Joseph E. Stiglitz - Bất ổn cá nhân và bất công xã hội làm kinh tế thất bại

  • Bởi Admin
    17/10/2014
    7 phản hồi

    Joseph E. Stiglitz<br />
    Đỗ Kim Thêm chuyển ngữ

    Lại một lần nữa hai công trình nghiên cứu mới nhất chứng tỏ về mức độ quan trọng của vấn đề bất bình đẳng đang gây tác hại cho Hoa Kỳ. Thứ nhất, theo Báo cáo của cơ quan US Census Bureau năm 2014 về tình trạng thu nhập hằng năm và nghèo minh chứng rằng lợi tức của một người Mỹ bình thường vẫn còn tiếp tục trì trệ, cho dù tình trạng kinh tế được suy đoán là hồi phục sau thời kỳ Tổng Suy Trầm. Mức thu nhập trung vị của từng hộ gia đình, sau khi điều chỉnh giá lạm phát, vẫn còn ở dưới mức so với 25 năm trước đây.

    Người ta thường nghĩ là sức mạnh nhất của Hoa Kỳ không phải là quyền lực quân sự, mà là hệ thống kinh tế làm cho thế giới phải ganh tị. Nhưng tại sao các nước khác cố ganh đua với một mô hình kinh tế mà phần lớn dân chúng, - đúng ra là đa số -, chịu cảnh lợi tức trì trệ, trong khi thu nhập của giới thượng tầng luôn tăng vụt?

    Một công trình nghiên cứu thứ hai là Báo cáo của cơ quan United Nations Development Program´s Human Development năm 2014. Họ chứng thực các phát hiện này. Hàng năm, cơ quan UNDP phổ biến một bảng sắp hạng các quốc gia tính theo chỉ số phát triển con người (HDI). Chỉ số này kết hợp các mức độ khác của sự an lạc ngoài mức thu nhập, còn gồm thêm cả các vấn đề sức khoẻ và giáo dục. (Theo báo cáo này, Việt Nam chiếm hạng 121 trong tổng số 187 quốc gia và lãnh thổ, CTCND)

    Nếu tính theo chỉ số HDI, Hoa Kỳ đứng sau Na Uy, Úc, Thụy Sĩ và Hoà Lan. Nhưng nếu điều chỉnh giá trị này theo điểm về bất quân bình, Hoa Kỳ tụt đến hạng 23, một tình trạng tệ hại nhất đối với một nước phát triển cao độ. Thực vậy, Hoa Kỳ thua cả Hy Lạp và Slovakia, những nước mà thông thường dân chúng không xem như là một mô hình khuôn mẩu hay là người cạnh tranh với Hoa Kỳ trong một bảng phân hạng cao thấp nào.

    Báo cáo của cơ quan UNDP nhấn mạnh đến một khiá cạnh khác của thành tựu xã hội: đó là khả năng bị tổn thương. Báo cáo chỉ ra rằng trong khi một vài nước đã thành công trong việc đưa dân chúng thoát cảnh cùng cực, cuộc sống của một số nơi vẫn còn không ổn đinh. Một biến cố nhỏ, - thí dụ như cơn bạo bệnh trong gia đình -, có thể đẩy họ lại lâm vào cảnh cơ hàn. Cuộc đời bị tụt dốc là một đe dọa đích thực trong khi khả năng thăng tiến bị hạn chế.

    Tại Hoa Kỳ, năng động để thăng tiến là chuyện nhiều về huyền thoại hơn là thực tế, trong khi tụt dốc và tổn thương là kinh nghiệm phổ biến tràn lan. Một phần trong vấn đề này là do hệ thống bảo hiểm sức khoẻ của Hoa Kỳ. Hệ thống này làm cho những người Mỹ nghèo luôn ở trong hoàn cảnh bất ổn, cho dù có biện pháp cải cách của Tổng thống Barack Obama.

    Những thành phần tận cùng trong xã hội chỉ là một bước nhỏ thoát ra khỏi cảnh phá sản mà nó mang theo bao hệ lụy. Bệnh tật, ly dị và thất nghiệp thường đẩy họ đến bên bờ vực thẳm. Dự thảo luật Cải cách Bảo hiểm của Obama, còn gọi là Obamacare năm 2010, có mục tiêu cải thiện những đe doạ này - có nhiều biểu hiện tích cực cho thấy dự luật là một biện pháp giảm thiểu đáng kể cho số lượng người Mỹ không có bảo hiểm. Nhưng một phần do phán quyết của Tối Cao Pháp Viện và sự ngoan cố của các thống đốc và các nhà lập pháp thuộc Đảng Cộng Hoà trong 24 tiểu bang đã không chịu mở rộng chương trình bảo hiểm cho người nghèo (Medicaid) - cho dù chính quyền liên bang chi trả hầu hết toàn bộ chi phí -, nên trước cũng như sau gì cũng có đến 41 triệu người không được bảo hiểm. Khi bất bình đẳng kinh tế chuyển sang thành bất bình đẳng chính trị - như trong một phần lớn đã xãy ra tại Hoa Kỳ- , chính quyền ít quan tâm đến các nhu cầu của những người thuộc hạ tầng xã hội.

    Không phải chỉ có các chỉ số tính theo TSLQG hay HDI phản ảnh được sự thay đổi qua thời gian hay sự dị biệt giữa các nước về khả năng bị tổn thương. Ngay tại Hoa Kỳ và các nơi khác có một sự tụt hậu rõ rệt về mức an toàn. Ai có công ăn việc làm, thì cũng lo sợ liệu có khả năng còn giữ được việc hay không; ai thất nghiệp cũng mang nỗi lo làm sao tìm được việc.

    Sự suy sụp kinh tế gần đây làm tiêu tan cơ nghiệp của nhiều người. Tại Hoa Kỳ, ngay cả sau khi tình hình thị trường cổ phiếu được hồi phục, tài sản tính theo trung vị đã giảm đi hơn 40% từ năm 2007 đến năm 2013. Điều này có nghĩa là làm cho bậc cao niên và giới đang sắp vào tuổi nghĩ hưu lo âu hơn về mức sống. Hằng triệu người Mỹ mất nhà, hàng triệu người lâm vào cảnh bất ổn không biết mình có thể sẽ bị mất nhà trong tương lai không.

    Những bất an này phụ thêm vào các nổi bất an khác mà người Mỹ đã phải đối phó từ lâu. Tại các nội thành trong nước, hàng triệu giới trẻ người Mỹ gốc Nam Mỹ và châu Phi phải đối đầu với một hệ thống tư pháp và cảnh sát bất công và hoạt động kém; ai mà vượt đường của cảnh sát trong đêm, gặp đúng người khó chịu, có thể lãnh án tù không lý do - hoặc chịu hậu quả trầm trọng hơn.

    Đã từ lâu, châu Âu ý thức được tầm quan trọng để giải quyết vấn đề khả năng bị tổn thương bằng cách cung ứng một hệ thống bảo hiểm xã hội. Người châu Âu công nhận rằng một hệ thống bảo hiểm xã hội tốt đẹp có thể cải thiện toàn bộ thành tựu kinh tế, khi cá nhân càng muốn chấp nhận có nhiều nguy hiểm, thì có thể đưa tới tình trạng tăng trưởng kinh tế cao hơn.

    Những hiện nay tại nhiều nơi trong châu Âu, tỷ lệ thất nghiệp cao (trung bình là 12% và là 25% tại những nước bị ảnh hưởng nặng nhất), kết hợp với việc cắt giảm mức bảo hiểm xã hội do chính sách tiết kiệm, cả hai làm gia tăng về khả năng tổn thương mà không hề có trước đây. Hậu quả của vấn đề là mức suy giảm về an lạc xã hội của con người có thể tăng cao hơn so với mức đã đề ra theo các biện pháp tính theo TSLQG - những số liệu này vốn dĩ đã là đen tối, nhưng tại hầu hết các nước cho thấy rằng lợi tức thực sự tính theo đầu người, sau khi đã điều chỉnh lại do lạm phát, hiện nay tại nhiều nước thấp hơn so với trước thời khủng hoảng – làm cho nữa thập niên đã phải mất đi.

    Báo cáo của Uỷ Ban Quốc tế về Lượng định Thành quả Kinh tế và Tiến bộ Xã hội (mà tôi là người chủ trì) nhấn mạnh rằng TSLQG không phải là một thước đo phù hợp để đánh giá nền kinh tế phát triển tốt đẹp. Báo cáo của hai cơ quan US Census Bureau và UNDP nhắc chúng ta lại về tầm quan trọng của nhận thức này. Chúng ta đã phí phạm quá nhiều thời gian để suy nghĩ về cách suy tôn khái niệm TSLQG này.

    Cho dù chỉ số TSLQG có tăng nhanh đến đâu, khi nền kinh tế thất bại trong việc cung ứng những thành quả cho phần lớn dân chúng, mà họ phải đương đầu với bất trắc ngày một gia tăng, thì theo ý nghĩa cơ bản nhất, đó là một nền kinh tế thất bại. Và các chính sách, giống như chính sách khắc khổ, làm gia tăng bất an và làm giảm đi mức thu nhập và lối sống cho phần lớn dân chúng, trong ý nghĩa nền tảng, đó là những sách lược thất bại.

    Joseph E. Stiglitz, đoạt giải Nobel về Kinh tế, Giáo sư Đại học Columbia, Chủ tịch Uỷ Ban Tư Vấn Kinh tế của Tổng Thống Bill Clinton và Phó Chủ Tịch Ngân hàng Thế giới. Tác phẩm mới nhất mà ông viết chung với Bruce Greenwald là Creating a Learning Society: A New Approach to Growth, Development, and Social Progress.

    Nguyên tác: The Age of Vulnerability,
    http://www.project-syndicate.org/commentary/economic-failure-individual-...

    Tựa đề bản dịch là của người dịch

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    He he,

    Chiến sỹ "Vịt bắc kinh" đổi nick xoành xoạch, "ấy mới chết tôi chứ", "siêu ngu dân"...v...v...

    Quanh đi quẩn lại cũng chỉ vặn vẹo mấy lỗi lặt vặt. Trong topic của Dương Danh Huy, chiến sỹ cũng đã dùng trò này rồi.

    Btw, bản dịch của dịch giả Đỗ Kim Thêm nghe không được khoái cái lỗ nhĩ lắm!? Mình tuy dốt đặc tiếng Anh, 1 chữ bẻ đôi không biết nhưng mạnh dạn góp vài ý kiến nhỏ:

    1 vài ví dụ nhỏ: "standards of living" nên dịch là mức sống chứ không nên dịch là lối sống. "Austerity" nên dịch là chính sách tiết kiệm, không nên dịch là khắc khổ...

    Vulnerable trong trường hợp này nên dịch là "tổn thương", "bất an"!?

    Đoạn này:

    Regardless of how fast GDP grows, an economic system that fails to deliver gains for most of its citizens, and in which a rising share of the population faces increasing insecurity, is, in a fundamental sense, a failed economic system. And policies, like austerity, that increase insecurity and lead to lower incomes and standards of living for large proportions of the population are, in a fundamental sense, flawed policies

    Nên dịch như sau:

    Không phụ thuộc vào BIP tăng trưởng nhanh như thế nào, 1 hệ thống kinh tế không có khả năng chia sẻ lợi nhuận đến phần lớn người dân, 1 hệ thống mà trong đó với 1 thành phần ngày càng tăng trong dân chúng phải đối diện với sự bất an (về kinh tế) trong cuộc sống, hiểu theo ý nghĩa nền tảng, là 1 hệ thống kinh tế thất bại..

    Và các chính sách, như chính sách tiết kiệm (hay thắt lưng, buộc bụng), làm tăng thêm sự bất an trong cuộc sống, và dẫn đến thu nhập cũng như mức sống thấp cho người dân, xét 1 cách cơ bản, là nhung chính sách sai lầm

    Phản hồi: 

    [quote]Peking Duck News Agency
    Đề tài Ng V Trỗi thì tranh cãi như lò mổ heo, còn chạm đề tài kinh tế và luật thì chạy vắt chân lên cổ không dám men mon vào còm, ... [/quote]

    Wow! Một câu phán nặng kí! Nhưng có vẻ rất cảm tính và nặng phần thù hằn nhỏ nhen thì phải?

    Hãy chứng minh bài viết này có ít comments vì "người đọc ... chạy vắt chân lên cổ không dám mon men vào còm ...". Hãy ráng chứng minh với một "khả năng lý luận bỏ họ xa" đi anh bạn.

    Hình như có rất nhiều bài viết rất bình thuờng hoặc "dễ òm" mà cũng chẳng mấy ai vào còm? Mỗi cá nhân có chọn lựa ưu tiên cho lãnh vực của mình thì phải?

    Tôi nghi ngờ thực chất câu phán (lại phán) "Thế hệ mới đang lên bỏ họ xa về nhiều mặt: ngôn ngữ, kiến thức, khả năng lý luận, ..." sau khi đọc hết cái còm này. Nghe sao giống câu tự xưng "đỉnh cao trí tuệ loài người" ngày truớc thuờng bị lấy ra mỉa mai.

    Những gì xảy ra ở VN: khả năng, trình độ, phẩm chất của "thế hệ mới" thì nhiều người ắt biết. Cộng với sự thừa nhận của nhiều người ưu tư cho tiền đồ đất nuớc đang ở trong nuớc.

    Hãy thử nghĩ - với một thí dụ nhỏ - một nền giáo dục mà cứ sau buổi thi "phao thi trắng cả sân truờng" thì chỉ đào tạo ra được một "thế hệ mới" với kiến thức, và cả phẩm hạnh nữa, lẻo đẻo sau lưng mọi nuớc khác chứ hòng bỏ xa ai? Không thể che dấu được sự thực xấu hổ này. Không thấy đuợc sự yếu kém của mình sẽ không thể tiến bộ.

    Hết sức thất vọng!

    Phản hồi: 

    [quote=PEKING DUCK NEWS AGENCY]Khó dịch nhất là "vulnerability" vì đây là một khái niệm mà trong tiếng Việt chưa có từ ngữ sát nghĩa tương đương.

    Có nên chăng dịch "The Age of Vulnerability" là "Thời Đại Mong Manh"?

    '''
    Đề tài Ng V Trỗi thì tranh cãi như lò mổ heo, còn chạm đề tài kinh tế và luật thì chạy vắt chân lên cổ không dám men mon vào còm, nhưng lại cứ đòi xã hội pháp trị và đất nước giàu mạnh trong khi không có kiến thức cơ bản về luật pháp và kinh tế. Và đây là dân trí tiêu biểu của các còm sĩ trên Dân Luận: kiến thức nghèo nàn, khả năng suy luận kém, ...Phần lớn họ là những người hiện nay đã già, trước 1975 ở trong Nam, sống chỉ 5-10 năm nữa ... Thế hệ mới đang lên bỏ họ xa về nhiều mặt: ngôn ngữ, kiến thức, khả năng lý luận, ...[/quote]
    Con vịt đẹt này kêu to gớm nhễ !
    Chữ nghĩa đầy được lá mít chưa mà lăn nhào vào còm lớn lối thía hử chú ?!

    Vulnerable means susceptible to physical or emotional attack or harm.

    Example: "We were in a vulnerable position"

    Như thế vulnerable có nghĩa là dễ bị xâm hại, tấn công (về tinh thần, vật chất). Vulnerability là tình trạng dễ bị xâm hại, tấn công (của một đối tượng, hệ thống nào đó).

    Rứa thì cái 'thời đại mong manh' của chú liên quan đek gì đến cái sự 'dễ bị xâm hại, tấn công'. Giả dụ tình trạng 'dễ bị dễ bị xâm hại, tấn công' phổ biến của thời này (The Age of Vulnerability) cứ kéo dài dai dẵng không nguôi được thì ắt sẽ phải gọi thời này là thời đại dễ bị thương đau dài lâu, bền bỉ, chứ có mong manh, chóng vánh cái tró gì đâu ? Quả là hạng vịt con lơ ngơ láo ngáo mà dám lên mặt dạy khôn. Có biết orthogonal concepts là giề không ? Thử dịch xem nào; A lasting, long-lived age of vulnerability; A passing, short-lived age of security; An enduring sense of vulnerability; A precarious state of security.

    Cạy chỉ mỗi con chữ Tây thông thường mà đã lòi dốt đặc, hiểu bậy, lanh chanh tán phét tầm xàm, thế mà lại to còi phách lối, hỗn láo với các bậc cha chú, lắc rung tự sướng "bỏ họ xa về nhiều mặt: ngôn ngữ, kiến thức, khả năng lý luận... " !!

    Phản hồi: 

    [quote=PEKING DUCK NEWS AGENCY]Đề tài Ng V Trỗi thì tranh cãi như lò mổ heo, còn chạm đề tài kinh tế và luật thì chạy vắt chân lên cổ không dám men mon vào còm, nhưng lại cứ đòi xã hội pháp trị và đất nước giàu mạnh trong khi không có kiến thức cơ bản về luật pháp và kinh tế. Và đây là dân trí tiêu biểu của các còm sĩ trên Dân Luận: kiến thức nghèo nàn, khả năng suy luận kém, ...Phần lớn họ là những người hiện nay đã già, trước 1975 ở trong Nam, sống chỉ 5-10 năm nữa ... Thế hệ mới đang lên bỏ họ xa về nhiều mặt: ngôn ngữ, kiến thức, khả năng lý luận, ...

    Còn Dân Luận? Vẫn khư khư ôm chặt tấm chiếu che đậy sự thật?[/quote]
    Đúng là vịt bắc Kinh, chỉ xứng đáng với hai món, chặt ăn ngay, hay băm nhỏ ăn xà lách và bánh bao.

    Nguyễn văn Trổi và kinh tế là hai phạm trù khác nhau, hiểu chữa Vịt? NVT còn là phạm trù lịch sử, công hay tội, cần phải phân tích để lịch sử không còn tái diễn, nó cũng như nhân loại hiện nay vẫn còn đang học về Hiller, phân tích về Hiller, phân tích MTĐ, HCM, hay Pol Pot....

    Các bác già có phải nói nhiều về NVT vì hy vọng thế hệ thanh niên VN còn có cháu sáng suốt, biết lo cho tương lai dân tộc, có cái nhìn đúng đắn, viễn cảnh cho toàn xà hội VN, còn có hy vọng VN được vực dậy, chứ không như đại đa số thanh niên VN hiện nay, chỉ còn bên bàn nhậu, kiến thức thì chỉ có những bản tin giật gân, chém, giết, hiếp trên báo, trên đài của đảng, và trở thành những con lừa của đảng, tiếp tục làm kiếp nô lệ, đek phải cho bọn da trắng nhưng cho bọn da vàng, lại cùng giống.

    Kinh tế không phải là món học nhân văn, muốn nói gì thì nói. Kinh tế học là môn khoa học xã hội nghiên cứu về hoạt động kinh tế để đạt được một sự hiểu biết về các quá trình điều chỉnh việc sản xuất, phân phối và tiêu thụ hàng hóa và dịch vụ trong nền kinh tế. Mà đã là khoa học thì nó phải có toán học, xác xuất, thống kê, con số...

    Vì thế, nói chuyện kinh tế, đâu có chuyện nói chơi chơi cho vui, rau muống bổ hơn thịt bò, bột ngọt là thuốc bổ...dẫu biết rằng rau muống có thể giải quyết cái đói ở VN, bởi vì nó nhiều, rẻ, không cần chăm bón.

    Đọc bài này của Joseph E. Stiglitz, dù ông ta có giải Nobel, nhưng nó cũng chỉ là công trình nghiên cứu, có thể đúng, có thể sai, hơn nữa nó nghiên cứu về tương lai nước Mỹ, đek phải xứ lừa, ấy thế mà cháu Vịt Bắc kinh lại quan tâm, ấy mới là cái lo của các bác về tương lai, xã hội pháp trị và đất nước giàu mạnh cho VN, bởi không tự do dân chủ, giáo dục VN hiện nay cũng chỉ đào tạo bọn đầu Vịt.

    Hơn nữa nói Vịt nghe, dù ông Joseph E. Stiglitz có nói gì đi nữa về kinh tế Mỹ, thì cái xứ thiên đàng giãy chết này, dân nghèo của nó, ăn trợ cấp xã hội vẫn đi xe hơi, dân XHCN tự do vạn lần như bọn Tàu vẫn mang tài sản, tranh nhau mua được căn hộ ở Mỹ, điển hình là bang Cali Mỹ, nhà triệu đô bán không kịp cho dân tàu.

    kinh tế là thế ấy, hiểu chưa Vịt.

    Phản hồi: 

    [quote]
    Những hiện nay tại nhiều nơi trong châu Âu, tỷ lệ thất nghiệp cao (trung bình là 12% và là 25% tại những nước bị ảnh hưởng nặng nhất), kết hợp với việc cắt giảm mức bảo hiểm xã hội do chính sách tiết kiệm, cả hai làm gia tăng về khả năng tổn thương mà không hề có trước đây.
    [/quote]

    Thất nghiệp cao là một vấn đề rất khó giả quyết.

    Một trong những lý do là mức lương cao, đưa đến giá thành sản phẩm cao, không thể cạnh tranh với các nước Á châu như Tàu, Bangladesh, ...

    Chẳng hạn công ty Philips của Hòa Lan trước đây có rất nhiều trụ sở tại các nước châu Âu, bây giờ chỉ còn một nơi để làm design và phần lớn đưa qua sản xuất bên Tàu như Thượng Hải. Họ đóng cửa bên châu Âu, làm hàng loạt người bị thất ngiệp, về hưu non. Jean Tirole, nobel kinh tế 2014, đề nghị đánh thuế công ty khi sa thải người, có lẽ là hợp lý. Các công ty phải có trách nhiệm tham gia quỹ bảo hiểm xã hội

    Một lý do khác là "gian lận xã hội" mà các chính phủ phải kiểm soát thật gắt gao để có thể thu thuế và giảm gánh nặng cho bảo hiểm xã hội.
    Trong các lãnh vực như nhà hàng, xây dựng, ... có rất nhiều gian lận trong việc làm không khai báo mà vẫn lãnh tiền trợ cấp thất nghiệp !
    Hy Lạp bị khó khăn nặng về tài chính, một trong những lý do là "gian lận xã hội".

    Như vậy là không nên cắt giảm mức bảo hiểm xã hội một cách bừa bãi mà phải làm song song loại trừ "gian lận xã hội", "gian lận thuế" và nghiên cứu để điều chỉnh những gì cần cắt giảm.

    Ví dụ những loại thuốc tây nào không hiệu quả một cách cụ thể, quỹ bảo hiểm xã hội không giúp bệnh nhân trả nữa

    Ở VN, cái cần cắt giảm chi tiêu ngay là dẹp bỏ các đảng ủy, gây tốn kém ngân sách một cách vô ích. Hãy để UBND và HĐND hoạt động sẽ hiệu quả hơn

    Phản hồi: 

    Đề tài Ng V Trỗi thì tranh cãi như lò mổ heo, còn chạm đề tài kinh tế và luật thì chạy vắt chân lên cổ không dám men mon vào còm, nhưng lại cứ đòi xã hội pháp trị và đất nước giàu mạnh trong khi không có kiến thức cơ bản về luật pháp và kinh tế. Và đây là dân trí tiêu biểu của các còm sĩ trên Dân Luận: kiến thức nghèo nàn, khả năng suy luận kém, ...Phần lớn họ là những người hiện nay đã già, trước 1975 ở trong Nam, sống chỉ 5-10 năm nữa ... Thế hệ mới đang lên bỏ họ xa về nhiều mặt: ngôn ngữ, kiến thức, khả năng lý luận, ...

    Còn Dân Luận? Vẫn khư khư ôm chặt tấm chiếu che đậy sự thật?

    Phản hồi: 

    THỜi ĐẠi MONG MANH

    Đọc nguyên văn tiếng Anh của "The Age of Vulnerability" sẽ thấy 3 khái niệm inequality + insecurity = vulnerability. Để chuyên chở 3 khái niệm này trong tiếng Anh sang tiếng Việt dĩ nhiên là việc không dễ.

    Tuy nhiên, nếu đọc nguyên văn tiếng Anh của đoạn kết : "Regardless of how fast GDP grows, an economic system that fails to deliver gains for most of its citizens, and in which a rising share of the population faces increasing insecurity, is, in a fundamental sense, a failed economic system. And policies, like austerity, that increase insecurity and lead to lower incomes and standards of living for large proportions of the population are, in a fundamental sense, flawed policies", thì tựa bài dịch "Bất ổn cá nhân và bất công xã hội làm kinh tế thất bại" nghe không ổn.

    Lý do là vì tựa này hàm ý 1/ "bất ổn cá nhân", và 2/ "bất công xã hội" là 2 lý do dẫn đến thất bại về kinh tế . Nói một cách khác, "bất ổn cá nhân" và "bất công xã hội" là "nguyên nhân" làm "kinh tế thất bại". Nhưng thực ra theo nguyên văn tiếng Anh thì "bất ổn cá nhân" và "bất công xã hội" lại là "hiện tượng" của một nền kinh tế thất bại.

    Ngoài ra, cụm từ "bất công xã hội" có lẽ không sát nghĩa bằng "bất bình đẳng xã hội". Khó dịch nhất là "vulnerability" vì đây là một khái niệm mà trong tiếng Việt chưa có từ ngữ sát nghĩa tương đương.

    Có nên chăng dịch "The Age of Vulnerability" là "Thời Đại Mong Manh"?