Khải Đơn - Đàn bà xứ này thật kỳ lạ

  • Bởi Khách
    25/08/2014
    8 phản hồi

    Khải Đơn

    Họ là những cô gái rất xinh đẹp, thậm chí, cái đẹp ấy khiến người ta đáng ngờ vào cái nguy cơ hạnh phúc họ có được. Và chuyện ấy càng kỳ lạ hơn, khi họ đẹp dường ấy, lớn lên vẫn chẳng có cơ hội nào cho ra hồn.

    Cứ đứng giữa Sài Gòn mà hỏi, đàn bà xứ này thật kỳ lạ, họ phải rời quê hương từ rất xa xôi tít miền Trung, miền Bắc để lặn lội đi bán hàng, kiếm tiền. Hỏi kỹ hơn, họ nói để chồng ở nhà nuôi con. Thật kỳ lạ, tới một ngày, đâu đó trên tivi người ta giới thiệu những ngôi làng xây lên bằng bàn tay nứt nẻ của những phụ nữ gồng gánh bán bưng xa quê này. Còn các ông chồng xa vợ, đã bận đi theo các cô gái mới, nên nhà nào cũng đóng cửa im ỉm.

    Họ kỳ lạ hơn khi khi cứ lớn lên như hoa dại, đẹp trong sáng, tinh khôi khắp đất miền Tây. Rồi họ phải đem cái xinh đẹp vô ngần ấy ra tận xứ người, tít Đài Loan, Hàn Quốc, Singapore, Campuchi, đánh đổi tuổi trẻ để làm con người xứ lạ, lấy miếng cơm gạo về nuôi cha mẹ già, có khi nuôi cả những ông anh trai, cậu em trai ở quê hương nên người. Sau khi nên người, những anh đàn ông hùng hồn ấy gọi họ ngon- ngoan – ngu. Các anh đã quên mất cơm trắng các anh ăn lấy từ da thịt và sự xinh đẹp của người chị, người mẹ tận quê nhà.

    Đàn bà xứ này kỳ lạ vô cùng. Họ phải đi làm gái ở nhiều nơi, ở Campuchia, ở Singapore, trên quốc lộ, giữa phố biển xa. Đàn ông xứ này ra đó hưởng thụ, vui vầy, chùi mép, xong đi khắp nơi gọi họ là đĩ, hùng hồn như một bậc quân tử thứ thiệt thời xưa - vừa kịp mặc quần.

    Sự kỳ lạ ấy đôi khi khiến người ta ngạc nhiên. Khi một người đàn bà bị đánh, anh công an phường đi qua, bà hội phụ nữ đi lại, nhòm ngó một cách dè chừng, rồi bỏ đi. Đàn bà bị đánh mà, có gì đâu ghê gớm. Xong một bữa nọ, cũng bà hội phụ nữ cao trọng đó, cũng anh công an lịch thiệp đó, họ ập vào “ổ mại dâm” để cô gái trần truồng chụp ảnh, dòm ngó, soi mói, gọi tên. Bà hội phụ nữ hình như quên mất, bà cũng là đàn bà. À không, đàn bà có hội khác với đàn bà khổ thân. Đàn bà ngủ với đàn ông mà. Chuyện ấy thì ghê gớm, phải chụp hình trần truồng lại.

    Đàn bà xứ này kỳ lạ lắm. Nếu họ lỡ yêu và sống với 2, 3 anh đàn ông, họ sẽ bị coi là “người xấu”. Có kẻ còn đem cả tiểu sử của họ để đi bêu riếu khi cần nói xấu họ một việc chẳng liên quan. Nếu anh người yêu bỏ họ và họ chính chuyên độc thân, họ trở thành người phụ nữ được trọng thị và kẻ cả - để đi bình phẩm về những người đang yêu đương hạnh phúc khác.

    Đàn bà xứ này kỳ lạ như một vũ điệu. Ngày xưa họ nhảy nhót cuống cuồng để có một tấm chồng. Đàn bà không chồng trở thành trò đàm tiếu (của vô vàn đàn bà khác). Thời nay họ nhảy nhót cuống cuồng để vinh danh “mẹ đơn thân”, “tôi không cần chồng”, “tôi sống khỏe không cần đàn ông”. Lúc nào cũng phải cuống cuồng, gồng gánh. Họ quên mất làm mẹ về cơ bản là cực khổ và thiêng liêng, nên không cần phải đem khoe mỗi ngày – vì chỉ có em bé ở nhà cần tình yêu ấy. Họ quên mất độc thân là niềm vui (hoặc nỗi khổ) của bản thân, cũng không cần phải gắn nhiều huy hiệu lên ấy làm gì. Có người còn bán cả huy hiệu cho những người khác, để đeo chung thành một hội, nơi những kẻ khác (gồm đàn ông và các phụ nữ đã có chồng) trở thành kẻ dị hợm bị chà đạp. Chỉ có người bán được tiền.

    Đàn bà xứ này, xấu xí vì làm nông lam lũ để nuôi chồng con thì bị chê tởm quá và chồng bỏ theo em gái khác, còn lỡ xinh đẹp trong sáng thì bị chê là đĩ quá, thông minh giỏi giang thì bị chê là ghê gớm quá. Họ cứ phải gồng gánh một cái chức phận và không khí nào đó mà đàn ông và hằng hà sa số đàn bà khác ban cho. Người thì chăm chỉ gồng gánh. Người mệt quá ném gánh đập vô mặt người khác, chẳng cách gì bình tĩnh thản nhiên được.

    Đàn bà xứ này kỳ lạ vô cùng, khi những buổi sớm mai ngoài đồng, trong công xưởng, họ cắm đầu vào cây lúa, dàn máy, cánh đàn ông cũng bận rộn với cuộc nhậu giữa trưa, chầu cá độ lúc chiều tối, hoặc bữa nhậu khuya với chiến hữu bạn bè. Ở nông thôn, lúc nào người ta cũng có thể gặp các cậu trai rảnh ngồi ngoài quán cafe đánh bài, rung đùi nghe nhạc, bất đắc chí vì đời sống. Chỉ có các cô gái đang miệt mài rời quê hương kiếm miếng ăn cho cha mẹ, và cả những người đàn ông trót trở thành số phận mà họ phải đeo mang.

    Đàn bà xứ này kỳ lạ như vậy, bên cạnh những người đàn ông kỳ lạ không kém...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    "Rất tiếc rằng họ góp phần "đánh cho Mỹ cút đánh cho nguỵ nhào" xong thì ĐÁNH ĐĨ", mguyên nhân này là do "nhờ ơn Đảng, nhờ ơn chính phủ" có chính sách buôn dân với cái tên mỹ miều là "xuất khẩu lao động" thì chị em nhà ta đỡ phải chổng mông lên trời cấy lúa nuôi sống cánh đàn ông ta và taọ nguồn xuất khẩu gạo để được ra nước ngoài làm vợ người ngoại quốc. Có lẽ đó cũng là chủ trương tinh thần quốc tế đéo vô sản chăng?

    ĐÚNG là đàn bà xứ Việt thật kỳ lạ như Khải Đơn nêu lên. Có nhiều bạn đổ vấy cho chế độ hiện tại là failed state. Đúng đấy nhưng chĩ một phần thôi.

    Hồi tôi mới sinh ra thì trong giấy khai sinh người ta kể tên mẹ tôi nhưng còn có mục là bà là vợ chính chứ không phải là vợ bé. Xã hội thời đó còn chấp nhận vợ chính, vợ lẻ.

    Kịp khi đi học thì cái câu được học là 'nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô"- một cu mủm kể là có con nối dõi tông đường, 10 mẹt thì có cũng như không". Thế có phải phân biệt đối xử giới tính trên diện cả nước không?

    Tôi nghĩ cái văn hóa tào lao của Tàu nó thấm sâu trong dân ta coi khinh phụ nữ, dung dưỡng cánh đàn ông là nguyên nhân gốc rễ của nhiều thảm cảnh đàn bà xứ ta.

    Một đất nước khi chỉ nhìn và xử dụng một nửa dân số của mình làm sao bằng những quốc gia khai thác tiềm lực tối đa của cả nam và nữ.

    Tôi đã đọc ở đâu đó:

    The root cause is:
    This is a failed state, so its men and women are bizarrely fucking losers.

    Tạm dịch:
    Nguyên nhân gốc của các vấn đề trên:

    Đây là (Việt nam) một đất nước thất bại , nên đàn ông và đàn bà Việt nam là những kẻ thất bại chó chết.

    Thế nào a failed state? Xin mời google.

    Bạn KDTH nên học lại môn văn để hiểu rõ cách mỉa mai của tác giả không nhắm vào phụ nữ VN mà là nhắm vào đám đàn ông ăn hại và bọn "hương nguyện" đấy bạn ạ.

    Từ đầu đến cuối tác giả chỉ nói đến các quan điểm vừa lỗi thời, vừa bất công của nam giới nói riêng và cả xã hội Việt Nam nói chung đối với phụ nữ. "Đàn bà xứ này thật kỳ lạ" chỉ là một cách nói bóng gió. Trong khi phụ nữ Việt đang khổ, đang chủ động lo cho đời sống của mình và gia đình cha mẹ anh em mình, thì đàn ông Việt có vẻ quá thờ ơ vô cảm và vô can, đổ tội quá nhiều dựa trên những tiêu chuẩn cũ nhưng hoàn toàn bất lực trước những thất bại của mình trong tư cách đàn ông.

    Tác gài bài này (Đàn bà xứ này thật kỳ lạ) chính là một người đàn ông kỳ lạ quá chừng. Không hiểu trong cuộc đời thực ông đã gặp những cảnh đời thế nào mà ông có cái nhìn về những người phụ nữ của ta đáng yêu, đáng kính và đáng thương (rất đáng thương) bằng con mắt kỳ lạ như vậy? Đây là cái nhìn một chiếu, chỉ nhìn một khía cạnh. Nếu ông mở rộng tầm mắt nhìn cả trước, cả sau, cả quá khứ và cả hiện tại thì ông sẽ thấy nữ giới của ta có những phẩm chất cao quý như thế nào, tuy rằng họ cũng như chúng ta, đã một thời bị lừa gạt (do chế độ) để trở thành những anh hùng. Trước kia thì người phụ nữ "quanh năm buôn bán ở ven sông/ Nuôi nổi năm con với một chông..." Trong chiến tranh thì có cô du kích "ca lô đội lệch vừa xinh vừa ròn" rồi "còn cái lai quần cũng đánh Mỹ". Rất tiếc rằng họ góp phần "đánh cho Mỹ cút đánh cho nguỵ nhào" xong thì ĐÁNH ĐĨ cho cả đủ mọi loại khác, trong đó cũng khá nhiều quan chức CS cao quý.
    Hiện tượng nào cũng có nguyên nhân, nếu không tìm nguyên nhân mà chỉ nhìn hiện tượng thì nhiều khi kết tội oan đấy, me sừ Khải Đơn ạ.

    Thưa bà Khải Đơn, bài viết của bà như vẻ con gái cả nước Việt Nam đi làm đỉ hết để nuôi đàn ông và gia đình. Sự cay đắng của bà về thân phận người phụ nữ tôi có thể đồng cảm và chia sẻ, nhưng luận điệu "làm đỉ" vì phải nuôi gia đình thì không có gì mới.