Nguyễn Khắc Mai - Sự lựa chọn của mùa thu

  • Bởi Mắt Bão
    23/08/2014
    9 phản hồi

    Nguyễn Khắc Mai

    Người xưa bảo “trời đất chẳng vô tình”. Tôi cũng tin như vậy. Cho nên không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Trãi hạ hai câu trong bài thơ Nôm Vịnh cúc:

    Người đua nhan sắc thuở xuân dương,

    Nghỉ chờ thu cực lạ nhường!1


    Có nghĩa là mọi loài hoa (người) đua nở từ mùa xuân ấm áp. Còn hoa cúc phải chịu cực chờ cho đến mùa thu.

    Hoa cúc chọn mùa Thu, chờ tới mùa thu mới nở. Còn Mùa thu thì chọn hoa cúc làm biểu tượng của “nghỉ”. Không phải vô cớ mà cả mấy ngàn năm nay văn nhân, thi sĩ, nho gia, thiền khách đều gắn mùa thu với hoa cúc. Những đóa hoa cúc của ngày trùng dương (mồng chín, tháng chín) đã thành kinh điển, thành ước lệ. Văn chương Việt Nam nói đến hoa cúc với ngày trùng dương, chính thu,sớm nhất có lẽ là trong bài Tham đồ hiển quyết của Thiền sư Viên Chiếu. Ngài có tên là Mai Trực, quê ở Thanh Đàm xưa, nay là Thanh Trì, Hà Nội. Ngài sống trọn trong thế kỷ thứ nhất của thiên niên kỷ thứ II (999-1091). Thế là cái tứ thơ Thiền nói về hoa cúc và mùa thu đã có tuổi cả ngàn năm:

    Ly hạ trùng dương cúc,

    Chi đầu thục khí oanh

    Nghĩa: Trùng dương đến cúc vàng dưới giậu,

    Xuân ấm về oanh náu đầu cành,2

    Điều thật thú vị, ngàn năm sau, không biết lúc Tô Hoài viết Dế Mèn phiêu lưu ký đã được đọc Tham đồ hiển quyết chưa mà đã viết được một câu nay cũng đã trở thành cổ điển để nói về mùa thu:

    “Mùa thu hoa cúc vàng nở lưng giậu, lối mòn đầy lá đỏ rơi”. Có thể đây là cái cảnh quan quen thuộc có thật nay đã lùi xa, mà Tô Hoài từng quan sát được. Cũng có thể Tô Hoài đã “nhìn” ra cái cảnh sắc thực ấy với chút tâm thức nhớ nghĩ văn chương.

    Tôi hơi rông dài một chút để nói tới cái sắc thái mùa thu với hoa cúc, một loài hoa vì cái khí chất chịu đựng mưa gió, tuyết sương, cành ngay thẳng nên xưa nay vẫn được coi như là biểu tượng của phẩm chất thanh cao, khí tiết thẳng thắn của con người. Đó là cành hoa mùa thu dành riêng tặng cho cái giống người còn giữ được cái đức thanh cao, trong sáng, thẳng ngay. Tôi xin đặt tên loại người đó là Homo – Sophia (nghĩa là người minh triết).

    Từ sự liên tưởng về một giống người của phẩm chất thanh cao tôi nghĩ tới cái Mùa Thu xưa mà Dân tộc ta đã chọn đúng cái thời, cái cơ để làm cuộc “Rũ bùn đứng dậy chói lòa”3.

    Người người lớp lớp của Mùa Thu ấy hát vang trong mọi cuộc mít tinh, mọi ngõ ngách của đường phố, xóm thôn: Tiến lên nền Dân chủ Cộng hòa. Đó là một nguyện ước. một thiết tha hi vọng, một quyết tâm sắt đá, một lựa chọn mới cho mọi cuộc đời cho toàn Dân tộc. Rồi người ta sẵn sàng bỏ nhà cửa đi lập chiến khu, vô bưng biền, sẵn sàng chịu bị bắt bớ tù đầy, bị bắn giết... để cho Dân tộc có cuộc sống xứng đáng làm Người.

    Cùng với sự lựa chọn Dân chủ cộng hòa, Dân tộc đã lựa chọn con đường hòa nhập với thế giới văn minh đương đại, chọn lựa Dân quyền và Nhân quyền, chọn lựa sự “sánh vai với cường quốc năm châu”. Một chính phủ hòa hợp dân tộc được thành lập, một Hiến pháp với Quốc hội đại nghị, nhiều khuynh hướng chính trị hình thành, thượng tôn dân quyền, thượng tôn pháp luật. Người ta hay nói đến sự lựa chọn của Hồ Chí Minh. Thực ra ngay khi lên đài đọc Tuyên ngôn Độc lập, Hồ Chí Minh đã chính thức bày tỏ với nhân dân và gián tiếp thông báo cho thế giới sự lựa chọn của mình. Độc lập Dân tộc hòa điệu với văn minh Phương Tây Dân quyền và Nhân quyền.

    Nhưng cái trớ trêu, cái nghịch lý của lịch sử, cái bi kịch của Dân tộc là ban đầu chỉ mơ hồ cái ý định “Quốc tế cộng sản” ủng hộ giải phóng dân tộc, dân tộc tự quyết thì ta theo. Nhưng đến khi theo miết rồi thì không thoát ra được để hòa nhập vào trào lưu chung, vào cộng đồng quốc tế. Người Tàu họ nói mà đúng trong truyện ngụ ngôn “Tái ông mất ngựa” với kết luận: yên tri họa phúc, họa phúc biết đâu mà lường. Ta tưởng rằng mình có phúc khi theo Nga Tàu cộng sản mà giành được độc lập. Ai ngờ cái tròng “chế độ nhà nước, và kiểu xã hội Xô viết” không theo thị trường (bây giờ thì theo nửa vời, đang cầu xin thiên hạ thừa nhận là thị trường đầy đủ !); không có xã hội dân sự, không có chế độ đại nghị một kiểu dân chủ hợp lý và tiến bộ nhất của nhân loại hiện đại. .. lại tròng vào cổ ta. Vì thế từ 1959, khi xóa bỏ Hiến pháp 1946 đến nay, Dân tộc ta không tổ chức được một công cuộc phục hưng, không thực hiện được hiện đại hóa cũng như công nghiệp hóa. Những mục tiêu ấy vẫn còn ở tương lai! Theo mô hình xo viết, Đảng bị cầm tù trong những lý thuyết xơ cứng, giáo điều, lạc hậu và kém nhân văn, nên Đảng số lượng càng đông, quyền lực thu vén càng lớn nhưng suy đồi cả về phẩm chất chính trị, cả hệ thống tổ chức, cả phẩm chất con người đều đầy rẫy một “bầy sâu bọ” (như một người lãnh đạo đương quyền nhận xét). Theo mô hình xô viết và hiện nay chỉ cải tiến cục bộ, chắp vá nên Dân tộc ta không có được một Nhà nước Dân chủ mà như Hồ Chí Minh định nghĩa: Dân chủ nghĩa là dân thật sự làm chủ. Nay chính quyền là của Đảng, Quốc hội cũng là của Đảng, Hiến pháp, luật pháp trước hết phải vì Đảng chứ không phải trước hết là vì Dân, càng không phải của Dân, do Dân. Một xã hội dân sự lành mạnh, thật sự những quyền và lợi và nghĩa vụ của Dân được tôn trọng khó hình thành. Nhân dân đang được đặt ra bên lề của nền chính trị của Đất nước, không có cách gì “bảo ban” phê bình, kiểm tra, kiểm soát được hoạt động của Đảng, của Chính quyền. Một vài vấn đề dân chủ từng lúc được ban phát, nhỏ giọt. Xã hội có thu nhập vật chất nhỉnh lên chút đỉnh, nhưng văn hóa, đạo đức, lối sống sa đọa, xuống cấp. Đúng hệt như câu thơ của Nguyễn Du:

    Những điều trông thấy mà đau đớn lòng

    Điều chẳng may, mà cũng lại là may mắn cho dân ta là còn có những thực chứng quốc tế để so sánh. Chỉ tính từ năm 1960 trở lại đây thôi, giữa Việt Nam và các nước Đông Nam Á, Đông Bắc Á đã có khoảng chênh ghe gớm. Theo một nghiên cứu của nhóm học giả của Đại học Harvard Hoa Kỳ thì vào năm 1960 tất cả các nước ấy cùng Việt Nam có chung một trình độ phát triển, thu nhập bình quân chỉ là mấy trăm đô la (dưới 1000 đô). Chỉ sau gần nửa thế kỷ các nước ấy đã tiến vọt, trở nên giàu có văn minh, bỏ xa Việt Nam ta. Cùng xếp hàng trong một vạch xuất phát mà sau nửa thế kỷ Việt Nam ta lẽo đẽo trở thành ngọn đèn đỏ chạy sau. Các Mác có nói một câu thật đau lòng: “Chúng ta chỉ là người cùng thời đại về mặt triết học, không phải là người cùng thời đại về mặt lịch sử!” Có nghĩa là ta chỉ biết được (về triết học – tư duy) là ta sống cùng thời với thiên hạ. Nhưng về mặt lịch sử tức là về thực thể xã hội, kinh tế, chính trị, văn hóa. .. ta không thể ngang hàng với họ, ta lạc hậu, ta chỉ là cái lịch sử của quá khứ của họ. Đảng Cộng sản Việt Nam của chúng ta luôn lo sợ cái nguy cơ tụt hậu, nay không là nguy cơ nữa mà là sự thực đau khổ.

    Nếu chịu khó phân tích suy nghĩ thì một quốc gia – dân tộc hiện đại chấn hưng, phát triển, giàu sang lên là nhờ 4 nhân tố cơ bản:

    - Một là tài nguyên. Tài nguyên của chúng ta không quá nghèo, quá ít. Nếu tính cả triệu ki lô mét vuông Biển Đông thì tài nguyên của ta là giàu có lắm.

    - Hai là truyền thống văn hóa. Truyền thống văn hóa của Dân ta dày dặn, dù trong lịch sử vẫn để lại những tiêu cực, nhược điểm.

    - Ba là tố chất con người Việt Nam. Cứ nghĩ mà xem, khi bước vào nền văn minh tin học, người đầu tiên sáng tạo máy tính điện tử là một người Việt Nam định cư ở Pháp. Nhiều nhà khoa học có tầm cỡ quốc tế hiện đại là người Việt. Người nghệ sĩ piano tài hoa là Việt. Bàn tay vàng của người thợ Việt Nam không thua kém ai. ..

    - Nhưng Việt Nam không cất cánh lên được, năm mươi năm qua vẫn tụt hậu, lạc hậu, tiếp tục thân phận gia công, bán thân làm thê thiếp để nuôi gia đình, bán sức lao động thô, làm và bán sản phẩm thô. .. Thì chính là cái quan hệ xã hội hiện hữu thể hiện trong thiết chế chính trị xã hội từ triết lý chính trị, triết lý kinh tế, văn hóa giáo duc. .. đã là nhân tố rất kém thuận lợi đã làm cho đất nước và xã hội liên tục rơi vào khủng hoảng, các chuẩn mực rối loạn, khiến cho đạo đức cầm quyền không định hình nối, các giá trị xã hội biến dạng suy đồi, lương tâm nghề nghiệp, lương tâm lao động,kinh doanh sa sút lệch lạc. Xã hội ta đang ở trong một tình trạng “nói dzậy mà không phải dzậy!” Cả ba nhóm dân, công nhân, nông dân, trí thức phải sống trong tình cảnh nhiều nghịch lý, bần cùng hóa tương đối. Tất cả các chính sách đều không tương thích cho sự hình thành một sức mạnh nội lực mới, một vốn xã hội có khả năng sáng tạo, tự lập tự cường của dân tộc. Nhiều người đã nói đến lỗi hệ thống. Thật ra phải nói rõ đó là lỗi của hệ thống chính trị xã hội lỗi thời, lạc hậu bảo thủ trì trệ hoàn toàn không phù hợp với quá trình phát triển mới của dân tộc, hòa nhập trong nhịp sống của nhân loại đương đại.

    Không phải là quay lại mà là tiếp tục sự lừa chọn của Mùa Thu. Hãy vượt lên tâm thức Quốc – Cộng, rũ bỏ mô hình Xô viết đang vẫn còn ngự trị trên đất nước ta. Mô hình xô viết thực chất là một thất bại của một kịch bản giáo điều, ấu trĩ, tả khuynh và ngược với trào lưu lịch sử của nhân loại. Hãy làm theo Hồ Chí Minh và các bậc tiền bối sáng suốt lựa chọn đa nguyên, lựa chọn dân chủ đại nghị, trả quyền sở hứu đất đai cho nông dân. Trả quyền nghiệp đoàn cho công nhân để công nhân bàn với giới chủ về lao động, tiền lương. .. Trả quyền tự do ngôn luận, báo chí xuất bản cho xã hội trí tuệ để cho chân trời sáng tạo rộng mở làm nở bừng mọi tài năng văn hóa của dân tộc trên mọi lĩnh vực. Mỗi chính đảng đều có quyền giữ độc nguyên. Nhưng ép dân tộc vào khuôn khổ độc nguyên là phi đạo đức cũng không văn minh mà Hồ Chí Minh thì mong “đảng ta là đạo đức, là văn minh”

    Cùng với tơ trời giăng giăng bay trên bầu trời của mùa thu, lòng người cũng ngổn ngang những nỗi niềm trăn trở về sự lựa chọn của Mùa Thu../.

    Ô Đồng Lầm những ngày vào Thu 2012

    1 Nghĩ: chữ Việt cổ có nghĩa là ta, là mình. Ở Nghệ Tĩnh “nghĩ” còn có nghĩa là kẻ ấy, hắn ta.. Trong câu thơ này chữ nghĩ nghĩa là ta, mình, đúng hơn.

    2 Dẫn theo Thwo văn Lý – Trần, Nxb Khoa học xã hội, 1988.

    3 Thơ Ngiuyễn Đình Thi, bài Đất nước.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Phan Cuc]Tuy nhiên, không phải nước nào có thể chế dân chủ đều là nước phát triển. Philipin, Indonesia là những điển hình. Có lẽ, cần nghiên cứu thêm về những nước này để rút ra những bài học kinh nghiệm cho Việt Nam.[/quote]
    Indonesia từ khi thoát khỏi chế độ độc tài của Suharto cùng bè lũ tư bản thân hữu thì trải qua xáo trộn trong thời gian ngắn, nay đang phát triển ào ào, tiến bộ băng băng cả về chính trị, quốc phòng, kinh tế, xã hội. Đ/c Phan Cuc học hỏi thêm nhá .

    Phản hồi: 

    Bài viết rất hay!

    Thiết nghĩ nhân tố "Thiết chế chính trị xã hội" là quan trọng nhất. Chỉ khi quốc gia có một thể chế phù hợp thì mới có thể sử dụng tối ưu nguồn lực (bao gồm con người và tài nguyên thiên nhiên) cho phát triển đất nước. Nhìn chung các nước phát triển đều có thể chế dân chủ. Tuy nhiên, không phải nước nào có thể chế dân chủ đều là nước phát triển. Philipin, Indonesia là những điển hình. Có lẽ, cần nghiên cứu thêm về những nước này để rút ra những bài học kinh nghiệm cho Việt Nam.

    Về yếu tố con người và tài nguyên thì ta có thể gộp chung thành nguồn lực. Nếu không có tài nguyên nhưng có con người thì vẫn có thể tạo ra được nguồn lực lớn. Một số nước như Nhật Bản, Singpore vẫn trở nên giàu có dù không có nhiều tài nguyên thiên nhiên. Ngược lại, nếu con người chưa phát triển mà tài nguyên nhiều thì có thể bán tài nguyên rồi đầu tư dần vào phát triển con người.

    Riêng yếu tố văn hóa, nếu xem phong tục, tập quán, lối sống, nhân sinh quan là những đặc điểm văn hóa thì rõ ràng văn hóa cũng ảnh hưởng đến tốc độ phát triển của mỗi quốc gia. Một trong những điểm yếu về văn hóa của người Việt có thể ảnh hưởng rất lớn đến công cuộc chấn hưng đất nước đó là điểm yếu về nhân sinh quan. Như có bài viết đã từng đề cập, người Việt mình mang nặng "tâm thế nô tài". Nếu không rũ bỏ được "tâm thế nô tài" thì chất lượng nguồn nhân lực của Việt Nam sẽ bị ảnh hưởng đáng kể.

    Phản hồi: 

    Tôi lại khoái nghe lời bài hát của PD, từ thơ Appollinair:

    Thơ:
    Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo,
    Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi.
    ...............................
    (Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
    Mộng trùng lai không có ở trên đời!)

    Nhạc:
    Mùa thu đã chết, em nhớ cho, mùa thu đã chết, đã chết rồi, em nhớ
    cho! Đôi chúng ta, sẽ chẳng còn, nhìn nhau nữa, trên cõi đời này.
    Từ nay mãi mãi, không thấy nhau, từ nay mãi mãi, không thấy nhau.
    Ôi ngát hương, thời gian, mùi thạch thảo......

    Hihi, có đúng tâm trạng không các bác?

    Phản hồi: 

    Để tỉnh ngộ, cụ Nguyễn Khắc Mai là người cần đọc 3 quyển sau đây:
    1. Đèn Cù (Trần Đỉnh)
    2. Đêm Giữa Ban Ngày (Vũ Thư Hiên)
    3. Chuyện Kể Năm 2000 (Bùi Ngọc Tấn)

    Rất nhiều người dân miền Bắc ngày nay vẫn còn có tư tưởng như cụ Mai về ông HCM và đảng. Lý do là họ không tiếp cận được internet để đọc 3 cuốn nói trên, họ chỉ đọc báo chí của đảng.

    Được như ông Mai là cũng khá vì ông viết "Trả quyền nghiệp đoàn cho công nhân để công nhân bàn với giới chủ về lao động, tiền lương. .. Trả quyền tự do ngôn luận, báo chí xuất bản cho xã hội trí tuệ để cho chân trời sáng tạo rộng mở"

    Có điều ông ta chưa "giác ngộ" hoàn toàn, vẫn còn chưa hiểu rõ HCM và đảng của ông.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách Ngô Văn Gạch]Thế hoá ra cụ Mai quên câu nói của Minh Côông "Đảng ta là đảng cầm quyền" hay sao? Nếu bóc trần lịch sử (và hiện nay nhiều người đang bóc) thì Minh Côông thực sự là người có tội với dân tộc ta, có tội với thời đại và với thế hệ sau. Nhắc lại tội ác của nghỉ thì nhiều và dài lắm, điều này cụ Mai sẽ tự tìm ngay trong các bài của Dân luận. Nhiệm vụ khai dan trí hiện nay là phải làm cho mọi người dân hiểu về con người thực cuả Minh Côông. Trong khi tôi viết (gõ phím) cái còm này thì có 5 anh em ngồi bên, tất cả đã từng kinh qua cuộc chiến tranh và đề có thời cầm súng nghe theo tiếng gọi của Đảng và "bác Hồ kính yêu", nay chẳng người nào còn lành lặn 100% đều nhất trí là trước kia sao chúng mình ngu thế, tin vào con người đã gây ra bao tội ác cho cả dân tộc và làm cho đời chúng mình khốn nạn.[/quote]
    Bác Gạch 'nện' một phát oánh bộp, khiến em càng tỉnh thêm ra :)
    Cám ơn bác !

    Phản hồi: 

    [quote]Nhưng cái trớ trêu, cái nghịch lý của lịch sử, cái bi kịch của Dân tộc là ban đầu chỉ mơ hồ cái ý định “Quốc tế cộng sản” ủng hộ giải phóng dân tộc, dân tộc tự quyết thì ta theo. Nhưng đến khi theo miết rồi thì không thoát ra được để hòa nhập vào trào lưu chung, vào cộng đồng quốc tế. Người Tàu họ nói mà đúng trong truyện ngụ ngôn “Tái ông mất ngựa” với kết luận: yên tri họa phúc, họa phúc biết đâu mà lường. Ta tưởng rằng mình có phúc khi theo Nga Tàu cộng sản mà giành được độc lập. Ai ngờ cái tròng “chế độ nhà nước, và kiểu xã hội Xô viết” không theo thị trường (bây giờ thì theo nửa vời, đang cầu xin thiên hạ thừa nhận là thị trường đầy đủ !);[/quote]

    Tào lao xịt bợp ! 'ta tưởng rằng' 'mơ hồ cái ý định' 'thì ta theo' 'theo miết' 'rồi thì không thoát ra được' (đến mức ngất ngư sắp toi còn đòi đi gặp bằng được Mác, Lênin ?!). Bá láp bá xàm ! Chả có mơ hồ gì cả, rất quyết liệt, chủ động, thông suốt, thấm nhuần, quán triệt sâu sắc đường lối của Quốc Tế Cộng Sản, lấy tư tưởng Mác Lenin làm kim chỉ nam cho mọi hành động cách mạng, vận dụng nhuần nhuyễn, sáng tạo vào sự nghiệp kách mệnh giải phóng dân tộc và xây dung chủ nghĩa xã hội ở nước ta. Chủ nghĩa Mác Lênin bách chiến bách thắng, vô địt muôn măm, đỉnh cao trí tuệ, nhá !

    Ông này già khọm, lẩm cẩm gớm ! Hay là chưa lẩm cẩm nhưng ... cố đấm !

    Phản hồi: 

    Cách mạng Việt Nam chia ra làm nhiều thời kỳ thì bài viết này của cụ Mai cũng chia ra mấy thời kỳ. "Thời kỳ đầu" thì cụ Mai ca ngợi cái Đảng này, tiếp đến thời kỳ sau thì cụ lên án cái thời CS lên cầm quyền.
    Chỉ xét như vậy cũng đủ thấy là cụ Mai chưa thực sự minh triết.
    Tôi cũng chẳng biết cái vịn minh triết mà cụ Mai làm giám đốc thuộc nhà nước hay của một tổ chức nào. Thế nhưng sao nước ta lắm cơ quan nghiên cứu triết đến thế, nào là Hội đồng lý luận TƯ, nào là Ban tuyên giáo TƯ, rồi lại có cả Viện triết học, Viện Mác Lênin, rồi còn cái Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh và còn cả cái viện minh triết của cụ Mai nữa. Kiểu này thì đúng là lắm thầy nhiều ma rồi. Bao nhiên cơ quan nghiên cứu về triết mà không tìm ra cái triết nào phù hợp với đường đi nước bước của dân tộc ta làm cho dân tộc ta tiến kịp các nước không có cái viện triết lý suông. Đảng CS chẳng có gì sáng tạo àm toàn học mót, bắt chước, thế nhưng không bắt chước cái hay mà lại "bỏ đường quang, đâm quàng vào bụi rặm."
    Nói cụ Mai ca ngợi Đảng thời kỳ đầu là vì cụ không hiểu đường lối hay thủ đoạn của ông Hồ Minh Côông. Lúc sơ khai, Đảng CS còn yếu thì lão Minh Côông kêu gọi đoàn kết với các đảng phái, xu hướng chính trị khác, nhưng thực tâm của "nghĩ" (chính là phải phát âm là NGHỈ mới đúng, có nghĩa là "ông ấy" hay là "nó" cũng được) là CS phải nắm chính quyền.
    Vậy mà ở đoạn cuối của bài, cụ Mai còn viết: "Hãy làm theo Hồ Chí Minh và các bậc tiền bối sáng suốt lựa chọn đa nguyên, lựa chọn dân chủ đại nghị, trả quyền sở hữu đất đai cho nông dân."
    Thế hoá ra cụ Mai quên câu nói của Minh Côông "Đảng ta là đảng cầm quyền" hay sao? Nếu bóc trần lịch sử (và hiện nay nhiều người đang bóc) thì Minh Côông thực sự là người có tội với dân tộc ta, có tội với thời đại và với thế hệ sau. Nhắc lại tội ác của nghỉ thì nhiều và dài lắm, điều này cụ Mai sẽ tự tìm ngay trong các bài của Dân luận. Nhiệm vụ khai dan trí hiện nay là phải làm cho mọi người dân hiểu về con người thực cuả Minh Côông. Trong khi tôi viết (gõ phím) cái còm này thì có 5 anh em ngồi bên, tất cả đã từng kinh qua cuộc chiến tranh và đề có thời cầm súng nghe theo tiếng gọi của Đảng và "bác Hồ kính yêu", nay chẳng người nào còn lành lặn 100% đều nhất trí là trước kia sao chúng mình ngu thế, tin vào con người đã gây ra bao tội ác cho cả dân tộc và làm cho đời chúng mình khốn nạn.

    Phản hồi: 

    [quote=Tác giả Nguyễn Khắc Mai]

    Từ sự liên tưởng về một giống người của phẩm chất thanh cao tôi nghĩ tới cái Mùa Thu xưa mà Dân tộc ta đã chọn đúng cái thời, cái cơ để làm cuộc “Rũ bùn đứng dậy chói lòa”.[/quote]

    Chẳng có cái gọi là "Mùa Thu xưa mà Dân tộc ta đã chọn đúng cái thời, cái cơ" đâu cụ Mai à! Chẳng qua là vào đúng thời gian nầy (tháng 8) chính phủ Trần Trọng Kim vừa mới thành lập, đang từng bước điều hành và chỉnh đốn đất nước trong thời kì rất khó khăn, rối reng của cuối Thế chiến II. Vào ngày 17 tháng 8 năm 1945, nhân dịp có cuộc biểu tình của Tổng Hội Công Chức để mừng đất nước được hoàn toàn độc lập sau khi Nhật Bản đã đầu hàng và để ủng hộ nhà vua và chính phủ Trần Trọng Kim thì Việt Minh nhảy lên sân khấu, giật micro và cướp ngang được cuộc biểu tình, và ngay sau đó đến ngày 19 tháng 8 năm 1945 Việt Minh với lực lượng hùng hậu khống chế vua Bảo Đại và ThT Trần Trọng Kim, cướp được chính quyền.

    Nguồn: http://www.danluan.org/tin-tuc/20090814/nho-ve-cach-mang-thang-tam-cach-...

    [quote=Tác giả Nguyễn Khắc Mai]

    Theo một nghiên cứu của nhóm học giả của Đại học Harvard Hoa Kỳ thì vào năm 1960 tất cả các nước ấy (Đông Nam Á và Đông Bắc Á) cùng Việt Nam có chung một trình độ phát triển, thu nhập bình quân chỉ là mấy trăm đô la (dưới 1000 đô)[/quote]

    Bác Mai à! Bác nói/viết Việt Nam có phải là hai miền Nam Bắc gộp chung lại hay bác muốn xem sự khác biệt của hai miền vào năm 1960. Vậy dưới đây là tài liệu của Ngân hàng Thế giới liệt kê:

    Source: World Bank - GDP per capita (current US$)

    Country name 1960 1961 1962

    North Vietnam 73 74 54
    South Vietnam 223 204 154
    Thailand 101 108 114
    Malaysia 299 287 292
    Cambodia 117 116 116
    China 92 76 70
    India 84 59 58
    South Korea 155 92 104
    Japan 479 564 634
    United States 2,881 2,935 3,108

    Nguồn: http://en.m.wikipedia.org/wiki/List_of_countries_by_past_and_projected_GDP_(nominal)_per_capita

    Phản hồi: 

    Lại thêm một anh MÙ! Ngày nay đã rõ mười mươi là chính Hồ Chí Minh LƯỜNG GẠT toàn dân, dùng chiêu bài ĐỘC LẬP để đưa nước ta vào tròng Cộng sản, mà ông tác giả này lại leo lẻo kêu gọi mọi người trở lại với chọn lựa ĐA NGUYÊN DÂN CHỦ của "bác" Hồ. TRÍ THỨC với trí thiếc như ri, nghe CHÁN chết luôn. Kiểu những ngài như ngài NGUYỄN KHẮC MAI ni mà đòi CỨU NƯỚC thì đến Tết Ma Rốc cũng không có DÂN CHỦ. Dù ông ni sẽ NGỤY BIỆN rằng phải nói như RỨA dân ta mới nghe theo mà THAY ĐỔI. Toàn là MÙ, NGU, HÈN và DAI NHƯ ĐĨA với những luận điệu phò Đảng, yêu Bác. Than ôi!