Kami - Tại sao phải vội vã đóng cửa Triển lãm về Cải cách ruộng đất?

  • Bởi Mắt Bão
    13/09/2014
    27 phản hồi

    Kami

    Những ngày này, vào cái thời điểm sau lễ kỷ niệm 69 năm Quốc khánh, một cuộc triển lãm về Cải cách ruộng đất (CCRĐ) được tổ chức tại Viện Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, sự xuất hiện của bản Google Docs cuốn Đèn cù của tác giả Trần Đĩnh trên mạng internet cũng là một tác nhân khiến chủ đề về CCRĐ càng nóng thêm. Chủ đề này đang hâm nóng các phương tiện truyền thông và mạng xã hội, ở đâu đâu cũng thấy người ta nói về chủ đề Cải cách ruộng đất (CCRĐ).

    Đôi nét về CCRĐ

    Chương trình CCRĐ với mục đích xóa bỏ giàu nghèo - với chủ trương "San bằng giai cấp hóa yên vui" là một bước trong tiến trình tiến lên CNXH của Đảng CSVN tổ chức và thực hiện.

    CCRD với khẩu hiệu "Người Cày Có Ruộng" là chương trình bắt nguồn từ đường lối chính sách của Đảng CS Trung quốc, nhằm tiêu diệt các thành phần bóc lột, phản quốc, phản động như địa chủ, cường hào, ác bá v.v.... Vào những năm 1953–1956 ở miền Bắc Việt nam, khi ấy Đảng CSVN, dưới sự chỉ đạo của các cố vấn Trung quốc đã tổ chức thực hiện việc CCRĐ một cách máy móc, dập khuôn và tràn lan. Thông qua những màn đấu tố phần lớn là oan và sai đối tượng nhằm để đạt chỉ tiêu của cố vấn Trung quốc giao cho. Với những phiên Tòa kiểu vô luật pháp của một nhóm người trong Đội Cải cách, có thể tùy tiện tuyên án để tịch thu tài sản, đất đai của những người này để chia cho bần nông, cố nông. Thậm chí, các bản án tử hình với số lượng hàng trăm, thậm chí hàng nghìn người bị quy kết địa chủ đã bị bắn bỏ ngay lập tức.

    Việc thực hiện CCRĐ ở miền Bắc Việt Nam đã gây ra nhiều hậu quả vô cùng to lớn cho xã hội thời ấy. Đã có rất nhiều người bị đấu tố oan, sai. CCRĐ được cho là không chỉ giết dã man nhiều người vô tội. Mà tội ác lớn nhất của nó là nó chà đạp lên luân thường đạo lý, phá hoại toàn bộ nền tảng đạo đức xã hội của người Việt được xây dựng qua biết bao thế hệ. Kể từ đó, đạo đức xã hội đã bị băng hoại, tình người bị chà đạp; những kẻ trắng trợn đổi trắng thay đen, ngậm máu phun người giành được quyền hành và thao túng, chi phối toàn bộ cuộc sống khiến người lương thiện thì chịu oan khuất, thua thiệt, kẻ bất lương trở thành các vĩ nhân bất khả xâm phạm và còn là tấm gương cho toàn xã hội.

    Theo thống kê, tổng số người bị đưa vào danh sách đấu tố vào khoảng 172.000 người; trong đó số người bị oan sai tới khoảng 123.000 người. Cuộc cải cách và đấu tố này đã gây nên biết bao sự oan sai cho những người nông dân hiền lành và vô tội, nhiều ngàn gia đình tan cửa nát nhà. Mà làn sóng người miền Bắc di cư vào Nam trong năm 1954 để chạy trốn Cộng sản là bằng chứng cho thấy hậu quả của những sai lầm này.

    Chính điều đó đã làm Đảng CSVN bị mất uy tín đối với nhiều người dân. Trước những sai lầm nghiêm trọng này, tháng 9 năm 1956, ông Trường Chinh đã buộc phải từ chức Tổng Bí thư và lãnh đạo Đảng CSVN cách chức Bộ Chính trị của ông Hoàng Quốc Việt, cũng như cách chức Ủy viên TW Đảng của ông Hồ Viết Thắng. Đến tháng 10 năm 1956, ông Võ Nguyên Giáp, thay mặt ông Hồ Chí Minh đã phải thừa nhận sai lầm và phát động chiến dịch sửa sai.

    Không ngoa, nếu như ai đó nói rằng CCRĐ những năm 1953–1956 ở miền Bắc là một trong những tội ác chống nhân loại của Đảng CSVN và cần được đưa ra xét xử ở Tòa án Quốc tế.

    Mục đích mở triển lãm bị phá sản

    Vào ngày 8.9.2014 vừa qua, Viện Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ở Hà Nội khai trương một triển lãm về cải cách ruộng đất, mang tên "Cải cách ruộng đất 1946-1957". Theo đánh giá, đây là lần đầu tiên Việt Nam có triển lãm về sự kiện lịch sử được coi là một trong những thất bại trầm trọng của Đảng CSVN.

    Theo báo chí, ông Nguyễn Văn Cường - Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, cho biết mục đích của triển lãm là "Muốn đưa đến cho công chúng một cái nhìn đa chiều và toàn diện hơn, những thành tựu trong giai đoạn đó, cũng có những bước đi sai lầm trong việc tổ chức thực hiện ở cơ sở thì cũng đã có những chỉ đạo từ trung ương trong việc chấn chỉnh khắc phục sai lầm, oan sai.”. Tuy nhiên khi được hỏi về con số người bị xử tử trong cải cách ruộng đất có được nêu ra tại triển lãm này hay không, thì ông Nguyễn Văn Cường cho rằng theo ông quan trọng nhất là thành tựu “người cày có ruộng”, còn những mất mát thì trong những sai lầm và bài học kinh nghiệm Đảng đã có đánh giá và sửa sai.

    Điều đó cho thấy cũng gần đúng như dư luận đánh giá, đó là việc nhà nước tổ chức triển lãm về CCRĐ chỉ nhằm mục đích kể công ơn của Đảng CSVN đối với nông dân từ trước đến nay. Nhưng vô tình vấn đề CCRĐ, vốn là một vết thương, một dấu ấn thất bại cay đắng của Đảng CSVN đã bị đào xới lại sẽ tạo ra các phản ứng bất lợi là điều mà họ không lường hết trước được. Đáng tiếc hơn, giữa lúc vấn nạn dân oan mất đất, mất ruộng đang ở giai đoạn cao trào, thì lẽ ra khi động chạm tới vấn đề CCRĐ trong lúc này, thì phía chính quyền cần phải đả động tới cả hai mặt của một vấn đề, cả vấn đề tích cực, những mặt hạn chế và những sai lầm của Đảng CSVN trong vấn đề đất đai để làm dịu lòng những người dân oan. Nhưng họ quên mất rằng, trong bối cảnh mặt bằng dân trí ngày càng được nâng cao, những vấn đề mất mát, những sai lầm khi nhà nước càng muốn dấu thì người dân càng quan tâm tìm hiểu hơn và điều này sẽ dễ tạo nên phản ứng mạnh mẽ của dân chúng. Và cuối cùng họ đã không làm như thế.

    Có ý kiến cho rằng việc nhà nước tổ chức triển lãm về CCRĐ để đối phó với làn sóng đọc và chia sẻ tác phẩm Đèn cù của Trần Đĩnh thì thiết nghĩ rằng không có cơ sở. Vì để tổ chức một cuộc triển lãm về chủ đề này thì người ta phải chuẩn bị trước ít nhất là một năm, thậm chí là nhiều năm. Việc hai sự kiện này xảy ra trong cùng gần một thời điểm đó chỉ là sự tình cờ, một sự ngẫu nhiên.

    Sức mạnh của truyền thông xã hội và dân oan

    Vào chiều tối 11.9.2014 trên mạng facebook đã có tin nói rằng cuộc triển lãm về CCRD đã tạm không tiếp đón người xem chiều nay đóng cửa, theo đó tin cho biết "Đại diện Ban Tuyên giáo TW và Bộ VHTTDL cùng Bảo tàng tìm lý do hợp lý để đóng cửa. Lệnh cho làm ngay một triển lãm khác, cổ vật để thay thế.". Đến sáng ngày 12.9 thì được biết tấm pano quảng cáo về cuộc triển lãm treo trước cửa Viện Bảo tàng Lịch sử đã được hạ xuống, dù rằng trước đó cuộc triển lãm này dự kiến sẽ kéo dài đến tháng 12.2014. Một cuộc triển lãm vừa mở cửa vẻn vẹn có 4 ngày đã phải gấp rút đóng cửa với những lý do không thuyết phục càng gây sự tò mò của mọi người.

    Vậy lý do gì và nguyên nhân vì sao chính quyền đã vội vã hủy cuộc triển lãm này?

    Hiện nay ở Việt nam, thế hệ những người ở lứa tuổi 40 trở xuống hầu như rất ít người có hiểu biết về vấn đề CCRĐ. Những người có thể biết và biết rõ về CCRĐ là do họ tự tìm hiểu trên mạng internet, việc giáo dục và tuyên truyền về vấn đề CCRĐ từ trước đến nay ở VN là hết sức sơ sài và hầu như nhà nước không nói gì đến mặt trái của nó. Tuy vậy, để tìm kiếm các thông tin đa chiều về vấn đề CCRĐ trên mạng internet bây giờ là điều hết sức dễ dàng, với vô vàn thông tin đa dạng. Triển lãm về CCRĐ được tuyên truyền trên truyền thông nhà nước và các mạng xã hội đã vô tình đã kích thích sự tò mò của nhiều người và họ đã bỏ thời gian để tìm kiếm sự thật.

    Những ngày này, trên các mạng xã hội vấn đề được người ta bàn luận nhiều nhất là vấn đề CCRD, người ta chia sẻ vô vàn các thông tin - chủ yếu là mặt trái của vấn đề. Số lượng người quan tâm và đến xem đến cuộc triển lãm này cũng khá nhiều, không những thế tại nơi triển lãm người ta có thể bàn luận, chia sẻ quan điểm cá nhân thậm chí viết những suy nghĩ của họ trong sổ lưu. Những ý kiến ghi trong cuốn sổ này khá đa dạng, thậm chí có những ý kiến rất gay gắt. Đây cũng là một điều bất lợi không đáng có mà chính quyền không lường được hết. Đồng thời đây cũng là hệ quả của lối tuyên truyền một chiều, đó là chỉ tuyên truyền những cái tốt vốn rất hiếm hoi trong sự thất bại trầm trọng của công tác CCRD mà không mảy may đề cập tới những sai lầm cần phải được sửa đổi.

    Chỉ trong mấy ngày đầu, nhiều biểu hiện cho thấy chính quyền đã sớm phát hiện ra việc làm của họ đã phản tác dụng, trái những gì họ đã dự kiến vì đã tạo dư luận gây xôn xao trong dân chúng. Điều này chứng tỏ chính quyền đã theo dõi diễn biến trên mạng xã hội khá chặt chẽ. Vì họ biết rằng, việc cuộc triển lãm CCRĐ đã và đang khơi dậy những ký ức đau xót và những tội ác mà Đảng CSVN đã gây ra cho dân tộc và đất nước này ở thời kỳ CCRĐ. Những cái đó đã và đang trở thành một trào lưu xã hội quan tâm ở mức cao, đã đẩy chính quyền vào tình thế không biết sẽ còn có những diễn biến gì tiếp sau đó. Và cũng cần phản nói thêm: với đội ngũ tham mưu rất kém, đã không lường hết được phản ứng ngược lại của dư luận xã hội, khi đưa chủ đề hết sức nhạy cảm vốn đã được dấu kín nhiều chục năm.

    Việc bà con dân oan Dương Nội mặc áo với các dòng chữ đòi nhân quyền đã đến Bảo tàng Lịch sử quốc gia, phố 25 phố Tôn Đản, Hà Nội trưa ngày 11.9.2014 để xem triển lãm Cải cách ruộng đất là lý do đi đến việc chính quyền ra quyết định đóng cửa triển lãm. Vì họ tin rằng kế tiếp dân oan Dương nội sẽ có hàng nghìn dân oan trên khắp cả nước sẽ đổ về và biến nơi đây thành nơi tụ tập của lực lượng dân oan. Đây là quyết định nhằm "dập lửa ngay từ đầu gió" được đưa ra trong sự lo ngại của phía chính quyền.

    Điều đó phần nào cho thấy sức mạnh của truyền thông trên mạng xã hội được tận dụng cùng với sự đoàn kết của dân oan Dương nội, điều này đã gây ra áp lực không nhỏ lên chính quyền, và đây là những lý do để trả lời câu hỏi "Tại sao nhà nước phải vội vã đóng cửa?"

    Những bài học kinh nghiệm

    Nếu ai có ý định so sánh địa chủ và tư sản ngày xưa với các "đầy tớ" của nhân dân hay các đại gia thời nay, thì không có gì đáng để so sánh, vì sự khập khiễng của nó. Ngày xưa việc tích lũy ruộng đất và của cải của địa chủ hay tư sản đều thông qua việc kinh doanh buôn bán hoặc thậm chí họ còn trực tiếp tham gia lao động như người làm công. Nói chung, những của cải hay tiền bạc mà họ tích cóp được là do công việc hầu hết là chân chính và lương thiện, chứ không phải là những của cải do ăn cướp được như những "đầy tớ" của nhân dân hay các đại gia thời nay.

    Nếu mục đích ban đầu của cuộc triển lãm, chính quyền hy vọng rằng để cho người dân thấy sự khác nhau hay nói cách khác là khoảng cách giữa cuộc sống của giai cấp địa chủ và những người bần cố nông trong quá khứ như thế nào. Mà triển lãm này bỗng trở thành tiền đề cho mọi người ta cảm thấy cần suy nghĩ nghiêm túc về khoảng cách giàu nghèo giữa các quan chức đảng viên với những người nghèo khổ hiện nay. Thử hỏi cái khoảng cách đó ngày nay gấp bao nhiêu lần những cái người ta thấy ở ngày xưa qua cuộc triển lãm? Qua đó số đông mọi người đã buộc phải đặt dấu hỏi nghi ngờ vì sự giàu có của các quan chức.

    Thông qua vấn đề CCRĐ, thì sự minh bạch về thông tin cũng sẽ giúp giải quyết được rất nhiều vấn đề tồn đọng, những oan khúc chưa có lời giải đáp. Vấn đề then chốt là đúng sai phải rõ ràng, kẻ làm sai phải bị nghiêm trị, người bị oan sai phải được xin lỗi và bồi thường mọi mặt, kể cả danh dự của bản thân họ và gia đình. Chứ không thể nhận sai lầm và tuyên bố sửa sai bằng miệng rồi bỏ đấy như Đảng CSVN đã từng làm trong vấn đề CCRĐ từ trước đến nay. Nếu như việc này được xử lý đúng và phù hợp thì có lẽ Đảng CSVN cũng sẽ không mất uy tín trầm trọng như bây giờ.

    Nếu chính quyền biết việc đưa thông tin đa chiều, cả mặt xấu lẫn mặt tốt vào trong cuộc triển lãm một cách khéo léo và phù hợp cũng là thể hiện sự tôn trọng đối với người xem. Điều đó có tác dụng xoa dịu lòng dân, vì trong kỷ nguyên thông tin như hiện nay thì không ai, không có bất kỳ thế lực nào có thể che dấu được người dân.

    Có không ít người, mà cá biệt có người là con địa chủ bị bắn oan trong thời CCRĐ, gần đây đã từng tuyên bố "Nếu bây giờ có CCRĐ, tôi sẽ là đao phủ". Tôi không biết họ nói thế là nói thật hay nói đùa? Dù sao chăng nữa tôi cũng phản đối những suy nghĩ như trên vì đó là hành động mang tính trả thù, cái tư duy trả thù kiểu mạng phải đổi lấy mạng chắc cũng không còn chỗ đứng trong thế giới văn minh ngày nay.

    Mà hãy coi những sai lầm trong quá khứ là những bài học để ta tránh không mắc phải hoặc lặp lại những sai lầm như thế.

    Ngày 12 tháng 9 năm 2014

    © Kami

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    27 phản hồi

    Dai nguyen viết: "đề nghị các bác dư luận viên của nhà nước đi tím các bằng chứng để chứng minh chính quyền đã làm đúng và thắng lợi."

    Tôi xin "chứng minh chính quyền đã làm đúng và thắng lợi."

    Đánh giặc thì chết bao nhiêu người cả lính, cả tướng, tốn bao nhiêu tiền của để mua súng đạn. CCRĐ cũng là cuộc chiến nhưng bao nhiêu người chêt mà phía CS thì có chết ai không? Đó là thắng lợi lớn. Lại còn thực hiện đường lối cương lĩnh của Đảng chỉ trong một thời gian ngắn là "trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ", rất đúng chủ trương của quốc tế CS III. Đây là cuộc đấu tranh giai cấp thắng lợi chóng vánh, "thắng lợi vẻ vang". Thắng lợi còn có ý nghiã lâu dài cho đến hiện nay là thu hồi đất cũng dễ dàng hơn.

    Tôi muốn chứng minh thêm "chính quyền đã làm đúng và thắng lợi." Nhưng viết đến đau nước mắt lại chảy ra đến đấy, nên đành thôi. tôi không phải là loại người mau nước mắt, bản thân cũng đã được thử lửa trong cuộc chiến tranh Nam- Bắc, nhưng không đau lòng bằng thấy cảnh còn bảo bố: " Thằng địa chủ kia! Mày ngủ với mẹ tao rồi đẻ ra tao..." ÔI, đạo lý luân thường, bao thuần phong mỹ tục các đơì trước để lại thì nay... !!!!

    đề nghị các bác dư luận viên của nhà nước đi tím các bằng chứng để chứng minh chính quyền đã làm đúng và thắng lợi.
    Nếu viện bảo tàng không mở cừa nữa, dề nghi các bác nông dân Dương Nội chụp hình nhà mình hoặc bũa cơm nhà mình so sánh với nhà quan để triển lãm sống giúp viện bảo tàng.

    Xem lại ccrd(chương trình người cày có ruộng) của chính phủ Nguyễn Văn Thiệu.Từ đó rút ra bài học cho các thế hệ sau.(hổng cần triển lãm)

    chúng là một lũ thảo khấu đã cướp của dân ta mọi thứ.Việc ccrd nếu trong thời đại ngày nay có lẽ còn dã man hơn cả bọn khũng bố AL-QAEDA.Bọn tuyên giáo ngày nay lú tới mức khơi dậy vết thương lòng của dân tộc nên mới bày ra triển lãm về ccrd. Có đóng cũng muộn rồi.

    "Nhưng bây giờ, đến cả lý do để đóng cửa cuộc triển lãm cũng là ... lý do giả. Họ không thể mạnh dạn, hãy có chút lương tâm, để nói ra được chút sự thật nào." (mn)
    Thậm chí ông HCM chết cũng vào ngày giả (3/9) mà đến 20 năm sau kim bọc giẻ lâu ngày mới ra được đấy!

    Trích dẫn:
    Nếu ai có ý định so sánh địa chủ và tư sản ngày xưa với các "đầy tớ" của nhân dân hay các đại gia thời nay, thì không có gì đáng để so sánh, vì sự khập khiễng của nó. Ngày xưa việc tích lũy ruộng đất và của cải của địa chủ hay tư sản đều thông qua việc kinh doanh buôn bán hoặc thậm chí họ còn trực tiếp tham gia lao động như người làm công. Nói chung, những của cải hay tiền bạc mà họ tích cóp được là do công việc hầu hết là chân chính và lương thiện, chứ không phải là những của cải do ăn cướp được như những "đầy tớ" của nhân dân hay các đại gia thời nay.

    Đồng ý với nhận xét này của bác Kami.

    Tụi tư bản đỏ, quan chức CSVN tham nhũng, gian ác, lưu manh gấp ngàn lần thì mới giàu sụ ghê gớm như thế được.

    Cứ nhìn tài sản vài chục tỷ, chỉ mới là của nổi, con cái du học nước ngoài, của các tỉnh ủy CS, cả đại gia đình nội ngoại của tôi gộp lại cũng không bao giờ có nổi. Việt kiều đi cày lao động chân chính, muốn để dành 100.000 USD phải mất 8-10 năm, nếu may mắn có việc làm.

    Mấy năm trước đi ăn tiệc, ngẫu nhiên ngồi gần một bác người Thái Bình. Nghe kể, ở thời điểm đấu tố CCRĐ, bác này là thanh niên, vào đội thanh niên gì đó, đi theo cán bộ xuống các làng xã trợ giúp CCRĐ. Lãnh đạo CS đều ra sức thi đua đấu tố. Làng A đấu tố 5 địa chủ thì làng B cố phải đấu tố hơn 5 để đạt thành tích dâng Bác và Đảng !
    CSVN đúng là một bọn tội phạm kiếm cớ giết người. Hồ Chí Minh hoàn toàn phải chịu trách nhiệm về các tội ác giết người do đảng CSVN gây ra.

    Có vụ một người con trưởng mới về quê lên thay cha mình mới mất, để quản lý hai mẫu ruộng (thừa hưởng một phần gia tài), người con bị đấu tố luôn là địa chủ ác ôn ! Người con trai thứ hai có phần chia ruộng trong gia tài cha mẹ, nghe thấy thế sợ quá, bỏ trốn ra Hà Nội không dám về quê

    Với cách tổ chức sơ sài, không có cơ sở pháp lý và hành động dã man cướp bóc như thế, Hồ Chí Minh là một chủ tịch nước tồi về tổ chức, tệ và phạm pháp đối với dân

    Sóng Thần viết:
    Tới giờ phút này không thể có con số chính xác, khả tín, chỉ có thể tạm kết luận có rất, rất, rất nhiều nạn nhân, lên đến hàng trăm ngàn người bị xử chết, hoặc ngậm hờn mà chết trong con say máu người của đảng CSVN. Con số nạn nhân phải đủ nhiều, và đủ lan rộng để làm rúng động đám chóp bu khát máu nhất của đảng CSVN, là đủ để biết và hiểu. Và xác tín 100% số nạn nhân là vô tội, bởi vì không ai được biện hộ, dù là tự biện hộ, không được đối chứng các cáo buộc, bằng chứng. Tất cả các thủ tục tố tụng đều không hiện hữu. Tất cả các thủ tục tố tụng đều không hiện hữu. Tất cả chỉ là nạn nhân của một phong trào xử bắn và khủng bố tập thể. Chấm hết.

    Tôi cho rằng đây chính là một trong vô vàn các lí do khiến đám chóp bu cộng sản VN rất sợ 'xuống cọp'. Chúng biết chắc là với tâm lý, não trạng 'cả làng hè nhau đập chết quân chó chết trộm chó' của dân Việt thì chúng và con cháu sẽ rất khó an toàn tính mạng, tài sản, một khi thò chân 'xuống cọp'. Trong mắt chúng đang hiện rõ hàng triệu cái mặt hổ đang nhe nanh gườm mắt chờ chực sẵn con mồi. Vấn đề là phải kích con cọp hất con mồi ngã lăn xuống đất chứ khó mà đợi chúng tự leo xuống, vì đang quá sợ !

    Văn Minh viết:
    Dù là thế nào, cuộc triển lãm này đang khiến nhiều người Việt quay ra dằn vặt nhau về quá khứ; sự chính danh và "sáng suốt" của Đảng đang thêm phần sứt mẻ; Có thể chưa thể hiện ra, nhưng hố ngăn cách giữa những người có tư tưởng khác nhau trong Đảng đang rộng ra.

    Bất ổn, chia rẽ nội bộ, nghi ngờ sẽ dẫn đến suy yếu; từ suy yếu sẽ tạo ra thay đổi. Đó là thay đổi theo chiều hướng tiêu cực, giống như mọi cuộc cách mạng như cách mạng Tháng 8 / 1945; Cách mạng tháng 10 ở Nga; các cuộc cách mạng ở Bắc Phi. Điều nguy hiểm hơn cả với lợi ích dân tộc là quá trình suy yếu diễn ra quá lâu trước khi thay đổi - giống như trường hợp Ukraine; hay nhà Thanh trước cách mạng Tân Hợi. Khi bị suy yếu, chia rẽ trong một thời gian dài đất nước sẽ không có đủ sức mạnh để bảo vệ các quyền lợi hợp pháp; không thể chống lại các tác động tiêu cực từ nước ngoài; không thể thanh lọc, trừng trị những kẻ cơ hội trong nước.

    Một điều rất quan trọng chúng ta cần nhớ: đó là chỉ có những hành động hiện tại, những con người hiện tại mới có khả năng khắc phục các vấn đề hiện tại để có tương lai tốt đẹp hơn.

    Quá khứ vĩnh viễn là quá khứ. Quá lệ thuộc mình vào những gì đã diễn ra trong quá khứ chỉ dẫn đến những định kiến cho hiện tại và những cái nhìn méo mó về tương lai. Không phải bao giờ cũng cần phải quan tâm đến quá khứ. Có những quá khứ nhất thiết phải quên và chôn vùi mãi vì sự an bình của hiện tại và những mục tiêu cho tương lai. Nhiều người Campuchia hiện nay đã chọn cách tha thứ và quên lãng quá khứ diệt chủng Pol pốt vì hòa hợp hòa giải và tương lai dân tộc - chỉ có vài lãnh đạo Việt Nam sốt sắng với quá khứ Pôl Pốt vì nó lý giải, tôn vinh sự hy sinh của Việt Nam khi tiêu diệt chế độ này.

    Cái sai của nhiều người dân nước mình là chấp nhận cái lý luận đó như là một điều hiển nhiên. Sai vô cùng. Châm ngôn của Đặng Tiểu Bình mới chuẩn "mèo đen mèo trắng miễn bắt chuột được là được". Bất kể lịch sử, truyền thống anh được tô vẽ thế nào - thực tế anh làm việc thế nào mới là điều quan trọng.

    Tôi không "buy" cái chiêu bài đoàn kết để có sức mạnh đánh lại kẻ thù Trung Quốc bởi vì bố tôi trước kia cũng đã tin tưởng vào chiêu bài đoàn kết khi gia nhập lực lượng Việt Minh tham chống thực dân Pháp cho đến ngày chiến thắng để rồi sau đó bố mẹ tôi suýt bị đấu tố trong CCRĐ nếu không may mắn trốn kịp vào Nam trong đợt di cư sau hiệp định Geneve. Hơn nữa, trước khi có những thảo luận về CCRĐ trong thời gian gần đây thì đã có những tin tức cho thấy đảng CSVN thần phục đảng CSTQ. Đo đó quan điểm "đoàn kết để chống TQ" không có cơ sở.

    Ở Campuchia việc bắt giữ và xét xử công khai các lãnh đạo của Khmer đỏ về tội diệt chủng bởi các phiên toà do toà án quốc tế tổ chức ở Pnompenh có tác dụng hoà hợp hoà giải vì những kẻ có tội đã phải đền tội. Ở VN, các cá nhân đảng viên đảng CSVN trực tiếp lãnh đạo CCRĐ và các cán bộ CCRĐ trực tiếp tham gia vào việc giết hành vạn người vô tội vẫn chưa được đua ra xét xử công khai nên chưa thể có hoà hợp hoà giải bởi oan khuất của những người bị kết tội và chết oan ức trong CCRĐ chưa được giải quyết. Trường hợp diệt chủng người Do Thái do Đức Quốc Xã gậy ra đã hơn 70 năm, nhưng hiện nay những kẻ phạm tội diệt chủng trong tổ chức Đức Quốc Xã vẩn bị truy tầm trên thế giới. Sáu mươi năm không phải là thời gian quá lâu để xoá nhoà mọi ký ức về tội ác.

    Chiêu bài mèo trắng mèo đen của Đặng không áp dụng vào trường hợp của VN hiện nay vì Đặng dù có gian manh độc tài nhưng có cái tâm phục vụ đất nước Trung Hoa của y. Còn những đảng viên đảng CSVN hiện nay chỉ nghĩ đến quyền lợi cá nhân mà vơ vét và làm nghèo đất nước, khác hẳn với Đặng. Loại mèo VN này không thể xài được dù nó mang màu gì.

    Văn Minh viết:
    Cái sai của nhiều người dân nước mình là chấp nhận cái lý luận đó như là một điều hiển nhiên. Sai vô cùng. Châm ngôn của Đặng Tiểu Bình mới chuẩn "mèo đen mèo trắng miễn bắt chuột được là được". Bất kể lịch sử, truyền thống anh được tô vẽ thế nào - thực tế anh làm việc thế nào mới là điều quan trọng.

    Nói thế chẳng khác nào bất kể một giờ trước anh đâm chém giết người cướp của như thế nào, thực tế ngay giờ phút giây này anh kinh doanh giàu có như thế nào mới là điểu quan trọng, thậm chí chả cần phải đóng tiền thế chân tại ngoại hầu tra vì tội giết người cướp của ! Hay là một cá nhân thì có tội chứ cả triệu đứa giết người thì là 'trách nhiệm tập thể', biết ai là ai mà kết tội !!

    Văn Minh viết:
    Bất kể chuyện Đảng có thành tích hay tội trạng gì trong quá khứ - sự lãnh đạo thực tế của Đảng mới là quan trọng. Khả năng hoàn thành các nhiệm vụ mà đất nước, nhân dân đặt ra cho Đảng mới là điều cần quan tâm và thực sự quan trọng đến vận mệnh đất nước. Đảng phải chứng tỏ được điều đó bằng các hành động, vì tương lai của dân tộc. Mọi sự "ăn mày dĩ vãng" cần phải được chấm dứt. Hãy để lịch sử chỉ là lịch sử. Đừng dùng lịch sử để gây ra các ảo giác về hiện tại và tương lai. Bởi cuối cùng, sớm hay muộn chúng ta cũng phải đối diện với những vấn đề hiện tại. Sớm muộn gì chúng ta cũng thất bại nếu không biết nhìn nhận và khắc phục các vấn đề hiện tại.

    Điều này có nghĩa rằng chúng ta cần nhìn

    Nhìn gì nếu không tự nhìn lại mình trước hử đồng chí ? Ngược lại tức là nhìn lảng, nhìn viễn vông !

    Cái luận điểm "Bất kể chuyện Đảng có thành tích hay tội trạng gì trong quá khứ - sự lãnh đạo thực tế của Đảng mới là quan trọng." nghe rất chi là buồn cười.

    Quay lại các 'thước phim lịch sử' ngày nay thì thấy rõ ràng là 'sự lãnh đạo thực tế của Đảng' từ quá khứ xa xưa cho đến hiện tại đều trật lất cù chìa, tai hại vô cùng cho dân tộc VN, đã và đang đưa đất nước trượt dài trên con đường hận thù, bạo lực, chiến tranh, đói khát, lòng người ly tán, dân tộc chia rẽ, dẫn đến xã hội suy thoái toàn diện, đất nước tụt hậu, nhiễu nhương như hiện nay. Thế thì cái 'sự lãnh đạo thực tế của Đảng' nó đã quá sức trầm trọng rồi chứ 'mới là quan trọng' gì nữa hử ?!

    Hay đảng sai thì đảng biết, sẽ sửa sai, dân hãy cho đảng thêm thời gian, chút nữa thôi cho đủ 100 năm ! Sao đảng cứ mãi quyết tâm giành lấy độc quyền ưu tiên làm sai, rồi tà tà sửa sai lâu dài như thế, hử đ/c Văn Minh ?!

    Tranh luận về các con số thống kê các nạn nhân, mà lại đem Wikipedia ra làm nguồn dẫn, dựa trên một bản viết của một ông của Viện Kinh Tế, mà không biết ông ta tìm nguồn tư liệu ở đâu, bằng cách nào, do ai đưa, mà làm gì. Tới giờ phút này không thể có con số chính xác, khả tín, chỉ có thể tạm kết luận có rất, rất, rất nhiều nạn nhân, lên đến hàng trăm ngàn người bị xử chết, hoặc ngậm hờn mà chết trong con say máu người của đảng CSVN. Con số nạn nhân phải đủ nhiều, và đủ lan rộng để làm rúng động đám chóp bu khát máu nhất của đảng CSVN, là đủ để biết và hiểu. Và xác tín 100% số nạn nhân là vô tội, bởi vì không ai được biện hộ, dù là tự biện hộ, không được đối chứng các cáo buộc, bằng chứng. Tất cả các thủ tục tố tụng đều không hiện hữu. Tất cả chỉ là nạn nhân của một phong trào xử bắn và khủng bố tập thể. Chấm hết. Chỉ khi nào có các nghiên cứu độc lập, tự do, sâu rộng, cả trong và ngoài nước với tự do tiếp cận tất cả các nguồn tài liệu hiện hữu, nhân chứng, thì may ra mới có một con số thống kê khả tín.

    Tác giả Kami viết:

    Theo thống kê, tổng số người bị đưa vào danh sách đấu tố vào khoảng 172.000 người; trong đó số người bị oan sai tới khoảng 123.000 người.

    Lương Ngọc Phát viết:

    Bảo rằng trong 172.000 người bị tử hình (không chỉ có bắn, mà có chôn sống ló đầu cho trâu cày lên), oan sai tới 123.000. Vậy có 172.000 - 123.000 = 49.000 bị cáo lãnh án thảm sát là đúng tội không oan?

    Có ai, cả t/g Kami nữa, có thể nói cho tôi biết với, 49.000
    người đó đã phạm trọng tội gì mà được xử tử đúng người đúng tội không oan vậy?

    Có lẽ tác giả Kami lấy tài liệu từ đoạn được trích dưới đây (từ en.m.wikipedia.org):

    "Official records from the time suggest that 172,008 "landlords" were executed during the "land reform", of whom 123,266 (71.66%) were later found to be wrongly classified. Victims were reportedly shot, beheaded, and beaten to death; "some were tied up, thrown into open graves and covered with stones until they were crushed to death."

    172,208 "landlords" were executed, tức là có 172.208 "địa chủ" bị hành hình. Chỉ gọi là "đấu tố" thì không rõ, đấu tố có nghĩa là sẽ bị hành quyết hay không? Ngoài ra cụm từ "be wrongly classified" dịch là "oan sai" thì có vẻ nghiêm trọng mà nên hiểu là "phân loại sai" hay "sai giai cấp".

    chuckn viết:

    Số 123.000 oan sai là số bị quy sai địa chủ chứ không phải bị giết! Theo
    http://vi.wikipedia.org/wiki/C%E1%BA%A3i_c%C3%A1ch_ru%E1%BB%99ng_%C4%91%E1%BA%A5t_t%E1%BA%A1i_mi%E1%BB%81n_B%E1%BA%AFc_Vi%E1%BB%87t_Nam
    có khoảng 5000-15000 người bị giết.

    Bác nầy lại hiểu sai. Theo phần tôi trích trên (và link kèm phía dưới) thì 123.266 người đã bị giết trong tổng số 172.008 bị giết chứ không phải chỉ "bị quy sai địa chủ".

    Bác lấy tài liệu từ vi.wikipedia.org là do mấy ông tuyên huấn của CSVN viết, ngay cả khi chuyển ngữ từ en.wikipedia.org sang v.wikipedia.org mấy ông CSVN cũng cố tình đánh lận nội dung tài liệu theo chủ ý của họ. Bác xem link tiếng Anh của cùng tài liệu tiếng Việt mà bác dẫn link để thấy sự lưu manh của CSVN. Trong tin tức/tài liệu tiếng Anh nầy còn cho biết ông cựu Việt Minh gộc Hoàng Văn Chí còn cho rằng có thể đến 500.000 dân miền Bắc đã đã bị chết vì cuộc CCRĐ đó ("Former Viet Minh official Hoang Van Chi wrote that as many as 500,000 North Vietnamese may have died as a result of the land reform") (con số nầy theo tôi là quá lố).

    http://en.m.wikipedia.org/wiki/Land_reform_in_Vietnam

    Một việc hệ trọng như CCRĐ không phải ngẫu nhiên được đem ra triển lãm.

    Đó có thể xem là một phần trong nỗ lực cải cách chính trị nhằm thay đổi vai trò của Đảng CS: hợp tác nhiều hơn chứ không còn độc quyền về tư tưởng - nhất là với những vấn đề nền tảng như tính chính danh, công lao và sai lầm của Đảng.

    Đây không phải là điều nhiều người trong Đảng muốn làm, bởi khi thả lỏng về tư tưởng sẽ gây ra nhiều tranh luận, xung đột có thể gây chia rẽ, làm giảm uy tín và sức mạnh lãnh đạo của Đảng. Dù vậy, khi muốn lãnh đạo một xã hội ngày càng phân hóa thì Đảng không thể mãi độc quyền về tư tưởng. Vẫn phải có những hành động chứng tỏ những tâm tư của người dân được Đảng lắng nghe, và Đảng thực sự thẳng thắn về các vấn đề hệ trọng của đất nước. Chỉ có điều, những hành động này đều không được có các ảnh hưởng quá tiêu cực đến Đảng hay sự ổn định của xã hội.

    Vụ trưng cầu dân ý về sửa đổi Hiến Pháp, nới lỏng biểu tình chống TQ hay triển lãm CCRĐ đều là những hành động như vậy.

    Điều đáng đặt câu hỏi là tại sao triển lãm CCRĐ - vốn có vẻ được làm khá gấp rút, vội vàng, không có bài bản, không có chuẩn bị chu đáo - lại được làm vào lúc này???

    Bảo tàng Cách Mạng, giống Báo Nhân Dân, không phải là nơi ai muốn làm gì thì làm. Đây là cơ quan chịu sự chỉ đạo từ Trung ương Đảng. Không thể có chuyện cán bộ bảo tàng tùy hứng làm vụ triển lãm này khi suốt 60 năm qua, đây là một trong những vấn đề được khai thác nhiều nhất để chống Đảng. Một vấn đề mà ai cũng có thể dễ dàng nhìn thấy sự ngu dốt, dã man của những kẻ theo sự chỉ đạo của Đảng trong việc đối xử với đồng bào và đồng chí của chính mình.

    Liệu đây có phải là một hành động đánh lạc hướng sự chú ý của dư luận vào việc Trung Quốc xây dựng mở rộng các cơ sở quân sự ngoài Trường Sa?

    Dù là thế nào, cuộc triển lãm này đang khiến nhiều người Việt quay ra dằn vặt nhau về quá khứ; sự chính danh và "sáng suốt" của Đảng đang thêm phần sứt mẻ; Có thể chưa thể hiện ra, nhưng hố ngăn cách giữa những người có tư tưởng khác nhau trong Đảng đang rộng ra.

    Bất ổn, chia rẽ nội bộ, nghi ngờ sẽ dẫn đến suy yếu; từ suy yếu sẽ tạo ra thay đổi. Đó là thay đổi theo chiều hướng tiêu cực, giống như mọi cuộc cách mạng như cách mạng Tháng 8 / 1945; Cách mạng tháng 10 ở Nga; các cuộc cách mạng ở Bắc Phi. Điều nguy hiểm hơn cả với lợi ích dân tộc là quá trình suy yếu diễn ra quá lâu trước khi thay đổi - giống như trường hợp Ukraine; hay nhà Thanh trước cách mạng Tân Hợi. Khi bị suy yếu, chia rẽ trong một thời gian dài đất nước sẽ không có đủ sức mạnh để bảo vệ các quyền lợi hợp pháp; không thể chống lại các tác động tiêu cực từ nước ngoài; không thể thanh lọc, trừng trị những kẻ cơ hội trong nước.

    Một điều rất quan trọng chúng ta cần nhớ: đó là chỉ có những hành động hiện tại, những con người hiện tại mới có khả năng khắc phục các vấn đề hiện tại để có tương lai tốt đẹp hơn.

    Quá khứ vĩnh viễn là quá khứ. Quá lệ thuộc mình vào những gì đã diễn ra trong quá khứ chỉ dẫn đến những định kiến cho hiện tại và những cái nhìn méo mó về tương lai. Không phải bao giờ cũng cần phải quan tâm đến quá khứ. Có những quá khứ nhất thiết phải quên và chôn vùi mãi vì sự an bình của hiện tại và những mục tiêu cho tương lai. Nhiều người Campuchia hiện nay đã chọn cách tha thứ và quên lãng quá khứ diệt chủng Pol pốt vì hòa hợp hòa giải và tương lai dân tộc - chỉ có vài lãnh đạo Việt Nam sốt sắng với quá khứ Pôl Pốt vì nó lý giải, tôn vinh sự hy sinh của Việt Nam khi tiêu diệt chế độ này.

    Thực tế con người có thể làm những việc thực sự ngu ngốc và độc ác trong một số hoàn cảnh - nhưng những con người đó không nhất thiết sẽ mãi ngu ngốc và độc ác.

    Những sự cuồng tín, ngu ngốc, độc ác trong chính sách CCRĐ ngày trước đáng lên án - nhưng không có nghĩa rằng Đảng CS và những con người trong Đảng hiện nay cũng sẽ phải có những đặc tính của 60 năm trước.

    Cái sai của Đảng CS hiện nay là họ đang quá "ăn mày dĩ vãng" - khi cố tình gây dựng, ca ngợi các chiến công, thành tích trong quá khứ của mình để lý giải tính chính danh và sự sáng suốt của họ khi lãnh đạo đất nước ngày nay. Vì cái sai này mà chuyện CCRĐ trở nên trầm trọng vì nó chỉ ra Đảng thực sự có nhiều "vết đen" chưa được vạch ra.

    Cái sai của nhiều người dân nước mình là chấp nhận cái lý luận đó như là một điều hiển nhiên. Sai vô cùng. Châm ngôn của Đặng Tiểu Bình mới chuẩn "mèo đen mèo trắng miễn bắt chuột được là được". Bất kể lịch sử, truyền thống anh được tô vẽ thế nào - thực tế anh làm việc thế nào mới là điều quan trọng.

    Bất kể chuyện Đảng có thành tích hay tội trạng gì trong quá khứ - sự lãnh đạo thực tế của Đảng mới là quan trọng. Khả năng hoàn thành các nhiệm vụ mà đất nước, nhân dân đặt ra cho Đảng mới là điều cần quan tâm và thực sự quan trọng đến vận mệnh đất nước. Đảng phải chứng tỏ được điều đó bằng các hành động, vì tương lai của dân tộc. Mọi sự "ăn mày dĩ vãng" cần phải được chấm dứt. Hãy để lịch sử chỉ là lịch sử. Đừng dùng lịch sử để gây ra các ảo giác về hiện tại và tương lai. Bởi cuối cùng, sớm hay muộn chúng ta cũng phải đối diện với những vấn đề hiện tại. Sớm muộn gì chúng ta cũng thất bại nếu không biết nhìn nhận và khắc phục các vấn đề hiện tại.

    Điều này có nghĩa rằng chúng ta cần nhìn

    Tôi cũng có đọc một số thông tin về số người bị đưa ra đấu tố đâu đó khoảng 172 ngàn người, và số bị đấu tố oan sai là khoảng 123 ngàn. Con số chính xác có thể xê xích, nhưng theo nội dung trên thì ... hóa ra có người bị đấu tố đúng sao? Chỉ vì cái "tội" đúng là địa chủ?

    Hiếm khi thấy bài viết hay thông tin nào nói người bị đội cải cách "lên danh sách", đưa ra đấu tố xong lại không bị xử tử hay bị đày đọa cách này cách khác cho đến chết, hoặc chịu dựng không nổi phải tự tử.

    Không thể tuởng tuợng rằng chỉ vì là địa chủ, dù có thể thật sự có khắt nghiệt với tá điền, người làm, lại bị kết án tử hình. Đọc về các lời tố của nhiều người - có khi là con cái, họ hàng - thì không thể nghĩ, dù ở duới thời man rợ nào, các tội danh đó lại khiến người bị tố lại bị kết án tử hình. "Luật" này quá ác!

    Ngày nay, nếu vẫn áp dụng nó triệt để ở VN, thì có lẽ nhà nuớc này không còn lại mấy "quan" (sống sót) để làm việc nữa.

    Một vài bài viết đã vạch trần sự việc đa số vật dụng chỉ là hàng giả trá trong cuộc triển lãm gọi là lịch sử, của một viện bảo tàng. Đến cả hình ảnh chụp để minh họa, ngỡ là của thời đó, cũng là đồ giả. Khó dối gạt với quá nhiều nhà thám tử tài năng, nhiều chuyên môn, thời nay.

    Nhưng bây giờ, đến cả lý do để đóng cửa cuộc triển lãm cũng là ... lý do giả. Họ không thể mạnh dạn, hay có chút luơng tâm, để nói ra được chút sự thật nào.

    Ai cũng biết một điều gần như là ... chân lý: chế độ cộng sản không thể "cộng tác" hay đồng hành với sự thật. Có lẽ lý do là: con ma cs phải tan biến ngay khi ánh sáng (của sự thật) xuất hiện.

    Ngày nay, với hệ thống thông tin rộng khắp, với hàng trăm nghìn nhà báo tài tử Việt cùng "sử gia" cũng ... tài tử đã bắt đầu tham gia việc viết lại lịch sử trung thật cho VN.

    Ánh sáng của sự thật sẽ chiếu rọi vào mọi ngõ ngách tăm tối của quá khứ, mà đảng cộng sản cố tình bưng bít, bóp méo suốt gần một thế kỷ qua. Các con ma, cho dù là "ma vuơng" tinh quái, nhiều thủ đọan, cũng khó sống sót duới ánh sáng của sự thật và tri thức.

    Theo bài của Wikipedia (do bác chuck đưa link):

    "Tổng số người bị quy trong Cải cách ruộng đất đã được thống kê là 172.008 người; số người bị oan sai là 123.266 người, chiếm tỷ lệ 71,66%"

    (Theo "Phát động quần chúng giảm tô và cải cách ruộng đất", Tạp chí Xưa&Nay, Hà Nội, số 297, 2007, trang 10 - 15)

    Như vậy bác Kami nhà ta đã viết "bựa" rồi. Tin vịt cồ này bị lòi ra nhờ bác Lương Ngọc Phát nêu lên thắc mắc tại sao con số người bị xử tử "đáng tội" lại lớn như vậy.

    Tôi xin miễn bàn cái vụ "giết oan 1000 người cũng là độc ác rồi, không cần gì phải giết 123.266 người" (điều này đúng), mà chỉ ghi nhận là lời nhận xét của bác KháchX14 về Kami rất chí lý:

    Kháchx14 viết:
    Tuổi đời Kami chắc còn trẻ nên thông tin, tin tức cho bài viết của mình thường là "lấy xuống" từ đâu đó, xào lên, chắc lọc, thêm cảm giác và trình độ viết lách của mình vào rồi "cho lên mạng". Nhất thiết phải có dẫn nguồn mà từ đó mình thâu lượm tin tức, trừ khi mình là chứng nhân trực tiếp của bài luận.
    [...]
    Còn nếu không chỉ thuộc dạng "nghe nói ở đâu đó", hoặc mượn "tạm" dữ liệu của người khác đều phải "dẫn nguồn", đó là qui luật về "sở hữu trí tuệ", [...] bảo sao [báo chí] VN không tụt hậu. Tôi chỉ thấy Kami là tay viết khá, có thể trở thành cây bút nổi danh nếu "biết", từ đó tôn trọng "sở hữu trí tuệ".

    Trong CCRĐ và trong các cuộc kháng chiến "chống Pháp", "chống Mỹ" ĐCSVN là tay sai của giặc Tàu để giết nhiều dân chúng, phá hoại làm suy yếu đất nước vốn manh do có ngàn năm nhân nghĩa và vẹn toàn lãnh thổ lãnh hải. Thậm chí vì ý thức hệ do Tàu cài cắm mà cộng sản VN còn bán luôn cả biển đảo HS và một phần TS , một phần biên giới đất liền như Mục Nam Quan,một phần thác Bản Giốc cho TQ để đổi lấy tình hữu nghị anh em đồng chí viển vông!
    Một đảng phạm vào tội ác chống lại loài người, tội bán một phần đất nước cho Tàu ,tội tham và tham nhũng, làm đâu sai đấy như vậy có đáng tồn tại hay không?
    Mất hàng triệu mạng người và diện tích lớn biển đảo như thế thì sửa sai làm sao được?

    Lương ngọc Phát viết:
    Trích dẫn:
    Tác giả viết:

    Đã có rất nhiều người bị đấu tố oan, sai.
    .................................................
    Theo thống kê, tổng số người bị đưa vào danh sách đấu tố vào khoảng 172.000 người; trong đó số người bị oan sai tới khoảng 123.000 người.

    Tôi đọc nhiều bài khác, có t/g còn thêm là "sai pháp luật" nữa. Tôi không biết, pháp luật VNDCCH thời đó nếu đã có, tất nhiên phải không vi hiến Hiến Pháp 46 (?)

    Có điều khoản Luật nào quy định án tử hình ngay tại phiên tòa?

    Bảo rằng trong 172.000 người bị tử hình (không chỉ có bắn, mà có chôn sống ló đầu cho trâu cày lên), oan sai tới 123.000. Vậy có 172.000 - 123.000 = 49.000 bị cáo lãnh án thảm sát là đúng tội không oan?

    Có ai, cả t/g Kami nữa, có thể nói cho tôi biết với, 49.000
    người đó đã phạm trọng tội gì mà được xử tử đúng người đúng tội không oan vậy?

    Số 123.000 oan sai là số bị quy sai địa chủ chứ không phải bị giết! Theo
    http://vi.wikipedia.org/wiki/C%E1%BA%A3i_c%C3%A1ch_ru%E1%BB%99ng_%C4%91%E1%BA%A5t_t%E1%BA%A1i_mi%E1%BB%81n_B%E1%BA%AFc_Vi%E1%BB%87t_Nam
    có khoảng 5000-15000 người bị giết.

    Cô Ngự ơi, cô nói vậy là sai rồi. Một bài luận có đưa ra những con số, thời gian, địa điểm đều phải có bằng chứng hoặc nguồn gốc cụ thể nếu người viết không đích thân tạo ra hoặc làm chứng nhân cho những điều đó. Còn nếu không chỉ thuộc dạng "nghe nói ở đâu đó", hoặc mượn "tạm" dữ liệu của người khác đều phải "dẫn nguồn", đó là qui luật về "sở hữu trí tuệ", một điều mà ngay cả cô cũng muốn "cho qua", bảo sao VN không tụt hậu. Tôi chỉ thấy Kami là tay viết khá, có thể trở thành cây bút nổi danh nếu "biết", từ đó tôn trọng "sở hữu trí tuệ".

    Trích dẫn:
    Có không ít người, mà cá biệt có người là con địa chủ bị bắn oan trong thời CCRĐ, gần đây đã từng tuyên bố "Nếu bây giờ có CCRĐ, tôi sẽ là đao phủ".

    Triển lãm CCRĐ ở trong nước không làm người ta thấy được công lao của Đảng trong việc thực hiện 'người cày có ruộng' trong CCRĐ mà lại làm cho người ta thấy bất công lớn trong xã hội hiện nay. Trong CCRĐ một ông chỉ có vài mẫu ruộng, thuê vài người làm đã bị quy là địa chủ để rồi bị đấu tố. Trong khi đó hiện nay số cán bộ CQ ĐVCS kiểu ông CT UBND Bình Dương Lê Thanh Cung sở hữu rất nhiều đất đai và bất động sản thì rất nhiều. Thế nên mới có chuyện dân oan mất đất đến nơi triển lãm để biểu tình.

    "Nếu bây giờ có CCRĐ, tôi sẽ là đao phủ" WOW!!!.

    Ở VN và TG, từ đời vua Hùng đến nay, tất yếu nó tự mở đường nó đi mà không cần bọn Nhiệt Tình + Dốt Nát = Phá hoại, xách đèn chạy trước ô tô can thiệp làm hỏng hết cả... Đảng giai cấp cực đoan trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ, trăm nhát cuốc đều giật vào lòng, tuần chay nào cũng có nước mắt, bọn cướp của giết người, tham và tham nhũng, đứng trên luật pháp, chúng có biết công bằng XH là gì đâu? Đừng nghe bọn nó nói mà hãy xem bọn nó làm để thấy người dân bị oan trái thiệt thòi như thế nào về tất cả các loại quyền lợi! Chúng càng thống trị lâu năm thì tội ác của chúng càng dày...

    Trích dẫn:
    Tác giả viết:

    Đã có rất nhiều người bị đấu tố oan, sai.
    .................................................
    Theo thống kê, tổng số người bị đưa vào danh sách đấu tố vào khoảng 172.000 người; trong đó số người bị oan sai tới khoảng 123.000 người.

    Tôi đọc nhiều bài khác, có t/g còn thêm là "sai pháp luật" nữa. Tôi không biết, pháp luật VNDCCH thời đó nếu đã có, tất nhiên phải không vi hiến Hiến Pháp 46 (?)

    Có điều khoản Luật nào quy định án tử hình ngay tại phiên tòa?

    Bảo rằng trong 172.000 người bị tử hình (không chỉ có bắn, mà có chôn sống ló đầu cho trâu cày lên), oan sai tới 123.000. Vậy có 172.000 - 123.000 = 49.000 bị cáo lãnh án thảm sát là đúng tội không oan?

    Có ai, cả t/g Kami nữa, có thể nói cho tôi biết với, 49.000
    người đó đã phạm trọng tội gì mà được xử tử đúng người đúng tội không oan vậy?

    CÀNG GIÃY CÀNG LỘ
    Chúng tôi muốn quyền của mình được biết
    Đảng độc tài đừng bịt miệng nhân dân
    Chẳng liên quan đến bệnh viện tâm thần
    Không dính líu tù vô tâm chính trị
    Bọn bán nước thua cái trôn con đĩ
    Đám phù thủy đạo dụ lũ buôn dân
    Ngồi ghế cao tứ trụ thú đầu đần
    Bàn áp thấp mười lăm tên bại não
    Cải cách ruộng đất triển lãm bố láo
    Sáu mươi năm ba xạo mới lòi ra
    Đảng tạm vồ xưng danh hảo cha già
    Dân tộc lạ tía lia từ Trung Quốc
    Bắc kì cục mấy mươi năm lờn thuốc
    Thuộc trung phần chúc tết chết MẬU THÂN
    Hai triệu người đã vĩnh biệt cõi TRẦN
    DÂN TIÊN xáo miền nam xương máu thịt
    TÂM THANH

    KháchX14 viết:
    Kami dạo này viết lách và nhận xét cũng khá "lên tay", và nghiêng về chống đảng cộng sản độc quyền. Tuổi đời Kami chắc còn trẻ nên thông tin, tin tức cho bài viết của mình thường là "lấy xuống" từ đâu đó, xào lên, chắc lọc, thêm cảm giác và trình độ viết lách của mình vào rồi "cho lên mạng". Nhất thiết phải có dẫn nguồn mà từ đó mình thâu lượm tin tức, trừ khi mình là chứng nhân trực tiếp của bài luận. Đó chính là cái tâm thật sự, tôn trọng nguồn tin (tác giả) mà mình "mượn" để viết bài trong nghề báo. Không làm được việc "dẫn nguồn" thì chẳng mấy chốc thành "đạo báo".

    Trăm năm trong cõi người ta,
    Điều gì muốn biết, cứ tra gu-gồ!

    Trích nguyên văn: [ Để có phát pháo mở đầu cuộc cải cách ruộng đất, Trường Chinh chỉ thị báo Nhân Dân tường thuật vụ đấu Nguyễn Thị Năm - Cát Hanh Long. Tôi nhận nhiệm vụ. Trường Chinh nói phân công tôi vì cần một bài báo viết nổi bật lên khung cảnh sôi sục, sinh động của cuộc đấu tố để ca ngợi sức mạnh của bần cố nông được phát động, còn tội ác thì tôi cứ theo tài liệu, cáo trạng của đội. Tôi nói tôi không dự đấu tố thì anh bảo tôi khai thác Văn, người cấp dưỡng theo anh tới tận Đồng Bẩm và đã chứng kiến các buổi đấu tố. Sở dĩ báo chí không dự đấu là vì giữ bí mật, ngại Đồng Bẩm cách Hà Nội có vài chục cây số đường chim bay, Pháp có thể nhảy dù xuống đó. Cụ Hồ bịt râu đến dự một buổi và Trường Chinh thì đeo kính râm suốt.] (Trần Đĩnh: Đèn Cù, chương 5, trang 82 * Nxb Người Việt, USA 2014)

    KháchX14 viết:
    Kami dạo này viết lách và nhận xét cũng khá "lên tay", và nghiêng về chống đảng cộng sản độc quyền. Tuổi đời Kami chắc còn trẻ nên thông tin, tin tức cho bài viết của mình thường là "lấy xuống" từ đâu đó, xào lên, chắc lọc, thêm cảm giác và trình độ viết lách của mình vào rồi "cho lên mạng". Nhất thiết phải có dẫn nguồn mà từ đó mình thâu lượm tin tức, trừ khi mình là chứng nhân trực tiếp của bài luận. Đó chính là cái tâm thật sự, tôn trọng nguồn tin (tác giả) mà mình "mượn" để viết bài trong nghề báo. Không làm được việc "dẫn nguồn" thì chẳng mấy chốc thành "đạo báo".

    Kami không cần phải dẫn nguồn. Ai muốn tin thì tin, ai cho rằng sai thì cứ phản biện. Tự do ngôn luận và thông tin là như thế.

    Kami chỉ cần dẫn nguồn để tôn trọng tác quyền khi dùng tin của một bài báo hay cơ quan thông tin khác. Còm sĩ kháchX14 chắc muốn khích bác để Kami vô hộp giống như Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào chăng?

    Kami dạo này viết lách và nhận xét cũng khá "lên tay", và nghiêng về chống đảng cộng sản độc quyền. Tuổi đời Kami chắc còn trẻ nên thông tin, tin tức cho bài viết của mình thường là "lấy xuống" từ đâu đó, xào lên, chắc lọc, thêm cảm giác và trình độ viết lách của mình vào rồi "cho lên mạng". Nhất thiết phải có dẫn nguồn mà từ đó mình thâu lượm tin tức, trừ khi mình là chứng nhân trực tiếp của bài luận. Đó chính là cái tâm thật sự, tôn trọng nguồn tin (tác giả) mà mình "mượn" để viết bài trong nghề báo. Không làm được việc "dẫn nguồn" thì chẳng mấy chốc thành "đạo báo".

    Kami viết:
    Chính điều đó đã làm Đảng CSVN bị mất uy tín đối với nhiều người dân. Trước những sai lầm nghiêm trọng này, tháng 9 năm 1956, ông Trường Chinh đã buộc phải từ chức Tổng Bí thư và lãnh đạo Đảng CSVN cách chức Bộ Chính trị của ông Hoàng Quốc Việt, cũng như cách chức Ủy viên TW Đảng của ông Hồ Viết Thắng. Đến tháng 10 năm 1956, ông Võ Nguyên Giáp, thay mặt ông Hồ Chí Minh đã phải thừa nhận sai lầm và phát động chiến dịch sửa sai.

    Mọi chuyện đều nằm trong toan tính của đảng cộng sản. Đảng này không bao giờ "ngẫu nhiên" sai lầm cả.

    CCRĐ tiêu diệt hết mớ tinh hoa mà về lâu dài có khả năng đe dọa vị trí độc tôn của đảng nhưng cũng gây mất uy tín nghiêm trọng, đảng cộng sản càng thấy phải mau chóng đẩy nhanh cuộc chiến tranh với miền Nam dù "thằng Mỹ" lúc đó chưa hiện diện một mống thủy quân lục chiến nào. Chiến tranh, đó là giải pháp để hạ nhiệt mối căm phẫn của nhân dân miền Bắc, đẩy mối căm thù đi chỗ khác, giữ an toàn cho đảng. Nhân dân miền Bắc đa số không ủng hộ chiến tranh, đảng cộng sản dùng thủ đoạn gian xảo, vừa ép buộc vừa dụ dỗ. Mỗi gia đình chỉ "huy động" duy nhất một người lên đường làm "nghĩa vụ với Tổ quốc". Hầu hết những người này đều không trở về thậm chí bị giết bởi chính đạn của "quân ta" phía sau bắn và âm mưu của đảng cộng sản đã thành công. Tất cả những đứa con, đứa em ở nhà nghiến răng tình nguyện viết thư bằng máu xung phong lên đường trả thù cho anh, cho cha.