Người Buôn Gió - Từ Dịch Thuỷ đến Tiền Giang

  • Bởi Hồ Gươm
    26/08/2014
    5 phản hồi

    Người Buôn Gió

    FB Người Buôn Gió:

    Các bạn ở hải ngoại làm gì giúp anh em trong nước vào hoàn cảnh này?

    Nếu các bạn nhiêt thành thì việc không khó. Đó là bạn nào giỏi tiếng Anh hãy tổng hợp tin tức những người bị bắt giữ, hình ảnh, clip ...lược qua tiếng Anh rồi gửi mail đến các đại sứ quán quốc tế ở Việt Nam.

    Để họ thấy tin tức cập nhật rất nhanh, và rất nhiều người dân Việt Nam khắp nơi đều quan tâm sâu sắc. Mọi khi chúng ta vẫn đến các đại sứ để thông tin. Tại sao lúc này chúng ta không thông tin cho họ. Hãy đặt hoàn cảnh của họ khi nhận tin từ các bạn, họ sẽ ấn tượng thế nào.

    Tôi rất mong sau dòng trạng thái này, có nhiều bạn đứng ra nhận trách nhiệm để thực hiện việc này gấp luôn. Đừng để họ phải đọc báo sau phiên xử mới biết sự việc thế nào.

    Hơn 200 năm trước Công Nguyên, Tần Thuỷ Hoàng đã dựng lên một triều đại độc tài lớn nhất Trung Hoa. Nỗi sợ hãi về hình ảnh uy nghi quyền lực như thượng đế của Tần Doanh Chính làm khiếp đảm cả thiên hạ Trung Hoa mênh mông. Bằng quyền lực tuyệt đối của mình, Tần Thuỷ Hoàng đã bắt dân chúng phải lập nên một dãy tường thành vạn lý, khiến bao người mất mạng vì đói rét, bệnh tật, kiệt sức khi xây thành. Thế nhưng toàn bộ Trung Hoa không có một sự phản kháng nào đáng kể.


    Hình ảnh những người dân Việt từ ngàn cây số đến Đồng Tháp và băng qua sông Tiền Giang là dấu hiệu cho thấy lòng người dân Việt đã thế nào với thể chế này

    Kinh Kha người nước Vệ, đã nhận trọng trách ám sát Tần Thuỷ Hoàng. Trong lúc Tần Thuỷ Hoàng đang ở đỉnh cao của quyền lực tối thượng.

    Kinh Kha khi qua sông Dịch Thuỷ để hướng về Hàm Dương thực hiện sứ mệnh tiêu diệt tên bạo chúa độc tài. Để Kinh Kha có thể tiếp cận được Tần Thuỷ Hoàng những người thực hiện, giúp đỡ đã phải mất nhiều của cải, và cả tính mạng như Phàn Ô Kỳ, tự cắt đầu để Kinh Kha dâng vua Tần. Có dịp gặp để ra tay.

    Kinh Kha ra tay không thành công, bị giết ở giữa cung điện Tần Vương.

    Đời sau người ta nhắc đến Kinh Kha, không luận sự đạt được mục đích ban đầu. Thiên hạ ngàn đời nhớ đến Kinh Kha, bởi dám làm một việc như thế.

    Thực ra Kinh Kha chẳng những biết mình sẽ chết, mà Kinh Kha còn biết được mình sẽ không hoàn thành được công việc. Thế nhưng Kinh Kha vẫn đi, vẫn để bao người tâm huyết, xương máu bỏ ra để mình đi thực hiện công việc đó.

    Bởi vì một điều mà ít ai nói đến. Là lúc đó hình ảnh Tần Thuỷ Hoàng chói lọi quyền uy, như thánh thần, thượng đế. Thế mà có người tính chuyện giết chết. Giết chết như một tên ác nhân bình thường, đó là giết bằng dao găm.

    Câu chuyện hành thích của Kinh Kha đã dấy lên trong nhân dân ý nghĩ, rằng Tần Thuỷ Hoàng không phải là thánh, là thượng đế. Mà chỉ là độc tài, khát máu, man rợ có quyền lực trong tay. Hắn chẳng phải con trời, hay thần thánh gì cả. Từ đó bắt đầu có những sự nổi dậy liên miên của người dân, nhà Tần bị diệt vong không lâu sau đó. Thậm chí ngay trong nội bộ triều đình sự coi thường vương triều nhà Tần cũng lộ trắng trợn qua việc Triệu Cao, Lý Tư lộng hành.

    Đó chính là điều mà Kinh Kha mong đợi, chứ không phải là việc ông giết được Tần Thuỷ Hoàng. Ông mong đợi nhát dao của mình đâm vào cái áo của Tần Thuỷ Hoàng, đó là đâm vào hình ảnh chế độ độc tài hùng mạnh, đâm vào một hình tượng tưởng như thánh thần trên trời rơi xuống, đâm vào sự ngộ nhận của nhân dân, sự sợ hãi của nhân dân Trung Hoa dưới thời Tần Thuỷ Hoàng. Để rồi những cuộc khởi nghĩa được phát động, để cho chính những quan lại nhà Tần cũng coi thường Tần Vương, cho đó cũng là con người, có thể lấn át quyền lực như thường.

    Nhát dao của Kinh Kha chính là nhát dao đâm vào hình tượng của một chế độ. Thân xác của Tần Doanh Chính còn sống, nhưng hình tượng về bậc đế vương uy quyền khiến thiên hạ khiếp sợ bắt đầu chết từ đó.

    Câu chuyện về Kinh Kha gắn với dòng sông Dịch Thuỷ, hình ảnh người tráng sĩ ra đi và để lại cho đời sau một huyền thoại bất tử.

    Hơn 2000 năm sau ở Việt Nam, từng tốp người vượt cả ngàn cây số để chờ dịp băng qua dòng Tiền Giang hướng về phía phiên toà xét xử người công chính mà chế độ cầm quyền mở ra vào sáng ngày 26 tháng 8 năm 2014. Họ đến được dòng Tiền Giang cũng đầy khó khăn, nguy hiểm. Ngay từ nhà họ, đã phải bằng mọi cách mưu trí, tốn kém ..bằng mọi giá họ đến được đất Cao Lãnh vào lúc phiên toà bắt đầu.

    Nhiều người trong số họ đã bị bắt ở đất Cao Lãnh, khi mà phiên toà chưa mở.

    Phải chăng nhà cầm quyền nghĩ rằng chặn được người đến dự phiên toà là thành công?

    Không, thực ra những người đi đến phiên toà, cũng đã lường được việc sẽ bị chặn khi đến nơi. Hoặc bị bắt giữ khi đến nơi. Họ không trông mong sẽ có mặt trước phiên toà, để hô khẩu hiệu bênh vực người công chính bị nhà cầm quyền Đồng Tháp vu oan bắt tội. Họ quá hiểu sự thủ đoạn của nhà cầm quyền này thế nào.

    Nhưng họ vẫn đi, bằng mọi cách họ đi hết khả năng của mình, đến khi bị chặn bắt. Đó mới là sự thành công mong đợi. Người dân sẽ thấy hành động phản đối phiên toà rất quyết liệt đến cùng của nhiều người đó. Đấy cũng là nhát dao đâm vào hình ảnh chế độ này. Nếu phiên toà là tượng trưng cho quyền lực của chế độ, thì hành động những người bị bắt giữ vì kiên quyết đến phản đối phiên toà. Chính là nhát dao chém vào mặt uy tín của chế độ này một cách công khai.

    Thử nghĩ xem, nếu họ không bị chặn từ nhà, răn đe, kiểm soát. Họ ung dung đi vào đến phiên toà, đứng bên ngoài giơ băng rôn. Bị cô lập hai đầu đường vì đủ loại cảnh sắt ngăn đường. Như thế thì có ấn tượng bằng họ bị doạ dẫm, bị ngăn chặn từ nhà, bị săn duổi suốt quãng đường đi...nhưng họ vẫn quyết tâm đi.

    Hôm nay những người qua được dòng Tiền Giang nhưng không đạt được mục tiêu ban đầu là dự phiên toà. Nhưng họ đã đạt được một thứ lớn lao hơn rất nhiều. Đó là họ để lại hình ảnh kiên quyết, quả cảm đến cùng trong việc phản đối sự bất công trên đất nước này, do chế độ tưởng là hùng mạnh này tạo ra. Ý nghĩa mấu chốt của hành động lịch sử không phải lúc nào cũng nằm trong dự tính ban đầu. Nó không cần thiết phải đạp đổ toà thành nào đó ngay lập tức, mà nó có ý nghĩa là tạo ra cho dân chúng thấy những toà thành xây nên bằng sự xảo trá, bạo quyền sẽ có một người và nhiều người, nhiều người nữa cùng muốn đạp đổ.

    Nếu cho hình ảnh Kinh Kha là phản kháng chế độ bằng việc qua sông Dịch Thuỷ năm xưa, dẫn đến những cuộc phản kháng lớn sau này. Bạn sẽ thấy hình ảnh những người dân Việt từ ngàn cây số đến Đồng Tháp và băng qua sông Tiền Giang là dấu hiệu cho thấy lòng người dân Việt đã thế nào với thể chế này.

    Thế nên chúng ta không hề thất vọng vì những người bị bắt và họ không có mặt phiên toà. Chúng ta đâu cần họ có mặt hai tiếng ở phiên toà xử úp sọt đó, để hô hào trong vòng kiểm soát của công an. Cái chúng ta cần là ý chí kiên cường của họ, trên quãng đường gian nan mà họ đã băng qua. Và chúng ta, những người quan sát đã nhận được điều mà chúng ta mong.

    Với những ý chí như họ thể hiện, hẳn chúng ta sẽ vui mừng khi đứng cùng họ, trong nhiều việc sau này nữa.

    Nếu những người đi đến phiên toà này, họ bị ngăn chặn, bị doạ nạt ở nhà, họ nghĩ ở nhà thế này, đến nơi cũng thế. Sẽ chả có gì được viết ra, chả ai nhận thấy điều gì ở họ. Cũng như Kinh Kha biết không hạ sát được vua Tần, chưa giết đươc vua Tần đã tốn kém xương máu mà nghĩ không đi, có lẽ u mê của người dân lầm tưởng chế độ Tần Thuỷ Hoàng là thánh thần, bất khả xâm phạm sẽ còn rất lâu.

    Những người bị bắt giữ, ngăn chặn đến phiên toà, việc các bạn bây giờ là ghi nhớ các sự kiện của mình, vì đó là câu chuyện của lịch sử không dễ gì có được suốt 70 năm qua trên đất nước này. Chỉ ghi nhớ và kể cho mọi người thôi, các bạn đã không những hoàn thành tốt sự ủng hộ với ba người bị xét xử, mà còn với sự thức tỉnh của nhân dân nữa.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Phản hồi: 

    Về chi tiết viết "sai" của tác giả Người Buôn Gió khi bác NGUYEN N.GIANG góp ý rằng:

    [quote=NGUYEN N.GIANG]Anh Người Buôn Gió chưa đến Cao Lãnh nên viết sai điều nầy:
    " Đến Cao Lãnh thì không có qua sông Tiền!
    Theo Quốc lộ 1, cách Cầu Mỹ Thuận khỏang 3 cây số, thì rẽ vào tỉnh lộ 30 và đi thêm 35 km nữa thì đến Tòa Án.
    Vì Cao Lãnh nằm bên nầy của Tiền Giang, nên từ Sài Gòn đi xuống, không cần qua sông Tiền ."[/quote]

    Thực ra, ngay trong phản hồi đầu tiên, khi tôi đưa thông tin về bác Huỳnh Ngọc Chênh "đã phải trốn kỹ trong nhà mình từ mấy hôm trước rồi up ảnh cũ chụp tại Đồng Tháp để đánh lừa những kẻ đang rình mò, ngăn chặn trước cửa nhà khiến họ tưởng nhầm mà rút đi," thì chúng ta có thể hiểu được những người quyết tâm có mặt tại phiên tòa này không chỉ đơn giản là đi thẳng từ Sài Gòn đến Cao Lãnh mà không phải qua sông Tiền, họ phải "ém quân", làm những động tác nghi binh, thay đổi chỗ ở, rút ra rút vào...v.v. không khác gì dân trinh sát đi thực địa chuẩn bị công đồn, và để có mặt tại trận chiến ngày hôm nay, có khi họ không chỉ phải băng qua sông Tiền chỉ 1 lần mà thôi.

    Và quan trọng hơn cả là họ đã truyền sức mạnh khiên cho nhiều người dám cùng băng qua sông Tiền ở trong lòng.

    Nhà thơ Đỗ Trung Quân mới viết trên tường FB nhà mình bài thơ ngắn như sau:

    nỗi sợ hãi
    ngạc nhiên chưa
    nhẹ nhàng rời khỏi người phụ nữ tay không
    ám lên mặt mũi những kẻ một rừng súng ống
    ta xấu hổ vào những bài thơ của mình...

    Phản hồi: 

    Xin được góp ý hèn thế này.
    Dỉ nhiên là sẽ nhiều người nhìn thấy sự so sánh có vẻ "chông chênh" của bác Gió.
    Nhưng vấn đề ở đây là cái ý tưởng viết cho những người đang bị công an vn đàn áp giam cầm đánh đập ở hiện tại. Viết để an ủi động viên, viết để kẻ bị hành hạ không thấy cô đơn và hành động của mình có 1 ý nghĩa nhất định nào đó.
    Tui có đọc đâu đó có câu rằng: " Dùng lời để tỏ ý. Được ý hãy quên lời"

    Cũng không nên chấm điểm bài viết của bác Gió như 1 bài luận văn. Vì tui nghĩ mọi người đều hiểu bác Gió muốn nói cái gì. Đó mới là quan trọng

    Phản hồi: 

    Tôi vẫn thích đọc Người Buôn Gió lâu nay, song lần này đọc bài trên, tôi cảm thấy có điều trúc trắc không xuôi.

    Tôi nghĩ anh Gió rất có duyên khi vẫn mượn việc xưa để gián tiếp luận sự đời hiện tại. Nhưng lấy giai thoại Kinh Kha "Từ Dịch Thủy..." ngàn xưa để liên tưởng "...đến Tiền Giang" hôm nay, có phần gượng gạo. Xin được nêu ra các điểm lệch, từng đôi xưa/nay, trong phép tỉ của NBG:

    1) * Kinh Kha người Vệ gốc Tề, chỉ là cá nhân một ngoại kiều đang rong chơi lãng tử bên nước Yên, là khách của Yên.
    - Nhiều người Việt vượt sông Tiền (VN), là dân chính quốc VN, không phải khách.

    2) * Kinh Kha vốn vị tình bạn riêng với Thái tử nước Yên, mà hành sự để trả ơn hậu đãi.
    - Người VN xuống Cao Lãnh không vì tình riêng với cá nhân nào, mà vì nghĩa chung với tổ quốc.

    3) * Tần lúc bấy giờ đang trên đà xâm lăng các nước, chưa nuốt được hết thiên hạ, Yên và Tần đang là 2 quốc gia độc lập dù Tần mạnh hơn. Kinh Kha qua Dịch Thủy, vào nước Tần hành thích vua Tần là hành động của một nước này chống lại một nước khác nhằm ngăn chận tham vọng bành trướng của ngoại bang, đồng thời rửa cái nhục riêng giữa Đan và Chính.

    - Người Việt qua sông Tiền, chỉ là đi lại trong nước mình, lo việc nội bộ quốc gia.

    4) * Thái tử Đan nước Yên (nay thuộc vùng đất đông bắc TQ qua lãnh thổ Triều Tiên) vốn là bạn thuở ấu thơ với vua Tần Doanh Chính, khi Đan còn làm tin ở Triệu, là nơi chôn nhau cắt rốn của vua Tần. Về sau, Tần mạnh lên, Đan phải làm tin bên Tần (theo thỏa thuận ngoại giao thời đó), bị bạn cũ Doanh Chính bạc đãi, lấy làm phẫn hận. Khi về nước Yên, Đan ôm mộng rửa mối nhục cá nhân này. Đây cũng là một động lực lớn thúc đẩy Đan tìm cách trừ Doanh Chính, bằng cách mượn tay Kinh Kha, qua nhiều sự trấn ơn trước đó khiến Kinh Kha chẳng thể chối từ. Đan biết Kha khảng khái sòng phẳng oán trả ơn đền, cho Kha ăn nhậu thỏa thuê cốt cho Kha mang nợ mà phải làm theo ý mình. Đan lợi dụng Kha, Kha bị Đan lợi dụng.

    - Người VN hôm nay qua sông Tiền, do một động lực khác hẳn, vì chính dân tộc và tổ quốc mình.

    5) * Kinh Kha là một lãng tử lang bạt kỳ hồ, ngao du phóng túng, đến đâu kết bạn đến đó và hoàn toàn không có ý thức vì Yên mà kháng Tần. Ông hành động vì nghĩa bằng hữu, chỉ thọ ơn thì trả ơn (thái tử Yên Đan) như một luân lý làm người. Kinh Kha liều chết đâm Doanh Chính cũng chỉ vì có thế.

    Quan trọng nhất là, phải đến sau khi hoàn toàn thôn tính lục quốc, tức là lúc nước Yên đã mất, vua tôi nước Yên đã bị Tần đánh bắt tại Bình Nhưỡng, thu thiên hạ về Tần, thì Tần Vương Doanh Chính mới xưng Đế theo lời tâu của bọn Lý Tư và Vương Quán. Cho đến trước phút xưng Đế, vua Tần vẫn còn xưng là "quả nhân" theo địa vị Vương. Nghĩa là, lúc Kinh Kha đi hành thích vua Tần, thì Tần Vương và Yên Vương vẫn bình đẳng dù sự mạnh yếu 2 nước có khác nhau.

    - Nước Yên chủ trương giết vua Tần không phải là "việc phản đối sự bất công trên đất nước này", như Người Buôn Gió ví với hành động của người VN vượt Tiền Giang hôm nay! Hành động của Kinh Kha cũng chẳng thể coi là "nhát dao đâm vào chế độ" được, bởi đơn giản chế độ của nước Tần không mắc mớ gì tới Kinh Kha, chỉ là người nước Vệ cũ vốn bị xóa mất từ lâu và không phải do Tần thôn tính. Kinh Kha, dù câu chuyện có xúc động, nhưng thực chất ông chỉ là kẻ lãng du vô tổ quốc, lang thang, và hành động đơn thuần chỉ vì tình nghĩa cá nhân với Yên Đan, hoàn toàn không vì quốc gia nào cả!

    Phản hồi: 

    Anh Người Buôn Gió chưa đến Cao Lãnh nên viết sai điều nầy:
    " Đến Cao Lãnh thì không có qua sông Tiền!
    Theo Quốc lộ 1, cách Cầu Mỹ Thuận khỏang 3 cây số, thì rẽ vào tỉnh lộ 30 và đi thêm 35 km nữa thì đến Tòa Án.
    Vì Cao Lãnh nằm bên nầy của Tiền Giang, nên từ Sài Gòn đi xuống, không cần qua sông Tiền ."

    Phản hồi: 

    Người Buôn Gió:

    Ông Huỳnh Ngọc Chênh núp kín trong nhà 2 hôm không ra ngoài. Ông đưa cái ảnh chụp ở Cao Lãnh hồi nào lên FB. Bọn bên ngoài đến chiều rút không canh cửa nhà vì tưởng ông đi rồi. Đến tối ông hiên ngang ra khỏi cửa vẫy taxi ra bến xe đò.

    danluank00005_0.jpg