Muốn học đại học hàng đầu thế giới mà không phải trả tiền? Hãy tới Đức!

  • Bởi Mắt Bão
    23/10/2014
    12 phản hồi

    Athena chuyển ngữ, CTV Dân Luận

    Để kỷ niệm 25 năm Bức tường Berlin sụp đổ, CNN có chương trình đặc biệt “Fall of the Wall” tìm hiểu xem nền kinh tế của Đức đã phát triển như thế nào kể từ sau sự kiện quan trọng đó.


    Sự ảnh hưởng của nền học thuật ở Đức là điều không thể xem thường được. Đây được coi là ngôi nhà chung của những trường đại học lâu đời nhất thế giới và cũng là nơi mà rất nhiều người từng đoạt giải Nobel từng theo học.

    Nếu bạn muốn hưởng một nền giáo dục được cả thế giới công nhận mà không muốn trả học phí quá cao thì hãy “xách balo lên và đi” đến Đức.

    Giữa tháng Mười vừa qua, Lower Saxony đã trở thành bang cuối cùng của Đức thông báo miễn toàn bộ học phí, điều đó có nghĩa là sinh viên không cần trả bất cứ khoản phí nào, kể cả sinh viên quốc tế đến học tại Đức.

    Vì vậy dù bạn có đến từ đâu, thì cánh cửa các trường học viên tinh hoa như Đại học Heidelberg và Đại học kỹ thuật Munich, nằm trong top 100 trường đại học tốt nhất thế giới, sẽ luôn rộng mở chào đón bạn nếu bạn thật sự là một sinh viên xuất sắc.


    Được thành lập vào năm 1914, Đại học Goethe là một trong những trường đại học lớn nhất của Đức, với khoảng 41.000 sinh viên theo học. Vào ngày 18 tháng Mười năm 2014 vừa qua, Đại học Goethe đã tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm thành lập.

    “Chúng tôi không muốn giáo dục đại học bị phụ thuộc vào sự giàu có của phụ huynh,” Gabriele Heinen-Kljajic, bộ trưởng phụ trách khoa học và văn hóa ở Lower Saxony trả lời German Pulse.

    Người đồng cấp với bà Gabriele là bà Dorothee Stapelfeldt, bộ trưởng ở Hamburg, nơi đã xóa bỏ học phí kể từ năm 2012, cho rằng học phí chính là bất công xã hội: “Họ chỉ đang ngăn cản những người trẻ, những người không xuất thân trong gia đình có nền tảng học thuật tốt, tiếp cận với nền giáo dục. Đây chính là nhiệm vụ cốt lõi của mọi chính trị gia, là cần phải đảm bảo rằng tất cả các thanh niên nam nữ đều có thể học tập trong ngôi trường đạt chuẩn chất lượng mà không cần trả khoản phí nào ở Đức.”, bà Dorothee trả lời tờ Thời báo Anh.

    Chí phí thấp/xếp hạng cao


    Trường đại học Leipzig là trường đại học lâu đời thứ hai ở Đức, được thành lập vào năm 1409. Hai cựu học sinh nổi tiếng nhất từng theo học tại đây là nhà thơ, nhà viết kịch Goethe và nhà triết học Nietzche.

    Từ lâu, Đức đã có truyền thống trong việc miễn học phí, phí giới thiệu chỉ có vào năm 2006 khi tòa án hiến pháp phán quyết rằng học phí chỉ được ở mức độ vừa phải, để không mâu thuẫn với cam kết trước đó của quốc gia này về việc đảm bảo tất cả công dân đều được đến trường.

    Tuy nhiên, ngay cả với mức chi trả 1.300USD/năm, thấp hơn rất nhiều so với 14.500USD và 30.000USD mà sinh viên ở Anh và Đức phải trả, thì mức phí này vẫn gây ra phản ứng dữ dội trên diện rộng, khiến chính phủ liên bang phải dần từ bỏ việc thu học phí.

    Quỹ học bổng sẽ được tài trợ chủ yếu từ ngân sách chính phủ, với mức thuế thu nhập trung bình là 49.3% mà mỗi người dân lao động phải gánh, đây được coi là mức thuế cao thứ hai trong 34 nước thành viên của OECD. Hiện tại Đức là nền kinh tế lớn thứ tư thế giới, tỉ lệ thất nghiệp là 5.3% thấp gần nhất trong khối EU và là quốc gia xuất khẩu nhiều hàng hóa nhất bên cạnh Trung Quốc.

    Đức sẽ trở thành điểm đến chủ yếu của sinh viên quốc tế, xếp thứ ba trên thế giới sau Mỹ và Anh, theo số liệu của OECD. Sinh viên nước ngoài sẽ đổ xô đến các trường đại học lừng lẫy của Đức bởi sức hút từ mức sinh hoạt phí tương đối thấp cũng như nền văn hóa và cuộc sống về đêm rất sôi động.

    Tư duy độc lập


    Đại học Leipzig nổi tiếng với lối kiến trúc đầu thế kỷ hai mươi bên cạnh những tòa nhà hiện đại. Trong ảnh là giảng đường lớn thuộc khuôn viên chính của trường

    Nhưng trước khi đến Đức, bạn cần nhận thức được rằng việc học ở Đức có thể sẽ rất khác so với cuộc sống trong các trường đại học ở Mỹ và Anh. Mỗi bài giảng có thể có đến 200 sinh viên, và điều đó khiến sinh viên phải nỗ lực nhiều hơn để có thể theo kịp bài học cũng như hạn nộp bài tập.

    “Tôi có cảm giác như các trường đại học ở Anh giống trường phổ thông hơn, họ thực sự quan tâm đến bạn, in thời khóa biểu cho bạn, và nếu bạn để lỡ buổi chuyên đề nào đấy thì họ sẽ gọi cho bạn và hỏi bạn có làm sao không. Ở Đức, bạn phải tự thân vận động nhiều hơn thế,” Phoebe Parke, cựu thực tập sinh tại CNN, người đã dành một năm học tại đại học Humboldt ở Berlin, cho biết.


    Với 25 cựu sinh viên tại đây từng đoạt giải Nobel, Đại học Humboldt là một trong những trường danh tiếng nhất ở châu Âu.

    “Trường đại học của tôi trải rộng trên toàn bộ đất Berlin, nên tôi phải di chuyển bằng tàu điện ngầm giữa các lớp học. Sẽ rất khó khăn nếu bạn không thông thuộc đường phố bởi không có ai giúp bạn, và có vài tòa nhà lại ở những nơi hẻo lánh,” Parke cho biết thêm. Cô đã hoàn tất chương trình học đại học tại trường đại học Warwick ở Anh.

    Tìm ra con đường riêng cho bản thân


    Trong số mười trường đại học lớn nhất tại Đức, đại học Ruhr là trường đại học công đầu tiên của Đức kể từ sau Thế chiến thứ II.

    Cuộc sống sinh hoạt của các sinh viên quốc tế có thể sẽ gặp nhiều khó khăn hơn, bởi nhiều sinh viên Đức thường học tại thành phố nơi họ sinh ra và sống cùng bố mẹ, hoặc chia sẻ phòng trọ với bạn bè.

    Nhưng nếu như bạn vượt qua được những thách thức này thành không, Parke nói rằng hệ thống giáo dục Đức tạo cho sinh viên sự tự do để nâng cao khả năng và sở thích của bản thân: “Vì không phải trả học phí nên sinh viên sẽ cảm thấy ít áp lực hơn, vậy nên thay vì phải lo lắng vượt qua các bài kiểm tra và quên đi mọi thứ xung quanh thì sinh viên có thể thoải mái theo đuổi đam mê của bản thân. Nhưng bạn mới là người phải tự thúc đẩy việc học của bạn, chứ không phải giảng viên.”


    Được thành lập trong thời kỳ Chiến tranh lạnh tại Tây Đức, đại học Free của Berlin là một trong những trường đẳng cấp nhất tại đây. Các ngành nghiên cứu của trường chủ yếu bao gồm khoa học xã hội và nhân văn.

    Vì vậy với những sinh viên có tính tự lập cao và muốn được hưởng nền giáo dục tốt mà không phải trả học phí, thì Đức có thể là điểm đến phù hợp nhất.


    Thành lập vào năm 1991, đại học Kỹ thuật Bradenburg là một trong những trường mới nhất tại Đức. Trong ảnh là một vị khách đến thăm trung tâm thông tin và truyền thông đặt trong khuôn viên của trường, được thiết kế bởi hai kiến trúc sư người Thụy Sĩ Thụy Sĩ Jacques Herzog và Pierre de Meuron.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Phong Uyên viết:
    Bàn thêm về hệ thống giáo dục và chính sách thuế má ở Tây Âu :

    1) Khác với Mỹ, hệ thống giáo dục phần nhiều nằm trong tay tư nhân, đa số các nước Tây Âu chỉ có hệ thống giáo dục công lập đi từ tiểu học tới đại học. Ở Đức thì tôi không biết rõ vì Đức là một liên bang. Nhưng ở Pháp thì từ sau CM 1789, hệ thống giáo dục từ tiểu học tới đại học đều nằm trong tay bộ Quốc gia Giáo dục và mọi giáo viên đều là công chức ăn lương nhà nước, mọi bằng cấp của bất cứ được lấy từ trường trung học hay đại học nào, đều có giá trị ngang nhau (trừ những Trường Lớn phải qua một cuộc thi tuyển). Đẻ tôn trọng tính cách bình đẳng trong giáo dục : Không có học phí ngoài tiền ghi tên học (trừ những trường Cao Đẳng Thương mại trực thuộc các phòng Thương mại). Mọi người, miễn là có bằng tú tài, ngay cả đậu vớt, đều có quyền ghi tên học bất cứ đại học nào. Ở miền Nam, vì chịu ảnh hưởng của Pháp, ngày trước cũng vậy : chỉ mất tièn ghi tên học chứ không phải đóng học phí. Ngoài chuyện không phải đóng học phí, sinh viên ở Pháp còn được hưởng nhiều lợi khác : Đóng An sinh Xã hội rất rẻ. Được trợ cấp nhà ở. Được học bổng tùy theo hoàn cảnh gia đình. Thi đậu vào những trường lớn như Sư Phạm Ulm, Polytechnique, Cao đẳng hành chính (ENA), còn được ăn lưong. Bởi vậy có nhiều người trẻ ở Pháp coi sinh viên là một nghề nên kéo dài sự học của mình khi thi rớt thì lại ghi tên học ngành khác, không chịu kiếm việc làm. Lẽ tất nhiên, tiền miễn học phí, tiền trợ cấp, tiền học bổng... sẽ là tiền người dân phải trả qua chính sách thuế má và nước Pháp là nước sưu thuế cao đứng thứ hai trong EU sau Đan Mạch.

    2) Nếu kể sự đóng góp thuế má (tổng cộng mọi thuế má và mọi tiền đóng góp) so với Tổng sản lượng Nội địa (GDP) thì người dân nước phải đóng góp nhiều nhất trong EU (39%) không phải là Đức (37,6%) mà là Đan Mạch (48%), Pháp, Bỉ (45,3), Ý, Thụy Điển, Phần Lan, Áo, Na Uy (trên 42%). Anh chỉ đóng 35%. Mỹ chỉ đóng 24,3, gần như thấp nhất trong những nước OECD.

    Bác Phong Uyên, Sóng Thần, NJ,

    Kinh tế phải phát triển tốt, chính sách thuế chặt chẽ, kiểm soát được gian lận thuế và gian lận xã hội, thì chính phủ mới thu đủ thuế, có tiền để trả chi phí đại học.
    Hết tiền thì chính phủ sẽ thắt chặt chi tiêu, từ trợ cấp gia đình cho tới chi phí đại học.

    Học mà cứ ở lại lớp hai lần là có thể bị cấm ghi danh đại học hoặc có thể sẽ bắt thi tuyển vào đa số các ngành đại học để loại bớt các sinh viên du hí (touriste)

    http://www.lemonde.fr/politique/article/2014/10/24/l-assemblee-vote-la-modulation-des-allocations-familiales_4512272_823448.html

    L’Assemblée vote la modulation des allocations familiales.

    Sans surprise, la droite a dénoncé d’une seule voix la « remise en cause de l’universalité des allocations familiales »

    Sóng Thần viết:

    Ngoài ra, "miễn phí" sẽ tạo một tâm lý "không có gì phải gấp gáp," học tà tà kéo dài thay vì chạy đua để hoàn thành chương trình càng sớm càng tốt. Tôi có đọc một bài báo trong đó có nêu hiện trạng sinh viên ĐH ở Pháp (nơi học phí rất thấp, nếu như không nói là "miễn phí") trung bình "đi học" lâu hơn cho cùng một chương trình so với Anh hay Mỹ gì đó. Tôi không có thì giờ để đi tìm hiểu sự chính xác của nhận định trên. Nhưng nếu đúng, thì nó cũng là một ảnh hưởng.

    Tâm lý "không có gì phải gấp gáp" của Sv được điều chỉnh bằng .... luật ạ.
    Bởi.... học không xong thì.... đi chỗ khác chơi, không ai cho học miễn phí mãi được.
    Số Sv được nhập học cho mỗi khoa của các trường đại học là một số nhất định. Nhưng Gs hướng dẫn không bị áp lực phải đạt chỉ tiêu bao nhiêu Sv tốt nghiệp, ra trường.

    Lưu bang ở các trường đại học Đức có giới hạn bằng...luật thi cử. (Prüfungsordnung).

    Đại khái, sau khi lưu bang 2 Semester (1 năm) thì Sv sẽ "được" gửi đến Studienfachberatung để được tư vấn.

    Trong buổi "tư vấn" này, một "thoả thuận thích hợp" về ngày thi, thời hạn tối đa, thời hạn sau cùng cho những môn chưa được kiểm tra. Ngày thi, thời hạn tối đa còn phải được hội đồng giám khảo chấp thuận nữa ạ.

    Ai muốn biết rõ hơn thì.... gõ gú gồ "Prüfungsordnung". Tốt hơn hết, vô ngay thư viện đại học mình đang theo để ngâm kíu. Luật nào cũng nhiêu khê cả.

    Nguyễn Jung

    Bàn thêm về hệ thống giáo dục và chính sách thuế má ở Tây Âu :

    1) Khác với Mỹ, hệ thống giáo dục phần nhiều nằm trong tay tư nhân, đa số các nước Tây Âu chỉ có hệ thống giáo dục công lập đi từ tiểu học tới đại học. Ở Đức thì tôi không biết rõ vì Đức là một liên bang. Nhưng ở Pháp thì từ sau CM 1789, hệ thống giáo dục từ tiểu học tới đại học đều nằm trong tay bộ Quốc gia Giáo dục và mọi giáo viên đều là công chức ăn lương nhà nước, mọi bằng cấp của bất cứ được lấy từ trường trung học hay đại học nào, đều có giá trị ngang nhau (trừ những Trường Lớn phải qua một cuộc thi tuyển). Đẻ tôn trọng tính cách bình đẳng trong giáo dục : Không có học phí ngoài tiền ghi tên học (trừ những trường Cao Đẳng Thương mại trực thuộc các phòng Thương mại). Mọi người, miễn là có bằng tú tài, ngay cả đậu vớt, đều có quyền ghi tên học bất cứ đại học nào. Ở miền Nam, vì chịu ảnh hưởng của Pháp, ngày trước cũng vậy : chỉ mất tièn ghi tên học chứ không phải đóng học phí. Ngoài chuyện không phải đóng học phí, sinh viên ở Pháp còn được hưởng nhiều lợi khác : Đóng An sinh Xã hội rất rẻ. Được trợ cấp nhà ở. Được học bổng tùy theo hoàn cảnh gia đình. Thi đậu vào những trường lớn như Sư Phạm Ulm, Polytechnique, Cao đẳng hành chính (ENA), còn được ăn lưong. Bởi vậy có nhiều người trẻ ở Pháp coi sinh viên là một nghề nên kéo dài sự học của mình khi thi rớt thì lại ghi tên học ngành khác, không chịu kiếm việc làm. Lẽ tất nhiên, tiền miễn học phí, tiền trợ cấp, tiền học bổng... sẽ là tiền người dân phải trả qua chính sách thuế má và nước Pháp là nước sưu thuế cao đứng thứ hai trong EU sau Đan Mạch.

    2) Nếu kể sự đóng góp thuế má (tổng cộng mọi thuế má và mọi tiền đóng góp) so với Tổng sản lượng Nội địa (GDP) thì người dân nước phải đóng góp nhiều nhất trong EU (39%) không phải là Đức (37,6%) mà là Đan Mạch (48%), Pháp, Bỉ (45,3), Ý, Thụy Điển, Phần Lan, Áo, Na Uy (trên 42%). Anh chỉ đóng 35%. Mỹ chỉ đóng 24,3, gần như thấp nhất trong những nước OECD.

    NJ viết:
    ...

    Đại khái để các bác có một cái nhìn tổng quát.

    Nguyễn Jung.

    Cám ơn ông/bà Nguyễn Jung đã cung cấp thêm thông tin. Tôi hiểu là hệ thống đánh thuế thu nhập theo kiểu nấc thang (progressive taxation). Với một ngưỡng thu nhập thì sẽ có một % thuế tương ứng ấn định. Nhưng xét về tổng thể, trung bình thì thuế thu nhập ở Đức cao hơn đa số các nước phát triển tương đương, ví dụ Vương Quốc Anh (UK) có đúng không? Tôi không có ý bàn luận là hệ thống thuế ở đâu là tốt, là dở; điều này rất phức tạp, mỗi nơi đều có cái hay và cái không hay. Ý của tôi chỉ đơn giản chỉ rõ ra, cái "miễn học phí" thật ra đã được tính vào tiền thu thuế cao, tính trên trung bình người đi làm có thu nhập. Không có cái gì là "miễn phí" cả như tựa đề bài viết.
    Cá nhân, tôi chủ trương việc chọn lựa trường để học (sau bậc TH) nên theo hình thức người mua (sinh viên) và người bán (trường ĐH), càng nhiều thông tin, minh bạch càng tốt, trong đó học phí là một thông tin quan trọng giúp người mua (sv) cân nhắc lựa chọn (discriminating factor), và giúp các trường cạnh tranh. Nếu tất cả đều miễn phí, thì mọi người sẽ cố gắng đổ dồn về một số trường nổi tiếng, ở những địa điểm đông vui. Còn trường ở nơi khỉ ho cò gáy thì vắng lặng, trở thành "con ghẻ," tập trung những thành phần bất mãn vì không vào được những nơi khác; cả trường lẫn sinh viên đều bất mãn vì không thể cạnh tranh với Heidelberg, Munich, hay Max Planck chẳng hạn. Nếu thu phí, các trường kém nổi tiếng có thể dùng tiền học bổng, miễn phí thế này, thế kia để thu hút sinh viên, nhân tài, tạo sự cạnh tranh. Cũng giống như Mercedes-Benz với Volkswagen đều miễn phí, thì đâu ai muốn đi Volkswagen hheheh... Ngoài ra, "miễn phí" sẽ tạo một tâm lý "không có gì phải gấp gáp," học tà tà kéo dài thay vì chạy đua để hoàn thành chương trình càng sớm càng tốt. Tôi có đọc một bài báo trong đó có nêu hiện trạng sinh viên ĐH ở Pháp (nơi học phí rất thấp, nếu như không nói là "miễn phí") trung bình "đi học" lâu hơn cho cùng một chương trình so với Anh hay Mỹ gì đó. Tôi không có thì giờ để đi tìm hiểu sự chính xác của nhận định trên. Nhưng nếu đúng, thì nó cũng là một ảnh hưởng.
    Tôi có một cô em họ học rất giỏi, đi dzu học Mỹ, học một trường rất nổi tiếng, nỗi lo sợ ám ảnh thường trực nơi cô em là nếu rớt một lớp, thì phải bỏ số lớn tiền dể đóng học phí học lại. Theo tôi đây là một động lực đẩy cô em cố gắng, nỗ lực học tốt nhất mà cô em có thể. Nếu đi học "miễn phí" như bên Đức thì chưa chắc cô em đã phải nỗ lực như thế. Tiền "bỏ ra" bao giờ cũng là một động lực mạnh. heheh....
    Tất nhiên, tôi hiểu mỗi cách làm, hệ thống có những cái hay, tốt đẹp, và những bất cập, và phức tạp. Tất cả bàn đến chỉ là một phần bên ngoài.

    Sóng Thần viết:
    "Miễn phí" chỉ là một hình thức quảng cáo, nói thế nào nhỉ, "hào nhoáng bên ngoài,"- misleading marketing/advertising. Cá nhân, tôi thà chấp nhận bị đòi tiền học công khai, cao thấp tuỳ trường, để chính tôi lựa chọn cho vừa thích hợp sở thích, vừa hợp túi tiền, đúng nơi, đúng nghề, đúng giá trị, để sau này đi cày tôi được giữ lại tiền mồ hôi nước mắt mình, hơn là khéo léo che dấu dưới vỏ bọc đẹp đẽ, để rồi sau này è cổ ra trả nợ mà không có lựa chọn nào cả, nợ học trường nổi tiếng, đắt đỏ thì cũng bằng nợ trường cùi bắp nơi khỉ ho cò gáy.

    Hì hì, Chấp nhận đóng học phí để được bớt tiền đóng thuế lợi tức thì cũng được đi, nhưng chẳng có gì bảo đảm là có tiền thì sẽ được vào trường đại học mà mình chọn (Harvard? Standford? CalTech?), có tiền mà học dốt ở bậc trung học/college thì cũng chỉ được nhận vào một trường ĐH xoàng xoàng, có thể còn thua kém một đại học công lập ở Đức. Có tiền đóng học phí thì cũng không bảo đảm mình sẽ được chọn nghề mình thích (năng khiếu ngôn ngữ kém mà đòi học làm luật sư?), và nếu có tốt nghiệp thì cũng không bảo đảm mình sẽ kiếm được việc làm tương ứng với quá trình đào tạo.
    Điều này thì bảo đảm: phải vay nợ để trả tiền học trong 4, 5 năm (trừ phi mình là con của Tập Cận Bình).
    Giống như chê cơm chùa, vào tiệm ăn gọi món nhậu, và lại bị hóc xương. LOL.

    Sóng Thần viết:

    Đồng ý. Đây là lý tưởng "noble" cao đẹp. Nhưng một câu hỏi ngược lại là: liệu có công bằng xã hội không khi một cặp vợ chồng không con cái, làm lương tối thiểu ba cọc ba đồng vất vả, phải trả 49.3% thuế thu nhập hay thấp hơn nhưng vẫn cao để nuôi 2 người con của cặp vợ chồng bác sĩ đi học "miễn phí," hay nuôi con của Tập Cận Bình, hay Nguyễn Tấn Dũng sang học, nếu chẳng may trúng tuyển? Liệu có công bằng cho những người không có một lựa chọn nào khác ngoài đóng 1/2 số tiền mồ hôi nước mắt, để đi nuôi con Tập Cận Bình ăn học nên người?

    Bài viết của CNN về thuế thu nhập của Đức không chính xác.

    Thuế thu nhập, thuế lương của những người đi làm ở Đức được chia làm 6 bậc. Không phân biệt ai cả. Từ bà Merkel đến những người phu đổ rác đều theo bậc này.

    1. Người độc thân, người ly dị. Thuế cao nhất trong các bậc thuế. Mức phần trăm của thuế tính theo mức thu nhập cao hay thấp. Lương càng cao thì mức phần trăm cũng cao theo.

    2. Có nhiều quy định. Tương đối thấp. Chẳng hạn ly dị và có nuôi 1, 2 con.

    3. Những đôi vợ chồng cùng sống trong nước, một trong 2 người không có thu nhập hay người kia có thu nhập, nhưng thấp hơn và có thuế bậc 5.

    4. Những đôi vợ chồng có thu nhập có múc lương ngang nhau.

    5. Một trong 2 vợ chồng có mức lương thấp hơn người kia.

    6. Những người có nhiều loạilương từ nhiều chủ nhân khác nhau.

    Các đôi vợ chồng có mức lương thu nhập khác nhau có quyền lựa chọn giữa 4/4 hay 3/5.

    Các bậc thuế này đều căn cứ vào mức thu nhập để tính ra phần trăm thuế.

    Thí dụ lương năm là 20.000€ thì trừ bao nhiêu phần trăm, lương 100.000€ thì phải trả bao nhiêu phần trăm. Lương ít thì mức phần trăm thấp.

    Ngoài ra, cuối năm người đi làm sẽ phải khai thuế lại, dù thuế đã bị trừ thẳng từ lương mỗi tháng.
    Khai thuế lại có lợi cho người đóng thuế là họ sẽ có thể lấy lại được tiền thuế họ đã đóng, chẳng hạn như mua nhà, xây nhà, sửa nhà tiền phí tổn di chuyển, nếu chỗ làm xa nơi ở, tiền bảo hiểm, tiền công đoàn.... bản khai thuế cuối năm rất nhiêu khê, có thể đến các văn phòng chuyên môn "nhờ" họ làm. Có thể sẽ phải trả thêm, nếu trước đó đã trừ quá ít.

    Nói chung mức phần trăm thuế tương đối công bằng. Ngoài ra, các luật hổ trợ cho những người lương thấp, ở nhà thuê....

    -----

    Miễn học phí đại học là một hình thức chiều tài, đãi sỹ. Nhưng người tốt nghiệp đại học với điểm cao luôn được mời ở lại với lương cao.
    Có tính toán cả.

    Có rất nhiều SV VN trước năm 1975 và sau này đã không kham nỗi chương trình học đại học, đã phải từ bỏ giấc mộng khoa bảng. Lưu bang ở đại học Đức có giới hạn. Bằng Abitur/ Tú tài ở Đức với điểm 4 sẽ gặp khó khăn khi ghi danh, để vào Y khoa phải là điểm 1 hay 1+.

    Đối với các SV nước ngoài họ xét toàn bộ những năm học phổ thông, một số cháu (không rõ nhiều hay ít) từ VN sang không được vào thẳng đại học, thường phải học khoá dự bị, khoá này không dạy tiếng Đức, mà ôn các kiến thức chuyên môn. Đậu khoá này thì may ra vào được đại học. Những khó khăn này thường không được các tổ chức đưa sinh viên qua Đức nói đến. Tôi có 2 đứa cháu trong họ, qua đây ở 2 năm rồi đành quay về VN, rồi qua Úc.

    Tôi biết có một chương trình tuyển SV/HS VN qua Đức để đào tạo khoảng 4 năm về ngành chăm sóc người già trong viện dưỡng lão. 1 năm tiếng Đức và 3 năm vừa học, vừa làm. Tốt nghiệp sẽ được phân công đi toàn nước Đức, phải phục vụ đâu khoảng 4 đến 5 năm. Lương khoảng 2.000/ 2.200€/tháng chưa trừ thuế.
    Sau 4 hay 5 năm có toàn quyền quyết định, ở lại hay về. Học bổng một tháng là 800€, không trừ thuế, phòng trọ trong cư xá, khoảng 100 đến 150 €, luôn cả điện, nước, lò sưởi. Biết tiết kiệm, không đua đòi thì dư. Thực phẩm cho một người độc thân tuỳ theo sức ăn và loại thực phẩm từ 250 đến 400€/tháng

    Đại khái để các bác có một cái nhìn tổng quát.

    Nguyễn Jung.

    Heheh...Trên đời này làm gì có chuyện miễn phí. No such thing as free lunch! :) Miễn phí đi học đời con, thì đời bố mẹ, đời ông bà, và đời con sau này đi cày đóng thuế mệt nghỉ. Không bắt trả bây giờ, thì bắt trả trước và trả sau. Không đòi công khai ba trợn, thì khéo léo che dấu dưới vỏ bọc tân kỳ hơn, đẹp đẽ hơn. Tất cả đều đã được tính toán đâu vào đấy cả, chẳng trật đi đâu.
    Đây là chìa khoá cho "miễn phí học":

    tác giả viết:
    Quỹ học bổng sẽ được tài trợ chủ yếu từ ngân sách chính phủ, với mức thuế thu nhập trung bình là 49.3% mà mỗi người dân lao động phải gánh, đây được coi là mức thuế cao thứ hai trong 34 nước thành viên của OECD

    "Miễn phí" chỉ là một hình thức quảng cáo, nói thế nào nhỉ, "hào nhoáng bên ngoài,"- misleading marketing/advertising. Cá nhân, tôi thà chấp nhận bị đòi tiền học công khai, cao thấp tuỳ trường, để chính tôi lựa chọn cho vừa thích hợp sở thích, vừa hợp túi tiền, đúng nơi, đúng nghề, đúng giá trị, để sau này đi cày tôi được giữ lại tiền mồ hôi nước mắt mình, hơn là khéo léo che dấu dưới vỏ bọc đẹp đẽ, để rồi sau này è cổ ra trả nợ mà không có lựa chọn nào cả, nợ học trường nổi tiếng, đắt đỏ thì cũng bằng nợ trường cùi bắp nơi khỉ ho cò gáy.

    CNN-dịch giả viết:
    “Chúng tôi không muốn giáo dục đại học bị phụ thuộc vào sự giàu có của phụ huynh,” Gabriele Heinen-Kljajic, bộ trưởng phụ trách khoa học và văn hóa ở Lower Saxony trả lời German Pulse.

    Người đồng cấp với bà Gabriele là bà Dorothee Stapelfeldt, bộ trưởng ở Hamburg, nơi đã xóa bỏ học phí kể từ năm 2012, cho rằng học phí chính là bất công xã hội:

    Đồng ý. Đây là lý tưởng "noble" cao đẹp. Nhưng một câu hỏi ngược lại là: liệu có công bằng xã hội không khi một cặp vợ chồng không con cái, làm lương tối thiểu ba cọc ba đồng vất vả, phải trả 49.3% thuế thu nhập hay thấp hơn nhưng vẫn cao để nuôi 2 người con của cặp vợ chồng bác sĩ đi học "miễn phí," hay nuôi con của Tập Cận Bình, hay Nguyễn Tấn Dũng sang học, nếu chẳng may trúng tuyển? Liệu có công bằng cho những người không có một lựa chọn nào khác ngoài đóng 1/2 số tiền mồ hôi nước mắt, để đi nuôi con Tập Cận Bình ăn học nên người?

    Ngoài ra, dân Đức còn đang phải è cổ gánh nợ cho dân Greek, Spaniards, Italians dài dài, khi nào còn đồng Euro, và khi nào Greece, Italy, Spain còn nằm trong Euro. Có thể nói hành động gánh nợ này là "công bằng xã hội" trên toàn EU. Nước Đức và người Đức giàu có, giỏi giang thì phải è ra gánh người Greek, Spaniards, Italians nghèo hơn, lười biếng hơn, được một mức sống như người Đức "miễn phí," giống như nuôi ăn học con Nguyễn Tấn Dũng, Tập Cận Bình, Kim Jong Un... "miễn phí" vậy lol

    Athena lộn tên nước : "Tuy nhiên ngay cả với mức chi trá 1300ƯSD/năm thấp hơn nhiều so với 14500ƯSD và 30000USD ở Anh và Đức phải trả" : Anh và Mỹ chứ không phải Anh và Đức.

    Ở Pháp, mức chi trả còn thấp hơn vì chỉ phải đóng tiền phí tổn ghi tên học mỗi năm. Giá 2013 : 183€ cho tới Cử nhân. 254€ cho tới Thạc sĩ. 388€ sửa soạn Tiến sĩ. Tiền đóng An sinh Xã hội cũng rất nhỏ và có trợ cấp tiền ở kể cả cho sinh viên nước ngoài. Ngoài ra ai có bằng Tú tài, dù đậu thấp hay cao cũng có quyền ghi tên học đại học.

    Lẽ dĩ nhiên là lớp học còn đông gấp 2 ở Đức và rất xô bồ : Phải tự lấy cua và tự học, ít có giảng viên theo dõi bạn nên năm đầu số đậu cũng rất ít và dù có được bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ cũng chả biết làm gì. Muốn học có kết quả và có một nghề rõ ràng, phải thi đậu vào những Trường Lớn (Grandes Écoles) qua những kỳ thi tuyển rất khắc khe.

    Hê hê, cái tựa do admin dịch lại rất sát nghĩa với cái tựa bài của CNN.
    Tuy vậy, trong bài của Athena có câu này "Đức [...] là quốc gia xuất khẩu nhiều máy móc nhất bên cạnh Trung Quốc" làm tôi không khỏi thắc mắc vì tôi ít khi gặp máy móc của Tàu chế ra và bán qua phương Tây; có lẽ là máy của Nhật, Mỹ vv sản xuất bên Tầu chăng? Đối chiếu lại với bài của CNN thì thấy câu tiếng Anh là " Its 5.3% unemployment rate is the second lowest in the EU. Germany exports more merchandise than any other country aside from China". Merchandise là hàng hoá nói chung. Chai-na not bad, not bad, nhưng dân Tầu là 1.3 tỷ, đông gấp 16 lần dân Đức.

    Nước Đức có nghĩa cử thật rộng lượng và cao quý, vì dân Đức phải đóng thuế lợi tức cao gồng gánh cho việc trả học phí thấp (nay thành miễn phí) dù cho sinh viên không phải là người Đức. Nhưng các sinh viên ngoại quốc sẽ gặp nhiều trở ngại:

    - Phải thông thạo tiếng Đức (ở bậc cử nhân)
    - Lớp học dù đông đến 200 người, nhưng (dĩ nhiên) vẫn phải hạn chế số người xin học. Một sinh viên từ VN hay Lào làm sao đăng ký và chạy thủ tục xin vào trường nhanh và có hiệu quả bằng sinh viên bản xứ được.
    - Mỗi sinh viên ngoại quốc phải dự trù chi tiêu đến khoảng 6.000 euro (bắt buộc phải mua bảo hiểm sức khoẻ, mướn nhà, thức ăn, sách, lệ phí ghi danh mỗi khoá học). Do đó, học sinh VN nghèo bị thất lợi trước học sinh Việt của gia đình có tiền, hay con cháu cán bộ CS tham nhũng.

    Tuy vậy, so với việc phải chi tiêu cả chục ngàn đô hàng năm để cho con cái đi du học ở Mỹ, việc bãi học phí ở đại học Đức là một cống hiến về tri thức quan trọng mà quốc gia này đã đóng góp cho thế giới.

    Một đại học công của nước Đức bằng 100 cái viện Khổng Tử của nước Tàu.
    Đào tạo ở Đức về làm kỹ sư, đào tạo ở viện Khổng Tử về làm gián điệp. Tôi không chắc phần đầu đúng, nhưng tôi cam đoan về phần sau :D

    "Tìm hiểu đại học hàng đầu tại nước Đức mà không cần trả học phí"

    Cái đề tựa như trên nghĩa là thế nào? Việc "tìm hiểu" đó không cần phải trả học phí cho trường?

    nhưng để đạt đc chuẩn tiếng đức vào học cho trình độ thạc sỹ là điều rất khó khăn. Bậc ĐH thì chỉ cần B1,2, nhưng GS xét tuyển điểm học cả 12 năm học phổ thông. Điểm 8 của VN mói chỉ đc chấp nhận là điểm TB của Đức.