Bùi Quang Minh - Tự triển lãm ảnh Cuộc cải cách ruộng đất tại miền bắc 1949-1956

  • Bởi Admin
    09/09/2014
    10 phản hồi

    Bùi Quang Minh

    10590407_10203503924817788_3792347570100102901_n.jpg

    Năm 1956, sau thất bại to lớn trong Cải cách ruộng đất tại miền Bắc. Ông Hồ Chí Minh đã khóc lóc trước toàn thể dân chúng khi nhận lỗi lầm về cải cách ruộng đất.

    Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam là chương trình nhằm xóa bỏ văn hóa phong kiến, tiêu diệt các thành phần bị xem là "bóc lột", "phản quốc" (theo Pháp, chống lại đất nước), "phản động" (chống lại chính quyền) như địa chủ, Việt gian, cường hào, các đảng đối lập... được Đảng Lao động Việt Nam và Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thực hiện vào những năm 1953–1956. Cải cách ruộng đất tịch thu tài sản, đất đai của những người này và chia cho bần nông, cố nông; đồng thời tiến hành đấu tố và xử tội họ.

    Tổng cộng có 6 đợt lớn cải cách ruộng đất. Từ cuối năm 1954, dưới sức ép của cố vấn Trung Quốc, chiến dịch cải cách ruộng đất bắt đầu được đẩy mạnh và nhanh, với cường độ lớn. Từ giữa năm 1955 ở một số nơi đã xuất hiện hiện tượng đấu tố tràn lan, mất kiểm soát. Từ đó đến cuối năm 1955, cảnh đấu tố địa chủ xảy ra tràn lan, nhiều lúc chỉ đơn thuần bằng một lời tố giác đơn giản, những thành viên trong tòa án nhân dân cũng có thể xử tử hình hay tù khổ sai đối với người bị tố giác. Đã xuất hiện tình trạng lạm dụng quyền hành của các cán bộ đội viên đội công tác ruộng đất trong công tác đất đai. Họ đấu tố mọi nhà, đấu tố mọi người, nhưng lại quên đấu tố bản thân. Số người bị quy oan, bị xử lý sai chiếm tỷ lệ rất cao. Ước tính đã có 15.000 người bị xử tử.

    Theo bài diễn văn luật sư Nguyễn Mạnh Tường đọc tại cuộc họp Mặt trận Tổ quốc ở Hà Nội ngày 30 tháng Mười 1956, cuộc cải cách ruộng đất được thực hiện với phương châm "thà chết 10 người oan còn hơn để sót một địch"; phương châm này đi ngược lại với quy tắc cơ bản của pháp luật, trong trường hợp này là "thà 10 địch sót còn hơn một người bị kết án oan". Cụ thể các quy tắc pháp lý đã bị xâm phạm là:

    - Không xử phạt các tội đã phạm quá lâu đến hiện tại mới điều tra ra.

    - Trách nhiệm của phạm nhân thì chỉ một mình phạm nhân chịu, không quy kết cho vợ con, gia đình.

    - Muốn kết án một người phải có bằng chứng xác đáng.

    - Thủ tục điều tra, xét xử phải bảo đảm quyền lợi của bị can. Bị can có quyền nhờ luật sư bào chữa. Phải tôn trọng bị can trong quá trình truy tố và xét xử; khi bị can ra trước tòa không được xiềng xích và không được dùng nhục hình.

    Các nguyên nhân sai lầm được cho là: quan điểm ta-địch, thù-bạn của chính quyền đương nhiệm rất mơ hồ; chính quyền bất chấp pháp luật, lấy chính trị lấn át pháp lý; bất chấp ý kiến của giới chuyên môn.

    Sai lầm kiểu như vậy vẫn còn bóng dáng cho đến ngày nay!

    10538504_10203503922577732_4674141223405285252_n.jpg

    Địa chủ bị nông dân đấu tố

    "Đấu tranh với địa chủ, thì phải có khí thế, chưa quen thì phải tập. Chưa có ai xuất hiện để mà đấu, thì có thể dùng cái cột nhà thay thế. Bà con và nhất là các phụ nữ. Giơ tay xỉa xói vào cái cột nhà: ‘Mày đã cướp của tao, mày đã đốt nhà tao, mày đã đánh đập tao thật tàn bạo, tao khó nhọc làm giầu cho mày, mà mày cho tao ăn đói ăn khát…’. Tất cả phải được nhuần nhuyễn, từ cử chỉ đến lời nói, để khi gặp ‘người thật’ không ngượng ngùng ái ngại.

    Đến nỗi mà một người phụ nữ đứng tuổi, rất thương người cha già chị săn sóc hằng ngày. Chị nói với bố: ‘Ông có biết tôi là ai không?’. Người cha ngậm ngùi nhìn đứa con dứt ruột của mình và nói:: ‘Thưa bà, con là người đẻ ra bà ạ’. Lời thưa não nùng thảm thương, nhưng phải hỏi cái sức ma quỉ nào đó đã thúc đẩy người con chất vấn người bố như thế? Cứ đó mà luận ra những người khởi xướng!”

    10592835_10203503922697735_78438923451537683_n.jpg

    Tòa án nhân nhân đặc biệt

    10703750_10203503923857764_7713526325717726962_n.jpg

    "Lấy lại ruộng đất để chia cho những người cầy, không phải là mục tiêu chính của việc cải cách và chính việc cải cách cũng không phải là mục tiêu của cách mạng. Lấy lại ruộng đất chỉ là phương tiện để cải cách, chính việc cải cách cũng chỉ là phương tiện cho sự thống trị của giai cấp vô sản. Nói đúng ra cho sự thống trị của Đảng chuyên chính được thiết lập vững chắc.

    … Cải cách ruộng đất là một cách quét sạch những địa chủ, những cường hào ác ôn, ác bá, những người có uy tín, những người có mầm mống để vươn lên. Tất cả những gì mà cách mạng cho là đối nghịch, là nguy hiểm trong hiện tại và trong tương lai. Quét sạch, để cho xã hội trở nên một tờ giấy trơn, để Đảng muốn vẽ gì thì vẽ, theo ý mình.”

    10641297_10203503923977767_7724054073160349378_n.jpg

    Trẻ thơ cũng bị buộc đi dự tòa án nhân dân! Ảnh: nhiếp ảnh gia Liên Xô Dmitri Baltermants (1912-1990) chụp năm 1955 tại Việt Nam

    10610679_10203503924097770_2515746298578379299_n.jpg

    … Người Cộng sản Việt Nam học được kinh nghiệm của các anh Liên Xô, Trung Quốc, nên công cuộc được tổ chức rất chu đáo cặn kẽ, từ lúc phát động đến hoàn thành!

    1558544_10203503983379252_8875786694180400747_n.jpg

    10612666_10203503976259074_6680717452723648922_n.jpg

    10690076_10203503920417678_2793597565852254548_n.jpg

    Ông Hồ Chí Minh nói với ông Hoàng Tùng, Chánh Văn phòng TƯ: "Mình đã nói là để cho mình đánh xong giặc Pháp rồi thì muốn làm gì hãy làm, nhưng họ không nghe, cứ ép mãi, thành ra bây giờ hỏng hết cả".

    10622860_297108287158710_4022012186577169425_n.jpg

    10647174_297108093825396_8092640417221349170_n.jpg

    Văn học nghệ thuật thời Cải Cách Ruộng Đất.

    10653676_688911417830544_5718136106910406662_n.png

    Cải cách ruộng đất và ISIS: Một sự so sánh...
    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Uả ai biết những bần cố nông đứng lên xỉa xói và kể tội địa chủ bây giờ ra sao không? con cháu chúng sống thế nào? Tôi biết mụ bần cố nông làm chánh án phiên toà kết tội ông nội tôi hồi cải cách hiện nay gần 100 tuổi vẫn còn sống ngay cạnh nhà bố mẹ tôi ở làng nhưng sống trong cô đơn tủi nhục vì chẳng ai thăm hỏi, chăm sóc ngoài đứa con nuôi. Mụ này không có con trai nối dõi chỉ có 3 cô con gái sau khi đi thanh niên xung phong thì về chăn lợn. Ngỡ tưởng chúng cướp được tiền của của địa chủ thì giàu có nhưng bản chất ngu đần lại gian ác nên trời không thương chúng. Ở làng tôi tất cả những kẻ đã từng nghe CS đấu tố địa chủ đều sống trong nghèo nàn lạc hậu, con cái không học hành nên chỉ đi làm ô sin thôi. Nói chung bọn này có kết cục thê thảm. Âu cũng là quả báo mà thôi.

    Nguyễn Thọ viết:
    Cải cách ruộng đất, lấy đất của địa chủ "chia" cho dân nghèo (làm chủ tập thể thôi nhá). Xong rồi mấy chục năm sau lấy lại, chia cho cán bộ, hoặc bán cho... tư bản và chia tiền với nhau (dân bây giờ gọi là "cạp đất").
    Bài viết này có nhiều chi tiết cũ, kể cả việc ông Hồ khóc lóc "nước mắt cá sấu". Nhưng cái việc nhà thơ Xuân Diệu mà cũng làm thơ "giết, giết..." thì thật là mới, nhưng đau lòng đối với những người yêu thơ.
    Ôi mấy ông nhà thơ, Huy cận, Xuân Diệu... và cả ông nhạc sĩ Văn Cao... Người ta nói trước khi làm nghệ sĩ thì phải có tri thức cái đã. Mấy ông này quả thật không có não ở trong đầu. Buồn thay cho những bài thơ bài hát "Buồn đêm mưa", "Đây mùa thu tới", "Suối mơ"... Làm sao có thể tưởng tượng những con người viết ra chúng lại có thể tham gia vào cái phong trào bẩn thỉu và tồi tệ ngang với diệt chủng này được nhỉ?

    Bây giờ ngồi phán thì ai cũng giỏi, hết chê ông nọ tới bà kia. Những ai sống dưới thời đó mới biết cái sức mạnh của 'dòng thác cách mạng' nó lớn tới mức nào! Đặc biệt tại VN là một nước XHCN nhỏ ngay cạnh anh TQ khổng lồ, nó lại càng rõ. Vậy nên việc các nhà thơ kiến thức đầy mình cũng bị ảnh hưởng huống chi là dân nghèo. Cứ bàn cãi về cái xấu của người Việt, thì đây 'ôn nghèo kể khổ', hận thù cũng là là cái xấu của người Việt: Trong khi TQ đã có thể bỏ lại những cuộc đấu tố xáo trộn long trời lở đất hơn VN nhiều thì họ đã có thể bỏ lại tất cả sau lưng để tập trung trí lực của mọi người TQ kể cả người Hoa đại lục lẫn Hoa Kiều cho phát triển và hiện đại hoá đất nước, biến TQ từ một nước nghèo nàn lạc hậu bị người nước ngoài khinh rẻ trở thành một trong những siêu cường có nền KT đứng thứ 2 thế giới, thì VN suốt ngày bới móc quá khứ đấu tố CS dưới danh nghĩa dân chủ, 'vì dân' thay cho tập trung mọi nguồn lực cho phát triển. Trong việc để VN tụt hậu, CQ VN có lỗi lớn nhất nhưng không thể mỗi người không tự trách mình, hoặc là mình quá dốt, hoặc là mình chỉ biết làm giàu cho cá nhân, hoặc là chỉ biết 'chống' mà không lo xây. Nỗi lo VN rơi vào bẫy thu nhập trung bình đã thành sự thật. Đó mới là cái tôi lo nhất chứ không phải là việc đấu tố tẩy chay CS vì những việc họ làm trong quá khứ (bởi vì iện nay họ đâu còn là CS nữa).

    Đấu tố: ai hơn ai? CS cũ hay 'dân chủ' mới?

    GIẶC là kẻ ngang nhiên làm điều tham bạo - Nên gọi Hồ và bọn là GIẶC.

    Khách Dương Tố Yển viết:
    Nói lại chuyện CCRĐ cũng là nhắc lại tội ác của CS thì cả đời không hết. Thế nhưng có cái nhận xét khái quát của CS là

    CỨ ĐÁNH GIẶC XONG LÀ ĐÁNH DÂN

    Điều này đã được kiểm nghiệm qua nhiều giai đoạn, kể cả bây giờ cũng thế. Giàn khoan HD981 cảu Tàu vừa hạ dặt ở biển Đông thì hô hào toàn dân đóng góp giúp các chiến sĩ Cảnh sát biển.

    Cái giàn khoan vừa rút thì quay ra cướp ruộng đất và đàn áp đánh đập những người dân đến xem tòa án xử bà Bùi Hằng.

    Nói lại chuyện CCRĐ cũng là nhắc lại tội ác của CS thì cả đời không hết. Thế nhưng có cái nhận xét khái quát của CS là

    CỨ ĐÁNH GIẶC XONG LÀ ĐÁNH DÂN

    Điều này đã được kiểm nghiệm qua nhiều giai đoạn, kể cả bây giờ cũng thế. Giàn khoan HD981 cảu Tàu vừa hạ dặt ở biển Đông thì hô hào toàn dân đóng góp giúp các chiến sĩ Cảnh sát biển.

    Cái giàn khoan vừa rút thì quay ra cướp ruộng đất và đàn áp đánh đập những người dân đến xem tòa án xử bà Bùi Hằng.

    TPP viết:
    Tên tác giả viết:
    Ông Hồ Chí Minh nói với ông Hoàng Tùng, Chánh Văn phòng TƯ: "Mình đã nói là để cho mình đánh xong giặc Pháp rồi thì muốn làm gì hãy làm, nhưng họ không nghe, cứ ép mãi, thành ra bây giờ hỏng hết cả".

    Họ "nà" ai thế? mờ ép được chính phủ nước ta?
    Mờ sao "ta" lại phải mần cái họ ép nhể?

    Địu nì đêk có chối được "mình là tay sai của họ" nhá!

    Chiến sĩ chớ vội mừng rơn như thế !

    Nghe này, bằng chứng đâu ? Có băng ghi âm không ? Có à ? Nhưng chắc gì đúng người đúng giọng, nhỡ cắt ghép thì sao ? Phần mềm Audio Editing lậu bán đầy ra đấy !

    Không chứng minh được thì mắc tội vu khống, nói xấu lãnh đạo, tù mọt gông nhá !

    Không có gì quí hơn độc lập tự ro ! Tình bác sáng đời ta, haha :)

    Hãy nhìn bức ảnh địa chủ bị nông dân đấu tố ta thấy ngay ông địa chủ thời bấy giờ chỉ khác ông nông dân chỉ độc một cái áo cánh khoác bên ngoài. Còn bây giờ nhìn lại xem : "Các ông vỗ ngực xưng danh đầy tớ nhân dân ra sao? : Nhân dân bây giờ là vịt, cừu trước nanh vuốt của tâm hổ sói không biết no đủ trong con người các ông ấy. Bán đất nước cho ngoại bang phương bắc bằng hội nghị Thành Đô chưa đủ thoả lòng tham, vẫn còn tiếp tục đày đoạ số phận của người dân lành bằng bạo chính, công an, vũ khí do ngoại bang dúi vào tay tiện bề làm tay sai cho chúng". Thế thì ông Hồ kích động tội ác cải cách ruộng đất để làm gì? Chẳng phải để vừa lòng các đàn anh lúc ấy còn trong cơn say máu sau các thanh trừng, các cơn cách mạng điên rồ tại bản quốc của họ, không phải vậy sao?

    "Ông Hồ Chí Minh nói với ông Hoàng Tùng, Chánh Văn phòng TƯ: "Mình đã nói là để cho mình đánh xong giặc Pháp rồi thì muốn làm gì hãy làm, nhưng họ không nghe, cứ ép mãi, thành ra bây giờ hỏng hết cả"."(BQM)
    Thế thì đọc tuyên ngôn "độc lập" 1945 phỏng có ý nghĩa gì? Tại sao ngày giờ đọc lại trùng với ngày giờ chết,để rồi phải nói dối nói giá lừa dân vòng vo tam quốc tới 20 năm?

    Tên tác giả viết:
    Ông Hồ Chí Minh nói với ông Hoàng Tùng, Chánh Văn phòng TƯ: "Mình đã nói là để cho mình đánh xong giặc Pháp rồi thì muốn làm gì hãy làm, nhưng họ không nghe, cứ ép mãi, thành ra bây giờ hỏng hết cả".

    Họ "nà" ai thế? mờ ép được chính phủ nước ta?
    Mờ sao "ta" lại phải mần cái họ ép nhể?

    Địu nì đêk có chối được "mình là tay sai của họ" nhá!

    Nguyễn Phú Trọng làm luận văn TN đại học Văn khoa đề tài về thơ của Tố Hữu, thời CCRĐ không thấy bình câu:
    "Giết giết nữa bàn tay không phút nghỉ
    Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
    Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng
    Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Stalin bất diệt"
    Còn thời làm ăn HTX:
    "Ruộng chung mà sức cũng chung,
    Trăm sông cũng vượt nghìn đèo cũng qua"
    "Dân có ruộng dập dìu hợp tác..."
    Tóm lại là
    Ruộng chung mà sức cũng chung,
    Làm ăn năng suất trong khung "dập dìu".
    Tố Như, Tố Hữu còn lưu
    Vần thơ lục bát "dập dìu" hôm nay!
    Càng ngẫm lại càng chua cay
    Tố Như có biết nó cay thế nào?
    Hơn 80 năm qua, đảng phá, giết và tham nhũng thì giỏi. Còn xây thì vụng về ấu trĩ, nợ xấu,nợ công mỗi ngày một tăng, chủ quyền biển đảo HS,TS bị mất... Phải chăng do "thờ Mao Chủ Tịch"?
    Văn chương mà cơ hội nên thiếu tính nhân văn sâu sắc tới mức vô trách nhiệm!
    Việc giết oan hàng nghìn người vô tội trong CCRĐ thử hỏi HCM và đảng giai cấp cực đoan có mắc vào tội ác chống lại loài người hay không?
    Những linh hồn oan khuất đó đã được cầu siêu cho thoát chưa? Nếu chưa thì còn gặt hái đủ những hậu quả khôn lường của quy luật nhân quả!

    Cải cách ruộng đất, lấy đất của địa chủ "chia" cho dân nghèo (làm chủ tập thể thôi nhá). Xong rồi mấy chục năm sau lấy lại, chia cho cán bộ, hoặc bán cho... tư bản và chia tiền với nhau (dân bây giờ gọi là "cạp đất").
    Bài viết này có nhiều chi tiết cũ, kể cả việc ông Hồ khóc lóc "nước mắt cá sấu". Nhưng cái việc nhà thơ Xuân Diệu mà cũng làm thơ "giết, giết..." thì thật là mới, nhưng đau lòng đối với những người yêu thơ.
    Ôi mấy ông nhà thơ, Huy cận, Xuân Diệu... và cả ông nhạc sĩ Văn Cao... Người ta nói trước khi làm nghệ sĩ thì phải có tri thức cái đã. Mấy ông này quả thật không có não ở trong đầu. Buồn thay cho những bài thơ bài hát "Buồn đêm mưa", "Đây mùa thu tới", "Suối mơ"... Làm sao có thể tưởng tượng những con người viết ra chúng lại có thể tham gia vào cái phong trào bẩn thỉu và tồi tệ ngang với diệt chủng này được nhỉ?