Hà Văn Thịnh - Xã hội “loạn”, đi về đâu bây giờ?

  • Bởi Mắt Bão
    07/11/2014
    4 phản hồi

    Hà Văn Thịnh


    Hàng ngàn con nghiện tiêm, chích ma túy như thể uống cà phê, ăn sáng

    Chỉ trong mấy ngày, báo chí cùng lúc đưa những tin thật buồn: Hà Nội nằm trong ‘top ten’ điểm đen thế giới về nạn móc túi và TP. HCM thì lâu nay đã trở thành miền ‘đất dữ’ bởi hàng ngàn con nghiện tiêm, chích ma túy như thể uống cà phê, ăn sáng (Motthegioi, 4 và 6.11.2014)... Chưa hết, báo Thanh Niên trong mục Chào buổi sáng (05:30, 6.11.2014) còn có cảnh báo khá nghiêm trọng về tình trạng bất an của nông thôn từ Kon Tum tới Đà Lạt, Miền Đông Nam Bộ...Xã hội "loạn", đi về đâu bây giờ?

    Nếu đọc qua thì đó chỉ là những tin tức cũng... bình thường như bao tin khác về các tệ nạn xã hội đang phát triển, có lẽ với cấp số nhân, trên khắp cả nước ta. Thế nhưng, nếu ngẫm kỹ một tý thì chắc chắn phải giật mình vì một thực trạng đáng sợ: Từ thành phố tới nông thôn, từ thủ đô đến ‘Hòn ngọc Viễn Đông’, từ Nam chí Bắc, đâu đâu cũng thấy sự lộng hành của cái ác; sự coi thường pháp luật của kẻ xấu; sự lo lắng của người dân; sự thờ ơ - nếu không muốn nói là sự gần giống với bất lực của bộ máy công quyền...

    Điều đáng phải ngạc nhiên đến mức... hốt hoảng là, tình trạng gia tăng các loại tội phạm lại... tỷ lệ thuận với sự phình to của bộ máy hành chính các cấp mà báo chí đang bàn tới bàn lui nhiều đến mức đọc không xuể.

    Giám đốc Sở Tài chính tỉnh N.A. tâm sự với người viết bài này rằng năm ngoái (2013), tổng thu ngân sách của toàn tỉnh là 6.500 tỷ đồng, trong khi phải chi đến 14.000 tỷ đồng! Trong số 14.000 tỷ đồng phải chi ấy, có phần không nhỏ chi cho bộ máy cảnh sát, an ninh. Ai cũng biết lương thượng tá ngang với lương thứ trưởng; trung tá, thiếu tá thì ngang ngửa với vụ trưởng, vụ phó...

    Câu hỏi đặt ra là: Tại sao đi đâu cũng gặp các sĩ quan cảnh sát mà ‘hòn ngọc’ thì thành ‘đất dữ’, thủ đô bị biến thành một trong 10 thành phố nhiều trộm cắp nhất thế giới? Nếu biện minh rằng thôi thì các thành phố lớn trên thế giới đều thế cả thì trả lời sao đây với chuyện mà Thanh Niên đã đưa: Nông dân phải để lại một phần mủ cao su trong các bát cho thế lực đen nếu không vườn cao su bị phá; vườn cà phê không chung chi thì bị ‘làm cỏ’ còn cánh đồng trồng hoa thì bị xe bán tải đến cướp hoa đem đi... bán, giữa ban ngày?


    Đất nước đang đứng ở cái ngưỡng báo động màu da cam (mức độ nguy hiểm cao nhất theo chuẩn quốc tế) trên mọi lĩnh vực. Minh họa

    Chưa bao giờ đất nước lâm vào tỉnh cảnh rối bời như hiện nay, dẫu có dùng núi mỹ từ hay uyển ngữ để bao che, giảm tải. Nợ công đến 1.000 USD cho mỗi người dân, chẳng có dân nào nuôi nổi bộ máy hành chính cồng kềnh cứ cắp ô đi về mặc dân bất an, khổ sở, rồi nạn tham nhũng tràn lan, rồi sách giáo khoa soạn cẩu thả, dốt nát đến tệ hại...

    Sự xuống cấp với tốc độ chóng mặt và diễn ra với mức độ toàn thể ấy không thể dùng cách nào khác hơn để diễn đạt: Đất nước đang đứng ở cái ngưỡng báo động màu da cam (mức độ nguy hiểm cao nhất theo chuẩn quốc tế) trên mọi lĩnh vực – đổng nghĩa với sự bất ổn nhiều hệ lụy (nếu không muốn nói là nguy hiểm) mà sự chần chừ, thờ ơ, lảng tránh, xoa dịu... đều đồng nghĩa với tội ác.

    Tại sao không nghĩ rằng một khi con nghiện nhiều như nấm độc sau mưa – theo số liệu rất đáng lo ngại nếu chúng ta tạm bằng lòng với cách tin của lứa tuổi mười ba, mười bốn, mỗi năm nước ta tăng thêm 7.000 con nghiện (SGGP, 27.10.2014) thì ít nhất mỗi năm phát sinh thêm 7.000 kẻ sẵn sàng trộm cắp, cướp bóc, đe dọa, tống tiền. Như vậy, chỉ mươi năm nữa, ‘đội quân’ nghiện sẽ đông đến hàng trăm ngàn. Có ai nghĩ với hình ảnh ‘đất dữ’, ‘điểm đen’ ghê gớm như thế mà tính trung bình, mỗi năm Hà Nội hay TP. HCM chỉ tăng thêm 111 con nghiện (7.000 chia cho 63 tỉnh, thành)?

    Không thể chấp nhận một đất nước mà lòng dân thường xuyên bị tổn thương, bất an, bất lực trước cái ác, cái xấu; trong khi hàng ngày phải è cổ ra nuôi cả một bộ máy cồng kềnh. Làm sao có thể an nhiên tự tại khi các số liệu, tự chúng, chứng minh rõ ràng về sự bi hài: Quản lý 90 triệu dân, tài sản GDP mỗi năm hơn 200 tỷ USD mà cần đến 2,8 triệu công chức, nhân viên. Trong khi đó, nước Mỹ với 310 triệu dân, GDP 17.500 tỷ USD, có mặt ở mọi điểm nóng trên toàn thế giới, chỉ cần 2,1 triệu người làm quản lý (Dân Trí, 07:19, 30.10.2014)...

    Huế, 7.11.2014

    Hà Văn Thịnh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Bài này viết ngắn, gọn, xúc tích, đưa ra nhiều dẫn chứng toàn con số cụ thể mà có sức thuyết phục. Có thể nói tác giả đưa ra con số để so sánh mà rất thâm thúy: "Trong số 14.000 tỷ đồng phải chi ấy, có phần không nhỏ chi cho bộ máy cảnh sát, an ninh. Ai cũng biết lương thượng tá ngang với lương thứ trưởng; trung tá, thiếu tá thì ngang ngửa với vụ trưởng, vụ phó..."
    Nhà nước này chỉ cần "giữ an ninh ổn định chính trị" chứ đâu lo cho người dân an tâm làm ăn. Thế là tự nhiên dẫn đến "loạn". thì "thượng bất chính hạ tắc loạn". NHững kẻ nghiẹn hút đi cướp đã đành, nhưng chúng chỉ cướp vặt, tức là kiểu cướp ngoài vòng pháp luật, còn những ông tướng lại đi cướp trong vòng pháp luật, tức là cướp ruộng đất, cướp chợ, cướp ngân hàng...
    Thấy hiện tượng cướp lại nhớ tới câu nói của cụ Phan Bộ Châu khi nhận xét về cụ Hồ mới đọc trên Dân luận: "Trong những người xuất dương hoạt động cách mạng thì Nguyễn Ái Quốc là người sắc sảo nhất, nhưng Nguyễn Ái Quốc lên cầm quyền thì NƯỚC LOẠN." Phải chăng câu này nay đang ứng nghiệm.
    Có nhiều nguyên nhân gây nghiện, nhưng có một nguyên nhân mà nhiều người không hề thấy, đó là do chiến tranh, do chính nhà nước này gây ra. Nói ngay để mọi người không thắc mắc: có nhiều thương binh đi điều trị ở các bệnh viện hay trại thương binh bị tiêm morphine để cắt cơn đau, thế là họ bị nghiện, khi về gia đình thì mắc tệ nạn. Lúc ở trại hay bệnh viện quan đội thì chỉ vào các kho thuốc ăn cắp morphine, (ngoài ra không lấy các thứ khác), về nhà thì bán đủ mọi thứ để có tiền mua, hết tiền thì đi ăn cắp, hoặc làm bất cứ điều gì bất lương để có tiền mua ma túy. Họ vừa đáng tội vừa đáng thương, thấy cảnh họ mà đau lòng lắm. Có trường hợp vợ họ đem cân gạo, nải ...chuối ra chợ bán lấy tiền mua thuốc cho chồng thì bị công an và dân phòng cướp sạch.
    Bao nhiêu công trạng thì Đảng nhận cả, còn cái tội để nước loạn thì đổ cho ai? Cho dân. Nợ công lên đến 60,3% GDP rồi, dân phải chịu cả. Lại còn có chuyện công an chỉ tuyển những kể có tiền án tiền sự, nghiện hút làm dan phòng để thực thi những nhiệm vụ bất lương, mà chỉ có những kẻ nghiện mất hết lương tâm và tính người mới làm cái việc bất nhân thất đức ấy.
    Số người nghiện tăng lên hàng năm, còn số đĩ cũng "thi đua" với số nghiện giống như số quan chức tham nhũng. Dân thì đi đâu bây giờ? Ối Đảng ơi là Đảng!!!

    Bác Thịnh này học hàm gs thày lí luận mà hỏi câu coi bộ hơi bị thành chú ...học chò ngây thơ rùi !!!

    Xin phép cho em lên lớp bài từ vựng tiếng Việt lớp ba lại cho thày nhớ tí nhé :

    - LOẠN là từ đi trước chỉ sự lộn xộn, bất bình thường, lung tung phèng, hỗn quân hỗn quan, ngồi lên đầu lên cổ nhau bất kể ngôi thứ, thày chò cùng họ ...TÔ , cùng ngủ chung giường với nhau.
    Cha ruột và con gái tối tối nằm úp vào nhau như vợ chồng, mẹ kế tình tứ với con giai mới nhớn của chồng như bồ nhí, con giai lấy vợ về cho bố hưởng ké tí phước của loại nhà giàu .
    Trai gái thì tự ro quan hệ, hông cho thì cũng cứ ...ĐỢP thoải mái như gà mái, có chửa thì móc thai nhi ra dễ hơn như móc đồ trong giỏ.
    Cướp hiếp giết người không còn là chiện của tướng cướp máo lạnh mà là trò chơi của ...TEEN .
    Sư sãi thì hun hít dí thằng con hát đắm đúi như hun chó mèo, hay dắt gái tung tăng đi dạo công viên đêm hôm khuya lắc cũng chả sao cả.
    Cha cố chủ chăn lớp thì nhảy rào đi ăn nhậu tới bến với các chiến hĩu dân chơi cũ, lớp ngậm miệng bịt tai mắt, chỉ cần mũ cao áo dài đeo cho danh giá là OK, coi chuyện bị đập phá nhà thờ, tượng thánh, thánh giá là chiện ...NGOÀI VÙNG PHỦ SÓNG éo có nhằm nhòi giề tới mềnh sất v.v...!!!

    - Còn LẠC là từ theo sau chỉ sự thích thú, sung sướng, thoả mãn, hả hê, còn lương là còn hưởng, còn chỗ bòn thì còn rút mà hút máu thằng bần cùng như lũ ma cà rồng, đem về đãi nơi quần hùng cho nó vui vẻ chén chú chén anh cả làng cùng họ ...TRÓ với nhau, ...v.v...

    Cho nên khi mà xã hội mà đã LOẠN thì nó sẽ đi đến cái chỗ LẠC là thế, bác đã thông ra chửa ???

    Mà đã là LẠC thì cái chữ đi theo nó sẽ phải là ...THÚ là loài dĩ nhiên là chúng phải dắt díu nhau về ở hang lại chỗ nó đã sổng cả bầy ra trước kia, hay là tìm lại cái lỗ cống chui cũ mà vào lại thôi bác ạ. Đấy rồi bác xem em nói có sai không nhá !!!

    GS Thịnh viết:

    Trích dẫn:
    Tại sao đi đâu cũng gặp các sĩ quan cảnh sát mà ‘hòn ngọc’ thì thành ‘đất dữ’, thủ đô bị biến thành một trong 10 thành phố nhiều trộm cắp nhất thế giới?

    Thầy Thịnh ơi, 'hòn ngọc' đã phát tờ rơi nhắn du khách phải liệu mà tự thủ thân (chứ đừng trông cậy cảnh sát?). Còn thủ đô thì:

    Trao đổi với báo chí bên lề kỳ họp Quốc hội ngày 31/10: Bí thư Thành ủy Hà Nội cho biết, Thủ đô Hà Nội được du khách quốc tế đánh giá cao vì luôn đảm bảo tốt an ninh trật tự(???).

    Khi phóng viên đặt câu hỏi: Hà Nội có ý định phát tờ rơi để cảnh báo tôi phạm tới khách du lịch trong thời gian tới hay không? Ông Phạm Quang Nghị trả lời: "Hà Nội đâu có đến mức như vậy mà phát tờ rơi".(???)

    Bác Hà Văn Thịnh viết ngày càng sâu sắc thấm thía. Với cơ chế chính quyền thân hữu hiện nay thì hiện tượng quan nhiều hơn dân như ở một xã Thanh Hóa là chuyện không khó tưởng tượng. Ở địa phương tôi vừa ghé thăm người thân, họ dắt díu con cháu vào làm dân phòng, đài phát thanh, ban văn hóa, ban dẹp chợ... đông như quân Nguyên, ào ào như lũ cướp ngày. Vậy mà sắp tới họ còn có kế hoạch chia tách thành 2 huyện để... dễ quản lý, nghĩa là các ban bệ quan lẫn cướp sẽ tăng lên gấp đôi, dân hết đường sống. Chưa thấy nước nào bản đồ hành chính, các tỉnh thành quận huyện bị băm nhỏ như Việt Nam. Thời Hồ mạt có vẻ kinh hoàng hơn cả thời Lê mạt, Trịnh mạt.