Hoàng Nhất Phương - Le Pont Mirabeau

  • Bởi Tâm Như
    09/11/2014
    12 phản hồi

    Hoàng Nhất Phương



    Khi bụi thời gian theo sóng nước trôi, tưởng chừng không còn gì để thương để nhớ. Nhưng thật không ngờ dù nhiều năm tháng đã qua đi, lữ khách vẫn không quên giòng sông xưa cũ, vẫn không quên những chiều dạo bước trên cầu. Đường qua hư vô nẻo về dĩ vãng, chừng như mưa bay lất phất ở giữa màn sương. Sông Seine bây giờ sông Seine ngày xưa, vẫn êm đềm trôi về tới nơi đâu. Sông về đâu nước về đâu, soi nghiêng kỷ niệm mái lầu vàng trăng. Nhẹ đi từng bước chân vang, lữ khách nghe tình yêu rơi giữa đàng. Nghe Mirabeau cười lên tiếng hát. Tiếng hát đêm rằm hay tiếng thời gian. Không biết. Chỉ thấy lòng ngát hương dĩ vãng, chuyện cũ mười điều vẫn không tàn phai. Lạ thật, ngần ấy phút giây ngần ấy tháng năm. Chẳng nhớ chẳng quên chẳng chờ chẳng đợi. Mà Mirabeau vẫn như hôm nào.

    Sous le pont Mirabeau coule la Seine
    Et nos amours
    Faut-il qu'il m'en souvienne
    La joie venait toujours après la peine
    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure. ["Le Pont Mirabeau." Thơ Guillaume Apollinaire]
    Dưới cầu Mirabeau nhẹ trôi sông Seine
    Mang theo tình yêu của anh và em
    Ta nên nhớ chăng dẫu là như niệm
    Vui đến khi buồn đã thấm triền miên
    Đêm nối tiếp và giờ cứ điểm
    Anh còn đây thời gian đã vô biên ["Le Pont Mirabeau." Hoàng Nhất Phương chuyển dịch]

    Vienne la nuit sonne l'heure. Les jours s'en vont je demeure. Đêm nối tiếp và giờ cứ điểm. Anh còn đây thời gian đã vô biên. Thời gian vô biên giữa không gian bát ngát, cho đường về trí tưởng vàng cơn nắng trắng cơn mưa, quá giang một khúc đường thừa mộng mơ. Một thuở tình yêu chung lối …Ôi! Dần xa như bóng khuất sau đồi. Đi lên đi xuống, nhìn từ đầu này đến đầu kia. Đứng giữa cầu, đứng cuối cầu, vẫn là Mirabeau vẫn là giòng sông Seine. Và ta vẫn là lữ khách, bao năm qua rồi chưa một lần quên tiếng xưa.

    Les mains dans les mains restons face à face
    Tandis que sous
    Le pont de nos bras passe
    Des éternels regards l'onde si lasse
    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure ["Le Pont Mirabeau." Thơ Guillaume Apollinaire]
    Mặt nhìn mặt tay trong bàn tay
    Nhịp cầu xây là vòng ôm say
    Giòng xuôi sông nước chảy
    Lưu luyến tình riêng muôn thuở tỏ bày
    Đêm nối tiếp và giờ cứ điểm
    Anh còn đây thời gian đã vô biên ["Le Pont Mirabeau." Hoàng Nhất Phương chuyển dịch]

    Vienne la nuit sonne l'heure. Les jours s'en vont je demeure. Đêm nối tiếp và giờ cứ điểm. Anh còn đây thời gian đã vô biên.Giữa thinh không trong thinh không, Guillaume Apollinaire lắng nghe giòng sông nhẹ nhàng tâm sự, lắng nghe giai điệu ngọt ngào vọng vang trên từng nhịp cầu Mirabeau. Ai còn ai mất. Ai đã ra đi. Ai không bao giờ trở lại. Những chuyện sinh ly tử biệt của cõi người ta dường như chẳng làm cho nước của sông Seine xao động, chẳng làm cho Mirabeau phải lỡ nhịp hay phải nửa đường chênh vênh gãy đổ. Có thể là cung đàn chùng phím, có thể là tiếng sáo bi ai đã từng để điệu buồn hiu hắt trôi trên sông Seine. Có thể là cầu Mirabeau hơn một lần ngậm ngùi soi bóng ai độc hành lẻ bước. Cho dẫu là như vậy thì đã sao. Khi đêm nối tiếp và giờ cứ điểm. Anh còn đây thời gian đã vô biên.

    L'amour s'en va comme cette eau courante
    L'amour s'en va
    Comme la vie est lente
    Et comme l'Espérance est violente
    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure ["Le Pont Mirabeau." Thơ Guillaume Apollinaire.]
    Tình yêu theo con nước trôi nhanh
    Tình yêu trôi trong em trong anh
    Sao nhịp đời đi chậm mong manh
    Khi Niềm Tin cuồng nộ kết thành
    Đêm nối tiếp và giờ cứ điểm
    Anh còn đây thời gian đã vô biên ["Le Pont Mirabeau." Hoàng Nhất Phương chuyển dịch]

    Người thấy không ngọn sóng phủ cầu, phất phơ phiêu hốt ở đâu-đâu. Trăng buông hư ảo triều in dấu, một lá mong manh sớm nhạt màu. Phải chăng Apollinaire muốn nói như vậy, khi gửi gấm vào "Le Pont Mirabeau" điệp khúc bất hủ của thời gian vô biên. Người từ miên viễn trùng khơi, ta đi tỉnh mộng giữa trời hư không. Một mai giòng sóng phiêu bồng, nhịp cầu chân bước còn trông bóng người. Từ khi đêm nối tiếp và giờ cứ điểm, có bao nhiêu khách bộ hành đi trên cầu nhìn xuống giòng sông? Từ khi đêm nối tiếp và giờ cứ điểm, có bao nhiêu chuyện tình đã gãy gánh giữa đường? Từ khi đêm nối tiếp và giờ cứ điểm, có bao nhiêu giòng lệ làm dậy lòng sóng Seine? Thật không thể nào biết được. Chỉ biết một điều Aponillaire từng ân cần nhắn nhủ: Anh còn đây thời gian đã vô biên. Les jours s'en vont je demeure.

    Passent les jours et passent les semaines
    Ni temps passé
    Ni les amours reviennent
    Sous le pont Mirabeau coule la Seine. ["Le Pont Mirabeau." Thơ Guillaume Apollinaire]
    Ngày-tuần-tháng-năm qua đi
    Quá khứ tình yêu nhạt nhòa
    Chỉ một điều không bao giờ lạ
    Dưới cầu Mirabeau là
    Sông Seine êm êm trôi xa ["Le Pont Mirabeau." Hoàng Nhất Phương chuyển dịch]

    Vâng! Chỉ một điều không bao giờ lạ. Dưới cầu Mirabeau là. Sông Seine êm êm trôi xa. Như Appollinaire từng ân cần nhắn nhủ: Vienne la nuit sonne l'heure. Les jours s'en vont je demeure. Đêm nối tiếp và giờ cứ điểm. Anh còn đây thời gian đã vô biên. Để quá khứ hiện tại tương lai là một. Cho... đôi bờ luân hoán đi qua, thời gian hát bản tình ca nhớ người.

    Hoàng Nhất Phương

    5:29am Thứ Sáu ngày 1 tháng 11 năm 2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Le Pont Mirabeau
    Paroles: Guillaume Apollinaire
    Musique: Marc Lavoine 2001 "Marc Lavoine"
    Mise en musique du poème de 1912

    Sous le pont Mirabeau coule la Seine
    Et nos amours
    Faut-il qu'il m'en souvienne
    La joie venait toujours après la peine

    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure

    Les mains dans les mains restons face à face
    Tandis que sous
    Le pont de nos bras passe
    Des éternels regards l'onde si lasse

    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure

    L'amour s'en va comme cette eau courante
    L'amour s'en va
    Comme la vie est lente
    Et comme l'Espérance est violente

    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure

    Passent les jours et passent les semaines
    Ni temps passé
    Ni les amours reviennent
    Sous le pont Mirabeau coule la Seine

    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure

    Bên cầu Mirabeau
    Dịch bản K.Thụy

    Ở dưới cầu Mirabeau, vẫn cuốn sông Seine
    Và cả tình ta,
    Lòng anh sao thương nhớ tìm
    Buồn qua sẽ đến lúc vui, vẫn xưa đáp đền

    Về đêm buông tiếng chuông đầy
    Biệt tăm năm tháng, cứ anh đây

    Nào bắc cầu đi bằng tay và quấn quít nhau
    Để dưới cầu tay
    mình đan, sóng nước sẽ đau
    Vì ánh mắt đó thiên thu, mãi ánh mắt nào

    Về đêm buông tiếng chuông đầy
    Biệt tăm năm tháng, cứ anh đây

    Tình đã biệt tăm tựa dòng nước trôi rong
    Tình đã biệt tăm
    Đời trôi sao quá chậm
    Và sao ngun ngút trông mong, hy vọng

    Về đêm buông tiếng chuông đầy
    Biệt tăm năm tháng, cứ anh đây

    Ngày đã dần qua, và tuần cũng qua đi
    Chẳng thấy ngày xưa
    và tình yêu quay trở về
    Và đây vẫn Mirabeau, vẫn sông Seine này

    Về đêm buông tiếng chuông đầy
    Biệt tăm năm tháng, cứ anh đây

    Nguyễn Thọ viết:
    Hoàng Nhất Phương viết bài này hay tuyệt, không phải là "bình" thơ nữa, mà móc trái tim mình ra nói chuyện với bài thơ.
    Bài viết này làm tôi liên tưởng đến một bài bình thơ của Phạm Công Thiện trước năm 1975 (tựa đề gì lâu ngày quá nên quên mất), viết về bài thơ "Mùa thu Paris" của Cung Trầm Tưởng (bài thơ được Phạm Duy phổ nhạc).
    Lâu lâu đọc một bài thật sướng, quên cả cuộc đời trầm luân...

    Mời các bác nghe Sỹ Phú hát bài Mùa Thu Paris.

    http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/mua-thu-paris-sy-phu.GSrTaGWKzO.html

    Và Tuấn Ngọc với bài Tiễn em (Cung Trầm tưởng- Chưa bao giờ buồn thế)

    http://nhacso.net/nghe-nhac/tien-em.XV1RUkpc.html

    Nguyễn Jung

    Hoàng Nhất Phương viết bài này hay tuyệt, không phải là "bình" thơ nữa, mà móc trái tim mình ra nói chuyện với bài thơ.
    Bài viết này làm tôi liên tưởng đến một bài bình thơ của Phạm Công Thiện trước năm 1975 (tựa đề gì lâu ngày quá nên quên mất), viết về bài thơ "Mùa thu Paris" của Cung Trầm Tưởng (bài thơ được Phạm Duy phổ nhạc).
    Lâu lâu đọc một bài thật sướng, quên cả cuộc đời trầm luân...

    Cầu Mirabeau bắc ngang sông Seine, ở phía tây Paris.

    Có thể đi xe điện ngầm đến trạm Mirabeau, không xa khu tennis Roland Garros, xe điện ngầm Porte d'Auteuil, đường số 10 (métro ligne 10).

    Đi dạo trên sông Seine, tàu chở hành khách chỉ chạy đến cầu Bir-Hakeim là quay lại hướng Saint Michel, chứ không chạy xa hơn, cách đó hai cầu là đến cầu Mirabeau


    MIRABEAU BRIDGE

    Translator: James Kirkup

    [tanka sequence with haiku refrain]

    The Seine keeps flowing
    under the Mirabeau Bridge -
    and our loves also -
    I need to remember that
    joy always follows sorrow

    And when night's bell tolls
    the days take their departure -
    I alone remain

    Holding hand in hand,
    let us sit face to face while
    underneath the bridge
    of our arms pass eternal
    gazings on such weary waves

    And when nights bell tolls
    the days take their departuure -
    I alone remain

    Love is flowing fast
    away, just as these flowing
    waters flow away
    slow as life itself flows by -
    how violent Hope becomes

    And when the night's bell tolls
    the days take their departure -
    I alone remain

    The days passing by,
    the weeks passing by - and yet
    neither our past time
    nor our loves return - under
    Mirabeau Bridee flows the Seine -

    And when night s bell tolls
    the days take their departure -
    I alone remain

    James Kirkup



    THE MIRABEAU BRIDGE

    Translator: Peter Dean

    Under the Mirabeau Bridge runs the Seine
    And our love
    I must bring to mind once again
    That joy always came after pain

    Cometh the night chimeth the hour
    The days go on I lack power

    Hands joined face to face each of us abides
    Whilst beneath
    The bridge our arms form slides
    The weary water of love forever's tides

    Cometh the night chimeth the hour
    The days go on I lack power

    Love passes like this running stream
    Love takes its leave
    Life is a dream
    And Hope a dangerous extreme

    Cometh the night chimeth the hour
    The days go on I lack power

    On go the days and on go weeks again
    Not time gone by
    Nor love can one regain
    Under the Mirabeau Bridge runs the Seine

    Cometh the night chimeth the hour
    The days go on I lack power

    Peter Dean



    Le pont Mirabeau

    Sous le pont Mirabeau coule la Seine
    Et nos amours
    Faut-il qu'il m'en souvienne
    La joie venait toujours après la peine

    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure

    Les mains dans les mains restons face à face
    Tandis que sous
    Le pont de nos bras passe
    Des éternels regards l'onde si lasse

    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure

    L'amour s'en va comme cette eau courante
    L'amour s'en va
    Comme la vie est lente
    Et comme l'Espérance est violente

    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure

    Passent les jours et passent les semaines
    Ni temps passé
    Ni les amours reviennent
    Sous le pont Mirabeau coule la Seine

    Vienne la nuit sonne l'heure
    Les jours s'en vont je demeure

    Guillaume Apollinaire