Trần Trung Đạo: Cờ đỏ sao vàng là cờ tổ quốc?

  • Bởi Tâm Như
    05/11/2014
    23 phản hồi

    Trần Trung Đạo



    Macy’s là một trong 20 công ty buôn bán sản phẩm tiêu dùng lớn nhất nước Mỹ. Đứng đầu danh sách là Walmart. Cách đây vài năm, trên diễn đàn Internet, một người hay một nhóm người Việt nào đó tố cáo công ty Macy’s “treo cờ Cộng Sản," tức cờ nền đỏ sao vàng. Thế là hàng trăm người lên tiếng phản đối theo. Thậm chí có người viết thư gởi thẳng cho ban giám đốc Macy’s yêu cầu công ty này phải hạ ngay “lá cờ máu” đó xuống.Thật ra, thương hiệu của Macy’s là nền trắng sao đỏ dù có lúc đổi ngược bằng nền đỏ sao trắng giống như các đội thể thao chuyên nghiệp thường đổi ngược màu áo tùy thuộc khi chơi ở sân nhà hay sân khách. Mà cho dù, công ty Macy’s có dùng nền đỏ sao vàng đi nữa cũng chỉ là thương hiệu của một công ty, giống như công ty buôn bán đồ cũ được thành lập vào sáng 2-9-1945 tại Việt Nam mà thôi.

    Nguồn gốc cờ đỏ sao vàng theo tài liệu đảng

    Tạm gác qua những tài liệu còn có thể tranh luận được, theo tài liệu chính thức của đảng CSVN, tác giả lá cờ nền đỏ sao vàng là ông Nguyễn Hữu Tiến làm nghề thầy giáo, tham gia đảng Cộng Sản, bị tù và vượt ngục. Năm 1935, ông được Xứ Ủy Nam Kỳ giao trách nhiệm vẽ lá cờ để sử dụng trong các cuộc đấu tranh. Ông đã vẽ lá cờ nền đỏ sao vàng. Lá cờ này được Xứ Ủy Nam Kỳ chấp thuận và xuất hiện trong các cuộc đấu tranh do đảng Cộng Sản tổ chức và lãnh đạo, trong đó có cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ 23-11-1940.

    Ngày 28-8-1941 ông Nguyễn Hữu Tiến bị xử bắn cùng các lãnh đạo trung ương khác của đảng Cộng Sản như Nguyễn Thị Minh Khai, Võ Vǎn Tần, Hà Huy Tập. Ông Hồ Chí Minh rất thích lá cờ này và thường dùng trong các hoạt động của phong trào Việt Minh, một tổ chức ngoại vi của đảng Cộng Sản. Cờ nền đỏ sao vàng xuất hiện không chính thức trong ngày 2-9-1945 vì đến ngày 5-9-1945, ông Hồ mới ký sắc lịnh dùng cờ của Xứ Ủy Cộng Sản Nam Kỳ làm cờ chính thức cho nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Sau đó lá cờ nền đỏ sao vàng được đưa sang quốc hội gồm khoảng 300 đại biểu bù nhìn của đảng Cộng Sản, không tính 70 đại biểu từ các đảng không Cộng Sản thêm vào sau không bầu, thông qua. Sau giai đoạn khó khăn từ 1945 đến 1950, đảng Cộng Sản với sự yểm trợ bằng máu xương và súng đạn từ hai đàn anh Cộng Sản quốc tế, đã chiếm được một nửa nước Việt Nam. Nhưng mục tiêu của đảng không dừng lại ở miền Bắc đất hẹp người thưa nhưng nhắm vào khu vực đông dân trù phú ở miền Nam.

    Ngày 20-12-1960, trung ương đảng CSVN lập thêm chi nhánh miền Nam và để che giấu dư luận quốc tế, đảng dùng cờ nửa xanh nửa đỏ làm thương hiệu cho cơ sở miền Nam. Nhưng sau khi chiếm trọn miền Nam vào 30-4-1975, việc che đậy không còn cần thiết, đảng dùng cờ nền đỏ sao vàng cho cả nước từ đó đến nay.

    Dù có vài tình tiết trùng hợp lý thú, công ty Macy’s và đảng CSVN chẳng liên hệ gì nhau. Sự so sánh chỉ nhằm chứng minh rằng cờ nền đỏ sao vàng của đảng CSVN và cờ nền trắng sao đỏ của công ty Macy’s đều chỉ là thương hiệu của một hai tổ chức kinh doanh. Một công ty quốc tế ở Mỹ hay một tiệm bán đồ cũ ở Việt Nam cũng đều có thương hiệu và sự tồn tại của thương hiệu gắn liền với thời gian hoạt động của công ty. Giả thiết, một ngày nào đó công ty Macy’s bị công ty Target mua, ngôi sao đỏ sẽ bị thay bằng hai vòng tròn trắng đỏ, thương hiệu của công ty Target. Tương tự, một ngày, chắc chắn sẽ có ngày đó, chế độ CSVN sụp đổ, lá cờ nền đỏ sao vàng cũng sẽ tiêu tùng theo chế độ.

    Trong quan điểm đó, tôi chia sẻ ý kiến của nhà báo Lê Diễn Đức viết trong Facebook góp ý bài báo "Những lá cờ" của tác giả Bá Tân đăng trên Blog Quê Choa của nhà văn Nguyễn Quang Lập: "Theo tôi, cờ đỏ sao vàng không phải là cờ của Tổ quốc VN, của dân tộc VN, mặc dù tôi đã từng học tập, lớn lên dưới lá cờ này và nhiều lúc đã tự hào vì cha ông tôi đã chiến đấu dưới lá cờ này. Nhưng chính xác mà nói thì đó là cờ hiệu của nhà nước CHXHCN VN do Đảng CSVN cầm quyền.

    Nước VN có mấy ngàn năm lịch sử, trải qua bao nhiêu triều đại và chế độ với những là cờ khác nhau. Cờ đỏ sao vàng có chính thức từ ngày 2/9/1945,chỉ là biểu tượng của một nhà nước với ý thức hệ cộng sản, không đại diện cho cả chiều dài lịch sử của dân tộc."

    Vài bằng chứng cụ thể về số phận những "cờ tổ quốc" sau khi phong trào CS thế giới sụp đổ

    Châu Âu

    Trước 1989, "cờ tổ quốc" của Hungary gồm ba màu đỏ, trắng, xanh lá cây, ở giữa là huy hiệu sao đỏ và búa liềm của đảng Cộng Sản. Quốc kỳ của Hungary hiện nay, trong lúc vẫn duy trì ba màu truyền thống của dân tộc Hung, ở giữa là hai đường cung trống rỗng, đánh dấu sự cắt bỏ chủ nghĩa Cộng Sản khỏi đất nước Hungary. Khoảng trống được giữ lại giữa lá cờ còn để nhắc nhở sự hy sinh của các thế hệ Hungary trong cuộc nổi dậy vào tháng Mười 1956. Ngày đó, đường phố Budapest ngập đầy những lá "cờ tổ quốc" bị xé nát như những xác lá cuối mùa thu. Tiến sĩ Nicholas Martin, giáo sư ngôn ngữ học tại Pasadena City College, vào thời điểm đó là một cầu thủ Water Polo và đang đại diện cho Hungary trong Thế Vận Hội 1956 tại Melbourne, nhắc lại kỷ niệm không thể nào quên trong đời ông: "Việc đầu tiên tôi làm là xé ngay lá cờ Cộng Sản Hungary trong làng Thế Vận và chúng tôi tuyên bố đại diện cho một quốc gia Hungary tự do." Nhưng vào những ngày cuối của Thế Vận 1956 cũng là lúc đoàn xe tăng của Hồng Quân Liên Xô đang càn lên xác những người dân Hung yêu chuộng tự do được trang bị bằng gậy gộc, đội tuyển Hung gặp đội tuyển Liên Xô trong giải chung kết Water Polo. Trận đấu được báo chí tường thuật là trận đấu "máu hòa trong nước." Kết quả đội tuyển Hungary đã thắng đội tuyển Liên Xô tỉ số 4-0. Thật ra, các cầu thủ Liên Xô cũng chỉ là những cầu thủ vô tội, chẳng may phải gánh chịu các trận tấn công liên tục của các tuyển thủ Hungary đang sôi máu căm thù.

    Châu Á

    Mông Cổ, sau thời đại huy hoàng của Thành Cát Tư Hãn và các con ông, vào thế kỷ 14, quê hương của đại đế bị chia cắt thành hai mảnh và phân hóa trầm trọng. Vào thế kỷ 17, Mông Cổ bị đặt trong vòng cai trị của nhà Thanh và phần lớn khu Nội Mông đã trở thành đất của nhà Thanh, hiện nay là Khu tự trị Nội Mông thuộc Trung Cộng. Lợi dụng cách mạng Tân Hợi Trung Hoa 1911, các phong trào yêu nước Mông Cổ tuyên bố độc lập nhưng chưa kịp làm gì đã bị quân Trung Hoa đánh bại và chiếm đóng. Trong lúc số phận Mông Cổ, một trong những đế quốc lừng danh trong lịch sử nhân loại sắp bị xóa tên khỏi bản đồ thế giới, quân đội Bạch Nga dưới quyền Bá Tước Ungern, bị Cộng Sản Nga đánh đuổi, tràn sang biên giới và đánh bại quân Trung Hoa. Trong cái rủi có cái may, sự xâm lược của quân Nga vô tình cứu Mông Cổ thoát khỏi nạn đồng hóa. Khi Liên Xô thắng, nước Cộng Hòa Nhân Dân Mông Cổ, trong vùng Ngoại Mông, được thành lập. Tuy bị đặt trong vòng kiểm soát của Liên Xô, về đối ngoại Mông Cổ là một quốc gia độc lập, thành viên của Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức quốc tế. Khi Liên Xô sụp đổ, giống như các nước trong vòng ảnh hưởng của Liên Xô, Mông Cổ trở thành nước Cộng Hòa Mông Cổ. Hai chữ “nhân dân” trong tên nước bị xóa bỏ. Trong thời Cộng Sản, “cờ tổ quốc” của Mông Cổ gồm ba phần, hai bên màu đỏ, phần giữa mà xanh với dấu hiệu sao vàng của đảng Cộng Sản bên trái. Ngày 15 tháng Giêng 1992, quốc hội Cộng Hòa Mông Cổ biểu quyết xóa bỏ ngôi sao vàng Cộng Sản khỏi lá cờ và thay vào đó bằng ngọn lửa biểu tượng cho tinh thần Soyombo phát triển, thịnh vượng và thành công của dân tộc Mông Cổ.

    Châu Phi

    Ethiopia là một trong những chiếc nôi của văn minh nhân loại nhưng trong thập niên 1980 của thế kỷ 20 quốc gia 82 triệu người này đã chịu đựng nạn nghèo đói tận cùng và ách Cộng Sản dã man. Chỉ trong vòng 5 năm, khoảng 10 phần trăm dân số bị chết trong đói khát hay chết dưới bàn tay của bạo chúa Mengistu. Kỷ nguyên Mengistu được báo chí gọi là "khủng bố đỏ" để so sánh với "khủng bố trắng" do thực dân Âu châu gây ra cho các nước Phi châu trước đây. Sau khi thiết lập chế độ độc đảng vào năm 1987, Mengistu Haile Mariam và đảng Lao Động Ethiopia do y thành lập tuy vẫn giữ ba màu đỏ, vàng và xanh lá cây truyền thống đoàn kết châu Phi nhưng ngay giữa lá cờ, Mengistu đã thêm huy hiệu nền đỏ sao vàng biểu tượng cho quyền lãnh đạo trung ương của đảng Cộng Sản. Nhiều đảng phái chống Mengistu ra đời và phối hợp hoạt động dưới danh nghĩa của Mặt Trận Dân Chủ Cách Mạng Ethiopia. Cuối cùng chế độ khát máu Mengistu bị lật đổ vào tháng 5 năm 1991. Ngày nay, Ethiopia vẫn còn là một nước nghèo với 40 phần trăm dân số sống bằng nông nghiệp và không có nguồn tài nguyên thiên nhiên nào lớn nhưng là một trong những quốc gia Phi châu có mức phát triển nhanh. Con đường dân chủ hóa của Ethiopia bắt đầu từ 1994, là con đường đầy gai góc nhưng đã tiến xa so với thời bạo chúa Cộng Sản Mengistu. Sau khi được tự do khỏi xích xiềng Cộng Sản và có hiến pháp dân chủ, quốc kỳ đại diện cho quốc gia Ethiopia gồm ba màu truyền thống đỏ, vàng, xanh lá cây và tia sáng có chiều dài bằng nhau kết thành hình ngôi sao trên vòng tròn màu xanh nước biển biểu tượng cho tinh thần bình đẳng, chính thức được phê chuẩn ngày 6-2-1996.

    Đông Nam Á

    Tại Campuchia láng giềng. Trước ngày 17-4-1975, lá cờ Cộng Hòa Khemer gồm hai màu xanh đỏ với hình Angkor Wat bên góc trái và ba ngôi sao trắng bên góc phải. Ngày 22-5-1975, lá cờ này bị thay đổi bằng cờ nền đỏ với Angkor Wat vàng của chế độ diệt chủng Pol Pot. Điều 16 trong hiến pháp "Dân chủ Campuchia" công bố ngày 5 tháng Giêng 1976, giải thích “màu đỏ là màu cách mạng, biểu tượng cho quyết tâm của nhân dân Campuchia để giải phóng, bảo vệ và xây dựng đất nước”. Cờ của chế độ Pol Pot không phải là cờ mới được vẽ nhưng có lịch sử gắn liền với sự ra đời của đảng Cộng Sản Campuchia được thành lập vào 1951 sau khi đảng Cộng Sản Đông Dương “tự động giải tán” ngày 11-11-1945. "Cờ tổ quốc" của chế độ diệt chủng Pol Pot được phác họa khá giống với "cờ tổ quốc" của đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay chỉ khác vị trí của sao vàng được thay bằng Angkor Wat vàng. Sử gia David P. Chandler trong bài phân tích về hiến pháp Cộng Sản Campuchia (The Constitution of Democratic Kampuchea: The Semantics of Revolutionary Change) do ký giả Đức Siegfried Ehrmann trích lại trong bài báo Lá cờ với một quá khứ đầy cực hình (A flag with a tortured past), cũng thừa nhận cờ của chế độ Pol Pot "giống như cờ của phong trào được gọi là Việt Minh trong đầu thập niên 1950." Sau một thời gian dài đầy biến cố, quốc kỳ của Campuchia Quân Chủ Lập Hiến hiện nay gồm hai màu xanh đỏ truyền thống như đã được dùng trong thời Cộng Hòa Khemer với biểu tượng Angkor Wat trắng được đặt ở trung tâm.

    Tóm lại, từ 15 nước thuộc Liên Bang Xô Viết cho đến 8 nước Cộng Sản Đông Âu, 3 nước Cộng Sản vùng Baltics (Latvia, Lithuania, Estonia), Cộng Sản Phi châu (Ethiopia), Cộng Sản Á Châu (Kampuchea), không có một nước nào tiếp tục sử dụng lá cờ của chế độ Cộng Sản làm cờ đại diện cho quốc gia thời sau Cộng Sản.

    Lịch sử diễn ra trước mắt như thế, rõ ràng và dễ hiểu.Tuy nhiên, từ hai phần ba thế kỷ từ 1945 đến nay, ban tư tưởng trung ương đảng CSVN đã nhồi sọ, tẩy não các thế hệ Việt Nam để họ tin một cách tự nhiên, tin một cách chân thành rằng lá cờ nền đỏ sao vàng của Xứ Ủy Cộng Sản Nam Kỳ, thương hiệu đối ngoại của đảng CSVN là "cờ tổ quốc."

    Thế nào là tổ quốc?

    Hiểu một cách đơn giản và gần gũi, tổ quốc là đất nước, là cội nguồn và là căn nhà chung của một giống dân có cùng một lịch sử, văn hóa, truyền thống, lãnh thổ, vùng trời, vùng biển. Ngay trong Đại Tự Điển do Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo soạn thảo và nhà Xuất bản Văn hóa Thông Tin ấn hành năm 1998 cũng định nghĩa tổ quốc là "Đất nước, gắn liền với bao thế hệ ông cha, tổ tiên của mình: xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Tổ quốc Việt Nam của chúng ta."

    Với định nghĩa đó, thương hiệu của đảng CSVN không thể gọi là cờ tổ quốc và càng không nên dùng, dù là dùng như một lá chắn, để biểu dương lòng yêu nước của mình. Biểu tượng của tự do dân chủ không nhất thiết phải là một lá cờ mà có thể là một hình chữ V như Boris Yeltsin ra dấu khi đứng trên chiếc xe tăng, một ngón tay còn dính mực xanh chứng tỏ vừa làm xong nghĩa vụ công dân của người phụ nữ Iraq, một giọt nước mắt vui mừng của người mẹ Ai Cập hay trong nhiều năm tại Miến Điện là bức ảnh của bà Aung San Suu Kyi.

    Mặc dù chỉ là biểu tượng nhưng cách dùng biểu tượng cũng thể hiện ý thức chính trị của người dân tại quốc gia đó. Nếu ai để ý sẽ thấy, trong số hàng triệu sinh viên Trung Quốc tham dự cuộc biểu tình suốt bảy tuần lễ tại Thiên An Môn tháng Tư 1989, rất ít người mang theo cờ đỏ năm sao vàng của đảng CS Trung Quốc. Lá cờ của phong trào dân chủ là cờ trắng với hàng chữ đòi hỏi "Tranh luận dân chủ." Họ đi tìm một biểu tượng. Những ngày cuối của cuộc biểu tình tuổi trẻ Trung Quốc đã can đảm chọn tượng Nữ Thần Tự Do làm biểu tượng chính thức cho cuộc đấu tranh vì về mặt tinh thần, nữ thần tự do không có quốc tịch và không đứng trên biên giới của một nước nào.

    Bảy tháng sau biến cố Thiên An Môn, cuộc biểu tình chống chế độ Nicolae Ceausescu tại Timosoara, Rumani cũng diễn ra tương tự. Hơn 100 ngàn dân, đa số là thanh niên sinh viên, xuống đường chống chế độ độc tài CS không mang theo "cờ tổ quốc" như họ vừa được dạy ngày hôm trước mặc dù lúc đó chế độ Ceausescu vẫn còn rất mạnh và các cuộc đàn áp đẫm máu sắp sửa diễn ra tại thành phố này.

    Hầu hết tuổi trẻ Việt Nam sinh ra và lớn lên sau 1975. Tâm hồn của các em là những tờ giấy trắng, xã hội vẽ lên đó những con đường, những tín hiệu và các em đi trên con đường đó, nhận diện cuộc đời qua các tín hiệu đó. Xã hội trong trường hợp Việt Nam là bộ máy tuyên truyền của đảng Cộng Sản, một tổ chức chuyên nghiệp với trách nhiệm khống chế mọi lãnh vực, suy nghĩ và nhận thức của con người.

    Dù sao, tuổi trẻ sinh ra và lớn lên khi lá cờ đỏ sao vàng đã có rồi, bị đầu độc để hiểu sai lịch sử, còn có thể thông cảm, những giáo sư, trí thức, nhà văn, nhà thơ học nhiều hiểu rộng, có dịp ra nước ngoài học tham khảo thêm nhiều tài liệu khách quan mà vẫn tin lá cờ nền đỏ sao vàng của đảng Cộng Sản là cờ tổ quốc mới là đáng trách. Họ thích khoe khoang bằng cấp, trình độ học vấn và luôn nhấn mạnh đến tinh thần khách quan khoa học nhưng lại sống và hành động như một thói quen, cảm tính, một phản xạ sinh tồn tự nhiên, chấp nhận những hiện tượng nghịch lý, phi lý một cách dễ dàng. Điều đó cho thấy không gian giữa kiến thức và nhận thức vẫn còn là một khoảng cách khá dài.


    Lý luận biện minh cờ đỏ sao vàng là cờ tổ quốc

    - Cho đến nay, lý do được viện dẫn nhiều nhất để biện minh cho tính chính thống của cờ đỏ sao vàng là căn cứ vào quốc hội khóa 1 và hiến pháp 1946.

    Cả thế giới đều biết trong chế độ Cộng Sản quốc hội chỉ là tấm bình phong dân chủ để che mắt dư luận. Đảng mới là trung tâm quyền lực tuyết đối điều khiển mọi hoạt động của đất nước. Ngày 6-1-1946, ngoại trừ 70 đại biểu không bầu gọi là “đại biểu truy nhận” từ các đảng Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội và Việt Nam Quốc Dân Đảng được thêm vào sau đó, hầu hết trong số 333 đại biểu là đảng viên đảng Cộng Sản hay các tổ chức ngoại vi của đảng Cộng Sản và phải qua sự giới thiệu của Việt Minh, một tổ chức tương tự như Mặt Trận Tổ Quốc ngày nay.

    Một vài quan điểm biện minh cho hiến pháp 1946 xem đó như là hiến pháp dân chủ, giá trị, thế nhưng giá trị của một hiến pháp không phải vì đó là một văn bản có nội dung súc tích, chứa đựng tầm nhìn xa nhưng ở chỗ thực hiện và áp dụng hiến pháp trong việc xây dựng và phát triển đất nước. Hiến pháp 1946 mặc dù trên danh nghĩa được thông qua ngày 9 tháng 11 năm 1946 nhưng chưa từng được chính thức công bố cho đến khi được thay bằng hiến pháp 1959. Sau lần "bầu cử" 1946, đảng CSVN không thấy cần có quốc hội nên suốt 14 năm sau đó, đảng chẳng màng nghĩ đến chuyện bầu bán "cơ quan quyền lực cao nhất" này làm gì cho tốn công tốn của.

    - Lá cờ nền đỏ sao vàng là cờ tổ quốc vì đã thắm máu của nhiều người Việt Nam yêu nước trong cuộc "chiến tranh chống thực dân Pháp đầy chính nghĩa. Từ những ngày gian truân trên núi rừng Việt Bắc cho đến khi lá cờ này được cắm trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries, và đó là một chiến thắng không thể phủ nhận."

    Tạm gác qua bên vai trò then chốt của các tướng lãnh Trung Cộng trong trận Điện Biên Phủ và mục đích cuối cùng của đảng Cộng Sản, máu xương của hàng triệu người Việt Nam đổ xuống không chỉ ở lòng chảo Điện Biên Phủ mà trong suốt gần một thế kỷ Pháp thuộc, phát xuất từ lòng yêu nước. Không ai chối cãi hay phủ nhận điều này. Như tôi đã viết nhiều lần trước đây, tình yêu dành cho quê hương của họ là một tình yêu thuần khiết và trong sáng. Họ ngã xuống cho thanh bình sớm được vãn hồi trên quê hương khổ đau và bất hạnh Việt Nam. Họ là những công nhân đôi tay còn dính dầu máy, là những nông dân từ bỏ ruộng vườn, ra đi theo tiếng gọi của núi sông vang vọng từ Mê Linh, Lam Sơn, Bạch Đằng, từ bốn ngàn năm lịch sử.

    Tôi thật sự tin, trong một nước Việt Nam tự do dân chủ, sự hy sinh của đồng bào trong suốt gần một trăm năm dưới ách thực dân, dù chết ở đâu và chết như thế nào, chẳng những không bị lãng quên mà còn được vinh danh xứng đáng. Giống như trong các tổ chức khác, trong hàng ngũ đảng Cộng Sản có nhiều người yêu nước nhưng bản thân đảng Cộng Sản như một tổ chức chính trị chưa bao giờ là một đảng yêu nước.

    Những người Việt Nam đó đã chết chỉ vì một mục đích duy nhất cho con cháu họ được sống trong thanh bình, tự do, độc lập chứ không phải sống trong xiềng xích độc tài nô lệ, và quan trọng nhất, họ không chết vì lá cờ của đảng Cộng Sản Việt Nam. Dùng lá cờ của chế độ Cộng Sản độc tài để vinh danh những người đã chết vì nguyện vọng độc lập tự do cho dân tộc là một hình thức phỉ báng họ.

    - Lá cờ nền đỏ sao vàng phải được gọi là cờ tổ quốc vì đã thắm máu của nhiều người Việt Nam yêu nước trong cuộc chiến "chống Mỹ xâm lược anh hùng" và cuối cùng đã cắm lên "trên đỉnh cao nhất của dinh Độc Lập Sài Gòn."

    Sau 39 năm với hàng ngàn tài liệu được công bố, hàng trăm tác phẩm được viết ra, đã chứng minh một cách tận tường và chi tiết lịch sử hình thành và mục tiêu của đảng CSVN từ 1930 cho đến nay. Hàng hàng lớp lớp thanh niên Việt Nam bị xua vào cuộc chiến gọi là "chống Mỹ cứu nước" chỉ để thỏa mãn tham vọng Cộng Sản hóa toàn cõi Việt Nam, và ngoài ra, để làm những tên lính đánh thuê trung thành cho Liên Xô và Trung Cộng.

    Trong các thập niên 1930, 1940, một mặt hô hào đoàn kết nhưng mặt khác đảng thẳng tay tận diệt mọi thành phần yêu nước, từ các chính khách, lãnh tụ đảng phái tên tuổi như Nguyễn Thế Nghiệp, Nguyễn Ngọc Sơn bị cắt cổ ở miền Bắc, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi bị giết ở miền Trung, Phan Văn Hùm, Bùi Quang Chiêu, Hồ Văn Ngà, Hồ Vĩnh Ký bị giết ở miền Nam, cho đến các bậc lãnh đạo của hai tôn giáo được khai sinh ngay trong lòng dân tộc là Cao Đài, Phật Giáo Hòa Hảo, chỉ vì họ có quan điểm đấu tranh chống Pháp khác với mục tiêu xích hóa Việt Nam của đảng Cộng Sản. Không khác gì các chế độ phong kiến bất nhân, chẳng những cá nhân họ bị giết mà con cái họ dù còn trong tuổi vị thành niên cũng không được tha như trường hợp năm người con của nhà cách mạng Bùi Quang Chiêu.

    Hôm nay, Liên Xô đã sụp đổ nhưng mối họa Trung Cộng do đảng CSVN rước về chẳng những chưa chịu ra đi mà đang tiếp tục gậm nhấm từng phần lãnh thổ Việt Nam, tàn sát và đe dọa đời sống của ngư dân vô tội. Trung Cộng là lý do chính để Việt Nam từ một quốc gia bán đảo phì nhiêu nhìn ra biển Đông bao la bát ngát trở thành là một nước nghèo nàn, chậm tiến, bị cô lập trong một vũng ao tù nước đọng không lối thoát ra đại dương.

    Cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger, trong tác phẩm mới nhất Về Trung Quốc (On China) vừa xuất bản, đã trích lại một đoạn đối thoại giữa Phạm Văn Đồng và Chu Ân Lai trong cuộc viếng thăm Trung Cộng của họ Phạm vào năm 1968. Chu Ân Lai: "Trong một thời gian dài, Trung Quốc bị Mỹ bao vây. Bây giờ Liên Xô bao vây Trung Quốc, ngoại trừ phần Việt Nam." Phạm Văn Đồng nhiệt tình đáp đúng ngay ý chủ: “Chúng tôi càng quyết tâm để đánh bại đế quốc Mỹ bất cứ nơi nào trên lãnh thổ Việt Nam." Chu Ân Lai: “Đó chính là lý do chúng tôi ủng hộ các đồng chí”. Phạm Văn Đồng phấn khởi: "Chiến thắng của chúng tôi sẽ có ảnh hưởng tích cực tại châu Á, sẽ đem lại những thành quả chưa từng thấy." Chu Ân Lai đồng ý: "Các đồng chí nên nghĩ như thế." Đó là bản chất của cuộc chiến gọi là "chống Mỹ cứu nước."

    Một lá cờ tắm máu bao thế hệ thanh niên Việt Nam đã chết chỉ vì phải đem thân làm tôi mọi, làm phên dậu châu Á cho chủ nghĩa bành trướng Trung Cộng xứng đáng được gọi là cờ tổ quốc?

    Một lá cờ được làm mục tiêu tác xạ của hải quân Trung Cộng trên biển Đông, đại diện cho một đảng chỉ biết khúm núm trước kẻ thù nhưng vô cùng tàn ác với đồng bào cùng máu mủ xứng đáng được gọi là cờ tổ quốc?

    Vượt qua để thăng tiến chính mình và đất nước

    Tôi biết, nhiều chú bác anh chị, nhất là từ miền Bắc sống sót sau cuộc chiến Việt Nam, có thân nhân, đồng đội chết dưới lá cờ đỏ sao vàng. Thân xác họ được gói trong lá cờ đó và hôm nay trên mộ họ vẫn còn cắm lá cờ đó. Tuy biết cái sai của chế độ nhưng không phải dễ dàng dứt đi được vì không ai nhẫn tâm chặt đứt cánh tay mình, cắt bỏ đi một phần xương thịt của chính mình. Một chiếc áo cũ ném đi lòng còn vương vấn đừng nói chi một người thân, đồng đội, anh em, một phần đời trai trẻ.

    Không, tôi không nghĩ các chú bác anh chị nên quên quá khứ hay giết chết đi kỷ niệm. Đúng ra, không ai có thể hay có quyền ra lịnh đó. Vượt qua không có nghĩa là quên đi nhưng biết đặt kỷ niệm, đặt quá khứ vào đúng chỗ trong một ngăn tủ riêng tư và đóng góp phần đời còn lại cho một tương lai tốt đẹp chung của con cháu mình, đất nước mình. Con người có tuổi thơ, tuổi trẻ, tuổi về chiều nhưng dân tộc thì không. Dân tộc Việt Nam bốn ngàn năm nhưng vẫn còn rất trẻ. Và một ngày, các chú bác anh chị sẽ thấy mình, giống như dân tộc, trẻ lại vì khát vọng hồn nhiên của thuở tuổi hai mươi đang chảy cùng đất nước trong giai đoạn phục hưng đầy sức sống.

    Lịch sử nhân loại cho thấy, không một chế độ độc tài nào tồn tại vĩnh viễn. Một ngày, dân tộc Việt Nam sẽ có một lá cờ tổ quốc, biểu tượng của ý chí vươn lên, tinh thần độc lập, khát vọng tự do đã được hun đúc, trui rèn trong lửa đỏ, vượt qua bao khốn khó gian lao trong suốt chiều dài lịch sử. Để sớm có ngày đó, người Việt Nam, trong cũng như ngoài nước, phải dứt khoát chọn lựa một con đường, một lối thoát cho chính mình và cho dân tộc mình. Không thể phó thác sinh mạng chín chục triệu người và tương lai giòng giống Việt cho thiểu số ăn trên ngồi trước, nắm giữ quyền lực theo kiểu cha truyền con nối và cong lưng làm tôi mọi ngoại bang. Và lối thoát duy nhất, chọn lựa duy nhất của thời đại là dân chủ.

    Trần Trung Đạo

    (Trích trong Chính Luận Trần Trung Đạo)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    23 phản hồi

    chuckn (khách viếng thăm) gửi lúc 21:50, 06/11/2014 - mã số 132646 viết:
    Dù muốn hay không cộng đồng mấy mươi triệu người đó phải được tôn trọng, lá cờ đỏ sao vàng đại diện cho họ phải được tôn trọng.

    Một lá cờ, đuọc gọi là "quốc kỳ" & "cờ tổ quốc" thì phải luôn luôn đuọc đặt ở vị trí trang trọng nhất, cao quý nhất.

    Lá cờ đỏ sao vàng, trong các buổi lễ chính thức của quốc gia, tại các cơ quan chính quyền VN cộng sản, tại tư gia các viên chức cs cao cấp , tại tư gia các đảng viên cộng sản có chức có quyền, luôn luôn bị nhà cầm quyền cộng sản VN Hồ chí Minh, bị đảng cộng sản VN Hồ chí minh, bị đảng viên cs đặt dưới lá cờ búa liềm cộng sản,

    ngay cả khi ở vị trí "nằm ngang" thì cũng là lá cờ búa liềm ở bên trái, lá cờ đỏ sao vàng ở bên phải, (nhìn từ phía người đọc), tức là lá cờ búa liềm ở phía trước, lá cờ đỏ sao vàng ở đằng sau.

    ngay cả khi ở vị trí "nằm ngang, trùng lên nhau" thì lá cờ búa liềm cũng là ở vị trí "nằm trên", lá cờ đỏ sao vàng nép mình "ở dưới"

    những điều trên cho thấy lá cờ đỏ sao vàng không có một tư cách nào để đuọc gọi là "quốc kỳ", nếu không muốn nói là lá cờ đỏ sao vàng đã chỉ có một tư cách rất hạ tiện, không thể gọi lá cờ đỏ sao vàng là "quốc kỳ" đuọc.

    Gọi lá cờ đỏ sao vàng hạ tiện như trên là "quốc kỳ", là "cờ tổ quốc" tức là làm nhục nước VN, làm nhục cả mấy chục triệu người dân VN

    Ngoại trừ các đảng viên cộng sản, tất nhiên không thấy nhục, mà còn thấy "sung sướng hãnh diện", vì gọi lá cờ đỏ sao vàng là "quốc kỳ" tức là chúng và lá cờ búa liềm của chúng, ở trên lá cờ đỏ sao vàng, ở trên đầu cả mấy chục triệu người dân VN, ở trên nước VN, cao hơn cả "tổ quốc VN"

    Ta nên sòng phẳng nếu tính theo giá máu

    Nếu số người chết vì là nạn nhân trung tính (không chống lại bằng vũ lực) của lá cờ đó > số người hy sinh vì bảo vệ lá cờ đó => lá cờ đó biểu trưng cho tội ác . Những người hy sinh cho lá cờ đó đơn giản là đã chọn sai .

    Chọn sai cũng có thể chọn lại . Nhưng cứ khăng khăng bảo vệ cái sai của mình thì ... (fill in the blank). Những tính từ tớ nghĩ được có thể sẽ gây trouble cho status còm của mình . Tớ chỉ nói đã biết nó là sai mà còn khăng khăng bảo vệ nó và không chịu từ bỏ tức là gián tiếp hoặc trực tiếp bảo vệ và xây dựng cái sai .

    Năm 37-45, cờ của nước Đức là cờ nào ? Có bao nhiêu nước công nhận lá cờ đó ? Và cũng tương tự, nhiều người Đức chết vì lá cờ đó hơn bất kỳ lá cờ nào của Đức từ đó tới giờ . Heck, nhiều người không phải quốc tịch Đức cũng đã bảo vệ bằng máu thịt của họ . Lá cờ đó ngay cả hiện nay vẫn được giương lên tại nhiều nơi trên thế giới, kể cả Mỹ . Tức là tính chính thống của nó khá hơn lá cờ đỏ (mấy) sao vàng (cũng được) hơi bị nhiều .

    Thế hiện nay cờ nào là cờ tổ quốc? Chính thống hay không phải kể đến việc bao nhiêu nước hiện nay công nhận VN và do đó công nhận cở đỏ sao vàng là cờ VN.

    Nếu kể như vậy thì rõ ráng cờ đỏ sao vàng là chính thông và là biểu tượng của nước VN hiện tại. Ngoài ra ít nhất lá cờ đỏ sao vàng đang đại diện cho mấy chục triệu người VN, những người đã chiến đấu dưới lá cờ đó. Dù muốn hay không cộng đồng mấy mươi triệu người đó phải được tôn trọng, lá cờ đỏ sao vàng đại diện cho họ phải được tôn trọng.

    Một chế độ trong một nước không mãi mãi tồn tại, và do vậy một lá cờ cũng không mãi mài là biểu tượng cho nước đó. Cờ đỏ sao vàng chắc chắn sẽ không đại diện cho VN, cho tổ quốc VN mãi mãi. Nhưng hiện nay nó đang đại diện cho người VN trong nước, cho đất nước VN, tổ quốc VN trên thế giới. Dù cho có ghét chế độ trong nước bao nhiêu đi chăng nữa thì cho đến khi VN có một chế độ mới, với một quốc kì mới, các bạn vẫn nên chấp nhận, tôn trọng cờ vàng bởi vì nó đang là cái hộ chiếu của nước VN đó.

    Để thấy rõ hơn nguồn gốc Tàu của lá cờ đỏ sao vàng, kính mời quý vị xem hình này.

    Dưới đây là hình lá cờ của Quân đoàn 25, quân đội xô-viết Trung Quốc :

    Chinese Soviet Army 25th Batallion

    Cờ có nền đỏ và ngôi sao vàng mập cùng búa liềm. Trên cờ có hai hàng chữ TÀU:

    Hàng chữ đứng từ trên xuống dưới (bên phải):

    Trung Quốc Công Nông Hồng Nhị Ngũ Quân Tam Đoàn Chiến Đấu Nhất Liên

    中 國 工 農 紅 二 五 軍 三 團 戰 鬥 一 連

    (Phải hiểu là Tiểu Đoàn Một, Trung Đoàn Ba, Quân Đoàn 25, quân đội công nông Trung Quốc Đỏ )

    Hàng chữ ngang từ phải qua trái (trên cùng):

    Dũng Cảm Thượng Tiền Diệt Địch

    勇 敢 上 前 滅 敵

    Cờ quân đội nhân dân VN do “kụ” Hồ (vốn là Thiếu tá HỒ QUANG trong Đệ bát Lộ quân của Trung Quốc) đã cóp ý lá cờ Tàu này với hình ngôi sao vàng mập trên nền cờ đỏ với hàng chữ Quyết Chiến Quyết Thắng thay cho hàng chữ Dũng Cảm Thượng Tiền Diệt Địch của TÀU.

    Văn Minh (khách viếng thăm) gửi lúc 08:18, 06/11/2014 - mã số 132581 viết:
    việc quan trọng nhất là dồn công dồn sức để làm người Việt giỏi hơn, để có thể chấn hưng dân tộc.

    Đến khi người Việt giỏi rồi, nước Việt phát triển rồi, lúc đó bàn chuyện cờ gì cũng không muộn.

    Để đạt đuọc mục đích nêu trên, phải từ bỏ ngay lá cờ đỏ.

    Tất nhiên, tự nó lá cờ chẳng làm nên tội đuọc, lá cờ chỉ là biểu tượng, thay mặt cho một tổ chức, tổ chức thế nào thì lá cờ đuọc gọi thế nấy.

    Tất nhiên lá cờ đỏ là biểu tượng cho cộng sản, tất nhiên, vì cộng sản là tội ác & độc tài toàn trị, bán nước, rước giặc Tàu vào VN, khiến đất nước suy đồi tụt hậu, do đó "tránh xa & từ bỏ lá cờ đỏ" có nghĩa là tránh xa & từ bổ cộng sản tội ác độc tài toàn trị.

    Được như vậy thì mới mong "dồn sức để làm người Việt giỏi hơn, để có thể chấn hưng dân tộc".

    Bọn cộng sản mỗi khi thi hành một tội ác "dâng lên bác", từ ám sát & mổ bụng một cá nhân bất đồng chính kiến như "bộ trưởng" đồ tẻ Võ NGuyên Giáp từng làm, cho đến tội ác "giải phóng", cho đến tội ác "xây dựng chủ nghĩa xã hội", cho đến tội phản quốc rước giặc tàu vào VN, cắt đất VN dâng cho giăc tàu, thường không quên phất cao lá cờ đỏ & tung hô danh tự hồ chí minh

    lá cờ chỉ là biểu tượng, thay mặt cho một tổ chức, tổ chức thế nào thì lá cờ đuọc gọi thế nấy.

    Hồ chí Minh, tổ chức cộng sản, thủ phạm của những hành động bán nước & phản quốc, đi ngược lại quyền lợi quốc gia, thủ phạm của nhũng tội ác khủng khiếp "trời không dung đất không tha", thảm sát hàng triệu, hàng triệu người VN, xô đây đât nước vào hoang tàn, tụt hậu,

    vì thế lá cờ đỏ, biểu tượng cho cộng sản, biểu tuọng cho hồ chí minh với những hành động tội ác, phản quốc, bán nước, phải được/bị gọi là lá cờ tội ác, là lá cờ phản quốc, là lá cờ bán nước, phải tránh xa, từ bỏ để có thể "dồn sức để làm người Việt giỏi hơn, để có thể chấn hưng dân tộc"

    Bạn đọc "quoc" đề cập qua khía cạnh thẩm mỹ:

    Trích dẫn:
    Không bàn về 'ý nghĩa lịch sử', vì nghe đã quá nhiều, nếu chỉ xét riêng về khía cạnh cảm nhận thẩm mỹ, cũng không kém phần quan trọng đối với một biểu tượng, thì cờ vàng đẹp hơn, rực rỡ hơn, 'dễ sử dụng' (utility) hơn so với cờ đỏ.

    Trong giới hạn khả kiến, thì quang phổ 7 sắc ánh sáng tuần tự Đỏ - Cam - Vàng - Lục - Lam - Chàm - Tím. Màu Lục trung hòa nhất, nên đa phần cây cỏ đã chọn cho chúng sắc thiên nhiên này. Bên trái Lục là nhóm màu Dương, bên phải là nhóm Âm.

    Đỏ là màu cực Dương, Tím cực Âm. Màu cờ nên Dương để gây phấn chấn tinh thần, tích cực, năng động, sáng sủa...nhưng đừng quá cực đoan (đầu mối) chọn Đỏ rực làm nền. Màu Đỏ gây căng thẳng thần kinh, tâm thần kích động, hiếu chiến hiếu sát, manh động mù quáng...Vật cực tắc phản, Dương cực Âm sinh, nên sau cơn cuồng động lại chuyển thành trầm uất bất lực...

    Người Tây Ban Nha đã dùng vải Đỏ để kích thích loài bò tót lao vào, người CS đã dùng màu Đỏ để kích động tinh thần cuồng sát bản năng.

    Các BS Tâm Thần đã làm thí nghiệm, dùng một ngọn đèn Đỏ rọi lâu vào thái dương một bệnh nhân trong lúc ngủ, tỉnh dậy bệnh nhân cho biết mình vừa trải qua ác mộng bị bỏng trong một đám cháy. Màu Đỏ gây cảm giác Nóng, phản ứng cơ thể sinh lý gây đổ mồ hôi.

    Người ta cũng đã thử nghiệm, thắp sáng một công xưởng bằng toàn đèn Đỏ, 2 giờ sau, công nhân nổi loạn ẩu đả nhau bằng kìm búa... Trong khi dùng ánh sáng xanh nhạt, công nhân rất ôn hòa vui vẻ.

    Khoa vật lý trị liệu dùng đèn Đỏ, rọi lâu vào vùng đau nhức trong các chứng bệnh thuộc hệ cơ - xương khớp: tăng cường tuần hoàn nhằm giải tỏa ách tắc ứ đọng độc tố tại chỗ. Nhìn góc khác, đó chính dùng sắc Đỏ để làm "sôi máu".

    Màu Vàng, tuy thuộc nhóm Dương, nhưng liền kề Lục, nên tích cực vừa phải, không cực đoan nên tình chí ôn hòa, lại không sợ nạn "tắc phản, tắc biến" qua chiều Âm tính ảm đạm ngược lại. Nó vừa đủ sáng sủa mà không chói chang gay gắt. Nó tượng trưng cho Đất, Mẹ (hành Thổ). Là nơi cho vạn vật quy về (vạn vật quy thổ) nên hay nói gộp là "đất mẹ". Đất mẹ không từ chối bất cứ cuộc trở về nào của muôn con "sinh ký tử quy". Đất bao dung vào lòng mọi bẩn dơ cấu trược, là chỗ cho bụi trần ai lắng đọng, là nơi bám rễ cho mọi cuộc sinh tồn...

    Màu Vàng cao quý, là Dương cận trung tâm mọi màu (lẽ ra Lục là trung tâm, nhưng vì là điểm giữa tuyệt đối nên bất động). Xưa kia quân chủ dành riêng cho hoàng tộc, làm nơi thiên hạ chầu về. Nay thời dân chủ, dân chúng là trung tâm chính trị thay cho vua quân chủ, chọn sắc Vàng làm nền quốc kỳ là vẹn tình vẹn lý, thuận thiên lý hợp nhân tâm.

    Không bàn về 'ý nghĩa lịch sử', vì nghe đã quá nhiều, nếu chỉ xét riêng về khía cạnh cảm nhận thẩm mỹ, cũng không kém phần quan trọng đối với một biểu tượng, thì cờ vàng đẹp hơn, rực rỡ hơn, 'dễ sử dụng' (utility) hơn so với cờ đỏ. Thử xem một vài hình ảnh thực tế để dễ hình dung :)

    Văn Minh viết:
    TQVN viết:
    Đoạn đầu của bài nầy tác giả biết bỏ cụm từ cờ tổ quốc trong ngoặc kép. Sau đó tác giả dẫn chứng rất nhiều nước trên thế giới khi chế độ chính trị hay triều đại cầm quyền sụp đổ hay bị thay thế thì quốc kỳ, tức lá cờ biểu tượng cho chế độ hay triều đại đó đều bị thay thế hay bị vứt đi. Thế thì nếu gọi một lá cờ nào đó là "cờ tổ quốc" thì khi lá cờ đó (tức "cờ tổ quốc") bị vứt đi thì "tổ quốc" có vứt theo không? ? ? ! ! !

    ......

    Trần Trung Đạo viết thế mà cũng tự xưng là "Chính Đạo". Chuyện quan trọng không bàn, đi bàn những chuyện râu ria chẳng liên quan gì.

    Cờ vàng cờ đỏ của ai bây giờ cứ để những người đó giữ. Tôn vinh thái quá cờ nào cũng chỉ khiến người Việt thêm mất công mất sức chia rẽ, tranh luận. Trong khi việc quan trọng nhất là dồn công dồn sức để làm người Việt giỏi hơn, để có thể chấn hưng dân tộc.

    Đến khi người Việt giỏi rồi, nước Việt phát triển rồi, lúc đó bàn chuyện cờ gì cũng không muộn.

    Đó là những lời từ lý trí. Còn từ cảm nhận cá nhân thì tôi cho rằng cờ Vàng 20 năm nữa sẽ chẳng còn ai nhớ. Nó là lá cờ của chia rẽ, lệ thuộc và thất bại, trong suốt lịch sử của nó.

    Cờ đỏ sao vàng, người ta còn chạy lẹ hơn nữa, bỏ của chạy lấy người, gồng gánh nhau mà chạy cả triệu người từ bắc vào nam năm 1954, tưởng là yên, chạy nữa 1975, lại cả triệu người, nhưng kỳ này hơi bị đau, hàng trăm ngàn người bỏ mạng trên biển, hãy đọc bài chủ Ca sĩ Don Hồ - Thảm cảnh của cả một đất nước, của cả một dân tộc…

    Sao ơi là sao, sao thì phải sáng, sao mày vàng đỏ tắc kè, tai hoạ cho cả một dân tộc, không thoái nổi nó sao vàng.

    Dân Luận ơi, sao còm tôi bị kiểm duyệt hoài à, tự xét mà cũng không sao hiểu mình phạm nguyên tắc gì. Cứ vài còm hiện ngay, là đến dăm bảy lượt bị chờ.

    Vừa tối qua 5/11, tôi gửi còm lúc 21:34 - mã số 132557:

    "Vùng non cao ngất khí thiêng tưng bừng một sáng mùa xuân mới,
    Tiếng reo vang theo cùng hơi gió dần xa vời,
    Vầng ô lên sương tan mờ trong mây núi,
    Bóng quân đi theo tiếng chiêng oai hùng rơi...
    Nước non Lam sơn...Nước non Lam sơn...
    Bóng cờ bay phấp phới.
    Khắp nơi cờ vàng...khắp nơi cờ vàng
    Muôn hồn quân Nam!"

    Đó là nguyên văn ca từ bài đồng ca "Nước non Lam sơn" có từ 6-7 chục năm rồi, người lớn tuổi Bắc Nam đều biết. Và liền sau đó, sáng nay gửi còm, bị đưa vào chế độ kiểm duyệt?

    Dù sao, thì vẫn cảm ơn Diễn đàn DL bấy lâu cho tôi ăn nói.

    TQVN viết:
    Đoạn đầu của bài nầy tác giả biết bỏ cụm từ cờ tổ quốc trong ngoặc kép. Sau đó tác giả dẫn chứng rất nhiều nước trên thế giới khi chế độ chính trị hay triều đại cầm quyền sụp đổ hay bị thay thế thì quốc kỳ, tức lá cờ biểu tượng cho chế độ hay triều đại đó đều bị thay thế hay bị vứt đi. Thế thì nếu gọi một lá cờ nào đó là "cờ tổ quốc" thì khi lá cờ đó (tức "cờ tổ quốc") bị vứt đi thì "tổ quốc" có vứt theo không? ? ? ! ! !

    ......

    Trần Trung Đạo viết thế mà cũng tự xưng là "Chính Đạo". Chuyện quan trọng không bàn, đi bàn những chuyện râu ria chẳng liên quan gì.

    Cờ vàng cờ đỏ của ai bây giờ cứ để những người đó giữ. Tôn vinh thái quá cờ nào cũng chỉ khiến người Việt thêm mất công mất sức chia rẽ, tranh luận. Trong khi việc quan trọng nhất là dồn công dồn sức để làm người Việt giỏi hơn, để có thể chấn hưng dân tộc.

    Đến khi người Việt giỏi rồi, nước Việt phát triển rồi, lúc đó bàn chuyện cờ gì cũng không muộn.

    Đó là những lời từ lý trí. Còn từ cảm nhận cá nhân thì tôi cho rằng cờ Vàng 20 năm nữa sẽ chẳng còn ai nhớ. Nó là lá cờ của chia rẽ, lệ thuộc và thất bại, trong suốt lịch sử của nó.

    Khách Kẹt Đường viết:
    Sau đây là ý kiến của độc giả Tân CHLBÐ (một người Việt ở Đức) về “Lá cờ thống nhất cho phong trào dân chủ hiện nay”:...
    Tân CHLBÐ viết:
    Tương tự như vậy, Cờ chính thống từ xưa của Bungarie ba màu (Xanh, vàng, đỏ), bị đảng cộng Sản Bungarie thay thế, tương tự như Dông Ðức, Ðảng CS Bungarie cho vào thêm một biểu tượng của đảng Cộng Sản nằm ở giửa lá cờ. khi dân chúng lật đổ vợ chồng độc tài Scusescu, lá cờ tranh đấu của họ là lá cờ chính thống, sau khi cắt bỏ biểu tượng CS ở giữa cờ. Thành ra cờ có lổ hổng ở giửa...

    Đây có lẻ là câu chuyện cũa Romania chớ không phải Bulgaria:


    State flag of the Socialist Republic of Romania (1965–1989)


    Flag of the anti-Ceauşescu protesters during the Romanian Revolution of 1989, with the coat of arms of the RSR cut out
    (Flag of Romania-Wikipedia)

    Câu trả lời dứt khoát là KHÔNG. Nếu có cái gọi là “lá cờ Tổ quốc” (mà nhiều bạn đã nêu ý kiến rằng đây là một khái niệm SAI), thì lá cờ này TỐI THIỂU phải mang tính lịch sử VN và các biểu tư ợng ĐẶC THÙ của Tổ quốc, Đất nước và Con người VN. Nhưng rõ ràng là lá cờ đỏ sao vàng không thỏa mãn các điều kiện này.

    Lá cờ đỏ sao vàng có nguồn gốc là lá cờ của phong trào CS ở Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến bên TÀU, mang màu sắc (ĐỎ) và biểu tượng (SAO VÀNG) của Cộng sản quốc tế, đặc biệt là CS Trung Quốc. Nó được ĐCSVN đem về VN, trước tiên là sử dụng như lá cờ Đảng (tức là Đảng kỳ), về sau đổi thành Cờ nước (tức là Quốc kỳ) của VNDCCH và sau năm 1976, của CHXHCNVN.

    Kính mời quý vị vào đây mà xem coi ngôi sao vàng có phải lấy từ cờ Tàu hay không:

    Hình Chinese Soviet Republic War Flag [www.crwflags.com] của David Martucci ( David Martucci, 1997-February-25)

    The Chinese Soviet Republic was the first communist controlled government in China. It was proclaimed 3 January 1932 in Kiangsi and was overthrown by Chiang Kai-shek on 10 November 1934. The Chinese Communist Party adopted their own War Flag in 1935, which was red bearing a large 5-pointed white star in the center upon which was a *black* hammer and sickle of the Russian-soviet type. It was abandoned in late 1937 when the communists joined with the nationalists to fight the Japanese. I am not aware that the Communist Party of China (CPC) adopted any other distinctive flags subsequent to WWII and 1949. The Chinese Red Army, on the other hand adopted a red banner with a single yellow star in the canton after the Japanese defeat, during the struggle for control of China with the Nationalists. I am not sure when, but at some point, and I think it was after 1949, the numerals 8 and 1 were added to the army flag, standing for the date of its founding, 1 August 1928.

    Xin lưu ý câu sau đây:

    The Chinese Red Army, on the other hand adopted a red banner with a single yellow star = Hồng quân Trung quốc, mặt khác, đã chọn lá cờ đỏ với chỉ một ngôi sao vàng (làm cờ quân đội)!!!

    Nói theo lối người bình dân Nam bộ hay nói lái như sau: Cờ đỏ = Cò đở; sao dzàng = sang giàu. Việc gì hễ có Cò (giúp) đỡ, (thì được) sang giàu

    tân viết:
    Câu trả lời:

    Cờ đỏ sao vàng là cờ tổ cuốc.

    Treo ở ngọn cây, gió vi vu, cờ phất phất, chim cuốc (cút ) thấy vui đến trụ, cứ thế đảng quăng lướt, vặt lông.

    tân viết:
    Câu trả lời:

    Cờ đỏ sao vàng là cờ tổ cuốc.

    Cờ đỏ sao vàng là cờ tổ quốc xã hội chủ nghĩa
    Tất nhiên cái "tổ quốc xã hội chủ nghĩa" chưa bao giờ, không bao giờ là Việt nam, chưa bao giờ, không bao giờ là Tổ quốc Việt nam

    “Đầu voi phất ngọn cờ vàng, Chị em nương tử thay quyền tướng quân.”?

    Đầu voi phất ngọn cờ vàng,
    Sơn thôn mấy cõi chiến trường xông pha
    Chông gai một cuộc quan hà,
    Dù khi chiến tử còn là hiển linh

    (Đại Nam quốc sử diễn ca-Phạm Đình Toái và Lê Ngô Cát)

    "Vùng non cao ngất khí thiêng tưng bừng một sáng mùa xuân mới,
    Tiếng reo vang theo cùng hơi gió dần xa vời,
    Vầng ô lên sương tan mờ trong mây núi,
    Bóng quân đi theo tiếng chiêng oai hùng rơi...

    Nước non Lam sơn...Nước non Lam sơn...
    Bóng cờ bay phấp phới.
    Khắp nơi cờ vàng...khắp nơi cờ vàng

    Muôn hồn quân Nam!"

    Cờ đỏ sao vàng là cờ Tổ quốc Xã Hội Chủ Nghĩa, Việt Nam chỉ là một phần của Tổ quốc Xã Hội Chủ Nghĩa, không phải là toàn bộ Tổ quốc Xã Hội Chủ Nghĩa, và Thành Đô cùng với bản công hàm mang tên Thủ tướng vĩ đại Phạm Văn Đồng là những cách thể hiện cao quý tình yêu Tổ quốc Xã Hội Chủ Nghĩa bằng văn bản .

    Trong chiến tranh VN, súng ống, đạn bom là của các cường quốc Mỹ, Liên xô, Trung cộng còn máu thịt là của VN. Biết bao thanh niên trai tráng đã chết bên cạnh những cây AK47 hay những cây M16. Sung sướng gì, tự hào gì khi dân tộc Việt bị máu đổ thịt rơi, nhà cửa đường sá cầu cống bị tàn phá? Khi sinh lực đất nước bị hủy diệt, lòng người ly tán, căm thù nhau? Để đến bây giờ VN suy yếu, run sợ đến nỗi phải nín miệng, làm thinh một cách bỉ ổi trước những lời nói xấc xược và hành động ngang ngược của bọn Tàu cộng. Ôi! Thời hùng mạnh, oanh liệt của Lý Thường Kiệt phá Tống, Trần Hưng Đạo đánh bại quân Nguyên, Quang Trung đại phá quân Thanh chỉ là quá khứ còn lưu trên sử sách. Còn bây giờ một VN phải ngậm bồ hòn :"4 tốt và 16 chữ vàng" làm ngọt để sống trong sự ức hiếp thường trực từ bọn đại hán bá quyền.

    Sau đây là ý kiến của độc giả Tân CHLBÐ (một người Việt ở Đức) về “Lá cờ thống nhất cho phong trào dân chủ hiện nay” :

    Trích : “Tớ không muốn nói nhiều về hai lá cờ hiện tại.... Cờ vàng và cờ đỏ... vì chỉ vô ích phí thời giờ thôi... vì chưa thể giải quyết được gì, vì đó là quyền của 83, 84, 85... triệu dân VN sau này, khi đất nước VN tự do Dân Chủ thật sự.

    Nói về cờ, thì trên thế giới này, khi chế độ độc tài sụp đổ ... khi thể chế tự do dân chủ tạo dựng ... quốc dân họ đều có, và chọn màu cờ khác.

    Trong thế kỷ đã qua, những chế độ độc tài, đảng trị, từ phát Xít, Quốc Xã, cho đến Cộng Sản... khi đi vào sọt rác của Lịch sử, lá cờ tiêu biểu cho chế độ độc tài đó đều bị vứt bỏ.... họ lấy lại lá cờ cũ của Ðất nước, dù đã vắng bóng gần trăm năm, hay dù đã vắng bóng qua hai ba thế hệ ... đã sinh ra và lớn lên trong chế độ độc tài, và chỉ biết lá cờ của chế độ độc tài đó, không biết lá cờ nguyên thủy của tổ quốc họ xa xưa. Dù là lá cờ nguyên thủy đó được phát sinh từ chế độ Vương triều, hoàng gia, vua chúa đi nữa mà kẻ độc tài hay Cộng sản kết án là "chế độ phong kiến, xấu xa, tồi tệ".

    Lịch sử đã chứng minh tại Nga, cờ Ba màu của Nga bây giờ, là lá cờ đã vắng bóng 72 năm ( gần ba thế hệ ). Mặc dầu ba thế hệ đó đã sinh và lớn lên trong chế độ cờ đỏ buá liềm...và bị nhồi nặng ..chỉ biết cờ đỏ. Vì lá cờ ba màu của Nước NGA bây giờ là lá cờ có sự CHÍNH THỐNG, vì nó có chủ quyền, vì đất nước lúc đó (trước 1918) đã có CHỦ NHÂN thật sự, chứ không phải vô chủ, dù rằng thể chế lúc đó là vương triều... (xấu tốt của vương triều xin miễn bàn). Nó chỉ bị mất và bị thay thế khi bị cộng Sản Nga cướp chính quyền. Cờ Nga chính thống trở lại làm quốc kỳ NGA hậu Cộng Sản vẫn là điều hợp lý.

    Lịch sử Ðức cũng chứng minh tương tự như vậy, khi lá cờ của Cộng Hoà Liên Bang Ðức bây giờ (Ðen, Ðỏ, Vàng) là lá cờ của của nước Ðức trước khi Ðảng Ðức Quốc Xã lên nắm chính quyền. Lá cờ Ðen Ðỏ Vàng của Ðức đã tung bay từ thời các vua đức trị vì, và vẫn bay mãi cho đến năm 1932, mặc dù vua Ðức đã thoái vị vì thua trận sau đệ nhất thế chiến. Ðến khi Ðảng Quốc Gia Xã Hội (NSDP) tức Ðức Quốc Xã Hitler nắm quyền, đã thay thế Quốc Kỳ Ðức, Quốc kỳ mới là cờ Ðảng NSDP (màu đỏ và chữ Vạn nằm nghiên). Tức cờ Ðức Quốc Xã. Sau khi Ðức thua trận đệ nhị thế chiến, Quốc Kỳ Ðức trở lại sự chính thống của nó là Ba màu (Ðen, Ðỏ, Vàng). Và cờ Ðảng của Hitler bị ném đi vào sọt rác vì sự "tiếm quyền" (chiếm quyền của nó).

    Trong thời nước Ðức bị chia Hai, Quốc gia và cộng Sản... Cộng Sản Ðông Ðức thì khôn ngoan hơn, cũng dùng cờ giống như cờ của Tây Ðức, nhưng thêm vào giữa cờ biểu tượng nhánh luá, cùng lưởi liềm, kèm theo cái Compass (vật dụng để vẽ hình tròn)...để cố tạo ra sự CHÍNH THỐNG của nó ...nhưng khi dân Đông Đức nổi dậy đòi Tự Do Dân Chủ, họ vác và treo "cờ chính thống của đất nước", bằng cách loại bỏ những biểu tượng trên của chế độ CS Đông Đức bằng cách cắt bỏ hay đục bỏ ...và bức tường Bá linh sụp đổ.

    Tương tự như vậy, Cờ chính thống từ xưa của Bungarie ba màu (Xanh, vàng, đỏ), bị đảng cộng Sản Bungarie thay thế, tương tự như Dông Ðức, Ðảng CS Bungarie cho vào thêm một biểu tượng của đảng Cộng Sản nằm ở giửa lá cờ. khi dân chúng lật đổ vợ chồng độc tài Scusescu, lá cờ tranh đấu của họ là lá cờ chính thống, sau khi cắt bỏ biểu tượng CS ở giữa cờ. Thành ra cờ có lổ hổng ở giửa...

    Gần đây nhất, Irak, lá cờ hiện tay vẫn là lá cờ có từ khi lập quốc Irak, dù trải qua bao nhiêu chế độ, từ thuộc điạ cho đến vương triều, cho đến chế độ độc tài Sadam Hussein, lá cờ không thay đổi... lá cớ đó không phải của chế độ độc tài Sadam Hussein... dù chế độ đã bị lật đổ ... chính quyền mới muốn thay đổi lá cờ khác cũng không thể làm được...dù đã công bố lá cờ mới, nhưng không thay được vì lẽ Thiếu sự Chính thống.

    Vì vậy sự "CHÍNH THỐNG" của lá cờ rất quan trọng. Khi nó đã là lá cờ của đất nước từ xưa, dù qua bất cứ triều đại nào, dù có đổi chủ vương triều bao nhiêu lần đi nữa, dù triều đại đó xấu hay tốt đi nữa ... lá cờ vẫn không thay đổi, vì chủ của nó, chủ của đất nước vẫn là người dân, chứ không phải của đảng đang nắm quyền.

    Trở lại Vietnam, phải thực tế mà nói là từ ngàn xưa, từ thời lập quốc .... màu Vàng là biểu tượng của dân tộc... chứ không phải màu đỏ. Ngay cả các cuộc nổi dây chống triều đình hà khắc, dân cũng dùng cờ vàng ... mà triều đình phong kiến gọi họ là Giặc Cờ Vàng ...các vương triều có thay đổi thật, nhưng ViêtNam vẫn là đất nước có Chủ Nhân. Cho đến thời kỳ thuộc địa cũng vậy... chủ nhân của đất nước vẫn là nhân dân, đất nước vẫn có triều đình.. chứ không phải vô chủ, vô chính quyền ...qua những thời kỳ, biến đổi, cờ vàng biến đổi dần thành cờ vàng ba sọc đỏ như ngày nay. Chúng ta không thể chối bỏ sự chính thống của nó ..từ vương triều cho đến thời kỳ thuộc địa, hay chế độ dân cử .... cho dù những chính thể do bất cứ ai nắm quyền, nào đi nữa, dù xấu tốt, xấu đẹp đi nữa, thì lá cờ nền vàng vẫn là lá cờ của tổ quốc Vietnam... nó không phải là của riêng của kẻ cầm quyền, và không thể đồng hoá nó với kẻ cầm quyền.

    Chế độ CSVN hiện tay thì rất thích "đồng hoá việc trên" ... như việc đồng hoá "yêu XHCN là yêu đất nước, yêu đảng là yêu đất nước" để dể dàng kết tội kẻ chống lại.

    Xét về cở đỏ, thì sự chính thống không có, tiên đoán về hậu vận nó, thì không mấy tốt cho nó, sẽ chẳng khác gì lá cờ của Liên Bang Sô Viết, hay của Ðức Quốc Xã khi xưa ..khi đất nước tự do dân chủ đa đảng thật sự. Vấn đề đó chỉ có thể sớm hay muộn mà thôi.

    Chỉ riêng có vấn đề là lá cờ vàng, lá cờ có tính chính thống chắc chắn sẽ bay mãi cả ngàn năm tại nước ngoài, tại năm châu..(cho dù sau này nước việt nam mới, có lá cờ mới cho tổ quốc tự do dân chủ) khi dòng máu việt vẫn còn ở quả địa cầu này... nhất là tại Hoa Kỳ ... khi nó đã được ghi vào luật của tiểu bang và thành phố.

    Sự khúc mắc, đau thương trong những thời kỳ cờ đỏ hay cờ vàng, chiến tranh, tan nát, tang thương, đến từ kẻ cầm quyền, và kẻ tiếm quyền....hay hay dở bởi kẻ cầm quyền chứ không phải từ lá cờ.

    Nhưng phải thú thật, cờ đỏ có tính cách "vong bản, và tiếm quyền" nhiều hơn cả !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! vì khi có nó, đất nước đã có Chủ rồi, chứ không phải là rừng hoang Pắc Pó, suối Lê Nin.”(hết trích)

    Đoạn đầu của bài nầy tác giả biết bỏ cụm từ cờ tổ quốc trong ngoặc kép. Sau đó tác giả dẫn chứng rất nhiều nước trên thế giới khi chế độ chính trị hay triều đại cầm quyền sụp đổ hay bị thay thế thì quốc kỳ, tức lá cờ biểu tượng cho chế độ hay triều đại đó đều bị thay thế hay bị vứt đi. Thế thì nếu gọi một lá cờ nào đó là "cờ tổ quốc" thì khi lá cờ đó (tức "cờ tổ quốc") bị vứt đi thì "tổ quốc" có vứt theo không? ? ? ! ! !

    Lấy thí dụ điển hình lịch sử Tổ quốc Việt Nam đã qua nhiều triều đại, hầu như mỗi triều đại có cờ khác nhau biểu tượng cho triều đại đó, chẳng lẽ các cờ đó đều gọi là "cờ tổ quốc" cả sao ? ? ? Tôi chỉ nghe cụm từ "cờ tổ quốc" sau năm 1975 khi ĐCSVN nhuộm đỏ cả đất nước Việt Nam nhằm mục đích đánh đồng cờ đỏ sao vàng là tổ quốc, khi thấy cờ đỏ sao vào là nghĩ đến tổ quốc, một cụm từ thiêng liêng dễ khơi dậy lòng dạt dào yêu nước, yêu dân tộc, yêu tổ quốc và yêu luôn cờ đỏ! Ở miền Nam Việt Nam trước 1975 tôi chỉ nghe gọi cờ vàng ba sọc đỏ là quốc kỳ VNCH.