Nguyễn Văn Tuấn - Việt Nam là nơi tốt nhất để sống: Một cách hiểu khác

  • Bởi Mắt Bão
    08/11/2014
    10 phản hồi

    Nguyễn Văn Tuấn

    Đến hôm nay mới đọc bài báo "Sốc vì Việt Nam vào tốp 20 nơi đáng sống nhất thế giới!" Nếu chỉ xem qua cái kết quả bình bầu và đối chiếu tình trạng môi trường xuống dốc thê thảm hiện nay thì đúng là sốc thật. Nhưng thật ra, nếu xem kĩ nguồn thông tin (2) thì cũng không đến nổi sốc đâu.

    Nguồn thông tin là " The 20 Best Places To Live Overseas" (Hai mươi nơi tốt nhất để sống ở nước ngoài" trên BusinessInsider (2). Tại sao "nước ngoài"? Tại vì đây là một cuộc điều tra xã hội mà đối tượng tham gia là những thương gia làm việc cho các tập đoàn đa quốc gia. Những người này được công ti gửi đi khắp thế giới để làm ăn, nên họ có cơ hội trải nghiệm và so sánh. Nhóm thực hiện là ngân hàng HSBC. Họ hỏi đối tượng tham gia về trải nghiệm cuộc sống, tình hình kinh tế, nuôi con cái ở nước ngoài. Dựa vào các tiêu chí này, Việt Nam được bình bầu là một trong 20 nước tốt nhất để sống ở nước ngoài.

    Đọc xong bản tin này tôi thử tưởng tượng mình là một doanh nhân (hạng "executive") đang sống ở Sài Gòn. Và, tôi sẽ bầu VN vào một trong 10 nước tốt nhất để sống như là một doanh nhân nước ngoài. Lương của tôi là khoảng 200K USD một năm, và tôi sống trong một nước mà thu nhập bình quân ~2K một năm thì dĩ nhiên là tôi thấy thoải mái quá đi chứ.

    Này nhé, tôi đâu có sống ở những nơi chật chội trong nội thành như đám dân đen kia; tôi sống ở Phú Mĩ Hưng hay những khu đô thị mới, thoáng mát và có nhiều cây xanh. Tôi đi làm đâu phải bằng xe Honda để phải chật vật với "triều cường" như đám dân địa phương; tôi đi làm bằng xe hơi, "four-wheel car" cao ngông nghênh trên đường phố được thiết kế cho xe ngựa là chính. Tôi không cần lái xe như bọn Việt Nam; công ti mướn tài xế lo cho tôi từng bước đi, thậm chí đi ăn trưa và uống cà phê! Đến văn phòng thì máy lanh đã bậc xong, tôi không biết cái nóng hừng hực bên ngoài là gì. Thật ra, sống ở VN chứ tôi có biết cái nóng nhiệt đới là gì đâu, vì dù ở nhà hay office tôi đều có máy lạnh.

    Vợ tôi không bận bịu với con cái như đám nữ nhân viên của tôi; tôi có đã oshin người Việt lo đưa đón con tôi đi học. Con tôi cũng cảm thấy thích đất nước này, vì chúng không chung đụng với đám học trò Việt Nam đầy cạnh tranh kia. Oshin Việt Nam thì rẻ bèo, chỉ 200 USD/tháng là có một cô gốc miền Tây phục vụ cực kì tốt, kể cả nấu ăn ngon. Chúng tôi chẳng cần sợ bọn Tàu đầu độc với những thực phẩm độc hại, vì oshin chúng tôi toàn mua cá sống, gạo hảo hạng, bánh mì nhập từ Singapore, bơ sữa nhâp từ Pháp, Úc, Mĩ. Chúng tôi không cần nấu ăn, vì oshin lo. Chúng tôi không biết đến mấy quán nhậu bầy hầy mà đám dân địa phương lui tới, vì chúng tôi đã quen với buffet ở Caravelle, New World, Pullman, InterContinental, Sheraton, Sofitel, Nikko. Rex? Ồ, đó là khách sạn của Nhà nước, tồi lắm. Chúng tôi không phải lo chuyện lau nhà hàng tuần, bởi vì hàng ngày đã có oshin làm việc đó. Vui vui, chúng tôi đi ăn ở ngoài quán, và dĩ nhiên, chúng tôi đâu có dám léo hánh đến mấy chỗ vớ vẩn và mất vệ sinh ở trong hẽm. Xe four-wheel của tôi làm sao vào được mấy cái hẽm đó?! Lương 200K USD/năm thì việc đi ăn tối ở hàng quán up-market ở VN chỉ là chuyện nhỏ. Mà, món ăn VN lại cực kì ngon, chắc chắn ngon hơn tất cả những nước như Mĩ, Úc, Canada, Ý, Saudi Arabia, v.v.

    Tôi cũng chẳng quan tâm gì đến mấy chuyện quyền con người này nọ; chuyện đó chẳng dính dáng gì đến tôi, vì đó là chuyện của đám oshin và anh tài xế của tôi. Tôi đâu có lo VN sẽ lệ thuộc hay mất vào tay của Tàu ở phương Bắc, vì đối với tôi, chỗ nào cũng là kinh doanh, kiếm lời. Tôi đâu có hiểu mấy chương trình văn nghệ và những bản tin tức tuyên truyền vớ vẩn đó; tôi xem đài BBC, NBC, CNN. Trong khi đám dân đen đó chẳng biết gì tình hình đằng sau chính trường VN, tôi biết khá tốt! Vì thế, chẳng ai làm phiền tôi, và tôi thấy thoải mái về tinh thần. Ngày cuối tuần, chúng tôi bay ra Đà Nẵng chơi, xuống Hội An tắm biển, bay về Hà Tiên làm một chuyến du ngoạn sang Kampuchea, bay ra Hà Nội thưởng thức tô phở 800 ngàn đồng (chuyện nhỏ), và bay về sân golf ở Tân Sơn Nhất đánh một phát với mấy đồng nghiệp nước ngoài đang chờ. Buồn buồn, tôi đổi không khí bằng cách bay qua Singapore mua đồ điện tử, và dĩ nhiên tôi đời nào để ý đến cái Sim Lim Square chết tiệt đó. Tôi cũng chẳng cần chen lấn, vì tôi đi máy bay hạng 1 của Singapore Airlines, chứ Vietnam Airlines, thì xin lỗi, tồi quá. Nhìn như thế, tôi đang sống một cuộc sống vương giả, một cuộc sống mà nếu tôi ở Mĩ có mơ cũng không có được.

    Ôi, tôi yêu cái đất nước Việt Nam này quá. Tôi thấy mình như anh thực dân Tây ngày xưa ở Sài Gòn. Thật ra, tôi còn hơn mấy anh Tây ngày xưa, vì ngày nay tôi có tất cả tiện nghi mà mấy ảnh không có trước kia. Mấy anh ấy thời đó còn bị xua đuổi liên miên, còn chúng tôi thời nay thì được chào đón nồng nhiệt. Môi trường làm ăn ở VN có phần khó khăn vì nạn tham nhũng ư? Ồ, chúng tôi chỉ cần áp dụng triết lí dùng tiền của Năm Cam, một người vĩ đại trong nhóm những triết gia vĩ đại. Có tiền là cái gì cũng có ở VN, và hàng rào nào cũng sẽ vượt qua dễ dàng. Bọn Bio-Rad còn chỉ 2.5 triệu USD, thì việc các tập đoàn Nhật chi 10 lần con số đó cũng chỉ là "bỏ con tôm bắt con cá" thôi. VN có câu "nhất thân, nhì thế, tam quyền, tứ chế", và tất cả 4 yếu tố đều có thể mua bằng tiền. Chúng tôi cũng áy náy khi dùng tiền cho mục tiêu như thế, nhưng thử hỏi, ở cái nơi này mà người ta có câu "rừng nào cọp nấy" thì chúng tôi cũng phải chơi theo luật chơi địa phương thôi.

    Ngày xưa, Graham Greene ngồi uống cà phê ở Tự Do viết "Người Mĩ trầm lặng", ngày nay tôi viết những chương sách huy hoàng cho Samsung, LG, Hyundai, Kumho, Mercedes-Benz, BMW, Ford, Volvo, Toyota, Mitsubishi, Novartis, Merck, Pfizer, sanofi, novo nordisk, HSBC, Deutsche Bank, Huawei, IBM, v.v. Vinh quang thay, đội doanh nhân nước ngoài ở VN. Chúng tôi xứng đáng có một bài tráng ca! Có lẽ phải mướn một tay nhạc sĩ nghèo VN sáng tác thôi.

    OK, tôi đã đóng vai doanh nhân nước ngoài ở VN, bây giờ tôi quay về tôi: một người Việt Nam. Tôi nghĩ với quan điểm của những doanh nhân nước ngoài sống ở VN, thì VN đúng là một trong những nơi sống rất thoải mái nhất. Do đó, cái kết quả survey của BusinessInsider không hề sốc chút nào. Tuy nhiên, thay vì kết quả đó nói Việt Nam là nơi tốt nhất để sống, tôi đề nghị nên hiểu một cách khác: Việt Nam là một trong những môi trường lí tưởng nhất cho doanh nhân nước ngoài, vì họ có thể khai thác con người Việt Nam hữu hiệu nhất.

    ====

    (1) http://nld.com.vn/van-hoa-van-nghe/soc-vi-viet-nam-vao-top-20-noi-dang-song-nhat-the-gioi-20141106114442765.htm

    (2) http://www.businessinsider.com.au/the-20-best-countries-for-expats-2014-10

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Cảm ơn bác Yankee đã nhắc nhở, chúng tôi đã xóa còm của nick Khach Khua.

    Khách Yankee viết:
    Còn cái còm của nick "khach khua" có chứa tính mất dạy của bọn dlv. Rất tiếc!

    Đối với các giám đốc, chuyên gia nước ngoài, công tác ở VN còn được phụ trội. Không ngạc nhiên nếu họ sống "vương giả", vì ở nước họ thì làm gì đủ lương để mướn 2-3 oshin. Nghèo thì phải chịu thân nô lệ thôi. Nhưng nói cho công bằng, họ đem lại công ăn việc làm cho chúng ta, chứ không chỉ tận khai thác và chiếm đất như bọn Trung cộng. Ông Tuấn không nói đến điều đó là một thiếu sót.

    Còn cái còm của nick "khach khua" có chứa tính mất dạy của bọn dlv. Rất tiếc!

    Một ông khách nước ngoài đến thăm Việt Nam. hôm trước ông đến thăm vùng nông thôn và thấy trên đồng ruộng có 3 người phụ nữ kéo cầy thay trâu, ông liên tưởng tới cảnh sống thời trung cổ.
    Hôm sau ông đến thăm nhà một ông cán bộ cao cấp (đại loại như thủ tướng hoặc TBT, hay bộ trưởng gì gì đó). Ông thấy nhà ông cán bộ này sang trọng quá, ngay ông sống ở nước văn minh tiên tiến nhưng cũng thấy quan chức nào có nhà sang như nhà ông cán bộ này. Ngồi tiếp xúc với chủ nhà một lúc ông mới biết chủ nhà sông theo kiểu hưởng theo nhu cầu, cần gì có đó, nhưng lại thấy trình độ ông cán bộ này quá kém cỏi.
    Qua hai lần thăm cảnh ở Việt Nam, ông khách nước ngoài này viết bài đăng trên báo như sau: Việt Nam thực hiện chủ trương "đốt cháy giai đoạn nên tiến nhanh như diều, chỉ hôm trước họ còn trong tình trạng thời trung cổ, nhưng hôm sau họ đã trở thành nước CS đầu tiên trên hành tinh, làm theo khả năng, hưởng theo nhu cầu."

    Tinh thần tự sướng của ta là vô đối. Nhớ vài năm trước báo chí ta rầm rộ mê tơi vụ cặp tài tử Bradgelina sang nhận đứa bé Việt làm con nuôi, xem ấy là điều hân hạnh. Noái theo cụ Cả Trọng thì mình phải thế nào thì họ mới sang nhận con nuôi chứ.

    Bài viết như thế này lại cào thêm vào vết thương nhức nhối của người việt dù ở đâu trong hay ngoài nước. Không nơi nào trên trái đất này lại có cái thứ thiên đường bi thảm như ở ta: Người làm việc cật lực, có khả năng lại phải sống khổ sở để nuôi béo bọn khuếch khoác, láo lếu, vô tài bất tướng chỉ biết độc một thứ: tham lam+tàn bạo. Hãy đào bới những thứ bẩn thỉu của bọn chúng cho loài người biết rõ hơn là lối viết khôi hài đen như thế này.

    Nếu quan tâm tới xã hội, tôi có thể rất bức xúc . Nhưng bức bối thì xúc, tôi vẫn tin dân chủ là xu hướng tất yếu nên cũng tin luôn vào sự thay đổi của Đảng (Cộng Sản) và Chính phủ qua chiều hướng dân chủ, có thể Xã Hội Chủ Nghĩa miễn là dân chủ, nên tôi không muốn chống đối, không đòi lật đổ, mà lâu lâu ký vào những kiến nghị xin Đảng và Chính phủ cho phép dân viết kiến nghị xin Đảng và Chính phủ cho phép dân viết kiến nghị xin Đảng và Chính phủ cho phép dân viết kiến nghị xin Đảng và Chính phủ cho phép ... ad infinitum e nauseam. Vì vậy nên nụ cười lúc nào cũng ngự trị thường trực trên môi tôi . Bị công an đánh, tôi vẫn cười vì tôi là chủ, chúng nó đánh tôi như đánh chủ của nó . Bị công an chửi, tôi vẫn cười vì chúng chửi tôi cũng như chửi chủ của chúng . Và tôi lại có dịp gửi đơn cho các cơ quan nước ngoài kiện chúng nó . Hay nếu can đảm hơn, tôi gửi đơn kiện lên cơ quan của nó, rồi về nhà ngồi chờ với nụ cười lạc quan thường trực trên môi .

    Cả thế giới trông vào tôi sẽ bảo "người Việt ta lạc quan nhất thế giới" là đúng quá gòi!

    Đến thủ tướng còn nói làm thủ tướng ở Việt Nam sướng hơn làm thủ tướng ở Đức. Vừa sướng hơn lại vừa dễ hơn. Người dân Việt Nam nghèo hơn người dân Đức, nhưng thủ tướng Việt Nam lại giầu hơn cả tống thống Đức ấy chứ.
    Người giầu thích người nghèo vì người nghèo dễ sai bảo hơn. Người giỏi thì không thích người giỏi hơn, nhưng lại thích người dốt vì người dốt thì mình dễ lừa hơn. Cái sự đời nó là thế.
    Nhiều anh lừa đảo đi làm ăn ở các nước khác thì thua lỗ mà có khi vào tù như chơi, còn đến Việt Nam thì ăn nên làm ra vì người dân Việt Nam dễ mắc lừa, nó yêu người Việt Nam là như thế.
    Hãy cứ xem máy hãng bán hàng đa cấp, nó chẳng cần đầu tư vào xây nhà hàng, nhà hiệu, quảng cáo rùm beng mà cứ rỉ tai người nọ người kia làm mối lái mà mỗi năm nó cũng thu được hàng trăm tỷ tiền lãi rồi khuân về nước thì nó phải ca ngợi Việt Nam hết lời chứ sao. Còn nếu bảo nó đổi quốc tịch sang thành người dân Việt Nam mà sống như người Việt Nam thì nó trả lời: "Tao không bị bệnh thần kinh."

    Bài lý giải rất hay. Thành ra cùng một hiện tượng nhưng đánh giá thì tùy chỗ đứng: đứng ở trên, đứng ở ngoài thì thấy khác, đứng ở trong thì thấy khác. Nó lý giải được tai sao có chuyện "nơi đáng sống" với cái môi trường mà chỉ nhìn thấy người đi đường 99% đeo khẩu trang, thực phẩm thì nhuốm độc Tàu, tai nạn lưu thông thì cao không biết có nhất thế giới chưa, quan chức thì nhủng nhiểu,...vv...Còn khách du lịch thì "một đi không trở lại". Mà sao lại là một trong những nơi đáng sống trên cái quả đất này??
    Cám ơn tác giả bài báo trên.

    Bài viết quá hay đó bác Tuấn! Đập thẳng vào mõm những thằng chuyên lừa dân và chuyên tự sướng!
    Nhân tiện cũng phát biểu luôn với tư cách một chủ tịch cỡ xã phường, được nhân dân "tín nhiệm" nên tồn tại chức mới được có ba bốn nhiệm kỳ:
    Này chú Tuấn! Lương chú có 200 k Mỹ bọ một năm mà dám ra đây khoe với anh! Anh đây lao động cực nhọc mười mấy hai mươi năm trời, này thành quả đã rành rành nhưng anh vẫn còn khiêm tốn chưa dám khoe vì anh chưa bị lộ. Nói nhỏ với chú: Cái ước mơ của chú trên đất Mỹ, anh đã có từ lâu. Con anh đi du học chưa biết cái xe buýt là gì, còn ô sin cho con anh là người Mỹ chính cống đó! Nhưng anh với chú chia sẻ một kết luận tuyệt vời, thậm chí anh còn đi xa hơn chú: Việt nam là nơi đang sống nhất hành tinh! Chứ anh mà ở chỗ khác thì cạp đất mà ăn à? Chúng nó đập cho bỏ mẹ! Chúc chú luôn khỏe để tận hưởng những ngày tuyệt vời này vì ai biết ra sao ngày mai? Cũng mong chú kín tiếng một chút vì những mảnh thiên đường này đang ngày càng hẹp dần. Không biết khi chết có còn có đất mà chôn nữa không đây! Thôi thì được ngày nào hay ngày nấy. Chỉ còn biết gửi chú hai chữ: Bảo trọng!