Trần Trung Đạo: Cách Mạng Hát Hùng Ca

  • Bởi Tâm Như
    13/11/2014
    8 phản hồi

    Trần Trung Đạo



    Lịch sử thế giới cận đại đã diễn ra nhiều cuộc cách mạng dân chủ đầy màu sắc: Cách Mạng Nhung (Velvet Revolution) do Giáo sư Rita Klimova đặt tên ở Tiệp Khắc, Cách Mạng Hoa Hồng (Rose Revolution) ở Georgia phát xuất từ những bó hoa hồng lãnh tụ đối lập Saakashvili mang đến quốc hội, Cách Mạng Cam (Orange Revolution) tại Ukraine dựa theo màu chiến dịch tranh cử của ứng cử viên Tổng thống Viktor Yushchenko, Cách Mạng Hoa Lài ở Tunisian đặt tên từ loại hoa quốc gia của Tunisia nhằm lật đổ nhà độc tài Zine El Abidine Ben Ali v.v...

    Thế nhưng, có một cuộc cách mạng đóng vai trò tiên phong mà ít được viết về là Cách Mạng Hát Hùng Ca (Singing Revolution) diễn ra tại Estonia, một quốc gia vùng Baltic, trong thời gian 1987-1988. Cách Mạng Hát Hùng Ca thật sự đã dẫn đến sự sụp đổ của chế độ Cộng Sản tại Estonia và chính phủ dân chủ đầu tiên được thành lập vào ngày 20 tháng 8 năm 1991.

    Estonia là một nước nhỏ có diện tích 45,226 kilomet vuông, nằm bên bờ biển Baltic trong vùng Đông Bắc Âu và có một lịch sử rất dài bắt đầu từ nhiều ngàn năm trước Công Nguyên. Dân số Estonia theo thống kê 2014 cũng chỉ 1 triệu 200 ngàn người nhưng dân tộc này đã trải qua những chặng đường lịch sử đầy bi tráng.

    Vì giữ vị trí chiến lược nên suốt dòng lịch sử lãnh thổ Estonia đã là bãi chiến trường giữa các nước lớn trong vùng như Đan Mạch, Đức, Nga, Thụy Điển, Ba Lan. Estonia bị xâm lăng, chiếm đoạt và sang tay nhiều đế quốc. Đan Mạch cai trị Estonia suốt thế kỷ 13. Thế kỷ 14 Estonia trở nên một phần của Liên Bang Livonia. Thế kỷ 16 Estonia rơi vào tay Thụy Điển. Thế kỷ 17 Estonia bị nhượng cho đế quốc Nga sau chiến tranh Nga-Thụy Điển. Dù chịu đựng âm mưu đồng hóa, sang nhượng, lệ thuộc, dân tộc nhỏ nhoi vùng Baltic này vẫn không mất gốc.

    Estonia độc lập



    Vào thế kỷ 18, tinh thần dân tộc Estonia thức tỉnh và gần cuối Thế chiến thứ nhất, Estonia tuyên bố độc lập vào ngày 24 tháng 2 năm 1918.

    Mười tháng sau, ngày 12 tháng 12 năm 1918 là ngày trọng đại đối với dân tộc Estonia sau nhiều thế kỷ bị xâm lăng. Hôm đó nhân dân Estonia chính thức được chào quốc kỳ ba màu xanh, đen, trắng đại diện cho Cộng Hòa Estonia và hát quốc ca "Mu isamaa, mu õnn ja rõõm" ("Quê hương, niềm kiêu hãnh và vui mừng"). Một điểm đặc biệt, quốc ca Estonia cùng giai điệu với quốc ca Phần Lan được nhạc sĩ Fredrik Pacius phổ từ bài thơ "Đất nước tôi" ("Our Land") của nhà thơ Johan Ludvig Runeberg. Vì Estonia và Phần Lan chia sẻ nhiều yếu tố văn hóa chung nên Cộng Hòa Estonia khi thành lập 1918 cũng đã dùng bản nhạc này làm quốc ca.

    Estonia dưới chế độ Cộng Sản



    Độc lập hòa bình không được bao lâu. Tháng 8 năm 1939, Hitler và Stalin ký thỏa ước bất can thiệp Molotov-Ribbentrop Pact với những điều khoản bí mật trong đó Hitler đồng ý để Liên Xô chiếm Estonia cùng với Lithuania và Latvia. Sau khi hiệp ước được hai tên độc tài ký kết, Stalin đưa quân đội và xe tăng chiếm đóng Estonia. Như kết quả, quốc kỳ ba màu xanh, đen, trắng cùng với quốc ca Cộng Hòa Estonia bị nghiêm cấm. Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Estonia được dựng lên ngày 21 tháng Bảy năm 1940 và đặt dưới sự cai trị trực tiếp bởi đảng CS Estonia, một chư hầu của Liên Xô.

    Hitler xé bỏ hiệp ước Molotov-Ribbentrop qua việc phát động mặt trận miền đông tấn công Liên Xô ngày 22 tháng 6 năm 1941 và chiếm đóng Estonia từ tháng 7 năm 1941.

    Cuối Thế chiến thứ hai, niềm hy vọng phục hồi nền độc lập vừa sáng lên một thời gian rất ngắn đã vụt tắt khi Estonia lần nữa bị Liên Xô chiếm với sự làm ngơ của Mỹ và Anh tại hội nghị Yalta. "Cờ tổ quốc" Estonia khi trở thành một tiểu quốc trong Cộng Hòa Liên Bang Sô Viết được thêm một ngôi sao vàng lòng đỏ bên cạnh búa liềm có sẳn từ lá cờ dưới chế độ CS Estonia 1940.

    Tại sao các nước Cộng Sản đều dùng cờ nền đỏ?

    Màu đỏ là màu máu của những người Cộng Sản. Nền đỏ có một lịch sử khá dài từ những thành viên cánh tả trong cách mạng Pháp 1789. Trong Cách mạng Pháp 1848, nhà thơ và nhà chính trị Pháp nổi tiếng Alphonse de Lamartine chống lại việc dùng cờ đỏ vì đó là biểu tượng của bạo động đã gây ra máu đổ trong ba năm từ 1791 đến 1793. Trong cuộc nổi dậy Công Xã Paris từ 18 tháng Ba 1870 tới 28 tháng Năm 1871, lá cờ đỏ là biểu tượng của phong trào. Các đơn vị quân tình nguyện của phe Công Xã dưới sự lãnh đạo của Louis Charles Delescluze dùng cờ nền đỏ để phân biệt với cờ ba màu của Cộng Hòa Pháp. Từ đó về sau, nền đỏ luôn được dùng làm màu cờ đại diện cho nhà nước CS. Trung Cộng còn đi xa hơn khi đặt tên cho công ty chế tạo xe sang của họ là Cờ Đỏ (Hồng Kỳ).

    Estonia hồi sinh

    Trở lại với Estonia. Hai chính sách Glasnost (Cởi Mở) và Perestroika (Cải Tổ) do Mikhail Gorbachev giới thiệu vào năm 1985 đã tạo cơ hội cho nhân dân Estonia đứng lên đòi độc lập. Nhiều chương trình văn nghệ ngoài trời được tổ chức tại thủ đô Tallinn trong đó bài quốc ca bị cấm cũng đã được nhân dân tự động hát.

    Trong cuộc biểu tình vào tháng 10, 1987 tại Voru, Estonia, quốc kỳ ba màu xanh đen trắng của Cộng Hòa Estonia lần đầu tiên xuất hiện sau 69 năm vắng bóng. Trong chương trình văn nghệ được gọi là Các Ca Khúc Estonia quy tụ một phần tư dân số Estonia tham dự, được tổ chức ngày 11 tháng Chín, 1988 và kéo dài 6 đêm liên tục. Nhiều nhạc phẩm yêu nước, trong có cả quốc ca của Cộng Hòa Estonia đã được hát. Rừng cờ Cộng Hòa Estonia ra đời 70 năm trước được giương cao. Các lãnh đạo độc lập Estonia chính thức công bố lời kêu gọi độc lập Estonia khỏi ách thống trị của Liên Xô. Cách Mạng Hát Hùng Ca được phát động từ những ngày đêm lịch sử đó.

    Gorbachev cố gắng xoa dịu phong trào độc lập và dân chủ Estonia bằng cách thay đổi thành phần CS lãnh đạo ngoan cố, cứng rắn bằng một thành phần lãnh đạo ôn hòa nhưng đã quá trễ, Cách mạng Hát hùng ca đã trở thành cơn sóng lớn đánh sụp lâu đài Cộng Sản xây trên bờ cát phía đông biển Baltic.

    Thời gian từ khi quốc kỳ ba màu xanh, đen, trắng của Cộng Hòa Estonia chính thức ra đời 1918 cho đến ngày lá cờ này lần nữa được phất lên ở thủ đô Tallinn đúng 70 năm. Một đời người trôi qua. Tất cả các bậc cha ông khai sáng nền Cộng Hòa và chọn lá quốc kỳ thiêng liêng đó làm đại diện đều đã chết theo tuổi già hay chết trong các cuộc chiến tranh phục hồi lá quốc kỳ đầy hy sinh gian khổ.

    Hầu hết thanh niên, sinh viên, học sinh Estonia ở tuổi hai mươi trong các cuộc biểu tình vào những năm 1987, 1988 chưa bao giờ thấy lá cờ thiêng liêng của dân tộc Estonia trước đó lần nào.

    Các em sinh ra và lớn lên dưới lá cờ đỏ Cộng Sản và bị nhồi sọ rằng lá cờ ba màu xanh, đen, trắng ngày xưa là sản phẩm của thực dân, đế quốc. Sinh viên học sinh Estonia được dạy chỉ có đảng CS Estonia mới là những người yêu nước và lãnh đạo chiến tranh chống Phát Xít Đức, còn tất cả đều theo chân Phát Xít và sau đó là đế quốc Mỹ, ám chỉ chính phủ Estonia lưu vong.

    Nhưng dù mưa sa, bão tố suốt 70 năm, lá cờ Cộng Hòa Estonia không chìm khuất trong góc tối lãng quên của con người và lịch sử. Khát vọng độc lập tự do mà lá cờ Cộng Hòa chuyên chở như ánh mặt trời soi sáng, xua đi bóng đen dối trá và lọc lừa. Một dân tộc chỉ hơn một triệu dân đã đứng lên đương đầu với một đế quốc CS Liên Xô mạnh gấp trăm lần ngay cả trước khi Bức tường Bá Linh sụp đổ, và cuối cùng đã chiến thắng.

    Chiến thắng của văn hóa và lịch sử dân tộc

    Nhiều sử gia đồng ý, chiến thắng của dân tộc Estonia là chiến thắng của niềm tin sâu xa vào lịch sử và văn hóa dân tộc. Chiến thắng đó là bài học vô giá cho những quốc gia nhỏ có nền văn hóa lâu đời nhưng phải chịu đựng âm mưu đồng hóa của đế quốc cùng biên giới và chủ nghĩa Cộng Sản độc tài.

    Dòng lịch sử không phải chỉ chảy qua những năm tháng con người đang sống hôm nay nhưng đã bắt nguồn từ hàng ngàn năm trước và sẽ chảy cho hàng ngàn năm sau. Giống như Phạm Hồng Thái của Việt Nam, August Sabbe của Estonia cũng nhảy xuống sông tuẫn tiết. Không phải vì họ sợ hãi, không phải vì họ chỉ biết căm thù, cũng không phải vì họ can đảm hơn người khác mà chỉ vì họ mang một niềm tin quá lớn vào sự trường tồn của dân tộc họ.

    Trần Trung Đạo

    - Flag of Estonia (http://en.wikipedia.org/wiki/Flag_of_Estonia)

    - Flag of the Estonian Soviet Socialist Republic from 1953 to 1990 (http://en.wikipedia.org/wiki/Flag_of_the_Estonian_Soviet_Socialist_Republic)

    - History of Estonia (http://en.wikipedia.org/wiki/History_of_Estonia#Republic_of_Estonia)

    - Forest Brothers (http://en.wikipedia.org/wiki/Forest_Brothers)

    - Red Flag (http://en.wikipedia.org/wiki/Red_flag_%28politics%29)

    - French revolution 1848 (http://en.wikipedia.org/wiki/French_Revolution_of_1848)

    - Alphonse de Lamartine (http://en.wikipedia.org/wiki/Alphonse_de_Lamartine)

    - Singing revolution (http://www.singingrevolution.com/cgi-local/db_images/files/uploads/15-filename.pdf)

    - Movie Singing revolution (http://www.singingrevolution.com/cgi-local/content.cgi?pg=1)

    - Estonian government-in-exile (http://en.wikipedia.org/wiki/Estonian_government-in-exile)

    - Yalta Conference (http://en.wikipedia.org/wiki/Yalta_Conference)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Nguyễn Jung viết:

    Trích dẫn:
    Không biết ở VN bây giờ có Hướng Đạo và Gia đình Phật tử?

    Bác Jung à, thiếu nhi nước mình ngoài giờ đến trường - giờ đi học thêm (!), đã có sinh hoạt Đội quàng khăn đỏ, thầy tổng phụ trách như vai trò huynh trưởng. Thanh thiếu niên, một ít vào Hội Đoàn TNCS, rồi Đảng. Còn lại vào hội đua xe, hội "hàng hiệu", hội "sành điệu", hội hâm mộ nghệ sĩ Hàn, hội hot boy hot girl, hội nhậu, hội game. Phật giáo đã quốc doanh rồi, còn cần GĐPT làm chi cho dư thừa! Chùa chiền đã thờ phụng tượng "bác", nên nếu có GĐ thì phải gọi "gia đình Hồ tôn Đảng tử" mới đúng. Hướng Đạo sinh thì xuất xứ từ nước tư bản Anh, có phải từ TQ vĩ đại đâu mà theo!

    Lương ngọc Phát viết:
    Bác Jung,

    Tôi ước gì phong trào dân chủ VN hôm nay, đồng ý chọn bài VNQHNN này, làm "cách mạng hát hùng ca". Từ lâu tôi vẫn nghĩ đến điều này, nhưng không hi vọng một bài hát "ngụy cờ vàng" được mọi người trong nước, vốn còn kỳ thị, chấp nhận.

    Hồi trước 75, tôi(và các bạn hướng đạo sinh) hay hát bài này lắm. Ghiền luôn!

    Bài Việt Nam! Việt Nam! của Phạm Duy cũng rất hay. Hồi đó, thường được đệm trống làm nhịp diễn hành.

    Còn quốc ca VNCH thì khỏi nói, được quốc tế đánh giá là bản quốc thiều hay đứng nhì thế giới, sau quốc thiều Pháp.

    Hồi trước tôi "đi" Gia đình Phật Tử, cũng thường hay hợp ca bài này và bài Việt Nam Việt Nam của Phạm Duy. Mỗi Chủ Nhật họp mặt Gia Đình Phật Tử, được dạy thêm những điều bổ ích, thỉnh thoảng đi cắm trại xa, thật vui.

    Không biết ở VN bây giờ có Hướng Đạo và Gia đình Phật tử?

    Nguyễn Jung

    Bác Jung,

    Tôi ước gì phong trào dân chủ VN hôm nay, đồng ý chọn bài VNQHNN này, làm "cách mạng hát hùng ca". Từ lâu tôi vẫn nghĩ đến điều này, nhưng không hi vọng một bài hát "ngụy cờ vàng" được mọi người trong nước, vốn còn kỳ thị, chấp nhận.

    Hồi trước 75, tôi(và các bạn hướng đạo sinh) hay hát bài này lắm. Ghiền luôn!

    Bài Việt Nam! Việt Nam! của Phạm Duy cũng rất hay. Hồi đó, thường được đệm trống làm nhịp diễn hành.

    Còn quốc ca VNCH thì khỏi nói, được quốc tế đánh giá là bản quốc thiều hay đứng nhì thế giới, sau quốc thiều Pháp.

    Lương ngọc Phát viết:
    Cảm ơn t/g Trần trung Đạo, nhìn người mà ngẫm đến ta!

    Cách Mạng Hát Hùng Ca

    Các bác miền Nam có nhớ bài Việt Nam quê hương ngạo nghễ của NS.Nguyễn đức Quang không?

    Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
    Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
    Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm
    Ánh mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loàng xoàng.
    Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người
    Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi
    Nụ cười xa vời, nụ cười của lòng hờn sôi
    Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian!

    Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại
    Xương da thịt này cha ông miệt mài
    Từng giờ qua, cười ngạo nghễ đi trong đau nhức khôn nguôi.
    Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
    Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
    Còn Việt Nam, triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng...

    Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng
    Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm
    Da chan mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân tươi
    Ôm vết thương rỉ máu ta cười dưới ánh mặt trời
    Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
    Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
    Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
    Hỡi những ai gục xuống ngoi dậy hùng cường đi lên!

    Mời các bác nghe bài:Việt Nam quê hương ngạo nghễ.

    Hợp ca:

    http://chiasenhac.com/mp3/vietnam/v-pop/viet-nam-que-huong-ngao-nghe~hop-ca~1305815.html

    http://www.youtube.com/watch?v=ooX0KUuyjQY

    Khánk Ly:

    http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/viet-nam-que-huong-ngao-nghe-khanh-ly.4msHcE7mdF.html

    Nguyễn Jung

    Cảm ơn t/g Trần trung Đạo, nhìn người mà ngẫm đến ta!

    Cách Mạng Hát Hùng Ca

    Các bác miền Nam có nhớ bài Việt Nam quê hương ngạo nghễ của NS.Nguyễn đức Quang không?

    Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
    Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
    Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm
    Ánh mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loàng xoàng.
    Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người
    Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi
    Nụ cười xa vời, nụ cười của lòng hờn sôi
    Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian!

    Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại
    Xương da thịt này cha ông miệt mài
    Từng giờ qua, cười ngạo nghễ đi trong đau nhức khôn nguôi.
    Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
    Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
    Còn Việt Nam, triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng...

    Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng
    Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm
    Da chan mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân tươi
    Ôm vết thương rỉ máu ta cười dưới ánh mặt trời
    Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
    Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
    Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
    Hỡi những ai gục xuống ngoi dậy hùng cường đi lên!

    Tên tác giả viết:
    Chiến thắng của văn hóa và lịch sử dân tộc

    Nhiều sử gia đồng ý, chiến thắng của dân tộc Estonia là chiến thắng của niềm tin sâu xa vào lịch sử và văn hóa dân tộc. Chiến thắng đó là bài học vô giá cho những quốc gia nhỏ có nền văn hóa lâu đời nhưng phải chịu đựng âm mưu đồng hóa của đế quốc cùng biên giới và chủ nghĩa Cộng Sản độc tài.

    Dòng lịch sử không phải chỉ chảy qua những năm tháng con người đang sống hôm nay nhưng đã bắt nguồn từ hàng ngàn năm trước và sẽ chảy cho hàng ngàn năm sau. Giống như Phạm Hồng Thái của Việt Nam, August Sabbe của Estonia cũng nhảy xuống sông tuẫn tiết. Không phải vì họ sợ hãi, không phải vì họ chỉ biết căm thù, cũng không phải vì họ can đảm hơn người khác mà chỉ vì họ mang một niềm tin quá lớn vào sự trường tồn của dân tộc họ.

    Đoạn kết này quá hay.

    Nguyễn Jung

    Xin ngã mũ chào Estonia, một dân tộc vĩ đại, vĩ đại không vì kích thước nhưng vì việc làm được. Ước gì Việt Nam làm được như Estonia !