Đinh Tấn Lực - Triệu Người Khai Có Mấy Người Sai

  • Bởi Mắt Bão
    01/10/2014
    2 phản hồi

    Đinh Tấn Lực

    Việt Nam lại tiếp tục đạt thêm những thành tích Guinness.

    Kỷ lục mới nhất, một lần nữa, lại thuộc về bộ phận Thanh Tra Chính Phủ. Lãnh vực thanh tra là Kê Khai Tài Sản. Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Đức Lượng chính thức thông báo tại phiên họp toàn thể lần thứ 14 của Ủy ban Tư pháp Quốc Hội VN và trên diện rộng báo đài rằng: Trong số 944.425 trường hợp kê khai tài sản, chỉ duy nhất một trường hợp bị kỷ luật cảnh cáo “do kê khai không trung thực”.

    Con số 1/944425 (tạm khoanh tròn thành 1 phần triệu) này nói lên (hay nhắc ta) điều gì?

    Gần nhất, nó gợi nhớ đến cựu Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền, tức là sếp cũ của Trần Đức Lượng, với những biệt thự hoành tráng, đứng đầu là cụm dinh thự nổi cồn ở Bến Tre và Sài Gòn (không dùng tới một cây đinh nào).

    Trước đó là trang trại mênh mông tình đảng của cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết ở Sông Bé.

    Trước đó nữa là những căn hộ cao cấp của Dương Chí Dũng (Vinashin) dành riêng cho bồ nhí. Hay các cơ ngơi đồ sộ gọi là Nhà Thờ Họ của Nguyễn Tấn Dũng (Cà Mau) và Nguyễn Sinh Hùng (Nghệ An). Hay căn biệt thự lóng lánh chứa đầy ngà voi với trống đồng cùng một vườn rau sạch trên sân thượng của Lê Khả Phiêu.

    Và dày đặc đó đây khắp nước là dinh phủ triệu đô trở lên của các Bí thư Tỉnh ủy. Nổi tiếng là các biệt thự của Tỉnh Ủy Lâm Đồng Huỳnh Đức Hòa và của con trai Huỳnh Đức Khánh; khu Ngự Uyển trên 4000m2 của Bí thư Tỉnh Ủy Hải Dương Bùi Thanh Quyến và con trai Bùi Thanh Tùng; biệt thự của Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh (Đà Nẵng); biệt thự của Chủ tịch UBND Quảng Nam Nguyễn Đức Hải; biệt thự của Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ninh Nguyễn Duy Hưng, biệt thự của Phó chủ tịch UBND Hà Nội Ngô Thị Thanh Hằng, biệt thự của Chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Thế Thảo; biệt thự của Chủ tịch tỉnh Long An Dương Ngọc Xuân; biệt thự của Phó chủ tịch tỉnh Hà Nam Nguyễn Phi Hùng; v.v…

    Thậm chí, “biệt thự trong mơ” của tân Bí thư Huyện ủy Bắc Hà (Lào Kai) Đặng Xuân Phong, hoặc, những biệt thự tuyền gỗ quý choáng ngợp của hàng cán bộ cấp thấp ở xã Tà Pơ, huyện Nam Giang, tỉnh Quảng Nam; biệt thự của Trưởng CA xã Hợp Tiến, làng Tè, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương; v.v…

    Theo số liệu 2004, Việt Nam có 64 đơn vị hành chính cấp tỉnh (gồm 59 tỉnh và 5 thành phố trực thuộc trung ương là Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng, thành phố Hồ Chí Minh và Cần Thơ) với 659 đơn vị hành chính cấp huyện (gồm 534 huyện, 42 quận, 61 thị xã và 22 thành phố trực thuộc tỉnh) và 10.732 đơn vị hành chính cấp xã (gồm 9.000 xã, 1.137 phường và 595 thị trấn). Suy ra, trên cả nước có hằng hà sa số các biệt thự hoành tráng.

    Còn theo Quyết định 1049/QĐ-TTg do Nguyễn Tấn Dũng ban hành Danh mục các đơn vị hành chính thuộc vùng khó khăn; thì cả nước có 3.815 xã thuộc 420 huyện của 53 tỉnh thuộc vùng khó khăn.

    Những trường hợp cơ ngơi hoành tráng vừa tạm liệt kê bên trên, từ cấp chủ tịch nước xuống tới cấp bí thư xã, hấu hết đều có tên tuổi, chức vụ, nơi chốn, hình ảnh cùng những câu chuyện đính kèm khá phong phú trên mạng Google.

    Riêng trường hợp bị kỷ luật cảnh cáo “do kê khai không trung thực” mà Trần Đức Lượng báo cáo với Quốc Hội VN lại thuộc về một nhân vật (nhiều phần là lãnh đạo) nặc danh!

    Người nghe báo cáo có thể lý giải điều đó như thế nào?

    1. Duy nhất trên thế giới, chỉ tại VN mới có khả năng liên tục đẻ ra các thống kê mà cả nhân loại không dám mơ đến: thống kê thất nghiệp ở mức 1, 84%; số người hài lòng với dịch vụ công, đặc biệt trong lãnh vực đất đai ở mức 80%; và số cán bộ khai tài sản “thiếu trung thực” ở mức 1/944.425.
    2. Khi cần phải so sánh với tài sản của cựu Tổng thanh tra Trần Văn Truyền, hay của Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh, thì hầu hết mọi quan chức các cấp của đảng CSVN đều thuộc diện “sạch”. Nghĩa là phần lớn đều do sự tích cóp cá nhân của vợ con, hoặc “các anh chị em mỗi người cho một chút”, hoặc do vợ cả mua nhà cho bồ nhí…
    3. Bộ phận Thanh tra Chính phủ (là kẻ báo cáo) không ngồi chơi. Họ túi bụi bận rộn với công việc đong đếm “nội dung” các phong bì đính kèm theo non triệu hồ sơ khai báo tài sản quan chức.
    4. Bộ phận Quốc Hội (là kẻ nghe báo cáo) cũng không ngồi chơi. Họ đang trình làng một vở hài kịch mới, thay thế cho vở kịch “Bỏ Phiếu Tín Nhiệm” vừa mới bạc màu.
    5. Bộ phận phòng chống tham nhũng lại càng không thể ngồi chơi. Bằng không thì không thể có con số một phần triệu tuyệt vời của phía Thanh tra chính phủ. Có nghĩa rằng VN ta đã xóa sạch tham nhũng, còn nhanh hơn và hiệu quả hơn cả chính sách “xóa đói giảm nghèo” (cho quan chức).
    6. Những tuyên bố về bầy sâu của Chủ tịch nước (sâu) Trương Tấn Sang là thuộc phạm trù nông nghiệp, nhưng các cậu đánh máy trong làng báo đảng đã vô ý đưa lầm qua trang xã hội.
    7. Những tuyên bố về “ngứa ghẻ” của Tổng Lú chỉ là một trong những nhận định thiếu cơ sở trầm trọng nhất trong lịch sử đảng. Tổng Lú nhất định cần phải được sớm đưa về vườn… ngự uyển.
    8. Kết quả sau cùng của bản thống kê cho phép mọi người mạnh dạn kết luận rằng, ở đây, non triệu quan chức kê khai tài sản mà chỉ độc nhất một trường hợp có chỉ dấu không trong sáng. Vậy thì, nhất định Tham Nhũng Chỉ Đến Từ Nhân Dân.
    9. Suy rộng ra, nhân dân chưa cầm quyền mà tham nhũng đến phá nát đất nước ngần đó, thì không thể hình dung được tai họa sẽ thảm khốc đến đâu khi nhân dân có chút quyền hành. Biện pháp cấp thời và có thể trở thành vĩnh viễn là Không Thể Dân Chủ. Nghĩa là bằng mọi giá phải duy trì độc tài độc đảng để …chống tham nhũng. Còn, biện pháp rốt ráo triệt để nhất để chấm dứt mọi lời ong tiếng ve về tham nhũng là …tận diệt nhân dân.

    Hoang mang thật. WordPress.com gợi ý ghi thẻ nhớ (tags) bài này bằng từ …Khai.

    Với 9 điều lý giải vừa kể thì có nên tag nó bằng từ Cực Khai chăng?

    29/9/2014 – Tròn 85 năm cuộc bãi công của công nhân nhà máy gạch Hưng Ký, Cầu Đuống, Bắc Ninh.

    Blogger Đinh Tấn Lực

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Chậc chậc! Đọc còm của bác Siêu Ngu Dân, nghe say say chuyếnh
    choáng, tưởng đang đọc lịch sử cách mạng Đồng Khởi biệt thự.
    Phen này Dáng Đứng bóng dừa, chắc phải cập nhật thành Dáng Đứng bóng lầu Bến Tre rồi.

    Vườn phố Thường vụ” ở thành phố Bến Tre

    Vừa qua, bạn đọc Báo Người cao tuổi và cư dân mạng đã đến thăm “biệt dinh” trong một “Dự án gia đình” của ông Trần Văn Truyền (cựu Ủy viên Trung ương Đảng, cựu Tổng Thanh tra Chính phủ) ở thành phố Bến Tre. Sau đó, Tòa soạn nhận được rất nhiều thông tin từ mọi miền chia sẻ bản lĩnh của những người cầm bút. Họ đặt câu hỏi: Cán bộ là công bộc của dân, nếu làm quan cách mạng mà giàu có nhanh chóng thì ai mà chẳng muốn “phục vụ nhân dân” đến hơi thở cuối cùng?

    Căn nhà nhiều tầng ông Trần Công Ngữ (Bảy Hoàng) được bán hóa giá 180 triệu đồng, ông đem bán thu lợi 7 tỉ đồng.
    Kì này, mời bạn đọc đến thăm “Vườn hoa phố Thường vụ” nằm ngay Khu Trung tâm Thương mại (TTTM) thành phố Bến Tre của hàng chục “quan tri phủ” hầu hết là Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bến Tre. Nhiều năm nay người dân địa phương và cán bộ lão thành, cán bộ nghỉ hưu ở đây bức xúc về quá nhiều dinh thự của “Tập đoàn quan tỉnh” tại khu vực chợ TTTM của thành phố chiếm đất, làm nhà lầu mặt tiền thông thoáng làm của riêng rồi cho thuê hoặc đem bán giá cao thu lợi lớn. Đi đầu “phong trào” này là ông Huỳnh Văn Be (Ba Phương Hùng), cựu Ủy viên Trung ương Đảng, cựu Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre. Gia đình ông đã có “dinh thự” tọa lạc trong khu đất vườn rộng hàng chục nghìn mét vuông nằm cạnh con sông gió lộng tứ bề. Hằng ngày, ông tự lái xe hơi đi ăn sáng, uống cà-phê, dạo mát. Con trai ông, lúc mới là Trung úy Quân đội cũng được cấp hàng nghìn mét vuông đất mặt tiền đường Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, thành phố Bến Tre để xây dinh thự riêng. Khu đất này có nguồn gốc của một gia đình 11 nhà giáo nghèo, từng quyên góp tiền của, nuôi giấu cán bộ cách mạng trong kháng chiến chống Mỹ (Báo Người cao tuổi đăng loạt bài “Chuyện về những ngôi mộ đầy nước mắt” phản ánh về khu đất này). Theo quy định của pháp luật thì khu đất đó phải trả lại cho chủ cũ, nhưng ông Huỳnh Văn Be kiên quyết không trả, thu vén cho riêng mình. Trên khu đất này, ông Trần Văn Truyền cũng được cấp 300m2 đất mặt tiền. Sau khi Ủy ban Kiểm tra Trung ương yêu cầu ông Truyền trả lại thì ông đòi lại tiền đổ đất san lấp mặt bằng quá lớn nên tỉnh không đáp ứng. Hiện nay, con trai ông Truyền đang mở doanh nghiệp: Nhà phân phối độc quyền bia Sài Gòn mang tên DNTN Trần Anh Dũng. Ông Be còn chiếm dụng một căn nhà lầu mặt tiền đường Nguyễn Trãi, phường 2, thành phố Bến Tre và hợp thức hóa bằng sự “mua bán nhà theo Nghị định 61/CP”. Căn nhà này gia đình ông Huỳnh Văn Bé không sử dụng mà cho hiệu sách Minh Châu thuê. Vợ ông Be chỉ làm nội trợ cũng được chồng thu xếp cho đi gần 30 chuyến bay vi vu nhiều nước trên thế giới, phần lớn là các doanh nghiệp “mời”. Nhiều cán bộ lão thành ở Bến Tre rất bức xúc về chuyện ông Huỳnh Văn Be được phong tặng danh hiệu “Anh hùng LLVT nhân dân” mà ngay cả nhiều thành viên trong Hội đồng Thi đua – Khen thưởng của tỉnh cũng không biết về thành tích của ông?

    Biệt thự “Á hậu” của ông Hồ Quốc Việt, Giám đốc Công an tỉnh Bến Tre nhìn từ phía cổng phụ rộng hàng nghìn mét vuông, ba mặt tiền thông thoáng.
    Ông Trần Công Ngữ (Bảy Hoàng), cựu Phó Chủ tịch UBND tỉnh Bến Tre đã có nhà và đất ở rộng rãi, nhưng cũng được “bán rẻ” một căn nhà lầu hai mặt tiền nằm ngay ngã tư đường Chi Lăng – Nguyễn Du thuộc phường 2, kế bên TTTM. Do không có nhu cầu ở nên ông Hoàng đã bán thu lợi 7 tỉ đồng. Các trường hợp còn lại như ông Trần Văn Cồn, cựu Phó Bí thư Tỉnh ủy; ông Phan Văn Láng, cựu Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy; ông Nguyễn Thái Xây (Chín Tâm), cựu Chủ tịch UBND tỉnh; ông Lê Văn Sang (Tư Sang), cựu Giám đốc Công an tỉnh; ông Nguyễn Văn Tuấn, hiện là Phó Chủ tịch UBND tỉnh; ông Hồ Quốc Việt, Giám đốc Công an tỉnh đều là những thành viên được làm giàu theo gương ông Huỳnh Văn Be. Hàng chục căn nhà lầu nằm ở vị trí đắc địa mặt tiền đường, xoay quanh khu TTTM thành phố Bến Tre được “bán rẻ” cho “Tập đoàn quan tỉnh” này mà tất cả họ đã có nhiều nhà lầu, xe hơi. Vì không có nhu cầu sử dụng nên các quan đem cho thuê hoặc bán. Ai thắc mắc được giải thích rằng, nhà của các ông Thường vụ Tỉnh ủy được bán hóa giá có giấy tờ rõ ràng. Song Nghị quyết của Hội đồng nhân dân tỉnh Bến Tre chủ trương đưa số nhà nằm ở vị trí sinh lợi này ra bán đấu giá nhưng vô hiệu. Còn Nghị định 61/CP chỉ cho phép bán hóa giá nhà do Nhà nước quản lí với những hộ đang trực tiếp thuê và sử dụng mà không có nhà ở. Vậy mà Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bến Tre thì bán hóa giá theo kiểu lật ngược Nghị định 61/CP của Chính phủ. Trường hợp của ông Trần Công Ngữ (Bảy Hoàng) được bán hóa giá 180 triệu đồng ông đem bán được 7 tỉ đồng. Rõ ràng là kinh doanh kiểu “Thường vụ” là một vốn bốn nghìn lời?
    Người dân địa phương bức xúc hàng chục năm nay, họ dùng những cụm từ tục tĩu mà Báo Người cao tuổi không thể đưa lên mặt báo về trường hợp ông Hồ Quốc Việt (Tám Quốc Việt), Giám đốc Công an tỉnh, tuy đã được bán hóa giá nhà tại khu vực TTTM nhưng khi thấy 47 suất đất nằm cạnh Dự án xây dựng Trụ sở Công an tỉnh, theo chủ trương của tỉnh, số nền nhà này dành cho những cán bộ, chiến sĩ chưa có nhà ở đang công tác trong ngành Công an. Vậy mà ông Việt đề xuất chủ trương bán giá cao. Số cán bộ nghèo không có tiền mua bó tay, ông Hồ Quốc Việt mượn tên nhiều người trong ngành mua 6 suất với diện tích hơn 1.000m2 nằm ở vị trí đắc địa ba mặt tiền. Căn biệt thự hoành tráng của ông Việt mọc lên, hiện giữ ngôi “Á hậu” (đứng sau biệt dinh của ông Trần Văn Truyền). Trong quá trình xây dựng ông còn lấn chiếm luôn con đường thoát hiểm của dân. Theo “Bản tường thuật” ngày 19/12/2013 gửi Ban Nội chính Trung ương của bà Lê Thị Kim Nuống, thường trú tại 196C, đường Phan Đình Phùng, phường Phú Khương, thành phố Bến Tre (công tác tại Sở Tài chính) cho thấy, khi gia đình ông Việt rao bán căn nhà trong “Vườn phố Thường vụ” với giá 3,5 tỉ đồng. Bà Nuống đồng ý mua và đã trả trước cho bà Phạm Thị Hồng (Nhiển) 300 chỉ vàng SJC (bà Hồng là vợ ông Việt). Số vàng này bà Nuống và bà Hồng cùng đến Chi nhánh Ngân hàng Sacombank gửi và để bà Hồng đứng tên chủ tài khoản. Đến 2010 thì phát sinh thêm lãi 3 chỉ vàng SJC. Ngoài ra, bà Hồng còn mượn bà Nuống 5 hạt xoàn. Trong đó có 4 hạt, mỗi hạt 4 li 5 và một hạt 5 li 4. Đầu năm 2011, ông Việt trở mặt là không bán nhà cho bà Nuống nữa mà chủ yếu để hợp thức hóa số tiền khổng lồ xây biệt thự mới là do nguồn bán căn nhà ở trung tâm thành phố cho bà Nuống. Kể từ đó, rất nhiều lần bà Nuống đòi vợ chồng ông Việt trả lại 303 chỉ vàng SJC và 05 hạt xoàn nhưng đến nay vợ chồng ông Hồ Quốc Việt, Giám đốc Công an tỉnh Bến Tre vẫn không chịu trả. Theo thư gửi lãnh đạo cấp trên của một vị từng là Phó Giám đốc Công an tỉnh cho biết, có một cán bộ xin vợ chồng ông Việt đăng kí biển 3 số xe đẹp phải nộp cho vợ ông 90 triệu đồng. Năm 2013, Báo Người cao tuổi đăng nhiều vụ giết người, nhưng bọn tội phạm không bị khởi tố. Ông Hồ Quốc Việt còn kí công văn gửi Tổng Biên tập Báo Người cao tuổi và các cơ quan ở Trung ương có nội dung bao che, dung túng cho những kẻ phạm tội nghiêm trọng ở tỉnh Bến Tre.
    Theo các vị cán bộ lão thành, cán bộ về hưu và nhân dân địa phương thì việc “hiến kế” tạo nên “Vườn phố Thường vụ” gây băng hoại phẩm chất đạo đức một bộ phận cán bộ cao cấp ở tỉnh Bến Tre, làm giảm sút ý chí đối với tầng lớp cán bộ hiện nay, gây mất niềm tin nghiêm trọng trong nhân dân đối với uy tín, danh dự và sự lãnh đạo của Đảng bộ địa phương, tạo nên bất công xã hội. Tuy vậy đã hai lần Ủy ban Kiểm tra Trung ương cử hai ông Trần Hồng Thám và Lê Hồng Liêm vào kiểm tra tại tỉnh Bến Tre, theo đơn thư, song kết quả “Vườn phố Thường vụ” không những không giải quyết được gì mà ngày càng được sum suê và mở rộng thêm, hoành tráng thêm. Các vị Thường vụ dành bổng lộc đã về hưu và cả đương nhiệm ở Bến Tre vẫn vênh vang, tự mãn, kiêu hãnh với khối tài sản khổng lồ của mình.
    http://nguoicaotuoi.org.vn/tin-tuc/vuon-pho-thuong-vu-o-thanh-pho-ben-tre.html