Anton Chu Mạnh Sơn - Đường đến sự tự do

  • Bởi Đa Nguyên
    31/10/2014
    1 phản hồi

    Anton Chu Mạnh Sơn

    Tôi là một Tù nhân lương tâm khi nói lên sự thật, lên án chính sự bất minh của chế độ cộng sản dối trá người dân trong việc bầu cử 3 cấp năm 2011. Chính vì thế mà bị Nhà Cầm quyền khép vào tội “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN” theo khoản 1, điều 88, BLHS. Bị TAND Tối Cao tuyên mức án 30 tháng tù giam và 1 năm quản chế cấm đi khỏi địa phương. Tôi đã mãn hạn tù vào ngày 02 tháng 02 năm 2014 và cũng từ ngày đó bị chính quyền giam lỏng tại địa phương.

    Cống hiến cho tự do

    Ba mươi tháng tôi đã bị mất tự do, bị ép buộc ngồi tù nhưng khi đã ra xã hội được rồi nhưng tôi vẫn bị chính quyền giam lỏng, cấm đi lại, cấm làm mọi việc để bảo vệ người dân, cấm học hành. Như vậy, sự tự do lại càng bị bó hẹp, càng làm cho tôi bị uất ức, khó chịu, bị đè nén trong tư tưởng. Tôi khao khát được sự tự do hoàn toàn, được tung tăng đi đây đi đó, làm những điều tôi thích. Thế nhưng, lại bị ràng buộc bởi cái luật Thi Hành Án chằng chéo của chính quyền. Luật pháp gì mà đi ngược với hiến pháp là sao? Tôi coi thường những luật lệ vô căn cứ, phi đạo đức, phi hiến pháp.

    Cũng vì thế, mà tôi lao đầu vào khao khát sự tự do, cống hiến thân mình cho sự tự do và làm những việc để mang lại lợi ích cho nhiều người, lên tiếng bênh vực cho sự thật – công lý – hòa bình và không màng chút tư lợi cho bản thân.

    Bắt người vô cớ

    Hôm nay, ngày 30.10.2014 tôi nhận được tin là anh Phạm Bá Hải sẽ từ Sài Gòn ra Vinh để rồi đi thăm một số gia đình anh em TNLT tại Vinh. Anh nhờ tôi đến đón anh tại sân bay vào lúc 14 giờ cùng ngày. Thế là lúc đúng hẹn, 14 giờ cùng ngày tôi liên lạc cho anh nhưng không được, tôi vào khu vực sân bay thì thấy Công An mặc thường phục và sắc phục đứng đầy sân bay. Lúc này tôi chắc chắn là anh Hải đã bị lực lượng công an TP Vinh tạm bắt nên tôi chạy xe để đi ra khỏi sân bay. Nhưng đâu ngờ, họ đã chặn tôi phía trước và chụp bắt tôi.

    Sau đó, họ đưa tôi về Trụ sở Công an xã Nghi Ân – TP Vinh để làm việc. Tại đây, có người đã đánh vào mặt tôi, có người chửi tôi, xúc phạm tôi là “loại chó” chỉ biết chống phá. Rồi họ tiếp tục yêu cầu tôi cho biết lý lịch bản bản thân và nói rõ tại sao hôm nay tôi có mặt tại địa điểm sân bay Vinh? Và tôi đã trình bày lại lý lịch bản thân của tôi cho họ biết và tôi bảo rằng: “Tôi đến sân bay Vinh để đón bạn tên là Hải từ Sài Gòn đến Vinh chơi”.
    Tuy nhiên, họ đã lập biên bản lời khai, biên bản vi phạm hành chính và đến khoảng 17g30 họ gọi công an huyện Yên Thành vào rồi làm thủ tục bàn giao người, trao trả về địa phương.

    Vi phạm Công ước chống tra tấn

    Khi về đến trụ sở công an Huyện Yên Thành khoảng tầm 18g20 thì họ đưa tôi vào phòng làm việc của anh Chu Văn Phú (Trưởng phòng Thi Hành Án hình sự huyện yên thành) để làm việc. Nhưng khi tôi vừa vào phòng thì họ đã đóng của phòng lại và chính anh Chu Văn Phú này đã tới tấp đánh vào mặt, vào ngực, vào lưng, vào người và còn dùng 2 tay "Tát Ốp" vào tai tôi trước sự chứng kiến của công an xã Phúc Thành là anh Nguyễn Văn Trung, có sự có mặt của Trưởng Phó Công An huyện Yên Thành và rất nhiều người là cán bộ công an nhưng không một ai lên tiếng bảo vệ tôi.

    Cũng chính miệng ông Trưởng Công An huyện Yên Thành bảo là: “Đánh chết nó đi, đánh cho nó không còn kêu được nữa mới thôi và không để mồm ăn cơm nữa. Nếu còn ngoan cố thì trị cho biết mặt mới được.” Chính anh Phú này đánh tôi liên tục, đánh tới tấp đến nỗi tôi không thể nào thở nỗi và lúc đó anh ta mới dừng lại. Sau đó, chính anh Chu Văn Phú đó lại tiếp tục làm việc với tôi, anh ta yêu cầu tôi ghi lại bản tường trình sự việc, bản kiểm điểm, bản cam kết và còn bảo rằng: “dạng như mày thì cần phải cho vào Tù lần nữa mới được”.

    anton.jpg

    Tôi thừa nhận việc mình đi khỏi địa phương, không có sự đồng ý của địa phương và tôi thừa nhận mọi hành vi của mình làm. Việc tôi đi lại là sai với Luật Thi Hành nhưng có một vấn đề cần được nói rõ. Tôi thừa nhận hành vi đó và căn cứ vào luật họ định thì như vậy nhưng tôi không làm sai trái với lương tâm, sai với Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, sai với Công Ước Quốc tế về nhân quyền, Công Ước Quốc Tế quyền về dân sự và chính trị. Chính vì thế mà tôi tự hỏi lòng mình la tôi có làm sai điều này hay không?

    Tôi sinh ra và được lớn lên trong một gia đình Công Giáo, giáo lý hội thánh Công Giáo của tôi dạy là phải nói sự thật, phải làm chứng cho sự thật, yêu mến người khác và yêu ngay chính cả kẻ thù của mình. Không lẽ việc tôi vào đón bạn là sai trái hay sao? Việc tôi lên tiếng bảo vệ cho sự thật là sai hay sao? Việc tôi giúp đỡ người khác là sai hay sao?

    Thế nhưng, chính quyền lại cho rằng đó là những việc tôi làm sai trái. Họ luôn ghét tôi, hiềm thù bản thân tôi. Cho rằng tôi là một phần tử xấu xa, nguy hiểm nên luôn muốn loại trừ. Họ đã bao biện cho nhau khi thấy những người trong ngành đánh tôi mà không lên tiếng bảo vệ cái chính nghĩa. Chính họ còn bảo nhau là: “đánh chết nó luôn, loại này cần phải đánh cho ngu người luôn mới được.”

    Thử hỏi làm sao đây để xã hội, đất nước của tôi tiến bộ hơn đây? Công an là để bảo vệ người dân nhưng lại là kẻ tay sai để rồi hòng giết người dân. Không biết còn ai sẽ tin vào cơ quan công quyền và tin là họ sẽ bảo vệ người dân?

    Xử phạt hành chính

    Sau một ngày làm việc vất vả, Họ đành thả tôi ra vì không có lý do gì để khởi tố nên đành lấy lý do là tôi bị quản chế cấm đi khỏi địa phương rồi xử phạt hành chính đối với bản thân tôi. Họ phạt tôi phải nộp 2,5 triệu đồng theo điểm d, khoản 4, điều 14 Pháp Lệnh về luật Thi hành án.

    anton1.jpg

    Tuy nhiên, tôi về thì chính quyền đâu có cho tôi đồng nào? Đâu có cho tôi tiếp tục đi học? Đâu có cho tôi một việc làm để kiếm ra tiền. Vậy mà, họ chỉ viện lý do tôi đi khỏi địa phương để rồi phạt tiền tôi. Tôi nhờ gia đình vay mượn anh em bà con được 2 triệu đồng để nộp phạt nhưng họ vẫn không đồng ý và yêu cầu kiếm đủ 2,5 triệu đồng thì mới thả tôi tự do, mới trả lại tài sản cho tôi gồm: 2 chiếc điện thoại, 1 máy ảnh, 1 chiếc ví và 1 chiếc xe máy. Chính vì thế mà tôi lại bảo gia đình tiếp tục vay mượn, kiếm hết khả năng để nộp cho họ vừa lòng và bảo: “thôi để họ bòn vét đến đồng xu cuối cùng cho vừa ý.”

    Hiện giờ không ai biết anh Phạm Bá hải và anh Lê Văn Sóc đang bị tạm giữ ở đâu? Có nguồn tin cho rằng: 2 anh đã bị trích xuất và áp tải về Sài Gòn bằng đường vé tàu hỏa nhưng là thông tin chưa chính xác.

    Đối với bản thân tôi, tôi cực lực lên án hành vi mà chính anh Chu Văn Phú đã tàn nhẫn đánh đập tôi. Trong khi đất nước Việt Nam đang chuẩn bị ký kết Công Ước Quốc Tế và cấm tra tấn. Vậy mà, họ đã ngang nhiên làm ngơ và khinh thường công ước Quốc Tế và những lời đã cam kết.

    Tôi không biết tương lai bản thân tôi sẽ ra sao? Tính mạng của tôi như thế nào? Nếu có điều gì bất trắc xảy ra thì đó chính là nhà cầm quyền cộng sản đã gây ra hậu quả cho bản thân tôi. Tôi mong các hội đoàn, các cơ quan nhân quyền, các Báo Cáo Viên sẽ liên tiếng bảo vệ cho tôi cũng như những người như tôi.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Đúng là một lũ "chó săn" chỉ biêt "cậy quyền, cậy thế, ỷ đông" bắt nạt người dân hiền lành vô tội ! Lũ "chó săn" này mà đưa ra những miền xa, vùng cao nguyên để trấn giữ biên giới, biển đảo... với nguy hiểm, khó khăn cận kề là chúng "đào ngũ, bỏ trốn" hết ! Hay lại đi nhờ vả, lo lót, chạy tiền để được về nơi an toàn hầu có cơ hội cướp bóc, hiếp đáp nhân dân !!!
    Đúng là một bè lũ "ngu si, hèn hạ" nhưng lại "cao ngạo" vì ỷ y có tí chức, tí quyền do cái "đang cướp" và cái gọi là nhà cầm quyền csVN ban phát cho !!!
    Chỉ có một con đường duy nhất đưa nhân dân thoát khỏi những gông cùm, xiềng xích bất nhân này là cùng nhau đứng lên đoàn kết xoá bỏ cái đảng cộng phỉ khốn nạn cùng với cái nhà nước vô lương này !!!