Đinh Tấn Lực - Bác Hồ Oan Ghê

  • Bởi Mắt Bão
    19/09/2014
    5 phản hồi

    Đinh Tấn Lực


    Ku Gúc nhất định phải gục mặt mà GATO với bộ chính trị Hà Nội phen này. Non triệu hình ảnh và bài viết về Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) hiển thị trên trang Gúc đã bị cuộc triển lãm thần thánh ở Hà Nội đánh gục.

    Chỉ nội trong vòng 4 ngày, lãnh đạo đảng và nhà nước ở đây đã vực dậy một giai đoạn khí thế của đảng, dưới danh đội, đến long trời lở đất, chẳng khác nào một Điện Biên trên ruộng.

    Qua đó, không ai không thấy quả thực là Địa Chủ Ác Ghê.

    Nhờ cuộc triển lãm này mà chẳng một ai thèm nghi hoặc rằng tác giả C.B. của bài báo kích động mở màn cho thời kỳ điện chạy cột sống đến rùng mình nửa nước này chính là … Trần Dân Tiên, Ông Tiên Sống Mãi. Cũng chẳng ai thắc mắc về cái quyền tư sản đối với một tay vô sản nặng ký cỡ đó, để kịp bàng hoàng nhận ra “C.B.” là chữ viết tắt “Của Bác” dùng để đánh dấu loại bài mà ban biên tập báo Nhân Dân tuyệt đối không được động đến một dấu chấm/dấu phẩy nào.

    Tất nhiên, cuộc triển lãm đã đánh bạt mọi ngờ vực rằng lão Tiên này từng gửi thư viết tay trình kế hoạch và xin lão Xít-ta-lin cho về nước làm CCRĐ. Rồi lại xin lão Mao gởi cố vấn TQ sang VN làm CCRĐ, vì cán bộ VN không biết làm. Rồi lại thỏa thuận với lòng tôn trọng tuyệt đối để các cố vấn TQ lấy quyết định tối hậu về CCRĐ ở VN.

    Điểm son đại thắng lợi của cuộc triển lãm nằm ở chỗ trình bày tận tường/giải thích cặn kẽ đến người xem rằng CCRĐ là một “Chủ Trương Lớn”, thời đó, với “Tính Quốc Tế” hiển hiện ngay trên mọi khán đài đấu tố ba bức ảnh lãnh tụ vô vàn và muôn năm kính yêu là bác Ma-len-kô (Liên Xô), bác Mao (TQ) và bác Hồ (VN).

    Bởi, nội dung Quốc tế ca đã chẳng từng kêu đòi điều này trước đó hay sao?

    “Quyết phen này sống chết mà thôi
    Chế độ xưa ta mau phá sạch tan tành
    Toàn nô lệ vùng đứng lên đi
    Nay mai cuộc đời của toàn dân khác xưa
    Bao nhiêu lợi quyền tất qua tay mình…”.

    Lợi lẫn quyền, ai chẳng ham? Thế thì hãy đứng lên…

    “Đấu tranh này là trận cuối cùng
    Kết đoàn lại để ngày mai
    L’Anh-te(rơ)-na-xi-ô-na-lơ sẽ là xã hội tương lai”.

    Tương lai không chỉ là một VN có giai cấp bần nông lãnh đạo. Tương lai là một thế giới đại đồng chói lọi. Đã chẳng bảo “Chủ Trương Lớn” (hay tên chữ “Đại Cục”) là gì?

    Cho nên, rõ ràng, qua cuộc triển lãm, người ta không thể tự cho phép dễ tính đến mức có thể tin rằng mục tiêu lớn nhất của CCRĐ chỉ đơn giản là vì công bằng xã hội, hay để cào bằng giai cấp. Chủ đích lớn nhất và cần đạt kỳ được chính là phóng tay gieo rắc đủ mức kinh hoàng và rúng động lâu dài trong tâm khảm nhân dân để (cùng với biện pháp xiết họng mà) giành trọn quyền kiểm soát con người bằng bạo lực.

    Đường Kách Mệnh là gì ư? Đó là con đường dẫn tới một xã hội trong đó không một cá nhân nào (bất kể tiền nhiều hoặc uy tín cao), và không một đoàn thể nào (từ tôn giáo đến xã hội), được phép ảnh hưởng lên con người, ngoại trừ lãnh đạo đảng.

    Qua cuộc triển lãm, mọi người đều có thể yên tâm rằng bác Hồ đã được cộng sản quốc tế huấn luyện kỹ và biết rõ tất tần tật về nguyên tắc chuyên chính hàng đầu đó.

    Nguyên tắc điều khiển con người (căm thù và hung hãn) đó, y chang nhau, đã được thực hiện (thắng lợi) nhiều lần tại LX, TQ, và hầu hết các nước cộng sản trước đây lẫn bây giờ, dưới đủ loại nhãn hiệu. Khi thì để triệt hạ tàn dư phong kiến, khi thì để tiêu trừ tư bản, khi thì để tận diệt “hữu khuynh phản bội”, khi thì để thanh trừng “xét lại, chống đảng”, khi thì để thúc đẩy cách mạng văn hóa, v.v…. Thậm chí, có khi, ở quy mô nhỏ và ngắn ngày, chỉ nhằm để biểu dương khả năng gây bạo loạn (như ở Bình Dương/Vũng Áng, chẳng hạn).

    Cuộc triển lãm thần sầu quỷ khốc này còn có sứ mệnh tô đậm nét một đảng vĩ đại có khả năng tính sẵn các thứ tình huống, và tính cả các thứ tiếp theo sau chiến dịch:

    Khi sự kinh hoàng hay uất ức của quần chúng đã vượt quá tầm, có thể làm bùng vỡ cả xã hội, thì lãnh đạo luôn luôn có sẵn vở tuồng quy lỗi và sửa sai. Hình ảnh sụt sùi tất nhiên là khá phổ thông (và rất cần trở thành trọng điểm của mọi triển lãm). Bấy giờ, một dàn loa đồng thanh mở hết công suất kêu gào than khóc, rằng: Bản thân bác không tàn ác giết người chẳng gớm tay thế đâu! Chỉ vì bất khả kháng và bất đắc dĩ, bác mới phải nghe lời cố vấn Tàu mà lệnh bắn bà Cát Hanh Long như một lời tuyên chiến với giai cấp Địa Chủ Ác Ghê kia! Riêng cái thông điệp chiến lược nọ thì cứ để nguyên, bởi không thể nào rõ hơn được nữa: Ân nhân cất giấu/nuôi dưỡng/hỗ trợ lãnh đạo đảng chẳng là cái đinh gì. Quan thầy bảo giết thì bùm ngay thôi!


    Thương Dân Vãi Lệ

    Về mặt gia cố uy thế đảng, lãnh đạo đã thống nhất sẵn với nhau các biện pháp lôi đầu một số dê tế thần chọn lọc ra vùng nhang khói để vỗ về lòng tin của quần chúng, và lập tức xiết chặt gọng kềm kiểm soát dưới nanh vuốt đảng ngay sau đó. Trong trường hợp không có chiến tranh làm mồi dẫn, thì cứ năm bảy năm một lần, các đảng CS vĩ đại quang vinh lại tung ra một chiến dịch gieo rắc kinh hoàng long trời lở đất khác để xốc lại xã hội cho ngay ngắn/ổn định trong vòng nanh vuốt đảng.

    Các chuẩn bị trước chiến dịch, một số điều chỉnh ngay trong chiến dịch, cả hai biện pháp sóng đôi sau chiến dịch ngày đó, như vừa nói, cộng thêm cuộc Triển Lãm CCRĐ 1946-1957 cực kỳ hoành tráng tại Viện Bảo Tàng Quốc Gia hôm nay, tất yếu đã giao thoa/cộng hưởng mà để lại trong lòng người xem một niềm cảm khái trắc ẩn vô biên.

    Trước tiên, nó khiến mọi người phải tự cược lấy một niềm tin không suy suyển rằng Bác Hồ Oan Ghê: bác chớ hề lên kế hoạch, chẳng từng viết bài kích động mở màn, chẳng gật đầu xử tử ân nhân, chẳng hay biết gì về diễn tiến toàn bộ sự việc trên toàn cõi Bắc Việt, cũng chẳng can dự trực tiếp hay lệnh lạc gì vào từng bước của tiến trình CCRĐ. Nỗi oan lớn nhất là bác không thể ngờ quân Tàu lại ác đến thế, hay lũ Đội lại độc đến thế. Bác chỉ đau đáu một tấm lòng tội nghiệp đến vãi lệ cho hàng vài chục vạn nạn nhân nằm xuống và hàng chục vạn gia đình lất lây trong một xã hội bị xới tung.

    Kết luận 1: bác không tự tay bắn giết ân nhân hoặc nông dân nào cả.

    Thứ nhì, nó khiến mọi người phải tự dập tắt trong lòng mọi ý nghĩ oan sai, rằng bác đã dày công đào tạo những động vật từng được mệnh danh cực hãi là Nhất Đội Nhì Trời; và xuyên qua nỗ lực đó, bác đã tập dượt/huấn luyện/trang bị thành công cho một giai cấp nông dân có đầy đủ bản lãnh và sáng kiến lăng mạ/đánh đập/vu cáo/tố điêu/buộc tội/lên án ngay chính ân nhân, ngay chính những người nuôi nấng cách mạng, thậm chí, ngay chính ông/bà/cha/mẹ/anh /em của nó.

    Kết luận 2: bác không tự tay tước bỏ cả tính người lẫn tình người của bất cứ ai.

    Thứ ba, nó khiến mọi người phải tự rập lòng hoan hô cách xử thế đầy nghĩa tình của một thời bi hùng có tên là CCRĐ: không một ai góp của/góp vàng nuôi giấu cán bộ, chấp nhận mọi rủi ro tính mạng trước đám mật thám Tây mà lại nhận lãnh cái án tử bằng những viên đạn của cách mạng VN.

    Kết luận 3: nhờ ơn bác, ơn đảng, mà họ chỉ vô tình bị xử tử bởi những viên đạn của Tàu.

    Thứ tư, nó khiến mọi người phải rất đỗi tự hào về một giai đoạn nghèo khó “vượt thời gian” của nông dân ta: Hình ảnh triển lãm cho thấy là ngay từ đận cuối thập niên 40 của thế kỷ trước, nông dân VN đã từng sử dụng đại trà những nồi nhôm nồi đồng với đũa nhựa; đã từng nộp thuế bằng gạo trắng chứ không cần đong thóc; đã từng dùng cân; đã từng mặc áo may bằng máy may công nghiệp; đã từng dùng bát chiết yêu…

    Kết luận 4: ngay từ thời CCRĐ, đời sống của nông dân ta đã là mẫu mực sung túc, đi trước nhiều nước châu Á hàng chục năm.

    Thứ năm, nó khiến mọi người liên tưởng ngay đến một giai cấp đại địa chủ đỏ lòm ở thế kỷ 21: Đất đai ruộng vườn mênh mông tình đảng; biệt thự/nhà thờ họ hoành tráng đời quan; vàng/đô phải giặt rửa/ký gửi tận bên kia bán cầu; con cái du học các nước tư bản về được cơ cấu ngay vào đầu ngõ Trung Ương; lại còn còn có cả lực lượng công an, quân đội lái công xa và lãnh lương từ tiền thuế của dân để đi cưỡng chế nhà đất của dân cho họ…

    Kết luận 5: chưa có nước nào tiến bộ với một vận tốc ngang bằng tiến độ đổi đời của bần cố nông thành tư bản đỏ nhanh gọn như ở VN ta.

    Thứ sáu, rất tiếc là cuộc triển lãm CCRĐ đang hồi hưng phấn, những nữ vũ công đang cơn ưỡn ẹo, nỗi oan của bác đang trên đà tháo gỡ, uy thế của đảng đang được PR sáng choang, hình ảnh VN ngời ngời ánh sáng văn minh cách mạng… thì bỗng dưng đứt bóng/chết tiệt.

    Kết luận 6: tiên sư đám tuyên giáo, chỉ vì tự kỷ lộ hàng mà đành đoạn chấm dứt ngang hông một tiến trình giải oan cho bác, khiến đám thối mồm cứ mắng cho là thứ Lúng Túng Đẻ Lung Tung.

    16/9/2014 – Tròn 64 năm ngày mở màn Chiến Dịch Biên Giới ở Đông Khê.

    Blogger Đinh Tấn Lực

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Trích: "Tất nhiên, cuộc triển lãm đã đánh bạt mọi ngờ vực rằng lão Tiên này từng gửi thư viết tay trình kế hoạch và xin lão Xít-ta-lin cho về nước làm CCRĐ. Rồi lại xin lão Mao gởi cố vấn TQ sang VN làm CCRĐ, vì cán bộ VN không biết làm. Rồi lại thỏa thuận với lòng tôn trọng tuyệt đối để các cố vấn TQ lấy quyết định tối hậu về CCRĐ ở VN."

    Ai mà nói rằng bác Hồ "cam tâm tình nguyện làm tay sai cho ngoại bang" là nói Oan cho bác. Bác Hồ rất "ngoan" và "chung thủy" với các đồng chí ngoại quốc (nhưng không chung thủy với các đồng chí nữ "hộ ly' cho bác đâu nha, chớ có nhầm lẫn. Ngay cả với các đồng chí nam như Lê Hồng Phong, Trần Phú, Tạ Thu Thâu,...bác cũng không có "lòng thành" như khi đối với các đồng chí ngoại quốc đâu, đừng có mơ.)
    Chưa hết, bác Hồ đã khôn ngoan khi "xin lão Mao gởi cố vấn TQ sang VN làm CCRĐ, vì cán bộ VN không biết làm". Nếu CCRĐ có lỡ thất bại, thì bác sẽ đổ lỗi cho các cố vấn Tàu. CS Quốc Tế sẽ khó mà bắt tội được bác, đúng không??? Đối với dân trong nước, bác cũng có thể đổ lỗi là "bác không thể ngờ quân Tàu lại ác đến thế", bọn chúng dám cố vấn cho bác giết dân VN "vượt chỉ tiêu"!!! Bác Hồ thiệt là Khôn (Liền) và thiệt là Oan (Ông Địa). Thuơng bác ghê!!!

    Bài viết này của t/g Đinh Tấn Lực đã trả lời câu hỏi tôi thắc mắc rất nhiều năm nay mà không có câu trả lời. Đó là một nhân vật "bí hiểm", một trong ba tấm hình treo trong các cuộc đấu tố. Giờ mới rõ ra đó là "cha nội" Liên Xô Ma-len-kô.

    Tôi quen thuộc với hầu hết hình ảnh mấy lãnh tụ cs. Chẳng phải vì nguỡng phục mấy ông này nên có ... album hình ảnh của mấy ổng. Chỉ vì hể có tài liệu, sách vở, tin tức gì của thế giới về thanh trừng nhau, về tội ác ghê rợn, đày đọa, đàn áp dân mình (hay dân nuớc khác), thì thường có hình mấy ông này kèm theo. Thế mà mình không nhận diện ra được ông này thì cũng đâm tức mình.

    Giờ mới biết ông ta là Georgy Maximilianovich Malenkov, lãnh tụ của LX một thời gian ngắn (1953-1955) sau khi Stalin chết. Thế mới biết tư tuởng thần phục lãnh tụ cs ngoại bang, không khác chi nô lệ, của mấy ông csVN thời đó nó ghê khiếp như thế nào. Thật xấu hổ! Chế độ miền Nam không hề có một hành động nào tuơng tự như thế (treo ảnh lãnh tụ nuớc ngoài).

    Tìm hiểu thêm về Melenkov mới biết trong thời gian đó, ở LX đã xảy ra nhiều cuộc thanh trừng, đấu đá, tiêu diệt nhau để tranh dành quyền lực, nên ông ta chỉ ở vai trò cao một thời gian ngắn. Dù sau, thời Khrushchev cũng may mắn hơn thời Stalin, với vô số đồng chí bị xử tử về các tội phản quốc, tội gián điệp, tội phản bội giai cấp ... công nhân. Đủ các loại tội!

    Xã hội cs là một xã hội giết chóc. Hết giết dân lành đến giết nhau.

    "Boác" khóc lúc ấy không phải vì thương tâm trước các sai lầm của CCRĐ. Mà khóc vì ức: "Tại sao tôi đã gợi ý các chú ấy trong bài viết với bút hiệu CB là đừng bắn bà Cát Hạnh Long ngay, mà phải bắt bà ấy phải trải qua mọi cực hình như tôi đã nêu ra trong bài viết theo trí tưởng tượng hoang dã của tôi trước khi để bà ấy chết thật". Ức quá chẳng lẽ các chú ấy bắt tôi phải huỵch toẹt ra : "Tôi ra lệnh xử bà ấy theo đúng gợi ý trong bài báo sao?". Các học trò xuất sắc của "boác" đã khiến người lơi lệ như thế đấy.

    Đúng là lịch sử chưa công bằng và công mình đối với bác Hồ còn có tên Trần Dân Tiên (tên này nói lên phương châm sống của bác là TIỀN TRÊN DÂN). Bác "bị oan ức", oan tức đéo chịu nổi. Tội của bác đáng lẽ phải chém nghìn lần thì người ta lại tôn bác lên thành ông thánh cứu dân. Thực ra bác còn nhiều tội nữa, đó là cái tôi ban hành chế độ tem phiếu làm cho nửa nước đói. Thời kỳ tem phiếu là thời kỳ NHỤC NHÃ NHẤT trong lịch sử dan tộc Việt Nam, còn người thời đó không bằng con vật. Cái này thì nhập từ Trung quốc, nhưng hồi đó nhà nước đổ cho chiến tranh, Cả nước có chến tranh thế nhưng chỉ có nửa nước là miền Bắc CS có tem phiếu chứ miến Nam theo phe Mỹ làm gì có tem phiếu. Tội này của tên Minh Côông là hội hạ nhục nhân phẩm, làm cho dân đói để phải ra chiến trường làm bia đỡ đạn.

    Có lẽ bao giờ có triển lãm về đời sống dưới thời tem phiếu thì mọi người mới lại hò nhau bàn về chuyện này.

    Nhưng thôi, quá khứ là quá khứ, nay bàn về chuyện hiện tại, nay ra đang có cuộc CCRĐ mới mà sao ít người bàn thế. CCRĐ bay giờ là cướp ruộng đất của người nghèo chia cho người giàu, cũng gây ra khối cảnh khốn cùng. Từ cái khốn cùng này, nó đã nẩy sinh ra bao hệ lụy khác, đó là hiện tượng buôn người và cấp phép cho dan đi làm nô lệ (cả nô lệ tình dục) cho dân tộc khác. Thế thì đổ xương đổ máu của hàng mấy triệu người để chuốc láy cuộc đời nô lệ nữa hay sao? Lú này thì tên Minh Côông xác đã thối rữa ra rồi, thế nhưng những kẻ hậu duệ của hắn vần còn học tập tư tưởng đạo đức của hắn phải chịu trách nhiệm.

    CS chủ trương dựng lên ngọn cờ đàu, cứ tô son chát phấn, thần thánh hóa đẻ lừa dân. Bao giờ người dân giác ngộ và hết sùng bái cá nhân thì đất nước tiến lên một bước. Cứ xem kinh nghiệm của Trung quốc thì biết, trước kia họ coi Mao như thần thánh thì đát nước đói khổ đến nỗi phải ăn thịt lẫn nhau, nhà nọ đổi con cho nhau mà ăn thịt. Tiến lên chút nữa người dân cho Mao có công 7 phần, tội 3 phần thì đời sống khá lên chút ít, đến khi cho Mao tội 7 phần, công 3 phần thì đời sống tiến lên bước nữa. Đến lúc họ hạ ảnh Mao xuống và treo ảnh mấy cô đào xi nê mặc thiếu vải thì Trung quốc trở thành nên kinh tế thứ hai của thế giới.

    Nay ta cũng phải học tập như thế, đừng nhầm lẫn ma quỷ là thần thánh nữa, đừng nhầm tên sát nhân là đức Phật cứu nhân độ thế nữa. Rõ ràng là kẻ đi lừa thì ghét cay ghét đắng người không bị lừa, Đảng CS có thể kết tội những người nói thật, những người không bị lừa là phản động. Nhưng dù thế nào thì "trái đất vẫn cứ quay".

    CÙ DAI DẠI DÁI
    Kéo quân xâm nhập thâm cung
    Đèn cù soi sáng trong mùng âm dương
    Đường Minh Hoàng dưới gầm giường Giang Mai thắt cổ làm gương lệnh bà
    Trụ Vương Đắc Kỷ không tha trong tay một cõi sơn hà tác oai
    Dương cương một lũ tay sai
    Dọn đường bán nước thảo mai NGA TẦU
    Thất phu trí thức hồng lâu mộng vàng chung cuộc khô lâu xây thành
    Thịt rơi máu đổ không tanh cỗ mồi danh lợi tranh giành chia phe
    Địa điền cải cách đòn đè
    Mặc cho quyến thuộc mắt me đại đồng
    Ít nhiều lời lỗ Mao lông gây nên thế chiến ngư ông vỹ cuồng
    Phản đồ tối dạ Sinh Cuông đu dây Ái Quốc đánh chuông gọi người
    Duẩn lê Thọ lết ngậm cười
    Trường Chinh ruộng đất đi đời ngồi chơi
    Nước xơi xét lại không mời anh em chí chóe tơi bời vinh quang
    Tự xưng cách mạnh lão làng đâu ngờ có lúc tay ngang che mày
    *
    Gừng già non ruột chẳng cay
    Chính mi Hồ cáo đổi thay dáng hình
    Phải chăng vì Đặng Tiểu Bình nên Ba Đình phải đăng trình hiến dân
    Biển người đánh Mỹ tay chân Điện Biên Phủ nhục Mậu Thân ươn hèn
    Xa luân đăng hỏa khách quen trên đầu thằng tớ con sen nàng hầu
    Đội Trần Đỉnh tột chóp bu không mưu sỹ cũng con từu giả nai
    Phải chăng trái mắt gai tai
    Ra ngoài lề đảng đăng cai phản thùng
    Một thời cộng sản bung xung
    Lý ai luận chữ gian hùng trung ương
    Tam cang đeo bám ngũ thường gần trời xa đất bi thương khôn cùng
    Thôi rồi một khối tình chung Sinh Cu-Ông Ké đẻ bà ít lông
    Bất ngờ một trận hồng phong gió tây thanh tẩy trời mây xoay chiều
    Thơ rằng tóc bạc điêu ngoa ngôn xảo ngữ nhiễu điều trùm non
    Người trong một nước vẫn còn
    Chỉ là chưa muốn tung đòn tối ưu
    Trong chuồng thú mấy con cừu nhảy rào vượt chắn giao lưu công thần
    Chẳng cần hối hận dấn thân càng cao phẩm bậc càng cần ác tâm
    Con cù quay bé cái lầm lục lâm lớn chuyện dã tâm chưa tàn
    Thợ văn bồi bút thầy gian trông như Bất Khuất hóa trang ngoan cường
    TÂM THANH