Góc nhìn giới trẻ: Mắt Đời - Giải Pháp? Dễ như ăn cháo!

  • Bởi Mắt Bão
    02/11/2014
    3 phản hồi

    Mắt Đời

    Vấn đề mà tôi viết trong bài này có thể gây nhiều tranh cãi, có thể có người bảo là vượt quá sự hiểu biết của tôi nhưng thôi thì cứ viết, viết để phá bỏ một tượng đài đã cũ và xây lên một tượng đài to lớn hơn.

    Nếu có người hỏi bạn: “Là một người Việt Nam thì điều gì khiến bạn tự hào về dân tộc mình?” Không khó để chúng ta biết được câu trả lời đó: “Dân tộc tôi là một dân tộc kiên cường và bất khuất, dành được độc lập sau ngàn năm bắc thuộc, 3 lần thắng quân Nguyên, biết bao lần thắng quân xăm lược phương bắc, chiến thắng quân Pháp ở Điện Biên Phủ gây chấn động thế giới, chiến thắng cường quốc số 1 thế giới là Mỹ…” Nhưng tôi thật sự rất muốn hỏi là những điều đó rất đáng để tự hào hay sao?

    Ta sống trong căn nhà của mình, một hôm có tên cướp xông vào nhà cướp bóc, sau bao phen chiến đấu vất vả, nhà cửa tan hoang, máu me đầm đìa cuối cùng thì tên cướp cũng bỏ đi. Sau đó còn lại với thân thể đầy vết thương, anh em người thì chết, kẻ thì tàn tật, chúng ta lại nhảy cẩn lên vui sướng tự hào và ăn mừng, rằng chúng ta rất tài ba, rằng tên cướp kia dù to lớn hơn ta nhưng ta vẫn đuổi đi được.

    Nhưng hãy nhìn lại đi, niềm tự hào đó phải chăng là niềm tự hào của một kẻ yếu nhược và thất bại? Ta đuổi được cướp đi đấy nhưng ta có làm gì được hắn không? Ta có đến tận hang ổ của hắn để đánh bại? Nhìn lại đi! Ta so với hắn chẳng là cái đinh gì cả. Tại sao người đi cướp không phải là ta? Tại sao ta không mạnh như tên cướp ấy để chỉ có ta cướp của người khác chứ chẳng ai dám cướp của ta?

    Chúng ta có những chiến thắng vẻ vang nức lòng quân dân trước Trung Quốc, Pháp và Mỹ, nhưng chiến thắng đó là chiến thắng của kẻ bị đánh, so với họ ta là cái gì? Không là gì cả. Ta đánh thắng Mỹ, nhưng hãy tự hỏi nếu ta và Mỹ ở vào thế đối đầu một mất một còn thì sao? Với sức mạnh quân sự của Mỹ thì trong vòng 1 ngày tất cả các thành phố ở Việt Nam sẽ thành bình địa, trong vòng 1 tuần 99% dân số nước ta sẽ bị tiêu diệt. Ôi chúng ta là ai khi đứng trong thế giới này? Niềm tự hào mà chúng ta đang ôm ấp có cứu được chúng ta khi đó không?

    Chúng ta quá quen với những tự hào bình thường. Có quốc gia nào đang tồn tại mà không có những chiến thắng chống ngoại xâm? Nếu không có thì quốc gia đó bị biến mất rồi. Để có một cái nhìn chính xác thì ta phải đặt nó trong sự bao quát và rộng lớn. Hy Lạp từng là trung tâm văn hóa thời cổ đại, Ý từng là một đế quốc bao phủ toàn Châu Âu và một phần Châu Phi. Pháp có Napoleon Bonaparte, Mông Cổ có Thành Cát Tư Hãn, Anh từng là nước có thuộc địa 1/4 thế giới.

    Đức, Mỹ, Trung Quốc, Nhật… đều có cái mà họ đáng tự hào và được công nhận trên toàn thế giới, mọi dân tộc, mọi quốc gia khi nhắc đến họ đều thể hiện sự khâm phục. Còn chúng ta trong mắt của họ là gì? Hãy hỏi những người từng đi ra ngoài sẽ rõ. Ở trong ngôi nhà mình, chúng ta tự tôn vinh mình, tự xem mình vĩ đại. Nhưng sự thật có phải là vậy không? Nếu không phải thì đó gọi là tự sướng.

    Tôi nói ra không phải để kích bát, nói ra để chúng ta biết chúng ta là ai. Muốn biết mình là ai thì phải biết đứng ở xa và nhìn bao quát. Nếu thế giới là một xã hội thì chúng là là thành phần dưới đáy xã hội đấy, học vấn lớp 9 ra trường, đi xe Trung Quốc, ở nhà lá, làm công nhân và bán tài sản để sống, trong nhà thì anh em ruột thịt nhậu nhẹt tranh dành đất đai đánh đập nhau, con cái thì đua đòi và hư đốn, đã vậy tư tưởng thì bảo thủ ngăn cấm con cái học hỏi lên cao… Nhìn đi! Có giống không nào?

    Vậy muốn thoát ra cái địa vị đó thì làm thế nào? Giải pháp? Trời! nó dễ như ăn cháo! Trước tiên bỏ tiền ra cho con đi học những trường tốt (học hỏi mô hình giáo dục nước ngoài đi, xây nhiều trường học lên, tăng lương giáo viên, thắt chặt chất lượng ngành, thuê các vị giáo sư tiến sĩ nước ngoài về nước giảng dạy), rồi thì cha mẹ phải biết tiết kiệm và làm gương (đừng tham nhũng nữa), khi con cái học thành tài thì hãy trọng dụng nó nghe lời nó nói (đừng khiến cho người dân phải sợ hãi khi nói những điều đúng và tốt, phải biết bảo vệ những nhân tài có thể dẫn đất nước đi lên chứ đừng để các thế lực đen trù dập họ).

    Hãy cho con cái xem những tờ báo hay chương trình tivi bổ ích chứ không phải các chương trình để chúng tự sướng hay đồi trụy (trả lại vai trò đích thực của truyền thông: chỉ nói sự thật), mua những cuốn sách bổ ích về cho con cái đọc (hạn chế kiểm duyệt đi), tạo điều kiện cho con cái đi đây đi đó cho biết với người ta (hay ít ra phải cho dân chúng có cái nhìn trung thực về bên ngoài), và điều cuối cùng rất quan trọng – khi con cái đã đủ trưởng thành thì hãy tin tưởng và dũng cảm trao lại gia đình cho nó quản lý.

    Bạn thấy đó! giải pháp vô cùng đơn giản cho một con người, một gia đình hay kể cả một quốc gia nhưng vấn đề là người đó, gia đình đó, quốc gia đó có chịu làm hay không? kết quả thế nào thì hãy nhìn lại chính mình, đừng đổ lỗi cho điều gì cả, có rất nhiều người trước kia giống ta, nhưng giờ họ đều hơn ta cả rồi thì không có cách nào để giải thích cái dở của ta cả.

    Có người bạn nói sao cứ nêu những cái xấu mà không phải là giải pháp khắc phục cho cái xấu đó. Nhưng bạn không hiểu rằng con người ta sẽ chẳng bao giờ làm cái điều được cho là tốt trước khi họ tự nhìn ra chính họ. Khi nhìn ra mình mới biết mình phải làm gì. Bây giờ chúng ta cùng xác định xem trong xh ngày này thì có được bao nhiêu người biết chúng ta là ai nào! Theo bạn thì có bao nhiêu % trong tổng dân số của VN nhỉ?

    Mắt Đời
    13:40 29/10/2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Trích dẫn:
    Chúng ta có những chiến thắng vẻ vang nức lòng quân dân trước Trung Quốc, Pháp và Mỹ, nhưng chiến thắng đó là chiến thắng của kẻ bị đánh, so với họ ta là cái gì? Không là gì cả. Ta đánh thắng Mỹ, nhưng hãy tự hỏi nếu ta và Mỹ ở vào thế đối đầu một mất một còn thì sao? Với sức mạnh quân sự của Mỹ thì trong vòng 1 ngày tất cả các thành phố ở Việt Nam sẽ thành bình địa, trong vòng 1 tuần 99% dân số nước ta sẽ bị tiêu diệt. Ôi chúng ta là ai khi đứng trong thế giới này? Niềm tự hào mà chúng ta đang ôm ấp có cứu được chúng ta khi đó không?

    Tên này dốt ! Mỹ mạnh thật nhưng ta có chỗ dựa là Nga và TQ cũng hùng mạnh không kém thì sợ gì Mỹ. Đố Mỹ dám đánh ta lần nữa đấy !

    Báo cho biết là ta vừa mới cử phái đoàn gồm vài chục tướng lãnh cao cấp hàng đầu của quân đội nhân dân sang ký hợp tác chiến lược toàn diện về quân sự với nước bạn TQ rồi nhé. Cứ yên tâm thoải mái đi.

    Mắt Đời viết khá lắm trừ cái giải pháp nêu ra.

    Thể chế của một quốc gia nói lên triết lý điều hành xã hội và cũng định đoạt sự thịnh vượng và hài lòng của nhân dân.

    Nếu cái thiết chế cấm đoán tự do của con người thì làm sao kinh tế phát huy, tư tưởng được mở mang và sáng tạo. Nếu thể chế chỉ dành phần cái bánh kinh tê hay quyền quản lý đất nước cho một nhóm người thì làm sao có công bằng, làm sao thu góp hiền tài, làm sao dân không oán hận?

    Gốc của vấn nạn nghèo hèn, tụt hậu, không giống ai của VN nằm tại cái chủ thuyết Mác-Lê và Nhà Nước kiểu Staline. Cứ so sánh Bắc và Nam Hàn, Đông và Tây Đức thì rõ.

    Phần đầu của bài, phân tích và chất vấn tính tự hào dân tộc của người Việt, đầy sức thuyết phục... khâm phục!
    Nhưng tôi không nghĩ giải pháp đề nghị ở trên để giúp VN ngoi đầu lên khỏi sự lạc hậu, kém phát triển văn hoá không phải là chuyện dễ thực hiện. Cái lối lý luận của người viết bài là thế này: vì thấy ông B làm chuyện X rất tệ hại, nên để B trở thành người tốt hơn (hay giỏi hơn) ta phải bỏ X đi. Tại sao không đặt ra giả thuyết là X chỉ là một triệu chứng hay phản ứng phụ, còn nguyên nhân thật sự là một cái A nào đó đã khiến ông B cứ làm hết chuyện X này đến chuyện X nọ?

    Bao nhiêu % người dân VN (không phải là cán bộ CS tham nhũng) có thể bỏ tiền ra cho con mình đi học những trường tốt, hay là "tạo điều kiện cho con cái đi đây đi đó cho biết với người ta"? Còn những cần phải sửa đổi khác được nêu lên trong bài như:

    - học hỏi mô hình giáo dục nước ngoài
    - xây nhiều trường học lên, tăng lương giáo viên, thắt chặt chất lượng ngành, thuê các vị giáo sư tiến sĩ nước ngoài về nước giảng dạy
    - đừng tham nhũng
    - đừng khiến cho người dân phải sợ hãi khi nói những điều đúng và tốt
    - phải biết bảo vệ những nhân tài có thể dẫn đất nước đi lên chứ đừng để các thế lực đen trù dập họ chỉ nói sự thật
    - hạn chế kiểm duyệt
    - phải cho dân chúng có cái nhìn trung thực về bên ngoài

    Tất cả các chuyện ấy đều là những chính sách, đường lối mà chính quyền CS phải sửa đổi, chứ đâu thuộc về trách nhiệm của người dân, và chính quyền CS luôn luộn đặt trọng tâm vào việc củng cố quyền hành, thế lực, của chế độ và Đảng, chứ không phải vào phúc lợi của người dân.

    Chúng ta biết là việc dân chúng bảo Đảng phải nghe lời để sửa sai là chuyện ít khi xẩy ra trong chế độ CS. Làm thế nào mà có "giải pháp dễ như ăn cháo" được? Chưa từng có quốc gia cộng sản nào đạt được trình độ phát triển cao về kỹ thuật (phi quân sự) và văn hoá cao như tại các nước Tây phương, hay thậm chí như các nước kha khá chút đỉnh như Đại Hàn, Đài Loan, Singapore cả.