Phó thủ tướng Phạm Bình Minh trong Diễn đàn “Vị trí Việt Nam trong trật tự thế giới“

  • Bởi Admin
    26/09/2014
    9 phản hồi

    Một bạn đọc của HM Blog vừa gửi tin. Cảm ơn anh và cháu đã đóng góp cho blog.


    Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao Phạm Bình Minh tại diễn đàn. Ảnh: BBC

    Kính gửi bác Hiệu Minh,

    Đêm qua lúc 2 giờ sáng ở Việt nam – 3h chiều ngày 24-9-2014 tại New York, Phó Thủ tướng, kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã có mặt tại Đại Hội đồng Liên Hiệp quốc, địa chỉ: 725 Park Avenue, New York, NY, để tham dự hội thảo “Vị trí Việt Nam trong trật tự thế giới“ - Vietnam’s Place in the World Order.

    Dưới đây là phần tường thuật vắn tắt của con em – 1 sinh viên GW, xin gửi bạn đọc blog tham khảo.

    * * *

    Con mới xem xong hội thảo. Nửa tiếng đầu Phó Thủ tướng, Ngoại trưởng Phạm Bình Minh nêu lên sơ lược vị trí, những thử thách của ASEAN và sau đó cụ thể hơn là Việt Nam và những gì Việt nam có thể làm được để nâng cao vị trí của mình cũng như đóng góp với ASEAN. Phần này chủ yếu những thứ chung chung.

    Có một điểm khá thú vị mà giáo trình trường con hay góc nhìn của Mỹ không để ý đến là ông Minh nói mục đích security (an ninh) của các nước “nhỏ” bây giờ là có thể đảm bảo an ninh khu vực mà không chịu sự can thiệp của các nước lớn, hiểu ngầm ra có nghĩa là không chỉ Trung quốc mà cả Mỹ, phù hợp với chỉ tiêu 3 không- liên minh quân sự, liên minh chống lại bên thứ ba và trại quân đội của nước ngoài- mà ông nhắc đến trong phần trả lời câu hỏi.

    Phần thứ hai là trả lời câu hỏi dài đến hơn một tiếng, trải dài từ mối quan hệ Trung – Việt, vị trí của Hoa Kỳ ở trong đó với việc mua bán vũ khí và đảm bảo an ninh quân sự, các phương hướng giải quyết vấn đề biển động cho đến những vấn đề nội bộ hơn, như sự chững lại của phát triển kinh tế và cách giải quyết, vấn đề về lục đục nội bộ của ASEAN, vấn đề nhân quyền (từ góc nhìn học sinh của con có lẽ là tự do ngôn luận và báo chí) và có nhắc một chút trong câu hỏi về đi từ socialist (CNXH) lên democracy (dân chủ) nhưng câu trả lời tránh vấn đề này.

    Ông Minh hoàn toàn làm chủ tiếng Anh và trả lời rất bài bản. Mặc dù con không thích lắm phần phát biểu vì quá chung chung, theo kiểu nói nửa chừng, để ai suy gì thì suy, nhưng phần trả lời câu hỏi thì đặc biệt sắc bén ở chỗ ông ấy chỉ chà xát nhẹ bề mặt, trả lời theo kiểu ngầm ý để tránh công khai những yếu tố nhạy cảm nhưng câu trả lời vẫn đủ thỏa mãn.

    Có một số điểm khá nổi bật trong phần trả lời:

    - Khi có người so sánh chính sách đối ngoại của Trung quốc thông qua vấn đề với Indo thì ông Minh khẳng định mối quan hệ với TQ của VN là strategic (chiến lược) and economic partnership (đối tác kinh tế), qua đó khẳng định VN biết về chính sách đối ngoại của Trung quốc. Ông cũng thừa nhận rằng có mối bất đồng gọi là “territorial dispute – tranh chấp chủ quyền” với một vẻ rất bình thản, cho thấy là nhà nước, dù đặt vấn đề là quan trọng, nhưng hoàn toàn không đến nỗi thua thiệt, sợ hãi, rất cứng rắn và có vẻ là có cách đối phó (mặc dù trong câu trả lời sau đó về các cách đối phó, cá nhân con không thấy hiệu quả lắm). Sự khác biệt đáng kể là cách ông trả lời và cách báo chí trong nước mô tả cùng vấn đề này, theo như con thấy, là khác nhau, khi mà trong nước báo chí làm rất nghiêm trọng và đặt ra một suy nghĩ là VN mình đang chơi không tốt ván bài với Trung quốc.

    - Có một ông tên Jerome Cohen đề xuất một giải pháp/tư tưởng hình mẫu để giải quyết vấn đề khi mà ông suggest với ông Minh cuộc xung đột giữa Bangladesh và India. Họ dùng luật quốc tế để phân xử và India sau khi thua cuộc nối lại mối quan hệ giao hảo, thông thương rất bình thường. Qua đó ông gợi ý rằng VN nên đứa vấn đề này ra “international law institute” để xử lý. Con không bình luận thêm ở đây.

    - Có một câu hỏi là liệu Trung quốc có vấn đề gì khi VN mua vũ khí từ Mỹ không, ông Minh trả lời kiểu gì cũng mua, bất kể là từ Mỹ, đó không phải chuyện của Trung quốc. Nghe điều này, người ta thấy có vẻ hơi nguy hiểm, mặc dù chưa đến mức là chạy đua vũ trang trong mắt Hoa Kỳ nhưng nói có vẻ hơi bất cẩn.

    Một số người đặt câu hỏi:

    Jerome Cohen: Đề xuất VN đưa vấn đề biển Đông lên diễn đàn thế giới

    Vikram Nehru: Hỏi về sự chững lại trong kinh tế của VN

    Bonnie Glayser: Chính sách ngoại giao của Trung quốc trong mắt VN

    Jay Collins: Hỏi về mối quan hệ của Nga và Việt nam

    Nhìn chung thì con thấy như ông Minh nói, Mỹ đang tập trung hơn vào Middle East và Ukraine, đấy là chưa kể tất cả nhiều vấn đề khác trên thế giới mà Mỹ đứng ra can thiệp và phát triển mà báo chí ít đưa tin. Vì thế, dù Mỹ quan tâm đến vấn đề biển Đông và đặc biệt là Trung quốc, sự quan tâm này phần nào đó nguội đi so với năm 2008, khi kinh tế Trung quốc bùng phát và có thể sẽ bùng lên lại sau tin tìm thấy dầu ở biển Đông.

    Một du sinh từ Đại học George Washington (GW).

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    1/ để tiếp tục thúc đẩy mối quan hệ song phương, đặc biệt là trong năm 2015 - năm đánh dấu 20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao, VN và Mỹ có thể áp dụng những biện pháp dưới đây:

    - nâng cao quan hệ "đối tác toàn diện" lên "đối tác chiến lược";

    - tăng cường các biện pháp xây dựng lòng tin; và

    - bỏ lệnh cấm vận vũ khí của Mỹ đối với VN.

    2/ có những yếu tố hạn chế tiềm năng hợp tác giữa Mỹ và VN:

    - sự nghi ngờ và bất đồng cơ bản của VN đối với Mỹ về các vấn đề dân chủ và nhân quyền;

    - VN không tin tưởng nhiều về độ bền cam kết của Mỹ đối với châu Á: chính sách "chuyển trục Á châu" (Pivot to Asia) là một chính sách "quả lắc" (đồng hồ treo tường): hồi thập niên 70, Mỹ (Nixon) "lắc qua" TQ (Mao) bỏ rơi VNCH và "bật đèn xanh" cho TQ chiếm HS, nhưng nay lại "lắc lại" VN và "bật đèn đỏ"đối với TCB ở biển Đông.

    Cho nên, ngoài việc nâng cấp quan hệ với Mỹ, VN đang đa dạng hóa quan hệ đối ngoại với các trung cường quân sự như Úc, Nhật, Ấn, vì không thể loại trừ khả năng độ bền cam kết của chính sách "chuyển trục Á châu" của Mỹ trở nên lỏng lẻo do tình huống gia tăng xung đột ở Trung đông (Iraq/Syria) và Âu châu (Ukraine).

    Khương Việt viết:
    ...
    Về ứng xử thì, khi nói chuyện ở Foreign Relation Council, Minh ngồi không ngay ngắn, không vững vàng, thường nghiêng về một bên, tỏ ra yếu đuối. Và Minh liên tục uống nước, dấu hiệu của lưỡi bị khô nhanh do bối rối, tim đập nhanh và thiếu trầm tĩnh.
    ...

    Nếu việc khát nước xảy ra thường xuyên, có thể Phạm Bình Minh bị bệnh polydipsia

    http://en.wikipedia.org/wiki/Polydipsia

    Phạm Bình Minh nên chơi thể thao phù hợp và ăn uống đa dạng điều độ

    Bài viêt chư đủ khách quan về người đại diện cho ngoại giao của tổ quốc Việt Nam và còn ngây thơ trong đánh giá các vấn đề.

    Khương Việt viết:
    "

    Điều đáng trách nhất là, trong cương vị một nhà ngoại giao, Minh đã không nắm được một số cơ hội, do những người nêu câu hỏi mớm cho, để " vận động" chính giới Mỹ ủng hộ cho những gì VN đang cần. Chẳng hạn như câu hỏi về việc mua vũ khí sắp đến của VN, hoặc câu hỏi về tình hình căng thẳng ở Biển Đông,v.v... Đáng ra Minh nên tận dụng những câu hỏi đó để thôi thúc công luận Mỹ ủng hộ cho việc bỏ cấm vận vũ khí VN, cũng như thuyết phục họ tầm quan trọng và sự cần thiết về sự dính líu sâu hơn của Mỹ vào ĐNA. Minh đã không làm được gì dù nhỏ trong những việc ấy, một việc rõ ràng thuộc về chức năng của một nhà ngoại giao ở cấp bộ trưởng.

    Về ứng xử thì, khi nói chuyện ở Foreign Relation Council, Minh ngồi không ngay ngắn, không vững vàng, thường nghiêng về một bên, tỏ ra yếu đuối. Và Minh liên tục uống nước, dấu hiệu của lưỡi bị khô nhanh do bối rối, tim đập nhanh và thiếu trầm tĩnh.

    Chiến sĩ Bình Minh có được phép đối thọi vận động mua vũ khí? Thiên triều có bật đèn xanh chưa nhể!.
    Chiến sĩ Khương Việt nhựn xét khá ư tài tình vụ uống nước của chiến sĩ Bình Minh.

    Tôi có khuynh hướng đồng tình với nhiều nhận định của bạn đọc Khuơng Việt.

    Tôi cũng có xem qua, dù không thât sít sao từng giây phút, vì cái clip video quá dài (1 giờ 11 phút hơn).

    Phần đầu khi đọc bài viết, ông Minh thường cúi mặt chăm chú đọc, ít khi có ánh mắt trao đổi với người dự khán nhằm biểu lộ thái độ hay bày tỏ cảm xúc - như những diễn giả chuyên nghiệp.

    Phần sau, ông trả lời rất chung chung nhiều câu hỏi, có thể xem là hầu như không trả lời được điều người ta muốn biết. Bên cạnh, cung cách hay cuời cuời của ông Minh làm cho người (Tây phương) xem thấy rất thiếu nghiêm túc. Anh có thể chêm vào một vài câu pha trò, nhưng kiểu "cuời ruồi" (?) như thế thì không nên (không biết Vụ Lễ tân của Bộ NG có bài học này không?).

    Tuờng thuật của một bài báo trong nuớc rằng "ông không tránh né câu hỏi nào". Có lẽ đúng! Nhưng ông thuờng không trả lời được đúng trọng tâm, hay đủ sâu, điều người ta muốn hỏi thì cũng không khác gì mấy né tránh.

    Vài điểm ghi nhận:

    1. Bản văn dài ông đọc nói nhiều về tầm quan trọng, vị thế, các thống kê, v.v.. (tôi vội luớt qua vì thấy thừa, mình cũng đã biết qua nhiều nguồn khác) của cả khu vực Asia Pacific, thay vì tập trung vào VN (t/d vị thế, sự đóng góp, vai trò gì đó của VN trong khu vực này, chẳng hạn). Có thể nhiều người dự khán - là những GS, học giả, nhà báo, chuyên ngành - còn biết nhiều hơn cả ông Minh những chuyện tồng quát này. Họ không cần ông nhắc lại.

    2. Các câu trả lời của ông Minh rất chung chung. Thí dụ khi được hỏi đại ý "điều gì (which) VN học (bắt chuớc, emulate) TQ và điều gì tránh" thì ông trả lời đại ý "TQ làm theo kiểu TQ, VN làm theo kiểu VN" và xem đấy là ý nhị. Đây không phải là câu trả lời cho câu hỏi muốn biết cụ thể "điều gì". Ai chẳng biết VN sẽ làm theo kiểu mình, nhưng cụ thể theo TQ những gì và bỏ những gì là điều người ta muốn hỏi. Có lẽ ông Minh không biết trả lời ra sao. Còn nhiều câu hỏi được trả lời một cách tuơng tự như thế. Hấu hết.

    Để công bằng, thì ông Minh có lẽ là một viên chức CP VN, cấp Bộ Truởng trở lên, dù còn kém so với nhiều nuớc khác, kể cả ở ĐNA, vẫn là khá nhất từ truớc đến nay. Việc trực tiếp trả lời báo chí - mà các viên chức CP nuớc ngoài làm thường xuyên - hình như chưa có ai của các CP VNDCCH và CHXHCNVN có can đảm đứng vào vị trí này, (ai đã có xem clip một nhà báo Nhật "phỏng vấn" ông Hồ - giữa thập niên 1960 - thì mới nãn, một màn xếp đặt lộ liễu, thật khôi hài).

    Tôi thì cho ông Minh điểm ... an ủi. Để được nguỡng phục thật sự - thay vì những lời ca tụng ngoại giao sáo rỗng - các viên chức nhà nuớc csVN cần nâng cao năng lực nhiều hơn nữa. Điều trở ngại lớn trong thể chế này là lòng trung thành lại đuợc trọng dụng hơn tài trí.

    Cộng sản VN rất sùng bái TQ, cứ như là con đẻ của Cộng sản TQ_Trần Đức Thảo

    Vụ quà đểu vừa rồi đã nói lên tất cả. Ông Minh cũng chỉ được phép làm cái loa của cái đuôi mà thôi.

    "Ông Minh hoàn toàn làm chủ tiếng Anh và trả lời rất bài bản."

    Đó có lẽ là một lời khích lệ hơn là một nhận xét khách quan.

    Minh không làm chủ tiếng Anh; trình độ Anh ngữ của Minh chưa đủ để nói không qua thông dịch về những đề tài ở tầm mức này. Từ phát âm, ngữ pháp, đến cách diễn đạt,vốn liếng từ vựng,v.v... Minh, nếu được chấm điểm, đều ở dưới mức trung bình. Minh cũng ngay cả không hiểu rõ một vài câu hỏi đơn giản; chẳng hạn câu hỏi về sự bất ổn trên Biển Đông ảnh hưởng ra sao đến đường vận chuyển dầu của Trung Quốc qua eo Malacca.

    Minh được chọn vào chức vụ chắc là do một lý do hay năng lực nào khác, chứ hẳn không phải do khả năng Anh ngữ. Bởi về mặt này thì Minh thua xa bà Tôn Nữ Thị Ninh và nhiều người khác ở VN.

    Nhưng thông thạo Anh ngữ hay không,tuy cũng cần thiết, không phải là yếu tố cốt lõi. Quan trọng hơn hết vẫn là ở kiến thức,khả năng lý luận, và cung cách ứng xử.

    Những gì Minh trình bày và trả lời không có gì là " bài bản" cả, mà chỉ là một sự " nhai lại" những lời lẽ tuyên truyền sáo rỗng mà hầu như viên chức CSVN nào cũng thuộc lòng.

    Điều đáng trách nhất là, trong cương vị một nhà ngoại giao, Minh đã không nắm được một số cơ hội, do những người nêu câu hỏi mớm cho, để " vận động" chính giới Mỹ ủng hộ cho những gì VN đang cần. Chẳng hạn như câu hỏi về việc mua vũ khí sắp đến của VN, hoặc câu hỏi về tình hình căng thẳng ở Biển Đông,v.v... Đáng ra Minh nên tận dụng những câu hỏi đó để thôi thúc công luận Mỹ ủng hộ cho việc bỏ cấm vận vũ khí VN, cũng như thuyết phục họ tầm quan trọng và sự cần thiết về sự dính líu sâu hơn của Mỹ vào ĐNA. Minh đã không làm được gì dù nhỏ trong những việc ấy, một việc rõ ràng thuộc về chức năng của một nhà ngoại giao ở cấp bộ trưởng.

    Về ứng xử thì, khi nói chuyện ở Foreign Relation Council, Minh ngồi không ngay ngắn, không vững vàng, thường nghiêng về một bên, tỏ ra yếu đuối. Và Minh liên tục uống nước, dấu hiệu của lưỡi bị khô nhanh do bối rối, tim đập nhanh và thiếu trầm tĩnh.

    Không hiểu sao một nước với mấy ngàn năm lịch sử, với dân số đến 90 triệu người, với vô số nhân tài, mà lại có một vị bộ trưởng ngoại giao với năng lực chỉ đến thế? Chán thật!