Athena - Câu chuyện về Gene Sharp và lý thuyết đấu tranh bất bạo động

  • Bởi Admin
    21/10/2014
    6 phản hồi

    Athena, cộng tác viên Dân Luận

    "Đây là một chiến lược đấu tranh. Nó thay thế cho chiến tranh và các hình thức bạo lực khác. Tôi nói đấu tranh bất bạo động là đấu tranh có vũ trang. Chỉ có điều loại đấu tranh này sử dụng các vũ khí tâm lý, vũ khí xã hội, vũ khí kinh tế và vũ khí chính trị. Và chính hình thức đấu tranh này cuối cùng lại có sức mạnh chống lại sự áp bức, bất công và độc tài mạnh mẽ hơn là đấu tranh bạo động" - Gene Sharp

    "Tôi nghĩ [cuộc chiến tranh] Việt Nam đã thay đổi quan niệm của tôi về tầm quan trọng của chiến tranh bất bạo động, và đặc biệt là tầm quan trọng của việc đưa lý thuyết của Gene Sharp tới phần còn lại của thế giới. Bởi vì chúng ta cần phải có phương thức thay thế [cho chiến tranh]. Việt Nam thuyết phục tôi rằng chúng ta phải chấm dứt việc giết chóc con người." - Đại tá Robert "Bob" Helvey, cựu chiến binh Việt Nam, người đưa lý thuyết đấu tranh bất bạo động của Gene Sharp tới Miến Điện và Serbia.

    Gene Sharp – Làm sao để khởi động một cuộc cách mạng” (Gene Sharp – How to Start A Revolution) là bộ phim tài liệu của đạo diễn người Scotland Ruaridh Arrow làm về chiến lược đấu tranh bất bạo động và người đàn ông đứng đằng sau lý thuyết này – giáo sư ngành khoa học chính trị Gene Sharp. Ông chính là tác giả của cuốn cẩm nang nổi tiếng “Từ độc tài đến dân chủ” (From Dictatorship to Democracy) bao gồm 198 thủ thuật đấu tranh bất bạo động. Đây là cuốn sách đã góp phần làm nên thành công của các cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài ở Miến Điện, Serbia, Ukraine, Ai Cập, Tunisia, Iran,… Năm 1983 ông lập ra viện Albert Eistein – một tổ chức phi lợi nhuận chuyên thúc đẩy sử dụng hình thức đấu tranh bất bạo động. Suốt nhiều năm, rất nhiều người dân sống dưới chế độ độc tài đã tìm đến đây mong nhận được sự giúp đỡ.

    Từ vài chục năm về trước Gene Sharp nhận ra rằng các cuộc chiến tranh và giết chóc lẫn nhau là hoàn toàn không cần thiết và rất vô nghĩa. Nhận thức rõ điều này nên ông đã từ chối tham chiến cũng như cực lực phản đối thanh niên Hoa Kỳ nhập ngũ trong cuộc chiến tranh Triều Tiên. Những việc làm đó đã khiến ông phải ngồi tù suốt chín tháng.

    Vào một lần khi đang nghiên cứu tại trường đại học Oxford, Gene Sharp bất ngờ có một khoảnh khắc mà ông gọi là “khoảnh khắc Eureka” bởi vào lúc đó ông phát hiện ra rằng sức mạnh của chế độ độc tài đến từ “sự phục tùng, sự hợp tác, sự ủng hộ, sự giúp đỡ của chính người dân và các tổ chức trong xã hội. Và tất cả những gì bạn cần làm là giảm bớt sự hỗ trợ đó, đó là tính hợp pháp, sự hợp tác và phục tùng. Nếu bạn có thể cắt đứt nguồn nguyên liệu đó, thì chế độ sẽ sụp đổ.”

    Bài học thứ nhất: Lập một chiến lược

    Năm 1989, Gene Sharp đến thăm Trung Quốc vào đúng thời điểm cuộc biểu tình ở quảng trường Thiên An Môn đang ở cao trào. Chính cuộc biểu tình này đã giúp ông có được cái nhìn thấu đáo hơn về cách thức chuẩn bị và tầm quan trọng của việc lập ra kế hoạch và chiến lược cho một cuộc đấu tranh. Dù sinh viên Trung Quốc xuống đường rất đông ở Bắc Kinh và nhiều thành phố khác, Gene Sharp nhận ra rằng họ không hề có bất cứ sự chuẩn bị nào, họ không có một kế hoạch cụ thể sẽ ở quảng trường bao lâu cũng như lúc nào nên rời đi. Họ hành động một cách ngẫu hứng từ đầu tới cuối, để rồi cuối cùng bị dập tắt trong biển máu. Thiên An Môn đáng lẽ đã có thể thành công, nhưng cuối cùng lại là một vết nhơ không thể xóa mờ trong lịch sử Trung Quốc nói chung và “lý lịch” của Đặng Tiểu Bình nói riêng.

    "Ý tưởng cho rằng cứ ngẫu hứng xuống đường làm cách mạng là sẽ thành công là một ý tưởng điên rồ. Ngược lại, nếu bạn không biết mình định làm gì, thì nhiều khả năng bạn sẽ gặp rắc rồi lớn." Gene Sharp

    Bài học thứ hai: Vượt qua sự "phân tử hóa"

    Gene Sharp cho rằng việc lập kế hoạch là chưa đủ mà cần phải đoàn kết mọi người lại với nhau bởi từ trước đến nay chính quyền độc tài luôn tìm mọi cách cô lập từng cá nhân trong xã hội nhằm mục đích phân tách từng người ra với nhau để dễ bề điều khiển hơn. Lâu dần điều này khiến người dân sợ hãi lẫn nhau, sợ phải nói ra suy nghĩ của bản thân cũng như sợ hợp tác cùng nhau. Họ thậm chí không dám nói với hàng xóm, với người thân trong gia đình suy nghĩ thực sự của mình. Quá trình đó được gọi là sự "phân tử hóa". Đó là điều mà những người làm cách mạng phải vượt qua được trước khi tính đến những chuyện tiếp theo.

    Một trong những nhiệm vụ đầu tiên của Otpor là tạo ra một biểu tượng đấu tranh để thống nhất lòng người. Srđa Popović, lãnh đạo của phong trào Otpor nói: "Rõ ràng chúng tôi [những người không ưa Milosovic] chiếm đa số. Nếu chúng tôi có thể nhận biết được tất cả những người chống lại Milosovic, bằng cách đưa tay lên chào người khác bằng nắm đấm, thì ông ta sẽ bị đánh đổ trong vòng vài năm."

    Bài học thứ ba: Xói mòn những cột chống của chế độ

    Bob Helvey nói miêu tả: "Những trụ cột chống đỡ cho chính quyền tồn tại giống như những ngón tay của tôi đang đỡ cuốn sách này. Nếu tôi có thể tạo ra chiến lược để xói mòn các trụ cột này, ví dụ cảnh sát, quân đội, các tổ chức xã hội, tôn giáo v.v... thì khi chúng suy yếu và bắt đầu sụp đổ, thì chính quyền cũng sẽ sụp đổ theo. Lý tưởng nhất là những trụ cột đó KHÔNG BỊ PHÁ HỦY, mà chuyển sang hỗ trợ dân chủ."

    cotchong.png

    Muốn chuyển các trụ cột đó sang hỗ trợ dân chủ, cách mạng phải nhờ đến quần chúng nhân dân. Chế độ độc tài sống dựa vào quân đội, cảnh sát và các tổ chức tôn giáo. Nếu có thể cùng người dân thuyết phục những tổ chức trên đứng về phía người biểu tình thì đó là lúc chính quyền độc tài phải sụp đổ. Đừng quên rằng quân đội hay cảnh sát cũng từ nhân dân mà ra. Bản thân mỗi quân nhân hay nhân viên cảnh sát cũng đều có người thân và gia đình của họ. Chính vì vậy hãy từng bước khuyên nhủ lực lượng cảnh sát và quân đội gia nhập phong trào dân chủ.

    "Chúng tôi nói với những cảnh sát là tất cả chúng ta đều là nạn nhân của hệ thống này. Không có lý do gì để có chiến tranh giữa các nạn nhận với nhau. Một bên là nạn nhân mặc áo quân phục màu xanh, bên kia là những nạn nhân mặc áo phông quần bò, nhưng không có lý do gì để hai bên phải xung đột. Và lời giải thích này đã thành công ở nhiều nơi trên thế giới. Bạn đi và kết nạp những trụ cột này vào phong trào của bạn. Bạn không ném đá vào cảnh sát!", Srđa Popović chia sẻ.

    Bài học số 4: Khước từ bạo lực

    Vì tính chất của hình thức đấu tranh là “bất bạo động” nên hãy tìm mọi cách nói không với bạo lực. Gene Sharp cho rằng nếu những người phản kháng chọn hình thức bạo động để đấu tranh thì vô hình chung họ đã tự đặt mình vào thế bất lợi hơn bởi chính quyền độc tài quá thừa vũ khí quân sự và đặc biệt là vũ khí sát thương để chống lại họ. Thật sự chính quyền độc tài luôn mong những người đối lập sử dụng vũ lực để có cớ dẹp loạn nhưng nếu họ đấu tranh ôn hòa thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác.

    Theo kinh nghiệm của Srdja Popovic – nhà lãnh đạo phong trào đối lập Optor ở Serbia thì "việc kiểm soát cuộc biểu tình lớn vài chục ngàn người là rất khó. Chỉ cần một thằng điên nhặt đá ném là báo chí sẽ chộp lấy và đưa lên thành sự kiện lớn. Và thông điệp này sẽ làm lung lay phong trào của bạn". Vậy nên trong các cuộc diễu hành họ luôn để “các cô gái, cựu chiến binh và người già đi lên hàng đầu và những người này luôn mang theo hoa, biểu ngữ cùng với những nụ cười để làm giảm nguy cơ tiến tới một cuộc bạo động”. Và trên thực tế, nhân dân Serbia đã thành công khi lật đổ được chế độ độc tài Slobodan Milosovic vào năm 2000.

    Bài học số 5: Nhu thuật chính trị

    Khi cuộc đấu tranh bất bạo động bị đàn áp, khi người dân bị chính quyền đánh đập hay tàn sát, thì nó tạo ra một tiến trình gọi là "nhu thuật chính trị". Trong đó, sức mạnh đàn áp của đối phương lại được dùng để làm suy yếu chính nó. Người đấu tranh càng tỏ ra ôn hòa, kẻ đàn áp càng tỏ ra bạo lực, thì sự ủng hộ dành cho người đấu tranh càng lớn lên, và sự bất tuân xã hội đối với kẻ đàn áp càng tăng.

    10604655_10152836502918217_331262726834434337_o.jpg

    Ảnh của Predrag Stakić

    Vì thế người biểu tình cần phải nhắc nhở nhau thường xuyên: Không được trúng kế khiêu khích của kẻ đàn áp. Không được chống lại bằng vũ lực hay bày tỏ sự hận thù. Chỉ có sự cao thượng và nhân văn, chỉ có tình yêu mới đem lại chiến thắng trong cuộc đấu tranh kiểu mới này!

    Lời kết

    Trong suốt cuộc đời nghiên cứu về đấu tranh bất bạo động, Gene đã không ít lần phải hứng chịu các đòn tấn công tinh thần. Điển hình vào năm 2008 chính phủ Iran đã tuyên truyền một đoạn video cáo buộc ông làm việc cho CIA “có nhiệm vụ truyền bá tư tưởng của Mỹ đến các nước khác” nhưng Gene Sharp không hề từ bỏ việc nghiên cứu. Ông dành cả cuộc đời mình để tìm hiểu về tiềm năng và ý nghĩa của đấu tranh bất bạo động và cách làm suy yếu chế độ độc tài.

    Ngay cả khi nhận được đề cử giải Nobel Hòa Bình vào năm 2009, Gene Sharp vẫn sống một cuộc sống rất bình dị trong căn nhà trồng hoa phong lan với tầng trệt là trụ sở văn phòng của viện Albert Eistein.

    “Tôi nghĩ trong một thời gian dài, Gene Sharp sẽ trở thành cái tên quen thuộc. Sách của ông sẽ có mặt tại khắc các thư viện trên thế giới và được dịch ra nhiều thứ tiếng,” Jamila Raqib – trợ lý trung thành của Gene Sharp nói về người thầy và cũng là sếp của mình trong tập phim tài liệu đã giành giải “Phim tài liệu hay nhất” tại đại hội phim ảnh Boston vào năm 2011.

    1497650_703894462998906_5580423764801936545_n.jpg

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Admin]Nhờ các bác phân tích một cách nghiêm túc xem những trụ cột chống đỡ cho Đảng CSVN hiện nay là gì? Làm thế nào để lôi kéo họ về phía dân chủ?

    Chúng ta thường hay nhắc đến lực lượng công an, quân đội. Ngoài ra còn những trụ cột nào nữa?[/quote]

    Tôi không biết còn những trụ cột nào nữa nhưng có lẽ phải kể đến thanh niên.
    Chế độ phát xít của Hitler, Mao Trạch Đông và độc tài Mac-Le của Stalin đều dùng đến lực lượng thanh niên.

    Phản hồi: 

    Nhờ các bác phân tích một cách nghiêm túc xem những trụ cột chống đỡ cho Đảng CSVN hiện nay là gì? Làm thế nào để lôi kéo họ về phía dân chủ?

    Chúng ta thường hay nhắc đến lực lượng công an, quân đội. Ngoài ra còn những trụ cột nào nữa?

    Phản hồi: 

    http://www.khoahoc.com.vn/khampha/kham-pha/56827_bi-kip-thao-tung-tam-ly...

    Bí kíp "thao túng tâm lý" giúp bạn thuyết phục được người khác

    Cùng điểm lại một vài tuyệt chiêu giúp bạn thôi miên những người xung quanh giúp ta "bảo gì nghe nấy".

    Mỗi người trong chúng ta là những cá thể riêng biệt và không ai giống ai. Tuy nhiên, chắc hẳn trong cuộc sống bạn đã từng gặp những người có khả năng "thao túng" người khác chỉ bằng một vài câu nói hay hành động.

    Tại sao họ luôn biết cách để lãnh đạo, làm thủ lĩnh trong công việc, học tập hay đơn giản ngay trong chính cuộc sống hàng ngày? Đặc biệt, tại sao đôi khi bạn còn cảm giác họ như có phép thuật thôi miên và tẩy não những người xung quanh?

    Để thử lý giải, bạn thậm chí đã thử bắt chước lời nói, hành động của họ nhưng không bao giờ làm được điều tương tự. Vậy đâu là những bí kíp thực sự đằng sau khả năng đặc biệt và kì diệu ấy?
    Từ hiệu ứng “sự tiến bộ”…

    Bí kíp "thao túng tâm lý" người khác được xuất phát từ một lý thuyết trong tâm lý học có tên: hiệu ứng sự tiến bộ. Phần lớn trong chúng ta đều đã từng trải qua hiệu ứng này ít nhất vài lần trong cuộc sống.

    Bí kíp "thao túng tâm lý" giúp bạn thuyết phục được người khác
    Nắm vững hiệu ứng sự tiến bộ bạn hoàn toàn có thể biến nó thành thế mạnh của mình

    Hiểu một cách đơn giản, trong quá trình thực hiện các mục đích, chúng ta thường đặt ra các mục tiêu nhỏ khác nhau. Mỗi lần hoàn thành mục tiêu nhỏ, con người thường cảm thấy phấn khích và hứng thú, cố gắng hơn trong việc đạt được mục đích lớn. Đó chính là hiệu ứng sự tiến bộ.

    Nắm vững được hiệu ứng này, bạn hoàn toàn có thể biến nó thành thế mạnh của mình. Nếu bạn muốn người khác làm một việc mà ban đầu chính họ cũng không thích, hãy vận dụng tuyệt chiêu này để “dụ dỗ” họ hoàn thành công việc một cách tự nguyện.
    …tới các bước của tuyệt chiêu "thao túng não bộ"

    Bước đầu tiên trong bí kíp này chính là vận dụng triết lý “cây gậy và củ cà rốt”. Nói cách khác, hãy cho người mà bạn muốn tẩy não “củ cà rốt” - những phần thưởng hay quà tặng.

    Ví dụ điển hình chính là cách các nhà kinh doanh “tẩy não” khách hàng của họ bằng các thẻ khuyến mãi, phiếu tích điểm… Chúng kích thích khách hàng quan tâm hơn tới sản phẩm, dù có mua hay không.

    Trong công việc, sau khi hiến tặng “củ cà rốt”, chính bạn hãy là người bắt đầu công việc mà bạn muốn người khác thực hiện.

    Bí kíp "thao túng tâm lý" giúp bạn thuyết phục được người khác
    Sự kết hợp của "cây gậy và củ cà rốt" là chìa khóa "tẩy não" người khác

    Chỉ cần rủ đối tượng của bạn làm cùng, làm với họ phần đầu tiên của công việc ấy rồi bỏ dở. Theo các chuyên gia tâm lý, sự dở dang trong công việc cũng giống như “cây gậy” hình thành trong suy nghĩ, luôn một mực thúc giục đối tượng hoàn thành nốt.

    Ngoài ra, người ta gọi phản ứng này là hiệu ứng Zeigarnik, ám chỉ rằng con người thường sẽ nhớ tốt nhiệm vụ chưa làm được hơn việc đã hoàn thành.

    Điều này cũng giống như việc các nhà hàng thường đưa ra phiếu tích điểm chia làm nhiều lần cho thực khách. Tuyệt chiêu trên khiến khách hàng luôn có một suy nghĩ là đi ăn thêm tại nhà hàng này để có thể đổi được phiếu tích điểm thành bữa ăn miễn phí.

    Bước thứ hai để điều khiển tâm trí, hãy chia nhỏ và cho đối tượng thêm nhiều phần thưởng miễn phí. Theo các nhà tâm lý học, vấn đề quan trọng nhất khi tìm cách “thôi miên” người khác chính là sự kiên nhẫn trong một quá trình dài.

    Trong suốt quá trình ấy, bạn cần liên tục cung cấp động lực cho đối tượng mình “tẩy não”.

    Bí kíp "thao túng tâm lý" giúp bạn thuyết phục được người khác
    Để điều khiển tâm trí, hãy chia nhỏ nhiều phần thưởng miễn phí

    Minh chứng là kết quả một thí nghiệm được tiến hành đối với các thực khách thích đi ăn tiệm. Theo đó, một nhà hàng cho phát hành hai loại thẻ tích điểm: một loại yêu cầu tích 12 lần và khuyến mãi trước 2 lần, một loại yêu cầu tích 15 lần và khuyến mãi trước 5 lần.

    Thật đáng ngạc nhiên, phần lớn thực khách đều lựa chọn loại thẻ thứ hai, dù số lượng bữa ăn họ cần tích đều là 10 lần. Đó là minh chứng cho sự hấp dẫn của những “củ cà rốt” miễn phí, dù thực sự chúng không có quá nhiều giá trị.

    Bí kíp "thao túng tâm lý" giúp bạn thuyết phục được người khác
    Những chiến dịch sale là minh chứng điển hình cho việc áp dụng bí kíp điều khiển người khác

    Bước thứ ba cần được áp dụng khi xuất hiện trở ngại trong công việc. Nếu không cẩn thận, đối tượng bị thôi miên sẽ chán nản và từ bỏ, đó là lúc bạn thất bại.

    Tuy nhiên, hãy liên tục cho họ thấy kết quả cuối cùng của công việc rất gần, chỉ cần vượt qua được trở ngại là sẽ thành công ngay lập tức.

    Sự lặp đi lặp lại hình ảnh phần thưởng cuối cùng sẽ in hằn lên vỏ não, biến khó khăn trong công việc thành động lực giúp đối tượng tiếp tục bị bạn “dắt mũi”.

    Bí kíp "thao túng tâm lý" giúp bạn thuyết phục được người khác
    Hãy luôn gieo vào đầu đối tượng của bạn những hình ảnh thật đẹp, thật hạnh phúc khi hoàn thành mục tiêu!

    Bước thứ tư cũng là bước cuối cùng để bạn làm chủ hoàn toàn tâm trí người khác. Dù công việc khó khăn tới đâu, hãy luôn gán cho mỗi lý do một vẻ đẹp mĩ miều, bay bổng.

    Triết lý này được các doanh nhân áp dụng rất triệt để, nhất là trong việc triển khai các chương trình khuyến mãi. Thay vì quảng cáo nếu mua nhiều hàng bạn sẽ được miễn phí một sản phẩm, bạn nên khiến người mua có cảm giác đó là "một sự tri ân của chúng tôi tới các bạn".

    Ít ai biết rằng, chính những câu từ ấy sẽ khiến đối tượng mua chủ quan và dễ bị “tẩy não” hơn.

    Điều cuối cùng cần nhớ, hãy sử dụng bí kíp trên cho những mục đích đúng đắn nhé!

    *Bài viết dựa trên quan điểm của Esther Inglis-Arkell đăng trên trang Io9.com.

    http://io9.com/how-to-force-people-to-do-anything-and-have-them-thank-16...

    This technique employs the carrot and the stick. The carrot is the "endowment." People feel like they've gotten something for free, and this motivates them. In one study of this effect, a car wash gave away two sets of rewards cards. The first set had eight spaces for stamps. Each time the customer washed their car, one space got stamped. Collect eight stamps and the ninth wash was free. The second set of cards had 10 spaces, two of which were already stamped. Earn eight "more" stamps, and the "eleventh" wash was free. The cards which had been pre-stamped were redeemed nearly twice as often as the cards that had not been stamped. People work for the carrot.

    Looking for a reason to motivate your target? Try "Because I love you so much." That always gets 'em.

    Phản hồi: 

    [quote]JOSHUA WONG: "Tôi kiên quyết tuân thủ nguyên tắc bất bạo động, kể cả tránh sỉ vả cảnh sát, và tránh khiêu khích cảnh sát, vì họ chỉ chấp hành thượng lệnh. Chúng tôi cũng sẽ không xô xát với cảnh sát..."

    [/quote]

    Đây là một chiến thuật hết sức hợp lý và khôn ngoan. Trong bất cứ một cuộc đấu tranh nào, càng có ít kẻ thù và càng có nhiều đồng minh thì càng có nhiều cơ hội chiên thắng. Khiêu khích hay chửi rủa cảnh sát hay những người không đồng tình với phong trào là cách . . . tốt nhất để đẩy họ về phía thù địch và làm họ trở thành kẻ thù của phong trào.

    Suy ra, đối với phong trào đấu tranh cho dân chủ ở VN, một trong những việc cần làm là vận động và tranh thủ được càng nhiều càng tốt những người có quan điểm cởi mở ở trong chính quyền cũng như hơn 3 triệu đảng viên từ trung ương tới điạ phương. Tôi tin rằng phong trào đấu tranh cho dân chủ ở VN sẽ thuận lợi hơn nếu đa số đại biểu (đảng CSVN) trong đại hội đại biểu toàn quốc và đa số thành viên của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN là những người có thiện cảm hay ít ra đồng tình với các mục tiêu đấu tranh của với phong trào dân chủ.

    Việc vận động và tranh thủ các viên chức chính quyền và các đảng viên sẽ không dể dàng, nhưng việc đòi xoá bỏ đảng CSVN, hay quan điểm cho rằng đảng viên là người xấu sẽ rất dễ dàng tạo ra hơn 4 triệu kẻ thù cho phong trào dân chủ.

    Phản hồi: 

    Tấm hình có hình bàn tay đánh chưởng, có phải là Lý Tiểu Long không ?
    Đây là môn chưởng thượng thừa gọi là CĐVN thần chưởng đấy, hì hì

    Phản hồi: 

    JOSHUA WONG: "Tôi kiên quyết tuân thủ nguyên tắc bất bạo động, kể cả tránh sỉ vả cảnh sát, và tránh khiêu khích cảnh sát, vì họ chỉ chấp hành thượng lệnh. Chúng tôi cũng sẽ không xô xát với cảnh sát..."

    Câu nói của Joshua Wong mang dấu ấn đặc thù của phong trào Phản kháng Otpor của Serbia. Mặc dù những lãnh đạo phong trào tại Hong Kong không làm việc trực tiếp với Otpor như Phong trào 6 tháng 4 tại Ai Cập để làm nên cuộc cách mạng Hoa Lài, những quan điểm nền tảng cũng như phương thức đấu tranh bất bạo động của Otpor đã được sử dụng triệt để.

    Trước khi bị bắt, cậu nói với đài CNN: “Tôi đã sẵn sàng tâm lý ra tòa hay ngồi tù. Chúng ta Luôn cần một nhóm nhỏ tiên phong để thay đổi xã hội. Nếu không ai chịu nỗ lực, xã hội sẽ mãi như vậy”.

    Sinh viên Joshua Wong 17 tuổi, người được đặc biệt chú ý trong những ngày biểu tình vừa qua, tuyên bố: Trước khi bị bắt đi, đã nói với đám đông ủng hộ anh: Cậu nói “Tương lai Hong Kong tùy thuộc vào anh, anh và các anh” Hong Kong future belongs to you, you and you Tôi không muốn đùn đẩy công cuộc đấu tranh dân chủ cho các thế hệ sau. Đó là trách nhiệm của chúng ta”. (We don't want the fight for democracy to be passed down to the next generation. This is our responsibility.)

    Trong khi đó, Joshua Wong vẫn bám đường phố cùng các đồng đội sinh viên học sinh của mình. Xuất hiện cùng các lãnh đạo khác là Benny Tai, Alex Chow anh cho biết mình đã không hề có bữa ăn nào với gia đình trong suốt tháng qua. Trước đám động các bạn trẻ Wong nói: "Chúng ta đã đi được nửa chặng đường vì vậy, chúng ta nên tiếp tục, ngay cả khi mệt mỏi. Có thể xem đây như là một thách thức về thể xác và tinh thần, nhưng chúng ta vượt qua".

    Theo FB Huy Hoang