Jonathan London - Phát biểu của phó thủ tướng Phạm Bình Minh ở NYC

  • Bởi Admin
    25/09/2014
    4 phản hồi

    Jonathan London

    Bấm để xem video
    Xem toàn phát biểu (và cả phần hỏi đáp) của Phạm Bình Minh tại tổ chức Asia Society ở New York là một cơ hội tương đối hiếm để nghe và đánh giá lập trường của Chính Phủ Việt Nam (hay ít nhất một bộ phận của nó) tại Mỹ. Nói chung, tôi đánh giá khá cao nội dung của phát biểu và cách phát biểu, đáp câu hỏi của Ông. Trong bài phát biểu, Ông Phạm Bình Minh đã nêu một số điểm đáng chú ý về quan điểm của Ông (nếu nhớ chính xác thì ông cũng nói “quan điểm của tôi.” Dù là một phát biểu không chính thức, nói thế cũng làm cho tôi suy nghĩ một chút chứ.) Về những thách thức quốc tế lớn, Ông Phạm Bình Minh có nói đến những rủi ro trên Biển Đông, những rủi ro về thay đổi khí hậu, và sự cần thiết của pháp luật quốc tế và ‘đa phương chủ nghĩa’ (multilateralism). Đáng ghi nhận là bình luận của ông nói (trong một thời điểm mà thế giới có nhiều điểm nóng) Mỹ phải tiếp tục đóng một vai trò chủ chốt và không nên bỏ qua ‘trách nghiệm của mình” ở Đông Á. Đối với khu vực Đông Nam Á ông bảo là Việt Nam sẵn sàng đóng một vai trò chủ động cùng với những nước khác trong việc xây xựng kiến trúc an ninh mới trong khu vực. Ông Phạm Bình nói cũng phải chống những động thái hung hăng đơn phương (‘unchecked unilaterialism) Ở cuối bài phát biểu, ông nêu ba mục tiêu chiến lược lớn của Việt Nam là (1) tiếp tục cải cách kinh tế; (2) giữ hòa bình qua việc phát triển những mối quan hệ ngoại giao đa dạng, đa phương trên nguyên tắc giữ độc lập; và (3) thúc đẩy cái gọi là một “ASEAN-led regional order” (tạm dịch một trật tự khu vực do ASEAN chủ động. (Có thể là lần đầu tiên tôi được nghe từ ‘chủ động và từ ASEAN trong cùng nhau). Chuyển sang phần hỏi đáp ông Phạm Bình Minh đã nhắc lại rằng Trung Quốc vẫn là đôi tác thương mại lớn nhất và giá trị của thương mại Việt Nam đối với Trung Quốc là bằng 1/5 so với tổng giá trị ngoại thương của Việt Nam. Ông cũng đã nhắc lại hai quốc gia là “hai nước xã hội chủ nghĩa” (thế hả?). Đối với Trung Quốc ông Phạm Bình Minh đã phát biểu một cách lịch sự, ngoại giao. Còn hai câu hỏi nữa tôi đã đề ý. Khi được hỏi về việc bỏ cấm vũ khí của Mỹ, Ông trả lời một cách rất ngắn gọn: “Quan hệ Mỹ Việt đã được bình thường hóa gần 20 năm rồi. Và gần đây hơn hai nước đã đồng ý phát triển quan hệ toàn diện. Trong một quan hệ bình thường việc không bán vũ khí là yếu tố mất bình thường duy nhất.” …“Ra sao, Việt Nam vẫn sẽ mua vũ khí ở đâu đó.” Cuối cùng, ông được hỏi làm sao tăng trưởng kinh tế của Việt Nam có xu hướng đi xuống (trong khi Trung Quốc lại tăng), ông trả lời: “Trước hết, phải nói tôi không phải là nhà kinh tế học và vì thế chỉ sẽ trả lời một cách ngoại giao.” Nói thế rất khéo! Song, bảo là Việt Nam phải (1) hoàn thiện cơ chế thị trường; (2) Phát triển và năng cao nguồn nhân lực, và (3) Đầu tư vào hạ tầng cơ sở.” Đúng ông không phải là nhà kinh tế học và là một nhà ngoài giao bởi vì cả 3 điểm này đều không đạt được mấy nếu không có những cải cách thể chế thực sự sâu rộng. 20 phút trước ông đòi “pháp trị” trong phạm vi quốc tế nhưng đối với nội bộ đất nước không thấy hay không nói ra rằng sự thành công của những cái ở Việt Nam cũng phải có yếu tố pháp trị mới có thể thành công. Trong một phát biểu của một chính khách của nhà nước Việt Nam trước một khán giả mà chủ yếu là những nhà khinh doanh của Mỹ thì không bắt ngờ chẳng có một ai nào hỏi về những cam kết về nhân quyền của Việt Nam. Tiếc nhưng không bắt ngờ là đúng. Có lẽ sang năm sẽ là khác? JL Cập nhật: Vì tôi đã không thể xem hết 71 phút nên không thấy có hai người đề cập về vấn đề nhân quyền trong phần hỏi đáp. Như một bạn trên FB đã cho biết:
    Một là của một vị tên là John McAuliff, giám đốc quỹ Hòa giải và phát triển có hỏi VN làm thế nào để tôn trọng nguyên tắc ‘tôn trọng lẫn nhau’ với Mỹ (trong bối cảnh khi mà quan điểm báo chí hiện nay ở Việt Nam có mong muốn kêu gọi Mỹ quan tâm tới ổn định của Biển Đông). Nguyên tắc này đòi hỏi VN làm thế nào để thích nghi với những giá trị của Mỹ, trong đó có nhân quyền. Người thứ 2 là bà Jayne Werner, một nhà nghiên cứu về Đông Á. Bà đặt câu hỏi về tiến trình TPP trong đó có 2 điều kiện về công đoàn độc lập và nhân quyền: VN nhìn nhận các vấn đề đó ra sao? Đã thúc đẩy nó đi tới đâu? và sẽ kết lại những vấn đề đó ra sao? Ông Phạm Bình Minh đã rất ‘ngoại giao’ đối với các câu hỏi này. Với người thứ nhất thì ông nói có lẽ hiện nay quan điểm cũng như cách tiếp cận về nhân quyền của Việt Nam khác với Hoa Kỳ nhưng luôn có những đối thoại để đi tới những hiểu biết thống nhất hơn. Với người thứ 2 thì ông chỉ nói tới công đoàn độc lập – cho rằng đó không là vấn đề quá lớn ở Việt Nam, và cũng không là vấn đề riêng của Việt Nam. (Cảm ơn bạn Quy NTK).
    Nhưng cũng rất choáng khi phó thủ tướng có nói “công đoàn lao động độc lập không phải là một vấn đề.” (“The issue of independent labor unions is not a problem,” Ông nói).

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    Một ĐCS cực đoan và một đảng lươn lẹo thay đổi xoành xoạch thì nhân dân thích cái nào hơn.

    Trong hồi ký Lý Quang Diệu có nhắc chuyện Phạm Văn Đồng khi thăm Kuala Lumpur có đến viếng đài tưởng niệm những người chết vì du kích cộng sản Malaysia, (trong khi Đặng Tiểu Bình thì nhất quyết từ chối khi được đề nghị tương tự), và nói là CSVN bất tín, không tôn thờ chủ thuyết, hay thay đổi.

    [quote=Hồ báu Tài]Tặng ông Phạm Bình Minh và cái đảng súc vật CSVN của ông bài vè của nhân dân VN mới làm sau này:
    =========================
    Ngày xưa chửi Mỹ hơn người,
    Ngày nay nịnh Mỹ hơn mười lần xưa
    Ngày xưa đánh Mỹ không chừa,
    Ngày nay con cái lại lùa sang đây
    Ngày xưa Mỹ xấu đảng hay,
    Ngày nay đảng ngửa hai tay xin hầu !!![/quote]

    Phản hồi: 

    Ông Phạm Bình Minh nói "Nhưng chúng tôi biết rõ Trung quốc". Thế nhưng không có ai hỏi "Biết rõ như thế nào?" và ông PBM cũng không nói rõ biết rõ như thế nào cho cả thế giới biết. Có điều ông Minh quên rằng người Trung quốc đã nói "tri kỷ tri bỉ" từ hàng nghìn năm trước. Việt Nam biết rõ Trung quốc một thì Trung quốc biết rõ Việt Nam mười. Việt Nam không mua chuộc được quan chức Trung quốc, nhưng Trung quốc mua chuộc được quan chức Việt Nam (để quan chức Việt Nam đánh nhân dân Việt Nam biểu tình chống Trung quốc).

    Trung quốc biết rõ Việt Nam nên Trung quốc mới đánh Việt Nam năm 1979 và chiếm đảo Gạc Ma năm 1988 và đặt giàn khoan HD198 đầu tháng 5 năm nay. Trung quốc biết rõ là Việt Nam dám đánh Mỹ nhưng không dám đối đầu với Trung quốc và sẵn sàng cho Trung quốc vào đầu tư cả những khu chiến lược như Tây Nguyên.

    Phản hồi: 

    Tặng ông Phạm Bình Minh và cái đảng súc vật CSVN của ông bài vè của nhân dân VN mới làm sau này:
    =========================
    Ngày xưa chửi Mỹ hơn người,
    Ngày nay nịnh Mỹ hơn mười lần xưa
    Ngày xưa đánh Mỹ không chừa,
    Ngày nay con cái lại lùa sang đây
    Ngày xưa Mỹ xấu đảng hay,
    Ngày nay đảng ngửa hai tay xin hầu !!!

    Phản hồi: 

    Có thật Việt Nam biết rõ Trung Quốc không? Và biết rõ hơn Philippines mà vẫn duy trì ba không: không liên minh quân sự, không có căn sự quân sự của nước ngoài ở VN và không liên minh với nước này chống lại nước kia.

    PTT Phạm Bình Minh: Việt Nam biết rõ Trung Quốc

    Bài phát biểu của Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh tại Hội châu Á (Asia Sociaty) ở New York chiều 24/9 nhận được sự quan tâm của cử tọa gồm nhiều nhân vật nổi bật trong giới học giả Mỹ.

    Nhiều câu hỏi thẳng được ông Tom Nagorski, Phó Chủ tịch điều hành Hội châu Á; GS. Jerome A. Cohen, Viện luật pháp Hoa Kỳ - châu Á, ĐH Luật New York; ông Thomas Vallely của ĐH Harvard... đặt ra. Phó Thủ tướng không né tránh câu hỏi nào.

    - Một chủ đề nổi bật gần đây là chính sách đối ngoại của TQ, mà VN là nước ở gần nhất. Nhiều nước thấy khó hiểu, Tổng thống Philippines còn nói với New York Times rằng có lúc ông không hiểu nổi quan hệ với TQ. Vậy VN miêu tả mối quan hệ này như thế nào?

    Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh: Quan hệ VN - TQ có một khuôn khổ là quan hệ đối tác chiến lược, mà Philippines chưa có. Ngoài quan hệ chính trị tốt, về kinh tế, TQ còn là đối tác thương mại lớn nhất của VN. Cả hai đều là nước XHCN, có quan hệ trên mọi kênh, giữa hai đảng, hai nhà nước, và nhân dân hai nước.

    Đúng là VN có tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông với TQ. Philippines có thể không đoán được TQ, nhưng chúng tôi biết rõ TQ.

    - Qua vụ việc TQ hạ đặt giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của VN, bài học gì được rút ra để đảm bảo không lặp lại việc tương tự?

    Khi TQ hạ đặt giàn khoan, vi phạm luật pháp quốc tế, chúng tôi đã kiên quyết bảo vệ quyền lợi của mình trên thực địa, đồng thời yêu cầu đối thoại với TQ.

    Trong thời gian diễn ra sự việc, đã có hơn 40 cuộc trao đổi ở mọi cấp độ, bản thân tôi đã điện đàm với Bộ trưởng Ngoại giao TQ Vương Nghị và ủy viên Quốc vụ viện TQ Dương Khiết Trì. Chúng tôi đã tận dụng mọi kênh. Chúng tôi cũng có sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế, những người đã lên tiếng quan ngại về hành động của TQ. Đó là những nhân tố mà chúng tôi cho là bài học hữu ích.

    - Có phải nhờ hơn 40 cuộc đối thoại mà TQ đã rút giàn khoan hay do những nguyên nhân khác?

    Có nhiều cách giải thích: Do bão đến, nghĩa là chúng tôi được ông Trời giúp. TQ thì nói là giàn khoan đã hoàn thành nhiệm vụ.

    Chỉ có thể giải quyết song phương

    - Ông đã nhấn mạnh vai trò của luật pháp quốc tế như một điểm mà phần lớn các nước trong khu vực chia sẻ, nghĩa là vẫn có một số ít chưa chia sẻ. Trong vấn đề Biển Đông, VN sẽ khôn ngoan nếu tận dụng được các thể chế pháp lý quốc tế để giải quyết tranh chấp. VN vẫn cân nhắc lựa chọn này như các lãnh đạo cao nhất đã tuyên bố chứ?

    Chúng tôi muốn giải quyết tranh chấp bằng các biện pháp hòa bình, bao gồm tất cả các biện pháp theo Hiến chương LHQ. Nếu đàm phán song phương đem lại kết quả thì đó là một biện pháp tốt. Chúng tôi đã đàm phán với TQ và đạt được thỏa thuận về cắm mốc biên giới trên bộ và phân định vịnh Bắc Bộ, nhưng bên ngoài thì chưa. Hành động pháp lý cũng là một biện pháp hòa bình.

    - Liệu VN có đồng ý với TQ giải quyết tay đôi vấn đề Biển Đông?

    Quần đảo Hoàng Sa là vấn đề giữa TQ và VN, có thể giải quyết song phương. TQ đã cưỡng chiếm Hoàng Sa bằng vũ lực các năm 1956 và 1974, hiện vẫn đang chiếm giữ. VN luôn muốn giải quyết bằng biện pháp hòa bình và đã yêu cầu TQ làm như vậy. Nhưng TQ vẫn khăng khăng Hoàng Sa là của mình. Đó là sự khác biệt trong lập trường.

    Nhưng quần đảo Trường Sa có 5 nước (TQ, VN, Philippines, Malaysia và Brunei) và 1 vùng lãnh thổ (Đài Loan) cùng tranh chấp, thì phải tiếp cận đa phương.

    - Với mô hình phát triển của TQ, VN muốn học những điểm gì và không muốn học những điểm gì?

    TQ đã nói muốn xây dựng CNXH đặc sắc Trung Hoa. VN cũng sẽ làm theo cách của mình.

    Sao TQ phải khó chịu?

    - Vậy VN làm thế nào duy trì được độc lập bên cạnh một láng giềng khổng lồ không thể dời đi đâu, và Mỹ có vai trò như thế nào trong quan hệ này?

    Tôi có thể nhắc lại phương châm đối ngoại của VN là "ba không": không liên minh quân sự, không có căn sự quân sự của nước ngoài ở VN và không liên minh với nước này chống lại nước kia.

    - Mỹ có thể làm gì để giúp giải quyết các tranh chấp trong khu vực châu Á - TBD thay vì làm gia tăng căng thẳng?

    Bất cứ sự tham gia của nước nào, bao gồm cả chính sách "xoay trục sang châu Á" của Mỹ, đều được hoan nghênh nếu đóng góp vào hòa bình và ổn định trong khu vực. Nhưng ngoài khía cạnh chính trị và an ninh, chúng tôi quan tâm hơn cả đến khía cạnh kinh tế, hoan nghênh các nước tăng cường kết nối, đầu tư, xây dựng hạ tầng... vào châu Á - TBD, vào Đông Nam Á, vào Việt Nam.

    - Về khả năng Mỹ dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho VN, ông có thể cho biết quan điểm của nước mình?

    20 năm trước, hai nước đã bình thường hóa quan hệ. Đến năm 2013, hai bên nâng tầm quan hệ lên đối tác toàn diện. Nghĩa là quan hệ đã bình thường, nhưng lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho VN lại không bình thường. Dỡ bỏ lệnh cấm sẽ là biểu hiện của một mối quan hệ bình thường.

    - Ông có lo là việc đó sẽ khiến TQ khó chịu, gây thêm rắc rối?

    VN nếu không mua vũ khí từ Mỹ thì sẽ mua từ cách nước khác, tại sao TQ phải khó chịu chứ.

    - Ông có nhắc đến vai trò trung tâm của ASEAN, nhưng theo quan sát thì ASEAN cũng đang gặp thách thức trong việc duy trì đoàn kết và có tiếng nói chung?

    Chính vì sự đoàn kết là quan trọng nhất với ASEAN nên chúng tôi có cơ chế để giải quyết các bất đồng nội khối. Ví dụ với vấn đề Biển Đông, năm 2012 ở Campuchia, lần đầu tiên trong lịch sử 45 năm của khối, các bộ trưởng ngoại giao đã không ra được tuyên bố chung. Nhưng đến 2014, ASEAN đã tìm lại được tiếng nói chung, lần đầu tiên ra được một tuyên bố riêng về Biển Đông.

    Chung Hoàng(từ New York)

    http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/198963/ptt-pham-binh-minh--viet-nam-bi...