Dương Hoài Linh - Chính trị dành cho người lao động (phần 6)

  • Bởi Khách
    05/11/2014
    4 phản hồi

    Dương Hoài Linh

    - Tao mới kêu thím mày đi chợ làm con gà xé phay. Vô đây làm lai rai ba sợi rồi nói tiếp chuyện chính trị cho chú nghe đi con.

    - Ngồi chơi thì được chứ con uống yếu lắm chú ơi!

    - Ăn nhằm gì mày, uống nhiều uống ít không thành vấn đề. Đâu bữa nay mày mở rộng rộng cái đầu tao ra chút coi.

    - Là sao chú?

    - Tức là nói chuyện Việt nam nhưng liên hệ tới cả thế giới đó bây?

    - Chà chú bữa nay coi bộ lên đô dữ đó nha.

    - Thì ngu lâu cũng có lúc sáng chứ con.

    - Rồi, con hỏi chú, chú coi báo có coi tin tức bên Bắc Triều Tiên không?

    - Cái này tao đọc hoài. Nhưng tao chán ba cái màn dân tình khóc lóc khi gặp lãnh tụ quá. Thật hay giả vậy mày?

    - Họ khóc thật đó chú. Rồi chú có coi phim Hồng Kông không?

    - Phim Hồng Kông thì có liên quan gì ở đây mậy?

    - Phim Hồng Kông họ hay diễn tả cái màn Tà giáo thuyết giảng trong dân, dụ dân tin vào một đấng vô hình nào đó, vẽ ra một tương lai sáng lạn. Các tín đồ lễ bái xì xụp rồi giáo chủ rảy nước Thánh, ban phước lành.

    - Sau đó tuyên bố nếu ai không tin vào Thánh sẽ bị tai kiếp cho bản thân và gia đình phải không mày?

    - Đúng đó chú. Ông Các Mác bên Đức cũng là một vị Thánh như vậy. Ông sáng lập ra một tôn giáo gọi là CNCS, sau đó ông Lê nin ở bên Nga thấy hay mới đem về truyền cho dân Nga và thế giới. Cụ Hồ của chúng ta tiếp nhận nó và phổ biến cho dân mình thờ.

    - Đâu mày nói rõ cho tao nghe cái thứ Tà giáo này chút coi.

    - Thành phần của nó gồm hai loại thuốc chính: thuốc phiện và thuốc kích động bạo lực. Thuốc phiện dùng để ru ngủ, vẽ ra một viễn cảnh, một thiên đường sáng lạn không có thực khiến con nghiện chìm đắm trong đó. Thuốc kích động bạo lực làm đầu óc con nghiện không tỉnh táo, nhắm mắt chém giết lung tung để mong tới ngày đạt được cảnh giới thần tiên đó.

    - Thế triệu chứng lên cơn của nó là sao mày?

    - Từ từ con nói. Dân mình mới đẻ ra là đã được cho uống hai loại thuốc này rồi.

    - Ai cho uống vậy mày?

    - Nhỏ từ 1 tới 5 tuổi là nhà trẻ và Nhà Thiếu Nhi, từ 6 tới 14 tuổi là Đội TNTPHCM, từ 15 đến 18 là Đoàn TNCSHCM, từ đó trở lên là do Đảng CSVN phụ trách.

    - Còn dân với lính thì sao mậy?

    - Dân nông thôn thì do mấy ông cấp ủy làng, xã, huyện, tỉnh nhét thuốc vô, dân thành thị thì đảng ủy Phường, Quận, Thành phố. Quân đội thì có mấy anh chính trị viên cấp đại đội, tiểu đoàn, chính ủy cấp trung đoàn, sư đoàn. Chừng ấy không xong họ còn dùng báo hình, báo chữ và gần đây là báo mạng do bên Ban Tuyên Giáo phụ trách. Tất cả phải có kế hoạch họp giao ban hàng tuần, hàng tháng để coi việc nhét thuốc vô tới đâu rồi. Thằng dân nào mê man, thằng nào còn tỉnh để mà nhét tiếp?

    - Ghê vậy hả con, giờ tao mới hiểu.

    - Chú thấy trong chiến tranh Nam Bắc không? Lính Cụ Hồ không những bị nhét thuốc bằng các vị chính trị viên, chính ủy mà còn được nhét bằng thơ Tố Hữu, bằng văn học cách mạng rồi lâu lâu có các em văn công tiền tuyến nữa. Thế là họ dũng cảm nhắm mắt xông lên, quơ lưỡi lê đâm ngang đâm dọc, nhả tiểu liên súng trường vô bất kể chỗ nào để tìm mong hào quang ngày chiến thắng.

    - Thuốc ấy còn ngấm tới giờ không mậy?

    - Còn chú. Giờ chú đi ngoài đường mà thấy đứa nào mặc nguyên bộ từ trên xuống toàn màu đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng, mồm nói lảm nhảm, mắt nhắm mắt mở thì đích thị là dân ngấm thuốc quá sâu, khó mà tỉnh lắm. Chưa kể là trong ngày Quốc Khánh, hoặc trong tháng 10 những người này còn lũ lượt xếp thành hàng dài vào viếng lăng Cụ Hồ, viếng mộ Cụ Giáp... họp hành thì để bàn tay lên ngực, cất tiếng tụng"Đường vinh quang xây xác quân thù. Tiến mau ra sa trường"là những tín đồ đích thực của tôn giáo này.

    - Làm sao cho tụi nó tỉnh mày?

    - Khó lắm chú ơi. Con lấy ví dụ có người tỉnh rồi đứng dậy thì bị giáo chủ kêu bắt nhốt hoặc tống ra nước ngoài cách ly cho an toàn như anh Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Dương Thu Hương, bác Vũ Thư Hiên.... Cho nên đa số đã hồi tỉnh vẫn nằm yên mắt nhắm mắt mở giả bộ còn say thuốc cho nó an toàn.

    - Thế là bó tay sao con?

    - Để con nói sâu một chút cho chú hiểu. Người Mỹ là tỉnh táo nhất. Từ khi mới lập nước họ đã biết con người mình cần thứ gì. Chú thấy đó một đứa bé khi sinh ra là đòi quyền được sống, sau đó đói bụng là đòi bú sữa, khó chịu trong người thì khóc to lên đòi phải được gãi ngứa chỗ này chỗ nọ. Nếu chúng ta trói chặt chân tay, nhét giẻ vào mồm nó thì tất nhiên nó phải vùng vẫy chòi đạp lung tung cho đến khi đứt dây mới thôi. Hiểu được điều đó nên họ đưa ngay cái nhân quyền vào "Tuyên ngôn độc lập "của họ từ rất sớm, đó là những quyền tự do như hôm trước con nói với chú. Có cái nhân quyền rồi thì họ mới nghĩ tới chuyện là"những cái quyền này không phải ai cho mà có, cái này phải nằm trong một quy định của xã hội mới được. Thế là họ đặt ra cái kiềng ba chân và cái ống thổi lửa.

    - Rồi cái này tao thông.

    - Chính hai cái này mới khiến họ giàu mạnh như hôm nay đó chú. Khi giàu rồi họ mới nhìn ra thế giới, thấy cái ông Mác Lê nin đang ru ngủ nhân loại theo hai phía. Nhìn trên bản đồ chú có thể thấy từ trên xuống là nước Nga, Bắc Triều Tiên sau đó là đến Việt nam mình. Từ Đông sang Tây là nước Nga lan qua một loạt các nước Đông Âu, tới CHDC Đức tức Đông Đức, chưa kể còn thêm ông Cu Ba sát nách Mỹ đó chú. Khi đó Mỹ mới nghĩ cách ngăn cái Tà giáo này lại, không để nó phát tán gây hại cho loài người.

    - Nó ngăn như thế nào mày?

    - Ngăn bằng nhiều cách chú à. Phía Việt Nam thì họ trợ giúp chính quyền VNCH tiền bạc vũ khí và cả cái kiềng ba chân kia nữa.

    - Nhưng tao thấy là họ còn đưa quân vào nước mình nữa mà.

    - Chú có thấy Trung Quốc đưa quân vào không? Không những chỉ có cố vấn mà còn hàng sư đoàn tràn qua biên giới tháng 10 năm 1965 đó chú à. Họ giấu không cho chú biết để dễ dàng tuyên truyền là chỉ có Mỹ xâm lược Việt Nam. Thật ra Mỹ chỉ đưa quân vào để cân bằng lực lượng cả hai phía.

    - Nhưng họ tuyên truyền là Mỹ rải chất độc da cam, tàn sát dân mình như vụ Chu Lai chẳng hạn? Đến bây giờ vẫn còn bài hát"Đế quốc Mỹ dã man bắn giết đồng bào ta"gì đó mà mày.

    - Rồi, con hỏi chú hiểu như thế nào là chiến tranh du kích?

    - Tức là dùng dân thường đánh lén phải không con?

    - Đúng đó chú. Chính chiến tranh du kích khiến Mỹ phải rải một thứ bột hóa học có chất dioxin gây rụng lá để phát quang, nhằm làm cho chiến trường không còn cây cối rậm rạp che khuất, tạo điều kiện cho đối phương đánh lén. Sau này nước ta gây ra vụ kiện Da Cam ì xèo ở Mỹ nhưng thất bại vì không có một công trình nghiên cứu khoa học tầm thế giới để chứng minh là chất này gây ung thư lên con người. Cái này rắc rối còn sẽ giải thích cho chú hiểu sau. Cái thứ hai là chiến tranh du kích khiến Mỹ không phân biệt đâu là người dân đâu là người lính. Vì quy ước chiến tranh là phải mặc đồ lính. Do vậy khi có tin tình báo thì họ giết đúng người dân mà cũng là người lính. Khi không có tin tình báo thì họ giết lầm.

    - Tại sao lại lầm được mày?

    - Con giả sử khi chú đi lính, chú bị dân thường đặt mìn, bắn tỉa đồng đội mình, nhìn đâu đâu cũng thấy cái chết rình rập nhưng tìm không ra thằng nào mặc quân phục để bắn thì chú có tức điên lên không? Khi đặt mình vào trạng thái của chiến tranh thì mới hiểu tâm trạng của người lính. Và thế là đầu óc không còn sáng suốt nữa, họ tàn sát nguyên cả làng mà dân bao che cho du kích để"thà giết lầm hơn bỏ sót". Việc này đã có "Tòa án quân sự"phán xét những người lính này. Thế nhưng họ vẫn bị đối phương lợi dụng để tuyên truyền. Sau khi hòa bình những người lính Mỹ cũng đã trở lại thăm những ngôi làng này để chuộc lỗi, Trong khi đó phía Mỹ và VNCH không sử dụng chiến tranh du kích nhưng dân vẫn bị VC giết, tiêu biểu là vụ thảm sát ở Dục Đức năm 1971 khiến 100 người bị chết và 2000 ngôi nhà bị phá hủy.

    - Hiểu. Hồi trước tao cũng thấy lính Mỹ hay giúp dân, ai có bệnh họ đều đưa ra hạm đội bảy chữa rồi trả về lành lặn.

    - Những cái này giờ còn lưu lại bằng hình ảnh chân thực ở trên mạng đó chú. Bây giờ trở lại vấn đề chú thấy là để ngăn chặn ông Mác Lê, Mỹ nhảy vào Việt nam. Nhưng sa vào chiến tranh du kích Mỹ không thắng được, phần vì ở nhà phe phản chiến xúi dân biểu tình nên họ thấy không thể đánh thức được dân Việt nam bằng cách này. Do đó họ mới họp với bên Trung Quốc để tính chuyện rút. Đại loại là giờ tao ngán rồi, tao muốn rút lui giao lại cho mày muốn làm gì thì làm. Trước khi đi họ tát cho cái thằng ngủ mê mấy cái để mong nó tỉnh bằng loạt bom B52 suốt 12 ngày đêm. Sau đó ra Thông Báo Chung Thượng Hải và ký hiệp định Paris cái roẹt rồi rút về.

    - Như vậy có phải họ đã thua không mày?

    - Chẳng phải thua chú à. Trong một cuộc chiến khi mà đối phương chơi cù nhầy thì mình nên rút lui chọn cách khác. Bởi vì đối với Mỹ, họ chơi cờ trên một phạm vi rộng toàn cầu chứ không riêng ở Việt nam. Đánh bằng quân sự không được họ xoay sang chơi cấm vận bằng kinh tế, thực hiện "chiến tranh lạnh' với Liên Xô. Họ mời ông tổng bí thư của Liên Xô là Khơ Rút Sốp sang thăm Mỹ, chỉ cho ông ta thấy thành quả của kinh tế Mỹ. Ông này tỉnh ngộ, sau đó về nước coi lại ông Mác Lê nin có đúng không. Từ ông này sau đó mới có ông Gorbachev và ông Yesltsin khiến cả Liên Xô và Đông Âu sụp đổ êm thấm đó chú.

    - Như vậy thằng Mỹ cũng khôn chứ mày, bỏ một ván cờ để được cả cuộc cờ, chỉ tội là Việt nam mình cứ nghĩ là đã thắng đi đâu cũng huênh hoang.

    - Nhưng bên cạnh ông Mác Lê làm khổ thế giới nay còn có thêm ông Hồi Giáo cực đoan nữa. Ông này chơi mới ghê, chơi luôn tới Mỹ trong vụ 11/9. Lại còn thiên tai, dịch bệnh, tai nạn máy bay... khắp mọi nơi. Đâu đâu họ cũng phải đi đầu để lo cho cả thế giới. Nhưng chẳng thấy tuyên truyền vinh quang mà chỉ nghe chửi. Đặc biệt là đám DLV nước mình, tìm ra một cái gì xấu của nước Mỹ là tụi nó có vẻ hả hê giống như Columbus tìm ra châu Mỹ vậy đó chú.

    - Thế chuyện Tà giáo nước mình vẫn chưa xong thì sao mày?

    - Thì người Mỹ họ ngán ngẫm rồi, thức tỉnh mấy thằng bên Châu Âu coi bộ dễ hơn, vì cùng giống nên có nhiều chất xám. Bên châu Á vì não có quá nhiều tàu hủ nên họ mới sáng chế ra cái gọi là in tẹc net để tự thức tỉnh với nhau. Với lại mấy tên giáo chủ ở nước mình thấy dân hơi hơi tỉnh dậy là bơm thêm thuốc vào để cho dân ngủ tiếp chơi,

    - Thuốc gì mậy?

    - Để con đọc nhãn mấy loại thuốc này cho chú biết để mà tránh nhé:

    1/ ỔN ĐỊNH.

    2/ DÂN CHỦ, PHÁP QUYỀN LÀ TẤT YẾU.

    3/ TỰ DO TRONG KHUÔN KHỔ LUẬT PHÁP.

    4/ ĐA ĐẢNG LÀ LOẠN.

    5/ CHỐNG THAM NHŨNG PHẢI GIỮ LẤY CÁI BÌNH.

    Thôi, chuyện con nói trước giờ là cũng như đang cho chú uống thuốc giải độc đó. Chú tỉnh rồi thì lén rỉ tai nói cho bà con mình chú nghen.

    - Thì tao cũng ráng nhớ để mà nói lại với cánh xe ôm cùng cảnh. Nhưng không chắc gì họ hiểu đâu mày ơi.

    - Thì được người nào đỡ người đó. Cứu một mạng người còn hơn tu chín kiếp, chú không nghe nói à. Thôi con phải về đã chú à. Khuya rồi.

    - Ừ thôi về nghỉ đi con.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Trích dẫn:
    chuckn
    Xạo vừa thôi cha! Tôi sống ở vùng núi đóng quân ở Vật Lại-Ba Trại, huyện Ba Vì-Sơn Tây, ăn cơm bộ đội và lương khô do TQ cung cấp, dùng soong nồi TQ do bộ đội để lại mà chả thấy bóng dáng ông chyên gia Tàu nào chứ đừng nói là có quân Tàu tràn sang.

    Bác chuckn chắc ít đọc báo Việt trong nuớc? :)

    Trong mấy năm qua, báo trong nuớc đã dần lộ ra, hay thú nhận, việc quân LX (hỏa tiển Sam), TQ (công binh + phòng không), Bắc Hàn (không quân) đến và chiến đấu tại miền Bắc VN. Báo chí cũng nói rất nhiều về quân TQ sang đóng ở miền Bắc, những sư đòan cơ giới phòng không, công binh giúp xây đuờng sắt sâu qua biên giới mấy trăm mét, nơi chuyển xe (do khổ đuờng sắt TQ = 1.43m rộng hơn của VN = 1.00m). Sau này ... dời luôn cột mốc chia ranh giới vô trong lãnh thổ VN.

    Theo vài nguồn tin của Mỹ, TQ đã gửi sang Bắc VN, vào thời điểm cao nhất (1967) đến 16 sư đòan (170 ngàn người). Nhưng theo hãng tin Reuter từ Hongkong thì TQ thú nhận đã gửi 320 ngàn quân chiến đấu sang Bắc VN. Lên mạng tìm sẽ thấy dầy dẫy thông tin chuyện này.

    Ngoài bác Ngô Văn Ngói đã xác nhận, thì theo lý luận, một mình bác không thấy không có nghĩa là không có. Đúng không?

    Theo còm của chuckn:
    DHL viết:"Chú có thấy Trung Quốc đưa quân vào không? Không những chỉ có cố vấn mà còn hàng sư đoàn tràn qua biên giới tháng 10 năm 1965 đó chú à. Họ giấu không cho chú biết để dễ dàng tuyên truyền là chỉ có Mỹ xâm lược Việt Nam. Thật ra Mỹ chỉ đưa quân vào để cân bằng lực lượng cả hai phía."

    chuckn phản hồi: "Xạo vừa thôi cha! Tôi sống ở vùng núi đóng quân ở Vật Lại-Ba Trại, huyện Ba Vì-Sơn Tây, ăn cơm bộ đội và lương khô do TQ cung cấp, dùng soong nồi TQ do bộ đội để lại mà chả thấy bóng dáng ông chyên gia Tàu nào chứ đừng nói là có quân Tàu tràn sang."

    Chẳng biết đồng chí Chuckn đóng quân ở Sơn Tây thời gian nào, nhưng những ngăm đầu thập niên 70 thế kỷ trước thì quân Tàu cộng đóng quân khắp miền Bắc, nhiều nhất ở các tình Bắc Thái (nay là Thái Nguyên Bắc Cạn). Nhiều hầm chúng đào ở Phổ Yên, nay vẫn còn chứng tích. Hồi đó bà con ta ở gần chỗ bộ đội Trung quốc đóng quân, còn đến đấy xin thuốc khi ốm đau và được các ông Tàu nhiệt tình mời:
    - Bà con nào ĐAU XÓT thì vào lấy thuôc. (Ý nói bà con nào đau ốm)
    Hàng ngày xe tải Trung quốc đi đường số 3 qua Phổ Yên thì bà con ta còn đi nhờ. Chính bản thân tôi cũng có lần đi nhờ xe Trung quốc.
    Một đơn vị Trung quốc đóng ở gần cầu Thái Nguyên bị máy bay Mỹ bắn phá, có người lính Trung quốc tên là Trần Từ Bình bị chết, nay cái càu ấy còn ghi tên rõ ràng, coi như liệt sĩ.
    Bài viết này của DHL như thế là được, đã giải quyết một vấn đề cụ thể bản chất của cuộc chiến tranh, nhưng nếu bác Linh viết tiếp bài sau thì nên nói rõ cái bản chất của cái gọi là CNXH để mọi người dân hiểu rõ để tránh bị lừa vì CS đưa ra cái chủ nghĩa đó nó có những điều khoản gì, chứ không chỉ dừng ở chỗ nói nó là thứ đạo chung chung. Nếu là đạo thì sao lại có lắm người theo thế?

    DHL viết:
    - Chú có thấy Trung Quốc đưa quân vào không? Không những chỉ có cố vấn mà còn hàng sư đoàn tràn qua biên giới tháng 10 năm 1965 đó chú à. Họ giấu không cho chú biết để dễ dàng tuyên truyền là chỉ có Mỹ xâm lược Việt Nam. Thật ra Mỹ chỉ đưa quân vào để cân bằng lực lượng cả hai phía.

    Xạo vừa thôi cha! Tôi sống ở vùng núi đóng quân ở Vật Lại-Ba Trại, huyện Ba Vì-Sơn Tây, ăn cơm bộ đội và lương khô do TQ cung cấp, dùng soong nồi TQ do bộ đội để lại mà chả thấy bóng dáng ông chyên gia Tàu nào chứ đừng nói là có quân Tàu tràn sang. Mấy ông VNDCCH đã học bài học CT Triều Tiên rồi nên không có chuyện quân Tàu tràn sang để cho cân bằng với quân Mĩ đâu ông!