Tuấn Khanh - Để gió bay đi

  • Bởi Sapphire
    29/10/2014
    9 phản hồi

    Tuấn Khanh

    de_gio_cuon_di.png

    Thật không may cho anh Tấn trong buổi tối định mệnh đó. Khi tất cả mọi thứ cùng quẩn đổ xuống đầu anh. Mẹ già và con bệnh đang nằm bệnh viện. Trong tay không còn gì để nghĩ đến ngày mai, anh Tấn đã cầm dao chạy ra lề đường và chận 2 người đi đường dừng lại để doạ cướp. Một người bị cướp 20.000 đồng và một người khác bị cướp 30.000 đồng. Anh Tấn muốn dùng số tiền đó để mua đồ đi thăm bệnh cho con vào sáng ngày mai. Thế nhưng chiều hôm sau, anh Tấn bị bắt và bị Toà án xử 7 năm tù vì tội “cướp tài sản”.

    Đây là một câu chuyện có thật chứ không phải viết ra từ tiểu thuyết. Thậm chí đó cũng không phải là chủ đề của một cuốn tiểu thuyết về một hoàn cảnh rất xa xưa như của nhà văn Hồ Biểu Chánh. Người bị xử 7 năm tù là anh Nguyễn Văn Tấn, 25 tuổi ở huyện Lai Vung, Đồng Tháp. Sự việc này đã được báo chí đưa tin, nhưng có lẽ đã không có nhiều người biết. Đơn giản vì giữa những câu chuyện đáng hoảng sợ hàng ngày tại Việt Nam như việc chết người do nước dâng ngập đường, công an phát tờ rơi dặn dò người dân từ nay hãy tự lo an nguy của mình, trẻ sơ sinh chết do chích nhầm… thì chuyện một người ăn cướp và bảy năm tù, nghe chừng như cũng còn quá tầm thường và may mắn.

    Nhưng hãy thử dừng lại trong ít phút giây, và nghĩ xem, ở sự cùng quẩn nào trong cuộc sống hôm nay, mà khiến một thanh niên chỉ vỉ 50.000 đồng phải chịu hơn 2000 ngày trong ngục tối, thậm chí giờ đây sẽ không biết mẹ già con bệnh rồi sẽ ra sao?

    Một người bạn trên mạng internet, có tên là Người Buôn Gió, nhắc tôi rằng nếu như Việt Nam có một Victor Hugo chắc cũng khó có thể viết xuể những điều đau thương hôm nay chúng ta đang chứng kiến. Có cái gì đó rất gần giữa một người đàn ông Việt Nam 2014 vì muốn có chút tiền cho đứa con bệnh đang nằm viện, phải chịu mức án 7 năm tù giam với một người đàn ông tên Jean Valjean, được khai sinh trong văn học vào năm 1862, chỉ vì ăn cắp một mẩu bánh mì cho người thân đang đói mà phải chịu tù khổ sai trong suốt 19 năm tù. Chỉ là một cái chớp mắt để bay qua thời gian với tốc độ ánh sáng, người ta có thể nhìn thấy những số phận của họ giống nhau. Chỉ có sự khác biệt là một người sống ở chế độ phong kiến thối nát và một ngươi sống ở nền tảng căn bản trên lý thuyết là tốt đẹp của xã hội chủ nghĩa.

    Cùng quẩn là những điều mà chúng ta vẫn thường thấy hàng ngày, trên các bản tin, nhưng dồn dập đến mức trái tim mỗi người lạnh đi. Máu đã không còn đủ nóng để làm ý thức công dân giật mình về những gì đang có chung quanh mình. Câu chuyện về người mẹ nghèo đến mức tự vẫn để lấy tiền phúng điếu cho con sinh sống, về bữa ăn không đủ khiến bé gái kiệt sức ngã xuống sông mà chết…v.v Câu chuyện của anh Nguyễn Văn Tấn chỉ là một trong 1001 câu chuyện kể Việt Nam, nhưng được kể sơ sài bằng phần đáp trả của luật pháp. Rất nhiều phần khác của ý nghĩa nhân đạo và trách nhiệm vẫn bỏ ngỏ. Nếu sau 7 năm ngồi tù, quay trở ra với hoàn cảnh nghèo khổ như hiện nay, hoặc hơn, không có gì có thể ngăn cản anh Tấn lại tiếp tục cầm dao để xuống đường ăn cướp, nếu anh lại lâm vào điểm cùng quẩn như vậy.

    Tìm lại trong các báo cáo thành tích của tỉnh Đồng Tháp, quê quán của anh Nguyễn Văn Tấn, tỉnh này tuyên bố rằng họ thành công rực rỡ trong tiến trình xoá đói giảm nghèo từ hơn 10 năm trước. Tỉnh Đồng Tháp có báo cáo gửi lên chính phủ trung ương là từ năm 2004 đã xây dựng mô hình điểm xóa đói giảm nghèo vùng đặc thù thuộc các xã vùng sâu, vùng xa, vùng ngập lũ với mục tiêu chuyển đổi cơ cấu cây trồng, vật nuôi gắn với sắp xếp lại cụm, tuyến dân cư, tổng vốn đầu tư 15,985 tỷ đồng. Mới đây, tháng 9/2014, Đồng Tháp còn được công nhận là 6 tỉnh hàng đầu của Đồng Bằng Công Cửu Long thành công và được tuyên dương vì giảm nghèo cho hàng ngàn người.

    Nhưng giờ đây, thì chúng ta chứng kiến một mảnh đời nghèo khó đến bạo động, như một vết ố trên tấm bằng khen mà rất nhiều người nhận nó, muốn tẩy đi để có trọn vẹn sự hoàn hảo.

    Một người bạn ở Nhật, dẫn trên facebook câu chuyện có thật về một người Việt sang Nhật du học, bị cảnh sát ắt vì tham gia đường dây ăn cắp những chai rượu giá 2000 yên Nhật (400.000 đồng). Người sinh viên Việt này không bị ngồi tù, nhưng đã khóc vì được viên cảnh sát người Nhật lớn tuổi nói chuyện về tư cách và lòng nhân ái giữa con người với nhau. Ở một quốc gia coi hành động trộm cắp như tội ác, nhưng với trái tim nhân hậu ấm áp và nền tảng văn minh, người ta vẫn tìm ra cách ứng xử để nâng dậy người đã ngã. Khác với án 7 năm tù cho một thanh niên đã không còn làm chủ được hành vi vì hoàn cảnh gia đình, Kết cục của câu chuyện như một nấm mồ của số phận.

    7 năm tù cho 50.000 đồng có đắt quá hay không? Những người đã ngồi ở phòng xét xử trường hợp anh Nguyễn Văn Tấn đã có ai từng ngồi ở phòng xét xử các bị cáo quan chức tham nhũng với các con số hàng trăm triệu, hàng trăm tỉ đồng… rồi sau đó chỉ là án treo vì được coi là có dấu hiệu tâm thần, không làm chủ được hành vi của mình? Có thể đó là một tập thể điên khi cuồng dại ngấu nghiến tiền của và tài nguyên quốc gia, nhưng chắc chắc họ không hề cùng quẩn. Chính Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc Hội Nguyễn Văn Hiện từng đặt câu hỏi rằng: “Tại sao tham nhũng lại bị tâm thần nhiều thế?”. Các báo cáo của Quốc Hội cho biết tham nhũng trong năm 2013 gây thiệt hại là 6.000 tỷ đồng, nhưng chỉ có 10% được thu hồi, còn 90% là mất vì các bị cáo thường là khai tâm thần, không làm chủ được hành vi.

    Nhà tranh đấu lừng danh Mahatma Gandhi có câu nói nổi tiếng. “I will not let anyone walk through my mind with their dirty feet.” (tạm dịch: Tôi không để cho bất cứ ai bước qua mình bằng đôi chân dơ bẩn của họ). Anh Nguyễn Văn Tấn không bước vào toà bằng đôi chân bẩn. Đó chỉ là đôi chân run rẩy của định mệnh cùng quẩn xô đẩy anh. Thế nhưng đã có biết bao đôi chân dơ bẩn như vậy đã dẫm đạp trên đất nước này, dẫm đạp lên luật pháp chưa bao giờ biết tù tội là gì?

    Nói về bộ tiểu thuyết Những người khốn khổ của mình, nhà văn Victor Hugo viết rằng “Khi pháp luật và phong hoá còn đầy đoạ con người và đem một thứ định mệnh nhân tạo chồng thêm lên thiên mệnh thì những quyển sách như loại này còn có thể có ích”. Thêm một câu chuyện khốn khổ nữa trên đất nước này, liệu đã đủ dày cho bộ trường thiên về những số phận nhỏ nhoi chưa, hay tất cả những số phận đó chỉ thoảng qua, như gió bay đi?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Nếu đám cha chú của chú Tấn này mà khi xưa nó đi lùm két moạng đổi đời như chú vừa...phát ngông thế kia, thì bi giờ đứa đầu tiên mà nó gang họng ra đổ ...chất thải truyền thống kháng chén thúi đó cho vào mồm, như là cái thứ thuốc trị di tinh của đám dơi chuột hoang dâm vì hơi tiền, chuyên rạy rỗ láo cho thiên hạ chiện đạo đức của cái ...hang Pác bó , thum thủm như cái mùi mà chị em thường bảo khi vào đèn đỏ ấy. Để tiếp tục phát huy thành sức mạnh quyết...LIỆT, là chú Ba Hung nhà tui đây chớ hông là ai khác đâu đấy, lịu hồn nhé !

    khach mua hoa viết:
    Cái gì cũng có nguyên nhưn và hậu quả của nó cả, chỉ có điều là mỗi cá nhưn các bác đang sống ở VN bi giờ đã thấy ra chưa và tự đấm ngực mềnh để cùng nhau tích thiện trừ ác, vì đã rước quỷ vào nhà, tự xa dần cái si nghĩ sân si vì ...gần mực thì phải đen dù hông muốn nhưng vẫn bị đầu độc nhồi sọ vô nhưn kia hay hông

    Tên Tấn này là bần nông lạc hậu chậm tiến, hễ bị đói là nổi máu đi ăn cướp. Sao hắn không biết nhảy vô bưng Đồng Tháp Mười, U Minh, theo du kích kháng chiến làm cách mạng đổi đời như cha chú khi xưa nhễ ?

    Tên này ở tù là đúng, vì cái tội không biết phát huy truyền thống cách mạng, biến đau thương, con đau mẹ ốm không gạo không tiền, thành sức mạnh đấu tranh để cải tạo thiên nhiên, thay đổi xã hội, mà chỉ lười nhác buông xuôi theo bản năng tầm thường 'bần cùng sinh đạo tặc' !

    Có lẽ hắn chưa được 'giác ngộ cách mạng', hay ngày ngày chỉ biết bưng bê khuân vác, tối về nhậu quắc cần câu ! :)

    Các chú các bác ở đây đang ra sức ném đá túi bụi cái ngành tư pháp đỉnh cao chí toẹ lòi ngừi có đuôi này, là đang làm cái việc...dư cơm đi thổi tù và hàng tổng hông ai mời roài đấy !!!

    Cứ thử nghĩ kĩ thêm xem là nếu bất kì ai cũng cứ viện lẽ là nghèo túng là cứ việc ...VÁC DAO ra đường xin đểu tí tiền thế này thì xã hội nó sẽ ra sao ??? Vô phúc mà nó lại xỉa dao bầu vào đứa nào hông xỉa mà lại xỉa vào vợ hay con các chú các bác, thì liệu hồn đấy, 7 năm chứ 70 năm thì cũng còn ít đấy nhá !
    Còn các chú ...NGHẸ sĩ thì thường phải mang cái bụng TÌNH CẢM lãng mạn thương vay khóc mướn ra mà kiếm cơm nên xìu ển thế là đúng thôi, có gì mà phải sụt sùi chùi mũi dãi đồng diễn với nhau thế này chứ ?

    Còn đã là quan...TOÈ thì luật là LÍ LẼ đâu có thể lẫn lộn u xoẹ nhập nhằng cứ như chiện vừa yêu...CƠM lại vừa thương ...PHỞ đề huề cùng một nhà như của các chú các bác kia được chứ !

    Ấy là tui nói trong phạm vi xã hội có kỉ cương phép tắc, chớ còn ở cái chỗ chiên xài luật rừng, thì hông đến lượt các chú quan toè này phải ra tay, bọn dơi chuột chiên hút máu người chưa đủ thì nó sẽ quay qua cắn cổ xử nhau mà chết chùm thoai !

    Cái chính là các chú các bác hãy làm sao giúp đỡ và bảo nhau cố gắng sống cho tử tế trong cái xã hội thúi tha đó kia kìa, cụ thể như là chú Tấn này và còn bao nhiu người khác đang vật vờ như thế mà chưa lộ ra ấy !
    Cái gì cũng có nguyên nhưn và hậu quả của nó cả, chỉ có điều là mỗi cá nhưn các bác đang sống ở VN bi giờ đã thấy ra chưa và tự đấm ngực mềnh để cùng nhau tích thiện trừ ác, vì đã rước quỷ vào nhà, tự xa dần cái si nghĩ sân si vì ...gần mực thì phải đen dù hông muốn nhưng vẫn bị đầu độc nhồi sọ vô nhưn kia hay hông ?
    Túm lại quỷ thì nó chỉ sợ và thua cái sáng và cái chánh tâm từ bi mà thoai, chứ chả sợ bị...ĐẤU TỐ thế nhé !

    Lương ngọc Phát viết:

    Bản án 7 năm nghiệt ngã úp xuống đầu một hành vi cướp vặt, là bản án tự kết của bản thân xã hội cướp bóc. Nó lột trần mặt nạ được mệnh danh "ưu việt", hiện rõ diện mạo của cái xã hội không có tình người, cái bất lương của mỗi thành viên lây nhiễm.

    Quá đúng. Tôi không kết án anh Tấn, mà kết án cái hệ thống rất cương quyết, vô lương tâm đã đẩy những người dân nghèo khổ của mình đến chỗ chết. 50.000 đồng VN chỉ bằng 2€, những người kết án anh, cái hệ thống kết án anh, đã cướp đi của Đất nước VN, người dân VN, không chỉ hàng trăm triệu Euro, mà đã cướp đi hàng triệu mạng sống người dân Việt.

    Một hệ thống phá huỷ tất cả mọi giá trị xã hội và lương tâm của kẻ làm Người.

    Nguyễn Jung

    Tuấn Khanh viết:

    Trích dẫn:
    Trong tay không còn gì để nghĩ đến ngày mai, anh Tấn đã cầm dao chạy ra lề đường và chận 2 người đi đường dừng lại để doạ cướp.
    .......
    Người Buôn Gió, nhắc tôi rằng nếu như Việt Nam có một Victor Hugo chắc cũng khó có thể viết xuể những điều đau thương hôm nay chúng ta đang chứng kiến.
    .......
    Cùng quẩn là những điều mà chúng ta vẫn thường thấy hàng ngày, trên các bản tin, nhưng dồn dập đến mức trái tim mỗi người lạnh đi.
    .......
    Câu chuyện của anh Nguyễn Văn Tấn chỉ là một trong 1001 câu chuyện kể Việt Nam, nhưng được kể sơ sài bằng phần đáp trả của luật pháp. Rất nhiều phần khác của ý nghĩa nhân đạo và trách nhiệm vẫn bỏ ngỏ.
    .......
    Nhưng giờ đây, thì chúng ta chứng kiến một mảnh đời nghèo khó đến bạo động, như một vết ố trên tấm bằng khen mà rất nhiều người nhận nó, muốn tẩy đi để có trọn vẹn sự hoàn hảo.
    .......

    Giữa một xã hội tàn ác và bất công, con người bị đồng tiền và những giá trị vật chất bóp nghẹt lấy sự sống,"trong tay không còn gì để nghĩ đến ngày mai", thì bất cứ ai cũng có thể là kẻ cướp và bất cứ ai cũng có thể là kẻ bị cướp. Một xã hội đầy rẫy những kẻ ăn cướp của nhau. Hoàn cảnh xã hội khiến họ là nạn nhân bị cướp và phải trở thành người ăn cướp. Lương tâm, nhân cách bị phân hủy không ngừng, trong môi trường "nóng và ẩm" nhung nhúc vi trùng đại dịch.

    Bọn cướp thực sự, không bao giờ chịu lộ diện. Những kẻ được tin là ăn cướp thì, hoặc có những bằng chứng ngoại phạm hoặc không thể định tội dựa trên dấu vết luôn được xóa phi tang. Chúng ẩn trong cái sào huyệt gọi là bình chứa chuột, từ đó bung ra đánh cướp toàn xã hội rồi lại rút vào ẩn trú như một lô cốt kiên cố.

    Trong một bước đời cùng quẩn, Tấn đã liều lĩnh đánh cướp của người khác. Và, như vậy nghịch lý nổi lên trên bức tranh xã hội tràn ngập những cắt cứa rướm máu: kẻ bị ăn cướp cả cuộc đời trở thành tên ăn cướp 50.000đ! Điều đó có nghĩa là, băng cướp ẩn mặt đã hành sự.

    Nhưng riêng Tấn mới là kẻ ăn cướp bị nhận diện rõ nhân dạng, bị bắt và bị tù một cách khô khốc lạnh lùng, không chút hơi ấm tình người. Cuối cùng, cái hiện thực xã hội to lớn hóa thành cái ẩn khó thể tìm kiếm, và cái nhỏ nhoi lẽ ra ẩn đi, lại hiện lồ lộ như để rao lớn rằng hiện thực xã hội chỉ có những vết ố nhỏ, và dù nhỏ cũng được triệt để tẩy trừ.

    Suy cho cùng, kẻ hiện này(Tấn) là cái bóng của kẻ ẩn(xã hội) kia, là phần thân xác của linh hồn kia.

    Đường phát triển Loa thành tâm linh xưa, giờ là lộ trình hủ hóa của con người. Kẻ cướp náu trong kẻ bị ăn cướp trỗi dậy, xô anh Tấn đi đến hành động trấn lột để tự giải thoát bản thân khỏi sợi thòng lọng của kiếp nghèo vô sản. Anh bị biến dạng so với chính anh trước khi ăn cướp, khi sợi tóc lằn ranh giữa lương và bất lương đã đứt.

    Bản án 7 năm nghiệt ngã úp xuống đầu một hành vi cướp vặt, là bản án tự kết của bản thân xã hội cướp bóc. Nó lột trần mặt nạ được mệnh danh "ưu việt", hiện rõ diện mạo của cái xã hội không có tình người, cái bất lương của mỗi thành viên lây nhiễm.

    Cái bị Tấn cướp là một món tỉền cụ thể, là vật chất. Hành vi ăn cướp là hành vi trái đạo đức xã hội và phạm pháp. Nhưng ngoài ý nghĩa vật chất hữu hình dễ thấy dễ kết tội này, Tấn còn phải tự cướp nhân phẩm của chính mình. Đó mới là màn kịch đời bi đát trong cuộc tự thẩm phán trong đáy tâm hồn. Nguy cơ đạo tặc luôn nằm vùng sẵn trong mỗi con người, để chờ cơ hội cướp chính quyền cai trị tinh thần, phá hủy thể chế thiên lương, từ trạng thái da beo xôi đậu, đang lấn chiếm như vết dầu loang tràn ngập lãnh thổ!

    Bài viết hết sức chân thật và đi vào lòng người. Xã hội Việt Nam dưới sự cai trị của đảng cs đang dẫn chúng ta đến chỗ suy thoái về tất cả các mặt đặc biệt là nhân phẩm của con người bì trà đạp nghiêm trọng, tình thương đồng loại và tính nhân nhân đạo đang ngày càng khan hiếm và có nguy cơ tuyệt chủng. Chúng ta phải làm gì để cứu vớt xã hội thảm hại này để cho chúng ta và con cháu chúng ta được sống trong một xã hội văn minh và nhân bản như phần còn lại của thế giới?

    Tuấn Khanh được Nguyễn Quang Lập khen là Nhạc Sĩ viết văn hay nhất.
    Bác Lập đã khen thì "chuẩn không cần chỉnh."

    Nhưng mình cho rằng phần giá trị lớn hơn trong các bài viết của Tuấn Khanh là sự tử tế, thái độ nhân bản, cảm thông với thân phận con người của anh, những thứ ngày càng khan hiếm trong thời kỳ loạn lạc này.

    Cảm ơn Nhạc Sĩ Tuấn Khanh nhiều lắm; bạn đã làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.

    Chúc bạn và gia đình sức khỏe và bình an!

    Tôi đọc bài này cho mấy người nghe, có người rơm rớm nước mắt, không phải là phụ nữ đâu, đàn ông chính hiệu có râu đấy và cũng có thời chứng kiến cái chết như cơm bữa. Ngày trước hồi thế kỷ XIX nước Pháp có Giăng Van Giăng, nhưng cũng có tê mật thám Gia ve, biết mượn cái chết để tỏ hối hận. Còn bây giờ những nhan viên tư pháp CS thì bị liệt dây thần kinh lương tâm rồi.
    Người nghèo bị đến bước đường cùng, đi cướp 50.000 đồng thì bị tù 7 năm. Vậy mà khối người chứng kiến những kẻ cướp trắng trợn với số tài sản hàng triệu mà chẳng phải tù tội gì cả. Sao lại thế? Vì bọn cướp này chính là công an và dân phòng hàng ngày đi cướp chợ. Chúng cướp của người ta hàng chục con gà, hàng phản thịt, hành gánh hoa quả hoặc rau củ quả của những người nông thôn đem hàng ta thành phố bán rong hoặc bán ở các chợ tạm xa trung tâm thành phố.
    Một hôm có ông cụ già thấy chúng cướp như thế thì bảo:
    - Sức dài vai rộng sao không chọn cái nghề gì lương thiện như đánh giầy mà làm, lại đi làm cái nghề mạt hạng là cướp chợ, bất nhân thất đức thế?
    Tưởng rằng chúng biết nhục mà chùn tay, nào ngờ chúng đối đáp lại:
    - Thằng già lẩm cẩm, đi đi cho người ta làm việc, muốn vào đồn công an hả?!!!
    Chỉ có mộtr xã hội vô lương tâm, vô cảm thì mới có những người bị tù vì cướp 50.000 đồng còn những kẻ cướp tiền triệu thì có công với chính quyền.

    Luật pháp là để cộng đồng và đất nước an toàn, người dân an ổn sinh sống, gầy dựng tương lai. Còn ở xứ ta nó dùng để bảo vệ kẻ thủ ác, đày đoạ người dân lành. Trong một xã hội khác với luật pháp có nhân tính anh Tấn được giúp đỡ để chăm sóc người nhà nhưng đồng thời bị phạt án treo với thời gian thụ án phải lao động công ích xã hội để đóng góp vào quỹ tương trợ trong tương lai. Ấy gọi là luật để giáo dục tôn trọng pháp luật và cũng răn đe những hành vi phạm pháp. Còn ở ta chỉ có loại người xăm xoi lo giữ cái bình nhung nhúc chuột ghẻ lở bẩn thỉu chắc chẳng bao giờ chúng nhìn thấy đâu là giá trị thật của con người, ngược lại chỉ thấy chung quanh toàn là kẻ thù với bối cảnh cá nhân là lòng tham không đáy.