Võ Thị Hảo: "Việt Nam, dù chậm, vẫn dịch chuyển về phía ánh sáng"

  • Bởi Biên tập viên
    29/08/2014
    40 phản hồi

    Xuân Thọ thực hiện

    Trò chuyện với nhà văn Võ Thị Hảo:

    Việt Nam - dù chậm -vẫn dịch chuyển về phía ánh sáng

    Xuân Thọ (XT): Thành thật mà nói, gia đình tôi và bạn bè rất cảm ơn chị đã nhận lời qua Köln. Tôi mến mộ chị từ lâu không chỉ vì trong tủ sách nhà tôi có tác phẩm của chị, nhưng, như dân gian đã nói, không bao giờ tôi dám liều "thấy người sang bắt quàng làm họ". Vậy mà Facebook đã giúp chúng ta kết bạn với nhau. Tất nhiên không phải ai trong số gần 3500 người bạn Facebook của chị cũng có thể mời và chị có thể đến nhà thăm. Một kẻ U70 như tôi tuy không phải là tín đồ của Internet nhưng vẫn tin là trong thế giới ảo đầy trắc trở, nhất là ở VN, nơi Cam độc và cỏ dại mọc khắp nơi, nhưng người ta vẫn cảm nhận được đâu là chân, đâu là ngụy. chị nghĩ thế nào về vấn đề này trong thế giới ảo?

    Võ Thị Hảo (VTH): Cảm ơn anh chị và bạn bè – những bạn đọc đã đồng cảm cùng tôi về những tư tưởng, chính kiến, cảm xúc về cuộc sống, thời thế và xã hội Việt Nam trứớc đây và ngày nay. Chuyến đi Köln vừa rồi thật vui và đem lại ấn tượng sâu sắc đối với tôi. Thêm một lần cảm ơn "phù thủy Facebook", dù tôi chỉ mới lập cách đây vài tháng và cách dùng còn ngô nghê lắm nhưng nó đã đem lại cho tôi nhiều bạn bè và tôi được tận hưởng những giây phút thật cảm động. Thế giới ảo đầy cạm bẫy nhưng không vì thế mà sự chân thành bị giết chết. Thậm chí nó còn được nhân lên bởi người thiện chí.

    XT: Chị từng nói đến việc Internet thay đổi thế giới, vậy liệu điều đó có thể đúng với trường hợp Việt Nam không, khi mà các thế lực bảo thủ cũng biết dùng mạng để tung hỏa mù, để gieo rắc nỗi sợ?

    VTH: Tôi vẫn lạc quan về khả năng thay đổi thế giới của Internet ở Việt Nam qua việc nó có thể cá nhân hóa, đại chúng hóa và minh bạch hóa thông tin. Bản thân cơ chế hoạt động của Internet là đa nguyên và tự do, cơ sở cho một giống người sinh ra để phải được trả lại những lợi quyền đương nhiên mà tạo hóa đã ban cho con người nhưng đã bị những thể chế độc tài cướp đoạt. Thực sự Việt Nam đang được thay đổi bởi Internet.

    XT: Được biết chị sang Đức lần này để thăm nom chị gái bị bệnh nặng, vậy tình hình sức khỏe của chị ấy ra sao?

    VTH: Cảm ơn anh đã quan tâm. Chị ấy đã qua cơn thập tử nhất sinh nhờ chất lượng và dịch vụ chăm sóc bệnh nhân nổi tiếng đẳng cấp cao của nước Đức. Có điều khi chị ấy đi qua một cơn bạo bệnh, tỉnh dậy sau cơn hôn mê thì đã phải sống khác rồi và hiện nay nước Đức vẫn đang tận tình giúp đỡ chị ấy. Gia đình chúng tôi vô cùng biết ơn.

    XT: Chị có hài lòng với hệ thống y tế và xã hội ở Đức?

    VTH: Thưa anh, không chỉ vừa lòng, mà thán phục và cảm kích. Đến với thế giới những người áo trắng và hệ thống an sinh xã hội ở đây đã nửa năm, đi qua hai bệnh viện: Unfallkrankenhaus và Hedwichshöhe Berlin, hàng ngày tôi được chứng kiến những người xa lạ ấy không chỉ chữa trị, cứu sống chị tôi mà nhiều bệnh nhân khác, đối xử bình đẳng không phân biệt giữa một người lang thang cơ nhỡ không xu dính túi, chẳng biết tên tuổi, bị tai nạn ngoài đường mà họ mang về để cứu chữa cũng bình đẳng như với một chính khách cỡ lớn hoặc người giàu có. Trên nóc bệnh viện cấp cứu có bãi đáp cho trực thăng để đảm bảo tốc độ cứu người nhanh nhất có thể và một ông hành khất cũng có thể được đưa đến bệnh viện bằng trực thăng.

    Tôi đã từng tự học về những nền văn minh và dân chủ nhưng điều làm tôi không tưởng tượng nổi là dù rất bận, họ vẫn có thể bón cho bệnh nhân ăn, rơi nước mắt thương xót, an ủi khi bệnh nhân đau đớn và quá gầy ốm… Không có chuyện hành bệnh nhân, nhận tiền hối lộ. Tôi nghĩ đến Việt Nam, khi bản thân tôi và bao người sợ hãi sự ghẻ lạnh, tàn nhẫn của nhiều bệnh viện tới mức không dám dùng đến thẻ bảo hiểm y tế dù vẫn đóng tiền và đành phải liều mạng tự tra từ điển thuốc để mua thuốc về chữa trị, cùng lắm thì đến hệ thống dịch vụ tự trả tiền giá cao dù đang rất nghèo. Tôi đã từng thấy bác sĩ, y tá của một số bệnh viện cố tình bỏ mặc, mạt sát hoặc làm đau bệnh nhân để khiến họ phải hối lộ thêm. Bao người Việt Nam đang phải nằm nhà chờ chết vì không dám hoặc không đủ tiền đến BV…

    XT: Trong sáu tháng sống tại Đức, chắc chị cũng đã tiếp xúc với nhiều bà con người Việt ở đây, những người có thể đến từ các nguồn khác nhau: Hợp tác lao động ở CHDC Đức trước kia, Thuyền nhân sang Đức trước 1990, "Tường nhân" xin tỵ nạn chính trị sau 1990, Người nhập cư sau này vì đoàn tụ gia đình hay du học v.v. Chị có thể nhìn ra những nét đặc trưng cho một cộng đồng nhập cư Việt tại đây không?..

    VTH: Chuyến đi dài này đã cho tôi gặp gỡ khá nhiều. Điều rất cảm động là hầu hết người Việt ở Đức đều rất quan tâm tới gia đình và đồng bào ở quê nhà. Tôi đi đâu cũng được đồng bào của mình sẵn sàng giúp đỡ, ngay cả bán hàng hay cắt tóc, họ cũng lấy tôi rẻ hơn khi biết tôi mới ở quê nhà sang dù nhiều người không biết tôi là ai. Người Việt có ưu điểm là luôn đau đáu quê nhà, dù họ có thể phủ nhận điều đó. Họ không cam tâm chỉ sống cho mình, dù họ ra đi vào thời điểm nào và từ đâu.

    Nhưng trong người Việt tại nước Đức vẫn có những đặc điểm khác nhau khá rõ ràng, đưa đến những lựa chọn và hành xử khác biệt, đôi khi là những nghi kỵ, có thể khiến cộng đồng phân rã hoặc yếu đi. Chúng ta cần học cách cảm thông và thấu hiểu nhau, đặt mình vào địa vị của người khác. Thực ra người Việt đều là con dân đất Mẹ máu đỏ da vàng, vốn chẳng có oán thù nhưng phận dân đen trôi dạt vào chỗ khốn khổ tranh giành quyền lực giữa các thể chế và các nhà cầm quyền, vô cùng bi thảm.

    Cần hiểu được điều đó để biết trách nhiệm hòa giải và hòa hợp dân tộc là thuộc về nhà cầm quyền. Điều đó chỉ có được khi có những hành xử nghiêm túc, có trách nhiệm, công bằng, sửa sai từ phía nhà cầm quyền Việt Nam về những nỗi đau họ đã gây ra cho dân tộc Việt kể từ thời lập chính quyền đến nay.

    Thật cũng lạ là có những người Việt sống ở đất nước có nền văn minh và dân chủ đứng vào hạng nhất nhì thế giới như Đức lại có thể vẫn giữ những quan niệm về xã hội như thời bao cấp trước năm 1990 ở trong nước, trong khi nhiều người trong nhà cầm quyền Việt Nam vẫn coi thuyền nhân như kẻ thù sau bao năm thống nhất đất nước.

    Khi không cập nhật tình hình, người ta có thể sợ hãi những điều không đáng sợ. Và khi ta sợ hãi, dù ở trên thiên đường, chúng ta vẫn bị khống chế bởi chính mình và rất khó thoát khỏi kiếp nô lệ tự nguyện. Tôi nghĩ không ai trong chúng ta có quyền được sợ nếu chúng ta muốn sống đàng hoàng tử tế và muốn tổ quốc Việt Nam phát triển.

    XT: Liệu các thực tế sinh động của cuộc sống xa quê ở đây có thể là chất liệu cho một tác phẩm mới của Võ Thị Hảo?

    VTH: Vâng. Có nhiều điều tôi muốn viết về nơi đây


    XT: Hôm trước, chúng ta có đi thăm đài tưởng niệm con tàu Cap Anamur ở thị trấn Troisdorf. Đứng trước con thuyền gỗ bé tí đã từng chứa 52 thuyền nhân Việt Nam được tàu Cap Anamur vớt lên từ Biển Đông năm 1982, trước khi họ chết khát, là một người sinh ra và lớn lên trên miền Bắc XHCN, đã từng vui mừng trong ngày 30.04.1975, khi nghĩ rằng chúng ta đã "giải phóng miền Nam", cảm tưởng của chị ra sao?

    VTH: Vâng, tôi vô cùng xúc động khi đứng trước bia kỷ niệm tàu Cap Anamur và đứng trước con thuyền gỗ. Mắt thuyền còn đó, mở chong chong ra xa xăm như một lời nhắc nhở đừng quên bất kỳ nỗi đau và nỗi bất công nào đã xảy ra với đồng bào mình. Mắt chong chong của con thuyền ấy mãi là lời nhắc nhở và thức tỉnh.

    XT: Cảm ơn chị đã tặng gia đình tôi cuốn tiểu thuyết "Dạ tiệc quỷ" xuất bản ở Mỹ. Tôi đã biết nó trên mạng Internet và qua những bài giới thiệu. Và bây giờ cầm nó trên tay, mới lướt qua vài trang đã thấy chị có đề cập đến số phận của những người Việt phải chấp nhận mọi hiểm nguy để bỏ nước ra đi tìm tự do. Có thể chị đã biết, cuộc vượt biển của thuyền nhân Việt Nam từ 1975 đến 1988 với gần 2 triệu nạn nhân, trong đó gần một triệu đồng bào thân yêu đã nằm lại vĩnh viến dưới đáy biển được quốc tế đánh giá là cuộc vượt biển lớn nhất và gây nhiều tổn thất về sinh mạng nhất trong lịch sử loài người. Thời gian qua ở Đức, chị đã có cơ hội tìm hiểu thêm những số phận tương tự của bà con "Thuyền nhân" ở Đức?

    VTH: Khi nhìn thấy con thuyền ấy, nhìn hình ảnh con tàu Cap Anamur đã từng ngang dọc trên mặt biển Đông trong vòng nhiều năm để tìm và cứu vớt hơn 11.300 thuyền nhân VN sắp chết trên những con thuyền cạn lương thực, nước uống, đầy bệnh tật, trôi dạt trên đường vượt biển, là ta không thể quên hàng trăm ngàn đồng bào VN chấp nhận chín chết một sống để tìm đường thoát nạn. Việt Nam đã chịu quá nhiều đau thương, lại bị bồi thêm cuộc vượt biển lớn nhất và tổn thất nhiều sinh mạng nhất trong lịch sử loài người, lại còn thêm vô số cuộc vượt rừng, vươt biên giới, những "người Rơm" bây giờ…

    Mỗi người đang sống, trong đó có tôi đều có phần trách nhiệm để nhớ về nó, đốt lên ngọn lửa lương tri và thắp cho họ những nén nhang chân tình để giải oan cho họ, để cho một ngày đồng bào Việt Nam ta không phải tìm đường tha hương thoát mạng hay thoát nghèo hoặc thoát sự đàn áp độc tài. Lẽ ra chúng ta phải giàu mạnh và văn minh để làm được nghĩa vụ quốc tế là chìa bàn tay ra để giúp đỡ những người tha hương khốn khổ lê thân đến tìm nơi nương náu trên đất Mẹ Việt Nam, điều đã từng xảy ra trong lịch sử dân tộc. Ngày đó còn xa, rất xa nhưng tôi bị ám ảnh bởi điều đó cho đến lúc chết. Dù đã viết một phần về họ trong tiểu thuyết Dạ Tiệc Quỷ, tôi vẫn chưa vượt qua được nỗi ám ảnh ấy. Tôi mong có đủ thời gian để viết tiếp…

    XT: Trong cuộc gặp mặt với bàn bè tối qua, anh Long có hỏi chị: Kinh nghiệm cho thấy, thông thường trong những giai đoạn bi đát của một dân tộc, của một quốc gia, thường xuất hiện những tác phẩm văn học xuất sắc, khắc họa được những mâu thuẫn, những xung đột, những bi kịch của dân tộc đó. Ví dụ như "Những người khốn khổ", "Sông đông êm đềm" hay "Quần đảo Gulag" v.v. Vậy chị Hảo giải thích thế nào về việc VN đã trải qua bao nhiệu cuộc bể dâu, lúc nào người ta cũng nói đến khủng hoảng chạm tới đáy mà cho tới nay độc giả Việt ở trong và ngoài nước chưa hề được đọc tác phẩm văn học nào tương xứng với các đau khổ mà dân tộc này đã chịu đựng? Các văn nghệ sỹ Việt Nam có phải chịu trách nhiệm gì cho sự thiếu hụt này không? Phải chăng đây chỉ là tội của hệ thống kiểm duyệt?

    VTH: Có thật sự như vậy không? Hệ thống kiểm duyệt Việt Nam có tội rất lớn là đã dùng mọi biện pháp có thể, kết hợp với bộ máy đàn áp và hệ thống giáo dục, tuyên truyền độc tài để hỗ trợ nhũng nhà cầm quyền "ám sát" nền văn học, nền văn hóa, với mục đích chính là phục vụ cho việc nô lệ hóa tư tưởng người dân để dễ bề thống trị, kéo dài địa vị và tham nhũng. Nhưng tư tưởng và tài năng là cái trong đầu mỗi người, không dễ gì giết chết. Tôi không tin Việt Nam không có tác phẩm lớn trong những năm tháng này, vấn đề là nó chưa hẳn đã được xuất hiện. Được xuất hiện, chưa chắc nó đã được nhận biết bởi những con mắt tinh đời. Ngọc và kim cương phải có chuyên gia nhận diện. Ta có thể giẫm đạp lên ngọc và kim cương vì không biết và tưởng chúng là sỏi đá. Những nhà phê bình Việt Nam hiện đang bằng lòng với việc điểm sách, bàn nhậu, kiểu phê bình đặt hàng và thân hữu và chạy show theo vô số sách nhảm và nhạt. Họ cũng không dại gì dành thời gian để đọc và viết về những cuốn sách có vấn đề để bị đe dọa mất miếng cơm manh áo và chẳng ai chịu đăng cho. Ám ảnh đói khát và bị giật mất miếng ăn bất cứ lúc nào cũng ám quẻ người Việt và chúng ta chưa thể thoát khỏi bệnh phù phiếm nông cạn. Đã phù phiếm và xốc nổi thì đá hay ngọc khó bề phân biệt.

    XT: Khi chị nói đến các từ "hèn","nỗi sợ hãi" tôi lại nhớ đến một quan niệm mới mà qua nay tôi học được từ chị: "Sợ hãi chính là biểu hiện của thói tham lam, tham sự an toàn". Chị có thể phân tích thêm quan niệm này không?

    VTH: Vâng, mọi nỗi sợ của con người đều có lý, có nguyên nhân. Sợ hãi là bản năng tự vệ giúp con người tồn tại. Nhưng để tồn tại được, không chỉ sợ là đủ, mà cần phải biết đối diện với nỗi sợ hãi, cũng để tự vệ. Người ta ai cũng nhạy cảm với nỗi sợ hãi và luôn biết rõ lúc nào mình hèn. Tham an toàn cũng là một cái tham lớn và đó là nguồn gốc của mọi nỗi vô cảm và sợ hãi. Cũng chỉ có loài người là rất giỏi che đậy nó vì họ biết rõ nỗi nhục nhã của hèn. Họ muốn tự do, dân chủ, không bị oan khuất, đất nước và gia đình giàu mạnh nhưng họ không làm gì cả ngoài việc kiếm ăn và đợi người khác chết cho quyền lợi của mình. Ngồi trên núi xem hổ đánh nhau, xem con nào chết thì nhặt bỏ bao tải đem về làm thịt là một cái thú đặc biệt của nhiều người Việt. Xem kẻ khác chết cho mình cũng là một thú tiêu khiển đáng giá với họ. Chính vì thế, câu đầu lưỡi của họ là: tôi không dính tới chuyện chính trị… Cho đến khi nước mất nhà tan thì đã muộn.

    Nếu công dân không vượt lên nỗi sợ hãi để cùng canh giữ nền chính trị lành mạnh của cộng đồng, thì ai sẽ canh giữ cho chúng ta? Không canh giữ, cứ đổ tội "dân nào thể chế chính trị ấy": đó là cái chết được báo trước…

    XT: Chị cho là trí thức Việt Nam cũng có trách nhiệm trong việc để cái chết được báo trước đó đe dọa tương lai dân tộc?

    VTH: Vâng. Trách nhiệm lớn là đằng khác. Bởi vì đặc điểm của giới trí thức là tính dự báo, tính mở đường, tính thức tỉnh và ý thức khai sáng. Trí thức ở trong chế độ nào cũng tự nhiên mang tính phản biện để làm lành mạnh hóa và thúc đẩy xã hội tiến lên. Ở Việt Nam chưa thực sự hình thành một tầng lớp trí thức, mà đã hình thành một tầng lớp rầm rộ những người biết chữ nô lệ. Đó là do sự đàn áp khiến mọi người sợ hãi và do tàn dư quan niệm của Mao Trạch Đông để lại cho những nước theo chủ nghĩa xã hội và cộng sản: "trí thức không bằng cục phân". Họ tìm cách tiêu diệt, đàn áp, đẩy ra khỏi hệ thống những trí thức thực sự để dễ nô lệ hóa dân chúng.

    XT: Hôm nay tiễn chị về Berlin để từ đó chị quay về Việt Nam, quay trở lại với cuộc sống quen thuộc đầy rẫy bất công, cuộc sống với biết bao đè nén và với các cảm giác bất an, vậy mà tôi vẫn cảm thấy ở chị một niềm tin mãnh liệt vào tương lai của đất nước, nơi người thân chị đang sống, trong đó có con gái chị. Cái gì đã nuôi sống niềm tin đó?

    VTH: Cảm ơn anh và nhiều bạn đọc ở một số nước trên thế giới đã cảm thông, xót thương tôi và thậm chí có người bảo tôi đừng về nơi ấy, sợ tôi gặp nguy hiểm. Nhưng tôi vẫn về vì đã có một lời hẹn với mình rồi thì phải làm. Không lỗi hẹn với mình để ta không xấu hổ vì hẹn lương tâm là cái hẹn quan trọng nhất. Tôi vẫn tin mãnh liệt vào ánh sáng vì sinh vật nào, xã hội nào, dù ẩn sâu dưới đáy biển vẫn cần và hấp thụ được ánh mặt trời. Việt Nam dù chậm nhưng vẫn phải đi về phía ánh sáng. Chẳng phải sự lên tiếng đàng hoàng, thẳng thắn, trực diện của mỗi người, dù vẫn đang bị đàn áp, kỳ thị nhưng đã đây đó thức tỉnh, cải thiện được phần nào tình hình đấy thôi.

    XT: Trân trọng cảm ơn chị.

    Köln 29.08.2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    40 phản hồi

    Ba Khía viết:
    Chú Cẩn và Sáu có khỏe không?

    Tình hình bi quan quá hả?

    Bọn bạn anh Ba bên xứ thiên đường, giờ chỉ biết làm giàu, tự đào hố chôn lẫn nhau, và đầu tư cho thế hệ F1 của chúng đi tham quan chốn điạ ngục và tìm cách xin tị nạn văn hóa ở dưới đó luôn.

    Non với nước, mong gì mà mong!

    Chào tên Khía,

    Lâu lắm không thấy đâu!!! (thực ra mình cũng vừa quay lại sau xx tuần :-))

    Uhm, tình hình ở VN thì chỉ có những người như chú Cẩn mới biết rõ. Ở bên này nếu không đặc biệt quan tâm đến thì chỉ biết sơ sơ thôi.

    Đúng như Khía nói, bọn F1 bây giờ đi hết, chủ yếu Âu hoặc Bắc mỹ. Ở VN chỉ còn mấy ông bà già ngồi uống trà với nhau thôi.

    Khía còn hay tham gia làm từ thiện không?

    Các nick 2006, Tên và Slinkee đá quá đà trong quá trình tranh luận, đi lạc đề và có những lời quá nặng nề với nhau nên tôi xin phép xỏa các bình luận đó. Mong các bác lưu ý.

    Chú Cẩn và Sáu có khỏe không?

    Tình hình bi quan quá hả?

    Bọn bạn anh Ba bên xứ thiên đường, giờ chỉ biết làm giàu, tự đào hố chôn lẫn nhau, và đầu tư cho thế hệ F1 của chúng đi tham quan chốn điạ ngục và tìm cách xin tị nạn văn hóa ở dưới đó luôn.

    Non với nước, mong gì mà mong!

    Khách Sáu búa viết:

    Tất nhiên là có hy vọng. Cứ nhìn Sáu thì biết. Từ chỗ hết lòng hết sức ca ngợi tham nhũng đút lót của đảng ta là sự bôi trơn cần thiết để thúc đẩy kinh tế phát triển, đến hiện nay sau hàng chục năm tuy theo sự phân công của đảng sang phương tây tiêu diệt tàn dư Mỹ Nguỵ cũng đã tỏ ra đôi chút băn khoăn với tình cảnh độc tài cai trị của đảng, thì đấy cũng là dấu hiệu của sự chuyển biến. Tuy nhiên cũng thấy khó khăn đến chừng nào để thay máu cho những sản phẩm xhcn. Sống ngay trong lòng tư bản mà hàng mấy chục năm mới phai màu chút chút, thì những sản phẩm trong nước còn phải lâu đến mức nào. Dây vào cs cứ như dây vào cứt trộn keo, tẩy rửa mất công phết.

    He he, trí nhớ của chiến sỹ khá tốt!!!

    Quả thật là mình trước đây đã viết 1 bài tiểu luận với tựa đề "Tham nhũng là ích nước, lợi nhà" để tranh luận với dân phản động, bất phân thắng bại.

    Tuy nhiên, nếu nhớ không nhầm, thì sau đó mình có nói rõ, ý tưởng dùng để viết đó không phải của mình, mà của 1 tay khác, cũng người Việt (thuyền nhân 79), làm ngân hàng bên này, bộ phận các nước đang phát triển. :-)

    Khách Vũ Như Cẩn viết:

    Sáu hỏi thì anh giả nhời thật , anh đang cố hết ga để hy vọng !!

    Còn thực tế thì anh thấy cả đám thằng nào thằng đó cứ vác cuốc ...chôn nhau ko hà .

    Nên có hy vọng thì cuộc sống sẽ tốt hơn !!!:-)

    Chuyện thằng nào, thằng đó vác cuốc chôn nhau có thể là tính cách người Việt, cũng có thể là do ăn hoả mù!?

    Khách Sáu búa viết:
    Dây vào cs cứ như dây vào cứt trộn keo, tẩy rửa mất công phết.

    Trất lất ! Ai bảo ông là trộn keo, keo có gốc benzen thơm át cả mùi còn gì.
    Phải điều chế với nhớt (dầu cặn) thì mới xúc tác thăng hoa nhá. Đúng công thức nhá :)

    Các bác quên yếu tố Trung Quốc, tức là thời gian không ở phía chúng ta .

    Câu hỏi phải là Việt Nam có lê lết tới được ánh sáng trước khi trở thành 1 tỉnh của Trung Quốc hay không ?

    Tớ không muốn bi thảm hóa vấn đề, nhưng tình hình hôm nay là vậy .

    VN2006A viết:

    Vậy theo chú Cẩn, chúng ta có nên hy vọng không???

    :-)

    Sáu hỏi thì anh giả nhời thật , anh đang cố hết ga để hy vọng !!

    Còn thực tế thì anh thấy cả đám thằng nào thằng đó cứ vác cuốc ...chôn nhau ko hà .

    Khách Đinh Thế Đệ viết:
    Nếu so sánh có vẻ như khoa học thì là con người đi bằng hai chân, một chân có động cơ lại điều khiển bằng các thiết bị điện tử, còn một bên là chiếc chân gỗ. Thử hỏi con người như thế có đi được nhanh và vững hay không? Nếu Hội đồng lý luận TƯ không trả lời được thì hóa ra cả hội đồng là bọn đầu đất.

    Quả là một suy tưởng đậm màu khoa học ... giải phẩu :)

    Một chân đi ngon như máy, chân kia lộc cộc như chân gỗ thì khả năng cao là chân máy sẽ lôi chân gỗ lết theo, thế nhưng nếu có đứa chơi ngặc đổ bê tông chôn cứng chân gỗ để 'cố thủ', thì nguy cơ cao sẽ là 'tét háng', máu me tùm lum, he he :)

    VN2006A viết:
    Khách Vũ Như Cẩn viết:
    Anh rất yêu tên Sáu đông âu , anh có thể thề :)

    ---------------------------------------

    Nhưng anh phải công nhựn , sức tưởng tượng và trình chém gió của một số thằng đéo bao giờ có thể hít nổi cái mùi phản động rất chi là ...dể sợ , hố hố . Anh hoàn toàn ngưỡng mộ sức tưởng tượng này , dể nể thật .

    Mà đảng bạn anh có yếu đek ko , các chú ?

    Yếu cục shit , nhá . Anh đố bố con thằng nào thách thức được sự thống trị tuyệt đối của đảng bạn anh đấy .

    Kinh tế xuống hố thì sao , xã hội cướp giết hiếp thì sao ? Có quái gì đâu ? BCT bạn anh vẫn dư đến 4 triệu thằng + 800k lính AK đến dái bảo vệ , đó là chưa thèm nói đến đám đệ tử chú Quang bạn anh với cơ số 1 thằng lính liếc chục thằng dân ...., đó là chưa nói hiện nay BCT bạn anh đang được thằng điếm mẽo gạc đờ co , hố hố .

    Ngay cả lúc nước sôi lửa bỏng, bọn con lừa còn tổ chức biểu tình ỳ đùng tại Phạm Ngũ Lão quận 1 với rôn " quyền được nhậu và bán đồ nhậu...." , thì thằng ngu nhất cũng biết lũ Lừa chỉ nhao nhao sợ mất sữa, chứ đéo biết khóc để đòi cái qui luật muôn đời rằng đéo có vú thì tất nhiên đéo có sữa !

    Vú và Sữa . Cái nào trước , các chú ?

    Đấy, ...hạ tầng chỉ sữa và sữa đấy .

    Và đa phần cả đám chỉ chém gió rồi mơ mộng , còn thực tế thì hau háu giành giựt sữa , thì ...có nể ko ?

    Nhà sản quang vinh muôn năm !!

    Vậy theo chú Cẩn, chúng ta có nên hy vọng không???

    Nhà Sản chắc chắn là yếu so với chính nhà Sản trước đây!!! Khi đã có cái để chia chác, bao giờ cũng yếu hơn khi cùng nhau đi tìm cái để chia chác.

    Nhưng chú Cẩn nói đúng, dân Lừa chỉ quan tâm đến sữa, chứ chưa biết khóc. Biểu hiện của đức tính bóc ngắn, cắn dài, tư duy "lông nghiệp, lúa lước".

    Nhưng cứ hy vọng sẽ đến lúc có/phải tư duy khác.

    Bên này người ta thường nói: bây giờ thì chỉ có đi lên, vì chúng ta đã ở đáy hố rồi!!!

    Nếu ở VN đã ở đáy hố lại dùng cuốc xẻng đào tiếp xuống nữa thì chỉ có trời cứu thôi!!!

    PS.: nghe bọn ở nhà sang đây nói chuyện thì thấy VN rất khó thay đổi. Nhưng hy vọng là cái mà, như người ta nói, sẽ chết sau cùng!!! :-)

    Tất nhiên là có hy vọng. Cứ nhìn Sáu thì biết. Từ chỗ hết lòng hết sức ca ngợi tham nhũng đút lót của đảng ta là sự bôi trơn cần thiết để thúc đẩy kinh tế phát triển, đến hiện nay sau hàng chục năm tuy theo sự phân công của đảng sang phương tây tiêu diệt tàn dư Mỹ Nguỵ cũng đã tỏ ra đôi chút băn khoăn với tình cảnh độc tài cai trị của đảng, thì đấy cũng là dấu hiệu của sự chuyển biến. Tuy nhiên cũng thấy khó khăn đến chừng nào để thay máu cho những sản phẩm xhcn. Sống ngay trong lòng tư bản mà hàng mấy chục năm mới phai màu chút chút, thì những sản phẩm trong nước còn phải lâu đến mức nào. Dây vào cs cứ như dây vào cứt trộn keo, tẩy rửa mất công phết.

    Khách Đinh Thế Đệ viết:
    Có nhà sử học (tức là người đã nhìn thời gian trước) thì nhìn thời nay và bảo (nền kinh tế) nước ta xuống dốc không phanh. Còn nhà văn thì bảo: "Việt Nam dù chậm nhưng vẫn phải đi về phía ánh sáng."

    Chưa biết ai đúng, ai sai, nhưng nhìn đời sông thực tế thì tháy hôm nay xấu hơn hôm qua, hôm qua lại xấu hơn hôm kia và năm nay xấu hơn nhiều năm trước, rõ nhất là giá cả (đồng tiền mất giá) và nạn thất nghiệp. Nếu so sánh nước ta với các nước khác thì thấy khoảng cách ngày càng xa.
    Còn xét về hạ tầng (kinh tế) và thượng tầng (tư tưởng chính trị) thì thấy rất rõ là ta đã xóa bỏ bao cấp về kinh tế nhưng vẫn bao cấp về tư tưởng, có bao nhiêu giám đốc các công ty sữa, thế nhưng vẫn chỉ có một ông tổng biên tập của hơn 800 cơ quan báo chí. Nếu so sánh có vẻ như khoa học thì là con người đi bằng hai chân, một chân có động cơ lại điều khiển bằng các thiết bị điện tử, còn một bên là chiếc chân gỗ. Thử hỏi con người như thế có đi được nhanh và vững hay không? Nếu Hội đồng lý luận TƯ không trả lời được thì hóa ra cả hội đồng là bọn đầu đất.

    He he, anh yêu chiến sĩ Đệ, viết một còm có giá trị gấp vạn lần "mộng mị dân chủ" của chiến sĩ Liên Sơn.

    Tôi xét nhận định của nhà văn Võ Thị Hảo "Việt Nam, dù chậm, vẫn dịch chuyển về phía ánh sáng" ở một góc cạnh tích cực, nếu xét tòan bài cùng nhiều bài viết của bà trong những năm qua. Một câu ngắn gọn, lấy làm tựa bài, có thể gây hiểu lầm.

    Tôi diễn giải nhận định đó như thế này: "Dù chế độ này có làm VN trì trệ, lạc hậu, bao năm sống trong tăm tối, so với nhiều nuớc khác, thì uớc vọng và động thái của người dân, cho một đất nuớc tuơi đẹp hơn, nhất là nhờ thông tin đã rộng khắp hơn, cũng sẽ đẩy VN chuyển dần về phía ánh sáng".

    Trích dẫn:
    Võ Thị Hảo:
    Tôi vẫn lạc quan về khả năng thay đổi thế giới của Internet ở Việt Nam qua việc nó có thể cá nhân hóa, đại chúng hóa và minh bạch hóa thông tin. Bản thân cơ chế hoạt động của Internet là đa nguyên và tự do, cơ sở cho một giống người sinh ra để phải được trả lại những lợi quyền đương nhiên mà tạo hóa đã ban cho con người nhưng đã bị những thể chế độc tài cướp đoạt. Thực sự Việt Nam đang được thay đổi bởi Internet.

    Có lẽ phát biểu này làm rõ hơn cái ý tựa bài. Tôi không bao giờ tin là nhà văn Võ Thị Hảo lại cho rằng chính quyền này sẽ làm cho đất nuớc tiến về ánh sáng. Bà đã cho biết "nguợc lại thì đúng hơn".

    Khách Vũ Như Cẩn viết:
    Anh rất yêu tên Sáu đông âu , anh có thể thề :)

    ---------------------------------------

    Nhưng anh phải công nhựn , sức tưởng tượng và trình chém gió của một số thằng đéo bao giờ có thể hít nổi cái mùi phản động rất chi là ...dể sợ , hố hố . Anh hoàn toàn ngưỡng mộ sức tưởng tượng này , dể nể thật .

    Mà đảng bạn anh có yếu đek ko , các chú ?

    Yếu cục shit , nhá . Anh đố bố con thằng nào thách thức được sự thống trị tuyệt đối của đảng bạn anh đấy .

    Kinh tế xuống hố thì sao , xã hội cướp giết hiếp thì sao ? Có quái gì đâu ? BCT bạn anh vẫn dư đến 4 triệu thằng + 800k lính AK đến dái bảo vệ , đó là chưa thèm nói đến đám đệ tử chú Quang bạn anh với cơ số 1 thằng lính liếc chục thằng dân ...., đó là chưa nói hiện nay BCT bạn anh đang được thằng điếm mẽo gạc đờ co , hố hố .

    Ngay cả lúc nước sôi lửa bỏng, bọn con lừa còn tổ chức biểu tình ỳ đùng tại Phạm Ngũ Lão quận 1 với rôn " quyền được nhậu và bán đồ nhậu...." , thì thằng ngu nhất cũng biết lũ Lừa chỉ nhao nhao sợ mất sữa, chứ đéo biết khóc để đòi cái qui luật muôn đời rằng đéo có vú thì tất nhiên đéo có sữa !

    Vú và Sữa . Cái nào trước , các chú ?

    Đấy, ...hạ tầng chỉ sữa và sữa đấy .

    Và đa phần cả đám chỉ chém gió rồi mơ mộng , còn thực tế thì hau háu giành giựt sữa , thì ...có nể ko ?

    Nhà sản quang vinh muôn năm !!

    Vậy theo chú Cẩn, chúng ta có nên hy vọng không???

    Nhà Sản chắc chắn là yếu so với chính nhà Sản trước đây!!! Khi đã có cái để chia chác, bao giờ cũng yếu hơn khi cùng nhau đi tìm cái để chia chác.

    Nhưng chú Cẩn nói đúng, dân Lừa chỉ quan tâm đến sữa, chứ chưa biết khóc. Biểu hiện của đức tính bóc ngắn, cắn dài, tư duy "lông nghiệp, lúa lước".

    Nhưng cứ hy vọng sẽ đến lúc có/phải tư duy khác.

    Bên này người ta thường nói: bây giờ thì chỉ có đi lên, vì chúng ta đã ở đáy hố rồi!!!

    Nếu ở VN đã ở đáy hố lại dùng cuốc xẻng đào tiếp xuống nữa thì chỉ có trời cứu thôi!!!

    PS.: nghe bọn ở nhà sang đây nói chuyện thì thấy VN rất khó thay đổi. Nhưng hy vọng là cái mà, như người ta nói, sẽ chết sau cùng!!! :-)

    slinkee viết:
    Hiểu được chết liền!

    Dễ hiểu thôi!!!

    Bác Sáu, không hiểu là từ đâu, quán triệt nguyên tắc sau:

    Khi bạn phát hiện ra bạn đang đối thoại với 1 con bò, hãy dừng lại!!! Thậm chí nên xin lỗi nó!!!

    Anh rất yêu tên Sáu đông âu , anh có thể thề :)

    ---------------------------------------

    Nhưng anh phải công nhựn , sức tưởng tượng và trình chém gió của một số thằng đéo bao giờ có thể hít nổi cái mùi phản động rất chi là ...dể sợ , hố hố . Anh hoàn toàn ngưỡng mộ sức tưởng tượng này , dể nể thật .

    Mà đảng bạn anh có yếu đek ko , các chú ?

    Yếu cục shit , nhá . Anh đố bố con thằng nào thách thức được sự thống trị tuyệt đối của đảng bạn anh đấy .

    Kinh tế xuống hố thì sao , xã hội cướp giết hiếp thì sao ? Có quái gì đâu ? BCT bạn anh vẫn dư đến 4 triệu thằng + 800k lính AK đến dái bảo vệ , đó là chưa thèm nói đến đám đệ tử chú Quang bạn anh với cơ số 1 thằng lính liếc chục thằng dân ...., đó là chưa nói hiện nay BCT bạn anh đang được thằng điếm mẽo gạc đờ co , hố hố .

    Ngay cả lúc nước sôi lửa bỏng, bọn con lừa còn tổ chức biểu tình ỳ đùng tại Phạm Ngũ Lão quận 1 với rôn " quyền được nhậu và bán đồ nhậu...." , thì thằng ngu nhất cũng biết lũ Lừa chỉ nhao nhao sợ mất sữa, chứ đéo biết khóc để đòi cái qui luật muôn đời rằng đéo có vú thì tất nhiên đéo có sữa !

    Vú và Sữa . Cái nào trước , các chú ?

    Đấy, ...hạ tầng chỉ sữa và sữa đấy .

    Và đa phần cả đám chỉ chém gió rồi mơ mộng , còn thực tế thì hau háu giành giựt sữa , thì ...có nể ko ?

    Nhà sản quang vinh muôn năm !!

    Võ Thị Hảo viết:
    Tôi vẫn tin mãnh liệt vào ánh sáng vì sinh vật nào, xã hội nào, dù ẩn sâu dưới đáy biển vẫn cần và hấp thụ được ánh mặt trời. Việt Nam dù chậm nhưng vẫn phải đi về phía ánh sáng. Chẳng phải sự lên tiếng đàng hoàng, thẳng thắn, trực diện của mỗi người, dù vẫn đang bị đàn áp, kỳ thị nhưng đã đây đó thức tỉnh, cải thiện được phần nào tình hình đấy thôi.

    Ngành thủy sinh vật học, từ lâu đã biết đến loài cá sống dưới đáy biển rất sâu. Nơi này ánh sáng mặt trời không tới được. Chúng có thân mỏng như chiếc lá, vì áp suất cực lớn của môi sinh. Chúng cũng không còn có mắt (thoái hóa) vì không cần có mắt làm gì khi thế giới xung quanh đen như mực.

    Những con cá ấy không hề biết có một thứ rất văn minh, tức là ánh sáng cùng vẻ đẹp, vẫn hiện đang tồn tại ngoài tri giác của chúng. Vì không có mắt, chúng không có nhu cầu phải đi về phía ánh sáng (!!!)

    Có nhà sử học thì nhận xét (nền kinh tế) nước ta đang trên đà xuống dốc không phanh, còn nhà văn thì lại đưa ra ý kiến nước ta "dịch chuyển về phía ánh sáng". Chẳng biết ai đúng ai sai. Thôi thì đành chờ vậy, nhưng không biết chờ cho đến bao giờ. Chỉ thấy tình hình diễn ra trước mắt là ngày hôm nay xấu hơn ngày hôm qua và ngày hôm qua xấu hơn ngày hôm kia. Nói tóm lại là năm nay xấu hơn những năm trước.
    Còn nói đến thương tầng kiến trúc và hạ tầng cơ sở thì thấy hiện nay kinh tế nhiều thành phần nhưng tư tưởng vẫn một thành phần. Trước kia thì bao cấp về kinh tế dẫn đến bao cấp về tư tưởng. Còn nay thì kinh tế thị trường (tự do) nhưng tư tưởng vẫn bao cấp. Có nhiều hãng sữa, mỗi hãng có một ông giám đốc. Thế nhưng hiện nay có trên 800 cơ quan báo chí nhưng vẫn chỉ có một ông tổng biên tập. Nghĩa là xã hội đi bằng hai chân thì một chân cơ giới, có các thiết bị điện tử, còn một chân thì vãn là chân gỗ. Con người hai chân như thế thì chẳng biết có đi nhanh và đứng vững được không? Chẳng biết các ông ở Hội đồng lý luận TƯ có biết và nghiên cứu điều này hay không? Nếu các ông ấy không nhận ra thì hoá ra các ông ấy đầu đất, thế mà vẫn nói lý luận phải gắn với thực tiễn. Thực tế là kinh tế tư bản (tên gọi khác là kinh tế thị trường) còn tư tưởng (thể chế chính trị) thì vẫn XHCN, tức là nếu ở một con người thì có tình trạng hành vi thì làm giầu nhưng tư tưởng thì vẫn vô sản. Đố ai tìm thấy con người như thế trên cả hành tinh này. Có lẽ chỉ có nhưng con người cực kỳ thông minh "tài tình sáng suốt" như Đảng CS thì mới "sáng tạo" ra con người như thế. Xin vái các bố CS.

    slinkee viết:
    Còn cho Đảng là cha mẹ và mình là đứa con nít nằm trong nôi, và Đảng phải có nhiệm vụ thay tã thì toàn trị muôn năm trường trị .

    Ông này chắc là đảng viên . Có một thời trên bô (full of) xít đầy những bài viết kiểu này .

    Yep, dân chủ nằm trong nôi, để Đảng thay tã cho .

    Hết nói!

    Lạc điệu, đek hiểu cái thâm thuý của tiếng Việt.

    VN2006A viết:
    có tên viết:

    Con khóc không có nghĩa con đói mà còn có lẽ tả lót đang đầy c.

    Một cha mẹ vì con không phải chờ con khóc mới biết con muốn gì, mà đã biết giờ cho con ăn, con uống, con tắm, biết rờ trán ấm biết là bệnh.

    Đảng cầm quyền thì cũng như cha mẹ biết vì con trước khi con khóc, nếu không đảng cũng chỉ như kẻ thay tả lót, được ngửi mùi, rất xứng đáng.

    Trong chính trị không chờ vào cái tốt ngẫu nhiên, mà phải tìm cách thi hành cái đạo tất nhiên!!!

    Hạ tầng cơ sở phải chuyển động thì thượng tầng kiến trúc mới chao đảo!!!

    Những chuyện như Nghiêu Thuấn, CQ của dân, do dân và vì dân đều là bố láo cả!!!

    Hiếm thấy có CQ nào lại đoán ra/ chiều ý dân khi chưa bị áp lực cả!!!???

    PS.: trong quan hệ giữa gười với người thì lại khác! Phụ nữ thường thích đàn ông đoán được ý mình. Không cần nói, cũng phải biết là em cần mua sắm gì!!!

    Đàn ông tuy nhiều người đoán được ý của phụ nữ, nhưng lại đành bó tay (chấm cơm), vì nhu cầu mua sắm của em quá lớn, trong khi đồng lương chết đói của anh do bọn tư bản bố thí cho, lại còn bị nhà nước dân chủ trừ thuế chẳng còn bao nhiêu!!!

    VN2006A viết:
    Những chuyện như Nghiêu Thuấn, CQ của dân, do dân và vì dân đều là bố láo cả!!!

    Thêm anh mù rờ voi, đek sống thời Nghiêu Thuấn, nhưng giám khẳng định là chuyện bố láo. Lịch sử không ai nói Lê Long Đĩnh kính Tăng thờ Phật, nhưng chính là róc mía trên đầu Tăng, cũng như lịch sử hiện đại nói HCM ngồi chung với Phật nơi chính toà ở chùa.

    VN2006A viết:
    Hạ tầng cơ sở phải chuyển động thì thượng tầng kiến trúc mới chao đảo!!!

    Hiếm thấy có CQ nào lại đoán ra/ chiều ý dân khi chưa bị áp lực cả!!!???

    Một xã hội dân chủ đa đảng, Hạ tầng cơ sở chưa chuyển động thì đảng đã phải tìm kiếm đề cương mới, nhìn thấy cái mới, hay, đẹp vì một xã hội tương lai, và tự đảng đề xuất, vận động quần chúng bầu cho đảng mình, và khi nắm được chính quyền, chắc chắn sẽ có thay đổi.

    Một đảng chờ đến khi hạ tầng cơ sở chuyển động, mới nhìn thấy chính mình, chắc chắn sẽ vế nhà đuổi gà.

    Chuyện đảng ta, chuyện Thị Doan "nước ta tự do triệu lần bọn tư bản dãy chết", mịa nó, đít Thị Doan có đinh ốc và đã gắn chặt vào ghế, ấy thế mà có kẻ tự ru ngũ mình "Hạ tầng cơ sở phải chuyển động thì thượng tầng kiến trúc mới chao đảo!!!", đây là chuyện có cơ sở: đầu voi mà óc bò.

    PS: Đọc văn biết người, phước cho mợ nào làm vợ anh này, tính toán cả với người chung gối... xứ thiên đường, phải lấy được Cường Dollars mới có xế đẹp, còn xứ bọn tư bổn dãy chết, đek phải kỹ sư bác sĩ, chỉ là chuyên gia nail, chân nước ... dư sức mua cho cô vợ Lexus suv RX350, sau khi đã đóng thuế tiền lương.

    Còn cho Đảng là cha mẹ và mình là đứa con nít nằm trong nôi, và Đảng phải có nhiệm vụ thay tã thì toàn trị muôn năm trường trị .

    Ông này chắc là đảng viên . Có một thời trên bô (full of) xít đầy những bài viết kiểu này .

    Yep, dân chủ nằm trong nôi, để Đảng thay tã cho .

    Hết nói!

    có tên viết:

    Con khóc không có nghĩa con đói mà còn có lẽ tả lót đang đầy c.

    Một cha mẹ vì con không phải chờ con khóc mới biết con muốn gì, mà đã biết giờ cho con ăn, con uống, con tắm, biết rờ trán ấm biết là bệnh.

    Đảng cầm quyền thì cũng như cha mẹ biết vì con trước khi con khóc, nếu không đảng cũng chỉ như kẻ thay tả lót, được ngửi mùi, rất xứng đáng.

    Trong chính trị không chờ vào cái tốt ngẫu nhiên, mà phải tìm cách thi hành cái đạo tất nhiên!!!

    Hạ tầng cơ sở phải chuyển động thì thượng tầng kiến trúc mới chao đảo!!!

    Những chuyện như Nghiêu Thuấn, CQ của dân, do dân và vì dân đều là bố láo cả!!!

    Hiếm thấy có CQ nào lại đoán ra/ chiều ý dân khi chưa bị áp lực cả!!!???

    PS.: trong quan hệ giữa gười với người thì lại khác! Phụ nữ thường thích đàn ông đoán được ý mình. Không cần nói, cũng phải biết là em cần mua sắm gì!!!

    Đàn ông tuy nhiều người đoán được ý của phụ nữ, nhưng lại đành bó tay (chấm cơm), vì nhu cầu mua sắm của em quá lớn, trong khi đồng lương chết đói của anh do bọn tư bản bố thí cho, lại còn bị nhà nước dân chủ trừ thuế chẳng còn bao nhiêu!!!

    VN2006A viết:

    Lại giàu trí tưởng...bở!!!

    Con có khóc, mẹ mới cho bú!!!

    Nếu không!!! Đảng ta muôn năm trường trị!!!

    Con khóc không có nghĩa con đói mà còn có lẽ tả lót đang đầy c.

    Một cha mẹ vì con không phải chờ con khóc mới biết con muốn gì, mà đã biết giờ cho con ăn, con uống, con tắm, biết rờ trán ấm biết là bệnh.

    Đảng cầm quyền thì cũng như cha mẹ biết vì con trước khi con khóc, nếu không đảng cũng chỉ như kẻ thay tả lót, được ngửi mùi, rất xứng đáng.

    Ở Việt Nam, ai cũng tin va mong phép lạ xảy ra nên phép lạ chả bao giờ xảy ra .

    Ở các nước khác, phép lạ xảy ra vì không ai tin vào phép lạ .

    Sóng Thần viết:

    Có! Sau đây là những việc đảng CSVN và nhà nước CSVN có thể làm ngay hôm nay hay ngày mai mà không ảnh hưởng gì đến "xáo trộn xã hội," mà lại đẩy nhanh tự do cá nhân, dân chủ chính trị:

    1. Thả ngay lập tức tất cả các "Tù Nhân Chính Trị" định nghĩa là các công dân bị bỏ tù vì các tội "chống phá nhà nước XHCN," "nói xấu đảng CSVN," "bí mật quốc gia,".... NGT tự tra các con số điều luật cho các tội trên.

    2. Ngay hôm nay cho phép lập các báo chí, đài truyền thanh, truyền hình tư nhân. Bãi bỏ kiểm duyệt bởi các ban/bệ Tuyên Giáo/Côn An/An ninh.

    3. Bảo đảm cho chép ai muốn nói, muốn chửi, tố cáo từ 3 đời nhà HCM, hay Nguyễn Văn Thiệu, cho đến chuyện xóm làng, xe cán chó, chó cán xe.

    4. Ngay hôm nay cho phép những người cùng chung sở thích, tâm đầu ý hợp được tư do lập hội, lập thuyền, họp nhóm, họp đêm, họp ngày cho đến chán thì thôi.

    5. Bãi bỏ cái bộ quái đản Bộ Côn An, đặt anh to đầu Côn An dưới sự điều khiển của dân sự, giám sát bởi Tư Pháp, hoàn toàn tách rời chức trách Côn An ra khỏi trách nhiệm khởi tố, và Toà Án, chỉ còn giữ lại trách nhiệm giữ an ninh công cộng, thừa hành án lệnh của Toà hoặc Tư Pháp.

    6. Bãi bỏ chế độ tuyển mộ Côn An/An Ninh chỉ trong gia đình 2-3 đời làm Côn An (kiểu như Dương Tự Trọng). Mở ra chính sách tuyển mộ trong toàn dân những thanh niên nam nữ khoẻ mạnh, đủ trình độ học vấn, không có tiền án hình sự (hình sự chứ không phải chính trị nhé.)

    Cứ tạm thế đã! Làm được như thế thì cũng là tạm đủ trong ngày. Từ từ tính tiếp.

    Lại giàu trí tưởng...bở!!!

    Con có khóc, mẹ mới cho bú!!!

    Nếu không!!! Đảng ta muôn năm trường trị!!!

    NGT viết:
    Muốn đi nhanh về phía ánh sáng, các bác có kế gì không ?

    Có! Sau đây là những việc đảng CSVN và nhà nước CSVN có thể làm ngay hôm nay hay ngày mai mà không ảnh hưởng gì đến "xáo trộn xã hội," mà lại đẩy nhanh tự do cá nhân, dân chủ chính trị:

    1. Thả ngay lập tức tất cả các "Tù Nhân Chính Trị" định nghĩa là các công dân bị bỏ tù vì các tội "chống phá nhà nước XHCN," "nói xấu đảng CSVN," "bí mật quốc gia,".... NGT tự tra các con số điều luật cho các tội trên.

    2. Ngay hôm nay cho phép lập các báo chí, đài truyền thanh, truyền hình tư nhân. Bãi bỏ kiểm duyệt bởi các ban/bệ Tuyên Giáo/Côn An/An ninh.

    3. Bảo đảm cho chép ai muốn nói, muốn chửi, tố cáo từ 3 đời nhà HCM, hay Nguyễn Văn Thiệu, cho đến chuyện xóm làng, xe cán chó, chó cán xe.

    4. Ngay hôm nay cho phép những người cùng chung sở thích, tâm đầu ý hợp được tư do lập hội, lập thuyền, họp nhóm, họp đêm, họp ngày cho đến chán thì thôi.

    5. Bãi bỏ cái bộ quái đản Bộ Côn An, đặt anh to đầu Côn An dưới sự điều khiển của dân sự, giám sát bởi Tư Pháp, hoàn toàn tách rời chức trách Côn An ra khỏi trách nhiệm khởi tố, và Toà Án, chỉ còn giữ lại trách nhiệm giữ an ninh công cộng, thừa hành án lệnh của Toà hoặc Tư Pháp.

    6. Bãi bỏ chế độ tuyển mộ Côn An/An Ninh chỉ trong gia đình 2-3 đời làm Côn An (kiểu như Dương Tự Trọng). Mở ra chính sách tuyển mộ trong toàn dân những thanh niên nam nữ khoẻ mạnh, đủ trình độ học vấn, không có tiền án hình sự (hình sự chứ không phải chính trị nhé.)

    Cứ tạm thế đã! Làm được như thế thì cũng là tạm đủ trong ngày. Từ từ tính tiếp.

    Khách Kẹt Đường viết:
    Võ Thị Hảo viết:

    Tôi vẫn tin mãnh liệt vào ánh sáng vì sinh vật nào, xã hội nào, dù ẩn sâu dưới đáy biển vẫn cần và hấp thụ được ánh mặt trời. Việt Nam dù chậm nhưng vẫn phải đi về phía ánh sáng. Chẳng phải sự lên tiếng đàng hoàng, thẳng thắn, trực diện của mỗi người, dù vẫn đang bị đàn áp, kỳ thị nhưng đã đây đó thức tỉnh, cải thiện được phần nào tình hình đấy thôi.

    Nhà văn VÕ THỊ HẢO nói sao nghe thảm quá. Cái nước mình răng mà khổ dữ ri. Từ mùa thu lịch sử 1945 “kụ” Hồ “yếu kinh” (à, xin lỗi, “kính yêu”) dẫn dắt nước ta đi về BÓNG TỐI đã hơn nửa thế kỷ, bây chừ ta đang ở dưới ĐÁY HỐ ĐEN KỊT, tối thui tối thủi, không nhìn thấy ánh sáng mặt trời của TỰ DO, DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN, dù là chút ánh sáng le lói của buổi hoàng hôn. Rứa mà nhà văn còn hy vọng VN phải đi về phía ánh sáng. Đi mần răng mà đi đây, thưa bà nhà văn khả kính? Thời gian nó có đứng về phía VN mình mô mà đi. Thằng TQ nó đang chờ chực ĂN TƯƠI NUỐT SỐNG nước mình mà. Đi kiểu chậm như rùa ni, có khi VN ta chưa thấy chút ánh sáng cuối đường hầm thì đã LỌT TỎM vào KHỐI ĐEN HƠN của ông bạn vàng TQ, nhập mẹ vô thành TÀU. Rứa là hết phương thấy được ánh sáng. Than ôi!

    Như một chiếc xe chở hành khách, nếu muốn đi nhanh thì máy xe phải tốt, tài xế giỏi, đường xá tốt.
    Nay chiếc xe có máy dỏm bị chết máy, tài xế lại dỏm hơn, đường hơi lên dốc. Nếu hành khách toàn là người lớn tuổi và trẻ em, muốn đẩy xe lên dốc thì còn lâu lắm.

    Thượng tầng cơ sở đa số là bọn lãnh đạo độc tài mê sảng, tham nhũng, tham lam, lưu manh, công an trị.
    Trí thức thì nhiều loại trí thức đỏ, bằng dỏm, nịnh bợ, thích tấn công cá nhân hơn là tìm solutions giải quyết vấn đề.
    Chủ công ty, doanh nghiệp thương gia, nhiều người thích móc ngoặc hối lộ cho nhanh công việc, không ngần ngại phá hủy môi trường.
    Dân lại dễ dãi hài lòng, mê tín dị đoan.

    Muốn đi nhanh về phía ánh sáng, các bác có kế gì không ?

    https://www.danluan.org/lien-ket/20140829/ba-pham-chi-lan-80-nguoi-dan-hai-long-dich-vu-cong-thi-can-gi-cai-cach-hanh-chinh

    Bà Phạm Chi Lan không tin có tới 80% người dân hài lòng với dịch vụ hành chính công

    Võ Thị Hảo viết:

    Tôi vẫn tin mãnh liệt vào ánh sáng vì sinh vật nào, xã hội nào, dù ẩn sâu dưới đáy biển vẫn cần và hấp thụ được ánh mặt trời. Việt Nam dù chậm nhưng vẫn phải đi về phía ánh sáng. Chẳng phải sự lên tiếng đàng hoàng, thẳng thắn, trực diện của mỗi người, dù vẫn đang bị đàn áp, kỳ thị nhưng đã đây đó thức tỉnh, cải thiện được phần nào tình hình đấy thôi.

    Nhà văn VÕ THỊ HẢO nói sao nghe thảm quá. Cái nước mình răng mà khổ dữ ri. Từ mùa thu lịch sử 1945 “kụ” Hồ “yếu kinh” (à, xin lỗi, “kính yêu”) dẫn dắt nước ta đi về BÓNG TỐI đã hơn nửa thế kỷ, bây chừ ta đang ở dưới ĐÁY HỐ ĐEN KỊT, tối thui tối thủi, không nhìn thấy ánh sáng mặt trời của TỰ DO, DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN, dù là chút ánh sáng le lói của buổi hoàng hôn. Rứa mà nhà văn còn hy vọng VN phải đi về phía ánh sáng. Đi mần răng mà đi đây, thưa bà nhà văn khả kính? Thời gian nó có đứng về phía VN mình mô mà đi. Thằng TQ nó đang chờ chực ĂN TƯƠI NUỐT SỐNG nước mình mà. Đi kiểu chậm như rùa ni, có khi VN ta chưa thấy chút ánh sáng cuối đường hầm thì đã LỌT TỎM vào KHỐI ĐEN HƠN của ông bạn vàng TQ, nhập mẹ vô thành TÀU. Rứa là hết phương thấy được ánh sáng. Than ôi!

    Khách mn viết:
    Tôi thích trao đổi với người có học, có văn hóa, dù khác quan điểm chính trị. Chửi bới không phải là nghề của chàng. :)

    Tôi rất tâm đắc lời còm này.

    Dù bất đồng quan điểm nhưng ta vẫn có thể trao đổi nghiêm túc trong tinh thần tôn trọng nhau. Vẫn chưa chắc "bên này" thuyết phục được "bên kia", nhưng vẫn có thể học hỏi lẫn nhau một điều gì đó.

    Dùng lời lẽ miệt thị kém văn hóa thì chắc chắn không thuyết phục được ai, chỉ tự vẽ lên một bộ mặt không mấy đẹp của mình, đồng thời khẳng định với người đối thoại rằng mình không xứng đáng được người khác quan tâm đến.

    VN2006A viết:
    "Vietnam dù chậm, vẫn dịch chuyển về phía ánh sáng"!!!

    Chính xác!!!

    Truớc đây mấy năm, khi nói đến "tiệm tiến dân chủ" ở Vietnam, đám "rân chủ" gào lên: "Tiệm tiến là cái khỉ mẹ gì??? Dân chủ ngay lập tức!!!"

    Nhưng thực tế xảy ra vẫn là tiệm tiến, cho đến nay, chưa thấy có dấu hiệu bùng nổ?!

    Chung quy là do bọn phản động không hiểu "hạ tầng cơ sở quyết định thượng tầng kiến trúc!!!" (Basic und Überbau)

    http://de.wikipedia.org/wiki/Basis_und_%C3%9Cberbau

    Mịa, toàn lời nguỵ biện. VN chậm chậm dịch chuyển về phía ánh sáng. Thế thì những nước khác tiến với vận tốc nào và đến vùng ánh sáng văn minh, nhân bản lúc nào?

    Người ta đã vất cái XHCN vào thùng rác lâu rồi mà VN vẫn còn tiếc rẻ đuổi theo không biết cuối thế kỷ này sẽ đến đâu. Vậy đích thị là dịch chuyển về phía ánh sáng đom đóm.

    Pages