TONGIA - Nhật ký một trưởng phòng

  • Bởi Mắt Bão
    20/08/2014
    3 phản hồi

    TONGIA


    Diễn đàn OF(*): Tít tít tít tít… lại một ngày mới bắt đầu. Mới ngày nào còn háo hức mong chờ buổi bình minh để đến với mấy bé nhân viên chân dài tha thướt trong làn juýp lụa mong manh mời mọc. Thế mà...

    Ngáp thêm mấy cái rồi cũng đành trở dậy sửa soạn cho buổi đi làm. Tần ngần trước chiếc vest đen phẳng phiu vợ là đêm trước, nhét cái điện thoại rồi vơ cái ví. Chợt thấy ví dầy hơn lúc móc ra, mở ra ngó thấy có thêm mấy tờ 10k bạc phếch, chắc do vợ bỏ vào đêm trước. Trên giường thằng cún trở mình ôm gối, miệng tóp tép. Chắc cụ cậu vẫn đang mộng ngậm ti. Đôi môi đỏ chót, cặp mắt lim dim kia đâu biết việc mẹ gạt ra gạt vào mấy bận bốn thìa sữa đêm qua cốt chia cho đủ bữa trưa nay.

    Dắt xe ra khỏi nhà, hít một hơi làn gió mùa lạnh giá, ngó quanh thấy ngăn ngắt một màu chì ảo não. Thằng hàng xóm toe toét cười: “Bác đi làm sớm thế?” Cười đáp lễ nó mà trong lòng chỉ muốn dừng xe phang vào cái mặt của cái thằng chả biết vừa hỏi thật hay vừa đá đểu mình.

    Ra tới đầu ngõ thấy kim xăng đã mon men mò về vạch đỏ. Đcm, gần tuần nay đã cố gắng dữ gìn rồi dìn giữ, hôm qua trở trời thế đếch nào lại nghe lời thằng bạn mò xuống tận Xa La uống café để đến nỗi chưa kịp cuối tuần đã phải nạp thêm một lần xăng mới. Chờ chực mãi cũng tới lượt cô em cầm vòi dí vào mặt: “Bao tiền anh?”. “Em cho ba chục”.

    Lướt về hướng Công ty ngày nào, quẹo vào khu chung cư rợp bóng cây với những vỉa hè gạch đỏ hồng sạch sẽ. Bước xuống xe, ngước lên bầu trời ngập mây nhoèn nhoẹt mà nén tiếng thờ dài. Cẩn thận gập chiếc vét đen cho vào túi nylon rồi thay lên mình tấm jacket đã sờn của thời đi học.

    Quyết! Cũng làm mẹ gì còn đường lùi. Ba chục bộ hồ sơ quăng ra chả sủi tăm một bận. Đành vứt mẹ nó cái Master vào xó tủ. Thằng ku chiều nay cần sữa, Master là cái đếch gì nếu tối nay không mang được tiền về. Thôi đành quyết vậy. Úp cặp kính đen lên mặt, chống đứng xe rồi ngoắc lên mặt nạ hai chữ “xe ôm”. Kể từ nay đành đổi nghề cho hợp vận.

    .............

    Đèn đường, đèn pha hoà cùng là đèn nháy. “Lasv…” mới ngày nào còn là điểm truy hoan cùng đối tác, anh em lên xe xuống ngựa, dập dìu ong bướm. Giờ ngồi bên cửa hóng mấy thằng say khật khưỡng, mấy con phò đáo hiệp đổi ca... Móc điếu Thăng Long đệ nhất kiếm cắm vào mồm cho át mùi hàng phở đang bốc ra quay quắt cõi lòng.

    Về Hoàng Ngân bao tiền?” giọng nghe quen quá. “Dạ, em xin năm chục”. “Ba mươi nhá?... Ơ. ơ. sếp...”. “Ơ...em...à? Em làm gì ở đây?”.

    Hỏi xong mới thấy ngu vãi. Giờ này, tại đây thì đến đứa mẫu giáo cũng biết để làm gì còn phải hỏi. “Anh ăn gì không? Em mời”. Mùi ớt từ hàng phở đêm xộc ra cay xè khoé mắt. Hỡi ôi chân dài, juýp lụa, mắt nai, mộng mị thủa nào...

    Tít tít tít tít... Hôm nay phải về sớm đón anh ku thay vợ, nghe đâu bên vợ bận họp cho quyết toán năm. Thằng khách tóc vàng móc tứ bề vẫn thiếu 10k. Đcm, vừa bị mấy áo vàng đập mất phần ba bình sữa lại đến lượt thằng này. Đúng là mèo cắn áo rách. Muộn quá rồi, thôi bỏ!

    Tạt vào chợ cóc làm mẩu xương, mấy quả cà chua tối về nấu cho anh ku. Quăng vào giỏ phóng vội về nhà. Vẫn chưa đến 5 giờ, trời mùa này tối nhanh thật.

    Phóng nối vào dòng người đang qua ngã tư, thấy vẫn còn 3 giây xanh. Bổng rầm một phát. Chú RS vàng vượt đỏ phang ngang sườn. Nhanh như chớp, RS dựng xe dậy phóng vọt đi. Con Rim què đổ đè lên đau không rút được chân ra, mấy quả cà chua bục túi lăn lóc dưới những bánh xe vượt đèn xanh rầm rập. Chả một ai dừng lại.

    Con bé phát tờ rơi chân đèn đỏ thấy có người đổ xe không dậy được, nên lật đật chạy ra định giúp hộ. Giữa ngã tư đường người xe nườm nượp, bốn mắt sững sờ. Một tập tờ rơi, một tấm biển xe ôm và hai bộ áo quần nhàu nhĩ. Trưởng phòng là đây ư? Họp quyết toán đây ư?

    (*): Copy bài viết của nick TONGIA trên Diễn đàn OtoFun. Chủ blog có edit một chút về câu từ, chính tả của bài viết.

    Nguồn hình ảnh: Sưu tầm trên internet.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Dọc bài mà cứ ngỡ thời cua Vu Trọng Phụng. 174.000 cử nhan thất nghiệp thì còn nhiều chuyện hay hơn. Xhcn ưu việt quá