Châu Văn Thi - Người Việt quỳ lạy ở Singapore có phải là nhục quốc thể hay không?

  • Bởi Đa Nguyên
    06/11/2014
    9 phản hồi

    Châu Văn Thi

    Thời gian qua dư luận xôn xao trước thông tin anh Phạm Văn Thoại, một công nhân Việt Nam, bị lừa mua dịch vụ bảo hành iPhone 6 với giá cắt cổ ở Singapore đến mức phải khóc lóc và quỳ lạy ở cửa hàng.

    Những người Singapore tử tế

    Ngay sau khi sự việc xảy ra, cư dân mạng Singapore đã thực sự nổi giận. Các trang mạng Singapore đã lên án mạnh mẽ việc làm lừa đảo của cửa hàng Mobile Air tại trung tâm thương mại Sim Lim. Đây là lần thứ hai cửa hàng này bị tố cáo lừa đảo khi bán điện thoại cho khách hàng. Lần trước là một nữ khách du lịch người Trung Quốc, cửa hàng đã buộc phải trả lại cho người này, nhưng họ đã trả cô ta với hơn 1.000 tiền xu Singapore. Sau đó khi có sự tham gia của báo chí, cửa hàng này đã vội vàng thương lượng để trả tiền giấy. Hiện nay cửa hàng này đã tạm thời đóng cửa trước sức ép của dư luận.

    Một người Singapore khác, ông Gabriel Kang, đã chủ động đứng ra quyên góp 1.350 đô la để đền bù cho anh Thoại một điện thoại iPhone 6. Lý do của ông Kang là đem lại CÔNG LÝ cho anh Thoại, và chứng minh đất nước Singapore không phải là một đất nước của trộm cắp và lừa đảo.

    Lời kêu gọi của ông Kang đã được sự hưởng ứng tích cực từ cư dân mạng. Chỉ trong chưa đến hai ngày, số tiền quyên được đã lên đến 11.000 USD, gấp gần 10 lần con số dự kiến.

    Khi bài viết này lên báo, thì ông Thoại cho biết ông sẽ không nhận số tiền 200 triệu mà cộng đồng mạng quyên góp này. “Tôi bị mất 550 SGD. Do đó, tôi sẽ chỉ nhận 550 SGD quyên góp bởi một người tốt bụng, không hơn. Tôi cảm ơn lòng tốt của tất cả các bạn nhưng tôi không muốn chiếm đoạt nhiều hơn những gì mình đã mất” - ông Thoại cho biết.

    "Nhục quốc thể"

    Trong khi người Singapore bảo vệ hình ảnh đất nước mình bằng những việc làm thiết thực và nhân văn, thì ở Việt Nam một số người cho rằng hành động của anh Pham Van Thoai là làm nhục quốc thể. Họ lập luận cho rằng anh có đủ tiền để đi du lịch Singapore thì hà cớ gì chỉ vì mấy triệu đồng để phải làm như thế trước mặt người nước ngoài và cả bạn gái của anh.

    "Khi anh quỳ ở một nơi công cộng nước ngoài Tổ Quốc ở đâu trong anh.

    Khi anh quỳ về một số tiền vài chục triệu Danh Dự đâu trong anh.

    Khi anh quỳ về một chữ lỡ ký Trách Nhiệm đâu trong anh."

    Trang mạng Singapore nêu rõ anh chỉ là một công nhân với mức lương gần 200USD tức là 4 triệu đồng, để đi du lịch và mua iPphone cho bạn gái chắc hẳn anh đã phải tiết kiệm rất nhiều tháng trước đó. Vậy Tổ quốc – Danh dự - Trách nhiệm có làm cho anh ra từng ấy tiền để đi du lịch và mua sắm, hay đó là tiền mồ hôi nước mắt của anh ấy dành dụm. Anh ấy không ăn cắp, chắc hẳn rồi và đứng trước một sự kiện hay vấn đề nào đó không ai có thể chỉ bảo ai phải làm thế nào cho đúng, mà chỉ có thể đặt mình vào hoàn cảnh đó để giải thích vì sao người ta phải làm như vậy. Người ta chỉ có thể cảm thông cho anh chứ không có quyền phán xét anh gay gắt như vậy. Cơ thể của anh chỉ đại diện cho anh chứ anh không đại diện cho Việt Nam để bắt tay ngoại giao, hay đi thi một cuộc thi nước ngoài.

    Hãy để dành sự phê phán gay gắt về việc làm nhục quốc thể cho những vị nguyên thủ quốc gia đã ký những hợp đồng, hiệp ước... gây bất lợi cho đất nước. Hãy để dành nó cho những vụ vi phạm nhân quyền đang ngày càng xảy ra nghiêm trọng, công an đội lốt côn đồ siết cổ ông Tổng lãnh sự quán Pháp tại thành phố Hồ Chí Minh mới là làm nhục quốc thể.

    Người ta hay lạm dụng, nhân danh lòng yêu nước, tự hào dân tộc, quốc thể… để phán xét những việc làm không đâu vào đâu. Ở một đất nước thật lạ kỳ, công an phát tờ rơi cảnh báo khách du lịch thì bị coi là bôi xấu bộ mặt đất nước, dân Campuchia đốt quốc kỳ thì coi là nhục quốc thể,… thế thì việc bạn đem chuyện vi phạm nhân quyền của Việt Nam báo cáo đến Liên Hợp Quốc đó cũng là “bôi xấu” theo ý của bạn đó thôi.

    “Động từ "yêu nước" thật đáng ghét khi người ta nhân danh nó, lợi dụng nó để biện minh, tuyên truyền cho những việc khuất tất không hề liên quan gì tới tình yêu nước.

    Thật đáng khinh khi luôn cho rằng mình yêu nước hơn người khác, và những người có tư tưởng khác mình là không yêu nước.

    Thật đáng ghê tởm và phỉ nhổ khi chém giết đồng loại nhân danh yêu nước.

    — Bulldog's blog”

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Anh Thoại quì lạy ở Singapore mà được giúp đỡ tận tình. Tôi chắc chắn rằng nếu anh Thoại mà làm như thế ở VN, thì lại còn bị chủ tiệm kêu bọn côn an đến đạp vào mặt, đá vào lưng đuổi anh ra khỏi cửa tiệm.

    Tôi nhìn vấn đề qua 2 mặt:

    Một bên là sự lừa đảo (của một tiệm bán iphone) ở đất nước văn minh Singapore. Một bên là sự thật thà của một công nhân (nghèo) đến từ một đất nước vô luật pháp. Việc anh quỳ lạy đã thể hiện một thói quen trước bọn thế quyền bắt nạt và chèn ép mà cô đơn, không biết phải nhờ cậy ai chung quanh giúp đỡ, huống gì nhờ đến luật pháp! Vì “luật pháp là miệng tao” như cách hành xử thường ngày của công an CSVN.

    Sự lừa đảo của tiệm iphone đã gặp phản ứng khá mạnh của một số người Singapore tự trọng nên tự quyên góp để hoàn trả cho anh Thoại và sự từ tâm của một người nào đó (cũng Singapore?) trực tiếp hoàn đủ tiền cho anh trước khi trở về VN. Còn tại VN? Thí dụ như hình ảnh hôi của khi xe chở beer gặp tai hạn ở Biên Hòa hay, ngay giữa Sài Gòn, người bị cướp giật túi xách, tiền rơi vung vãi, mà người đi đường xúm nhau nhặt bỏ túi riêng, vẫn còn sờ sờ ra đó!

    Vì thế những ai cho việc anh Thoại quỳ lạy là làm nhục “quốc thể VN” thì hãy tự xét mình có làm nhục quốc thể hay không khi hàng ngày phải cúi đầu trước áp bức, bất công và xã hội sa đọa do chế độ CSVN đem đến? Việc cúi đầu nhận chịu dai dẳng để đất nước tụt hậu cả thế kỷ so với Singapore cái nào làm nhục quốc thể hơn?

    Bác Còm sĩ khách sán lú nhầm nhe : Phạm Chí Dũng là nhà báo , còn tên kia là Dương Chí Dũng . Bác làm anh Dũng ( Phạm ) tối nay mất ngủ vì bị vợ truy : tiền ở đâu ra .

    Thế cũng mới biết là dù là một nước thuộc hàng văn minh nhất châu Á như Singapore nhưng luật vẫn để xảy ra chuyện buồn này.

    Ở Canada, người mua một món hàng điện tử thì dù có hợp đồng bảo hành thêm hay không, dù với chữ kí rõ ràng trên hợp đồng họ vẫn có quyển trả lại đồ mới mua trong vòng ít nhất 1 tuần mà không bị phạt một xu. Thậm chí nhiều cửa hàng còn có chính sách 'lowest price guaranty' (có nghĩa là sau khi mua hàng xong trong vòng 30 ngày nếu khách hàng tìm ra cửa hàng nào khác bán cùng một món hàng với giá thấp hơn thì chỉ cần lấy giá của cửa hàng này rồi quay lại cửa hàng cũ để lấy lại tiền chênh lệch).

    Văn minh phương Tây thật đáng ngưỡng mộ thay!

    tân viết:
    Không phải là nhục quốc thể, mà là làm lộ rõ bộ mặt của một thể chế đáng nhục nhã. Thường ở các nước dân chủ nếu bị người ta lường gạt thì phải dùng đến pháp luật để giải quyết, trường hợp du khách không nhiều thời gian có thể nhờ đến cảnh sát và quan chức ngành du lịch giúp đỡ.

    Nhưng qua câu chuyện của Châu Văn Thi, thì cách ứng xử của anh ta quả rất kỳ quặc, chỉ có thể do những người không biết dựa vào pháp luật bởi vì luôn sống trong một quốc gia phần lớn là vô pháp luật.

    Câu chuyện CVT là sản phẩm tiêu biểu của một thể chế đáng nhục nhã.

    Hoá ra không chỉ CQCS mới cái gì cũng đổ cho thể chế mà chính các nhà CCCĐ cũng vậy (nhưng cho những mục đich hoàn toàn trái ngược nhau). Hài!

    Trong một bài báo khác, có một chi tiết là khi anh Thi đề nghị trả lại điện thoại thì cửa hàng này chỉ đồng ý trả lại $600, và nói trước rằng nếu gọi cảnh sát thì sẽ không được xu nào. Chính là bạn gái của anh Thi vì không đồng ý với số tiền $600 nên đã xúi anh Thi báo cảnh sát. Khi cảnh sát nhìn thấy chữ kí rõ ràng của anh Thi trên hợp đồng thì họ chấp nhận cửa hàng chỉ phải trả $70. Vậy thì rõ ràng anh đã nhờ luật pháp và CS Singapore nhưng đâu có tác dụng gì!

    Vấn đề ở đây là thói quen của người Việt thường qua loa đại khái, ít chú ý đến chi tiết của hợp đồng trước khi đặt bút kí. Còn lỗi của cửa hàng là đã không giải thích rõ các điều khoản hợp đồng, rõ ràng có dấu hiệu muốn trục lợi. Nhưng lỗi thì rõ ràng là của anh Thi. Tôi thì không thấy hành động của anh có gì gọi là 'làm nhục quốc thể' ở đây cả. Anh tiếc tiền thì làm vậy, tôi hoàn toàn thông cảm với anh khi lương tháng của anh chỉ khoảng 4 triệu mà lại mất tới hơn chục triệu cho hành động bất cẩn của mình.

    Phải chi Phạm Chí Dũng mà biết tiếc tiền của đất nước như anh Thoai tiếc tiền của mình mà lạy lục xin mấy thằng Sing hoàn trả tiền hắn mua mấy ụ sắt rỉ sét thì dù có nhục cũng đở hơn chết thí cho mấy thằng tai to mặt lớn trong triều sán lú.

    Khi mới nghe câu chuyện này, trong lòng tôi cũng có ý hơi khó chịu: lại thêm một việc nữa làm xấu mặt người Việt ở nước ngoài cũng vì thói đua đòi; nhưng xem kỹ lội thì thấy tội nghiệp anh này.

    1. Anh này nghèo, số tiền bị lừa mất quá lớn đối với anh.
    2. Trình độ không đủ để hiểu những gì mình đặt bút ký, và khi biết mình bị lừa, không đủ hiểu biết để dùng luật pháp để đối phó với tình huống này, và trong lúc tuyệt vọng đã phải dùng tới cách thức của người yếu thế nhất. Tôi định nói là hơi giống đàn bà, nhưng nghĩ không được đúng lắm. Gặp đàn bà như bà xã tôi thì tiệm này chắc sập !
    3. Nay nghe anh nói không nhận tiền tặng dư, tôi thấy anh này tuy nghèo, hơi yếu nhưng là người lương thiện.

    Tôi có dịp qua lại các phi trường trong vùng Á châu thường gặp người Việt trong nước đi du lịch, thấy họ thường có vẻ rụt rè, dễ bị thương nhân bắt nạt, không tự tin như các sắc dân khác. Au cũng là sản phẩm của môi trường xã hội và giáo dục yếu kém trong nước.

    Không phải là nhục quốc thể, mà là làm lộ rõ bộ mặt của một thể chế đáng nhục nhã. Thường ở các nước dân chủ nếu bị người ta lường gạt thì phải dùng đến pháp luật để giải quyết, trường hợp du khách không nhiều thời gian có thể nhờ đến cảnh sát và quan chức ngành du lịch giúp đỡ.

    Nhưng qua câu chuyện của Châu Văn Thi, thì cách ứng xử của anh ta quả rất kỳ quặc, chỉ có thể do những người không biết dựa vào pháp luật bởi vì luôn sống trong một quốc gia phần lớn là vô pháp luật.

    Câu chuyện CVT là sản phẩm tiêu biểu của một thể chế đáng nhục nhã.

    Câu chuyện một người Việt bị lừa khi mua Iphone ở "thánh địa gian thương" Sim Lim Square, Singapore khiến anh này phải quỳ gối khóc đã làm dư luận dậy sóng.

    Điều đáng buồn là không ít người cầm bút đã nhân sự kiện này để phê phán, hạ nhục anh và bôi bẩn cả nền văn hóa Việt.

    Sự việc xảy ra tại Singapore và đây là tiếng nói của bạn Lê Thu Thủy, con dân nước Việt, hiện định cư tại Singapore về câu chuyện này. Cảm ơn bạn Lê Thu Thủy với tấm lòng của người con xa xứ luôn hướng về nước Việt.

    Xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc:
    http://trelangblogspotcom.blogspot.com/2014/11/xin-ung-be-cong-ngoi-but.html