Hoàng Dũng - Trong Công an Phường 1, thành phố Sa Đéc, Đồng Tháp (phần 2)

  • Bởi Admin
    01/09/2014
    0 phản hồi

    Hoàng Dũng

    Chiếc xe biển xanh 4 chỗ lầm lũi đi trong đêm. Anh Hòa - thường phục đùa câu gì đó, 5 người cùng cười. Về tới trụ sở Phường 1, mình nhanh nhẹn xuống xe và đi theo anh vào trụ sở, không cần phải hướng dẫn. Tất cả những anh công an và dân phòng ở đó đều nhất loạt nhìn mình, có phần lạ lẫm. Cái lạ lẫm này mình thường thấy ở các CAP khác, những nơi mình đã đi qua. Họ chỉ quen mắt với những người bị dẫn giải mà có ý phản kháng hay sợ sệt. Mình bước nhanh, phăm phăm, mặt bình thản như không có chuyện gì. Ủa mà có chuyện gì đâu nhỉ?!

    Ngồi chờ được 1 lúc thì 1 Điều tra viên của CA TP Sa Đéc xuống làm việc vớimình. Anh tên Trần Văn Nữ. Cái tên làm mình không phải cố gắng nhớ, bởi mình có cái tật không nhớ được tên người lạ.

    Anh thăm hỏi mấy câu rồi đi lấy nước cho mình. Lúc ấy khoảng 8h30 tối. Đói. Nhưng kệ, mình không quan trọng chuyện ăn cho lắm. Anh bảo mình viết tường trình về những gì chứng kiến. Nhớ là có viết "Cộng... độc" nha. Ừ thì viết. Hôm nay bỗng nhiên mình dễ dãi. Nói vậy thôi, chứ mình đã tính hết rồi hehe. Mình muốn phụ các anh ấy đẩy sự kiện "mất trộm tiền" này, xem nó đi tới đâu. Lâu không viết tay, cũng thử xem chữ còn đẹp không. Tất nhiên là bản tường trình không có cộng độc. Anh Nữ xem xong cũng không đòi viết lại, cũng không thắc mắc thiếu 2 dòng đó. Chắc là ảnh biết không cần, chứ mình đã chuẩn bị câu trả lời trong đầu rồi. Bản tường trình mình viết đúng như gì đã xảy ra, chả có gì phải giấu diếm. Rằng mình đi xuống Sa Đéc chơi và những người kia đến sau và nhập bọn. Sau đó họ đi trước, hình như ra quán cơm, tới lượt mình chuẩn bị đi thì xảy ra chuyện. Mình cũng hé mở rằng đang định đi tiếp, hoặc là Cà Mau hay Cao Lãnh, cả nhóm chưa quyết được.

    Xong rồi cũng ngồi nói chuyện đời với anh Nữ một chút. Anh kể vợ anh quê Ninh Bình, tiếc là chưa về quê vợ lần nào được. Mình xin chia buồn cùng anh vì mình bảo vợ Bắc ghê lắm. Anh cười nhẹ rồi nói: Riết cũng quen. Cả hai cùng cười. Không khí bình thường, vui vẻ. Mình thích như vậy. Rồi mình kêu đói. Anh nói chờ chút tí ăn cháo cá cùng anh em.

    Anh Bảy - trung tá, phó phường đi qua khoe là cháo cá lóc, ngon lắm. Lúc sau, đích thân anh đi lấy cho mình 1 tô. Đây là những minh chứng để mình yêu miền Tây từ lâu.

    Ăn xong 1 lúc thì lại có 1 điều tra viên tới đòi làm việc. Đòi viết tường trình. Mình bảo: Em đã viết đầy đủ cho anh Nữ rồi, anh có thể gặp để xem. Nhưng anh (mình không muốn nêu tên) vẫn cố thuyết phục. Mình quyết định dừng chuyện này bằng cách nói rằng em có 3 yêu cầu. Cứ mỗi yêu cầu nói ra mà không được đáp ứng thì sẽ là yêu cầu tiếp sau, cao hơn. Nếu các yêu cầu này không được đáp ứng, mình sẽ không làm việc, mình mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.

    1 là: Yêu cầu trả lại toàn bộ tài sản bị thu giữ, trả tự do ngay lập tức.

    2 là: Yêu cầu có 1 bản của biên bản tạm giữ tài sản, 1 lệnh tạm giữ.

    3 là: Yêu cầu được gọi cho gia đình và luật sư. Vì mình đã có luật sư riêng.

    Tất nhiên là các yêu cầu này không được đáp ứng. Trao đổi thêm vài câu thì chia tay. Mình lại được anh Bảy đích thân kéo 1 cái võng xếp vào phòng làm việc để nghỉ ngơi. Cả đêm nghỉ ngơi, mình được 2 nhân viên công lực canh giữ giấc ngủ.

    Mình ngủ rất ngon. Thi thoảng có tỉnh dậy giữa đêm vẫn thấy các anh canh giữ thức. Nhưng mình không ngồi dậy kẻo các anh lo. Ngủ tiếp cho đến hơn 7h mình phải dậy vì các anh cứ ngồi làm việc cạnh mình, không dậy thì cũng kỳ.

    Buổi sáng lại gặp anh Nữ. Anh cứ thuyết phục mình uống cafe, ăn sáng. Nhưng mình chỉ uống cafe. Vừa uống cafe vừa nói dăm ba chuyện đời, chuyện nhà. Con gái anh đang học tiếp thạc sĩ ở Saigon. Mình chẳng dám xin địa chỉ vì sợ lại phải gọi anh là chú thì mệt. Anh cho biết hai đứa nhà anh chẳng đứa nào theo nghề anh cả, mình gật gù chia sẻ. Anh cũng nói rằng đang làm ở phường thì sang làm điều tra của CATP. Anh thích làm ở Phường hơn, vì được gần dân hơn. Mình cũng nghĩ vậy.

    Sáng 26, mình được sang phòng anh phó phường khác ngồi chơi - anh Công Văn - trung tá. Rồi tiếp bản tường trình thứ 2, mô tả về mối quan hệ với những bạn bè đi cùng. Ừ thì viết. Đến lúc đấy mình vẫn thầm mong là cả 6 người kia đều 'thoát' để cho việc mình bị câu lưu cả ngày ở đây có ý nghĩa. Chứ bắt tất cả 7 thì phí quá. Mình mong là cái xe thùng kia ở 1 vụ khác, không liên quan gì đến anh em mình. Các anh có vẻ rất quan tâm đến 2 cái giấy nhận tiền từ dịch vụ chuyển tiền có trong ví của mình. Tuy nhiên cả hai bên đều tuyệt nhiên không đả động gì chuyện Cao Lãnh.

    Anh Hòa ghé 1 lúc rồi lại đi. Anh hỏi có biết anh Năm phó quận Phú Nhuận không. Mình không. Anh Năm là bạn anh Hòa. Lúc này mới biết anh Hòa là trưởng CAP1 tp Sa Đéc - thượng tá. Cả ba anh ở đây đều hiền hòa, xuề xòa đúng chất người miền Tây, những anh công an trẻ khác cũng vậy.

    Đến trưa, anh Bảy tốt bụng lại đích thân đi lấy cơm cho mình. Một tô khá to, có cơm và cá lẹp. Rất ngon. Anh phân bua rằng cơm này anh em đều ăn, chỉ có vậy thôi, thông cảm nghen. Mình cũng ái ngại mà trả lời rằng anh đừng lo, em ăn uống đơn giản lắm. Cố mãi cũng hết tô cơm, kẻo ảnh buồn. Vừa ăn vừa nói chuyện với một anh công an trẻ mới về Phường.

    Ăn no rồi buồn ngủ ghê. Định ra ngoài nằm võng ngủ mà ngại mấy anh dân phòng lo phiền, nên mình ngồi ngủ trong phòng luôn. Được cái nết ăn nết ngủ. Chỉ chưa thử ngủ đứng bao giờ.

    Chiều dậy, chân tay thừa thãi, chả có gì giết thời gian, mình phát hiện ra rằng các anh ở đây chả có sách báo gì cả. Buồn thế. Thôi đi đi lại lại trong phòng cho nó có dáng một tí.

    Anh Nữ lại vào bảo tí nữa sẽ có bên kỹ thuật đến lấy vân tay vì phát hiện nhiều vết vân tay lạ trong phòng người mất tiền. Anh cũng phân bua này kia. Mình gật gù cho lấy. Dễ dãi quá :D Thôi AQ kiểu: Để xem mọi chuyện đi đến đâu. Hôm nay gặp hạn ở đây biết đâu cũng là cái may, lại về Trại tạm giam Đồng Tháp với chị Bùi Hằng thì cũng ổn.

    Lấy xong vân tay 1 lúc, anh Nữ lại đòi làm rõ thêm 2 cái giấy biên nhận tiền. Lúc đó khoảng 4h chiều 26/08. Sốt ruột quá. Giờ này mà vẫn đòi làm việc thì khả năng mình bị vịn lại hơn 1 ngày rất cao chứ lúc ấy ước đoán là phiên tòa phải xong rồi. Thế là mình lại giở quyền mình ra. Các bạn chú ý nhé. Nó chính là cái khiên cho các bạn khi vào phường đó. Mình lặp lại 3 yêu cầu tối qua nói với anh kia.

    Anh Nữ bối rối ra ngoài 1 lúc thì thiếu tá Trường - an ninh Thành phố Sa Đéc đi vào. Theo nhân dạng thì thiếu tá Trường cũng lại khá xuề xòa. Hay là cứ người miền Tây là vậy. Ảnh nói luôn: Thôi anh em mình tâm sự nha, ông nói thật hôm nay ông định đi đâu? Mình cười lớn rồi trả lời: Anh biết rồi anh còn hỏi em làm gì. Rồi anh Trường cũng bắt đầu nói đại ý về chuyện tối qua ở khách sạn Lương Thảo, chuyện mất trộm tiền. Mình cười nói: Tất nhiên là có nhiều phương án. Nhưng nếu là em, em sẽ làm phương án khác, đỡ tốn kém mà hiệu quả thì cũng như vậy. Làm vậy là chi. Cũng tất nhiên là mỗi một mục tiêu sẽ có nhiều phương án. Có thể em cho phương án của em hay, các anh cho phương án mất trộm là hay. Đến lúc này 2 anh em mới ngửa gần hết bài ra với nhau mà nói chuyện vui vẻ. Xong, anh Trường cũng ráng thuyết phục mình làm việc nốt với anh Nữ. Thôi thế là hiểu nhau rồi, làm thôi. Bây giờ mình cũng hiểu là phiên tòa chưa kết thúc, mặc dù lúc đó đã 17h. Mình vẫn sốt ruột vì sợ xe mình đã thuê dự định chở anh em về sau phiên tòa sẽ không tìm được anh em, vì chỉ thỏa thuận với nhà xe là chờ đến 17h. Qua giờ đó rồi, thôi đành chấp nhận.

    Anh Bảy vào. Ba anh em lại ngồi nói chuyện. Nói vài câu về chị Hằng. Mình cũng đồng ý với anh Bảy 1 vài câu khi ảnh nhận xét về chị Hằng. Mình nói rằng tính cách chị Hằng như một người đàn ông. Bây giờ so với vài năm trước, chị đã bớt đàn ông đi rất nhiều, tuy nhiên vẫn cần thêm thời gian. Mình cũng nói luôn là chị Hằng cảm ơn những anh chị công an quản giáo trại tạm giam Đồng Tháp, vì những anh chị ấy sống rất tình người. Nói như vậy để anh Bảy biết rằng chị Hằng không hoàn toàn như các anh công an Đồng Tháp tưởng tượng.

    - Tôi hỏi thật ông nhé, ông đi làm cái này có quyền lợi gì không? - Anh Trường bất ngờ hỏi.

    - Quyền lợi ngay bây giờ thì tất nhiên không có. Nhưng em tin là về lâu về dài sẽ có. Em muốn kéo giữa dân và các anh lại gần nhau hơn. Em cho rằng giữa chúng ta có nhiều cái chưa hiểu nhau. Anh cũng biết rằng nếu em vi phạm pháp luật thì đã chẳng chờ đến các anh ở đây bắt em. Và em cũng hiểu rằng chuyện các anh phải theo dõi và tìm cách đưa em về đây giữ đến giờ này cũng là việc các anh phải làm. Em hoàn toàn có thể bất hợp tác, quậy phá trong phường này từ khi bị bắt. Nhưng làm thế để làm gì? Bởi mục tiêu của em là kéo chúng ta lại gần nhau hơn mà.

    Rồi quay sang chuyện khác, chuyện làm ăn, kinh tế, thành phố hoa Sa Đéc... cho hết giờ. Mình cũng có nhã ý muốn tặng vài tủ sách cho các trường ở Phường 1 Sa Đéc, tuy nhiên không dám hứa chắc chắn với anh Bảy. Anh Bảy và anh Trường rất khuyến khích. Mình sẽ cố gắng thực hiện việc này trong tương lai gần.

    Sau vài thủ tục trả đồ và biên bản này kia, mình cũng cầm lại được cái điện thoại và tin đầu tiên mình đọc là chị Hằng bị 3 năm án giam. Không biết cảm xúc của mình lúc ấy ra sao nữa. Chỉ biết mọi chuyện lúc này kết thúc, phải ra thật nhanh để còn gặp với anh em.

    Sang khách sạn Lương Thảo, mình gặp chị chủ khách sạn, nói rõ chuyện hôm qua và ngỏ ý xin lỗi, mong chị thông cảm. Chị chẳng biết chuyện đấu tranh dân chủ nhân quyền là cái gì và cũng bất ngờ về chuyện hôm qua. Cũng mong là bà la sát Nguyễn Thị Phượng đừng có hạch sách hay làm khó thêm cho khách sạn này. Nếu có, mình sẽ không để yên cho bà Phượng này đâu. Mà kể cả nếu không thì chuyện bạn mình kiện bà Phượng là điều chắc chắn. Đừng ỷ quyền thế, quen thói hiếp đáp người dân ra để tự bôi xấu hình ảnh chiến sỹ công an nhân dân. Chẳng ai ưa cả. Ngay kể cả những người lính dưới quyền của chị.

    Gặp lại anh Trương Dũng, Hưng và Thảo đang ngồi chờ gần đó, được biết sơ về chuyện của anh chị. Biết bé Dung đã về sớm và bé Dung phản ứng khá dữ dội với CA nơi đây, mình khá bất ngờ và đồ rằng bên đó dữ dội lắm. Buồn vì các anh chị bị đối xử quá tàn ác ở bên Phường 2, bị nhục mạ nhân phẩm, bị làm hư hao tài sản và bị tra tấn tinh thần. Thật buồn cho những đầu óc bị cộng sản làm cho băng hoại. Thật tiếc cho những người miền Tây này.

    Bốn anh em đi bộ ra đường lớn để bắt xe về Saigon, sau khi biết nhà xe Phương Trang bị nghỉ chạy hết ngày 26/8 vì lệnh. Cũng không sang Cao Lãnh để gặp anh em đang bị nạn bên đó vì nghĩ chẳng có tác dụng gì. Thôi về Saigon rồi gặp.

    Chờ vài phút cạnh cây xăng Nguyễn Sinh Sắc, ông Hưng đi giải quyết chuyện buồn riêng. Đang đứng thì có 2 thanh niên đi xe máy áp sát. Một người xuống chen vào giữa mình và anh Dũng rồi hỏi: Chờ xe à? Anh Trương Dũng vừa trả lời thì bị hắn ta lao vào đấm. Thêm 3 thanh niên nữa lao vào lấy nón bảo hiểm đập liên tiếp, hung bạo vào đầu anh Dũng. Anh Dũng lăn ra đập người xuống mấy tấm bê tông hè đường. Mình và chị Thảo nhảy vào xin can. Lúc họ bỏ đi thì anh Dũng đã máu chảy bên thái dương và lưng rất đau. Đây chắc chắn là đòn thù cá nhân của người trong phường 2 với anh Dũng rồi. Thật hèn hạ. Quá hèn hạ. Mình khinh tởm những hành động hèn hạ như thế.

    Anh Dũng - thật tuyệt vời - không tỏ ra căm giận, mà chỉ tin rằng tụi nó sẽ bị quả báo sớm.

    Về tới Saigon, xuống xe rồi mới biết bà Thảo hậu đậu quên ví tiền gần 10 triệu đồng trên xe. Bà bả thuê xe ôm đuổi theo thì không thấy ví đâu cả. Xong số tiền anh chị em gửi nhờ chuyển cho một số gia đình tù nhân lương tâm ở Saigon. Haizzz. Phúc bất trùng lai - họa vô đơn chí.

    Cảm ơn anh chị em đã lo lắng cho mình bị mất tích trong hơn24 giờ. Anh chị em lo lắng rằng mình sẽ bị đánh đập. Nhưng rất may là mình không bị sao cả, ngược lại vẫn được ghi nhận rằng người miền Tây đáng yêu. Ngày xưa mình vẫn ước là sẽ lấy vợ Saigon, không lấy được thì sẽ lấy vợ miền Tây. Chứ sợ miền Đông và miền Bắc lắm hihi. Bây giờ ế sưng, nhưng vẫn quyết là như vậy.

    Mình cho rằng có 2 lý do chính để mình không bị đánh. Thứ nhất, các anh bên Phường 1 là những người chỉ cho CATP Sa Đéc mượn địa điểm để tạm giữ, câu lưu mình hết phiên tòa, nên các anh không liên quan. Hơn nữa, may mắn là những anh như anh Hòa, anh Bảy, anh Văn ở đây đều là người miền Tây đúng nghĩa, không bị cộng sản nhuộm đỏ, chí ít là mình thấy đối xử với mình như vậy. Thứ hai, cách mà mình đối xử lại với các anh công quyền nơi đây. Phong thái của mình bình thản như không có chuyện gì xảy ra, hỏi gì mình trả lời nấy - trong khả năng mình trả lời được mà không gây hại cho người thứ ba. Những khi nào cần đòi hỏi, đưa ra quyền của mình yêu cầu họ tôn trọng thì cũng phải biết cách để đưa ra một cách nhẹ nhàng, hợp lý, không đẩy hai bên xa nhau. Bởi mình luôn nghĩ chúng ta chưa hiểu nhau và cần xích lại với nhau. Với quan điểm 90 triệu dân này đều là nạn nhân của chế độ cộng sản và 90 triệu dân này có mâu thuẫn duy nhất với 16 người kia, chứ không có mâu thuẫn gì với nhau cả.

    Xác định như thế, nên khi tràn ngập bóng áo công an xung quanh, mình chả cảm xúc gì. Tới một ngày nào đó, mình bị người ta thấy ngứa mắt mà gặp nạn như những tù nhân lương tâm khác, bởi một vụ án hình sự giả tưởng nào đó như mình đã chứng kiến, mình sẽ xoa tay hài lòng vì thời khắc được nghỉ ngơi của mình đã đến. Nhường những việc đấu tranh cho những người lấp ló đi sau, chuẩn bị ra mặt. Mình tin ngày mình bị bắt, ra tòa sẽ lại là một ngày thêm nhiều người ra mặt đấu tranh. Hãy đấu tranh cho một Việt nam tôn trọng quyền con người hơn. Nơi mà có một nhà nước dùng pháp luật để bảo vệ quyền con người, nơi mà người dân tôn trọng và thực thi tốt quyền con người. Nơi ấy - nếu mà là Việt Nam trong tương lai gần, thì Việt Nam chắc chắn sẽ trở thành một mảnh đất nhân bản, thịnh vượng và hạnh phúc.

    Hết

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi