Phận nghèo lấy chồng Hàn Quốc

  • Bởi Mắt Bão
    20/09/2014
    4 phản hồi

    Hoài Vũ, phóng viên RFA


    Cô dâu Thanh Thảo cùng chồng và con trai ba tháng tuổi.

    Trong thời đại phụ nữ được tự do tìm bạn đời theo ý muốn, nhiều cô gái Việt Nam phải cất bước ra đi lấy chồng ngoại quốc dù một chữ ngoại ngữ bẻ đôi cũng không biết. Có người may mắn tìm được người chồng hiền lành, tử tế, có người không may tới mức bị chồng đánh chết. Hoài Vũ tìm hiểu các cuộc hôn nhân vợ Việt chồng Hàn trong tạp chí phụ nữ tuần này.

    Nghỉ học từ năm lớp 7, Thanh Thảo bỏ nhà ở Kiên Giang đến Buôn Mê Thuột làm việc. Năm 24 tuổi, cô giấu gia đình, đi lên Sài Gòn tìm chồng Hàn Quốc. Cô chỉ nói với bố mẹ về quyết định cưới chồng vào buổi sáng của ngày cưới:

    “Ba mẹ em khóc nhiều lắm. Em thì nói không có gì phải khóc cả. Mẹ em bảo đâu có đến nỗi gì mà phải qua tới bên đó. Em bảo ở đâu mà chẳng có chồng nên mẹ đừng có lo.”

    Thấm thoắt đã hai năm trôi qua, Thảo trải qua đủ chuyện chìm nổi. Giờ cô định cư ở thành phố Taegu, miền đông nam Hàn Quốc, với người chồng hơn cô 18 tuổi và cậu con trai vừa gần ba tháng tuổi.

    Thảo là một trong số hàng chục nghìn phụ nữ Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc. Kể từ năm 2004 tới năm 2009, có tới 40.000 phụ nữ Việt sang đất nước này làm dâu. Con số dâu Việt ở Hàn được cho là cao nhất trong số các phụ nữ xuất thân từ các nước Đông Nam Á.

    Cuộc trao đổi tiền-tình

    Các cô dâu Việt đa phần trẻ tuổi, sinh ra ở các vùng quê nghèo, còn chồng của họ đều ít nhất 40 tuổi, và làm nghề lao động chân tay. Theo các thống kê từ Hàn Quốc, trong năm 2010, hơn nửa số đàn ông trung niên vẫn còn độc thân, phần lớn là những anh trai nghèo. Thanh Thảo cho biết:

    Người ta lớn tuổi, người ta nghèo, người ta không có tiền nên mới về Việt Nam để cưới vợ. Nếu họ giàu, họ đã cưới vợ Hàn Quốc, chứ cưới vợ Việt Nam làm gì. Người ta cưới mình chẳng qua là để duy trì nòi giống thôi.”

    Thảo cho biết kể từ khi biết sinh con trai, gia đình đối xử với cô tốt hơn trước:

    Sinh con gái thì không được như vậy đâu vì chồng em là con trưởng. Nhà chồng em có 5 anh chị em, trong đó có 2 anh em trai. Cậu út không được thờ cha mẹ, tổ tiên.”

    Phần lớn các cô dâu Việt sang Hàn Quốc mong dành dụm được tiền để gửi về cho gia đình. Theo số liệu năm 2010, trung bình các cô dâu này gửi về Việt Nam khoảng 3.000 USD một năm, gấp ba thu nhập trung bình đầu người trong nước khi đó.

    Thảo cũng cho hay khi chưa sinh con, cô đi làm 12 tiếng mỗi ngày ở một công ty lắp ráp xe hơi. Mỗi tháng cô gửi về nhà 1.200 đôla, và giữ lại chỉ 300 đôla để tiêu vặt.

    Những cô dâu mới, chưa đi làm thì không được như vậy. Phần lớn họ chỉ dành dụm từ số tiền mà chồng cho để chi tiêu hàng ngày. Một cô dâu mới đến Hàn Quốc được 5 tháng cho biết cô dành dụm được khoảng 200 - 300 đôla để gửi về cho gia đình.

    Thân gái 12 bến nước

    Chân ướt chân ráo sang Hàn Quốc, cô dâu nào cũng gặp đủ khó khăn giống nhau như không hiểu tiếng, không nói chuyện được với chồng, bó buộc trong cuộc sống do chưa được đi làm. Cô Thanh Thảo còn bị cảnh trớ trêu là chồng của cô đổ bệnh sau khi vợ sang đoàn tụ mới được có hai tháng:

    “Chồng em bị bệnh đúng mùa tuyết rơi nên cũng buồn lắm. Mẹ chồng đổ lỗi cho em là cưới em mất nhiều tiền quá nên chồng em đổ bệnh. Mình qua đây vì đồng tiền, vì cha mẹ. Bà mẹ chồng nói thì em chỉ biết khóc thôi.”

    Gia đình chồng của Thảo gây sức ép quá nhiều, khiến cô phẫn uất, bỏ ra ngoài ở nhờ một người bạn ở một thành phố khác. Sau gần một tháng, chồng cô đến tận nơi đón cô về nhà. Cô nói:

    “Cuộc sống của dâu Hàn thì ai cũng khổ hết, không ai có cuộc sống màu hồng đâu.”

    Ngoài những mâu thuẫn bình thường do không hiểu ngôn ngữ, nhiều cô dâu Việt cũng cảm thấy bị chính người dân Hàn Quốc phân biệt đối xử, khiến cuộc sống của họ càng thêm ngột ngạt. Thanh Thảo chia sẻ:

    “Đa phần là 70% người ta không thích mình chị ạ. Người ta mà không thích mình thì dễ biết lắm: Nhìn ánh mắt, cử chỉ là biết mà. Em cũng cảm thấy hơi ngột ngạt một chút. Em nghĩ cô dâu nào cũng là cô dâu, có khổ thì họ mới qua đây. Họ cũng đi lao động chứ có nằm ngửa mà xin tiền đâu.”

    Minh Thu, 29 tuổi, lấy chồng được 5 tháng nay. Cô đã có một con trai với người chồng cũ. Anh chồng của cô qua đời hai năm trước sau tai nạn khiến anh phải nằm liệt giường cả năm trời. Tiền thuốc trị bệnh cho chồng cũ quá lớn khiến Thu và gia đình chồng lâm vào cảnh nợ nần chồng chất.

    Thu sang Hàn Quốc với hy vọng đổi đời. Tuy nhiên, người chồng 47 tuổi dù bỏ ra nhiều tiền để cưới cô qua môi giới, không hề đoái hoài đến vợ vì đã có một cô bồ ở bên ngoài. Chồng cô lại rất gia trưởng, thỉnh thoảng quát cô mà mắt “trợn trừng lên” khiến cô “rùng rợn hết cả người”. Minh Thu cho biết:

    “Nó coi em như người hầu. Ví dụ như 4 hôm trước, nó bắt em phải lấy khăn lau người cho nó. Mà nó đi chơi về chứ có phải đi làm đâu.”

    Thu cũng đã nghĩ tới chuyện bỏ ra ngoài sinh sống và làm việc bất hợp pháp. Tuy nhiên, cô nói rằng cô không thể sống chui lủi ở đất khách quê người. Vì vậy, cô cắn răng chịu đựng để học tiếng Hàn, sau một thời gian sẽ thi quốc tịch và làm việc ở Hàn Quốc. Cô nói sau này nếu có quốc tịch, nếu chồng tốt thì cô sẽ ở lại với anh, còn không cô sẽ ly dị.

    Chốn nương náu xa nhà


    Nhân viên hỗ trợ cho cô dâu Việt Nam tại Trung tâm Hỗ trợ người nhập cư tỉnh An San. Photo courtesy of PNO.

    Dự tính tới năm 2020, các cuộc hôn nhân đa văn hoá ở Hàn Quốc sẽ lên tới 1,5 triệu tới năm 2020, trên tổng dân số 50 triệu người ở quốc gia vốn tự hào với truyền thống đồng chủng. Chính phủ Hàn Quốc mở ra 200 trung tâm gia đình giúp các cặp vợ chồng như thế này. Mục đích là giúp đỡ những cô dâu mới hoà nhập vào đời sống ở Hàn hay hoà giải mâu thuẫn giữa con dâu nước ngoài và gia đình nhà chồng.

    Hầu hết các cô dâu Việt khi mới sang đất Hàn đều phải nhờ tới những người phiên dịch tại trung tâm gia đình đa văn hoá. Phương, 25 tuổi, làm phiên dịch viên cho trung tâm ở thành phố Taegu cũng gần hai năm nay. Phương cho hay trung bình mỗi tuần cô cũng đứng ra giúp đỡ cho khoảng 15 vụ hiểu lầm giữa các cặp vợ chồng Việt - Hàn.

    Chẳng hạn như trường hợp một cô dâu khi vừa mới sang liên tục gửi tiền về nhà bố mẹ đẻ. Phương giải thích cho cả hai vợ chồng hiểu về hoàn cảnh của hai bên, đồng thời đưa ra một giải pháp là chỉ gửi tiền về Việt Nam trong một thời gian nhất định. Cô khuyên người vợ cũng phải biết chăm lo cho gia đình bên này, chứ không chỉ lo cho nhà vợ.

    Phương cho hay trung tâm này cũng được coi như “nhà ngoại” của các cô dâu Việt. Trung tâm có nhà tạm lánh, mỗi khi vợ chồng cơm không lành, canh không ngọt, các cô dâu Việt có chỗ nương náu. Phương kể về trường hợp một cô dâu người miền Tây tới tạm lánh vì bị chồng đánh:

    “Hồi đó cô ấy đến nhà tạm lánh. Bố mẹ chồng cũng lên đây, cũng nhận lỗi. Con của cô ấy lúc đó có sáu tháng. Bây giờ thì sống không có chuyện gì cả.”

    Phương cho biết trung tâm của cô giúp đỡ cho khoảng 1.000 phụ nữ ngoại lấy chồng Hàn Quốc, trong số đó người Việt là nhiều nhất và cũng kém cỏi nhất:

    “Mình kém nhiều vì trình độ kém, nhiều người còn chưa học xong cấp 1. Thành ra sang bên nước tư bản này, nơi mà trình độ phổ cập giáo dục là cấp 3, phụ nữ mình hoà nhập chậm, nắm bắt thông tin kém. Phụ nữ Việt Nam mình còn nhiều thiệt thòi lắm.”

    Phương nói cũng có người biết phấn đấu, học hành chăm chỉ và kiếm được việc làm ổn định. Bản thân Phương cũng lấy chồng Hàn Quốc 4 năm trước. Khi đó, cô đang học ngành kế toán ở Đại học Công nghiệp Hà Nội. Mẹ cô đã ở Hàn Quốc cả chục năm nay vì thế cô cũng muốn sang Hàn sinh sống.

    Sau hai năm học tiếng, cô tự tìm hiểu về các tiêu chuẩn cho nghề phiên dịch và thi đỗ vào trung tâm hỗ trợ gia đình đa văn hoá của quận. Cô cũng chuẩn bị học thêm về ngành xã hội học, mong có việc tốt hơn. Chồng Phương làm nghề thiết kế cửa nội thất. Bản thân cô được gia đình chồng hết sức coi trọng. Cô chia sẻ:

    “Nhà chồng đối xử với em như một người con dâu Hàn thôi. Kinh tế thì em quản lý, mọi việc trong gia đình đều phải có sự đồng ý của hai vợ chồng.”

    Còn như Thanh Thảo quê ở Kiên Giang thì cho biết cô chỉ học nói tiếng Hàn chứ không đọc và viết được do cứ nhìn vào chữ là cô “choáng váng”. Cô mong đón bố mẹ sang Hàn Quốc bế cháu hộ để đi làm ca đêm ở công ty điện thoại. Làm như thế, lương sẽ được hơn mức tối thiểu một chút.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phải nhìn nhận một sự thật đáng buồn là dân Việt thường ra nước ngoài như di cư, đi du học, lấy chồng (Hàn,Đài Loan,Nhật,...),xin tị nạn,...dường như xuất phát từ cùng một lý do:không thích mang vướng chữ Việt Nam(quốc tịch,lối sống,hàng xóm,xã hội)vào người.Gạt bỏ chuyện những hành động khinh bỉ , vũ phu,bốc lột ,kể cả bốc lột tình dục, nơi thân phận phụ nữ Việt ít học lấy chồng nước ngoài quả có xảy ra ,nhưng đối với phụ nữ Việt gia đình khá giả,có chút nhan sắc và học thức cũng ít gặp hạnh phúc khi lấy chồng Hàn,Nhật,Đài Loan,...Điều này xảy ra do dường như người nước ngoài khi lấy người Việt đã nắm bắt được tâm trạng mặc cảm dân tộc trong tiềm thức người Việt.Do vậy khi có chuyện"cơm không lành canh không ngọt" là họ,người nước ngoài,giơ lá bài thượng phong lên ngay !Thế chắc cũng có người hỏi,"làm sao để bỏ tánh mặc cảm này bởi đã lỡ sinh ra làm người Việt rồi?".Giải pháp cũng không khó.Đó là đừng tự hào về dân tộc quá đáng(lịch sử chống ngoại xâm,trên 4000 năm văn hiến,người Việt siêng học)và tự hào không đúng lúc và đừng coi việc giao tiếp với người nước ngoài như việc lập gia đình,ra nước ngoài sống,... sẽ thay đổi số phận mình.

    Gởi Ngự Với 40,000 phụ nử VN làm dâu ở Hàn quốc, trung bình gởi về nước 3000 đô/năm, những người phụ nữ ít học này đã phải chiu nhiều cay đắng và tủi nhục có thể đóng góp vào nền kinh tế VN lấy 120 triệu đô la. Họ đáng được vinh danh là những phụ nữ VN anh hùng.
    Bút danh là nữ nhưng suy nghĩ lại sặc mùi nam giới gia trưởng, trưởng tôn. Sao phải lấy số tiền mồ hôi nước mắt của các cô gái cần được cảm thông này làm chỉ số cho giá trị nuôi dưỡng một bầy ăn hại đái nát của chính phủ chứ!. Các cô gái ấy đâu muốn được vinh danh anh hùng đâu :=((, họ chỉ muốn có cuộc sống đúng của một người phụ nữ hạnh phúc với chồng thông cảm yêu thương bảo bọc, con ngoan, khoẻ mạnh và vươn lên hơn cha mẹ là đủ rồi. Ở nhà chẳng đặng vì bọn ruồi, sâu của chính phủ đục khoét hết nguồn sống, nên phải ngậm lòng mà ra đi, chứ sống bên người đàn ông xa lạ và gia đình bên chồng xăm xoi vì đã bỏ tiền mua nàng dâu chẳng thấy lòng an ổn đâu. Thế nên để thể hiện sự cảm thông ông/cô Ngự nên nói rằng: Họ cần được sự giúp đỡ thân tình hơn của các tổ chức thiện nguyện nước sở tại để ổn định tình cảm trong gia đình và cuộc sống tốt đẹp thêm lên tại nơi đó.

    Phải chi hồi trước nghe lời kêu gọi đi theo cách mạng, gia nhập đội quân tóc dài của mấy mẹ mấy chị thì nay cách mạng thành công ắt cũng đã có địa vị này nọ, cuộc sống, tương lai con cháu được sung túc, đủ đầy như chị Nga, chị Bình, chị Định, chị Thắng, chị Hoa, ... Tại không chịu nghe lời cách mạng, cứ bám theo Nguỵ ăn bơ thừa sữa cặn của Mỹ, giờ thua cuộc trắng tay, nghèo túng đành phải cho con đi bán bia ôm, ở đợ, làm vợ cho mấy thằng già cục súc ở Đài, Hàn, thật quá đỗi nhục nhằn.

    Chẳng qua là do trình độ quá kém, tầm nhìn ngắn cũn, nhận thức sai lầm, sai một li là đi luôn ngàn dặm, sang tận Đài, Hàn !

    Bài báo của ký giả Hoài Vũ về các phụ nữ VN lấy chồng Hàn Quốc rất hay. Tôi có dịp được biết về một nghiên cứu năm 2011 cũng về đề tài này của một giáo sư ngưòi Mỹ gốc Hàn Quốc (Suyeon Park), và thấy thông tin từ bài viết của Hoài Vũ cũng phù hợp với thông tin từ cuộc nghiên cứu của GS Park (nghĩa là chính xác).

    Qua hai nguồn thông tin có thể nhận thấy cuộc sống của các phụ nữ VN lấy chồng Hàn Quốc đa số là cơ cực, và bạo hành bởi chồng và gia đình chồng không phải là chuyện hiếm. Theo GS Park, đời sống cô lập ở nông thôn, không biết tiếng Hàn, và cảm giá xấu hổ vì bị chồng hành hạ đánh đập đã là nhửng trở ngại ngăn cản các cô dâu đi tìm sự giúp đõ từ ngoài gia đình. Hội phụ nữ Hàn quốc là cơ quan đã đứng ra để tổ chức giúp đõ các cô dâu bị bạo hành, và các việc giúp đõ được thực hiện hiều hơn sau cái chết của một cô dâu VN năm 2009. Tuy nhiên, không thấy nói tới vai trò của đại sứ quán VN hay Hội LH Phụ Nữ VN trong việc giúp đõ vào bảo vệ các phụ nữ VN bị chồng người Hàn Quốc bạo hành có khi đến chết.

    Với 40,000 phụ nử VN làm dâu ở Hàn quốc, trung bình gởi về nước 3000 đô/năm, những người phụ nữ ít học này đã phải chiu nhiều cay đắng và tủi nhục có thể đóng góp vào nền kinh tế VN lấy 120 triệu đô la. Họ đáng được vinh danh là những phụ nữ VN anh hùng.