Nguyên Hà - “Có một từ đang khiến các nhà đàm phán Việt Nam đau đầu”

  • Bởi Admin
    28/09/2014
    5 phản hồi

    Nguyên Hà

    Tái cơ cấu nền kinh tế qua mổ xẻ của các chuyên gia tại Diễn đàn Kinh tế Mùa thu 2014...


    Ông Trương Đình Tuyển nói: “Tôi cảm thấy hiện nay chúng ta sợ cái từ “xã hội dân sự” giống như sợ cái từ “kinh tế thị trường” thời trước đổi mới, đó là điều rất là vô lý”.

    Cực kỳ nóng sốt, đó là cụm từ được Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Nguyễn Văn Giàu dành cho tái cơ cấu nền kinh tế, nội dung đã bắt đầu được thảo luận tại Diễn đàn Kinh tế Mùa thu ngay từ sáng 27/9.

    Phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, trong lời phát biểu khai mạc nhấn mạnh, tái cơ cấu nền kinh tế không chỉ là quan tâm của các vị đại biểu Quốc hội mà cử tri rất kỳ vọng vào sự chuyển biển mạnh mẽ và cơ bản của công việc này, để khắc phục những hạn chế, yếu kém mang tính cơ cấu, đưa nền kinh tế phát triển bền vững.

    Vì vậy Phó chủ tịch kỳ vọng các ý kiến tại diễn đàn về những mặt làm được và chưa được cũng như chỉ ra những điểm nghẽn sẽ góp phần đánh giá khách quan, đầy đủ hơn về tái cơ cấu nền kinh tế.

    Trình bày tổng quan về tái cơ cấu nền kinh tế là Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam Trần Đình Thiên.

    Nhận định tiến trình tái cơ cấu nền kinh tế diễn ra rất chậm, kết quả thực tiễn không nhiều và không cơ bản, ông Thiên cho rằng phải trả lời cho được, rằng chậm vì cách làm đúng mà chưa chịu làm hay sai nên làm mãi không được?

    Đi sâu hơn vào tái cơ cấu ngân hàng, ông Thiên nêu rõ, tốc độ xử lý nợ xấu chậm hơn quá trình phát sinh nợ xấu là cực kỳ đáng báo động. Và gần quan điểm với một số chuyên gia khác, Viện trưởng Thiên nhấn mạnh dự báo cho năm tới phụ thuộc rất nhiều vào xử lý nợ xấu.

    Vẫn theo phân tích của vị chuyên gia này thì ngành ngân hàng làm được nhiều việc nhưng phải vật lộn với quá nhiều thứ ngoài ngân hàng, quá sức của mình nên hai điểm mấu chốt nhất chưa động đến được là nợ xấu và ở hữu chéo.

    Nợ xấu tăng còn sở hữu chéo, cho vay sân sau cực kỳ lớn mà không kiểm soát được, ông Thiên nói.

    Tái cơ cấu vì sao chậm? Trả lời câu hỏi này, ông Thiên cho rằng có nguyên nhân khách quan đây là việc quá trọng đại, nhưng ý kiến trái nhau cũng nhiều, thậm chí có ý kiến “chọc ngoáy”.

    Còn lý do chủ quan là do đánh giá thấp nguy cơ. Như nợ xấu, ta tưởng “ăn” ngay được, dăm ba năm là xong, như vậy là hơi coi thường nguy cơ, ông Thiên dẫn chứng. Bên cạnh đó còn có lý do không “đánh” đúng nguyên nhân, dẫn tới không có đề án khả thi, giải pháp hữu hiệu.

    Truy tìm nguyên nhân chính, ông Thiên nêu ra ba nhóm. Thứ nhất là do duy trì mô hình tăng trưởng bị lệch, dựa vào vốn “dễ” đánh đổi lạm phát theo kiểu “điếc không sợ súng” nên đã trói doanh nghiệp trong nước, lúc nào cũng phải đương đầu với lãi suất cao, giúp cho doanh nghiệp nước ngoài chả cần nỗ lực cũng vượt xa doanh nghiệp nội.

    Các quá trình tái cơ cấu chưa đụng chạm đến mô hình tăng trưởng, con bệnh sắp chết phải cho uống thuốc độc nhưng liều lượng phải đủ để khỏi bệnh, ông Thiên sốt ruột.

    Nhóm nguyên nhân thứ hai là cơ chế cạnh tranh yếu, gây méo mó giả cả đưa ra tín hiệu sai, hay nói cách khác là chưa thay đổi cơ chế cạnh tranh, chưa xác lập giá thị trường cho các loại giá cơ bản.

    Thứ ba là định hướng xã hội chủ nghĩa trong cơ chế thị trường chưa rõ, xin - cho vẫn được duy trì và can thiệp bằng hành chính vẫn được ưa thích.

    Đặc biệt là bộ máy vẫn duy trì cơ chế trách nhiệm tập thể, mà kinh tế thị trường là cơ chế trách nhiệm cá nhân, ông Thiên phân tích.

    Để xoay chuyển tình hình, ông Thiên đặc biệt nhấn mạnh đến giải pháp gắn trách nhiệm cá nhân với từng công việc cụ thể.

    Đặt đẩy mạnh tái cơ cấu nền kinh tế lên đầu tiên trong các biện pháp trung dài hạn để thúc đẩy tăng trưởng, nguyên Bộ trưởng Trương Đình Tuyển thêm một lần bàn về xây dựng thể chế kinh tế thị trường hiện đại.

    Nhấn mạnh vai trò của xã hội dân sự trong xây dựng kinh tế thị trường, ông Tuyển nói: “Tôi cảm thấy hiện nay chúng ta sợ cái từ “xã hội dân sự” giống như sợ cái từ “kinh tế thị trường” thời trước đổi mới, đó là điều rất là vô lý”.

    Phải có xã hội dân sự, theo phân tích của vị chuyên gia này là vì: “Chính xã hội dân sự, thông qua va chạm thực tiễn, thông qua chịu tác động của chính sách, sẽ cung cấp cho chúng ta những kinh nghiệm thực chứng về chính sách, thế nào là xấu, thế nào là tốt. Thế giới ngày càng chuyển sang một mô hình xây dựng chính sách dựa trên bằng chứng, và chúng ta không thể không thừa nhận nó”.

    Chỉ có thể xây dựng thể chế kinh tế thị trường trên ba trụ cột thị trường, nhà nước và xã hội dân sự, thì mới buộc các ngành kinh tế và doanh nghiệp phải tái cấu trúc để có thể tồn tại được, “ông WTO” nhấn mạnh.

    Cho biết hiện vẫn đang làm cố vấn cho hai đoàn đàm phán hai hiệp định rất lớn, ông Tuyển cũng chia sẻ là trong khi đàm phán gia nhập các hiệp định TPP và FTA, có một từ đang khiến các nhà đàm phán Việt Nam đau đầu tìm từ thay thế. Đó là sự tham gia của “xã hội dân sự” vào hoạch định chính sách cũng như vào quá trình xử lý tranh chấp.

    Nhưng, “chúng ta lại không cho dùng từ “xã hội dân sự” trên các văn bản công khai, nên chúng tôi phải đau đầu”, ông Tuyển giải thích.

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Chuyện đã thế này rồi thì ông Tuyển nên giải thích thêm trong diễn đàn: Trong từ điển mới của việt ngữ có thêm khái niệm "xã hội dân sự việt nam = đảng CS việt nam sợ" vì họ chẳng đục khoét, dối trá gì thêm nữa trong xã hội này. Để cho các thành viên tham dự khỏi phân vân khi ra quyết định chọn lựa nữa. Chuyện nhỏ như con thỏ mà cứ phải đau đầu.

    Trích: "Cho biết hiện vẫn đang làm cố vấn cho hai đoàn đàm phán hai hiệp định rất lớn, ông Tuyển cũng chia sẻ là trong khi đàm phán gia nhập các hiệp định TPP và FTA, có một từ đang khiến các nhà đàm phán Việt Nam đau đầu tìm từ thay thế. Đó là sự tham gia của “xã hội dân sự” vào hoạch định chính sách cũng như vào quá trình xử lý tranh chấp."

    Sự thật là các tổ chức xã hội dân sự ở các nước khác đòi hỏi có tiếng nói trong việc hoạch định và xử lý tranh chấp trong các hiệp ước ngoại thương đa phương và song phương, đặc biệt là TPP. Điều này không có nghĩa là chính phủ của các nước hội viên sẽ đồng ý với những đòi hỏi này. Mặt khác, không lẽ điều này có nghĩa là những đòi hỏi này được nêu lên trong chương trình nghị sự của các cuộc đàm phán? Không chắc:

    - Vào ngày 10/9, các nhà đàm phán trưởng và các nhóm làm việc của TPP đã kết thúc phiên họp chuyên sâu 10 ngày tại Hà Nội. Tiến độ nhất định đã được thực hiện đối với doanh nghiệp nhà nước, sở hữu trí tuệ, đầu tư, quy tắc xuất xứ, tính minh bạch và chống tham nhũng, và lao động.

    - Các trưởng đoàn đàm phán cũng đạt được tiến độ trong lĩnh vực tiếp cận thị trường, bao gồm cả hàng hóa, dịch vụ đầu tư, dịch vụ tài chính và vai trò mua sắm của chính phủ.

    - Các nước hội viên TPP cũng đồng ý ở Hà Nội sẽ tiếp tục làm việc để thúc đẩy đàm phán đạt được một thỏa thuận tiêu chuẩn cao và toàn diện.

    Khách Ngô Văn Gạch viết:
    Ông Trương Đình Tuyển nói: “Tôi cảm thấy hiện nay chúng ta sợ cái từ “xã hội dân sự” giống như sợ cái từ “kinh tế thị trường” thời trước đổi mới, đó là điều rất là vô lý”.

    KInh tế thì trường chính là kinh tế tư bản, thế cho nen Đảng ta sợ, chứ còn người dan thì không sợ mà còn hoan nghênh. Hồi trước kia, Đảng ta rất sợ để người dân buôn bán lặt vặt thì có xu hướng tự phát tiến lên CNTB, ngay nay thì kahcs trong lòng chế độ XHCN thì giai cáp các nàh tư bản mọc lên như nấm, Đảng vãn sợ CNTB nên gọi các nhà tư bản là doanh nhân.

    Nay Đảng CNTB nên gọi kinh tế tư bản là kinh tế thị trường lại kèm tho cáo đuôi định hướng XHCN. Vậy thì nếu sợ "xã hội dân sự" thì lại thêm cái đuôi là "xã hội dan sự định hướng XHCN" cho xong. Nếu gọi con điếm thì sợ vậy thì thêm cái đuôi con điếm định hướng XHCN, gọi thằng ăn cắp là lưu manh, nhưng tham nhũng thực chất là một hình thức ăn cắp của thàng lưu manh mà toàn quan chức đảng viên lưu manh thì cũng gọi họ là thằng lưu manh định hướng XHCN là êm tai.

    Theo các nhà lãnh đạo thì cái gì xấu, không ưa, cứ cho thêm cái đuôi định hướng XHCN là dùng được thì cái gì xấu mà ta kiêng kỵ thì cứ cho thêm cái đuôi "định hướng XHCN" là xong. Vị dụ "phản biện định hướng XHCN", "đàn áp định hưỡng XHCN", "cướp đất định hướng XHCN".

    He he bác Gạch nói có thể có lý, cứ gắn cái đuôi "định hướng XHCN" là bọn CS trong TƯ an tâm ? "tham nhũng định hướng XHCN", "gian lận định hướng XHCN", "bằng giả định hướng XHCN", "bóc lột định hướng XHCN"

    "xã hội dân sự định hướng XHCN" chính là Mặt chận TQ và các hội đoàn của Mặt chận

    Ông Trương Đình Tuyển nói: “Tôi cảm thấy hiện nay chúng ta sợ cái từ “xã hội dân sự” giống như sợ cái từ “kinh tế thị trường” thời trước đổi mới, đó là điều rất là vô lý”.

    KInh tế thì trường chính là kinh tế tư bản, thế cho nen Đảng ta sợ, chứ còn người dan thì không sợ mà còn hoan nghênh. Hồi trước kia, Đảng ta rất sợ để người dân buôn bán lặt vặt thì có xu hướng tự phát tiến lên CNTB, ngay nay thì kahcs trong lòng chế độ XHCN thì giai cáp các nàh tư bản mọc lên như nấm, Đảng vãn sợ CNTB nên gọi các nhà tư bản là doanh nhân.

    Nay Đảng CNTB nên gọi kinh tế tư bản là kinh tế thị trường lại kèm tho cáo đuôi định hướng XHCN. Vậy thì nếu sợ "xã hội dân sự" thì lại thêm cái đuôi là "xã hội dan sự định hướng XHCN" cho xong. Nếu gọi con điếm thì sợ vậy thì thêm cái đuôi con điếm định hướng XHCN, gọi thằng ăn cắp là lưu manh, nhưng tham nhũng thực chất là một hình thức ăn cắp của thàng lưu manh mà toàn quan chức đảng viên lưu manh thì cũng gọi họ là thằng lưu manh định hướng XHCN là êm tai.

    Theo các nhà lãnh đạo thì cái gì xấu, không ưa, cứ cho thêm cái đuôi định hướng XHCN là dùng được thì cái gì xấu mà ta kiêng kỵ thì cứ cho thêm cái đuôi "định hướng XHCN" là xong. Vị dụ "phản biện định hướng XHCN", "đàn áp định hưỡng XHCN", "cướp đất định hướng XHCN".

    Trụ cột của việc tái cơ cấu nền kinh tế phải là giải tư các doanh nghiệp nhà nước (DNNN). Tại sao? Vì DNNN chỉ làm ra 30%-35% của GDP nhưng lại chiếm dụng đến 55-60% vốn nhà nước, mang nợ nhiều (1/2 nợ công), thiếu hiệu năng, tham nhũng, v.v.

    Nhưng việc giải tư không thành công vì lí do chính là nhà nước vẫn muốn nắm giữ đa số cổ phần trong các doanh nghiệp này nên không thể tìm được nhà đầu tư chiến lược.

    Lấy ví dụ Vietnam Airlines: nhà nước sẽ nắm 75% cổ phần và IPO 20% (!?) cho "nhà đầu tư chiến lược", 3% cho nhân viên, và 2% cho dân chúng.