Hiệu Minh - Khảo dị “Ném chuột vỡ bình quí”

  • Bởi Admin
    07/10/2014
    11 phản hồi

    Hiệu Minh


    Ném chuột sợ vỡ bình. Ảnh minh họa internet

    Mình có người bạn, nhà rất nghèo, lương ba cọc ba đồng, ở lắp ghép đời 1977, nhưng anh có một cái bát từ đời nhà…Thanh, men xạnh, rạn chân chim. Có người tới trả 10 ngàn đô nhưng không bán, vì anh bảo nó quí, có một không hai. Nghèo rớt nhưng có đồ gia bảo trong nhà là hạnh phúc rồi.

    Vì thế, đến nhà nào khoe có đồ cổ, là tôi thấy…chán. Ừ cứ cho là cái kiếm, cái chén, cái bình, bộ bàn ghế “chân triện đời Minh”, có từ thời nhà Hán Vũ Đế, thì cũng chỉ là thứ người ta dùng ngày xưa như mình dùng bát đĩa, bàn ghế bây giờ. Để lâu thành cổ vật, thành một thứ mê hoặc hão huyền. Có đồ quí mà nghèo như anh bạn trên thì chưa chắc đã…quí.

    Theo VNN đưa tin, trong cuộc tiếp xúc với cử tri Hà Nội trước kỳ họp Quốc Hội, ngày 10-6, TBT Nguyễn Phú Trọng đã nhận được rất nhiều kiến nghị liên quan chống tham nhũng và tiêu cực.

    Ông Trọng nói về cái khó của việc xử lý “Phát hiện đã khó nhưng xử lý phải nghiêm. Ta muốn xử lý nhanh nhưng bao nhiêu công đoạn, một vụ án chằng chịt bao nhiêu mối quan hệ, giám định kê khai có đúng không, giám định người khai có đúng không… rất phức tạp. Chưa kể nhiều lần nói đây là vấn đề lợi ích, cấu kết, móc ngoặc với nhau, lợi ích nhóm, ông mất chân giò, bà thò chai rượu… những quan hệ lằng nhằng với nhau”.

    Vì thế, ông cho rằng, xử lý trước mắt phải nghĩ lâu dài, giữ cho được ổn định để đất nước phát triển. Không phải xới tung lên tất cả, gây mất niềm tin, nghi kỵ lẫn nhau, rối loạn sẽ rất nguy hiểm.

    “Phải bình tĩnh tĩnh táo, rất khôn ngoan, có con mắt chiến lược. Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định”. Ông nói thêm.

    Riêng đoạn ông Trọng nói về hệ thống mà trong đó có “vấn đề lợi ích, cấu kết, móc ngoặc với nhau, lợi ích nhóm, ông mất chai giò, bà thò chai rượu…” chứng tỏ “cái bình” ý chả quí tẹo nào.

    Thứ nữa, làm gì mà chả có giá phải trả. Chống tham nhũng lại sợ mất ổn định, thì chống cái gì. Đơn giản, người tham nhũng phải có quyền lực, can thiệp cả vào luật pháp, làm méo mó hệ thống. Đánh tham nhũng là dứt dây động rừng, ổn định thế nào được.

    Tích “Ném chuột, vỡ bình” có trong dân gian từ xa xưa. Có lẽ TBT Trọng đọc chuyện từ thời còn nhỏ, không biết phần khảo dị.

    Chuyện kể rằng, ngày xưa, ở vương quốc nọ, vị vua được tặng cái bình bằng ngọc, rất quí. Trong cung, ngài cũng nuôi đàn chuột bạch. Chúng quanh quẩn với vua, hoàng hậu, và đi vòng quanh cái bình, đùa vui.

    Thấy con chuột đầu đàn có vẻ nhanh nhẹn nên nhà vua đã cho phép nó được thoải mái đi lại, đùa giỡn trong cung, muốn ăn cái gì cũng được, kể cả cao lương mỹ vị dành riêng cho vua.


    TBT Nguyễn Phú Trọng gặp cử tri HN. Ảnh: VNN

    Thấy được giao trọng trách, lại hưởng phú quí hơn đồng loại, nên chú chuột này tỏ ra kiêu căng. Chui vào bình, nhảy múa, ăn chơi trong đó, có lần nó đưa cả gái chuột vào tự tình.

    Một lần, nhà vua bắt gặp, nổi giận, lấy cái gậy đập con chuột chết tươi, nhưng bình quí cũng vỡ tan.

    Nhà vua kể chuyện này cho một nhà hiền triết. Vị này nói, cái bình quí ở chỗ nào? Quí ở chỗ là bình làm bằng ngọc, có niên đại hàng ngàn năm, vua trả lời.

    Ai chứng minh là bình này làm bằng ngọc và ai đã làm nó từ năm nào? Nhà vua lắc đầu, chịu.

    Ngài thấy chưa, ngài quí cái bình chỉ vì người ta đồn nó làm bằng ngọc, mà chắc gì đã bằng ngọc, cách đây 1000 năm, không có chứng cứ. Ngài quí cái thứ hão huyền.

    Như vậy chưa chắc cái bình đã quí như ngài tưởng, có vỡ cũng chẳng chết ai.

    Thêm vào đó, chuột đã hoành hành trong cung vua khá lâu rồi. Nếu cứ để hiện trạng chuột trộm cắp và lạm dụng quyền lực, lũ chuột khác sẽ bắt chước, khi đó mạng vua cũng khó bảo toàn.

    Đập chuột có vỡ bình quí, nếu điều đó giúp được bình thiên hạ, ghế của ngài cũng được yên ổn, đó là việc nên làm. Nếu ngài còn nhớ đồ quí, dân biết ơn sẽ góp tiền mua bình khác, có giá trị thực và niên đại hẳn hoi. Một công đôi ba việc, há chẳng nên ru?

    Ngài chần chừ, không dám làm gì, vì sự ổn định giả tạo, một hôm người ta thấy mạng ngài cũng không quí bằng cái bình, họ quí chuột hơn ngai vàng, thì làm sao, làm sao. Lúc đó, thảm họa đổ lên đầu, liệu rằng có “khôn ngoan và có con mắt chiến lược?”

    Nghe nói vương quốc ấy là Thụy Điển bây giờ. Muốn tiến lên CNCS kiểu Thụy Điển hay Bắc Âu, hãy đừng hão huyền ngồi ôm cái bát cổ nhưng đói rã họng như anh bạn tôi.

    HM. 6-10-2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    ĐÁNH CHUỘT SỢ VỠ BÌNH HOA,
    Lũ chuột phản cảm bày hoa làm gì?
    Phải chăng do có độ lì,
    câu giờ kiếm chác cái gì để xơi...
    Biển đảo bị mất mấy nơi!
    Chuột to gậm nhấm đến đời nào đây?
    Chuột to, chuột nhỏ một dây,
    Toàn dân đoàn kết để vây ngọn nguồn!

    Không chỉ là dị:
    Một thằng ngu hay chữ nghĩa ví von! Một thằng lú thích thánh tướng dạy đời! Một thằng mù lại dẫn đường chỉ lối thì Dân tộc không khốn nạn sao được?
    Quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng tuyệt đối.. - Hãy quẳng cái bình quái dị (tập quyền xhcn) phế thải của nhân loại và sọt rác lịch sử, để Quốc gia Vn được bước cùng thế giới vắn minh tiến bộ là hiểu biết và mong muốn của đại đa số người Việt.
    Tất nhiên, dị bình phế thải (tập quyền xhcn) đáng phỉ nhổ đó đối với bọn độc tài bạo chúa tổng bí thơ thì cực quý và không thể để vỡ. Nhưng nó không thể không vỡ bởi chính bản chất của nó.. Sẽ đau đấy!

    Cái bình đó được "loài chuột" xem là quý vì nó nuôi dưỡng bầy chuột. Chuột đầu đàn tất nhiên không muốn vỡ phá vỡ cái bình, nhà của mình :).

    Có thể cái bình được xem là quý vì nó tạo ra chỗ dựa vững chắc cho bầy chuột, tạo nơi ăn chốn ở cho bầy chuột, lúc này cũng đầy tràn thức ăn cho bầy chuột, tạo cảm giác yên lành, an toàn cho bầy chuột . Quý như thế thì có họa điên chuột mới muốn làm vỡ bình .

    Từ Facebooker NaSon Nguyen (https://www.facebook.com/nason.nguyen?fref=nf):

    Trong nhà nọ có rõ lắm chuột. Chuột to, chuột nhỏ, chuột nhắt, chuột cống, chuột chù... phá phách, ăn nát mọi thứ. Người trong nhà bàn kế diệt chuột. Cụ cố già lại gàn bảo:"ném chuột vỡ bình, cụ tổ dạy rồi, chúng bay chớ manh động". Nhà ấy có cái bình cũ gia tiên để lại, các cụ trong nhà giữ gìn rất ghê. Con cháu vì thế không dám diệt chuột nữa.
    Đàn chuột cứ thế hoành hành, ăn no béo nứt ra. Khi có động cứ chui vào bình núp rất an toàn. Cho đến một ngày, chuột béo quá, lại đông, cái bình cũ kỹ làm bằng vật liệu rẻ tiền không chịu nổi nên cũng nứt vỡ tan tành. Con cháu chửi thầm "Đằng đéo nào chả vỡ, biết vậy đem vứt xuống ao từ trước còn diệt được chuột. Giờ chuột chạy tứ tung lại béo khỏe, diệt thế nào?"
    Nhưng đấy là chuyện ở thì tương lai. Giờ nhà ấy vẫn đang giữ cái bình gia tiên rất kỹ.
    (Truyện cực ngắn. Các bạn đọc chơi. Không khuyến khích cmt kích động)

    Ở Nam Hàn chỉ tham nhũng 1 đồng là báo chí và đảng đối lập đã lôi ra yêu cầu giải trình liền, ngăn chặn ngay từ đầu nên không ai phải chết như chuột, cũng không vỡ cái bình nào trị giá 80 000 000 000 000 đồng. Ở Việt Nam chế độ cộng sản của ông Trọng chống tham nhũng như trò hề, vừa đổ máu vừa tan nát tài sản xã hội, giết xong chuột thì tiền bạc, cầu, đường cũng vỡ nát hết rồi. Rõ ràng ông Trọng không muốn chống tham nhũng, chỉ muốn khuyên các đảng viên "ăn" ít lại một chút để dân bớt nổi giận. Lần trước ông này còn dẫn cả tích y bát trong Tây Du Ký để nói ở đất Phật cũng có tham nhũng hối lộ.

    Đảng trưởng đứng ra bảo kê rồi thì sợ gì, các đồng chí bên dưới cứ việc tham nhũng ăn cắp, chỉ cần khéo khéo một chút là được.

    Chế độ này như căn nhà cột kèo rỗng ruột vì mối mọt, dột từ mái dột xuống. Đó là chiếc bình hoa ông Tỗng nhắc đến cần nâng niu. Ổn cho chế độ vì nếu đánh chuột như thay cột kèo vừa đụng vào là sập nhà. Hóa ra Trọng xem nhẹ dân, quí cái thân! Ô hô vua ở truồng!

    Đọc chữ

    Ý của bài hay ... "hết ý"; vậy xin bàn vui về chữ.

    *
    Có 2 chữ là "truyện" và "chuyện".
    "Truyện" là để đọc, còn "chuyện" là để kể, nói: "Làm gì mà lắm CHUYỆN thế ?" = "Làm gì mà NÓI lắm thế ?"

    *
    Chữ "hão huyền" (dùng mấy lần; cho ông Trọng ?) rất hay.
    Đọc, thì nhớ chữ "viển vông" mà nghe ông ts Tô Văn Trường kể là ông Dũng đã "tra từ điển" trước khi dùng.
    "Hão huyền" thường dùng cho suy tư, nghĩ ngợi: "Mơ ước hão huyền !"
    "Viển vông" dùng cho khi nói: "Kể lể, (hứa) hẹn hò viển vông, ba láp !"
    Ấy là xin nghĩ nhanh như thế; tuỳ văn cảnh, cũng có thể dùng lẫn.

    Thân mến, T.L.

    *
    Cập nhật:
    Tôi vừa đọc thêm và có câu original của ông Trọng:

    Cũng theo Tổng bí thư, trong giải quyết vấn đề biển Đông nếu cứ nói một phía cũng không được, mà phải tính toán dựa trên nhiều mặt, đặc biệt phải đặt trong tổng thể, có chiến lược.
    “Xử lý việc này phải nghĩ đến việc khác, xử lý cái trước mắt phải nghĩ đến cái lâu dài. Giữ cho được ổn định để đất nước phát triển. Như Bác Hồ đã dạy, cha ông ta đã dạy đánh con chuột nhưng đừng để vỡ bình, ta phải làm sao diệt được chuột nhưng vẫn bảo vệ được cái bình hoa, tức giữ cho được cái ổn định” - Tổng bí thư nói.

    http://www.ijavn.org/2014/10/tu-han-quoc-ve-chung-ta-gianh-thang-loi.html

    Tôi nhấn chữ cái bình hoa để thấy "cái bình" đang được dùng làm cảnh.

    T.M., T.L.

    Quan niệm về cái sự "quý" của một cổ vật, không nhằm vào giá trị tiện ích sử dụng.

    Cổ vật, sở dĩ nhiều người đồng ý là "quý", ở chỗ nó là di tích của một thời đại lịch sử, là "ngôn ngữ vô thanh" giúp hậu sinh phần nào hình dung quá khứ xã hội nơi xuất xứ món ấy. Nó chỉ như một sử liệu cần phải bảo tồn.

    Nhưng chỉ bảo tồn trong viện bảo tàng, hoặc trên kệ trang trí , chứ tiện nghi khi xài nó, đã quá lạc hậu phiền phức. Ai lại đi dùng cái hồ bằng đồng rỉ nước để biết thời khắc nữa?

    Cái bình kém tiện nghi, sần sù méo mó, nứt rạn ám ố, thuộc hàng hạ phẩm (hàng dạt) ngay cả đương thời nó chưa thành cổ vật, thì vừa không là giá trị sử liệu lại vừa kém giá trị hiện thực tiêu dùng.

    Đã vậy, chuột lại làm tổ nhung nhúc trong đó. So với các loại bình khác đầy ngoài thị trường thế giới, vừa thẩm mỹ lại tiện nghi sử dụng, thì cái bình nuôi chuột xấu xí kia còn tiếc nỗi gì?

    Thích nuôi chuột sao không thật thà nói thẳng, giống như quái nhân Từ Hi thích ăn chuột sống bên Tàu, cho dễ hiểu?

    Thường bọn chuột bọ, nhện gián ... đặc biệt thích lập sào huyệt nơi âm u hoang tàn ít ánh sáng. Nhện chọn nhà hoang để chăng tơ, chuột tìm hang hóc tối tăm để làm tổ, thậm thụt láo liên gặm phá.

    Cái bình đang sợ vỡ ấy, ắt phải dơ và tối hù, nên chúng chuột mới chọn làm "sơn trại" lục lâm như thế!

    TBT Trọng đã già nên mắt mờ chân chậm, không thấy rằng cái bình quí mà ông nói thực chất là cái bô mẻ, còn chuột thì là một lũ chuột cống hôi hám bẩn thỉu.

    Cái bô mẻ với đàn chuột cống thì cứ diệt hết, đập hết, giữ gìn cái gì hỡi ông Trọng?

    Đất nước tan nát vì đám đảng viên của ông mà ông vẫn còn mải mê đi giữ gìn đảng thì ông đúng là kẻ bán nước hại dân!