Đỗ Đăng Liêu - Bỏ Đảng… tôi sẽ làm gì?

  • Bởi Khách
    20/08/2014
    11 phản hồi

    Đỗ Đăng Liêu

    Kính gửi quý cơ quan truyền thông báo chí,

    Trần Chấn ví mình như một người "đang ngụp lặn trong dòng nước bẩn, cố bám lấy cái thân gỗ mục nát chắc chắn sẽ tan rã vì không biết cái chờ đợi chúng tôi là gì, một chiếc phao cứu sinh hay một chiếc thuyền đầy hải tặc hoặc đơn giản hơn, một con cá sấu đói đang rình mồi?" Trong tâm trạng đó Trần Chấn nghĩ tới việc bỏ Đảng. Nhưng anh lại băn khoăn.

    Với kinh nghiệm của những người đi trước có thể giúp trả lời những băn khoăn của anh Trần Chấn và những đảng viên ĐCSVN trẻ khác chăng?

    Kính chuyển đến quý vị bài viết "Bỏ Đảng... tôi sẽ làm gì?" của tác giả Đỗ Đăng Liêu và kính mong được tiếp tay phổ biến.

    Trân trọng
    Mai Hương
    Trưởng Ban Liên Lạc Truyền Thông Đảng Việt Tân

    ========================

    "Có thể nói, ngày tôi vào Đảng với một niềm tin và tự hào mãnh liệt bao nhiêu thì ngày hôm nay, tôi chán ghét và khinh bỉ Đảng viên, khinh bỉ tổ chức Đảng bấy nhiêu, mà trớ trêu thay, tôi khinh bỉ cái mà tôi vẫn còn vấn vít",

    "Đảng là một cỗ máy giả dối khổng lồ, hàng ngày, những vị chức sắc Đảng có thể nói ra rả về Chủ nghĩa Mác Lênin, về tư tưởng Hồ Chí Minh, về cái gọi là chí công, vô tư nhưng chiều về vẫn ăn nhậu phủ phê, vẫn chơi gái, tiền hối lộ vẫn nhận. Đến mức, bây giờ, không còn ai bất ngờ khi nghe thông tin quan này, tướng tá kia giàu sụ. Giả dối nhất đối với từng Đảng viên Cộng sản là hàng năm, vào kì nhận xét cuối năm, ai cũng “lập trường tư tưởng vững vàng, kiên định theo chủ nghĩa Mác Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh”. Trong khi đó, ai cũng biết thừa từ ông Hồ đến ông Mao đều là thứ dâm tặc, Lê Duẩn cướp vợ người, Phạm Văn Đồng bán nước v.v và v.v...",

    Đó là những lời đầy cảm xúc mà anh Trần Chấn đã viết tại trang Dân Luận khi phản hồi bài "Đảng chai sạn khiến tôi nhiều hư hỏng" của PV Quốc Doanh.

    ... và Trần Chấn đổ quạu:
    "Đéo mẹ. Giả dối không chịu được!"

    Là một người đảng viên sinh sau 1975, tuổi dưới 40, sinh ra và lớn lên trong chế độ cộng sản, sau đó gia nhập Đảng và nay đã có hơn 10 năm tuổi Đảng, tự cho mình là một đảng viên ưu tú, anh Trần Chấn ngày hôm nay đã uất ức viết lên những lời như trên. Trần Chấn đã ra đời sau cả lúc Dương Thu Hương ngồi xuống lề đường Sài Gòn bật khóc năm 1975 khi khám phá ra sự giả dối của Đảng Cộng Sản Việt Nam, và thấy mình bị lừa. Thật tội nghiệp! Giá mà khi lớn lên Trần Chấn gặp được Dương Thu Hương thì chắc chắn đã không xin vào Đảng và khỏi phải ưu tư trắc trở như ngày hôm nay.

    Trần Chấn ví mình như một người "đang ngụp lặn trong dòng nước bẩn, cố bám lấy cái thân gỗ mục nát chắc chắn sẽ tan rã vì không biết cái chờ đợi chúng tôi là gì, một chiếc phao cứu sinh hay một chiếc thuyền đầy hải tặc hoặc đơn giản hơn, một con cá sấu đói đang rình mồi?"

    Trong tâm trạng đó Trần Chấn nghĩ tới việc bỏ Đảng.

    Nhưng anh lại băn khoăn. Băn khoăn không biết sau khi bỏ Đảng thì mình sẽ ra sao, sẽ làm gì, sợ Đảng bị sốc, sợ bị cha mẹ và anh chị em chê trách, sợ hậu cộng sản sẽ bị trả thù, cho các phong trào dân chủ là "lộn xộn" chưa thuyết phục, sợ đất nước bị bất ổn,…

    Đọc những giòng của Trần Chấn, ta không biết còn bao nhiêu những đảng viên ĐCSVN trẻ khác nữa, mang cùng tâm trạng như Trần Chấn nhưng chưa có cơ hội hay hoàn cảnh để lên tiếng?

    Với bạn Trần Chấn và những người bạn trẻ đó, kinh nghiệm của những người đi trước có thể giúp trả lời một số băn khoăn chăng:

    Trước tiên, bạn không nên sợ Đảng bị sốc. Trước bạn đã có nhiều người bỏ Đảng. Thời trước thì có những Trần Độ, Trần Xuân Bách, Dương Quỳnh Hoa, Bùi Tín, Dương Thu Hương, Phạm Đình Trọng,… gần đây hơn có Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Đắc Diên, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Chí Đức, Đặng Chí Hùng,… . Họ là những người mà việc bỏ Đảng đáng lẽ đã phải tạo những cái sốc rất lớn. Nhưng bạn thấy đó. Khi những đảng viên nói trên bỏ Đảng, lẽ ra Đảng phải xem đó là những tiếng chuông cảnh tỉnh để biết mà cải tổ và sửa sai, nhưng Đảng chỉ đơn giản gạt họ sang một bên, thậm chí còn đàn áp trù dập họ như kẻ thù. Như vậy, bạn có thể yên trí. Chẳng bên nào bị sốc cả vì chẳng ai còn xa lạ gì với những lý do khiến đảng viên bỏ đi và các bạn sẽ không phải là người cuối cùng cất bước.

    Bạn cũng không nên lo ngại cha mẹ và các anh chị em bạn chê trách. Tại sao chúng ta lại sợ bị người khác chê trách khi biết mình đang theo tiếng gọi của lương tâm để làm một việc đúng? Ngược lại, chúng ta nên tin tưởng việc làm đúng của mình sẽ giúp cho người thân cuối cùng nhìn ra sự thật và cùng với mình làm những việc đúng, để đưa đất nước chúng ta sang con đường tốt đẹp hơn. Còn sống cùng nhau trong giả dối như hiện nay chỉ là cách cột chặt con cháu chúng ta và các thế hệ tương lai vào ngõ cụt tụt hậu, cả về kiến thức lẫn nhân cách, đi đâu cũng bị thế giới rẻ khinh. Và khi đủ suy nghĩ, chính chúng sẽ khinh bỉ chúng ta vì đã không dám có những chọn lựa theo lương tâm vào lúc này.

    Ai cũng có thể cảm thông với các hối tiếc mất quyền lợi, dù ít dù nhiều, của người đảng viên ĐCSVN cấp thấp. Nhưng nếu nhìn xa hơn vào tương lai, chúng ta sẽ thấy trong một xã hội phát triển tự do, công bằng, pháp quyền thì mức thu nhập bình thường của một người làm việc miệt mài với sức lực và trí tuệ của mình đều dễ dàng hơn hẳn loại lợi lộc nho nhỏ gắn liền với thẻ đảng viên hiện nay, mà lương tâm chúng ta không còn bị dằn vặt vì đặc quyền đặc lợi đến từ vai trò thành viên của một tổ chức bất chính, sống nhờ các thủ thuật cướp bóc những người dân cùng khổ và nạo khoét tài nguyên quốc gia. Người Việt mình có câu "của phi nghiã sẽ không bền" và thường chỉ dẫn đến "của Thiên trả Địa" mà thôi. Thật vậy, đã biết bao nhiêu lần những món tiền nho nhỏ bạn nhận được từ Đảng chỉ để cộng vào làm quà hối lộ cho các thành viên cao hơn của Đảng.

    Còn nỗi băn khoăn lo ngại sẽ bị trả thù trong thời hậu cộng sản thì có lẽ nó phát xuất từ sự hiểu lầm mà thôi. Việc rời bỏ một tổ chức mang nhiều tội ác với dân tộc như ĐCSVN thì tuyệt đối không phải là một việc làm sai trái để rồi bị kết tội trong thời hậu cộng sản. Suy nghĩ đó chỉ có thể là bài bản hù dọa của Ban Tuyên Giáo mà thôi. Thực tế tại nhiều nước cho thấy trong giai đoạn hậu độc tài, những kẻ có tội bị mang ra xét xử đều là những kẻ đã phạm những tội hình sự trầm trọng khi họ cầm quyền. Còn những ai từ bỏ Đảng, không thi hành những chỉ thị ác độc từ trên đưa xuống, âm thầm báo trước cho các nạn nhân trốn đi, và kêu gọi các đảng viên khác sống đúng với lương tâm, đều được dân chúng biết ơn. Trong nhiều trường hợp, những con người đầy lương tâm này còn được dân chúng bầu vào các vị trí điều hành trong nền dân chủ mới.

    Bạn còn ngần ngại chưa dám dấn bước theo phong trào dân chủ vì cho rằng họ "lộn xộn" ư? Trước hết, nhận xét đó không sai đâu. Nhưng đề nghị chúng ta bỏ chút thời giờ tìm hiểu về quá trình tiến đến dân chủ của nhiều quốc gia trên thế giới. Những quốc gia có nền dân chủ lâu đời như Pháp, Anh, Mỹ,… đều đã phải đi qua cái giai đoạn mà bạn gọi là "lộn xộn" đó. Rồi đến những quốc gia tại Đông Âu như Ba Lan, Tiệp Khác, Hung Gia Lợi, Nam Tư,… cũng đều đi qua giai đoạn đó để có những xã hội công bằng, đầy công lý và nhân quyền như hiện nay. Gần với chúng ta hơn, những quốc gia Á Châu như Nam Hàn, Đài Loan, Indonesia, Thái Lan, Miến Điện,… đều đã hoặc đang đi qua giai đoạn "lộn xộn" đó. Một phần do bản chất của dân chủ, của đa nguyên. Một phần khác do người dân ở mỗi nước này cần có thời gian để làm quen với cách hành xử dân chủ. Và một phần vì tiến trình sản xuất ra những chính phủ dân chủ đúng nghĩa phải qua một số vòng lựa lọc. Ngược lại, cái gọi là ổn định của độc tài thực chất chỉ là sự ổn định giả tạo. Như bạn thấy, nó là nồi nước ngày càng sôi sục và hòn đá chận vung cứ ngày một lớn hơn... cho tới ngày cái nồi nổ tung như tại tất cả các nước độc tài, dù là cộng sản hay không cộng sản.

    * * *

    Nhưng nói gì đi nữa, cuối cùng quyết định lựa chọn vẫn hoàn toàn tùy thuộc ở bạn.

    Có người chọn con đường rời bỏ hẳn — rời bỏ hàng ngũ kẻ ác để đứng về phiá dân tộc. Có người chọn tiếp tục ở lại trong Đảng như 61 đảng viên kỳ cựu vừa ký tên vào lá Thư Ngỏ ngày 28/7/2014 vừa qua, để kêu gọi các đảng viên khác cùng lên tiếng đòi hỏi lãnh đạo Đảng phải công khai các hành động làm tổn hại đất nước trong quá khứ, ngưng ngay các việc ác trong hiện tại, và tháo gỡ các vòng kim cô trên đầu dân tộc để đi vào tương lai.

    Khi đã bật ra tiếng lòng "chán ghét và khinh bỉ Đảng viên, khinh bỉ tổ chức Đảng" đến độ "Đéo mẹ. Giả dối không chịu được!" thì đã khá rõ bạn không còn chấp nhận ngồi yên chịu đựng nữa.

    Chúng ta cùng đứng lên đi, và mong có ngày được bắt tay bạn.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    phan viết:
    Chẳng dám ạ ! Chỉ là đọc lời bác chiêu 'ý nhị' quá nên đùa tí cho vui :) Không có ý gì khác !

    Tôi cũng hay đùa nên hỏi bác thế cho vui.

    Chỉ có ủng hộ những nhà đấu tranh cho dân chủ

    và mắng mấy tên Việt cộng tham tàn vô luân là thật thôi.

    Ấy mà chúng chẳng chết mới tức chứ!!

    Phiên Ngung viết:
    phan viết:
    Phiên Ngung viết:
    Huỳnh Tấn viết:
    Bỏ đảng. Tôi sẽ làm Người!

    Quá rõ, cần gì phải lăn tăn nghĩ ngợi!

    Ví như lúc bé ham vui cùng chúng bạn tụ năm tụ bảy lên đồi xuống sông ra đồng vào ruộng vui chơi đủ trò, đủ kiểu. Nhưng trong những đám bạn như thế, thể nào cũng có đám đi quá đà, làm nhiều chuyện bậy nhỏ đến hoang đàn và phi pháp. Dù chỉ là thanh, thiếu niên hay ngay cả nhi đồng, chắc chắn chúng ta phải biết tiếp tục tham gia những trò nguy hiểm, xằng bậy và phi pháp là sai trái và dẫn đến hư hỏng con người, dù những trò này đem lại nhiều hứng thú, nhiều vui sướng và đôi khi lợi lộc.

    Trẻ con còn thế, huống nữa là người đã trưởng thành, nhất là những ai tự buổi đầu vào đảng vì mong làm điều hay điều tốt cho mình và mọi người.

    Không bỏ đảng tức là đồng loã với đảng nhất là đã biết đảng nay là một đảng cuớp!

    Hỏi khí không phải, chẳng hay bác đây đã từng 'tòng sự' ở cái Bộ của ông Nhã ? :))

    Thưa không! Tôi học kém, thi rớt, đăng lính nhưng được làm tà lọt cho xếp nên không chết. Mà sao bác hỏi? Bác trông mặt rồi bắt hình dong à?

    Chẳng dám ạ ! Chỉ là đọc lời bác chiêu 'ý nhị' quá nên đùa tí cho vui :) Không có ý gì khác !

    "Bỏ Đảng… tôi sẽ làm gì?" Một câu hỏi nghe thật nực cười. Nước ta dã trải qua 4.000 năm lịch sử, nhưng mới có cái Đảng cha] đầy 100 năm. Vậy trước khi có cái Đảng thì toàn dan tộc ta biết làm gì? Chẳng càn suy nghĩ thì đã có người trả lời: Làm người Việt Nam. Rõ hơn là làm người Việt Nam lương thiện, không phân biệt đối xử giữa người trong đảng và người ngoài Đảng.
    Kể một chuyện này, có thật, ai không tin thì tùy: có một người xin vào làm ở một cơ quan cũng là cái lò đỏ, những người này có tài, không vào Đảng nhưng khi nào có việc khó thì cơ quan toàn đỏ cả không làm được thì lại giao cho người này.
    Có một người khách đến chơi, hỏi anh em trong cơ quan thì biết người này không phải đảng viên. Vị khách hỏi người không Đảng:
    - Sao ông không vào Đảng?
    - Tôi giỏi thế này, tôi cần gì vào Đảng.
    Người đặt ra câu hỏi trên tự suy nghĩ. Con người ta chết vì thiếu cơm áo gạo tiền chứ có ai chết vì không có Đảng đéo đâu.

    phan viết:
    Phiên Ngung viết:
    Huỳnh Tấn viết:
    Bỏ đảng. Tôi sẽ làm Người!

    Quá rõ, cần gì phải lăn tăn nghĩ ngợi!

    Ví như lúc bé ham vui cùng chúng bạn tụ năm tụ bảy lên đồi xuống sông ra đồng vào ruộng vui chơi đủ trò, đủ kiểu. Nhưng trong những đám bạn như thế, thể nào cũng có đám đi quá đà, làm nhiều chuyện bậy nhỏ đến hoang đàn và phi pháp. Dù chỉ là thanh, thiếu niên hay ngay cả nhi đồng, chắc chắn chúng ta phải biết tiếp tục tham gia những trò nguy hiểm, xằng bậy và phi pháp là sai trái và dẫn đến hư hỏng con người, dù những trò này đem lại nhiều hứng thú, nhiều vui sướng và đôi khi lợi lộc.

    Trẻ con còn thế, huống nữa là người đã trưởng thành, nhất là những ai tự buổi đầu vào đảng vì mong làm điều hay điều tốt cho mình và mọi người.

    Không bỏ đảng tức là đồng loã với đảng nhất là đã biết đảng nay là một đảng cuớp!

    Hỏi khí không phải, chẳng hay bác đây đã từng 'tòng sự' ở cái Bộ của ông Nhã ? :))

    Thưa không! Tôi học kém, thi rớt, đăng lính nhưng được làm tà lọt cho xếp nên không chết. Mà sao bác hỏi? Bác trông mặt rồi bắt hình dong à?

    Phiên Ngung viết:
    Huỳnh Tấn viết:
    Bỏ đảng. Tôi sẽ làm Người!

    Quá rõ, cần gì phải lăn tăn nghĩ ngợi!

    Ví như lúc bé ham vui cùng chúng bạn tụ năm tụ bảy lên đồi xuống sông ra đồng vào ruộng vui chơi đủ trò, đủ kiểu. Nhưng trong những đám bạn như thế, thể nào cũng có đám đi quá đà, làm nhiều chuyện bậy nhỏ đến hoang đàn và phi pháp. Dù chỉ là thanh, thiếu niên hay ngay cả nhi đồng, chắc chắn chúng ta phải biết tiếp tục tham gia những trò nguy hiểm, xằng bậy và phi pháp là sai trái và dẫn đến hư hỏng con người, dù những trò này đem lại nhiều hứng thú, nhiều vui sướng và đôi khi lợi lộc.

    Trẻ con còn thế, huống nữa là người đã trưởng thành, nhất là những ai tự buổi đầu vào đảng vì mong làm điều hay điều tốt cho mình và mọi người.

    Không bỏ đảng tức là đồng loã với đảng nhất là đã biết đảng nay là một đảng cuớp!

    Hỏi khí không phải, chẳng hay bác đây đã từng 'tòng sự' ở cái Bộ của ông Nhã ? :))

    Huỳnh Tấn viết:
    Bỏ đảng. Tôi sẽ làm Người!

    Quá rõ, cần gì phải lăn tăn nghĩ ngợi!

    Ví như lúc bé ham vui cùng chúng bạn tụ năm tụ bảy lên đồi xuống sông ra đồng vào ruộng vui chơi đủ trò, đủ kiểu. Nhưng trong những đám bạn như thế, thể nào cũng có đám đi quá đà, làm nhiều chuyện bậy nhỏ đến hoang đàn và phi pháp. Dù chỉ là thanh, thiếu niên hay ngay cả nhi đồng, chắc chắn chúng ta phải biết tiếp tục tham gia những trò nguy hiểm, xằng bậy và phi pháp là sai trái và dẫn đến hư hỏng con người, dù những trò này đem lại nhiều hứng thú, nhiều vui sướng và đôi khi lợi lộc.

    Trẻ con còn thế, huống nữa là người đã trưởng thành, nhất là những ai tự buổi đầu vào đảng vì mong làm điều hay điều tốt cho mình và mọi người.

    Không bỏ đảng tức là đồng loã với đảng nhất là đã biết đảng nay là một đảng cuớp!

    >>> Bạn còn ngần ngại chưa dám dấn bước theo phong trào dân chủ vì cho rằng họ "lộn xộn" ư? Trước hết, nhận xét đó không sai đâu. Nhưng đề nghị chúng ta bỏ chút thời giờ tìm hiểu về quá trình tiến đến dân chủ của nhiều quốc gia trên thế giới. Những quốc gia có nền dân chủ lâu đời như Pháp, Anh, Mỹ,… đều đã phải đi qua cái giai đoạn mà bạn gọi là "lộn xộn" đó.

    Nhận xét về dân chủ "lộn xộn" là khách quan!

    Có nhiều đảng, lúc ra tranh cử nghe họ tranh cãi, tranh luận (debate) chính trị, chính sách thì vui tai ra phết. Đâu có giống như Đảng ta bây giờ, chỉ có một đảng, chẳng có ai tranh luận với ai, nghe đơn điệu, nhàm chán, biết trước, buồn ngủ hết sức.

    Tớ đã tính rồi, khi tớ về hưu và có ít nhất hai đảng, tớ sẽ bắt hai đảng tranh luận giải quyết vấn đề sổ hưu của tớ, cán bộ công nhân viên chức về hưu.

    Phương án nào tớ cũng có lợi:

    - Đảng ta để lại đống rác nợ công cho các chính phủ sau cộng sản, cho thế hệ sau. Giống như là Đảng ta quyết tâm ị khủng bây giờ cho các chính phủ sau, thế hệ sau tha hồ giải quyết, tha hồ dọn dẹp. Càng trụ được lâu thì Đảng ta càng có lợi.

    - Nếu không trụ được nữa, Chính phủ sau cộng sản phải giải quyết sổ hưu cho tớ,

    - Phương án nào thì cá nhân tớ cũng có lợi, nhưng đồng chí X thì có lợi hơn.

    thang Bom viết:

    Cần phải thành lập một ĐẢNG MỚI ở Việt nam cùng với Đảng CSVN lãnh đạo nhà nước. ĐẢNG MỚI sẽ giúp anh có nhận thức khác để có thể thay đổi "cái thấy" của anh về "Đảng CSVN".

    Có vài vấn đề cần bàn trong ý trên của bác thang Bom: 1. Đảng mới (ở VN) được thành lập ra sao? Thời ông Hồ (VNDCCH, Đảng LĐVN) cũng đã có hai đảng Dân Chủ VN và đảng Xã Hội VN được "thành lập". Nếu đảng mới sẽ chống lại ĐLĐVN/ĐCSVN thì sẽ bị nghiền nát từ trong trứng nước - 2. Đảng mới "cùng Đảng CSVN lãnh đạo nhà nước" là thế nào?, bác muốn nói là chính phủ liên hợp (coalition government)? ===> chỉ có ở các thể chế tự do, dân chủ pháp trị. Nói tóm lại còn Điều 4 HP (CHXHCNVN), còn ĐCSVN độc tài toàn trị thì làm sao có chuyện "ĐẢNG MỚI sẽ giúp anh có nhận thức khác để có thể thay đổi "cái thấy" của anh về "Đảng CSVN"". Thật ra hiện nay tại VN không có đảng đối lập nhưng "cái thấy" của anh về "Đảng CSVN" thì đã có rồi, vấn đề là "thấy" rồi thì nên làm gì?!

    Tuy nhiên, phần đầu, theo tôi bác lại nói/viết hoàn toàn đúng: ""bỏ Đảng" không phải là bỏ thẻ đảng, không phải là bỏ sinh hoạt, không phải là bỏ tham gia mọi hoạt động của Đảng mà là "bỏ đi" cái ý niệm "Đảng CSVN" đang hiện hữu trong suy nghĩ, trong ý thức, trong tâm thức của anh. (những điều anh đã bị nhồi nhét suốt quá trình phấn đấu được vào Đảng)".

    thang Bom viết:

    Cần phải thành lập một ĐẢNG MỚI ở Việt nam cùng với Đảng CSVN lãnh đạo nhà nước. ĐẢNG MỚI sẽ giúp anh có nhận thức khác để có thể thay đổi "cái thấy" của anh về "Đảng CSVN".

    Có vài vấn đề cần bàn trong ý trên của bác thang Bom: 1. Đảng mới (ở VN) được thành lập ra sao? Thời ông Hồ (VNDCCH, Đảng LĐVN) cũng đã có hai đảng Dân Chủ VN và đảng Xã Hội VN được "thành lập". Nếu đảng mới sẽ chống lại ĐLĐVN/ĐCSVN thì sẽ bị nghiền nát từ trong trứng nước - 2. Đảng mới "cùng Đảng CSVN lãnh đạo nhà nước" là thế nào?, bác muốn nói là chính phủ liên hợp (coalition government)? ===> chỉ có ở các thể chế tự do, dân chủ pháp trị. Nói tóm lại còn Điều 4 HP (CHXHCNVN), còn ĐCSVN độc tài toàn trị thì làm sao có chuyện "ĐẢNG MỚI sẽ giúp anh có nhận thức khác để có thể thay đổi "cái thấy" của anh về "Đảng CSVN"". Thật ra hiện nay tại VN không có đảng đối lập nhưng "cái thấy" của anh về "Đảng CSVN" thì đã có rồi, vấn đề là "thấy" rồi thì nên làm gì?!

    Tuy nhiên, phần đầu bác lại nói/viết hoàn toàn đúng: ""bỏ Đảng" không phải là bỏ thẻ đảng, không phải là bỏ sinh hoạt, không phải là bỏ tham gia mọi hoạt động của Đảng mà là "bỏ đi" cái ý niệm "Đảng CSVN" đang hiện hữu trong suy nghĩ, trong ý thức, trong tâm thức của anh. (những điều anh đã bị nhồi nhét suốt quá trình phấn đấu được vào Đảng)".

    Mỗi người tự có câu trả lời riêng cho mình. Nếu chưa là lúc này thì sẽ là lúc khác tùy theo sự thay đổi về "cái thấy" của mình về cái "ý niệm" Đảng CSVN.

    Câu trả lời của Đỗ Đăng Liêu không thể là câu trả lời của một người khác được.

    "bỏ Đảng" không phải là bỏ thẻ đảng, không phải là bỏ sinh hoạt, không phải là bỏ tham gia mọi hoạt động của Đảng mà là "bỏ đi" cái ý niệm "Đảng CSVN" đang hiện hữu trong suy nghĩ, trong ý thức, trong tâm thức của anh. (những điều anh đã bị nhồi nhét suốt quá trình phấn đấu được vào Đảng)

    Điều này không dễ dàng vì không dễ để thay đổi "cái thấy" về "Đảng CSVN" trong anh. Giống như một người phải thay đổi "cái thấy" của mình về điều mình "tin" trong "tôn giáo" của mình để bắt mình phải "bỏ Đạo" vậy. Thà chấp nhận "tử vì Đạo" còn tốt hơn.(đó là vì sao có câu "còn Đảng, còn mình")

    Cần phải thành lập một ĐẢNG MỚI ở Việt nam cùng với Đảng CSVN lãnh đạo nhà nước. ĐẢNG MỚI sẽ giúp anh có nhận thức khác để có thể thay đổi "cái thấy" của anh về "Đảng CSVN".

    Khi đó anh lựa chọn "bỏ Đảng" hay không rất dễ dàng.

    Tại sao Đảng CSVN muốn "độc nhất" ở Việt Nam....???

    Chỉ có Nhân dân là người trả lời và có quyết định cuối cùng.