Góc nhìn giới trẻ: Thánh Ca Tự Do - Có thật sự kiểm soát súng là để bảo vệ bạn?

  • Bởi Mắt Bão
    18/09/2014
    7 phản hồi

    Thánh Ca Tự Do

    Nhiều người Việt Nam ngày nay vẫn tin tưởng một cách ngây thơ rằng chính phủ kiểm soát không cho người dân sở hữu và sử dụng súng là để bảo vệ họ, là để bảo vệ xã hội khỏi bạo lực do việc sở hữu súng của những kẻ tội phạm. Sự thật có phải đúng là như vậy?

    Trên thực tế khi bạn hay tôi đối mặt với bọn tội phạm, chúng ta ngay lập tức trở thành những người ở tuyến đầu phòng vệ. Lúc đó quá trễ để gọi sự trợ giúp của một ai đó. Những công dân tuân thủ luật pháp luôn là những người ở tuyến đầu đối mặt với tội phạm để bảo vệ bản thân và gia đình mình.

    Trong khi đó, những chính trị gia lại nói với chúng ta rằng họ muốn bảo vệ chúng ta khỏi tội phạm có vũ trang bằng cách tước đi quyền sở hữu và sử dụng vũ khí của cá nhân để tự vệ. Đây là lời nói dối lớn nhất của tất cả bọn họ.

    “Thế giới này tràn ngập bạo lực bởi vì bọn tội phạm có súng. Chúng ta, những công dân tử tế tuân thủ luật pháp, cũng nên có súng. Nếu không thì chúng sẽ thắng và những người tử tế sẽ thua” – James Earl Jones

    Những cuộc tranh luận xung quanh vấn đề kiểm soát súng thường gắn liền với những cảm xúc mạnh mẽ của cả hai phía. Bên cạnh đó việc lạm dụng khai thác đề tài này đã ít nhiều tầm thường hoá vấn đề kiểm soát súng. Nó cực kỳ nguy hiểm vì quyền được trang bị vũ khí để tự bảo vệ không phải là vấn đề tầm phào. Và quyết định không nên được đưa ra dưới bất cứ áp lực của sự sợ hãi hay hoảng hốt nào.

    Kiểm soát súng đi ngay vào trái tim của khái niện mà chúng tôi gọi là Tự do và do đó nó cần được xem xét một cách tổng thể và thận trọng.

    Vậy kiểm soát súng chính xác là gì? Nó là kiểm soát dòng chảy của súng trong nước. Nhiều người suy nghĩ đơn giản hơn thì cho rằng kiểm soát súng là tịch thu súng của tất cả mọi người. Kiểm soát súng không hề có nghĩa là tịch thu súng. Điều này là không khả thi bởi vì các phần tử tội phạm trong xã hội sẽ không bao giờ giao nộp súng của chúng, lực lượng quân đội và cảnh sát cũng không.

    Câu hỏi đầu tiên khi đó trở nên rõ ràng: Ai là người kiểm soát súng? Câu trả lời là chính phủ mà ở đây chúng ta sẽ gọi là những Người Làm Luật.

    Câu hỏi tiếp theo chúng ta cần phải hỏi là: Súng của ai bị kiểm soát? Câu trả lời là nhân dân, những người đã giao nộp súng của họ. Họ là những công dân tuân thủ luật pháp mà chúng ta sẽ gọi là những Người Tuân Luật

    Câu hỏi cuối cùng, súng của ai sẽ không bị kiểm soát? Chúng ta có thể giả thiết là bọn tội phạm sẽ không giao nộp súng của chúng và chúng ta sẽ gọi là những Người Phạm Luật

    Và như vậy bạn đã có bức tranh tổng thể. Khi nói về kiểm soát súng, chúng ta dễ dàng phân chia xã hội thành ba nhóm có thể nhận diện dễ dàng: Người Làm Luật, Người Tuân Luật và Người Phạm Luật.

    Có một sự tranh cãi dai dẳng rằng: Có thật kiểm soát súng, bằng cách nào đó, sẽ làm suy yếu nhóm Người Phạm Luật? Làm thế nào có thể như vậy được? Bạn có tin rằng những tên tội phạm sẽ giao nộp vũ khí của chúng trong khi chúng lại phụ thuộc vũ khí đó để thực hiện tội ác? Ngay cả khi có lệnh kiểm soát súng đi vào hiệu lực thì những vũ khí này vẫn đang lưu thông và những kẻ tội phạm vẫn đang sở hữu súng.

    Thomass Jefferson nói về kiểm soát súng:

    “Họ tước vũ khí chỉ của những ai không có chiều hướng hoặc đã xác định không phạm tội. Những luật như vầy chỉ làm tình hình trở nên tồi tệ hơn cho người bị tấn công và tốt hơn cho kẻ tấn công.”

    Biện pháp kiểm soát súng cũng không chứng minh được đã tạo được rào cản đáng kể nào cho những kẻ tội phạm đang muốn sở hữu súng. Bất cứ ai với một số vật liệu đơn giản và có truy cập internet là đã có thể tìm thấy hướng dẫn cách và tự mình chế tạo súng. Trên thực tế điều sẽ xảy ra chỉ là súng sẽ được mua bán chợ đen. Hệ luỵ của nó là việc củng cố quyền lực của, hoặc sinh ra các tổ chức mafia nắm quyền kiểm soát việc kinh doanh này.

    Như vậy, liệu luật kiểm soát súng có nên được áp dụng lên những công dân tuân thủ luật pháp như là biện pháp để bảo vệ họ, những công dân tuân thủ luật pháp, khỏi bọn tội phạm không để luật đó ràng buộc chúng?

    Do nhóm tội phạm không bị ảnh hưởng bởi luật kiểm soát súng. Trên thực tế nhóm này là những ngưởi ủng hộ mạnh mẽ việc kiểm soát súng bởi vì nó giải trừ một cách hiệu quả vũ trang của những người mà chúng muốn làm hại.

    Theo bản khảo sát Tội Phạm Quốc Gia Mỹ: “Nếu nạn nhân của vụ cướp không tự vệ, thì những kẻ cướp sẽ thành công trong 88% các trường hợp và nạn nhân sẽ bị thương trong 25% các trường hợp. Nếu nạn nhân chống cự lại với súng, tỷ lệ “thành công” của vụ cướp rơi xuống chỉ còn rơi xuống chỉ còn 30% và tỷ lệ nạn nhân bị thương giảm xuống còn 17%.”

    Vậy cái gì là lợi ích của việc kiểm soát súng đối với những Người Tuân Luật. Phải chăng là sự giảm đi của tội phạm? Điều đó là không thể. Các số liệu thực tế từ các quốc gia gần đây ban hành luật kiểm soát súng chứng thực điều này. Hãy lấy ví dụ của Úc. Úc thiết lập kiểm soát súng năm 1996 và chính phủ đã thu giữ và tiêu huỷ 640, 381 vũ khí cá nhân, chương trình này cũng tiêu tốn của người đóng thuế Úc hơn 500,000 dollar và kết quả thu được sau 12 tháng là: tội phạm giết người tăng 32%. trên toàn nước Úc, các vụ tấn công tăng 86%.. Trên toàn nước Úc, các vụ cướp có vũ trang tăng 44%.

    Chỉ riêng trong tiểu bang Victoria, tỷ lệ giết người có vũ trang tăng 300%. Cần lưu ý rằng trên thực tế trong khi những công dân tuân thủ luật pháp giao nộp súng, thì những kẻ tội phạm không, chúng vẫn sở hữu súng. Trong khi số liệu của 25 năm trước cho thấy tốc độ giảm đều đặn tỷ lệ cướp có vũ trang thì điều này đã thay đổi hoàn toàn sau 12 tháng thực thi luật kiểm soát súng tại đây, do giờ đây tội phạm được đảm bảo rằng các mục tiêu của chúng không được tự vệ.

    Cảnh sát Úc đã thất bại trong việc giải thích tại sao an ninh công cộng lại giảm sút sau khi chính phủ đã tiêu tốn hàng đống tiền của và nhân lực cho chương trình quét sạch súng khỏi xã hội Úc. “Tự vệ không phải là lý do để sở hữu súng” – John Howard, Thủ tướng Úc, phát biểu. Và đó là một trong những lời nói dối vĩ đại của các chính trị gia.

    Giả sử nếu chúng ta cũng tin vào luật kiểm soát súng, ai sẽ là người chúng ta sẽ trông cậy khi đó. Chỉ có một nhóm cuối cùng: Nhóm Làm Luật, hay là chính phủ. Chính phủ sử dụng các lực lượng công an, cảnh sát để bảo vệ chúng ta.

    Chúng ta có một quyền được ban tặng bởi Tạo hoá là quyền tự bảo vệ bản thân. Từ đâu mà công an lấy quyền bảo vệ chúng ta? Thật vô nghĩa khi để cho công an bảo vệ mạng sống của chúng ta trong khi chúng ta là một cá nhân thì lại bị từ chối quyền đó.

    “Khi cảnh sát nổ súng, thì việc họ bắn nhầm người vô tội gấp khoảng 55 lần hơn là thường dân bắn nhầm.” – David Kople

    Những người Tuân Luật cần phải được sở hữu súng không chỉ để bảo vệ họ khỏi nhứng kẻ Phạm Luật mà quan trọng hơn khỏi những Người Làm Luật. Các nhà lập quốc Hoa Kỳ thậm chí đã đảm bảo quyền sở hữu súng của dân chúng bằng cách đưa nó vào ngay trong Hiến Pháp Mỹ. Tu chính án số 2 viết: “Quyền của mọi người được trang bị và giữ súng, sẽ không bị xâm pham.”

    “Những dự định tốt sẽ luôn được dùng để biện hộ cho các giả thuyết của nhà cầm quyền. Hiến Pháp được xây dựng để bảo vệ chống lại sự nguy hiểm của các dự định tốt đó.” – Noah Webster

    Đây là lý do tại sao bước đầu tiên diễn ra trong một xã hội độc tài là tịch thu vũ khí của tất cả người dân. Nhìn lại lịch sử số lượng người vô tội bị giết nhiều nhất không phải do những Kẻ Phạm Luật, mà luôn bởi những Người Làm Luật.

    • Năm 1929, Liên bang Sô Viết thiết lập kiểm soát súng. Từ 1929 tới 1953, khoảng 20 triệu những người bất đồng chính kiến, không thể tự vệ bản thân, đã bị xếp hàng và hành quyết.
    • Năm 1911 Thổ Nhĩ Kỳ thiết lập kiểm soát súng. Từ 1915 đến 1917, 15. triệu người Armenia, không thể tự vệ bản thân, đã bị xếp hàng và hành quyết.
    • Đức quốc xã thiết lập kiểm soát súng năm 1938 và từ 1939 đến 1945, tổng cộng 13 triệu người Do Thái và người khác, không thể tự vệ bản thân, đã bị xếp hàng và hành quyết.
    • Trung Quốc thiết lập kiểm soát súng năm 1935. Từ 1948 đến 1952, 20 triệu người bất đồng chính kiến, kkông thể tự vệ bản thân, đã bị xếp hàng và hành quyết.
    • Uganda thiết lập kiểm soát súng năm 1970. Từ 1971 đến 1979, 300,000 người theo đạo Thiên Chúa Giáo, không thể tự vệ bản thân, đã bị xếp hàng và hành quyết.
    • Campuchia thiết lập kiểm soát súng năm 1956, từ 1975 đến 1977, 1 triệu “trí thuc”+’, không thể tự vệ bản thân, đã bị xếp hàng và hành quyết.

    Kiểm soát súng dựa trên một câu hỏi hết sức cơ bản: Bạn tin tưởng ai hơn: chính phủ hay người dân?

    “Trong số nhiều hành động sai trái dưới sự cai trị của Anh Quốc tại Ấn độ, lịch sử sẽ nhìn vào luật tước đi vũ khí của người dân trên toàn quốc như là một trong những luật đen tối nhất.” – Mohandas K Gandhi

    Nhưng hãy quên tất cả lý thuyết và quên tất cả con số thống kê, bởi vì kiểm soát súng thực sự không phải là về kiểm soát súng, mà là một thứ lớn hơn rất nhiều. Đó là về kiểm soát quyền, nó là về quyền của mỗi chúng ta để bảo vệ tính mạng, tài sản của bản thân và gia đình khi bị đe doạ. Nó là về việc một người sở hữu súng không có nghĩa anh ta là tội phạm hay có tội. Và trên hết thảy nó là về TỰ DO.

    “Giài giáp nhân dân là cách hiệu quả nhất để nô lệ hoá họ.” – George Mason (Phỏng theo Ron Ownby Frisco)

    Tại Việt Nam vụ án Lê Văn Luyện giết người cướp tiệm vàng đã có thể có kết cục không bi thảm đến thế nếu gia đình người chủ tiệm vàng được phép sở hữu và sử dụng súng để tự bảo vệ mình. Rõ ràng tên cướp khoẻ mạnh sẽ bất lợi hơn khi đối mặt với hai vợ chồng già nhưng có súng để tự vệ. Hãy hỏi những người chủ tiệm vàng rằng họ có muốn mọi người được phép sở hữu súng hay không?

    Một ví dụ khác, nếu những người nông dân được phép sở hữu và sử dụng súng để bảo vệ mảnh đất của mình, có thể sự việc đã không tồi tệ đến thế khi ông Vươn dùng súng chống trả lại lực lượng cưỡng chế ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng. Những ông chủ tịch Huyện sẽ phải làm việc tôn trọng pháp luật hơn, sẽ phải nghiệm túc đàm phám với người dân, hơn là có thiên hướng sử dụng sức mạnh để trấn áp những người dân trong các giao dịch còn đang tranh cãi. Nếu người dân được phép sở hữu súng, sẽ có ít khiếu kiện đông người tranh chấp đất đai hơn, vì luật lệ khi đó sẽ được tôn trọng hơn do các ông chủ tịch xã hiểu được hậu quả khi người dân bị dồn vào bước đường cùng sẽ đứng lên và phản kháng với vũ khí của họ là như thế nào.

    Nếu bạn nghĩ kiểm soát súng là để bảo vệ bạn, hãy suy nghĩ lại.

    Quyền sở hữu và sử dụng súng để tự vệ là quyền cơ bản để bảo vệ tự do của chúng ta.

    Thánh Ca Tự Do

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Nguyễn Phú Trọng viết:
    [

    Thế nhưng, một trong những cái điều nghịch lý khủng của nước Mỹ hiện nay là chính Hiến Pháp của họ cho phép trang bị vũ khí cá nhân (Second Amendment). Chẳng có Chính quyền liên bang thời nào dám thay đổi điều này cả; ví dụ như chính phủ Obama hiện nay, khi đưa đám học sinh, dân thường bị bắn chết oan, chỉ dám hứa thắt chặt việc kiểm tra lý lịch khi mua súng, rồi sau đó im re, chẳng làm gì cả.

    Ở ta, nhân dân ta được công an tàn sát, sát thương tuỳ hứng ở bên trong và bên ngoài nhà tù, phần đông dựa trên điều 4 Hiếp Pháp để bảo vệ Đảng; ở Mỹ, nhân dân Mỹ có cơ hội được tàn sát lẫn nhau nhiều khi ngẫu nhiên nhờ có tự do súng đạn quy định bởi 2nd Amendment trong hiến pháp Mỹ.

    Nếu có thống kê so sánh đầy đủ, chẳng biết "ai thắng ai".

    Một khi đã đi gặp bác Cáo như ở ta, hay gặp bác Washington như ở Mỹ, có kiện cáo cách mấy như ở Mỹ thì người chết cũng đã chết rồi, người bị thương thì đã mang tật rồi: the damage has been done. Nhưng phải có 2nd amendment, để các công ty súng đạn ở Mỹ thịnh vượng chứ! Phải có điều 4 Hiếp Pháp để Đảng ta có cớ tiếp tục sống bám như loài sâu bọ chứ!

    Quyền được có súng và tu chính án số hai ở Mỹ là một vấn đề phức tạp, liên hệ đến chính trị, văn hoá và quyền lực tài phiêt chứ không phải chỉ là vấn đề quyền tự do cá nhân thuần tuý.

    Trước hết, cần nói ngay là ở Mỹ, chính phủ liên bang không có quyền sửa đổi hiến pháp. Viêc sửa đổi hiến pháp phải do quốc hội với thủ tục rất nhiêu khê (nằm ngăn ngừa việc tuỳ tiện sửa đổi hiến pháp theo ý muốn của một số có quyền lực).

    Về phương diện chính trị và văn hoá, phe chống tư nhân giữ súng chưa mạnh dạn đề nghị sửa đổi tu chinh án số hai bởi vì hiên nây đa số dân Mỹ vẫn còn yêu súng, di sản của một thời viễn tây oai hùng mở mang bờ cõi cùng những phim ảnh glorify bạo lực bằng súng đạn. Do đó việc sửa đổi tu chính án số hai cho đến lúc này có rất ít cơ hội thành công.

    Kế đó là đám tài phiệt làm giàu bằng súng đạn biết dựa vào văn hoá yêu súng đạn của một thành phần dân Mỹ (thường là giới bảo thủ thành thị và dân sống ở nông thôn) để tiếp tục quảng bá cho quyền được mang súng, và diễn giải tu chính án số hai theo quan điểm của họ. Hội súng trường (NRA) được coi là nhóm lợi ích mạnh nhất nước Mỹ (kế đó là hội y khoa Mỹ -American Medical Association) đã từng lobby các nhà làm luật trong quốc hội để có những luật lệ có lợi cho công việc buôn bán súng đạn (chứ không nhất thiết có lợi cho quyền tự do cá nhân).

    Việc giải thích ý nghĩa của Tu Chính Án số Hai liên hệ đến quyền được mang súng là một vấn đề gây tranh cãi. Từ cuối thế kỷ 19 đến nay, đã có nhiều phán quyết của Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ về vấn đề này cũng như các bình luận của giới khoa bảng trong ngành luật. Việc tranh cãi vẫn chưa được coi là kết thúc. Việc thay đổi cách giải thích tu chính án số hai để cho phép hành pháp siết chặt quyền giữ súng chưa thể xảy ra khi đa số các thẩm phán tối cao pháp viện HK có quan điểm bảo thủ như hiện nay.

    Đối với phe chống tư nhân giữ súng, vấn đề quan trọng là giáo dục quần chúng một cách khoa học và thuyết phục để làm cho họ hiểu được khiá cạnh tiêu cực của việc giữ súng mà thay đổi quan điểm. Khi đã vận động được số đông quần chúng nhận thức được các nguy hại của súng đạn thì viêc thay đổi hiến pháp về quyền giữ súng mới hy vọng có thể thực hiện được.

    Tui thì tui thích có súng để tự vệ. Mình lớn tuổi, sống ở nông thôn, nơi hẻo lánh; nuôi được con chó (để làm bạn) thì nó bắt con chó; nuôi được con gà thì nó bắt con gà; cuối cùng phải trồng rau, vì rau thì chẳng ai ăn trộm; nhưng rau thì chẳng cải thiện cuộc sống bao nhiêu. Tôi chẳng tin vào chính quyền, công an. Công an chỉ giỏi đi "bắt" mấy sòng bạc, ở đó "kiếm ăn" dễ; bắt trộm, bảo vệ tài sản của dân nghèo, công việc này "thu nhập" không cao. Ai có súng cho tui một khẩu, chớ tui không có tiền mua. Chứ ngồi đó mà chờ sự bảo vệ của chính quyền thì có nước chết đói hoặc trở thành trộm cắp!

    Tran Thi Ngự viết:

    Nguyên tắc của một xã hội dân chủ là người dân trao một phần quyền tự do cá nhân cho chính quyền để đổi lại nhận được sự bảo vệ về an toàn cá nhân từ chính quyền đưọc thực hiên dưới hình thức luật pháp.

    Đúng thế, nếu cảnh sát/công an/chính quyền mà không thực hiện được sự bảo vệ về an toàn cá nhân cho nhân dân thì:

    (1) sa thải Cảnh sát trưởng đi, thay người khác,

    (2) bầu người khác lên nắm chính quyền.

    >>> hình thức luật pháp

    Thế nhưng, một trong những cái điều nghịch lý khủng của nước Mỹ hiện nay là chính Hiến Pháp của họ cho phép trang bị vũ khí cá nhân (Second Amendment). Chẳng có Chính quyền liên bang thời nào dám thay đổi điều này cả; ví dụ như chính phủ Obama hiện nay, khi đưa đám học sinh, dân thường bị bắn chết oan, chỉ dám hứa thắt chặt việc kiểm tra lý lịch khi mua súng, rồi sau đó im re, chẳng làm gì cả.

    Ở ta, nhân dân ta được công an tàn sát, sát thương tuỳ hứng ở bên trong và bên ngoài nhà tù, phần đông dựa trên điều 4 Hiếp Pháp để bảo vệ Đảng; ở Mỹ, nhân dân Mỹ có cơ hội được tàn sát lẫn nhau nhiều khi ngẫu nhiên nhờ có tự do súng đạn quy định bởi 2nd Amendment trong hiến pháp Mỹ.

    Nếu có thống kê so sánh đầy đủ, chẳng biết "ai thắng ai".

    Một khi đã đi gặp bác Cáo như ở ta, hay gặp bác Washington như ở Mỹ, có kiện cáo cách mấy như ở Mỹ thì người chết cũng đã chết rồi, người bị thương thì đã mang tật rồi: the damage has been done. Nhưng phải có 2nd amendment, để các công ty súng đạn ở Mỹ thịnh vượng chứ! Phải có điều 4 Hiếp Pháp để Đảng ta có cớ tiếp tục sống bám như loài sâu bọ chứ!

    Thánh Ca Tự Do viết:
    Theo bản khảo sát Tội Phạm Quốc Gia Mỹ: “Nếu nạn nhân của vụ cướp không tự vệ, thì những kẻ cướp sẽ thành công trong 88% các trường hợp và nạn nhân sẽ bị thương trong 25% các trường hợp. Nếu nạn nhân chống cự lại với súng, tỷ lệ “thành công” của vụ cướp rơi xuống chỉ còn rơi xuống chỉ còn 30% và tỷ lệ nạn nhân bị thương giảm xuống còn 17%.”

    Bản khảo nào thế nhỉ? Các thống kê và nghiên cứu tội phạm từ bộ tư pháp hoa kỳ bao giờ cũng được công khai và online. Xin vui lòng cho cái nguồn để kiểm chứng. Còn tụ do khơi khơi pháp ngôn mà không dẫn chứng thì không thuyết phục.

    Thánh ca tự do viết:
    Vậy cái gì là lợi ích của việc kiểm soát súng đối với những Người Tuân Luật. Phải chăng là sự giảm đi của tội phạm? Điều đó là không thể. Các số liệu thực tế từ các quốc gia gần đây ban hành luật kiểm soát súng chứng thực điều này. Hãy lấy ví dụ của Úc. Úc thiết lập kiểm soát súng năm 1996 và chính phủ đã thu giữ và tiêu huỷ 640, 381 vũ khí cá nhân, chương trình này cũng tiêu tốn của người đóng thuế Úc hơn 500,000 dollar và kết quả thu được sau 12 tháng là: tội phạm giết người tăng 32%. trên toàn nước Úc, các vụ tấn công tăng 86%.. Trên toàn nước Úc, các vụ cướp có vũ trang tăng 44%.

    Chỉ riêng trong tiểu bang Victoria, tỷ lệ giết người có vũ trang tăng 300%. Cần lưu ý rằng trên thực tế trong khi những công dân tuân thủ luật pháp giao nộp súng, thì những kẻ tội phạm không, chúng vẫn sở hữu súng. Trong khi số liệu của 25 năm trước cho thấy tốc độ giảm đều đặn tỷ lệ cướp có vũ trang thì điều này đã thay đổi hoàn toàn sau 12 tháng thực thi luật kiểm soát súng tại đây, do giờ đây tội phạm được đảm bảo rằng các mục tiêu của chúng không được tự vệ.

    Về nước Úc thì bạn Tuấn34344 đã đưa ra bằng chứng phản biện rất khoa học và thuyết phục rồi. Cái lý luận của Thánh ca chỉ là lối nói cho bằng được, không có giá trị.

    Thánh Ca Tự Do viết:
    Chúng ta có một quyền được ban tặng bởi Tạo hoá là quyền tự bảo vệ bản thân. Từ đâu mà công an lấy quyền bảo vệ chúng ta? Thật vô nghĩa khi để cho công an bảo vệ mạng sống của chúng ta trong khi chúng ta là một cá nhân thì lại bị từ chối quyền đó.

    Nguyên tắc của một xã hội dân chủ là người dân trao một phần quyền tự do cá nhân cho chính quyền để đổi lại nhận được sự bảo vệ về an toàn cá nhân từ chính quyền đưọc thực hiên dưới hình thức luật pháp. Có lẽ tác giả Thánh Ca Tự Do không muốn hình thức xã hội dân chủ như vậy mà đang muốn trở về thời kỳ vô chính phủ (anarchy) và chưa có pháp luật khi cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh hà hiếp kẻ yếu, mỗi cá nhân phải lo tự bảo vệ lấy mình và nếu xảy ra mâu thuẫn thì mất răng đòi trả bằng răng, mất mắt thì đòi móc mắt, v.v.

    Thánh ca Tụ do viết:
    “Khi cảnh sát nổ súng, thì việc họ bắn nhầm người vô tội gấp khoảng 55 lần hơn là thường dân bắn nhầm.” – David Kople

    David Kopel là một người ủng hộ quyền tư nhân giữ súng (gun right) theo khuynh hướng tự do (libertarianism), ủng hộ việc giới hạn đến mức tối đa quyền lực và sự can thiệp của chính phủ vào đời sống tư nhân (http://en.wikipedia.org/wiki/Dave_Kopel). Phát biểu của ông ta cũng vô cùng . . . tự do vì không dựa trên bằng chứng khoa học nào cả.

    Mỹ là nước có tỷ lệ tư nhân giữ súng cao nhất trong các nước phát triển và có dân chủ. Dưới đây bằng bằng chứng ở Mỹ về việc xử dụng súng của tư nhân nè (trên các nghiên cứu khoa học nghiêm tức, chớ không phải phát ngôn khơi khơi):

    1. Số người chết do tự tử bằng súng (2010): 19,990 (chiếm 50% các vụ tự tử). http://www.cdc.gov/nchs/fastats/suicide.htm

    2. Án mạng bằng súng (2010): 11,000 (chiếm 70% các vụ án mạng). http://www.cdc.gov/nchs/fastats/homicide.htm

    3. Khi bị tội phạm tấn công, chưa tới 1% nạn nhân dùng súng để tự vệ. http://www.vpc.org/studies/justifiable.pdf

    4. Giữ súng trong nhà gây ra nhiều nguy cơ dùng súng trong bạo hành gia đính và giết phụ nữ. Đàn ông trong 2/3 các gia đính có giữ súng dùng súng để hăm doạ hay làm hại phụ nữ. Trong khi đó, phụ nữ ít khi dùng súng để tự vê (chỉ có 7% phụ nữ)

    5. Đối với những hộ gia đình có giữ súng, so sánh với trường hợp dùng súng để tự vệ thì việc súng gây ra tai nạn (accidents) nhiều hơn gấp 4 lần, dùng súng để phạm tội baọ hành (assault) và giết người (homicide) nhiếu hơn gấp 7 lân, và dùng súng để tự tử nhiều hơn gấp 11 lần.

    (nguồn cho các điểm 4 và 5: Công bố khoa học mang tên “Risks and Benefits of a Gun in the Home,” thực hiện bởi TS David Hemenway, giám đốc Harvard Injury Control Research Center and the Youth Violence Prevention Center, đăng trong tạp chí The American Journal of Lifestyle Medicine năm 2011)

    Trích dẫn:
    Nếu bạn nghĩ kiểm soát súng là để bảo vệ bạn, hãy suy nghĩ lại.

    Tôi nghĩ kiểm soát súng, trực tiếp là để bớt bắn lung tung, bớt bắn khi có xich mích, nổi điên, bớt cướp.
    Chính quyền có nhiệm vụ tổ chức mọi hình thức để bảo vệ công dân.

    Chỉ giới hạn cho một số công dân có thể mua súng như bán cửa tiệm nữ trang, nông trại hẻo lánh, ...

    Trích dẫn:
    Quyền sở hữu và sử dụng súng để tự vệ là quyền cơ bản để bảo vệ tự do của chúng ta

    Câu này sai.
    Giả sử tôi xích mích với vài hàng xóm đầu đường. Nếu mọi người đều có súng, đi ngang qua khu đó, tự nhiên tôi thấy rợn tóc gáy chứ làm gì mà cảm thấy có tự do.

    Ở châu Âu, các băng đảng di động có súng lậu đến từ đông Âu, rất nguy hiểm, cảnh sát còn phải sợ (vì bị bắn chết) chứ đừng nói đến dân, cho dù có súng !

    Mấy khu đông dân, như các khu cao tầng, có nơi các xe bus, xe điện, bị bọn nào đó núp từ xa, dùng súng bắn lén ! Rất khó điều tra. Tôi có người quen, trước ở khu này, phải dọn nhà đi nơi khác vì sợ bị bắn lén, bị lạc đạn chết oan. Tự do cái gì ở đây ?

    Dẹp bán súng vì sử dụng súng sẽ có kẻ điên tự do bắn lung tung.

    Tôi có một suy nghĩ như thế này: Đứng trên phương diện toàn cầu mà xét thì vũ khí làm ra để dùng vào việc gì? Nếu có nước kiểm soát ngặt nghèo quyền sử dụng vũ khí ở trong nước mà vẫn công khai hay bí mật xuất khẩu vũ khí ra nước ngoài thì có thể coi chính sách kiểm soát vũ khí của chính phủ nước đó là nhất quán và lương thiện được không?
    Một chính sách kiểm soát vũ khí tốt phải đáp ứng được 2 yêu cầu:
    - Khống chế được những kẻ dùng vũ khí để gây tội ác.
    - Không hạn chế quyền sử dụng vũ khí để tự bảo vệ của người lương thiện.
    Và phạm vi áp dụng phải là toàn cầu.

    Có khối lập luận ủng hộ quyền tự do giữ súng tại Mỹ, được biện luận dựa trên tình trạng xã hội, chính trị khác thường tại Mỹ, và nghe cũng hợp lý, nhưng bài viết này là thí dụ điển hình của lề lối "sloppy journalism", um..., tuy rằng tác giả của bài (viết từ một trang FB) có lẽ không phải là ký giả, hay người viết báo chuyên nghiệp. Việc đầu tiên của một người viết bài biện luận mà dùng đến dữ kiện là trích dẫn nguồn của dữ kiện, chứ không thể vin vào cái phương châm "tin hay không tin là tuỳ mỗi cá nhân" :)

    Các số liệu về tội trạng giết người ở Úc có thể xuất phát từ Viện Nghiên Cứu Tội Phạm, nhưng nếu để ý một chút ta sẽ thấy người viết bài chỉ đưa ra số liệu năm 1997 (một năm sau khi Úc ban hành luật kiểm soát súng). Còn kết quả dài hạn, hay hiện nay thì ra sao? Tôi nghe mùi của cái mẹo "hái trái đỏ bỏ trái xanh lại" ở đâu đây :)

    Cái hình ảnh về tội trạng giết người tại Úc sau luật kiểm soát súng 1996 trông giống cái này hơn:

    Theo Snopes.com (chuyên kiểm nghiệm các loại tin vịt cồ), các "dữ kiện" ấy xuất xứ từ một cái email của một người tự xưng là "Ed Chenel, a police officer in Australia" gởi đi hàng loạt trên internet.Bài viết của Snopes.com phân tích chi tiết về cách thức mà cái email ấy đã vặn vẹo các con số.

    Còn những điều claim về việc các chính quyền độc tài lạm dụng quyền kiểm soát vũ khí để đàn áp hay hành quyết các người bất đồng chính kiến ở Thổ Nhĩ Kỳ, Liên Xô, Tàu vv thì ("lại cũng") xuất phát từ một cái email ký tên vô danh, có tựa là " a little gun history", được kết thúc bằng câu "If you value your freedom, please spread this antigun-control message to all of your friends".

    Nếu tác giả bài mà chép & dán trọn vẹn cái email ấy thì ta sẽ thấy nhiều "sự kiện" nghe ngộ nghĩnh, chẳng hạn câu này:

    During W.W…II the Japanese decided not to invade America because they knew most Americans were ARMED!

    Nhật Bủm coi vậy mà khôn đáo để! Theo Trung Tâm Nghiên Cứu Binh Sử của Quân Đội Hoa Kỳ, Nhật chỉ xác định và dự trù các mục tiêu tấn công ở khu vực Á châu mà thôi, trong phạm vi thực hiện kế hoạch Khối Thịnh Vượng Chung Đại Đông Á.

    Tàu, Liên Xô, Chế độ Pol Pot không muốn dân giữ súng, và đã thảm sát nhiều người, nhưng nếu nêu những chuyện ấy lên để gợi ý là luật kiểm soát vũ khí sẽ dẫn đến chế độ độc tài, thì tôi cũng có thể cảnh báo rằng ai mà để râu mép thì sẽ trở thành Hitler