Nguyễn Hưng Quốc - Đế quốc Trung Quốc

  • Bởi Mắt Bão
    19/08/2014
    4 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc

    Để chống lại âm mưu bành trướng trên Biển Đông của Trung Quốc, chỉ cần chút tỉnh táo, hầu như ai cũng nhận thấy Việt Nam chỉ có một con đường duy nhất: liên minh với nhiều nước khác, trong đó có Mỹ, hơn nữa, Mỹ phải là trung tâm của khối liên minh ấy. Nhưng, cũng chỉ cần chút tỉnh táo, chúng ta không thể không phân vân: Liệu, một, Mỹ có nhiệt tình giúp Việt Nam hay không; hai, nếu nhiệt tình, liệu Mỹ có thể thắng được Trung Quốc hay không?

    Việc Mỹ có nhiệt tình giúp Việt Nam hay không tùy thuộc vào nhiều yếu tố. Tuy nhiên, điều cần xác định ngay là: Mỹ không bắt buộc phải giúp Việt Nam trong trận chiến chống lại Trung Quốc ở Biển Đông. Thành thực mà nói, việc Trung Quốc công bố con đường chín khúc (hoặc con đường lưỡi bò) bao trùm cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa và một phần khá lớn lãnh hải Việt Nam chỉ có thể ảnh hưởng trực tiếp đến Việt Nam và một số quốc gia như Malaysia, Philippines và Brunei chứ không ảnh hưởng gì đến Mỹ. Nhớ, ngày 23 tháng 11 năm 2013, Trung Quốc tuyên bố lập vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên bầu trời biển Hoa Đông, bao trùm khu vực quần đảo Điếu Ngư/Senkaku mà họ và Nhật Bản đang tranh chấp. Nội dung của tuyên bố này là tất cả các máy bay bay ngang qua khu vực ấy đều phải thông báo và chấp hành mệnh lệnh của Trung Quốc. Ngay sau lời tuyên bố của Trung Quốc, Mỹ cho hai chiếc phản lực cơ chiến đấu bay vào khu vực được gọi là vùng nhận dạng phòng không ấy. Trung Quốc im thin thít. Rồi cả Nhật lẫn Hàn Quốc đều cho máy bay chiến đấu đến vùng đó để tập trận. Mấy tháng sau, Trung Quốc vẫn giữ thái độ im lìm. Dường như họ thấy họ đi quá xa. Một cảnh huống tương tự cũng có thể xảy ra ở Biển Đông: Trung Quốc tuyên bố gì thì tùy họ, nhưng tàu bè của các nước lớn, trong đó, có Mỹ, cứ thản nhiên qua lại.

    Dù sao, đó cũng là biện pháp cuối cùng. Cách tốt nhất vẫn là ngăn chận ngay từ đầu để Trung Quốc không hợp pháp hóa con đường lưỡi bò ngang ngược ấy. Trong trường hợp này, họ cần đến sự đóng góp của Việt Nam. Dĩ nhiên, với một điều kiện: Việt Nam phải thực sự muốn và có quyết tâm bảo vệ biển và đảo của mình.

    Vấn đề thứ hai phức tạp hơn: Liệu Mỹ có thể thắng được Trung Quốc trên Biển Đông?

    Để trả lời câu hỏi ấy, không nên quên sức mạnh của Trung Quốc: Về phương diện kinh tế, Trung Quốc có tổng sản phẩm trong nước (GDP) lớn thứ nhì trên thế giới; và theo dự kiến của nhiều nhà kinh tế học, trong vòng một hai thập niên tới, Trung Quốc sẽ vượt qua Mỹ về phương diện này. Về quân sự, Trung Quốc là nước chi tiêu cho quốc phòng lớn hàng thứ hai, chỉ sau Mỹ. Về dân số, cứ một trong bảy người trên mặt đất là người…Tàu.

    Hugh White, một chuyên gia về Trung Quốc tại Úc, cho chưa bao giờ Mỹ đối đầu với một địch thủ đáng gờm như Trung Quốc. Trong lịch sử, tính từ thập niên 1880 đến thời gian gần đây, Mỹ có bốn đối thủ chính: Chủ nghĩa dân tộc ở Đức trong Đệ nhất thế chiến, chủ nghĩa phát xít Đức trong Đệ nhị thế chiến, chủ nghĩa Cộng sản trong thời Chiến tranh lạnh, và các nhóm Hồi giáo cực đoan trong trận chiến chống khủng bố hiện nay. Trong bốn đối thủ ấy, chỉ có Liên Xô là ít nhiều có thể uy hiếp Mỹ, nhưng chỉ có thể uy hiếp về quân sự; còn về kinh tế và nhiều phương diện khác, Liên Xô đều thua xa Mỹ. Trường hợp của Trung Quốc thì khác: Kinh tế của Trung Quốc lớn hơn hẳn kinh tế của Đức và Nhật thời Chiến tranh thế giới lần thứ hai; việc quản lý kinh tế của họ cũng giỏi hơn hẳn Liên Xô thời chưa sụp đổ.

    Điểm yếu lớn nhất của Trung Quốc là họ không có đồng minh. Thời Chiến tranh thế giới thứ hai, Đức dù sao cũng có đồng minh (Nhật và Ý); thời Chiến tranh lạnh, Liên Xô càng có nhiều đồng minh, còn Trung Quốc hiện nay thì hầu như không có ai cả, hoặc nếu có, chỉ có một nước duy nhất: Bắc Hàn. Về phương diện này, Mỹ có ưu thế hơn hẳn. Trước, trong khu vực châu Á Thái Bình Dương, Mỹ có bốn đồng minh thân cận nhất: Nhật Bản, Nam Triều Tiên, Philippines và Úc. Gần đây, trước âm mưu bành trướng của Trung Quốc, khả năng Ấn Độ ngả sang Mỹ là điều rất khả thi (dù giới bình luận còn phân vân vì, một, Ấn Độ có truyền thống trung lập; và hai, họ bị phân hóa rất trầm trọng về cả phương diện sắc tộc lẫn văn hóa và chính trị).

    Trung Quốc có thể khắc phục tình trạng cô đơn của họ bằng hai cách: Một, nâng cấp quyền lực mềm bằng các chính sách ngoại giao văn hóa có hiệu quả (một trong các cách ấy là mở rộng các Viện Khổng Tử ở khắp nơi); và hai, vô hiệu hóa các quốc gia có khả năng chống lại họ. Khả năng thứ nhất, về quyền lực mềm, có lẽ còn lâu lắm, may ra, Trung Quốc mới có thể thành công. Một trong những điều kiện để phát huy quyền lực mềm là dân chủ, nhưng đó lại là điều Trung Quốc không có. Khả năng thứ hai gần hiện thực hơn: mua chuộc và dùng kinh tế để gây sức ép lên các quốc gia khác, đặc biệt trong khu vực châu Á để họ đừng công khai chống lại Trung Quốc. Chính sách này rõ ràng là có hiệu quả ít nhất đối với khối ASEAN: hầu như không nước nào dám công khai chống lại, thậm chí, phê phán Trung Quốc (trừ Philippines).

    Tương quan lực lượng giữa Mỹ và Trung Quốc, do đó, tuy vẫn nghiêng về phía Mỹ, nhưng Mỹ lại không có sức mạnh áp đảo để có thể tự tin chấp nhận bất cứ một sự đối đầu nào. Một số nhà bình luận chính trị cũng cho một sự đối đầu như thế vừa nguy hiểm vừa khó thắng. Một giải pháp được đề nghị: Mỹ chấp nhận vai trò của Trung Quốc với tư cách một siêu cường và đồng ý san sẻ quyền lực của Trung Quốc, ít nhất, trong khu vực Á châu, đặc biệt ở Đông Á. Một sự thỏa thuận như vậy, nếu được thực hiện, có khi kẻ bị hy sinh đầu tiên là Việt Nam. Chắc chắn Mỹ không thể bỏ Nhật, Nam Triều Tiên và Úc - là những nước đồng minh lâu đời của Mỹ: Mỹ vẫn cần những nước ấy để kiềm chế Trung Quốc.

    Nêu lên khả năng trên không phải để chúng ta tuyệt vọng. Nhưng đó là một cách nhắc nhở: Việt Nam không nên ỷ y là Mỹ cần mình. Không, để có được một liên minh cần thiết với Mỹ và các nước khác, Việt Nam cần phải cố gắng hết sức. Trong chính trị thế giới thời hiện đại, nếu chúng ta không có nhiệt tình, không ai tự dưng xông vào cứu mình cả.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Nếu "Chủ Nghĩa tư Bản là đêm trước của Chủ nghĩa Cộng Sản" thì "Đế quốc Trung Quốc" là buổi "hoàng hôn" của "đêm trước" đó. "Đế quốc Mỹ đã quá "khéo léo" nhường "ngôi vị" cho anh chàng "Tàu Tham Lam" này.

    Wall Street sẽ là "bình minh" của ngày mới Cộng sản...!!!

    Trích dẫn:
    Về dân số, cứ một trong bảy người trên mặt đất là người…Tàu.
    ...
    Một giải pháp được đề nghị: Mỹ chấp nhận vai trò của Trung Quốc với tư cách một siêu cường và đồng ý san sẻ quyền lực của Trung Quốc, ít nhất, trong khu vực Á châu, đặc biệt ở Đông Á.

    Cứ cho người Tàu thông minh hơn bình thường, thì trong 5 học giả nghiên cứu chính trị có 1 là người Tàu. Chính quyền TQ có lẽ khuyến khích ngành này để gây ảnh hưởng dư luận thế giới nên tỉ số này còn ghê hơn nữa.

    Như vậy "đề nghị: Mỹ chấp nhận vai trò của Trung Quốc" liệu có phải do một học giả người Tàu (hoặc ở TQ hoặc ở Phương Tây) đề xướng nhằm mang lợi cho nước mẹ TQ? Tác giả NHQ có bị mắc vào cái bẫy này không?

    "đó là một cách nhắc nhở: Việt Nam không nên ỷ y là Mỹ cần mình."

    Hài ((-:) định làm "ông cố vấn" cho ai đây? Cho cộng đồng chống cọng hải ngoại? Mới hôm trước bình loạn "Trung Quốc Đã Thắng ở Biển Đông" mà? Rồi lại vẫn kiểu dịch no-star-where-không- sao-đâu: GDP = tổng sản phẩm trong nước!

    Một hướng nhìn hơi khác:

    Trích dẫn:
    Về phương diện kinh tế, Trung Quốc có tổng sản phẩm trong nước (GDP) lớn thứ nhì trên thế giới; và theo dự kiến của nhiều nhà kinh tế học, trong vòng một hai thập niên tới, Trung Quốc sẽ vượt qua Mỹ về phương diện này.

    Tuy nền kinh tế TQ lớn nhưng lại lệ thuộc trên nhiều yếu tố sinh tử:

    - Nguyên liệu và nhiên liệu (bị hạn chế và rủi ro về nguồn cung cấp và vấn đề giao thông)

    - Thị trường tiêu thụ, có thể thế giới sẽ không còn hướng về TQ nữa. Ví dụ nếu trong tương lai những kỹ thuật mới ra đời giúp hạ phí tổn lao động (như kỹ thuật robot tinh xảo ở mức đại trà) thì ưu điểm "lao động rẻ" của TQ sẽ tan biến.

    - Vấn đề môi sinh là một vũ khí mà TQ dùng để tự huỷ diệt, không cần đến kẻ thù ngoại lai! Nếu TQ chịu tốn kém để tẩy rửa và gìn giữ môi trường thì chi phí này sẽ làm giảm/chậm sự tăng trưởng kinh tế.

    Trích dẫn:
    Tương quan lực lượng giữa Mỹ và Trung Quốc, do đó, tuy vẫn nghiêng về phía Mỹ, nhưng Mỹ lại không có sức mạnh áp đảo để có thể tự tin chấp nhận bất cứ một sự đối đầu nào. Một số nhà bình luận chính trị cũng cho một sự đối đầu như thế vừa nguy hiểm vừa khó thắng. Một giải pháp được đề nghị: Mỹ chấp nhận vai trò của Trung Quốc với tư cách một siêu cường và đồng ý san sẻ quyền lực của Trung Quốc, ít nhất, trong khu vực Á châu, đặc biệt ở Đông Á. Một sự thỏa thuận như vậy, nếu được thực hiện, có khi kẻ bị hy sinh đầu tiên là Việt Nam. Chắc chắn Mỹ không thể bỏ Nhật, Nam Triều Tiên và Úc - là những nước đồng minh lâu đời của Mỹ: Mỹ vẫn cần những nước ấy để kiềm chế Trung Quốc.

    Nêu lên khả năng trên không phải để chúng ta tuyệt vọng. Nhưng đó là một cách nhắc nhở: Việt Nam không nên ỷ y là Mỹ cần mình. Không, để có được một liên minh cần thiết với Mỹ và các nước khác, Việt Nam cần phải cố gắng hết sức. Trong chính trị thế giới thời hiện đại, nếu chúng ta không có nhiệt tình, không ai tự dưng xông vào cứu mình cả.

    Một khi Mỹ ý thức rõ ràng và xác quyết rằng TQ là một đối thủ đáng gờm về quân sự thì khó có chuyện họ nhường bớt "sân chơi", bởi vì mất một sẽ mất mười và cứ thế...

    Nếu chính quyền VN không thật tình nghiêng theo Mỹ thì bước đầu có lẽ Mỹ cũng đành chịu, và lo củng cố những gì họ có thể đạt được với các đồng minh khác. Chứ không vì thiếu VN (dù có vị thế quan trọng như cùng biên giới với TQ và có vịnh Cam Ranh, nhân dân có tinh thần chống Tàu, ...) mà phải công nhận TQ là siêu cường và nhường miếng cho họ. Ghi chú: theo tôi hiểu (có thể không chính xác) tác giả hàm ý này với dụng ý nào đấy!

    Trong tương lai, cũng nếu nhà đương quyền VN không thật tình xa lánnh Tàu thì tại sao không có những người Việt tài đức cùng đứng ra thành lập chính phủ đối lập. Họ sẽ liên minh với các lực lượng dân chủ trên thế giới và sẽ được giúp đỡ, tương tự như sự giúp đỡ (đặc biệt do Mỹ) cho nhiều nước trên thế giới trong hơn nữa thế kỷ nay, như giúp Hy Lạp chống Nga, giúp Nam VN và Nam Hàn chống CS, giúp Đức và Nhật thành những bức tường kiên cố chặn làn sóng đỏ,...

    Đề phòng tránh bị đồng minh bỏ rơi là một vấn đề khác.