“Chấn hưng dân trí”: Xin hãy bắt đầu từ cùng nhau suy nghĩ!

  • Bởi Khách
    12/11/2014
    78 phản hồi

    Phỏng vấn của Bauxite Việt Nam (BVN) dành cho ông Nguyễn Trung

    BVN: Chào ông. BVN được biết gần đây ông có kiến nghị với Giáo sư Nguyễn Huệ Chi việc BVN nên xây dựng một chuyên đề về vấn đề chấn hưng dân trí. Mong ông cho biết vì sao ông đề xuất ý kiến như vậy, nhất là đây là vấn đề tuy rất thời sự nhưng không mới, được nói tới từ không biết bao nhiêu năm nay và ở mọi nơi trên các diễn đàn “lề phải” cũng như “lề trái” trong/ngoài nước.

    Nguyễn Trung (NT): Xin cảm ơn BVN biệt đãi dành cho tôi cuộc phỏng vấn “mở màn” này. Vâng, vấn đề này không mới, nhưng vẫn còn mới nguyên cho đến hôm nay như đã từng được đặt ra từ thời Phan Châu Trinh. Cụ Phan đặt vấn đề khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh là con đường sống của đất nước. Tổng hợp cả 3 yêu cầu, mục mới này trong Bauxite Việt Nam (BVN) được mang cái tên chung là “Chấn hưng dân trí”. Cái trạng thái đã hơn một thế kỷ trôi qua mà vấn đề vẫn còn “mới nguyên” như thế ray rứt tôi khủng khiếp. Nhất là theo tôi, việc chấn hưng dân trí ở nước ta chưa làm được như mong muốn. Cứ có một bước ngỡ đi lên chút ít thì tiếp theo lại hai ba bước lùi. Có lẽ đấy là một trong những nguyên nhân hàng đầu gây nên biết bao nhiêu chuyện long đong của đất nước trên con đường đã qua. Hiện nay đang tiếp diễn như thế. Và sẽ vô cùng bất hạnh cho đất nước nếu… sắp tới vấn đề này vẫn cứ “mới nguyên” như thế.

    BVN: Thưa ông, để làm rõ câu chuyện, trước hết xin vui lòng nói rõ cho, nghĩ như vậy là ông đổ lỗi cho “quan” hay cho “dân”?

    NT: Vâng, để cho đỡ dài dòng và tiện cách nói, xin dùng ngay khái niệm “quan” của câu hỏi với nghĩa là người có trách nhiệm trong giới cầm quyền, và khái niệm “dân” của câu hỏi với nghĩa là quảng đại dân chúng. Đặt vấn đề như vậy, tôi xin được phép quy lỗi cho cả hai bên. Quy lỗi như vậy, không phải là tôi có quyền cao chức trọng kiêu sa gì. Tôi chỉ nghĩ như vậy, nên xin nhận xét thẳng ra vậy thôi. Vì tôi là dân, nên trong thâm tâm tôi mong mục này của BVN chủ yếu là nơi mang tiếng nói của dân.

    BVN: Nhưng quy kết cả hai “bên” cùng có lỗi là ông muốn cào bằng cả “quan” và “dân” có phải không ạ? Dân mình xưa kia vẫn được tiếng là hiền lành chất phác, dễ bảo ban, có phải không ông? Vậy thì “quan trí” ở đây mới có vấn đề chứ?

    NT: Nặng/nhẹ “lỗi” của mỗi “bên” có thể khác nhau trên từng phương diện. Song tôi nghĩ nét khái quát là: Ở “quan”, nói chung tâm và tầm đều quá thấp so với trách nhiệm của họ và so với những vấn đề vận mệnh của đất nước đang đặt ra, nổi bật nhất là không đủ bản lĩnh nhìn thẳng vào sự thật để nhận trách nhiệm cá nhân những việc sai trái, do đó nặng về tìm cách kìm hãm tiếng nói của dân. Ở “dân”, lỗi nổi bật nhất có lẽ là tâm lý thụ động và cái sợ cố hữu trong mối quan hệ “quan” – “dân”, phần nào trong đó có mối lo muôn thuở nhưng chính đáng là “đấu tranh – tránh đâu?” trong thể chế chính trị xã hội của nước ta hiện nay.

    Sự thật là đã 4 thập niên đất nước độc lập trong thế giới văn minh hiện đại ngày nay rồi, nhưng đến nay nhìn chung người dân nước ta vẫn chỉ là “dân” với nghĩa đen của từ này, nghĩa là vẫn chưa giành được bao nhiêu cho mình tư thế và tâm thức người công dân. Tôi nói là chưa giành được, với tinh thần: Trong mọi quốc gia độc lập, người dân ở đâu cũng phải thông qua hiểu biết và đấu tranh của mình để giành lấy các quyền và xác lập cho mình tâm thức của công dân, những thứ này chẳng bao giờ được cho không ở bất kỳ đâu trên thế gian này, kể cả ở những nước phát triển nhất – quy luật muôn đời mà.

    BVN: Nhận xét như vậy có mâu thuẫn không ạ? Ông thừa nhận “dân” có nỗi lo chính đáng “đấu tranh – tránh đâu?”, nhưng lại nhận xét “dân” chưa tự “giành” được bao nhiêu quyền công dân của mình!

    NT: Đúng là mâu thuẫn, nhưng sự việc đang có cả hai vế như vậy.

    BVN: Thật không ạ? Nói thế có thể bị quy kết mang hàm ý xúi giục “dân” nổi loạn đấy thưa ông. Trong thâm tâm ông nghĩ như vậy?

    NT: Xin tuỳ độc giả phán xét. Tôi chỉ muốn nói lên điều tôi nhận biết được mà thôi. Gần đây nhiều người đã trích dẫn với những cách nhìn ít nhiều khác nhau câu nói của Tổng thống Mỹ Thomas Jefferson trong câu chuyện với dân biểu Edward Carrington: “Nếu quần chúng nhân dân không còn lưu tâm đến công việc chính trị xã hội, thì các Ông và Tôi, và Quốc Hội, Lập Pháp, Chánh Án, Thống Đốc, tất cả sẽ trở thành những con Chó Sói. Điều này dường như là luật tự nhiên thuộc bản chất tổng quát của chúng ta, cho dù có vài ngoại lệ cá nhân.” Về phần mình, tôi thấy câu nói này hàm ý rất rõ sự cần thiết của cái phần việc dân phải tự giành lấy như là một tất yếu trong một thể chế chính trị dân chủ.

    Tuy nhiên, cái khó của nước ta hiện nay là “dân” vừa không có quyền lực đủ mạnh để làm cái việc phải làm này, vừa bị bưng bít hay bị “định hướng” thông tin, nên thiếu những hiểu biết cần thiết dẫn dắt đúng đắn cho việc thực hiện cái việc phải làm của mình, lại thêm vô vàn nỗi lo khác của đời sống kinh tế hàng ngày, tâm trạng bi quan chán nản, hoặc tràn lan trạng thái “makeno” (mặc kệ chúng nó)…

    Song tôi lại nghĩ, nếu “dân” vì bức bách quá hay vì bị xúi giục đi chăng nữa mà nổi loạn, chắc chắn sẽ chỉ dẫn tới đổ vỡ – nghĩa là sẽ có thể dẫn tới cái loạn còn tệ hại hơn cho đất nước. Bởi vì những việc phải làm để thay đổi hiện trạng của đất nước vẫn còn nguyên vẹn kể cả sau khi bạo loạn đã xảy ra – mà như thế, đất nước sẽ chỉ chồng chất thêm những khó khăn mới, những kẻ đục nước béo cò có thể sẽ càng sướng đến mức chúng muốn “ị” vào mũi dân tộc ta!.. Các cuộc “cách mạng” ở Bắc Phi mang tên các mùa hoa đã và đang chứng minh sự thật này. Trong khi đó phải thẳng thắn thừa nhận đất nước đang có nhiều vấn đề trầm trọng, chưa bao giờ có sự phân hoá xã hội nghiêm trọng như hiện nay kể từ sau 30-04-1975. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phải thừa nhận nhân dân đang mất lòng tin vào ĐCSVN và chế độ – thừa nhận như vậy là đúng, tuy nhiên cũng mới chỉ là thừa nhận cái chỏm băng của tảng băng đang trôi nổi trên biển.

    Mặt khác, nếu cứ để cho “dân” quá chán chường, càng chán chường càng makeno, thì sớm muộn cái diễn tiến tức nước vỡ bờ lúc nào đó cũng sẽ tự phát dẫn tới nổi loạn, với cùng một chung cuộc như chủ động hay bị xúi giục làm bạo loạn. Nói như vậy, tôi muốn đi tới kết luận nổi loạn dù theo kịch bản nào đều nhất thiết phải chủ động phòng tránh cho đất nước ta trong chừng mực nào còn phòng tránh được. Nói như vậy, trong thâm tâm tôi còn muốn nhấn mạnh: Nhất thiết phải tìm ra con đường chủ động thay đổi hiện trạng của đất nước bằng hiểu biết và lý trí – trong ngữ cảnh này, lý tưởng nhất là sự chủ động cả từ hai phía “quan” và “dân”. Nói hoà bình cải cách thể chế chính trị của đất nước chính là như vậy. Mong đất nước làm được như vậy. Nhưng “quan” chẳng bao giờ tự giác đâu, nên “dân” phải thôi thúc là chính.

    Vì tôi muốn mục “Chấn hưng dân trí” trên BVN trước hết là diễn đàn của “dân”, nên xin nói về “dân” trước: Mọi hạn chế và cấm đoán hiện hữu “dân” đang phải đối mặt trên diễn đàn này là một thực tế khách quan. Chỉ có cách duy nhất là “dân” phải tìm cách tự mình vượt qua thực tế khách quan này. Không bao giờ có chuyện ban ơn hay làm phúc nào ở đây cả. Thực ra chẳng cần phải xúi giục gì đâu, trong cuộc sống hàng ngày muôn vàn bức bách của mình, “dân” đã và đang phải tự làm như thế, để cố sống sót và sống được trong thực tế khách quan đầy khắc nghiệt hiện nay của đất nước. Nhìn vào bộ phân dân cư lao động, vào các doanh nghiệp đang vật lộn với cuộc sống hàng ngày, rõ ràng là tất cả đang phải gồng mình lên để cố sống sót và sống được! Tự làm như thế một cách có ý thức, hiểu biết, thông tin, biết liên kết và hợp tác… chắc chắn sẽ đỡ vấp váp, sớm muộn sẽ thành công.

    Đến đây, tôi nhớ lại một bài học để đời của chính nước mình, cho nước mình: Một ví dụ mang tính kinh điển cho nỗ lực và ý chí quyết sống sót và sống được của “dân” trong thời bình xây dựng và bảo vệ đất nước. Đấy chính là hiện tượng xé rào hàng chục năm để cuối cùng đã làm nên công cuộc đổi mới vĩ đại, bắt đầu từ năm 1986, với phần kết vinh quang và kinh điển: Xé rào đã được chấp nhận, được nâng lên thành đường lối chính sách, rồi trở thành nghị quyết của ĐCSVN tại đại hội VI 1986, mang lại bước ngoặt cứu nguy đất nước.

    Hiển nhiên trong dám xé rào này “dân” đã thành công vang dội, vì các lẽ: (a) dám xé rào nên đã sống sót và sống; (b) tự học hỏi lẫn nhau, liên kết được với nhau để thành công, và nhờ đó có thể cùng nhau sống sót và sống; (c) xé rào có mục đích đúng đắn là nhằm tạo khả năng cho bản thân mình sống sót và sống, đồng thời để qua đó cả nước cùng sống sót và sống, chứ không phải để phá hoại. Nếu coi xé rào là một hiện tượng phủ định, có thể nói hiếm có một hiện tượng kinh tế - chính trị - xã hội nào mang tính phủ định quyết liệt như thế ở nước ta mà lại giàu tính chất “xây” (theo nghĩa xây dựng) như thế. Và đúng với quy luật tự nhiên: Phủ định theo hướng xây như thế đã tạo ra bước ngoặt đổi đời đất nước, và nhờ đó mới có hôm nay. Thực tế này khẳng định rất thuyết phục: Quốc gia trong thời bình chỉ có thể vượt qua khó khăn và tạo ra phát triển thông qua cải cách, cách mạng không làm được việc này.

    Một sự phủ định vĩ đại mang tính chất xây như thế đang là một đòi hỏi khách quan phải thực hiện, để đưa đất nước ta vào một giai đoạn phát triển mới trong bối cảnh thế giới đầy thách thức mới. Đấy chính là một thứ diễn biến hoà bình theo hướng xây mà ĐCSVN và nhân dân cả nước hôm nay cần chủ động tạo ra cho đất nước.

    Nói dân dã một chút: Trong câu chuyện xé rào năm xưa đảng đã thua – vì phải từ bỏ đường lối kinh tế bao cấp – nền kinh tế do nhà nước chỉ huy – như một nguyên tắc vàng của chủ nghĩa xã hội của nước ta hồi đó; dân đã thắng – vì nhờ thế mới sống sót và sống được; nhưng cuối cùng là cả dân và đảng đều thắng, vì đất nước thắng.

    Từ thực tiễn xé rào để đổi mới 1986, phải chăng “dân” có thể kết luận cho mình hôm nay: Dám nghĩ dám làm, học hỏi nhau và học từ trí khôn của nhân loại mà làm, toàn dân tộc liên kết lại làm bằng được, làm vì mục đích xây – có lẽ đấy là con đường của “dân” hôm nay để tự làm lấy cái việc phải làm, nhằm từng bước vượt qua cái thực tế khắc nghiệt của cuộc sống hôm nay đang siết chặt lấy “dân”. Không dám như thế và chỉ chờ, thì sẽ còn phải chờ tiếp, chờ nữa, chờ mãi…

    Như vậy, xé rào là một ví dụ kinh điển đáng ngẫm nghĩ cho hôm nay lắm chứ!

    Về “quan”, có lẽ hôm nay có thể nói: Trong câu chuyện xé rào, đảng tuy thua “dân”, nhưng đảng đã thắng được chính mình, nhờ đó đảng đã tiến bộ lên một bước rất quan trọng so với trước đó! Có phải như thế không? Nhân đây xin nói lại câu chuyện vui: Trong những ngày giúp việc Thủ tướng Võ Văn Kiệt tôi thấy ông có nhiều quyết định quyết đoán rất thuyết phục, tôi thán phục: “Anh đúng là ông thủ tướng xé rào!”. Nghe thế, ông chỉ cười. Sau này, tôi cũng viết về ông như thế…

    Về ĐCSVN nhân dịp đại hội XII sắp tới tôi đã viết khá nhiều(1). Nhìn lại, trong trả lời phỏng vấn này tôi chỉ muốn lưu ý thêm: Trong mọi nhiệm vụ chiến lược phải thực hiện cho đến nay, đi với dân ĐCSVN đều thành công, đổi mới 1986 là một ví dụ như thế. Đấy chính là điều sống còn, ĐCSVN hôm nay cần nhìn thẳng vào sự thật này để lựa chọn đường đi nước bước cho chính mình và cho đất nước hôm nay.

    BVN: Ông rất đề cao cái xây, thưa ông. Phải chăng cái thông điệp Dám làm, học hỏi nhau và học từ trí khôn của nhân loại mà làm, làm vì mục đích xây – có lẽ đấy là con đường của “dân” hôm nay để tự làm lấy cái việc phải làm nhằm từng bước thay đổi hay loại bỏ cái thực tế khắc nghiệt của cuộc sống hôm nay đang siết chặt lấy “dân”… là mong mỏi của ông và đồng thời cũng là kiến nghị của ông về nội dung của chương mục này trên BVN?

    NT: Vâng, đúng như vậy. Cuộc sống quốc gia thường có xây, có chống. Trong thời bình của một quốc gia độc lập, lý tưởng là chống thắng lợi cái phải chống, xây thành công cái phải xây. Song thật không gì đáng mong muốn hơn cho đất nước chúng ta nếu cái xây thành công như thế luôn luôn chiếm được thế thượng phong so với cái chống thắng lợi như thế, để đất nước luôn luôn có được những thành quả và những thắng lợi với cái giá phải trả thấp nhất! Tại đây, tôi liên tưởng đến một quan điểm Gustave Le Bon đã nêu ra trước đây hơn 100 năm khi ông phê phán những hệ luỵ thảm kịch của cuộc cách mạng Pháp 1789, đại ý: Một dân tộc thực hiện được một bước tiến lớn, khi dân tộc ấy phát hiện ra rằng thành tựu của quốc gia là kết quả tổng hợp của những nỗ lực cá nhân từng công dân làm nên; chính điều này, chứ không phải là hệ thống cai trị quyết định thứ bậc của một quốc gia hay dân tộc ấy trên trường quốc tế…(2) Tôi cả gan nghĩ, xé rào dẫn đến đổi mới 1986 có lẽ chứa đựng trong nó những nét manh nha của một sự phát triển mang tính tổng hợp những nỗ lực của từng cá nhân như thế, những nỗ lực của dân chủ. Có thể đúc kết thực tế này thành một nguyên lý cho xây dựng và bảo vệ đất nước trong thời bình được không? Trong tôi càng khát khao cho Tổ quốc chúng ta một thể chế chính trị tạo ra được sự phát triển của đất nước là kết quả tổng hợp những nỗ lực của từng cá nhân công dân như thế của đất nước.

    BVN: Ông cho rằng chấp nhận đổi mới, ĐCSVN đã vứt bỏ một nguyên tắc vàng của chủ nghĩa xã hội ở nước ta hồi đó là nền kinh tế do nhà nước chỉ huy và những quy luật vận hành của nó. Xin hỏi: Điều gì giúp cho ĐCSVN vẫn là cái đảng không có gì đổi mới về bản chất, đúng hơn còn mang tính trơ ỳ và thụt lùi trong nhiều quyết sách, khiến ai cũng ngán ngẩm thất vọng đến tận cổ như hôm nay, thế mà hồi ấy lại làm được, thế có lạ không nhỉ?

    NT: Nguyên nhân thì có nhiều, đã có nhiều phân tích đáng trân trọng và tham khảo, trong đó đáng chú ý là những công trình nghiên cứu và những phân tích của các anh Hà Nghiệp (đã mất), Đặng Phong (đã mất), Đào Xuân Sâm, Trần Phương… Còn nhiều anh khác nữa trong phía Nam,... như Phan Chánh Dưỡng, Huỳnh Bửu Sơn, vân vân, còn nhiều anh nữa, vẫn nhớ mặt nhưng trí nhớ suy tàn rồi,... lục lọi mãi trong đầu mà không gọi tên ra được. Một số anh cũng đã đi xa…

    Nhân đây tôi cũng muốn liên tưởng đến một trong những ngọn cờ của đổi mới là anh Kim Ngọc. Còn nhiều ngọn cờ khác như thế trong “dân” tôi đã có dịp tiếp xúc trong thời kỳ gian khổ này chưa được nói đến. Trong những ngọn cờ vô danh này phải kể đến hai cha con chị Ba Sương đã làm nên sức sống của nông trường Sông Hậu – một ví dụ gần như là huyền thoại cho thấy đổi mới có thể tạo ra con người mới, phát triển mới và làm giàu… Thế nhưng Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới và là người phụ nữ Việt Nam đầu tiên được bình chọn là Người phụ nữ ấn tượng khu vực châu Á - Thái Bình Dương năm 2002 chị Trần Ngọc Sương bị xử tội, chỉ vì kiên quyết chống lại chủ trương biến nông trường Sông Hậu thành khu công nghiệp; cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã phản đối quyết liệt việc sai trái này. “Vụ án” chị Ba Sương gây công phẫn kéo dài không thể giập tắt trong dư luận xã hội, vì thế cuối cùng “vụ án” đã phải huỷ bỏ!... Còn nhiều chuyện liên quan đến đổi mới để nói, để ngẫm nghĩ… Tại đây tôi chỉ xin lưu ý một điều đến nay hầu như chưa ai nói tới, đó là:

    Giả thử hồi ấy không có Trường Chinh là Tổng bí thư của ĐCSVN, có lẽ là đến 9/10 sẽ không có nghị quyết đổi mới của Đại hội VI.

    Vai trò cá nhân người lãnh đạo cao nhất trong trường hợp này thật vô cùng quan trọng. Tôi dám cả quyết như vậy, vì theo những gì tôi biết được, chính ông Trường Chinh là người đã có tiếng nói cuối cùng và có ý nghĩa quyết định, để đại hội VI có được nghị quyết và quyết định thực hiện đổi mới như đã diễn ra.

    BVN: Xin ông vui lòng nhắc lại cho. Ông có nhầm không? Vì đến nay Tổng bí thư Trường Chinh vẫn được coi là người nổi tiếng giáo điều và vô cùng thận trọng như cái tên thường gọi của chính ông là... “anh Thận”.

    NT: Tôi hy vọng là tôi không nhầm.

    Ngoài đời cũng hiểu và nhìn nhận Tổng bí thư Trường Chinh như thế. Cá nhân tôi cho rằng thực tế cũng đúng như thế. Tôi có đôi dịp được tiếp xúc, gần gũi ông, và cũng nghĩ như thế về ông. Tôi may mắn được ông trực tiếp giao cho làm một số việc lặt vặt trong thời gian ông chữa bệnh ở Cộng hoà dân chủ Đức, qua đó tôi cũng nhìn nhận ông là một người như thế. Tôi thường chia sẻ với đồng nghiệp: Ông ấy rất kiên định lập trường và rất thận trọng, đánh mất hay bớt đi (trong viết lách) của ông ấy một cái dấu “phẩy” (“,”) cũng không được...

    BVN: Thế mà lại dám quyết đổi mới?

    NT: Vâng. Ông kiên định và thận trọng ở mức rất nghiêm túc. Đấy là sự thật. Song ông là người có học thức, có tư duy lý trí, điều mà người lãnh đạo nhất thiết phải có. Thật vô cùng quan trọng là ở giờ phút quyết định này ông đã nhìn nhận đúng những thách thức đối với đất nước, đã đặt lợi ích quốc gia lên trên hết với tất cả nghiêm túc và quyết đoán, đến mức vứt bỏ cả cái nguyên tắc vàng của kinh tế bao cấp vốn được coi như một điều cấm kỵ (taboo) của đảng. Có thể đo mức độ khó khăn của việc vứt bỏ cái “taboo” này ở những vụ án, những vụ kỷ luật oan sai nghiêm trọng hoặc những tổn thất đất nước phải chịu đựng do cái nguyên tắc vàng này.

    BVN: Trời đất, đặt lợi ích quốc gia lên trên hết quả là có ý nghĩa quyết định sống còn vào thời khắc lịch sử như vậy của đất nước! Thật quả chúng tôi đến nay không có thông tin này! Nhưng xin ông làm rõ cho dựa vào đâu mà ông coi đổi mới 1986 như một ví dụ kinh điển?

    NT: Câu hỏi này chạm vào nỗi đau của tôi. Với trách nhiệm đảng cầm quyền, nhưng lãnh đạo và trí thức của ĐCSVN lại thiếu trí tuệ, ý chí và phẩm cách để thông qua tự do tư duy và dân chủ phát huy những trí tuệ và kinh nghiệm của chính thực tiễn cuộc sống nước ta phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước ta. Vì lẽ này kho tàng kinh nghiệm và bài học của đổi mới bị bỏ phí. Đây là một trong những nguyên nhân nghiêm trọng khiến cho ĐCSVN đang tự đánh mất mình, để ngày ngày tha hoá thành đảng cai trị. ĐCSVN đang phải trả giá đắt cho tình trạng này đã đành, nhưng đất nước phải trả giá lớn hơn rất nhiều!

    Bây giờ tôi xin đi vào câu hỏi.

    Trước hết xé rào hay đổi mới không phải chỉ đơn thuần là công việc của nông dân phá luật để sống sót và có thể sống được bằng “phần ruộng 5%” của mình, mặc dù những gì họ đã làm là phải rất có gan và có trí tuệ lắm mới thành công được. Khi xé rào lan rộng sang vấn đề phân phối lưu thông hàng hoá nói chung, rồi đi vào thương mại và công nghiệp nói riêng, công việc quản trị cả nền kinh tế cả nước tất yếu dẫn tới phải thay đổi nhiều thứ, đương nhiên tất cả vẫn phải làm trong phạm vi “chui”, “lách”… Càng về sau, công việc càng đòi hỏi phải hiểu biết kinh tế, nhiều trí tuệ (trong đó đòi hỏi không ít trí tuệ hàn lâm), và cả sự khôn ngoan nữa. Khi xé rào đi vào lĩnh vực tài chính tiền tệ, vẫn trong ranh giới “chui” và “lách”, mọi việc càng phức tạp hơn. Nói nôm na: không giỏi, không thông minh thì không làm được. Có nhiều việc hay hiện tượng nếu chỉ đem hiểu biết lý thuyết đơn thuần về kinh tế, chính trị và xã hội thì không giải quyết được ở nước ta hồi đó. Hơn nữa phải làm sao cho kết quả từng bước và kết quả chung cuộc là đời sống được từng bước cải thiện, và cuối cùng là có lối ra. Phải bám vào cuộc sống cụ thể hàng ngày, bám vào sự vận động khách quan, rồi cố vận dụng những quy luật và những hiểu biết lý thuyết để xử lý. Đấy chính là công việc phải đưa một nền kinh tế kiệt quệ vì chiến tranh và rối loạn vì điều hành trở thành một nền kinh tế vận động bình thường và tạo ra phát triển.

    Để khỏi dài dòng, xin hãy hình dung, đấy là công việc đưa một nền kinh tế vô cùng khan hiếm, trong khẩu phần lương thực hồi ấy có cả hạt bo bo,... có tình trạng một cái xe đạp Peugeot hay là 2 cái xe đạp Mifa (CHDC Đức) hồi ấy có thể đổi lấy một gian nhà cho một gia đình 4 – 5 nhân khẩu, tỷ giá chợ đen của đồng nội tệ gấp vài trăm lần hoặc hàng nghìn lần so với tỷ giá hối đoái chính thức của nhà nước quy định… sang một nền kinh tế chỉ sau 2 năm đổi mới đã có gạo xuất khẩu, làm cho kinh tế đất nước 1986 – 1995 đạt được sự phát triển ngoạn mục, an ninh đất nước được tăng cường rõ rệt... Đấy là công việc phải tiến hành trong lúc khói súng chiến tranh chưa dứt hẳn đối với đất nước… (xin nhớ cho đến 1989 đất nước ta mới thực sự ra được khỏi chiến tranh, dầu sao di hại của chiến tranh vẫn còn rất lớn…).

    Tôi nghĩ thời kỳ này đáng có nhiều pho sách mổ xẻ, phân tích, để làm rõ nguyên lý đưa sự vận động đúng đắn khách quan của sự nghiệp phát triển và bảo vệ đất nước trở thành ý chí và quyết định hành động của đảng cầm quyền, tạo ra khả năng thực hiện thành công đường lối chính sách được lựa chọn đúng đắn. Đấy chính là con đường ngược hẳn với tư duy duy tâm và duy ý chí vốn chỉ nhằm vào “chủ nghĩa”, vào bảo đảm lợi ích của đảng và thực hiện phương thức áp đặt mang cái tên gọi là “đưa nghị quyết của đảng vào cuộc sống”. Phương thức áp đặt này được coi như là một trong những nguyên tắc căn bản bảo đảm sự lãnh đạo của đảng. Duy tâm và áp đặt như thế chính là một căn bệnh của đòi hỏi bám giữ quyền lực, tạo ra biến chứng là làm tê liệt khả năng phấn đấu thực hiện nhiệm vụ tiên phong của đảng lãnh đạo. Căn bệnh này hằn sâu trong tư duy chính trị của đảng, để cuối cùng chính bản thân sự phát triển của căn bệnh này tha hoá đảng, từng bước biến đảng cầm quyền thành đảng cai trị. Không ai khác, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc sinh thời ở cương vị trọng trách của mình đã kiên trì chống lại nguyên tắc căn bản này, chỉ tiếc rằng ông thất bại.

    Ngay trong khi tiến hành đổi mới, cũng vì sự tồn tại không thể vượt qua được của tư duy duy tâm và duy ý chí như vậy, nên hồi ấy vấn đề cải cách thể chế chính trị đã dứt khoát bị gác lại, với lý lẽ nhằm bảo vệ sự ổn định của chế độ chính trị. Sự đổ vỡ của cải cách ở các nước xã hội chủ nghĩa Liên Xô Đông Âu hồi đó là một biện minh sắt thép loại bỏ triệt để bất kỳ suy nghĩ nào có hơi hướng đụng chạm đến đòi hỏi của đất nước về cải cách chính trị. Trong quá trình này, chống diễn biến hoà bình dần dà trở thành một nhiệm vụ chiến lược hầu như bao trùm toàn bộ cuộc sống đất nước, với kết quả chung cuộc là đã góp phần quan trọng tạo ra thực trạng đất nước hôm nay.

    Ngày nay, cải cách thể chế chính trị trở thành đòi hỏi sống còn của đất nước. Nghĩ lại, nếu hồi ấy dám tiến hành cải cách chính trị song song với cải cách kinh tế theo tinh thần của sự nghiệp đã tạo ra đổi mới như thế, thử hỏi đất nước chúng ta hôm nay đứng ở đâu?

    Lịch sử không có chữ “nếu”, đành là thế. Song bài học tiến hành cải cách kinh tế theo tinh thần của sự nghiệp đổi mới hiển nhiên vô cùng giá trị cho việc hình thành và thực hiện chiến lược cải cách thể chế chính trị của đất nước hôm nay. Đó là một kinh nghiệm mẫu mực về thực hiện dân chủ trong bối cảnh một đất nước có vô vàn khó khăn (ở đây là trong lĩnh vực kinh tế), một con đường sống của cả nước hồi ấy, có phải như thế không? Mong trí tuệ và tâm huyết cả nước dành cho câu hỏi nóng bỏng này. Nhất thiết nên từ những bài học của chính lịch sử đổi mới ở nước ta để cả nước có dũng khí tìm đường đi tiếp cho hôm nay và cuộc sống phía trước.

    BVN: Rất hoan nghênh mong muốn tâm huyết của ông… Nhưng… Nhưng hình như chính ông cũng đang “duy tâm”, chưa nhìn thấy hết thực tế khắc nghiệt của cuộc sống, có phải thế không? Xin lỗi ông về sự sỗ sàng này của BVN. Mấy ngày nay đang truyền bá một số lời lẽ bịa đặt, chụp mũ… chỉ trích các đảng viên “nhóm thư ngỏ 61”, chẳng lẽ ông không hay biết chuyện này?

    NT: Biết chứ, biết cả một số việc khác nữa. Song tôi nghĩ nữ nghệ sỹ Kim Chi đã có trả lời đúng mực về sự việc này. Tôi nghĩ tâm trí và trí tuệ cả nước, bao gồm cả những đảng viên tâm huyết, lúc này đang dồn vào những vấn đề vô cùng hệ trọng của đất nước, đó là làm sao tạo ra được một bước ngoặt đưa đất nước ra khỏi hiện trạng đầy thách thức và đi vào một thời kỳ phát triển mới. Tôi tin rằng tâm trí và trí tuệ cả nước cuối cùng sẽ tìm được lối ra. Đất nước này đã từng trải qua không ít những khúc đường quanh co hiểm nghèo như hiện nay. Nhưng sự nghiệp xé rào đổi mới năm xưa là minh chứng mới nhất cho thấy nhân dân ta trước sau sẽ tìm được con đường ra cho mình.

    BVN: Cảm ơn ông, xin được ghi nhận niềm tin của ông. Cảm ơn ông đã bước đầu đóng góp vào mục “Chấn hưng dân trí” của BVN những suy nghĩ lao lung… Những thông tin này chắc hẳn có ích cho bạn đọc. Để kết thúc buổi phỏng vấn này, xin ông chia sẻ đôi điều trực tiếp với độc giả.

    NT: Vâng. Nói đến chấn hưng dân trí, tôi khát khao độc giả trong cả nước và ở nước ngoài sẽ làm tất cả để góp phần nâng cao tinh thần dân tộc chân chính của quốc gia mình. Thời nào cũng vậy, thời nay càng như vậy: Tinh thần dân tộc chân chính hơn lúc nào hết là nghị lực sống còn của Tổ quốc, là động lực thúc đẩy sự nghiệp xây dựng và bảo vệ đất nước ta trong một thế giới đầy những thách thức mới hôm nay. Tôi ước ao suy nghĩ này được rộng rãi độc giả Việt Nam trên cả thế giới này chia sẻ.

    Nói đất nước ta đã trải qua nhiều gian truân quá, trong thâm tâm tôi mong mỏi từng thành quả dù nhỏ nhất chắt chiu được trên con đường gian khổ và đầy đau khổ này cũng phải được gìn giữ, gom góp nên sức mạnh của cả nước, để có sức đi tiếp. Vì lẽ này, tôi mong chấn hưng dân trí sẽ tạo ra được trong cả nước hoà hợp hoà giải dân tộc, có đủ trí tuệ và nghị lực chung nhau một nỗ lực vì khát vọng đổi đời thân phận lạc hậu và tụt hậu của đất nước.

    Ở chương mục này trên BVN, tôi đặc biệt kỳ vọng vào các độc giả là thầy giáo và sinh viên trong các trường đại học cả nước, vì nhất thiết họ phải trực tiếp gánh vác trên vai mình phần trách nhiệm nặng nề nhất trong sứ mệnh chung của cả nước cho sự nghiệp chấn hưng dân trí vô cùng cấp thiết đối với dân tộc ta trong thế giới ngày nay. Từ hàng chục năm nay, kỳ vọng này ngày đêm đau đáu trong tôi với câu hỏi đằng đẵng các thế kỷ: Tại sao? Tại sao Việt Nam, Hàn Quốc và Nhật Bản là 3 quốc gia châu Á hầu như cùng chung một trình độ phát triển ở thế kỷ 19, song hôm nay giữa họ và ta là một trời một vực? Người này người khác đã đưa ra câu trả lời. Riêng tôi vẫn đang tiếp tục đắm chìm trong vô vàn dữ kiện của lịch sử, lại càng mù mịt về con đường cho việc thu hẹp khoảng cách biệt này!... Hay là tôi chưa có gan và chưa đủ mắt để đi tới tận cùng của sự thật?

    Tôi xin lỗi trước để xin được phép gửi gắm đối tượng kỳ vọng này đôi lời từ nỗi lòng khắc khoải của mình:

    Nếu đã dám nhận vào mình danh phận thày giáo, xin hãy đáp ứng sự tôn vinh của lòng kỳ vọng cả nước dành cho danh phận cao cả này, đạp bỏ mọi cám dỗ giá áo túi cơm, cống hiến duy nhất cho chân lý.

    Nếu đã dám nhận vào mình thân phận sinh viên, xin hãy đứng thẳng làm người và không cam chịu thân phận bị nhào nặn như cục bột, xin hãy dành mọi nghị lực cho những ước vọng cao đẹp do chính trái tim nóng bỏng và trí óc luôn rộng mở của mình đặt ra.

    Đất nước chúng ta, đất nước có những thế hệ nối tiếp thế hệ những người thầy và sinh viên như thế, chắc chắn sẽ trở thành một đất nước tự do của một dân tộc tự do, dân trí trí sẽ được chấn hưng, dân tộc ta có lẽ sẽ có thể trả lời được câu hỏi đằng đẵng các thế kỷ của đất nước.

    Xin hãy tất cả hãy cùng nhau suy nghĩ, để mỗi chúng ta nói lên tiếng nói của mình – trên diễn đàn này, hoặc bất kỳ tại đâu thích hợp.

    BVN: hoan nghênh những ý kiến tâm huyết và thẳng thắn của ông trong buổi phỏng vấn lý thú này. Xin cảm ơn ông./.

    Hết

    Hà Nội, ngày 08-11-2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    78 phản hồi

    Khách Thiện Hoàng viết:
    Xem ra thì chỉ có những người cao tuổi, trước đây đã theo CS thì nay còn muốn niú kéo chế độ này. Còn tầng lớp thanh niên thì chán ngấy với những luận điều xuyên tạc và bóp méo của CS, thế nhưng tìm ra con đường mới thì họ còn chưa rõ, nên cứ đành im lặng tập trung vào việc kiếm sống trong thời buổi khó khăn này. .

    Biết là đám thanh niên thế hệ hcm đang uể oải chán chường như thế, nhưng chỉ cần loáng thoáng nghe đảng bảo đâu đó có bọn 'phản động', 'thế lực thù địch' đang âm mưu 'chống phá đất nước', 'phản bội dân tộc', là chúng tỉnh hẳn người ra liền, cứ như vừa nốc xong cả két Redbull, máu me hò hét, phất cao cờ đỏ muốn xông vào tiêu diệt ngay !

    Đó mới chính là sự tài tình vô đối của đảng ta ! :)

    Tôi nói điều này có lẽ nhiều người phản đối, nhưng đó lại lại là điều có trong thực tế, đó là hình như CS thực hiện chính sách ngu dân, ru ngủ người dân dễ hơn là những trí thức có tâm huyết muốn khai dân trí. Như vậy thì ta phải xem những thủ đoạn ngu dân của CS là gì? Có biết cấh ru ngủ của CS thì mới tìm ra biện pháp chống lại chính sách ngu dân bằng cách mở mang dân trí.
    Tương tự như thế, Trung công đang THẢ BOM NGU vào đầu óc những người lãnh đạo nước ta, bên cạnh việc thả bom ngu thì Trung cộng còn dùng tiền mua chuộc các quan chức của ta. Quan chức của ta thì rõ ràng giơ cờ trắng trước Trung cộng rồi, nhưng lại thắng nhân dân ta. Chính sách cuả Trung cộng là phá hoại toàn diện cả chính trị, quân sự, kinh tế, môi trường, văn hóa ... cảu nước ta. Còn "Đảng ta" thì chỉ dùng biện pháp tuyên truyền, che giấu và lừa bịp và đàn áp.
    Như vậy muốn mở mang dân trí thì phải làm ngược lại những gì CS tuyên truyền. Ví dụ CS đưa ra chiếc bánh vẽ thì phải làm cho nhân dân hiểu rõ làm gì có CNXH trên thế gian này mà theo. Mặt khác cần nêu rõ những lý thuyết CS nêu ra lại mâu thuẫn với chính những việc CS đang thực hiện. Ví dụ CS đưa ra lý thuyết của CNXH là công hữu hóa tư liệu sản xuất, nhưng CS chỉ công hữu hóa ruộng đất nhưng lại tư nhân hóa doanh nghiệp nhà nước dưới chiêu bài cổ phần hóa. Bên cạnh đó thì thì nhà nước XHCN phải do giai cấp công nhân lãnh đạo và liên minh với giai cấp nông dân. Trong thực tế thì trong hàng ngũ lãnh đạo cao cấp của Đảng và nhà nước làm gì có ai thuộc giai cấp công nhân, còn nông dân thì bị cướp ruộng đất, những người lao động khác cũng bị bóc lột. Song song với việc giác ngộ quần chúng về những chiếc bánh vẽ này thì cần lật mặt nạ cuả những thần tượng do CS dựng lên.
    Rõ ràng là việc mở mang dan trí giống như quá trình giáo dục, phải làm thường xuyên và dần dần thông qua báo chí (nước ta chỉ có internet đảm nhận được sứ mệnh này thôi). Điều quyết định là yếu tố con người, thì điều này trông chờ vào đội ngũ trí thức trong và ngoài nước. Nhưng không rõ trí thức có nhiệt tình, nhiệt tâm với vấn đề này không? Ai là người tự lĩnh trách nhiệm chính?
    Xem ra thì chỉ có những người cao tuổi, trước đây đã theo CS thì nay còn muốn niú kéo chế độ này. Còn tầng lớp thanh niên thì chán ngấy với những luận điều xuyên tạc và bóp méo của CS, thế nhưng tìm ra con đường mới thì họ còn chưa rõ, nên cứ đành im lặng tập trung vào việc kiếm sống trong thời buổi khó khăn này. .

    Đúng, mọi thứ đều có quy luật của nó . Khốn khổ cái gì vô Việt Nam là bị chính các nhân sĩ trí thức nhà mình bẻ cong, vặn vẹo, đập cho dúm dó đến thảm hại hết .

    Tớ cũng đã nói rồi luôn, đòi hỏi thành kiến nghị, bất bạo động thành bất động, bất bạo lực thành bất lực, đấu tranh thành xin cho, đối lập thành đối lập trung thành, độc lập thành độc lập tương đối, dân chủ thành dân chủ xã hội chủ nghĩa . Những nước Ả rập; quá bạo lực . Miến Điện; do trên xuống . Đông Âu; tự đảng Cộng Sản cảm thấy phải thay đổi, chắc Rumani cũng thế ... Sự thật không dám léo hánh tới Việt Nam, vì mới tới biên giới thôi đã bị thiến ngay tắp lự .

    Chỉ có chủ nghĩa Cộng Sản, nhờ được/bị Bác Hồ vĩ đại nhập nên mới được nguyên con, nanh vuốt đủ cả .

    Đừng thách tụi tớ . Tớ không phải 1 mình, và mọi người đang ngăn cản những người như chúng tớ không nên về . Hỏi chị Ngự thì biết .

    Trông nhìn xem ra các bạn Trí cũng kém trí thật:
    QUAN là xem nhìn trông, chứ còn gì nữa?
    Còn đấy!
    QUAN là trông nhìn xem của bề trên (kẻ cai trị) - xuống dân (người bị trị), còn bề trên bị dân xem nhìn trông, gọi là QUÁN.
    QUAN và QUÁN là cách nhìn các quan hệ xh theo chiều dọc của thời CHUYÊN CHẾ và thời QUÂN CHỦ.
    Tới thời DÂN CHỦ thì người ta "nườm", người ta không nhìn theo chiều dọc mà nhìn theo chiều ngang, tức là BÌNH ĐẲNG - không ai bị trị cũng không có kẻ cai trị - người ta phục tùng và chỉ huy những người bình đẳng với mình về quyền và nghĩa vụ trước pháp luật (Tất nhiên, pháp luật ở đây phải là lý trí của nhân loại trên căn bản của công bằng bình đẳng, chứ không phải ý chí của Lú và bọn - không phải thứ pháp luật thể hiện ý chí của giai cấp thống trị của nn pháp quyền xhcn gì đó..).
    BÌNH ĐẲNG, hai chữ mà từ trẻ tới già, từ ít học đến nhiều chữ đều hiểu và yêu thích nó (trừ Lú và bọn). Vậy các bạn Trí có nghĩ "nâng dân trí" không chỉ ngu dốt ngạo mạn mà còn khinh dân?
    Tốt nhất, các bạn hãy tự nâng cái "..TỰ DO" của các bạn, nhé!
    Nói các bạn nhờn, không nói các bạn bẩu Dân không biết luận - DÂN NGU.

    slinkee viết:
    10 năm nữa!!!???

    Tớ đã nói trong các còm trước . Nếu không giải quyết dứt điểm vấn đề độc quyền chính trị của đảng Cộng Sản mà chỉ "phủ định mang tính xây" -từ của bác cộng sản Nguyễn Trung- thì tới 2050, Việt nam có thể sẽ là quốc gia Cộng Sản còn lại duy nhất trên thế giới, và chúng ta lại tranh cãi như một đám đần những vấn đề ngày hôm nay là nền cai trị độc quyền toàn trị của đảng Cộng Sản .

    Tất nhiên, với điều kiện lúc đó Việt Nam vẫn còn là 1 quốc gia, chứ không phải một phần không thể thiếu được của Liên Bang Xã Hội Chủ Nghĩa Trung Hoa .

    :D Vậy sao các bác không sớm kết thúc "vấn đề độc quyền chính trị của đảng Cộng Sản" từ trước năm 1990 đi để khỏi có vụ Thành Đô, sao yêu nước lo lắng đất nước rơi vào tay Tàu Cộng mà lại vượt biên chạy tị nạn? Ngồi từ xa nói chuyện chính trị đúng là dễ như ăn cháo vậy. Đừng gieo quẻ đoán mò tương lai nữa, mọi thứ đều có quy luật của nó, muốn vội cũng vô ích. Chẳng ai dám bảo Liên Xô sụp trước năm 2000, chẳng ai nghĩ chính người cộng sản ra tay. Vậy mà điều đó đã xảy ra. Còn các bác đụng vô chuyện gì là hỏng bét chuyện ấy. Chống đối kiểu các bác chỉ khiến cộng sản mạnh thêm, 20 năm nữa VN cũng chưa thoát cộng sản chứ đừng nói 10 năm. Bài học mấy chục năm qua chưa thấu sao?

    slinkee viết:
    Tớ đã nói trong các còm trước . Nếu không giải quyết dứt điểm vấn đề độc quyền chính trị của đảng Cộng Sản mà chỉ "phủ định mang tính xây" -từ của bác cộng sản Nguyễn Trung- thì tới 2050, Việt nam có thể sẽ là quốc gia Cộng Sản còn lại duy nhất trên thế giới, và chúng ta lại tranh cãi như một đám đần những vấn đề ngày hôm nay là nền cai trị độc quyền toàn trị của đảng Cộng Sản .

    A: Phải giải quyết dứt điểm vấn đề độc quyền chính trị của đảng cộng sản.
    B: Làm thế đéo nào giải quyết dứt điểm ?
    A: Trước tiên phải xóa bỏ điều 4 HP, sau đó sẽ làm các việc khác.
    B: Xóa điều 4 HP là tự sát !
    A: Có ai đòi giết chóc gì đâu mà bảo là tự sát ?
    B: Đéo tin ! Bọn tao mà là chúng mày thì cũng sẽ phải tính sổ thôi !
    A: Thế cố bám thì an toàn à ?
    B: Dựa chắc vào TQ thì vẫn cứ an toàn, ít ra là ngang như TQ.
    A: Thế TQ an toàn à ?
    B: Đéo biết ! Cứ dĩ bất biến, TQ có biến hẳn hay. Kéo càng lâu càng tốt. Cứ để 'lịch sử' phán xét, 'thế hệ tương lai' gánh vác (của nợ).
    A: Chết miẹ chúng mày đi ?
    B: Thách chúng mày đấy !
    A: Thế chúng mày sống mãi à ?
    B: Sự nghiệp chúng tao sẽ sống mãi !
    A: Sống mãi thế đéo nào ?
    B: Chúng mày lơ mơ mà cứ đòi 'giải quyết dứt điểm' là giải thế đéo nào ?
    A: Tiên sư chúng mày !
    B: Tiên sư chúng tao quá tài ! Chúng tao còn trên tài cả tiên sư. Nhiều lắm ! :)

    slinkee: "Dân Luận cũng nên mở mục "Khai Dân Trí" để ủng hộ trí thức nước nhà, và đưa những bài như thế này về để xem nhân sĩ trí thức nhà mình muốn khai cái gì".
    Tôi cũng băn khoăn thắc mắc giống như bác Slinkee, không biết khai dân trí thì khai cái gi? Khai như thế nào? Chính bài này cũng là một cách để các trí thức có dịp khai dân trí, chứ chưa càn đến mở mục "Khai Dân Trí". Thế nhưng lại không tháy tiếng nói của trí thức (hay trí thức ẩn danh) mà chỉ thấy những tiếng nói của khách quen thuộc thôi (cũng chẳng biết trong những khách ấy có ai là trí thức không?)
    Có điều tôi thấy là ta có hàng vạn kỹ sư và 25 000 TS, thế nhưng lại tháy người nông dân chế tạo được máy bay trực thăng và xe quân sự, còn các nàh máy quốc doanh của dân sự và quân sự thì làm cái ốc vít chưa thành thân. Liên hệ với lĩnh vực chữ nghĩa thì tôi thấy có những cái còm có chất lượng về nhiều lĩnh vực hiểu biết như khai dân trí thì cũng thấy tiếng nói của những người bình thường lại hay hơn có chát lượng hơn tiếng nói của nhiều người có thể có trình độ học vấn cao hơn. Những người này ở dạng "ông đồ khoe chữ khoe văn" nhiều hơn là đi vào những vấn đề thiết thực. Chẳng hiểu hiện tượng này có khắc phục được không và con người có ý thức khắc phục không? Hay thích gì nói ấy? Điều này không chỉ thấy ở những người trong nước mà còn tháy cả ở những người hải ngoại. Thật ngạc nhiên là có người ở nước ngoài
    được hưởng thụ hay được ảnh hưởng của nền giáo dục tiên tiền mà phê phán hiện tượng đọc lập tư duy và đề cao việc trích dẫn, hoặc chưa hiểu thấu đáo về vấn đề dân chủ. Muốn biết rõ bản chất của một xã hội đan chủ như thế nào thì cứ mở trang Web của Đại sứ quán Hoa Kỳ ra mà xem thì thấy ngay. Người ở Mỹ thì cứ nhìn cuộc sống hàng ngày nơi mình đang sinh sống thì còn rõ hơn làm tìm trên trang Web, thế nhưng tôi lại thấy những người bình thường trong nước nói về vấn đề dân chủ rõ hơn, dễ hiểu hơn.
    Cuối cùng là người dân lao động đang chờ đón những suy nghĩ về việc mở mang dân trí từ các bậc trí thức trong và ngoài nước, chứ không muốn chứng kiến những ý kiến cãi vã những điều vụn vặt.

    10 năm nữa!!!???

    Tớ đã nói trong các còm trước . Nếu không giải quyết dứt điểm vấn đề độc quyền chính trị của đảng Cộng Sản mà chỉ "phủ định mang tính xây" -từ của bác cộng sản Nguyễn Trung- thì tới 2050, Việt nam có thể sẽ là quốc gia Cộng Sản còn lại duy nhất trên thế giới, và chúng ta lại tranh cãi như một đám đần những vấn đề ngày hôm nay là nền cai trị độc quyền toàn trị của đảng Cộng Sản .

    Tất nhiên, với điều kiện lúc đó Việt Nam vẫn còn là 1 quốc gia, chứ không phải một phần không thể thiếu được của Liên Bang Xã Hội Chủ Nghĩa Trung Hoa .

    Trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ Nguyễn Trung viết:
    Trong những ngọn cờ vô danh này phải kể đến hai cha con chị Ba Sương đã làm nên sức sống của nông trường Sông Hậu – một ví dụ gần như là huyền thoại cho thấy đổi mới có thể tạo ra con người mới, phát triển mới và làm giàu…

    Lại có thể nói chuyện "chấn hưng dân trí" bằng những "tấm gương" trí thức cộng sản làm chứng gian bênh nhau cướp đát dân lành sao?

    Hãy xem cha con Năm Hoàng & Ba Sương, những tên nam kỳ phản bội, dựa thế bọn cộng sản VNDCCH cướp đất người dân miền nam:

    http://chimkiwi.blogspot.com/2014/10/oc-lap-va-giai-phong-cho-ca-dan-toc-nay.html#more viết:
    Độc lập và Giải phóng cho cả dân tộc này, hay chỉ cho một nhóm người?

    Một lần tôi đến nhà cụ bà Lê Hiền Đức, tình cờ gặp một nhóm bà con dân oan Cần Thơ, tìm đến nhà bà để nhờ cậy việc khiếu kiện. Trong khi bà Đức bận việc, bà nhờ tôi nghe bà con kể, rồi sẽ tóm tắt lại cho bà nghe sau. Câu chuyện của họ là thế này:

    Năm 1975, miền Bắc vào giải phóng miền Nam. Chưa đầy một năm sau, những người nông dân ở Cần Thơ (khu vực nông trường Sông Hậu bây giờ) thấy bộ đội (có người quen gọi là lính) vào “đuổi” dân ra khỏi khu vực đất canh tác của họ, nói là lấy đất để nuôi quân. Nếu ai không đi sẽ bắn bỏ! Tôi đoán đây là thời kỳ chiến tranh biên giới Tây Nam.

    Đến năm 1979, tức là năm chiến tranh biên giới Tây Nam kết thúc, “lính” bỏ đi, và đất của họ, sau 3 năm để cỏ dại mọc phủ đầy, đã có chủ mới là Nông trường Sông Hậu! Theo các tài liệu trên mạng, thì đất nông trường Sông Hậu là do ông Năm Hoàng và các cộng sự tổ chức “khai hoang”!

    Cuộc khiếu kiện của những người nông dân Cần Thơ bắt đầu từ những ngày đó. Họ gọi cha con ông Năm Hoàng và bà Ba Sương là kẻ cướp. Mặc dù đất đai canh tác của họ trước đây đã được chính quyền VNCH cấp giấy tờ, nhưng không một cấp nào của chính quyền mới này có thể trả lại đất cho họ. Thậm chí, khi nông trường “phát canh thu tô” đất nông trường, họ xin được thuê lại đất của chính họ để canh tác nhưng cũng bị từ chối.

    Năm 1993, một trong những nông dân đi khiếu kiện đã có được một văn bản của trung ương, yêu cầu trả đất cho bà con? Lập tức cả ngàn người kéo đến nông trường Sông Hậu để đòi đất. Có người “tư vấn” cho bà con kéo ra tập trung ở quốc lộ, thì “Trung ương” mới biết chuyện mà giải quyết. Cả ngàn người lại kéo ra quốc lộ, gây tắc ngẽn giao thông, và sau đó là công an đến, bắt hàng trăm người mang đi, người nói con số bị bắt ba bốn trăm, người nói năm trăm. Mặc dù sau đó phần lớn những người bị bắt được thả dần dần, những cũng có người trong số đó đã bị kết án tù.

    Tôi hỏi, trong những năm đó (từ 1976 tới nay – 2014), bà con làm gì để sống? Họ nói, thì đi làm thuê làm mướn, cực lắm! Họ cho tôi xem những tờ giấy do chính quyền địa phương mới xác nhận, rằng họ không hề có đất đai canh tác.

    Thực chất, sau khi có văn bản từ trung ương chỉ đạo, nông trường đã có động tác là đền bù cho bà con nông dân, với giá 19 -20 giạ lúa cho 1 công đất, nghĩa là khoảng 2 triệu đồng cho 1000m2 đất. Có người nhận tiền đền bù theo kiểu vớt vát được chút nào hay chút đó, còn đa phần bà con không nhận. Trong quá trình đi khiếu kiện, nhiều người đã bị đi tù. Có nhà vợ ra tù thì chồng vô tù.

    Nghe họ kể, một người bảo: thấy giống chuyện cổ tích không?

    * Thế là, giải phóng miền Nam đã khiến nhiều người từ không có đất, trở thành có đất và ngược lại, người có đất trở thành không còn một tấc đất.

    *****

    Trời đất qủi thần ơi,

    Qua vụ này mới lòi ra cái gọi là Nông trường Sông Hậu của cha con Năm Hoàng và Ba Sương cũng thuộc loại cường hào ác bá đỏ, ăn cướp đất của dân lập nên cái gọi là Nông trường Sông Hậu, đã có thời kỳ kiện cáo lung tung với đám Ủy ban nhân rân thành phố Cần Thơ cách nay dễ cũng 3-4 năm rồi đó. Ba Sương cũng làm to chuyện và ăn vạ tùm lum.

    Tóm lại cá lớn hiếp cá bé, mạnh được yếu thua, cứ như trong rừng xanh vậy !

    Hết anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân dí súng đòi bắn bỏ dân để cướp đất của dân, tới anh hùng lao động dở trò cướp đât của dân miền nam, và bây giờ trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ Nguyễn Trung gọi là "huyền thoại đổi mới"

    Trí thức cộng sản Nguyễn Trung đang giảng bài "chấn hưng dân trí" hay bài "trấn" dân trí"?

    Thật là khủng khiếp cho bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ & trí thức đảng lãnh đạo & trí thức kiki

    etc viết:
    [email protected] viết:
    Nếu hồi ấy trí thức cộng sản Nguyễn Trung và bọn cộng sản VNDCCH & VC Hồ chí Minh & VC Lê Duẩn & bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ đạo đức giả chuyên nghề làm chứng gian không gây nên cuộc chiến tranh Việt-Việt, vác súng đạn giặc Tàu thảm sát hàng triệu người dân miền nam, xâm lăng VNCH, bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác vào VNCH, reo rắc tội ác "xây dựng chủ nghĩa xã hội" vào VNCH, áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH tàn ác vong bản ngoại lai tay sai giặc tau lên người dân VNCH,

    thử hỏi đất nước chúng ta hôm nay đứng ở đâu?

    Trả lời: Chắc chắn, nếu như vậy thì Việt nam nếu không hơn, cũng chẳng thua kém Nam Hàn & Hàn quốc & Thái lan & Singapore bao nhiêu, trên tất cả mọi phương diện chính trị, kinh tế, văn hoá, giáo dục...

    Chắc chắn VN sẽ không có những thứ "chủ tịch nước" & "bộ trưởng quốc phòng" & "tổng bí thư" cộng sản đê tiện hèn hạ chuyên nghề làm nhục quốc thể

    Biết rồi, có gì khác không?

    Mỹ bắt tay cộng sản, Nguyễn Cao Kỳ bắt tay cộng sản, Việt Tân thay đổi đường lối chuyển qua tâm lý chiến, các nghệ sĩ bỏ qua mặc cảm về nước được đồng bào đón chào rầm rầm... Tất cả những điều này khiến cộng sản tan nát, dần biến thành tư bản, sắp tới chắc chắn phải dân chủ đa đảng. Có nhiều cách để thắng cộng sản, đâu chỉ có một cách duy nhất là căm thù ........ từ xa.

    Trước hết etc phải hiẻu cái còm của kẻ này là để trả lời cho cái "nếu" của trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ Nguyễn Trung.

    Cái còm của kẻ này không định nói đến một thứ đường lối chính sách hoà hợp hoà giải bịp bợm nào cả.

    Mỹ bắt tay cộng sản là chuyện của Mỹ, Nguyễn cao Kỳ bị cộng sản lường gạt là chuyện của Nguyễn cao Kỳ

    Còn về cái chuyện căm thù, thì etc nên nhớ rằng phải có cả 1000 năm căm thù giặc Hán mới có một ngày có Ngô Quyền đứng lên.

    Mãi mãi căm thù cộng sản, căm thù bọn cộng sản VNDCCH, căm thù cộng sản Hồ chí Minh đã rước giặc tàu vào VN, từ 1950, cùng giặc tàu khủng bố nhân dân bành trướng chủ thyết Mác Lê Mao tội ác vào VN, reo rắc tội ác "xây dụng chủ nghĩa xã hội" lên VN, chia cắt đất nước, dựa vào giặc tàu áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH tội ác, gây nên hoạn hoạ ngày nay cho Việt nam,

    căm thù bọn cộng sản CHXHCNCVN Nguyễn văn Linh & Võ văn Kiệt 1990 nối gót cộng sản VNDCCH & Việt cộng Hồ chí Minh rước giặc tàu vào VN

    slinkee viết:
    Dân Luận cũng nên mở mục "Khai Dân Trí" để ủng hộ trí thức nước nhà, và đưa những bài như thế này về để xem nhân sĩ trí thức nhà mình muốn khai cái gì

    http://xuandienhannom.blogspot.com/2014/10/ts-vu-duy-phu-vn-can-bo-marx-lenin-can.html

    Đây là bài cũ blog Nguyễn Xuân Diện lấy từ BBC để độc giả bình luận đa chiều mà, còn có câu chú thích mỉa mai châm biếm dưới bức ảnh nữa. Cũng ghi rõ thể hiện quan điểm riêng của tác giả Vũ Duy Phú.

    Phải chăng dân chủ theo ý bác slinkee là chỉ đưa tin một chiều tuyên truyền chính kiến của chủ blog? Blog nào đăng lên một bài ca ngợi thậm chí không phải từ BBC mà từ báo Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân tức là chủ blog đó ủng hộ Đảng Cộng Sản?

    Tôi lại nghĩ những bài thế này có tác dụng đập tan Đảng Cộng Sản gấp mấy lần những bài lên gân kể tội CS, vì tự độc giả đọc qua đã thấy những cái dối trá trơ trẽn. Ai cũng hiểu chẳng lẽ mỗi bác không hiểu?

    slinkee viết:
    Nếu bác đã "dám" hỏi tới Yeltsin, tớ chỉ muốn Yeltsin. Đám nhân sĩ trí thức đảng viên có ai dám làm Yeltsin bỏ đảng, lập đảng chống đối đòi lật đổ đảng Cộng Sản không ? Câu trả lời sẽ là cái trứng ngỗng to tướng!

    Nói láo thì cũng phải để đức lại cho con cháu . Láo trắng trợn như thế này rất cực kỳ kỳ cục .

    Mắc cười quá :D
    Người ta đang khuyến khích, cổ võ, hậu thuẫn cho những nhân vật cấp tiến xây dựng lực lượng thì bạn chõ cái loa vào phá, vu cáo là giúp ĐCS sống dai thêm, vậy lấy đâu ra Yelt cho bạn? Tự dưng có tên đảng viên quèn đùng đùng đứng ra lật cộng sản rụp cái được ngay à? Trần Xuân Bách thỏa mãn bạn chưa? Bây giờ bạn muốn ai khác ra mặt làm Yelt cho bạn vui nào? Đứa con nít cũng hiểu kể cả Ủy viên BCT cũng sẽ bị đập chết tươi nếu chưa đủ mạnh mà đã manh động hô hoắng vớ vẩn. Không thể thành công nếu thiếu sự âm thầm chuẩn bị. Bây giờ chưa có nhưng 10 năm nữa không ai dám nói trước điều gì (nếu không bị những kẻ đểu cáng phá đám thì sẽ nhanh hơn). Gor lúc đầu không hợp tác, sau lại hợp tác. Vậy là sao? Ai nói CS không thể hợp tác để thịt CS?

    Càng nói càng thấy cùn tệ hại, trí thức VNCH đây sao, giỏi chính trị ghê ta. Not surprised!

    Gorbachev không muốn lật đổ đảng Cộng Sản, mà chỉ muốn cải đảng đổi mới để trở thành tốt hơn, không ngờ những gì ông làm đã đưa tới sự sụp đổ của đảng Cộng Sản . Yeltsin từ bỏ đảng Cộng Sản, ra thành lập đảng khác đòi lật đổ đảng Cộng Sản, được dân chúng ủng hộ .

    Toàn bộ chính biến là như thế này: Hardliners trong đảng CSLX không thích cải cách nên mở cuộc chính biến đòi lật đổ Gorbachev khi ông ta ở nước ngoài, dân phản biểu tình, nhưng cũng không ủng hộ Gorbachev mà đưa Yeltsin lên .

    Nếu bác đã "dám" hỏi tới Yeltsin, tớ chỉ muốn Yeltsin. Đám nhân sĩ trí thức đảng viên có ai dám làm Yeltsin bỏ đảng, lập đảng chống đối đòi lật đổ đảng Cộng Sản không ? Câu trả lời sẽ là cái trứng ngỗng to tướng!

    Nói láo thì cũng phải để đức lại cho con cháu . Láo trắng trợn như thế này rất cực kỳ kỳ cục .

    Oh, mà con cháu của các bác đã được/bị đảng nâng đỡ gòi . Đảng mà nâng đỡ thuộc loại con cháu các cụ cả, thì cứ gọi là yên tâm nhá!

    NJ viết:
    Mà cần gì phải suy nghĩ, bác Lê Văn Mọi đã viết ra một số điều cần thay đổi ngay lập tức.
    Nếu những điều này được thực hiện, chúng ta sẽ thấy ngay kết quả của việc " nâng cao dân trí".
    Nguyễn Jung

    Đúng là không cần phải suy nghĩ, theo tớ trước hết vẫn phải lật đổ cướp được chính quyền từ tay cộng sản đã. Sau đó thì việc khai dân trí gì đó sẽ nhanh hơn vì chế độ dân chủ đã được áp đặt lên toàn xã hội, mọi người phải tuân theo các nguyên tắc. Riêng hai chữ dân chủ đã bảo đảm tốt hơn cộng sản triệu lần. Cộng sản chuyên lừa dối nói láo còn dân chủ không có chuyện đó. Hơn nữa quỹ thời gian không còn nhiều, một số bác lớn tuổi ở đây không đợi được lâu để tận mắt chứng kiến CSVN sụp đổ trước khi nhắm mắt.

    slinkee viết:
    Dồn đảng Cộng Sản vào tử lộ rồi mở ra 1 con đường sống không có nghĩa đảng Cộng Sản tự mình cảm hóa mà từ bỏ quyền lực độc tài của mình .

    Gorbachev là ai, Yeltsin là ai? Không bao giờ có chuyển đổi êm thấm ít đổ máu, kô vỡ nát xã hội nếu không có sự chung tay phối hợp của chính người cộng sản.

    Miệng lưỡi thế gian vốn tàn nhẫn, đến Lech Walesa cũng bị quy cho là bắt tay chỉ điểm giúp cộng sản duy trì chế độ; Solzhenitsyn cũng bị cho là còn yêu Liên Xô, viết thư khuyên răn lãnh đạo cộng sản cải tổ là để kéo dài toàn trị, vô ơn với nước Mỹ... thì chuyện mấy ông trí thức trong nước hiện nay bị bọn cực đoan hải ngoại thù địch cũng là bình thường.

    Bổ túc, vì side-tracked

    Điều này chứng tỏ đảng Cộng sản tồn tại nhờ chia lợi lộc bằng các hình thức tham nhũng, sổ hưu, phụ trợ cấp ... Mất những thứ đó, hoặc nếu theo lệnh đảng mà bị mất những thứ còn quý hơn thì chắc họ cũng chả dại gì .

    Chứng tỏ đảng Cộng sản dung túng tham nhũng và tạo ra chế độ sổ hưu để mua lấy tinh thần phục vụ cúc cung của đảng viên, và hấp dẫn người ngoài vào đảng . Đại tá Trần Đăng Thanh muôn năm!

    Có vẻ thực chất của bài này là "Xin hãy bắt đầu từ cùng nhau nói nhịu, sau đó sẽ tiến tới nói láo!"

    Các bác lừa đảo dân Việt còn được vì họ ít thông tin, các bác trở thành nguồn thông tin duy nhất cho họ nên muốn "định hướng dư luận" có lợi cho đảng của các bác -một thứ dư lợn viên cao cấp- thì cứ việc . Nhưng xin đừng khoe trò nói láo với những người ngoài này, có đủ tài liệu, cố công nghiên cứu, và đôi lúc, trực tiếp hay gián tiếp tham gia những biến cố đó .

    Các chính quyền cộng sản Đông Âu, cho tới phút cuối cùng, vẫn ra lệnh đàn áp, có điều cho tới một lúc nào đó, quân đội và công an không còn có thể tuân lệnh được nữa vì nếu gây ra án mạng, dân sẽ thanh toán họ liền . Họ chợt nhận ra bảo vệ chế độ không còn có lợi cho họ, nên họ không làm nữa . Chứ trước đó thì ... ôi thôi! Điều này chỉ chứng tỏ đảng CS sống được

    Dồn đảng Cộng Sản vào tử lộ rồi mở ra 1 con đường sống không có nghĩa đảng Cộng Sản tự mình cảm hóa mà từ bỏ quyền lực độc tài của mình .

    Và nếu đúng thực chất của những trò mèo như thế này là "Xin hãy bắt đầu từ cùng nhau nói nhịu, sau đó sẽ tiến tới nói láo!" thì tớ còn nói nữa, cho tới khi họ tắt đài hoặc rời bỏ tông yêu Đảng mới thôi .

    [email protected] viết:
    Nếu hồi ấy trí thức cộng sản Nguyễn Trung và bọn cộng sản VNDCCH & VC Hồ chí Minh & VC Lê Duẩn & bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ đạo đức giả chuyên nghề làm chứng gian không gây nên cuộc chiến tranh Việt-Việt, vác súng đạn giặc Tàu thảm sát hàng triệu người dân miền nam, xâm lăng VNCH, bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác vào VNCH, reo rắc tội ác "xây dựng chủ nghĩa xã hội" vào VNCH, áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH tàn ác vong bản ngoại lai tay sai giặc tau lên người dân VNCH,

    thử hỏi đất nước chúng ta hôm nay đứng ở đâu?

    Trả lời: Chắc chắn, nếu như vậy thì Việt nam nếu không hơn, cũng chẳng thua kém Nam Hàn & Hàn quốc & Thái lan & Singapore bao nhiêu, trên tất cả mọi phương diện chính trị, kinh tế, văn hoá, giáo dục...

    Chắc chắn VN sẽ không có những thứ "chủ tịch nước" & "bộ trưởng quốc phòng" & "tổng bí thư" cộng sản đê tiện hèn hạ chuyên nghề làm nhục quốc thể

    Biết rồi, có gì khác không?

    Mỹ bắt tay cộng sản, Nguyễn Cao Kỳ bắt tay cộng sản, Việt Tân thay đổi đường lối chuyển qua tâm lý chiến, các nghệ sĩ bỏ qua mặc cảm về nước được đồng bào đón chào rầm rầm... Tất cả những điều này khiến cộng sản tan nát, dần biến thành tư bản, sắp tới chắc chắn phải dân chủ đa đảng. Có nhiều cách để thắng cộng sản, đâu chỉ có một cách duy nhất là căm thù ........ từ xa.

    Trí thức cộng sản NGuyễn Trung viết:
    Ngày nay, cải cách thể chế chính trị trở thành đòi hỏi sống còn của đất nước. Nghĩ lại, nếu hồi ấy dám tiến hành cải cách chính trị song song với cải cách kinh tế theo tinh thần của sự nghiệp đã tạo ra đổi mới như thế, thử hỏi đất nước chúng ta hôm nay đứng ở đâu?

    Lịch sử không có chữ “nếu”, đành là thế.

    Nếu hồi ấy trí thức cộng sản Nguyễn Trung và bọn cộng sản VNDCCH & VC Hồ chí Minh & VC Lê Duẩn & bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ đạo đức giả chuyên nghề làm chứng gian không gây nên cuộc chiến tranh Việt-Việt, vác súng đạn giặc Tàu thảm sát hàng triệu người dân miền nam, xâm lăng VNCH, bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác vào VNCH, reo rắc tội ác "xây dựng chủ nghĩa xã hội" vào VNCH, áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH tàn ác vong bản ngoại lai tay sai giặc tau lên người dân VNCH,

    thử hỏi đất nước chúng ta hôm nay đứng ở đâu?

    Trả lời: Chắc chắn, nếu như vậy thì Việt nam nếu không hơn, cũng chẳng thua kém Nam Hàn & Hàn quốc & Thái lan & Singapore bao nhiêu, trên tất cả mọi phương diện chính trị, kinh tế, văn hoá, giáo dục...

    Chắc chắn VN sẽ không có những thứ "chủ tịch nước" & "bộ trưởng quốc phòng" & "tổng bí thư" cộng sản đê tiện hèn hạ chuyên nghề làm nhục quốc thể

    Quốc hội đang tiếp tục họp. Mọi người dân đều biết: quốc hội của ta hiện nay tập trung đến 500 quan ông và quan bà. Nghe các quan nói thì ai cũng thấy các quan đều tài, đều giỏi cả. Các quan còn giỏi hơn nữa là khi có những vấn đề khó trả lời dân thì các quan lờ tịt hẳn đi. Đó là vấn đề luật biểu tình và luật công khai tài sản. Ý kiến cuả thủ tướng Ba Dê về cần có luật biểu tình đã có từ gần hai năm nay rồi, đã mấy kỳ họp quốc hội nhưng các quan đều cố tình quên. Còn thi hành cái luật công khai tài sản thì lại sợ dân thắc mắc là lương như thế thì sao quan nào cũng có khối tài sản thuộc loại khủng như vậy?
    Người dân thấy các quan đều tài giỏi nên đành khen rằng:
    QUỐC HỘI TOÀN NHỮNG QUAN TÀI
    Toàn QUAN TÀI BIẾT HỌP nên tình hình đất nước mới nên nông nỗi này. Nhiều người thấy giá cả QUAN TÀI cũng tăng lên theo các kỳ họp quốc hội.

    Góp thêm ý kiến về chữ quan để thư giãn tí chút. QUAN là ông quan. SÁT có nghiã là giết. Như vậy QUAN SÁT là QUAN GIẾT. Nay hiện tượng quan sát hay QUAN GIẾT thì xẩy ra hàng ngày. QUAN SÁT trong đồn công an. QUAN SÁT khi đi cướp đất cuả nông dân.
    Người dân quan sát quốc hội họp thì thấy các QUAN đang SÁT lẫn nhau loạn xạ cả lên. Thế nhưng theo ngữ nghĩa chữ Hán thì có khi trạt tự đảo ngược khi dịch snag tiến ta, ví dụ họ nói "hồng y" trật tự là "đỏ áo", dịch sang ta thì phải nói áo đỏ. Máy móc như vậy thì quan sát cũng có thể là sát quan. Người sát vợ sát chồng là người làm cho vợ hay chồng chết sớm. Thế thì SÁT QUAN là thế nào đây? Đó là điều cần suy nghĩ. Kiểu quan dốt nát thế này thì chính là quan đang tự sát.
    Các quan đang lấy phiếu để chấm điểm tức là quan điểm. Mỗi quan có một quan điểm khác nhau thì tránh sao khỏi cảnh ganh tị. Quan ganh tị nhau thì sức đâu mà lo việc nước.

    Làm thế nào mà "khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" khi mà các "hiệu trưởng" đại học, trung học, tiểu học VN xã nghĩa và "ban giám hiệu" của nó lại có một nhiệm vụ, rất quan trọng, quan trọng còn hơn cả nhiệm vụ giảng dạy, đó là làm chỉ điểm cho bọn công an cộng sản Hồ chí minh.

    Đó là các "hiệu trưởng" & "ban giám hiệu" làm gián điệp cho công an, thường xuyên rình mò, theo dõi các hoạt động của thầy cô giáo, của sinh viên học sinh, để xem có ai có khuynh hướng dân chủ tự do, đa đảng.. thì báo cáo với công an cộng sản hồ chí minh, thi hành lệnh công an cộng sản Hồ chí Minh gây khó khăn cho việc dạy, cho việc học của thầy cô giáo & sinh viên học sinh đương sự, hoặc thậm chí đuổi việc, đuổi học bất hợp pháp các thầy cô giáo, sinh viên học sinh đương sự

    *****

    Chủ trương "khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" của Phan Chu Trinh, trước hết dựa trên căn bản là VN vẫn tiếp tục chấp nhận sự đô hộ của Pháp trong một thời gian.

    Chủ trương "khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" của Phan Chu Trinh có thể thục hiện đuọc dứoi thời Pháp thuộc, không thể thục hiện đuọc duới ách cai trị cộng sản.

    Chủ trương "khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" của Phan Chu Trinh có thể thục hiện được ở Việt nam/ĐẾ Quốc Vịêt Nam & chính phủ Trần Trọng Kim, không thể thục hiện đuọc dưới ách cai trị cộng sản VNDCCH tập 1 (2/9/1945 - 6/3/1946) với "chính phủ Hồ chí Minh" và đồ tể Võ Nguyên Giáp chuyên nghề ám sát & mổ bụng & thả trôi sông những người VN bất đồng chính kiến với Việt cộng Hồ chí Minh.

    Chủ trương "khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" của Phan Chu Trinh có thể thục hiện được ở VNCH, đã đuọc thực hiện ở VNCH, nhưng không thể thục hiện đuọc dưới ách cai trị cộng sản Hồ chí Minh & VNDCCH tập 2 (10/10/1954 - 1975) dựng nên bởi Trung cộng do Việt cộng Hồ chí Minh rước vào VN từ 1950.

    Nền giáo dục dân tộc, nhân bản, tự do khai phóng của VNCH đang càng ngày càng hoàn thiện, đã thực hiện "khai dân trí chấn dân khí hậu dân sinh" còn nhiều hơn cả Phan Chu Trinh mong đợi, còn nhiều hơn chủ trương "khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" mong đợi.

    Tiếc rằng cuộc chiến tranh Việt-Việt, 1954-1975, cuộc chiến tranh Nam - Bắc, cuộc chiến tranh Hồ chí Minh tội ác do bọn cộng sản VNDCCH vong bản ngoại lai tay sai giặc tau gây nên, xâm lăng VNCH, reo rắc lên VNCH tội ác "xây dựng chủ nghĩa xã hội" của VC Hồ chí Minh & VC Lê Duẩn & trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ & trí thức kiki (*), aka "trí thức đảng lãnh đạo" chuyên nghề làm chúng gian, đã phá hoại tất cả.

    (*) Trí thức là tự do, trí thức là độc lập, trí thức mà phải chờ có đảng lãnh đạo, như trí thức xã nghĩa Chu Hảo đòi hỏi, thì cũng giống như con kiki phải chờ có ông bà chủ máng cái cổ-dề & sợi xích chó vào cổ, dắt đi, cho ị mói đuọc ị, cho đái mới được đái, cho sủa mới đuọc sủa, nên, để cho gọn, để tiết kiệm space, người ta gọi "trí thức đảng lãnh đạo" là "trí thức kiki"

    Cuộc chiến tranh Việt-Việt, cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn 20 năm quân Việt cộng tàn ác xuất phát từ VNDCCH cộng sản, tay cầm súng đạn Trung cộng lén lút xâm nhập VNCH tự do thảm sát hàng triệu, hàng triệu người dân miền nam, chỉ vì người miền nam, người dân VNCH không chấp nhận con đường cộng sản tội ác & nghèo đói khốn khổ & bị bưng bít thông tin & bị nhồi sọ thông tin & sống theo bản năng súc vật của bon cộng sản VNDCCH & VC Hồ chí minh & VC Lê Duẩn & bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ & trí thức kiki chuyên nghề làm chứng gian & bóp méo lịch sử VN

    chỉ vì người miền nam, người dân VNCH chọn lựa xây dụng phát triển đất nước theo khuynh hướng dân chủ tự do bình thường, theo kinh tế thị trường, con đường kinh tế chính trị bình thường của loài người, hoàn thiện dần theo sự tiến hoá của con người nhờ vào chọn lựa này VNCH đã trở nên một quốc gia dân chủ tự do, có một nền giáo dục nhân bản dân tộc, phai phóng, có một nền kinh tế hơn hẳn chế độ cộng sản VNDCH tội ác

    Cuộc chiến tranh Việt-Việt, 1954-1975, cuộc chiến tranh chống Việt nam, cuộc chiến tranh nồi da xáo thịt do bọn cộng sản VNDCCH gây nên, phục vụ cho tham vọng quyền lực bệnh hoạn của cộng sản, bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác vào VN, phục vụ tội ác "xây dụng chủ nghĩa xã hội" trên toàn VN thân yêu.

    Phạm Đình Trọng viết:
    "Thế hệ chúng tôi cũng rầm rập ra trận, lúc đó chúng tôi tưởng rằng đi giải phóng miền Nam và hào hứng hát: Giải phóng miền Nam / Chúng ta cùng quyết tiến bước… Hóa ra không phải chúng tôi đi giải phóng miền Nam mà chúng tôi đi vào cuộc nội chiến Nam – Bắc tương tàn, chúng tôi chỉ là công cụ mang học thuyết Mác Lê nin, học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu áp đặt cho miền Nam, để cả nước bị nô dịch bởi học thuyết Mác Lê nin, để học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu thống trị cả dân tộc Việt Nam, đánh phá tan tác khối đoàn kết dân tộc Việt Nam, đánh phá tan nát đạo lý và văn hóa Việt Nam."

    từ 1975, thực hiện ý đồ của cuộc chiến tranh Việt-Việt, xích hoá toàn thể VN, bọn cộng sản VNDCCH tập 3, aka “CHXHCNVN”, bọn trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ VNDCCH, dưới danh nghĩa "CHXHCNVN", mang nguyên xi chế độ cộng sản VNDCCH tội ác từ miền bắc cộng sản vào miền nam, dựa vào súng đạn giặc Tàu, dựa vào công an hồ chí minh, tiến hành tội ác "xây dựng chủ nghĩa xã hội" trên miền nam, xô đẩy VN vào vòng tụt hậu về mọi phương diện, từ chính trị & kinh tế đến văn hoá & giáo dục, đạo đức xã hội,

    lãnh thổ VN càng ngày càng bị thu hẹp do bọn cộng sản VN noi gương nhau, noi gương Việt cộng Hồ chí Minh bán nước cứu đảng, bán nước cứu bác hồ, thay phiên nhau cắt xẻ lãnh thổ VN dâng cho giặc tàu để đuọc giặc tàu chống lưng đỡ đầu cho Việt cộng đuọc lâu dài làm đầu nậu trấn lột nhân dân đất nước VN, đàn áp trí thức, giam cầm tuổi trẻ, trấn lột dân nghèo, ăn cắp quốc khố, bán nước cầu vinh

    *****

    Chủ trương "khai dân trí chấn dân khí hậu dân sinh" đã không thể thục hiện đuọc ở VNDCCH tập 1, 2 dưới ách cai trị cộng sản Hồ chí Minh & Lê Duẩn, vẫn sẽ không bao giờ thực hiện đuọc dưới ách cai trị cộng sản VNDCCH tập 3, aka "CHXHCNVN" của bọn Việt cộng chuyên nghề quỳ gối Thành Đô, sinh ra từ cuộc chiến tranh Việt-Việt do bọn cộng sản VNDCCH tội ác gây nên.

    Bên cạnh cái tội ác "xây dụng chủ nghĩa xã hội", còn phải kể đến cả một thệ thống chỉ điểm viên của công an cộng sản hồ chí minh trong các trường học, đại học, trung học, tiểu học.. của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa.

    Làm thế nào mà "khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh" khi mà các "hiệu trưởng" đại học, trung học, tiểu học VN xã nghĩa và "ban giám hiệu" của nó lại có một nhiệm vụ, rất quan trọng, quan trọng còn hơn cả nhiệm vụ giảng dạy, đó là làm chỉ điểm cho bọn công an cộng sản Hồ chí minh.

    Đó là các "hiệu trưởng" & "ban giám hiệu" làm gián điệp cho công an, thường xuyên rình mò, theo dõi các hoạt động của thầy cô giáo, của sinh viên học sinh, để xem có ai có khuynh hướng dân chủ tự do, đa đảng.. thì báo cáo với công an cộng sản hồ chí minh, thi hành lệnh công an cộng sản Hồ chí Minh gây khó khăn cho việc dạy, cho việc học của thầy cô giáo & sinh viên học sinh đương sự, hoặc thậm chí đuổi việc, đuổi học bất hợp pháp các thầy cô giáo, sinh viên học sinh đương sự

    VN2006A viết:
    Khách Kẹt Đường viết:

    Xin lỗi bạn NJ. Tôi e rằng quan điểm trên của bạn về chữ quan là thiếu chính xác. Bởi vì chữ quan () theo nguyên nghĩa (được sử dụng từ trước đến nay) đã hàm ý là thuộc về công. Do đó, tôi nghĩ khó mà áp dụng chữ này cho lãnh vực được.

    Theo Tự Điển THIỀU CHỮU thì chữ QUAN có mấy nghĩa sau đây:

    官 quan (8n)

    • 1 : Chức quan, mỗi người giữ một việc gì để trị nước gọi là quan.
    • 2 : Ngôi quan, chỗ ngồi làm việc ở trong triều đình gọi là quan.
    • 8 : Công, cái gì thuộc về của công nhà nước gọi là quan. Như quan điền 官田 ruộng công.
    • 4 : Cơ quan. Như : tai, mắt, miệng, mũi, tim là ngũ quan 五官 của người ta, nghĩa là mỗi cái đều giữ một chức trách vậy.
    • 5 : Ðược việc, yên việc.

    Có vẻ bác Khách Kẹt Đường giải thích chữ quan còn hơi thiếu???

    Đề nghị bác giải thích thêm chữ "tham quan", ngoài "chức quan, ngôi quan, cơ quan,..."

    Theo tôi "tham quan" có 2 nghĩa?

    Xin cám ơn bác VN2006A. Như bác biết, tiếng Việt ta sử dụng nhiều từ Hán Việt. Những từ này, có một số đồng âm nhưng dị nghĩa (tức là đọc giống nhau nhưng ý nghĩa khác nhau). Thí dụ như chữ QUAN theo Tự Điển Hán Việt Thiều Chữu có đến 8 chữ có cùng âm quan (người TÀU họ viết khác nhau nhưng khi chuyển qua chữ Hán-Việt thì người mình viết giống nhau là quan). Bởi vậy, nếu không nắm được ngữ cảnh (context), không tra Tự Điển, nhiều lúc ta không biết là chữ quan nào đang được nói tới. Tương tự, chữ THAM cũng có 5 chữ khác nhau, đồng âm nhưng dị nghĩa.

    Bác VN2006A nói rất đúng. Có hai chữ tham quan nghĩa hoàn toàn khác nhau. Chữ đầu tham quan (貪官)ông/bà quan ăn của đút (tức là ăn hối lộ) hay nói cách khác là quan tham nhũng. Chữ thứ hai, có nguồn gốc từ Miền Bắc, sau năm 1975 xuất hiện cả trong Miền Nam, là tham quan (探探), theo tôi hiểu, không biết có đúng hay không, chỉ có nghĩa đơn giản là đi thăm viếng (hay du lịch) một nơi nào đó với dụng ý tìm tòi học hỏi cái mới lạ của nơi đó. Thay vì tham quan, có người lại nói là thăm quan.

    slinkee viết:
    "Đến lượt Đông Âu, ... chấp nhận bắt tay phe ôn hòa thiện chí hợp tác vì không cảm thấy bị đe dọa." Lại thêm một khứa chuyên lừa đảo dân kiểu Miến Điện không xảy ra cái gì hết, mà chỉ vì chính quyền cảm thấy muốn thay đổi, muốn dân chủ . Ba Lan những ngày cuối cùng, đảng viên cộng sản bỏ đảng tới độ cuộc họp đại hội còn chừng 2 chục mống, trong khi ngoài đường biểu tình đông tới vài trăm ngàn . Công an ngán không dám nổ súng vì biết nổ súng lúc đó chỉ tổ mang vạ vào thân . Tới lúc đó, tướng Jaruzelsky mới quyết định đàm phán và mở tổng tuyển cử .

    Đồng chí đọc cho kỹ, đừng để mắt dưới mông. Nó cảm thấy không bị đe dọa, chịu hơp tác thì mới nắm được tay nó. Một khi nắm được tay nó thì mới có kịch bản Ba Lan, Tiệp Khắc, không thì nhừ đòn chứ ở đấy mà mơ hão. Thử đặt đồng chí vào địa vị đảng viên cộng sản đang thất thế, nếu cảm thấy bị đe dọa không còn lối thoát đồng chí có sẵn sàng tử thủ, tắm máu, chia năm xẻ bảy mỗi nhóm cát cứ một vùng không? Để đất nước nát bét ra như thế thì đấu tranh làm cái con mợ gì hả, tranh bá đồ vương à? Đấu tranh ôn hòa, thỏa hiệp, hứa hẹn giữ nguyên sổ hưu, không trả thù blah blah... còn chưa ăn ai ở đấy mà đòi ép nó vào chân tường, nó bật lại cho vỡ mặt.

    Mấy tên này hình như không hiểu tiếng Việt, suốt ngày nghĩ "không đe dọa" nghĩa là tiếp tục muốn kéo dài "độc tài muôn năm". Không nghĩ trên đời có loại đầu óc ngắn đến vậy trừ khi mờ mắt do lòng thù hận quá cao. Người ta đang từ từ bao vây sắp bắt được con cọp tự dưng có đứa dở hơi lao lên la hét phá đám, con cọp quậy tưng bừng cắn nát bét cả đám, phá tanh bành mọi thứ, bao nhiêu công sức lâu nay vứt đi.

    "Đến lượt Đông Âu, ... chấp nhận bắt tay phe ôn hòa thiện chí hợp tác vì không cảm thấy bị đe dọa." Lại thêm một khứa chuyên lừa đảo dân kiểu Miến Điện không xảy ra cái gì hết, mà chỉ vì chính quyền cảm thấy muốn thay đổi, muốn dân chủ . Ba Lan những ngày cuối cùng, đảng viên cộng sản bỏ đảng tới độ cuộc họp đại hội còn chừng 2 chục mống, trong khi ngoài đường biểu tình đông tới vài trăm ngàn . Công an ngán không dám nổ súng vì biết nổ súng lúc đó chỉ tổ mang vạ vào thân . Tới lúc đó, tướng Jaruzelsky mới quyết định đàm phán và mở tổng tuyển cử .

    Tớ đã là 1 insider, inside hơn mọi người tưởng . Ngày xưa, những tài liệu "phản động" như tin về nhóm Nguyễn Hộ, Tạ Bá Tòng, các bài viết của bác Nguyễn Xuân Tụ (sau này lấy bút hiệu Hà Sĩ Phu) ... là từ ba của bạn tớ là công an cung cấp, tuy ông ta không phải phụ trách trực tiếp .

    Tâm lý của người VN là rơi xuống đại dương mênh mông và cô đơn, nên gặp bất cứ cái gì cũng bám lấy mà tưởng là phao, kể cả vây cá mập . Tớ đã là 1 người như vậy . Bạn tớ lần đầu tiên sắp được ra nước ngoài, tự hứa với lòng mình sẽ đọc hết tất cả các số của 1 tờ lá cải bên đây vì tờ đó chống cộng . Có nhiều người đi du lịch ra ngoài này chỉ để đọc được những lời lẽ chống cộng, bất kể nội dung ra sao . Với tinh thần như vậy, bất cứ ai hơi có đường hướng có vẻ vượt khỏi thông thường sẽ được/bị coi là dũng cảm và chống đối, bất kể họ có muốn chống đối thật hay không . Kiến nghị, đ/v nhiều người trong nước, là một cơn mưa, họ không cần biết nước mưa có độc hay không, chỉ biết trong 1 thoáng ngắn ngủi, cơn khát của họ được thỏa mãn . Khai dân trí là phải chỉ ra có những cơn mưa mà nước của nó độc không kém gì độc tài, vì nó xuất phát từ chính chỗ đó .

    Ý niệm độc lập trong liên bang là của Phan Chu Trinh, không phải của tớ . Theo tớ, ý kiến đó khá hơn trò ủng hộ Cộng sản nhiều .

    Tên tác giả viết:
    Nếu đã dám nhận vào mình danh phận thày giáo, xin hãy đáp ứng sự tôn vinh của lòng kỳ vọng cả nước dành cho danh phận cao cả này, đạp bỏ mọi cám dỗ giá áo túi cơm, cống hiến duy nhất cho chân lý.

    Rùi cạp đất ăn nhá.

    Tên tác giả viết:
    Nếu đã dám nhận vào mình thân phận sinh viên, xin hãy đứng thẳng làm người và không cam chịu thân phận bị nhào nặn như cục bột, xin hãy dành mọi nghị lực cho những ước vọng cao đẹp do chính trái tim nóng bỏng và trí óc luôn rộng mở của mình đặt ra.

    Đứng thẳng như chiến sĩ Phương Uyên nhá. Bị đuổi học cái rụp nhá.

    slinkee viết:
    Pháp có sẵn bản chất dân chủ, còn nói chuyện phải quấy với họ được . Gandhi chỉ có thể nói chuyện phải quấy với Anh vì mặc dù ông quan tòa người Anh đưa Gandhi vô tù nhưng trong thâm tâm, vẫn cảm kích mà biết cái gì là lẽ phải, biết luôn Gandhi đang đứng về phía lẽ phải . Chế độ thực dân đã hơn 1 lần trả lại độc lập cho các thuộc địa của họ chỉ bằng lý lẽ, đảng Cộng Sản chưa bao giờ trả lại tự do, dân chủ cho dân -hay bất cứ người dân nào- chỉ vì lý lẽ . Phải có lợi cho họ, hoặc nguy hiểm cho họ, họ mới làm .

    Đảng Cộng Sản không có bản chất dân chủ, và lúc nào cũng nghĩ mình nắm lẽ phải/chân lý trong tay .

    Nước Việt Nam được độc lập nhưng ở trong liên hiệp Pháp như Úc & New Zealand bây giờ vẫn tốt hơn hàng triệu lần dưới sự lãnh đạo độc quyền và toàn trị của đảng Cộng Sản, là thứ phải được/bị loại bỏ càng sớm càng tốt . Tức là nói cho thẳng ra, về cốt lõi vẫn cần nâng dân trí, nhưng không thể xem con đường đó sẽ đem về tự do, dân chủ cho Việt Nam, và càng không nên xem đây là con đường duy nhất .

    Vấn đề chính là cái gì cần trước, và quỹ thời gian của chúng ta có đủ rộng hay không .

    ..... Đòi hỏi trở thành kiến nghị, bất bạo động trở thành bất động, bất bạo lực trở thành bất lực, dân chủ trở thành dân chủ xã hội chủ nghĩa, đấu tranh thành xin cho . ....

    đủ rộng để ta có thể quan sát họ .

    Tôi đồng ý quan điểm này của bác, đọan còn lưu lại.

    Thời gian đầu, tôi cũng đã từng ký hai hay ba kiến nghị, nhưng rồi nhận ra bản chất thực sự của các kiến nghị chỉ là để bảo vệ đảng, xin đảng cho dân chủ, tự do, được định hướng XHCN, nên thôi, không ký nữa.
    Tôi tin, tôi không phải là người duy nhất nhận ra vấn đề này. Nên bây giờ, hầu như chẳng còn ai ký, ngoài các vị ấy với nhau.

    Một vấn đề khác " chúng ta cùng nhau suy nghĩ", được thôi,

    Nhưng ai thực hiện, thực hành những suy nghĩ, những đòi hỏi thay đổi, để "nâng cao dân trí" này? Lề dân, lề trái ư?

    Tôi tin rằng, những suy nghĩ để "nâng cao dân trí" đi ngược lại với truyền thống giáo dục, truyền thông trong xã hội VNCS.

    Rồi cũng như "góp ý cho Hiến pháp" chăng?

    Mà cần gì phải suy nghĩ, bác Lê Văn Mọi đã viết ra một số điều cần thay đổi ngay lập tức.
    Nếu những điều này được thực hiện, chúng ta sẽ thấy ngay kết quả của việc " nâng cao dân trí".

    Nguyễn Jung

    Tôi chưa đọc kỹ bài chủ và cũng mới lướt sơ qua các phản hồi, nhưng cũng nảy ra vài ý kiến:

    Tiếng Việt (cũng như Hán) không có tính trừu tương cao nên thường đặt tên cho cái gì là do nối kết với những gì liên hệ được thấy trước mắt. Thành ra ý nghĩa của một từ thường bị đóng khung trong một phạm vi hẹp và khó mở rộng một cách trong sáng qua những lãnh vực khác.

    Một ví dụ là từ "dân chủ". Trong tiếng Anh, từ "democracy" phần chính để chỉ sự tham dự bình đẳng của các thành viên trong một nhóm. Nhưng khi dịch thành "dân chủ" thì khái niệm này bị hạn chế vào phạm vi "dân", và "dân" thì khác với "quan" nên dùng "dân chủ" áp dụng vào "quan" làm cho khó hiểu, thậm chí là phản tác dụng vì có thể hiểu "quan chủ" là làm cha thiên hạ!:D.

    Chẳng hạn như khi nói sinh hoạt đảng nên được dân chủ hoá, thì có thể các đảng viên cao cấp sợ rằng dân chúng sẽ nhảy vào trở thành/thay thế giới lãnh đạo hiện thời, và có lẽ do đó họ chống khái niệm "dân" chủ đến cùng (tuy ngoài miệng cứ một mực "dân làm chủ")

    Bây giờ bàn tới từ "dân trí", thiết nghĩ cũng tương tự như trên, nghĩa là nó không chỉ bị giới hạn vào phạm trù "dân" mà thôi khiến. Vì cứ phân chia một cách máy móc dựa vào danh từ mà nhiều bác cứ sa đà nhào vô bàn luận về "dân" và "quan", và như thế có thể bị xem là lạc đề (hay cố tình đánh lạc hướng?)

    Xin tạm đề nghị là dùng "quốc dân trí" (không nên dùng "công dân trí" vì "công dân" có thể bị hạn chế do định nghĩa pháp lý, ví dụ Việt kiều sẽ bị xem là người ngoài)

    Nói về đề nghị của cụ Nguyễn Trung và nhóm BXVN, đó có thể là điều hay nhưng dùng từ như thế là chưa chính xác/chính danh. Thứ nhì là có sự khiếm khuyết vốn làm người ta nghi đó chỉ là đòn/biện pháp hoả mù của đảng cộng sản đưa ra nhằm câu giờ cho chế độ.

    Khiếm khuyết vì ngoài "trí" (hiểu biết về chính trị, sự tương quan giữa xã hội và cá nhân/gia đình) ra, cũng cần "khí" (hăng hái tham gia việc nước) và thứ nữa là "sinh" (kinh tế vững mạnh). Có người còn nghĩ phải có thêm "đạo đức" nữa. Tuy là ba bốn thứ thì nhiều việc phải làm hơn, khó thực hiện hơn nhưng thiết nghĩ chúng tương tác với nhau thì mới thật sự gây hiệu quả tốt cho xã hội.

    Vậy thì tại sao không dấy lên toàn diện một "Phong trào Quốc dân VN" đặt nặng vào bốn phạm trù khởi đầu: Trí, Khí, Đức, Sinh?

    slinkee viết:
    Khai dân trí vào tay mấy khứa này, tớ bắt đầu thấy có mùi mị dân, lừa đảo dân hơn là khai sáng . Thứ "tâm sáng" chạy tội cho chính quyền này, chúng ta nên tránh càng xa càng tốt, họ mà khai sáng cho ai trong khi tư duy tối như bưng, lúc nào cũng đội Đảng lên đầu . A. Zinoviev nhận xét chỗ tốt nhất của các trí thức xhcn là cái lồng đủ rộng để ta có thể quan sát họ .

    Vậy bác tự cho rằng mình khôn hơn người dân trong nước? Bác cần nhớ dân trong nước họ sống gần cộng sản hơn bác, những người đã tỉnh ngộ thì hiểu cộng sản hơn bác nhiều lần, đừng hòng lừa được họ nữa. Họ cũng hiểu cách để đấu tranh với cộng sản, bản chất là một lũ bần nông thất học đầu óc trẻ con ưa nịnh, đôi khi phải giả vờ dỗ ngọt cho nó ngủ thì mới chọc tiết được. Chọc giận nó nổi khùng chẳng ích gì. Hơn nữa mỗi bài viết đều mang quan điểm cá nhân của người gửi, không đại diện cho toàn bộ trí thức trong nước hay trang mạng của họ. Bác tự suy diễn lung tung, quy chụp linh tinh rồi uất ức thì chỉ tự làm mệt cái đầu bác. Trong nước cũng có những người quan sát độc lập, kẻ nào, bài nào có mùi bưng bô chính quyền họ sẽ vạch mặt ngay chứ chưa đến lượt bác. Dân chủ là tôn trọng khác biệt, kẻ chỉ ngồi gõ phím từ xa đương nhiên có cách nhìn khác người trực tiếp đấu tranh trong nước. Đấu tranh thực tế không dễ dàng như bác tưởng tượng. Đọc qua là biết ai đấu tranh thật, ai chỉ anh hùng bàn phím ngây thơ mà tưởng mình khôn.

    Pages