Dương Hoài Linh - Chính trị dành cho người lao động (phần 3)

  • Bởi Khách
    27/10/2014
    3 phản hồi

    Dương Hoài Linh

    - Ủa, hôm rày làm gì mà thấy mặt mày hốc hác, phờ phạc vậy chú?

    - Chẳng giấu gì mày cái bệnh đau bao tử kinh niên lại hành. Với lại tao cũng lu bu ba cái chuyện giấy tờ nhà.

    - Đến đâu rồi chú?

    - Thì cũng phải nghỉ chạy xe mấy bữa để lo cho nó xong. Nói thiệt, cũng trần ai lắm mày ơi.

    - Sao chú không nhờ dịch vụ nó lo cho lẹ?

    - Tiền đâu mậy? Bộ mày tưởng rẻ à. Cực chẳng đã mới vác thân đi chầu chực cửa quan chứ bộ. Ký được cái giấy cũng phải lên bờ xuống ruộng. Đi khám bác sĩ cũng vậy, xếp hàng cả buổi mới xin được cái toa đi mua thuốc. Nghèo hèn cực lắm con ơi.

    - Chú biết tại sao vậy không?

    - Thì cũng cái bệnh hành là chính ấy mà.

    - Do nước không có dân chủ đó chú.

    - Dân chủ thì liên quan gì ở đây mậy?

    - Liên quan nhiều thứ lắm chú. Ở các nước có dân chủ, mọi việc chỉ cần giải quyết thoáng cái là xong. Quan to, quan nhỏ với dân đều bình đẳng. Chú có thấy ông Bill Clinton sang ta bắt tay với sinh viên không?Bush thì vật tay với lính, Obama bị ông chủ cửa hàng Pizza nhấc bổng lên.

    - Đâu mày giải thích tại sao có dân chủ thì tụi tao đỡ cực ba cái vụ hành chính này?

    - Trước hết con nói chú nghe. Dân chủ không phải là tô mì gói, chú muốn ăn là có ngay. Có khi đời này chú nấu đời sau con cháu mới được ăn.

    - Ôi dào, nếu cực vậy thì để tao làm đại gói mì cho chắc ăn.

    - Dân mình chỉ biết đường ngắn chứ không tính đường dài, chừng đụng chuyện mới biết cực. Dân chủ là cách vận hành nhà nước hiệu quả nhất đó chú. Có dân chủ chú sẽ được hưởng lợi nhiều thứ, tuổi già không phải lo, ốm đau cũng được chăm sóc đàng hoàng.

    - Thì mấy ổng mấy bà ở trển cũng nói là nước ta dân chủ gấp vạn lần tụi tư sản. Rốt cuộc tao nghi thằng nào chưa cầm quyền cũng nói hay, chừng lên ngai vàng rồi đều trở mặt hết. Thành ra xã hội nào cũng thế.

    - Đó là vì chú không hiểu gì về chính trị nên mới bị lừa. Như dân Do Thái, họ có 8 triệu dân thì có đến 6 triệu thủ tướng, cũng là bởi tất cả người dân họ đều quan tâm tới chính trị nên mấy ông lãnh đạo không thể nói hươu nói vượn. Muốn vậy chú phải hiểu cái cơ cấu nhà nước dân chủ thật sự nó như thế nào.

    - Rồi mày thử nói hình thù nó tao nghe coi.

    - Con lấy ví dụ vậy cho chú dễ hình dung nè. Chú có thấy cái bếp của nhà nông không? Nó có một cái kiềng 3 chân và một ống thổi lửa.

    - Biết, tao cũng vốn là nông dân mà mậy.

    - Cái kiềng ở trên là cái hiến pháp mà hôm trước con nói. Ba cái chân đó là: hành, lập, tư và cái ống thổi lửa là báo chí đó chú.

    - Gì mà hành, lập, tư ở đây mày?

    - Đó là hành pháp, lập pháp, tư pháp. Ba cái chân này phải ngang hàng độc lập với nhau và bảo vệ cho cái kiềng hiến pháp bên trên thì đó mới gọi là dân chủ thật sự.

    - Ủa, theo tao hiểu thì nước mình cũng có ba cái chân đó mà mày?

    - Có nhưng nó không độc lập mà bị ông Đảng nắm hết rồi chú ơi.

    - Thế tại sao phải độc lập thì mới gọi là dân chủ mày?

    - Chú có thấy ai vừa đá bóng vừa thổi còi không? Muốn các ông này không ăn cánh với nhau thì phải chia ba ổng ra, ông này kiểm soát ông kia. Ông này phát hiện ông kia lấy tiền đi đánh bạc, chơi gái thì tri hô lên, đưa ra tòa liền. Và cái ông tòa kia cũng chẳng sợ ai, xử thẳng tay, khi đó dân mới yên tâm được.

    - Nếu ngộ nhỡ nó vẫn cứ ăn cánh với nhau thì sao mày?

    - Thì có thêm ông báo chí nhảy vào can thiệp, phanh phui hết mọi chuyện.

    - Ái chà chà, tụi tư bổn coi vậy cũng khôn ta. Đâu mày nói sơ qua về hành, lập, tư tao nghe coi.

    - Hành pháp tức là chuyên về điều hành đất nước đó chú. Cái này trước tiên dân phải bầu trực tiếp ông tổng thống và phó tổng thống. Sau đó ông tổng thống có quyền chỉ định các bộ trưởng. Nhiệm kỳ là 4 năm. Khi thay ông tổng thống có nghĩa là thay hết cái dàn này. Hành pháp chuyên lo chỉ đạo làm ra tiền, đi chợ nấu ăn, giải quyết tranh chấp với hàng xóm láng giềng...

    - Thế còn lập pháp?

    - Tức là quốc hội chuyên lo việc làm ra luật lệ, chính sách xã hội và quyết định những vấn đề hệ trọng. Ở các nước tư bản, quốc hội có hai viện để việc thông qua luật được chặt chẽ hơn. Như ở Mỹ thượng viện có 100 người, nhiệm kỳ 6 năm. Hạ viện có 435 người, nhiệm kỳ 2 năm.

    - Tư pháp chuyên việc gì mày?

    - Tư pháp chuyên việc xử án dựa trên luật mà bên lập pháp đưa ra. Ví dụ quốc hội đưa ra luật là "ai ăn hối lộ trên 1000 đ đều bị xử tù" thì bên tư pháp cứ chiếu theo đó mà thi hành. Ngoài ra bên tư pháp còn có các tòa án tối cao và độc lập để xử các ông tai to mặt lớn và xử việc vi phạm hiến pháp còn gọi là bảo hiến.

    - Thế tại sao phải đa đảng?

    - Đây là một cơ chế cạnh tranh và khách quan để đảm bảo cho việc thực thi dân chủ trở nên chặt chẽ hơn. Con lấy ví dụ nếu bên hành pháp các tổng thống của một đảng ra tranh cử thì không có tính cạnh tranh, bởi ông nào lên thì cũng chỉ bảo vệ quyền lợi cho một đảng duy nhất. Nhưng khi có hai đảng thì các ông phải đưa ra đường lối tiếp thị sao cho ăn khách, nghĩa là có lợi nhất cho dân thì ông mới trúng cử và đảng của ông mới cầm quyền. Còn bên quốc hội khi chỉ có một đảng thì khi làm luật sẽ có tình trạng sửa đổi lại hiến pháp sao cho đúng với điều luật mà các ông đưa ra và tình trạng vi hiến được hợp thức hóa. Nhưng nếu quốc hội lưỡng đảng thì sự tranh cãi sẽ trở nên gay gắt và điều luật đó không được thông qua, rốt cuộc dân được hưởng lợi nhất. Tương tự bên tư pháp cũng vậy, có hai đảng thì việc xử án sẽ nghiêm túc và ít đi những vụ án oan.

    - Mày nói nãy giờ mà tao chưa thấy có dân chủ ích lợi gì đến việc giấy tờ và khám chữa bệnh của tao cả?

    - Thì đấy sự dân chủ tức là có sự kiểm soát lẫn nhau trong chính quyền. Nhân viên nhà nước sẽ lo lắng làm sao không để mất lòng dân. Khi dân mất lòng thì báo chí sẽ nhảy vào lên tiếng và những người đứng đầu sẽ nhận lãnh trách nhiệm. Khi đó bản thân vị đó, đảng của vị đó sẽ không được trúng cử trong nhiệm kỳ tới nữa. Thành ra nếu thấy chú đứng chờ lâu một tí là họ phải xin lỗi hoặc bố trí người khác lo cho chú ngay. Chú được xem như ông chủ còn họ chỉ là người phục vụ. Nếu sự việc nghiêm trọng chú có quyền kiện họ ra tòa đòi bồi thường. Còn trong chế độ "dân chủ "của ta họ mặc kệ chú ra sao thì ra bởi cũng chẳng ảnh hưởng gì tới "nồi cơm"của họ.

    - Té ra là vậy, hèn chi tụi bây cứ đấu tranh đòi dân chủ hoài.

    - Thực ra dân chủ và nhân quyền tức những quyền tự do như con nói hôm trước tuy hai nhưng mà một đó chú à. Thể chế dân chủ có nhưng nhân quyền không có thì cũng như không. Nhưng có nhân quyền mà không có thể chế dân chủ thì những quyền đó cũng không thực thi được một cách hoàn hảo.

    - Thôi được, bài học hôm nay hơi cao đây nhưng để tao về vắt tay lên trán nghiền ngẫm lại coi sao.

    - Vậy nhé! Chào chú.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Chính trị xã hội là công việc chung của tất cả công dân để tìm cách xây dựng theo ý muốn của mình trong tôn trọng người khác.

    http://www.vanityfair.com/vf-hollywood/2014/11/angelina-jolie-cover

    Jolie’s prolific political activities suggest to di Giovanni that she may at some point try her hand at elected or appointed office. “When you work as a humanitarian, you are conscious that politics have to be considered,” she tells di Giovanni. “Because if you really want to make an extreme change, then you have a responsibility.”

    Nữ tài tử Angelina Jolie (nhận con nuôi VN) :
    Khi bạn làm việc về lãnh vực từ thiện nhân đạo, bạn ý thức được rằng chính trị phải được xem xét

    Vấn đề này không mới, nội dung bài này cũng không mới nhưng CHƯA ĐẦY ĐỦ. Cái hay và sáng tạo của bài này là đưa tành mục hỏi đáp, không lý thuyết như các bài trước mà đi vào từng điều cụ thể, nhưng còn thiếu một vài điều của một xã hội dân chủ, tôi sẽ bổ sung trong phần dưới đây. Trước đây nhiều người trong và ngoài nước đã bàn về vấn đền này, nhưng chỉ bàn trên lý thuyết, mà nếu cần lý thuyết thì cứ tra Googgle thì rõ hơn. Cũng có người trả lời cụ thể về những vấn đề trong hai bài liền của Đương Hoài Linh, nhưng ở dạng còm. Bài của DHL cũng trả lời không hơn gì những ý kiến trong các còm ấy, nhưng còn thiếu và chưa sát thực tế ở các nước dân chủ.
    Thức ra muốn biết những biểu hiện của các nước dân chủ cũng chẳng cần phải đọc lý thuyết trên Google mà cứ lấy thực tế ở các nước dân chủ là biết ngay. Muốn biết một nước dân chủ khác với nước thiếu dân chủ thế nào thì tốt nhất là so sánh hai miền Triều tiên.
    Một nước dân chủ ngoài những điều như trong hai bài của DHL đã trình bầy thì còn có biểu hiện là không có hiện tượng SÙNG BÁI CÁ NHÂN. Mọi người đều BÌNH ĐẲNG thì ai cũng như ai. Sùng bái cá nhân vừa là ngu dan vừa là mất dân chủ. Chỉ có những dân tộc trình độ kém phát triển mới sùng bái cá nhân. Nói thế không có nghĩa là hầm bà làng, cá mè một lứa, không phải làm đơn từ gưỉ cấp chính quyền nọ kia thì thay "Kính đơn" bằng "Nay đơn" như có người đã nêu mới là dân chủ. Thật ra trong một xã hội dân chủ thi kỷ cương, nề nếp tốt hơn ở một nước thiếu dân chủ vì con người sống không chỉ tuân theo pháp luật mà còn sống theo nếp sống văn minh, có đạo đức, mọi người tôn trọng lẫn nhau.
    Một điểm nữa trong xã hội dân chủ mà DHL chưa đề cập đến là
    QUYỀN TƯ HỮU ĐƯỢC TÔN TRỌNG, ĐƯỢC PHÁP LUẬT BẢO ĐẢM.
    Nếu nêu được điều này thì mọi người đều muốn dân chủ, vì chúng ta đang sống trong một nhà nước độc tài, tài sản của người nông dân đang bị cướp một cách trắng trợn.
    Khi nếu được những vấn đề trên thì ta mới thấy những người đấu tranh cho dân chủ là những người đáng kính trọng. Họ không phải chí đấu tranh cho họ, mà họ đấu tranh cho cả cộng đồng. Mặt khác nêu những điều cụ thể thì những người lao động mới thấy dân chủ có giá trị trực tiếp đối với mình, giống như cơm áo gạo tiền và họ mới hăng say nhiệt tình tham gia vào cuộc đấu tranh. Rõ ràng là trong các cuộc đấu tranh thì trí thức là người đề xuất và khởi xướng, nhưng lực lượng tham gia đông đảo lại là quần chúng. Như vậy cuộc đấu tranh (không dùng bạo lực) thì cần giác ngộ cho quần chúng (kể cả những người trong chính quyền) hiểu rõ mục đích cuối cùng là gì. Có thể chính những người đang theo dõi và kiểm soát những gì bạn tung lên mạng, họ cũng giác ngộ và có cái nhìn không ác cảm với người đấu tranh cho dân chủ bằng phương phát bất bạo động. Dĩ nhiên đấu tranh bất bạo động không đổ máu thì kết quả không thể chóng vánh mà phải dài lâu. Đời con người có hạn, Điếu cầy này tuổi cao sức yếu, không tiếp tục được thì có Điếu cầy khác tiếp bước. Phương Uyên này mệt mỏi thì Phương Uyên khác lên thay. Cứ thế tiếp lửa thì ngọn lửa có lúc âm ỉ nhưng rồi có ngày bùng lên thành đám cháy.
    Khi biết những tiêu chí cụ thể của một xã hội dân chủ thì dễ thu hút được quàn chúng và cũng dễ đè ra biện pháp để đòi hỏi chính quyền. Ví dụ chính quyền cám ra báo tư nhân thì ta dòi có báo tư nhan, đó là quyền tự do ngôn luận. Khi chính quyền sùng bái cá nhân thì ta chống lại bàng cách vạch rõ những sai trái, những điểm yếu của những "Ông Thánh CS" để mọi người có cái nhìn chính xác, không bị lừa dối.
    Sở dĩ dân ta có một thời sùng bái Dảng, sùng bái lãnh tụ (thì chính ngay bản thân tôi cũng thế) vì ta bị lừa. Cũng nên nhớ một điều là người bị ta ghét nhất là người lại chính là người không bị mắc lừa ta đấy. CS cũng vậy thôi, ai vạch ra sự thật của CS thì CS gán ngay cho cái tội phản động và tống vào nhà giam, nay thì tống sang...Mỹ cho khuất mắt.

    Bài này viết được, cũng có thể gọi là hay, nó giống như từ điển chính trị mà lại giảng nghiã theo kiểu trò chuyện. Nếu thêm được nhiều dẫn chứng nữa thì hay hơn.
    Ví dụ nếu bệnh nhan là quan chứ mà đến bệnh viện thì được kẻ hầu người hạ, còn dân đen đến bệnh viện thì họ bỏ mặc xác, đó là mất dân chủ, là QUAN CHỦ hay ĐẢNG CHỦ.
    DÂN CHỦ LUÔN LUÔN ĐI VỚI BÌNH ĐẲNG.
    Ông quan vào bệnh viện cũng như chú xe ôm vào bệnh viện, người ta phân biệt bệnh nhân thành người bệnh nặng phải cấp cức với người bệnh bình thường chứ không phân biệt bênh nhân theo chức vụ.