Đỗ Thị Minh Hạnh - Nhớ về Nguyễn Hoàng Quốc Hùng

  • Bởi Sapphire
    31/10/2014
    0 phản hồi

    Đỗ Thị Minh Hạnh

    1809237.jpg

    Hôm nay, nghe mẹ và chị gái kể về anh là em nghĩ đến anh rất nhiều. Tất cả kỷ niệm chợt tràn về, và em cảm thấy muốn được nhìn thấy anh, thấy nụ cười của anh và đôi mắt nghiêm nghị ấy....

    Mẹ và chị em đã nói rằng : Thằng Hùng nó không chịu đi đâu khi nghe tin con bị bắt, nó không chịu rời khỏi Lâm Đồng. Chị con phải hối thúc nó, nó mới chạy đi, thì nó bị bắt.... Người ta đánh nó, hăm dọa nó, nhưng nó không khai, thậm chí còn đe dọa là sẽ nhốt nó vào nhà thương điên hoặc chích máu nhiễm HIV. Nó bị đánh rất dã man ở Tiền Giang....nhưng nó kiên cường lắm, nó tuyệt vời lắm.... Nghe những chuyện về anh, em muốn khóc và em càng tự hào về anh và Chương... Những người cộng sự tuyệt vời của em...

    Anh biết không, còn nhớ lúc bị bắt, em đã lo cho anh ở bên ngoài, không biết anh thế nào, em đã đập nát máy điện thoại để họ không truy ra tông tích của anh. Vậy mà....

    Em đã gào thét và hát cho anh nghe trong trại giam, mà em không biết anh đang bị giam giữ nơi nào...Sau này em mới biết, trong phòng giam, anh sống như một người câm, không mở miệng nói một lời nào, vì bảo vệ em và anh em của mình... Chính vì vậy, anh đã sống hết toàn bộ khoảng thời gian ở B34 trong cảnh nhốt kín nóng bức, bị tra tấn....

    Và khi đọc bảng kết luận điều tra, ghi rõ : Nguyễn Hoàng Quốc Hùng không hợp tác điều tra, đề nghị tòa án xét xử nghiêm minh để thể hiện tính công bằng của pháp luật. ....Em đã òa khóc vì sự kiên cường của anh.....Và lo cho số phận của anh....

    Rồi cảnh anh ra tòa, anh hếch mặt lên trời, anh hiên ngang làm em và anh Chương tự hào. Anh gầy còm, không giống anh Hùng trước đây, đôi mắt anh lạnh lùng, và thần thái lắm. Anh ngồi im lặng nghe em và Chương hát, anh chỉ nhìn em nhoét miệng cười.... Em vẫn còn nhớ rất rõ ....

    Nói gì thêm đây, em chẳng thể nói gì thêm cả, vì nhớ anh, một người cộng sự tuyệt vời.....

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi