Định Thiên - "Sư Quốc doanh"

  • Bởi Khách
    24/09/2014
    3 phản hồi

    Định Thiên

    Xã hội Việt Nam ngày nay đang tồn tại nhiều chuyện ngược. Một trong những chuyện ngược đó là ngày càng có nhiều quan chức đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam đi chùa.

    Nói "ngược" là vì: Chủ thuyết của Cộng Sản là "vật chất quyết định ý thức, cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng"… còn Đạo Phật thì lấy “Tâm, Ý” làm chủ thể: "tâm dẫn đầu các pháp, tâm làm chủ tạo tác" (Kinh Pháp Cú). Vì thế, trong khi việc đi chùa của hàng vạn hàng triệu nhân dân phật tử là công đức thiện tâm, thì việc "các ông nhà nước" xuất hiện thường xuyên nơi cửa Phật hoặc nhiều thầy tu áo mão xiêm y kè kè bên cạnh những ông quan cộng sản to đùng lên TV, thậm chí ở nhiều nơi tượng, ảnh của Bác Hồ cũng được đưa lên ngồi chung với bàn thờ Phật, Tổ (1) thì cái chân lý "tự nhiên" "như nhiên" của Phật Thích Ca đã bị các thầy tu nhân danh là "con ruột" của ngài xâm hại nặng nề!

    Trở về quá khứ những năm đầu thập niên 80, là giai kỳ mà việc xét lý lịch đã trở thành một rào cản đóng cánh cửa tương lai của hàng vạn thanh niên, theo lời một người làm trong ngành An ninh: hồi đó muốn vào ngành Công an hoặc muốn kết nạp Đảng thì điều kiện tiên quyết trong hồ sơ lý lịch phải là “không tôn giáo”. Cần nhớ, những năm đầu thập niên 80 cũng là thời kỳ mà Phật giáo Việt Nam phải bước một “bước chuyển mình đau đớn”! Đó là, từ tổ chức Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN), nơi có nhiều nhà sư ưu tú, uy tín lẫm liệt trong lòng trí thức và quần chúng Phật tử, chuyển sang một tổ chức gọi là “hợp nhất 9 Hệ Phái Phật Giáo” được triệu tập trong một đại hội năm 1981 tại Hà Nội, có danh xưng còn duy trì đến ngày nay là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (GHPGVN) lấy phương châm là “Đạo Pháp – Dân Tộc – Xã Hội Chủ Nghĩa” theo một kịch bản mà có tài liệu cho là “do Công an Tuyên giáo soạn”. (2)

    Tại sao nói là “bước chuyển mình đau đớn”? Có thể nói Đảng CSVN rất giỏi chiến thuật “lấy mỡ nó ráng nó”! Bằng việc cho ra đời tổ chức Giáo hội Phật giáo Nhà nước (tức GHPGVN), họ đã gây phân hóa các tu sĩ mà trước đó đứng chung hàng trong GHPGVNTN. Một số nhà sư cho rằng Phật Giáo cũng phải tùy thời mà hành hoạt nên tham gia vào. Có người vì cầu lợi danh mà vào nhưng số không nhiều cho đến sau này có vài vị cuốn vào nguồn máy mà bị tha hóa. Một số thề không bắt tay với chính quyền để duy trì GHPGVNTN thì bị đánh cho tàn rơi lá mồng tơi như các hòa thượng Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ. Có vị rút lui hậu trường tìm vui ngày tháng bằng lời kinh tiếng kệ như hòa thượng Thích Trí Quang, Thích Thanh Từ. Nhiều vị thì vì các lý do khác nhau mà tiếp tục con đường tu hành ở nước ngoài như các hòa thượng Thích Mãn Giác, Thích Tâm Châu, Thích Thiện Châu, Thích Nhất Hạnh. Cũng có những nhà sư tuổi Đảng nhiều hơn tuổi Đạo, đã dày kinh nghiệm hít thở bầu không khí XHCN thì đương nhiên được cơ cấu vào làm lực lượng tai mắt nòng cốt.

    Đến hôm nay, các tu sĩ nổi tiếng có xuất thân từ GHPGVNTN chuyển qua tham gia giáo hội nhà nước như các hòa thượng Thích Đôn Hậu, Thích Trí Thủ, Thích Thiện Siêu, Thích Minh Châu, Thích Trí Tịnh… theo quy luật vô thường mà yên giấc nghìn thu, thay vào đó phần nhiều là các nhà sư ăn theo nói leo thì có thể nói tổ chức GHPGVN đã trở thành một con cừu ngoan ơi là ngoan của ông chủ CS. Cũng theo người làm trong ngành An ninh, thì gần chục năm nay lý lịch kết nạp Đảng và hồ sơ vào ngành Công an không nhất thiết phải là “không tôn giáo” như trước nữa mà đã có sự mở rộng ra, chấp nhận cả hồ sơ lý lịch “Phật giáo” (cánh cửa vẫn đóng kín với các tôn giáo khác). Như vậy là đã có sự chuyển “từ lượng thành chất” trong quan hệ của GHPGVN và chính
    quyền CSVN. Quá trình chuyển hóa này tuy có lúc đậm nhạt khác nhau nhưng nhìn chung là tỉ lệ thuận với “độ ngoan” của "con cừu" Phật Giáo.

    18.8.14bt3309-1.jpg

    Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam thăm, chúc mừng Bộ Công an nhân Kỷ niệm 69 năm Ngày truyền thống

    Để duy trì quan hệ "môi răng", mỗi năm có hàng chục cuộc thăm viếng kiểu "bánh ít đi bánh quy lại" của lãnh đạo hai bên. Không khí mỗi cuộc viếng thăm “thêm tạ muối cũng chưa hết nhạt” là vì “giang hồ cũng trọng nghĩa khí còn thầy tu mà câu nệ lợi danh nên CS chỉ DỤNG chứ không TRỌNG” như tâm sự của một người trong cuộc. Tuy nhiên, nhờ các đợt viếng thăm như vậy mà nhiều đường hướng chính trị của Đảng và Nhà Nước “quá cảng” ở cửa chùa để rồi sau đó đi vào đời sống xã hội là đông đảo quần chúng Phật tử bằng cách lồng ghép qua những buổi sinh hoạt “Phật Pháp”.

    Những năm gần đây, bất chấp nền kinh tế VN suy trầm, đời sống đa phần người dân trở nên khốn đốn thì vẫn có hàng trăm ngôi chùa "treo biển" GHPGVN mọc lên khắp miền đất nước, nhiều tu sĩ không ngại phô sự se sua giàu có. Song song với đó là nhiều scandal trong giới thầy tu gây chấn động dư luận xã hội cũng tăng lên. Kỷ lục chùa to phật lớn không ngừng được lập và được cấp bằng. Có những "siêu chùa" mà độ hoành tráng xếp hạng 5 sao! (3).

    Tương ứng với "siêu chùa" thì có "siêu sư". Cầm cạt-vi-zít vài nhà sư trên tay, nhiều người hoa mắt với hàng loạt chức danh của người đời như Tiến sĩ, Chủ tịch, Trưởng ban, Giám đốc… Nhà nước thì hào phóng ban phát Huân-Huy chương, giấy khen cho các nhà sư. Có vị HT khi còn sống từ chối nhận đến khi thác thì nhà nước đem Huân chương HCM tới đặc lên quan tài (như trường hợp HT Thích Đôn Hậu) nhưng cũng có nhà sư đã có đủ bộ "sưu tập".

    Việc ngoan ngoãn theo ông chủ CS biến nhiều nhà sư có chức có quyền ngày càng trở nên nhu nhược, phản động. Trong chuyến về Việt Nam cách đây vài năm của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, khi đến thăm VPTW GHPGVN, 294 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Q. 3, TP. Hồ Chí Minh, một cơ ngơi mà GHPGVN đang kế thừa từ trường Thanh niên Phụng sự xã hội do hòa thượng Thích Thiện Minh lập năm 1964 đã phát biểu rằng điều mà lòng ông cảm thấy buồn là trong khuôn viên không thấy có một tấm hình nào của hòa thượng Thiện Minh, một vị hòa thượng chân tu hết lòng với Đạo Pháp. Phải chăng để cho đẹp lòng “ông chủ” mà các “nhà sư lãnh đạo” bỏ quên cả vị ân sư của mình!? Nên nhớ, hòa thượng Thiện Minh chết trong nhà tù CS năm 1979 mà đến nay xác không biết ở đâu.

    Cũng nhắc lại sự kiện Pháp nạn xảy ra với Tăng đoàn Làng Mai tại tu viện Bát Nhã tỉnh Lâm Đồng năm 2008, khi Thiền Sư Nhất Hạnh nêu kiến nghị 10 điểm lên Nhà nước trong một buổi tiếp của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Nội dung của bản kiến nghị là kêu gọi giảm bớt sự can thiệp của nhà nước trong các sinh hoạt của Phật Giáo đồng thời kêu gọi giới thầy tu rút lui các hoạt động trong môi trường chính trị để dành thời gian chuyên tâm thực hành tâm linh… Đó là những kiến nghị hoàn toàn đúng đắn và đầy trách nhiệm, nhưng cũng vì thế mà tăng đoàn của ngài đã bị đánh cho tanh bành trong liên tục mấy tháng trời bởi một lực lượng mà sau đó thiền sư Nhất Hạnh trong tâm thư gởi Chủ Tịch Nước kêu gọi can thiệp đã viết: “côn đồ với công
    an, tuy hai mà một”. (4)

    Cùng thời gian đó, trong khi nhiều nhân sĩ trí thức trong và ngoài nước mạnh mẽ lên tiếng bảo vệ 400 tu sĩ và hàng ngàn phật tử, (Đảng viên kỳ cựu, nhà nghiên cứu Văn hóa Nguyễn Đắc Xuân viết thư phản đối và có yêu sách đòi ly khai ra khỏi ĐCS (5) thì các nhà sư quyền cao chức trọng của GHPGVN hoàn toàn im lặng trước công luận. Không những thế, họ nhiệt tình lên tivi làm phông màn, tổ chức cầu an cầu siêu cho các anh hùng cách mạng ở hàng chục nghĩa trang liệt sĩ với nhiều lễ hội linh đình tốn kém mà hiệu quả như thế nào thì thực tế đời sống xã hội đã kiểm chứng! (http://giacngo.vn/vanhoa/2014/07/17/37F25A/).

    Việc liên tiếp rầm rộ cầu an cầu siêu tại các Nghĩa trang Cách mạng mà chưa một lần cầu siêu cho các anh hùng chiến sĩ trận vong các mặt trận khác hoặc cho hàng vạn đồng bào tử nạn giữa muôn trùng biển khơi trên hành trình chạy trốn CS... thì dù có khách quan cũng không khỏi gợi ra một dấu hỏi: GHPGVN lấy việc "quảng cáo chính trị CS" hay lấy giáo lý "Tâm vô phân biệt" của Đức Phật làm lý tưởng hành đạo? Thậm chí, cùng là "Thích tử thiền môn", cùng tu hạnh vô ngã từ bi, nhưng các nhà sư GHPGVN lên tivi, xuất hiện tại diễn đàn Quốc hội để "đấu tố" các đồng đạo của mình bên GHPGVNTN. Những nhát đâm rỉ máu cắt vào tim lịch sử Phật giáo VN!(6)

    Một tổ chức giáo hội thiếu bản sắc, bị sai khiến và bị huy động cho các mục đích chính trị lại phảng phất hình bóng lợi ích nhóm khiến nhiều tu sĩ có đạo tâm đạo lực chọn cách đứng ngoài. Một thiểu số đã dính chân vào thì làm việc cầm chừng tư tưởng hai hàng. Chỉ có những tay "cò tôn giáo" là thỏa sức khua chiên khua trống.

    Karl Marx, ông tổ của học thuyết CS còn chỉ ra: khi lượng và chất phát triển không đồng đều thì xảy ra mâu thuẫn xung đột. Vì vậy, đạo đức xã hội VN ngày càng tỉ lệ nghịch với mật độ gia tăng số lượng chùa chiền như nó đã và đang thể hiện nếu nhà nước CS không thôi biến báo Phật giáo để thỏa các mục đích chính trị, nếu các nhà sư có chức có quyền không thôi “chăm sóc bộ lông của mình” để tinh chuyên “Giới Định Huệ” như bản hoài của Đức Bản Sư Phật.

    Sài Gòn, Mạnh Thu 2014
    Định Thiên

    _________________________

    (1) http://www.tinparis.net/tinvietnam/0605_vn01.html

    (2) http://anhduong.net/Tinvietnam/jan06/TaiLieuQuanTrong-DoTrungHieu.htm

    (3) http://suckhoedoisong.vn/phong-su/ve-chua-bai-inh-chiem-nguong-nhieu-ky-...

    (4) http://195.188.87.10/vietnamese/vietnam/2009/10/091019_hrw_batnha.shtml
    http://luongtamconggiao.wordpress.com/2012/03/18/chinh-quy%E1%BB%81n-c%E...

    (5) http://sachhiem.net/NDX/NDX016.php

    (6) http://www.ghpgvntn.net/chinh-quyen-va-chuc-sac-ton-giao-tp-da-nang-thon...).

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Hoa Sen vốn chẳng thể lìa rễ chốn bùn lầy, nên ngày nào còn tồn tại thì Sen & Bùn là một đôi bất khả phân ly.
    Bùn nuôi Sen, vừa là điều kiện lại vừa là lý do Sen hiện diện trong cõi Sự Tướng, nhằm làm đẹp và tỏa hương át bớt mùi tanh của ao bùn.

    Sen không chỉ Sắc Tướng biểu tượng, mà còn cả Bổn Tánh thanh thoát vô nhiễm. Tướng hữu hình lắm khi vấy lấm Thân sen, mà Tánh vô hình có gì làm nhơ bẩn Tâm sen được.

    Chân Tâm đại giác , vô phân biệt trí, Sen hồn nhiên như thị, nào có hay Bùn lấm là dơ. Nào thấy đâu, thế nào là lấm. Ngay cả Sen, cũng chỉ là cái Tướng, cái Danh Sắc, mà đời tục lụy đã gán cho Sen. Chân phi Ngã, nào có Ta đâu cho bùn lem luốc, bùn là gì và lem luốc là chi. Cội Bồ đề vốn chẳng là cây, Tâm minh cảnh cũng nào vô / hữu, xưa nay chỉ một ảnh biệt phân, như phim trên tivi, bụi hồng nào bám ảnh trong phim , mà chỉ bám vào màn hình hữu thể.

    "Bất muội Nhân Quả", chẳng mê man tín điều nhân quả. "Phùng Phật sát Phật, phùng Tăng sát Tăng", gặp Phật giết Phật - gặp Tăng giết Tăng, câu nói nổi danh từ miệng một Thiền Sư bậc Thầy của các Thiền sư. Phật tử bình thường thoáng nghe chắc rụng rời bủn rủn, vọng thức ùn ùn nổi sóng vô minh. Thế nhưng ai nghiêm cẩn hành Thiền, sẽ tự ngộ thế nào là Sát. Càng bám víu sắc tướng Phật -Tăng, càng triền chuyển mê mờ ảo ảnh.

    Nhân Quả đồng thời, như ngòi bút lướt trên trang giấy vọng tâm, ngòi động - chữ hiện, ra một lượt. Ngòi là Nhân và chữ kia là Quả. Quả cũng là Nhân, vậy còn phân Nhân - Quả như hai mà cớ sao không nhìn như một? Chỉ tại vì cái sắc tướng Ngòi bị phân biệt không phải là Chữ. Vấn đề không ở chỗ Chữ hay Ngòi, Quả hay Nhân, mà ở chính tự ý thức vọng động bàn tay. Bàn tay vọng động ra ảnh tượng là hình chiếu của một cái gì vọng động trong trí não kín sâu.

    Tu kiến vô tu, đạo vô sở chứng - tu kiến hữu tu, đạo xa mịt mù.
    Một chân lý mang biết mấy danh, danh chân lý phải đâu là chân lý. Phật, cũng chỉ là danh, gọi là chi cũng được.

    - Kinh Bát Nhã gọi là Bồ đề, Niết Bàn.
    - Kinh Hoa Nghiêm gọi là Pháp giới.
    - Kinh Kim Cang gọi là Như Lai.
    - Kinh Niết Bàn gọi là Phật tánh.
    - Kinh Liễu Nghĩa gọi là Viên Giác.
    - Kinh Thắng Mạng gọi là Như Lai tạng.
    - Kinh Viên Giác gọi là Tổng Trì.
    - Luận Khởi Tín gọi là Chân Như.
    - Luận Duy Thức gọi là Đại Viên Cảnh trí.
    .v.v....................................

    Một đấng Giác Ngộ, có thể gọi Như Lai - Ứng Cúng - Chánh Biến tri - Minh Hạnh túc - Thiện Thệ - Thế Gian Giải - Vô Thượng sĩ - Điều Ngự trượng phu - Thiên Nhân sư - Phật, Thế Tôn...

    Tất thảy là những ảnh tượng, giáo hội cũng chỉ là ảnh tượng. Ảnh hay tượng méo tròn tại lòng người tròn méo vẽ ra, lớp lớp hồng trần bu bám
    Bụi bu bám bởi tâm Bồ đề đã vật chất hóa thành cây, trí Đại Viên đã ra đài Minh Cảnh, Phật đã thành tượng gỗ..., trong óc tim người.

    Phật vốn bản lai như thị, đã bao giờ có đâu mà sợ mất. Một, hai giáo hội hay mười, trăm giáo hội cũng chẳng làm Phật bớt hay thêm. Bụi có bám, ruồi có bâu, chỉ bâu bám vào màn hình ảnh tượng, mà bụi ruồi cũng là ảnh tượng.

    Chiếc áo không phải thầy tu, áo có thể bẩn rách, nhưng thầy chân tu không bẩn rách, trừ phi "thầy" là chiếc áo vọng động đong đưa. Thầy chân tu không nhất thiết đồng hành cùng chiếc áo, dù áo Thống Nhất hay không Thống Nhất, dù Quốc doanh hay chẳng Quốc doanh : tu kiến hữu tu đạo xa mịt mù!

    Lốc phong trần nào rồi cũng đến lúc lặng êm, dù vật liệu vẫn muôn đời không đổi: không khí và cát đất.

    Đạo Phật vẫn "bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm" như bản chất "thị chư pháp Không tướng".

    Nếu như các "thầy" tu kiến hữu tu, đang tạo gây nhiều xì xầm dư luận cũng là đang chịu dư luận bám bu xì xầm. Thì các vị ẩn tu vô danh vô tướng, đầu không cần thí phát, áo chẳng cứ nâu sồng ...lẫn trong bụi trần mà tâm "Bồ đề bản vô thụ" nên bụi không chỗ bám, tu kiến vô tu.

    Chính các vị này đang âm thầm giữ gìn chánh pháp, chính các vị này sẽ hoằng dương đạo vô sở chứng, một ngày mai!

    Phản hồi: 

    Hoa Sen vốn chẳng thể lìa rễ chốn bùn lầy, nên ngày nào còn tồn tại thì Sen & Bùn là một đôi bất khả phân ly.
    Bùn nuôi Sen, vừa là điều kiện lại vừa là lý do Sen hiện diện trong cõi Sự Tướng, nhằm làm đẹp và tỏa hương át bớt mùi tanh của ao bùn.

    Sen không chỉ Sắc Tướng biểu tượng, mà còn cả Bổn Tánh thanh thoát vô nhiễm. Tướng hữu hình lắm khi vấy lấm Thân sen, mà Tánh vô hình có gì làm nhơ bẩn Tâm sen được.

    Chân Tâm đại giác , vô phân biệt trí, Sen hồn nhiên như thị, nào có hay Bùn lấm là dơ. Nào thấy đâu, thế nào là lấm. Ngay cả Sen, cũng chỉ là cái Tướng, cái Danh Sắc, mà đời tục lụy đã gán cho Sen. Chân phi Ngã, nào có Ta đâu cho bùn lem luốc, bùn là gì và lem luốc là chi. Cội Bồ đề vốn chẳng là cây, Tâm minh cảnh cũng nào vô / hữu, xưa nay chỉ một ảnh biệt phân, như phim trên tivi, bụi hồng nào bám ảnh trong phim , mà chỉ bám vào màn hình hữu thể.

    "Bất muội Nhân Quả", chẳng mê man tín điều nhân quả. "Phùng Phật sát Phật, phùng Tăng sát Tăng", gặp Phật giết Phật - gặp Tăng giết Tăng, câu nói nổi danh từ miệng một Thiền Sư bậc Thầy của các Thiền sư. Phật tử bình thường thoáng nghe chắc rụng rời bủn rủn, vọng thức ùn ùn nổi sóng vô minh. Thế nhưng ai nghiêm cẩn hành Thiền, sẽ tự ngộ thế nào là Sát. Càng bám víu sắc tướng Phật -Tăng, càng triền chuyển mê mờ ảo ảnh.

    Nhân Quả đồng thời, như ngòi bút lướt trên trang giấy vọng tâm, ngòi động - chữ hiện, ra một lượt. Ngòi là Nhân và chữ kia là Quả. Quả cũng là Nhân, vậy còn phân Nhân - Quả như hai mà cớ sao không nhìn như một? Chỉ tại vì cái sắc tướng Ngòi bị phân biệt không phải là Chữ. Vấn đề không ở chỗ Chữ hay Ngòi, Quả hay Nhân, mà ở chính tự ý thức vọng động bàn tay. Bàn tay vọng động ra ảnh tượng là hình chiếu của một cái gì vọng động trong trí não kín sâu.

    Tu kiến vô tu, đạo vô sở chứng - tu kiến hữu tu, đạo xa mịt mù.
    Một chân lý mang biết mấy danh, danh chân lý phải đâu là chân lý. Phật, cũng chỉ là danh, gọi là chi cũng được.

    - Kinh Bát Nhã gọi là Bồ đề, Niết Bàn.
    - Kinh Hoa Nghiêm gọi là Pháp giới.
    - Kinh Kim Cang gọi là Như Lai.
    - Kinh Niết Bàn gọi là Phật tánh.
    - Kinh Liễu Nghĩa gọi là Viên Giác.
    - Kinh Thắng Mạng gọi là Như Lai tạng.
    - Kinh Viên Giác gọi là Tổng Trì.
    - Luận Khởi Tín gọi là Chân Như.
    - Luận Duy Thức gọi là Đại Viên Cảnh trí.
    .v.v....................................

    Một đấng Giác Ngộ, có thể gọi Như Lai - Ứng Cúng - Chánh Biến tri - Minh Hạnh túc - Thiện Thệ - Thế Gian Giải - Vô Thượng sĩ - Điều Ngự trượng phu - Thiên Nhân sư - Phật, Thế Tôn...

    Tất thảy là những ảnh tượng, giáo hội cũng chỉ là ảnh tượng. Ảnh hay tượng méo tròn tại lòng người tròn méo vẽ ra, lớp lớp hồng trần bu bám
    Bụi bu bám bởi tâm Bồ đề đã vật chất hóa thành cây, trí Đại Viên đã ra đài Minh Cảnh, Phật đã thành tượng gỗ..., trong óc tim người.

    Phật vốn bản lai như thị, đã bao giờ có đâu mà sợ mất. Một, hai giáo hội hay mười, trăm giáo hội cũng chẳng làm Phật bớt hay thêm. Bụi có bám, ruồi có bâu, chỉ bâu bám vào màn hình ảnh tượng, mà bụi ruồi cũng là ảnh tượng.

    Chiếc áo không phải thầy tu, áo có thể bẩn rách, nhưng thầy chân tu không bẩn rách, trừ phi "thầy" là chiếc áo vọng động đong đưa. Thầy chân tu không nhất thiết đồng hành cùng chiếc áo, dù áo Thống Nhất hay không Thống Nhất, dù Quốc doanh hay chẳng Quốc doanh : tu kiến hữu tu đạo xa mịt mù!

    Lốc phong trần nào rồi cũng đến lúc lặng êm, dù vật liệu vẫn muôn đời không đổi: không khí và cát đất.

    Đạo Phật vẫn "bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm" như bản chất "thị chư pháp Không tướng".

    Nếu như các "thầy" tu kiến hữu tu, đang tạo gây nhiều xì xầm dư luận cũng là đang chịu dư luận bám bu xì xầm. Thì các vị ẩn tu vô danh vô tướng, đầu không cần thí phát, áo chẳng cứ nâu sồng ...lẫn trong bụi trần mà tâm "Bồ đề bản vô thụ" nên bụi không chỗ bám, tu kiến vô tu.

    Chính các vị này đang âm thầm giữ gìn chánh pháp, chính các vị này sẽ hoằng dương đạo vô sở chứng, một ngày mai!

    Phản hồi: 

    Hết kinh tế thị trường định hướng XHCN lại đến Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (GHPGVN) lấy phương châm là “Đạo Pháp – Dân Tộc – Xã Hội Chủ Nghĩa”. Tên nào đề ra cái khẩu hiệu như thế là ngu.

    CNXH là vô thần, là quốc tế vô sản đoàn kết lại, tiến lên thế giới đại đồng, xóa bỏ tôn giáo và biên giới quốc gia, vậy mà lại có cái kiểu “Đạo Pháp – Dân Tộc – Xã Hội Chủ Nghĩa”. Sao lại mâu thuẫn thế, vừa đánh đĩ vừa sợ mất trinh hay sao?

    Quan điểm của Stalin thì ở Liên xô trước kia nêu rõ tự do theo đạo và tự do tuyên truyền chống đạo. CNCS cũng chỉ là một thứ đạo, ai theo thì được lấy vợ nên nhiều người theo, cứ đại hội Đảng thì hát bài quốc tế ca như tụng kinh thánh. Nếu áp dụng cái kiểu tự do theo đạo và tự do tuyên truyền chống đạo vào cái đạo CS thì hay biết mấy.