, đạt thắng lợi hiển hách, thì có quyền được tâm tư đòi lên chức chứ!

    Hai gương này khác nhau hoàn toàn: không thể mang cụm từ "tâm tư" mà gán cho, mà dùng cho ông Nguyễn Khoa Nam được! "Tâm tư" là cụm từ đặc biệt để nhắm đòi lên chức của Phùng Đại Tướng, đại biểu của Đảng và Nhà nước ta.

    Hoan hô LS Lê Công Định, bài viết với văn phong nhẹ nhàng nhưng có sức nặng bằng tấn này khiến cho cái thằng "khuất mặt khuất mày" như cái bóng ma kia phải co vòi lại ấy chứ. Đúng là cái bọn bồi bút này nó vừa hèn lại vừa dốt, được đảng, chính quyền nuôi nấng, vỗ béo, rèn dũa mà chúng không dám ló mặt nữa thì còn làm được cái trò trống gì cho đời. Đọc cho kỹ đi nhé tên bồi bút dấu mặt Vũ Hợp Lân gì gì đó ơi: "đề nghị ông Vũ Hợp Lân sớm tổ chức một mục đàm luận công khai và dân chủ với tôi về các vấn đề lịch sử Việt Nam hiện đại trên chính tờ báo Nhân Dân để độc giả rộng đường nhận định".
    Anh hùng, quân tử, xứng danh hay không... là ở điểm này. Nếu báo nhân dân mà không dám đáp ứng yêu cầu này thì từ nay nhớ dẹp mẹ nó cái trò lố bịch này đi nhé.

    Một lần nữa hoan hô LS Lê Công Định.

    Tôi ủng hộ anh Định, cần phải có một cái nhìn "toàn diện, biện chứng,..." chứ không bọn ăn theo nói leo này thì "cả vú lắp miệng em lắm".

    Anh Định xem có thể áp dụng Điều Luật 258 để bảo vệ uy tín và quyền lợi của mình không vậy...???

    Tôi đoán chắc rằng Vũ Hợp Lân phải là "người" của "phương Bắc" hoặc viết thuê theo chỉ đạo do "người" của "phương Bắc" làm việc trong báo Nhân Dân.

    Vũ Hợp Lân nếu không vi phạm pháp luật thì đã "phạm tội" với Nhân Dân khi cố tình "định hướng" dư luận xã hội, gây chia rẽ dân tộc bằng cách sử dụng cơ quan ngôn luận của tổ chức nhà nước chỉ trích "việc bày tỏ lòng kính trọng đối với các chính khách và quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, cụ thể là cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam."

    Tôi ủng hộ việc anh Định "đề nghị ông Vũ Hợp Lân sớm tổ chức một mục đàm luận công khai và dân chủ với tôi về các vấn đề lịch sử Việt Nam hiện đại trên chính tờ báo Nhân Dân để độc giả rộng đường nhận định."