Đoan Trang - “Nói với mình và các bạn”: Tại sao phải có đảng phái?

  • Bởi Admin
    14/10/2014
    8 phản hồi

    Đoan Trang

    Dưới đây là bài thứ 12 trong loạt bài “Nói với mình và các bạn: Vẻ đẹp của chính trị”. Mục đích mà loạt bài hướng tới là góp phần giúp độc giả, nhất là các bạn trẻ, hiểu hơn về chính trị. Bài này sẽ bàn về một vấn đề hết sức cụ thể, căn bản của chính trị, đó là sự cần thiết phải có các đảng phái, và hơn thế nữa, bắt buộc phải đa đảng.

    Với bài viết này, bạn sẽ thấy lối nói “đảng nào thì cũng chỉ vì quyền lợi của đảng ấy thôi chứ lo gì cho dân, càng lắm đảng càng chia rẽ quần chúng” chỉ là một ngụy biện ở trình độ thấp. Nhưng trước hết chúng ta cần hiểu những khái niệm căn bản, như đảng là gì và chức năng của các đảng phái trong xã hội?

    * * *

    Kỳ 12: TẠI SAO PHẢI CÓ ĐẢNG PHÁI?

    Hẳn là tất cả chúng ta – những người dân Việt Nam – đều từng nghe lập luận này ít nhất một lần trong đời: “Đảng nào thì cũng chỉ vì quyền lợi của đảng ấy thôi chứ lo gì cho dân, cho nên đa đảng thì chỉ tổ các đảng đấu đá, tranh giành quyền lực, làm loạn xã hội. Thà một đảng (ý nói là Đảng Cộng sản Việt Nam) mà chăm lo cho dân còn hơn”.

    Không cần thông minh lắm thì chúng ta cũng có thể đặt câu hỏi vặn lại: “Đa đảng, có cơ chế cạnh tranh, mà đảng nào cũng chỉ lo quyền lợi của mình. Thế thì làm thế nào mà một đảng, lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối, không phải cạnh tranh với ai, lại chăm lo cho dân được? Làm cách nào?”.

    Tuy nhiên, bỏ qua cách lập luận phi logic của những người ủng hộ “độc đảng”, thì cũng có thể thấy rằng những người đưa ra lý lẽ như vậy không hiểu đảng nghĩa là gì.

    Đảng là gì?


    Đố bạn biết đây là cờ của đảng nào? (Xem chú thích ở dưới)

    Một đảng chính trị được định nghĩa là một tổ chức bao gồm những cá nhân cùng nhất trí, chia sẻ với nhau những nguyên tắc, đường lối chính trị nào đó (có người gọi là “cương lĩnh”, “ý thức hệ”…) và họ cùng nhau hoạt động chính trị (xem Kỳ 3, “Tham gia chính trị là làm gì”) với mục đích nắm chính quyền và cai quản xã hội theo đường lối đó của họ.

    Xin nhấn mạnh là mục đích của đảng phái là “hoạt động chính trị để tiến tới nắm chính quyền và cai quản xã hội theo đường lối của họ”. Đây chính là điểm làm nên sự khác biệt giữa đảng phái và tổ chức xã hội dân sự – lực lượng mà chính quyền, an ninh và dư luận viên ở Việt Nam hiện nay đang rất ghét vì cho là “phản động đội lốt”. Từ định nghĩa này, các bạn có thể thấy: Tổ chức dân sự có thể tham gia chính trị, tiến hành các phong trào xã hội (như Occupy Central chẳng hạn), các chiến dịch vận động (như vận động cho nhân quyền Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc), v.v. nhưng chừng nào họ không có mục đích nắm chính quyền, chừng đó họ vẫn không phải là đảng phái.

    Chỉ khi nào một tổ chức, ví dụ như Hội Anh Em Dân Chủ, Phong trào Liên đới Dân Oan… theo đuổi việc giành chỗ đứng trong chính quyền, kiểm soát chính quyền, họ mới trở thành đảng phái chính trị.

    Bởi vậy cho nên, nếu một đảng, ví dụ Việt Tân, nói với bạn rằng họ không có mục đích giành ngôi vị lãnh đạo đất nước, thì bạn đừng tin, vì nếu như thế họ không còn là đảng nữa. Đã là đảng, phải tham gia chính trị nhằm kiểm soát cương vị lãnh đạo, điều hành nhà nước. Họ có thể chấp nhận chia sẻ hoặc không chia sẻ quyền lãnh đạo đó với đảng khác, nhưng việc giành quyền lực chính trị luôn phải là mục đích tối hậu của mọi đảng phái.

    Cũng bởi vậy, nên khi Điều 4 Hiến pháp Việt Nam quy định “Đảng Cộng sản Việt Nam (…) là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội”, thì mặc dù không nói trắng ra là cấm đa đảng, nhưng Điều 4 này đã nhẹ nhàng và nghiêm khắc loại bỏ sự tồn tại của tất cả các đảng khác rồi. Bởi vì chẳng có đảng nào lại không hoạt động để giành quyền lãnh đạo cả.

    Thế nếu như đảng nào cũng được thành lập và vận hành nhằm theo đuổi quyền kiểm soát đất nước, thì có đúng là họ chỉ vì quyền lợi của họ mà không vì quyền lợi của dân không? SAI. Các đảng phái chính trị vốn đã ra đời từ hàng trăm năm về trước trong các xã hội tương đối tiến bộ so với thế giới lúc đó, và chúng vẫn tồn tại đến bây giờ ở đại đa số các nước trên thế giới (kể cả Trung Quốc – nước này cũng theo chế độ đa đảng dù chỉ là hình thức); điều đó ắt hẳn phải có lý do của nó.


    Bà Janet Q. Nguyễn (SN 1976 tại Sài Gòn), người Mỹ gốc Việt, đảng Cộng hòa, đang tranh cử làm thượng nghị sĩ của bang California.

    Đảng làm được gì?

    Các nhà nghiên cứu khoa học chính trị trên thế giới cho rằng đảng phái có nhiều chức năng:

    Chức năng đầu tiên là cung cấp nhân sự lãnh đạo cho bộ máy chính quyền (thông qua cơ chế bầu cử và/hoặc chỉ định). Nói cách khác, đảng là tổ chức sản sinh ra các chính trị gia. Một trong các chức năng của một đảng chính trị là tuyển lựa/ chiêu mộ và đề cử người cho vị trí lãnh đạo các cơ quan cấp cao của nhà nước.

    Bạn sẽ hỏi: Vậy các cá nhân có thể tự ứng cử vào vị trí lãnh đạo mà không cần thông qua đảng phái nào, ví dụ một bác sĩ giỏi có thể tự ứng cử vào ghế Bộ trưởng Y tế không? Câu trả lời: Tất nhiên là có, nhưng – như trong bài Tham gia chính trị là làm gì đã nói, thường thì bạn nên có tổ chức. Vì lý do đơn giản là bạn không thể tự mình làm hết mọi việc được; chuyện này lại liên quan đến một khái niệm của ngành kinh tế học, là “chi phí cơ hội”.

    Nếu bạn vừa phải làm chuyên môn (y tế), vừa lo vận động tài chính, gây quỹ để làm truyền thông, quảng bá mình, vừa tiếp xúc cử tri để lấy lòng họ, lại vừa phải lo cả khoản hình ảnh (trang điểm, phục sức khi xuất hiện trước công chúng v.v.), thì cứ cho là bạn giỏi tất cả mọi việc, bạn cũng sẽ mất rất nhiều chi phí, trong đó có chi phí cơ hội. Chính vì vậy, bạn cần có tổ chức, với các nhân sự chuyên vào các công việc khác nhau, cụ thể là vào công việc mà chi phí cơ hội của họ là thấp nhất: Bạn sẽ có người của đảng lo hộ bạn khâu gây quỹ, người khác lo việc xây dựng hình ảnh cho bạn, người khác nữa làm cố vấn về chuyên môn và chính sách, v.v.

    (Cũng cần nói rõ là ở Việt Nam, theo luật pháp Việt Nam, công dân không có quyền ứng cử vào cơ quan hành pháp. Nghĩa là dù bạn có là một bác sĩ vừa giỏi chuyên môn, vừa có năng lực tổ chức và quản lý, bạn cũng không thể tự ứng cử vào chức Bộ trưởng Y tế. Bạn phải được Thủ tướng (là đảng viên Cộng sản) đề cử và được Quốc hội (với 95% thành viên là đảng viên Cộng sản, 5% là đội ngũ dự bị của Đảng Cộng sản) phê chuẩn).

    Chức năng thứ hai của đảng phái là cung cấp các giải pháp chính sách. Như đã nói ở trên, các đảng đều có đường lối, cương lĩnh chính trị riêng, và đó là nền tảng để họ ban hành chính sách công. Về điểm này, có thể ví chính trị như một thị trường, mà mỗi đảng phái là một công ty cung ứng sản phẩm, sản phẩm đó là các giải pháp để đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng vậy.

    Bên cạnh việc đưa các giải pháp chính sách ra “chào mời”, các đảng phái cũng có chức năng phản biện chính sách, nhất là đảng đối lập. Và, bạn thấy đấy, đó cũng là lý do tại sao phải đa đảng: Thị trường mà chỉ có một nhà cung cấp thì chắc chắn chất lượng sản phẩm và dịch vụ của nhà cung cấp ấy chẳng ra gì, không sớm thì muộn.

    Xin nhấn mạnh chức năng phản biện chính sách này của các đảng phái: Đặt trong bối cảnh Việt Nam hiện nay, đây là điều bắt buộc phải có. Đảng Cộng sản Việt Nam, với tư cách đảng cầm quyền duy nhất, đã và đang sở hữu quá thừa đội ngũ cố vấn chuyên về minh họa chính sách, giải thích đường lối, chủ trương của đảng và nhà nước cho người dân, mà không có được lực lượng phản biện chính sách chuyên nghiệp - các đảng đối lập.

    Chức năng thứ ba của đảng phái là làm cầu nối giữa chính quyền và người dân, mà nói đúng hơn là các nhóm dân khác nhau. Diễn đạt cách khác, đảng phái chính là một cơ chế để thông qua đó, người dân lên tiếng. Trong chế độ đa đảng, tồn tại nhiều đảng đối lập, công chúng dễ dàng có tiếng nói hơn nhiều. Ít nhất, ta cũng có thể thể hiện nhu cầu và nguyện vọng bằng cách bầu cho một đảng có đường lối, chính sách đúng ý mình, và không bầu cho đảng có đường lối, chính sách trái ý mình.

    Vân vân. Đảng phái chính trị còn nhiều chức năng nữa, mà chúng ta – những người chưa bao giờ sống trong chế độ dân chủ đa đảng – chưa biết và sẽ cần tìm hiểu thêm, nếu quan tâm. Nhưng từ định nghĩa và một số chức năng nói trên của một đảng phái, chúng ta có thể chắc chắn một điều, rằng:

    Đa đảng không đảm bảo dân chủ. Nhưng một đảng thì chắc chắn là độc tài.


    Poster của Chó Hai Đuôi (MKKP) - một tổ chức chính trị ở Hungary hiện chưa được đăng ký chính thức làm đảng, vì lý do tên gọi không nghiêm túc.

    Khi nào đa đảng không đảm bảo dân chủ?

    Những nhà nghiên cứu khoa học chính trị trên thế giới cũng cho rằng, tồn tại những thể chế đa đảng mà phi dân chủ hoặc kém dân chủ, như:

    • Hệ thống đa đảng, song tất cả các đảng đều phải chịu sự lãnh đạo, quản lý của đảng cầm quyền, như trường hợp Trung Quốc: Một chế độ đa đảng dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc và các đảng phái nhỏ trong một mặt trận thống nhất.
    • Hệ thống đa đảng, song đảng cầm quyền liên tục thắng cử, giành hết mọi lợi thế để tiếp tục tạo đà… thắng cử tiếp, đẩy các đảng khác vào thế đã yếu ngày càng yếu hơn. Những tiếng nói đối lập bị o ép nhiều bề, bị trấn áp thông qua nhiều hình thức tinh vi. Đó là trường hợp của Singapore với Đảng Nhân dân Hành động (PAP).

    Lại có một loại thể chế, loại chế độ mà bà Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan bảo là “dân chủ gấp vạn lần tư bản”, nhưng vì nó chỉ có một đảng mà suốt hàng chục năm qua không phải chịu sự cạnh tranh hay chí ít là phản biện nào, nên người viết bài này không biết làm cách nào mà nó dân chủ được. Nếu không tin, đố bạn – không phải là đảng viên cộng sản – tham gia vào chính trường trong cái thể chế đó đấy! Chưa kể, trong hệ thống chính trị ấy, nếu bạn thành lập và/hoặc tham gia một đảng nào khác ngoài Đảng Cộng sản, bạn đối mặt với nguy cơ tù tội rất cao (vi phạm Điều 79 Bộ luật Hình sự, “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, hoặc tội khủng bố, thậm chí phản quốc, v.v.).

    Ở Việt Nam, hoạt động đảng phái dẫn đến tù tội. Đó là một thực tế. Dù vậy, trên lý thuyết, vẫn phải khẳng định sự cần thiết của các đảng phái chính trị trong mọi xã hội.

    ________________________

    Chú thích:

    Lá cờ vàng có ngôi sao đỏ ở trên là cờ của đảng Dân chủ thời Việt Nam Cộng hòa. Đảng này do ông Nguyễn Văn Thiệu thành lập tại Sài Gòn năm 1967 và giải tán năm 1969.

    Kỳ sau: Kể chuyện xã hội dân sự

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    NGT viết:
    Nguyễn Phú Trọng viết:
    Thế khi có người chủ trương các tổ chức NGO, xã hội dân sự không nên dính dáng đến các đảng phái chính trị, bác Đoan Trang có ý kiến gì không?

    Tổ chức NGO, xã hội dân sự nên "dính dáng" với các tổ chức chính trị, hay không nên? Tại sao nên, tại sao không nên? Khi nào nên, khi nào không nên? "Dính dáng"?

    Theo tôi các tổ chức NGO vẫn có ít nhiều đối thoại trực/gián tiếp với các đảng phái chính trị. Lý do là public authorities luôn có đảng viên của các đảng phái.

    http://ec.europa.eu/social/main.jsp?catId=330&langId=en&cookies=disabled

    Non-governmental organisations (NGOs) have become essential actors in the social field, particularly in the fight against poverty and social exclusion. They engage in regular dialogue with public authorities with a view to ensuring better implementation of EU initiatives and policies in the EU countries.

    http://ec.europa.eu/social/main.jsp?catId=330&langId=fr&cookies=disabled

    Les organisations non gouvernementales (ONG) sont devenues des acteurs essentiels dans le domaine social, en particulier dans la lutte contre la pauvreté et l'exclusion sociale. Elles entretiennent un dialogue régulier avec les autorités publiques pour mieux mettre en œuvre les initiatives et politiques de l'UE dans les États membres.

    - "regular dialog" with public authorities

    đến mức liên kết, hợp tác trên cơ sở từng trường hợp một?
    hay 100% không hợp tác ?

    Tớ đã thấy có trường hợp công khai từ chối không hợp tác 100%, và tớ gãi đầu không hiểu tại sao.

    Nguyễn Phú Trọng viết:
    Thế khi có người chủ trương các tổ chức NGO, xã hội dân sự không nên dính dáng đến các đảng phái chính trị, bác Đoan Trang có ý kiến gì không?

    Tổ chức NGO, xã hội dân sự nên "dính dáng" với các tổ chức chính trị, hay không nên? Tại sao nên, tại sao không nên? Khi nào nên, khi nào không nên? "Dính dáng"?

    Theo tôi các tổ chức NGO vẫn có ít nhiều đối thoại trực/gián tiếp với các đảng phái chính trị. Lý do là public authorities luôn có đảng viên của các đảng phái.

    http://ec.europa.eu/social/main.jsp?catId=330&langId=en&cookies=disabled

    Non-governmental organisations (NGOs) have become essential actors in the social field, particularly in the fight against poverty and social exclusion. They engage in regular dialogue with public authorities with a view to ensuring better implementation of EU initiatives and policies in the EU countries.

    http://ec.europa.eu/social/main.jsp?catId=330&langId=fr&cookies=disabled

    Les organisations non gouvernementales (ONG) sont devenues des acteurs essentiels dans le domaine social, en particulier dans la lutte contre la pauvreté et l'exclusion sociale. Elles entretiennent un dialogue régulier avec les autorités publiques pour mieux mettre en œuvre les initiatives et politiques de l'UE dans les États membres.

    Chỉ khi nào một tổ chức dân sự, … theo đuổi việc giành chỗ đứng trong chính quyền, kiểm soát chính quyền, họ mới trở thành đảng phái chính trị.
    Điều này đúng nhưng các tổ chức dân sự độc lập đảng phái vẫn có thể vận động trực tiếp ủng hộ một vài ứng cử viên hoặc gián tiếp ủng hộ một chương trình tranh cử (các giải pháp chính sách)

    Lương ngọc Phát viết:
    Phản hồi của tôi hiện trùng lắp nhiều quá, ngoài ý muốn. Xin các bác DL vui lòng xóa bớt giùm kẻo phiền bạn đọc. Xin lỗi và Cảm ơn.

    Bác Phát chỉ nên "Xin các bác DL vui lòng xóa bớt nội dung của các phản hồi hiện trùng lắp" vì nếu xóa hẳn phản hồi, rất có thể nick của bác sẽ rời vào dạng kiểm duyệt 8 hay 10 phản hồi

    Ở bài viết cuả cụ Bùi Tín thì khách Lãng du có 1 còm mà đăng 4 lần. Ở bài này thì bác Lương Ngọc Phát còn được "ưu ái" hơn là một còm lại được đăng những 5 lần, bác Phát đã đề nghị cắt bớt đi nhưng BBT vẫn cứ để. May mà báo này không cần giấy, nên không sợ tốn giấy.

    Bài này lý thuyết xã vời nhiều quá, nếu cần lý thuyết thì cứ gõ Google còn sâu hơn. Còn người dân thường chỉ muốn nêu lên những gì liên quan thiết thực đến đời sống thôi. Thiếu dân chủ thì còn nhiều oan khiên mà người dân chẳng biết kêu ai. Nếu như một số người này lập ra dảng này thì phải cho người khác lập ra đảng khác chứ, sao lại độc quyền chỉ mình làm được còn cấm người khác, thế là vô lý, là bất công, là thiếu bình đẳng. Xem trên thế giớ có bao nhiêu nước đa đảng? Bao nhiêu nước độc đảng? Bao nhiêu nước không có đảng? Có cùng có, không cùng không mới đúng chứ. Độc đảng là độc tài, độc tài là cửa quyền, là nguyên nhân của mọi bất công và tội lỗi và kìm hãm sự phát triển. Xem những nước phát triển trên thế giới, có nước nào phát triền mà bền vững hay không?

    Có lẽ cô Đoan Trang lấy thông tin từ Wiki, theo đó vắn tắt rằng đảng DC của TT.Thiệu chỉ tồn tại có 2 năm 67-69.

    Nhà tôi trước 75, gần trụ sở Đảng bộ Gia Định/đảng DC, nằm gần ngã ba đại lộ Chi Lăng - Hoàng hoa Thám/GĐ. Trụ sở này trương bảng màu xanh, chữ trắng và vẫn thấy làm việc đến 75. Đó là trực quan của tôi.

    Người đầu tiên đề xướng lập đảng, là ông Nguyễn văn Ngân, một người từng trong hàng ngũ VM, và ông Thiệu cũng từng theo VM ở thời kỳ đầu.
    Vì đệ I CH có đảng CLNV, nên ông Thiệu cũng muốn lập một đảng DC để phát triển một hệ tư tưởng chính trị dần bám rễ vào dân chúng miền Nam.
    Tuy vậy, đảng của ông trên thực tế, chưa thật đi sâu vào quần chúng bấy
    giờ. Đảng viên đa số thuộc giới tư sản thượng lưu và các chính trị gia,
    cũng như quan chức địa phương trong hệ thống ủng hộ ông Thiệu. Trong các đảng viên lãnh đạo, ông Ngân có quyền khá lớn từ sự ủy nhiệm của TT.Thiệu.

    Công tâm nhận xét, đảng DC không mạnh như nhóm lãnh đạo, có anh em ông Thiệu, mong muốn. Các thế lực tài phiệt ủng hộ tài chánh cho đảng, vào
    đảng, thì cũng tìm cách lèo lái đảng. Ông Ngân thay quyền ông Thiệu, cố chấn chỉnh xây dựng đảng DC. Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, giữa năm 1973 mới từ Mỹ về giúp nước, đã được ông Ngân mời gia nhập đảng này.

    Và, chính ông Thiệu và ông Ngân tổ chức lễ kết nạp ông Hưng vào đảng Dân Chủ ngay tại văn phòng có treo lá cờ nền vàng sao đỏ. Họ bắt đầu gọi nhau là chiến hữu, đầu tháng 6/1973.
    (Nguồn: sách "Từ tòa Bạch ốc đến dinh Độc lập" đồng tác giả
    Nguyễn tiến Hưng & Jerrol L. Schecter, thông tín viên Bạch
    ốc tại SG, phóng viên-chủ bút ngoại giao báo Time).

    Tôi nêu chi tiết này để chứng tỏ, đảng DC không giải tán hồi 69 như chú thích của cô Đoan Trang.

    Thế khi có người chủ trương các tổ chức NGO, xã hội dân sự không nên dính dáng đến các đảng phái chính trị, bác Đoan Trang có ý kiến gì không?

    Tổ chức NGO, xã hội dân sự nên "dính dáng" với các tổ chức chính trị, hay không nên? Tại sao nên, tại sao không nên? Khi nào nên, khi nào không nên? "Dính dáng"?