Phó Ngoáy - Cháy nhà mới ra mặt chuột

  • Bởi Admin
    05/11/2014
    1 phản hồi

    Phó Ngoáy

    Báo Nông nghiệp VN (NNVN) đưa tin: Trong phiên họp quốc hội chiều 31/10/2014, đại biểu QH thành phố Sài Gòn, Đỗ Văn Đương, đã làm nóng nghị trường bằng bài phát biểu, bằng việc nêu ra những bất cập do bộ máy công quyền quá cồng kềnh và gây lãng phí thất thoát tiền thuế của dân rất lớn. Ông chỉ rõ việc bộ máy nhà nước đã cồng kềnh lại kém hiệu quả, vẫn cái tình trạng dư thừa 1/3 công chức, sáng cắp ô đi, tối cắp ô về là ăn cắp, là bóc lột dân, dân không nói ra, nhưng rồi dân cũng không thể chịu được.

    Chỉ cần ông nêu ra mấy giải pháp chấn chỉnh, chỉnh đốn lại, là thừa sức có hàng trăm ngàn tỉ đồng, để tăng lương theo lô trình. Như tăng cường chống thất thu thuế, giảm chi 5-10% cho hội nghị, hội thảo, đi nước ngoài, thu hồi tiền thanh tra kiểm tra v.v... Sơ sơ như vậy, người ta cũng thấy sự lãng phí ghê gớm như thế nào.

    Nhưng chưa phải là hết, để làm rõ những vấn đề ông Đương nêu lên, một số đại biểu đã gián tiếp bạch hóa con số công chức nhà nước. Ông Trần Đình Nhã (Thừa Thiến-Huế) nêu lên con số 139.000 đơn vị hành chính sự nghiệp, tuy ông chỉ phản ánh sự bất cập về cấp phó đã cho thấy con số các ông phó này ngốn của tiền dân cũng đã hơn 4.000 tỉ đồng (nếu chi cho mỗi phó 30 triệu/năm), con số này còn kéo dài hơn nữa, vì thường 1 đơn vị hành chính có 2 cấp phó trở lên, còn 3, 4 cấp phó là chuyện thường, thậm chí có bộ, sở đến 5 cấp phó. Không chỉ đồng tình với ĐB Nhã, ông Lê Nam (Thanh Hóa) còn nêu, không chỉ cồng kềnh, mà bộ máy song trùng (đảng và chính quyền) cũng đã ra sức ngốn của dân không biết cơ man nào mà kể, thôi thì bí thư lại có chủ tịch, ban tổ chức lại có sở nội vụ, Ban nội vụ lại có thanh tra NN v.v... Phần cuối bài báo nêu lên việc tăng lương cho người lạo động, một việc xem chừng "tiến thoái lưỡng nan" trước bài toán ngân sách đang bị thâm hụt trầm trọng, do nền kinh tế yếu kém và nợ nước ngoài gây lên.

    Bình luận: Qua những con số của các ông nghị đưa ra, lần đầu tiên người ta thấy bài báo của một tờ báo quốc doanh, dám dùng từ ngữ mạnh mẽ, như "bóc lột dân", "người ta sắp chết rồi, khổ quá rồi" để chỉ những người hưởng lương thấp và đặc biệt có qua kênh nghị viện, dư luận mới biết được con số 139.000 đơn vị hành chính, sự nghiệp, cũng đồng nghĩa với 139.000 trụ sở công quyền, mà trong đó có ít nhất 20 ông quan, nhiều nhất có tới hàng trăm "công bộc" của dân. Vậy thì nhẩm tính, bình quân có 30 quan/ ĐV, thì sơ sơ cũng có tới 4 triệu quan lớn đang đè đàu cưỡi cổ dân đen. Ấy là chưa kể các nhân viên, viên chức, sĩ quan thuộc an ninh quốc phòng, cũng ngót nghét con số 2 triệu. Vị chi có tới hơn 6 triệu ông quan nhà nước, mang đủ các sắc phục ăn lương ngân sách.

    Ngoài việc hưởng lương chính( nhưng thực ra là phụ, chỉ đủ tiêu xài vặt vãnh), còn kèm theo những bổng lộc ngút ngàn, như điện thoại xài không mất tiền, phòng ốc trụ sở khang trang, với trang thiết bị văn phòng toàn xịn.

    Mỗi quan có hạng được cấp riêng xe, toàn xe đời mới tùy theo cấp bậc của quan để theo đó mà tậu xe theo hạn mức, quan cấp huyện thị, cho tới quan sở quan tỉnh, quan triều đình, quan BCT, quan tứ trụ v.v... rối rắm, lắm hạng xe ra phết. Nhưng xe mèng nhất cũng không dưới 600 triệu (khoảng 30 ngàn đô) tầm tầm thì Camry 2.0 trở lên, đỉnh là quan triều định thì xài Lexur, hay Mẹc, Audi, cùng với các chế độ đi theo xe, như tài xế, xăng dầu, phí đang kiểm, phí đường v.v...

    Nhưng đó mới là phần nổi, còn các xếp, các quan, viên chức v.v... nhắm đến khoản "lậu" mới là chính, đây mới là lẽ sống ở đời, là mục tiêu phần đấu, là tương lai huy hoàng. Chẳng thế mà người ta đua nhau bỏ ra 2-3 trăm triệu để chạy "biên chế" cũng là để đầu tư đến khoản "LẬU" thơm tho hậu hĩnh này.

    Rồi từ chuyện này, người ta đang bàn đến việc tăng lương, cho các ông bà viên chức có hệ số lương từ 3.0 trở xuống, vì "người ta khổ quá rồi, sắp chết cả rồi" nghe có vẻ hề quá, kịch quá. Vì ngoài đời, hay báo chí chưa bao giờ nêu lên sự viêc nào, phản ánh về nỗi thống khổ của kẻ ăn lương. Thấp hèn, bèo bọt nhất là nhân viên WC môi trường, quét rác, dọn cống, cũng phải có đôi ba chục triệu lót tay mới được nhân vào làm, thì tôi không hiểu còn có đối tượng nào thấp hơn nữa để mà sắp chết đói không. Thưa các ông nghị khả kính. Có một điều cũng xin cám ơn các ông, nhờ các ông mà người dân gần biết được con số gần đúng mà các ông nêu ra, cũng làm dân hả dạ mát lòng lắm lắm, vì tuy là nước mắt cá sấu, nhưng chí ít nó cũng rơi ra vì dân.

    Kết luận: Các cụ xưa có câu "Cháy nhà mới ra mặt chuột". Thảo nào vì phải nuôi chuột nhiều quá, hơn 6 triệu con chuột ăn (chiếm tới 40% cộng với gần 30% chi an ninh quốc phòng) tiền thuế dân, lên các ngài phải xập xí xập ngầu, lồng ghép tiền an ninh quốc phòng với chi thường xuyên cho dân đỡ kêu trời, xót xa. Phải chăng vua chuột bóng gió rằng "sợ ném lũ chuột này thì cái lọ quí chế độ cũng vỡ theo"!!! Dám lắm, tinh giảm số chuột thừa đã là khó, chứ đừng nghĩ đến việc ném. Hãy chờ đấy!

    Hà Lội, ngày 4/11/2014
    Phó Ngoáy

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phó Ngoáy viết: "tuy ông chỉ phản ánh sự BẤT CẬP về cấp phó đã cho thấy con số các ông phó này ngốn của tiền dân cũng đã hơn 4.000 tỉ đồng (nếu chi cho mỗi phó 30 triệu/năm), con số này còn kéo dài hơn nữa, vì thường 1 đơn vị hành chính có 2 cấp phó trở lên, còn 3, 4 cấp phó là chuyện thường, thậm chí có bộ, sở đến 5 cấp phó."
    BẤT CẬP là thiếu (không đủ). Thiếu mà còn nhiều như trên "thậm chí có bộ, sở đến 5 cấp phó" thì bao nhiêu mới là đủ?
    Có lẽ tác giả muốn nói: "tuy ông chỉ phản ánh sự LẠM PHÁT về cấp phó đã cho thấy con số các ông phó này ngốn của tiền dân cũng đã hơn 4.000 tỉ đồng..." THÌ ĐÚNG NGHĨA HƠN.
    Một người Singapore làm việc bằng 15 người mình, ta có tuyển người làm một việc như thế thì là biện pháp giải quyết nạn thất nghiệp tốt nhất rồi còn gì!!! Nay Bộ chính trị có 15 cụ, nếu làm như Singapore, chỉ cần mỗi một cụ, còn giảm đi 14 cụ thì một là các cụ tha hồ mà phang nhau, hai là biết bố trí cho 14 cụ làm việc gì?
    Nhiều cơ quan nhận COCC vào làm cảnh, còn có nhiều phó thì thành toàn Phó Ngang.