Lê Phú Khải - Thảo luận thoát Trung về văn hoá: Giã từ nền văn hoá quỳ lạy

  • Bởi Cát Bụi
    18/08/2014
    13 phản hồi

    Lê Phú Khải


    Hình minh hoạ của Dân Luận

    Có lần, Hán Cao Tổ Lưu Bang (202 trước Công nguyên) nói với Lục Giả: “Ta ngồi trên lưng ngựa mà có được thiên hạ thì cần gì phải học Thi, Thư…”. Nhưng rồi Hán Cao Tổ cũng nghe lời khuyên của Lục Giả trọng dụng kẻ sĩ, đề cao Nho giáo để củng cố ngai vàng. Đến đời Hán Vũ Đế (140 trước Công nguyên) thì đạo Nho trở thành quốc giáo. Khổng Tử (sinh năm 551 trước Công nguyên, thọ 73 tuổi), người được xem là sáng lập ra Nho giáo được tôn lên bực thánh, trở thành Vạn thế sư biểu (người thầy của muôn đời).

    Điều cốt lõi của Khổng giáo là lý thuyết về người quân tử, tức kẻ cai trị đất nước (quân là cai trị, quân tử là người cai trị). Theo Khổng Tử thì người quân tử phải biết tu thân, phải có đạo đức và biết thi, thư, lễ, nhạc… Tu thân rồi, người quân tử phải dấn thân hành động: tề gia, trị quốc, bình thiên hạ! Người quân tử phải chính danh để cai trị đất nước. Các triều đại phong kiến sau này đều triệt để khai thác Khổng giáo, họ biến đổi, “gia cố” Nho giáo thành một triết thuyết cực đoan có lợi cho giai cấp thống trị. Chữ đạo của Khổng Tử là những mối quan hệ phải có trong xã hội thời đó như đạo vua-tôi, cha-con, chồng-vợ, anh-em, bạn hữu… sau này chỉ còn ba quan hệ vua-tôi, cha-con, chồng-vợ với cái logic phản động và phản dân chủ nhất: quân sử thần tử, thần bất tử bất trung (vua bảo chết, thần không chết là bất trung); phụ sử tử vong, tử bất vong bất hiếu (cha bảo con chết, con không chết là bất hiếu); với phụ nữ thì: tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử (ở nhà thì phải theo cha, lấy chồng thì phải theo chồng, chồng chết phải theo con).

    Trong chế độ phong kiến, nhân dân đã tiếp thu những “đạo lý” đó như người khát nước uống thuốc độc để giải khát. Chế độ phong kiến tàn bạo và thối nát ở Trung Quốc đã nhờ triết thuyết của Khổng giáo mà tồn tại và kéo dài cho đến cách mạng Tân Hợi 1911.

    Vì thế, nhà văn hoá Nguyễn Khắc Viện (1913-1997) đã phê phán Nho giáo một cách triệt để: “Trên phương diện chính trị, Nho giáo chủ yếu là bảo thủ. Nó bỏ qua vấn đề pháp luật và thiết chế, từ chối mọi cải cách… Bảo vệ lễ nghi của các triều đại xưa là mối quan tâm hàng đầu của Khổng Tử. Trong chữ lễ, vương triều Trung Hoa cũng như Việt Nam đã tìm thấy biện pháp tốt nhất để duy trì sự ổn định của ngai vàng” (Bàn về đạo Nho – nguyên văn tiếng Pháp đăng trên tạp chí La Pensée số 10-1962 với đề là Confucianisme et Marxisme au Vietnam. Dịch sang tiếng Việt, in trong Bàn về Đạo Nho – 1993).

    Với Khổng giáo, vua là Thiên tử (con Trời), thay Trời cai trị muôn dân. Vua với nước là một. Yêu nước là trung với Vua (trung quân ái quốc).

    Điều nguy hiểm nhất của triết thuyết Khổng Tử là: Người quân tử nhờ tu thân mà có vai trò cai trị, nhưng khi quân tử – tức kẻ cai trị – không tu thân, trở thành những hôn quân bạo chúa thì dân chúng vẫn phải cam chịu, không được làm cách mạng lật đổ chúng. Vì thế Nguyễn Khắc Viện mới viết: Khổng Tử từ chối mọi cải cách!

    Trong xã hội Khổng giáo mấy ngàn năm ở Trung Quốc, kẻ sĩ đi học là mong được làm quan. Làm quan để được quỳ lạy dưới ngai vàng. Cái văn hoá quỳ lạy ấy đã kìm hãm nước Trung Hoa trong vòng tăm tối mấy ngàn năm. Trong nền văn hoá quỳ lạy ấy, chỉ có kẻ trên đúng. Chỉ có vua đúng. Vua bảo chết là phải chết. Cha bảo chết thì con phải chết. Tóm lại là không có chân lý. Hay nói khác đi, không ai đi tìm chân lý cả. Chân lý đã có sẵn ở kẻ bề trên, ở triều đại chính thống, bất kể nó thế nào!

    Điều trớ trêu là văn hoá quỳ lạy ấy còn tồn tại đến hôm nay ở nước Trung Hoa cộng sản. Tướng Lưu Á Châu, một nhà bình luận nổi tiếng ở Trung Quốc hiện nay kể rằng, khi ông đi học một lớp chính trị trong quân đội, thấy thầy giảng chướng quá, ông đứng lên thắc mắc. Ông thầy liền nói: Tại sao anh dám cãi lại tôi? Tướng Lưu Á Châu thất vọng, vì thầy đã không dám hỏi: “Vì sao anh lại nói như thế?”, rồi tranh luận để tìm ra chân lý. Thầy chỉ phán: “Vì sao anh dám cãi lại tôi?!”. Thầy luôn đúng. Trò không được cãi.

    Nước Trung Hoa cộng sản hôm nay vẫn nguyên hình là một xã hội Khổng Mạnh trá hình mà thôi!

    Trong khi đó thì ở phương Tây, cùng thời với Khổng Tử, Aristote (384-332 trước CN) đã tuyên bố: “Platon là thầy tôi, nhưng chân lý còn quý hơn thầy!”. Cái văn hoá chân lý quý hơn thầy ấy đã dẫn dắt phương Tây trở thành một xã hội dân chủ và văn minh đến ngày hôm nay.

    Việt Nam chúng ta từng một ngàn năm Bắc thuộc, lại luôn chịu ảnh hưởng của người láng giềng hủ bại Trung Hoa, nên tầng lớp có học của nước ta thấm đẫm thứ văn hoá quỳ lạy của Trung Hoa. Trí thức nước ta trong mấy ngàn năm lịch sử chỉ lo dùi mài kinh sử để mong đỗ đạt làm quan, để được quỳ lạy trước sân rồng. Có người già rồi còn đi thi, suốt đời ăn bám vợ con. Việc làm ra của cải vật chất đều do người phụ nữ và những người ít chữ gánh vác. Trí thức Việt Nam trong quá khứ không ai học để làm cách mạng, để thay đổi đất nước. Hình ảnh con trâu đi trước, cái cày theo sau còn tồn tại đến hôm nay ở nông thôn miền Bắc là kết quả của tư duy làm quan, tư duy quỳ lạy. Báo chí của Việt Nam hôm nay hay ca ngợi một bà mẹ đi bán hàng rong mà nuôi được bốn năm người con học đại học. Học để mong kiếm một mảnh bằng vênh vang với làng xóm! Học để mong kiếm một cái chân trong cơ quan nhà nước, để trở thành một anh công chức, một anh nha lại, trên bảo dưới phải nghe.

    Khi bàn về việc trọng dụng đội ngũ trí thức, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có lần nói, đại ý, xung quanh thủ tướng toàn là những người có bằng cấp cao, thạc sĩ, tiến sĩ… toàn là trí thức!

    Thực ra các vị đó chỉ là những công chức, không phải trí thức. Mà đã là công chức thì trên bảo gì dưới phải nghe theo. Nếu không nghe thì “văng” ra khỏi bộ máy quyền lực ngay lập tức. Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện lúc bình sinh có nói với người viết bài này: “Tư bản Pháp chỉ tuyển chọn vào bộ máy những người đỗ đạt cao. Vì thế, khi vào một cơ quan công quyền, người ta biết rõ những người ngồi đó đều là người tài giỏi, vì thế, họ vừa có quyền, lại vừa có uy. Thế mới gọi là uy quyền. Nhưng quyền uy mấy thì cũng là công chức. Nhân dân Pháp chỉ kính trọng những trí thức tự do, vì họ dám phản biện xã hội, bảo vệ lẽ phải. Nước Pháp có hàng trăm nghìn hội đoàn độc lập. Đó là một lực lượng dân chủ hùng mạnh để cân bằng với chính quyền của giai cấp tư bản.

    Buồn thay, bộ máy công quyền của Việt Nam hôm nay chỉ tuyển chọn những người “dễ bảo” hoặc biết “mua bán”. Vì thế nó ngày càng xuống cấp. Có lần, trong một cuộc gặp gỡ có nguyên Bộ trưởng L.H.N., phó giáo sư tiến sĩ V.T.K. và người viết bài này, trong lúc vui vẻ, phó giáo sư V.T.K. than phiền với Bộ trưởng L.H.N.: Mấy tay vụ trưởng đi theo anh chuyến này vô Nam, qua nói chuyện tôi thấy các vị đó dốt quá! Nguyên Bộ trưởng L.H.N. nói: Ngày xưa dốt là từ cấp thứ trưởng trở lên, cấp vụ nó giỏi lắm, nay nó dốt xuống đến cấp vụ rồi!!!

    Từ nền văn hoá làm quan, văn hoá quỳ lạy, đã hình thành một tâm lý xin-cho trong xã hội. Khi nhóm Cánh Buồm của nhà giáo Phạm Toàn soạn thảo bộ sách Học tiếng Việt cho học sinh lớp 1 theo hướng cải cách giáo dục, tôi đến chơi một người bạn cũ từng là một quan chức cao cấp, từng ở nước ngoài nhiều năm, có học thức cao… và tặng ông một trong các cuốn sách Học tiếng Việt đó. Cầm sách trong tay, ông nói ngay: Họ không cho lưu hành đâu anh ạ! Thì ra cái tâm lý xin-cho đã ngấm vào xương tuỷ giới trí thức nước ta. Trên phải cho thì dưới mới được làm! Dù chưa ai cấm đoán bao giờ!

    Ít lâu sau, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có ý kiến phải đưa Hoàng Sa, Trường Sa vào sách giáo khoa cho học sinh phổ thông học. Thế là tôi viết giới thiệu bài tập đọc “Lễ thả thuyền ra Hoàng Sa…” đã có trong sách Tiếng Việt lớp 1 của nhóm Cánh Buồm. Báo Người Lao động TP HCM đã đăng ngay bài đó trong tháng 1-2014 (vì… Thủ tướng đã… cho… nói về Hoàng Sa và Trường Sa!!!).

    Ngày nay nước ta đã manh nha kinh tế thị trường, có bao nhiêu điều kiện và cơ hội để học làm người tự do, làm khoa học, làm chuyên môn, làm nghề… làm ra của cải cho một đất nước “đói nghèo trong rơm rạ” (Chế Lan Viên) thì trí thức nước ta cần mau chóng giã từ nền văn hoá làm quan, văn hoá quỳ lạy có cội nguồn từ văn hoá Khổng Mạnh Trung Hoa để canh tân đất nước.

    Để kết thúc bài viết này, tôi xin kể một câu chuyện về giáo sư Nguyễn Đăng Hưng, ông sinh năm 1941 tại xã Điện Thắng Bắc huyện Điện Bàn tỉnh Quảng Nam. Hiện ông là một Việt kiều ở Bỉ, hoạt động trong lĩnh vực khoa học không gian. Ông là một nhà khoa học rất nổi tiếng, là “một trong 10 người làm thay đổi nước Bỉ” như cách nói của chính phủ Bỉ. Ông giảng dạy ở bậc đại học đã nhiều năm, từng là trưởng Khoa Cơ học phá huỷ thuộc Khoa Kỹ thuật không gian Đại học Liège. Một ngày kia, đồng nghiệp của ông “phát hiện” ra ông chỉ có bằng kỹ sư, chưa có bằng tiến sĩ như bao đồng nghiệp khác đang làm việc cùng ông. Người ta đề nghị giáo sư Nguyễn Đăng Hưng làm hồ sơ để thi tiến sĩ. Khi giáo sư Hưng tập hợp các công trình mình đã làm và đã được ứng dụng trong sản xuất để trình Hội đồng, chuẩn bị cho luận án tiến sĩ sẽ làm, thì Hội đồng nhất trí cao rằng ông xứng đáng là tiến sĩ từ lâu rồi, khỏi cần thi! Tại một quán càfê ở đường Phạm Ngọc Thạch Quận 1 TP HCM cuối năm 2013 vừa qua, giáo sư Hưng tâm sự với chúng tôi: Mãi làm việc quá nên tôi… quên làm tiến sĩ.

    Bao giờ cái văn hoá học để làm việc thay thế được văn hoá làm quan, văn hoá quỳ lạy trong giới tinh hoa ở nước ta, thì Việt Nam mới mở mày mở mặt được.

    Tháng 6-2014

    L. P. K.

    Tác giả gửi Văn Việt.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    Tôi nghĩ John Nguyễn là người có vấn đề trục trặc đầu óc (chứng hoang tưởng) hơn là "kẻ bán nước." Tại sao lại đặt ra vấn đề Việt Nam có nên sát nhập vào Mỹ để trở thành một tiểu bang hay không? Câu hỏi này giống như trường hợp một anh chàng vừa nghèo rớt mồng tơi vừa có dị tật, vừa xấu xí, vừa vô duyên, khi trông thấy một nữ minh tinh Hollywood bèn tự hỏi "tôi có nên trao trọn duyên kiếp cho nàng ấy không, cưới cô ta thì tôi sẽ có lợi lộc gì, tôi có còn được tự do đi nhậu rượu đế với khô mực vào cuối tuần nữa không?" Ai nói Mỹ đang đi tìm kiếm tiểu bang thứ 51?
    (Puerto thuộc về lãnh thổ của Mỹ, là một Commonwealth, chứ chưa phải là một tiểu bang).

    Đề tài "thoát Trung" gần đây đã nhiều người viết, và cá nhân tôi cũng vài lần còm, đại để là không đồng tình với chủ trương vì chống Tàu đô hộ chính trị mà nhắm mắt chống tất cả mọi thứ liên quan. Chưa nói những bài đòi thoát đủ thứ đó lại tỏ ra còn khá tù mù về văn hóa Tàu. Chưa hiểu tường tận về Tàu, tức chưa biết người biết ta, làm sao trăm trận không nguy?
    Nhân mới đọc một bài tuy không thuộc thể tài "thoát Trung" nói trên, nhưng lại là một suy nghĩ khá táo bạo về một giải pháp mà nếu thực hiện được, sẽ chẳng còn lo việc thoát Trung gì nữa!

    Đây là bài đăng trên page NGHI VE NƯƠC VIET, xin phép BBT mang về đây để các bác cùng cho ý kiến. (Bên dưới bài là ý kiến của BBT/ Nghivenuocviet.com):

    « Giặc Tàu tuyên bố rút dàn khoan HD981, nhưng chúng ta chớ vội mừng
    Việt Nam ta có nên trở thành một Bang của nước Mỹ không?
    Published August 9, 2014 | By tran
    Flag_of_Vietnam Flag_of_the_United_States Flag_of_Vietnam_ Conghoa

    Một bạn gửi thư cho Nghĩ về nước Việt, nội dung như sau:

    “Tôi đề nghị Ban biên tập của trang WEB Ngivenuocviet.com mở một cuộc bỏ phiếu- trưng cầu dư luận của đông đảo bạn đọc người Việt ở trong nước Việt Nam, và khắp thế giới, xem Việt Nam ta có nên sáp nhập vào nước Mỹ, trở thành một Bang của nước Mỹ hay không?

    Hiến pháp của nước Mỹ cho phép các Bang có quyền độc lập rất cao, các Bang có Hiến pháp riêng, có Luật pháp riêng, có Quốc kỳ riêng, có Chính phủ-ban lãnh đạo-Thống đốc riêng.

    Sáp nhập vào nước Mỹ, trở thành một Bang của nước Mỹ, nước Việt Nam ta vẫn giữ được tên gọi Việt Nam, vẫn giữ được nền văn hiến hơn 4000 năm oai hùng của Con Lạc-Cháu Hồng, Việt Nam ta vẫn có Hiến pháp riêng, có Luật pháp riêng, vẫn giữ được tiếng Việt, Quốc kỳ, Quốc ca, và:

    -Nhất là, Việt Nam ta sẽ thoát ngay ra khỏi thân phận nước nhược tiểu, luôn luôn bị giặc Tàu phương Bắc đe dọa, o ép. Việt Nam ta sẽ sử dụng được ngay kho vũ khí khổng lồ, hiện đại nhất của nước Mỹđể bảo vệ biển-đảo của ta. Hơn nữa, ta sẽ lấy lại được ngay quần đảo Hoàng Sa mà đang bị giặc Tàu chiếm đóng trái phép từ năm 1974, không mấy khó khăn.

    -Thứ hai, Việt Nam ta sẽ thoát ngay khỏi tình trạng nước nghèo hèn thuộc loại nhất thế giới hiện nay, để nhảy vọt lên hàng những nước phát triển nhất thế giới chỉ trong vài năm, vì nước Mỹ sẽ lập tức đổ tiền, đổ của vào đầu tư cho Việt Nam ta. Thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam ta hiện nay chỉ khoảng 1200 USD/ một người năm, sẽ nhảy vọt lên mức khoảng 45.000 USD/ người/ năm ngang với công dân Mỹ, chỉ trong vài năm

    -Thứ ba, Việt Nam ta sẽđược thừa hưởng nền giáo dục hiện đại nhất thế giới, nền khoa học-kỹ thuật tiên tiến nhất thế giới của Mỹ, các trường Đại học danh tiếng của Mỹ sẽ mở chi nhánh ở Việt Nam, người Việt Nam ta sẽ vào học ngay các trường đại học của Mỹ ở ngay nước Việt Nam ta,,,.

    -Thứ tư, Việt Nam ta sẽ hết tình trạng tham nhũng tràn lan, hết tệ Cảnh sát giao thông làm tiền mãi lộ dân, hết cảnh Bộ máy Hành chính “hành dân là chính” như hiện nay đang tràn lan ở Việt Nam ta.

    Và còn nhiều lắm các lợi ích khác cho người Việt Nam ta.

    -Thứ năm, nhưng nước Mỹ có 1 điểm xấu, rất xấu, là tự do sở hữu súng. Vậy thì Bang Việt Nam ta sẽ ra một đạo luật cấm tự do sử dụng và sở hữu súng. Vậy dân Việt Nam ta sẽ an toàn.

    Điều này giống như trong mơ, nhưng hoàn toàn có khả năng hiện thực, nếu chúng ta biết dẹp bớt đi cái tinh thần dân tộc nhỏ hẹp của ta hiện nay.

    Hãy mạnh dạn bước ra biển rộng.

    Hãy mạnh dạn làm một bước nhảy vọt vĩ đại trong tiến trình Toàn cầu hóa.

    Các nước Châu Âu chẳng phải đang muốn gia nhập Liên minh Châu Âu EU là gì?

    Vậy thì nước Việt Nam ta gia nhập Liên minh nước Mỹ cũng đâu có sao, vừa ích nước, vừa lợi nhà, vừa bảo vệđược biển đảo, chống được giặc Bành trướng phương Bắc, lại hết được thân phận nhược tiểu, nghèo hèn, suốt đời ngửa tay đi xin thế giới tiền ODA,,,.

    Hãy thử nhìn lại xem cái Độc lập dân tộc hiện nay ở Việt Nam làđể cho ai? Cho lợi ích của toàn dân ta, hay chỉ cho một nhóm nhỏ chóp bu Lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam thôi?

    Chắc sẽ có nhiều người kết tội tôi là“kẻ bán nước”.

    Tôi không dám nhận cái tội đó.

    Có chăng, tôi xin nhận cái tội là“Kẻ mua nước Mỹ về cho Việt Nam ta”.

    Kính xin mọi người rộng đường xem xét.

    Xin cảm ơn Ban Biên tập trang WEB Nghivenuocviet.com.

    John Nguyễn Việt Nam”.////

    Ngivenuocviet.com thấy đây là một ý kiến rất mới, rất mạnh dạn, mạnh dạn chưa từng có trong suốt chiều dài hơn 4000 năm lịch sử của dân tộc Việt Nam ta.

    Nước Puecto Rico cũng đã gia nhập nước Mỹ, từ năm 1917, và từ năm 1948, công dân Puecto Rico tự bầu Thống đốc bang.

    Dân số Puecto Rico chỉ có hơn 3 triệu dân, nhưng GDP năm 2012 là 127 tỷ USD, lớn bằng GDP của nước Việt Nam anh hùng của ta với gần 90 triệu dân, và Thu nhập bình quân đầu người của Bang Puecto Rico là hơn 35.000 USD, còn nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo tài tình của Đảng ta hiện nay, sau gần 30 năm Đổi với , vẫn chỉ đạt hơn 1200 USD/ người/năm.

    Và nhất là, cho dù Đảng ta đã tiến hành công cuộc Đổi mới vĩđại gần 30 năm qua, dân ta vẫn không có tự do báo chí, không có báo chỉ tư nhân, không có tự do tư tưởng, ai phê phán Đảng ta, lập tức bị bỏ tù, với tội danh “phản động, tuyên truyền lật đổ chế độ”,,,.

    Đảng ta có công lao to nhớn trong việc đem lại Độc lập cho dân ta, nhưng cuối cùng, thì cái Độc lap đó chỉ có lợi cho một nhúm nhỏ chóp bu lãnh đạo trong Đảng, giàu có nứt đố-đổ vách, quyền lực đầy mình, còn dân ta thì vẫn lầm than, cực nhọc, mất dân chủ, mất tự do.

    Nhớ lại thời ông Thiệu ở miền Nam, tuy chiến tranh ác liệt, nhưng dân miền Nam vẫn có nhiều tự do hơn bây giờ, cuộc sống vẫn hạnh phúc hơn dưới sự lãnh đạo tài tình của Đảng ta ngày nay.

    Dân Việt Nam ta bị Đảng ta lừa mới đau đớn làm sao.

    Cả một dân tộc bị lừa, thế mới đau xót làm sao.

    Bây giờ, dân Việt Nam ta muốn thoát ra khỏi cái tình trạng bị lừa đảo này, mới khó làm sao.

    Đúng là không có cái dại nào bằng cái dại nào.

    Thế nhưng, dù khó khăn, dù gian khổ, dù hi sinh, thì cuối cùng, TỰ DO cũng sẽ đến với dân tộc Việt Nam ta.

    Niềm tin này vô cùng mạnh mẽ và không bao giờ lay chuyển.

    Mời các bạn thảo luận rộng rãi, lịch sự, có văn hóa, và bỏ phiếu cho ý kiến này.

    Nghivenuocviet.com

    Tran Thi Ngự viết:

    ông bà muốn "thoát Trung" thì cứ tự nhiên vì chính các ông bà này trước kia đã "ôm Trung" chầm chập. Phong trào "thoát Trung" cho thấy những người hô hào chỉ biết phản ứng theo thời cuộc và thành kiến vì sau khi nhận ra rằng TQ có chính sách bành trứơng đối với VN thì thấy tất tần tật những gì dính líu tới TQ đều cho là xấu. Cứ như là văn hoá Trung Hoa gây ra tội lỗi bành trướng của chính quyền TQ.

    Tôi thì nghĩ khác với bạn Trần Thị Ngự. Việc mấy ông TRÍ THỨC trong nước như quý ông NGUYÊN NGỌC, LÊ PHÚ KHẢI, CHU HẢO, v.v... hô hào tổ chức tọa đàm, rêu rao nào là thoát Trung về văn hóa, nào là thoát Trung về kinh tế v.v... chẳng qua là cố tạo HỎA MÙ để đánh lạc hướng của người dân Việt, lái cho người dân đi xa khỏi cái ĐÍCH chính, là THOÁT TRUNG VỀ CHÍNH TRỊ. Trước việc TQ ngang nhiên xâm chiếm đất đai, đảo biển của VN mà ĐCSVN và nhà nước CHXHCNVN đã tỏ ra NHU NHƯỢC, không có kế sách gì để thoát ra khỏi thế KẸT trước người thầy và người đồng chí TQ, người dân VN khắp nơi đã vô cùng phẫn nộ, chỉ muốn ĐCSVN từ bỏ ngay cái trò đốn mạt TÔN THỜ 16 chữ vàng, 4 tốt, khấu đầu khuất phục bọn bá quyền Bắc Kinh, đòi họ nhanh chóng tìm cách liên kết với các nước (trong đó có Hoa Kỳ) để chống TÀU hầu THOÁT RA KHỎI SỰ KỀM KẸP của TQ về mặt chính trị, ngẩng cao đầu và đối xử ngang hàng với TQ như một quốc gia độc lập có chủ quyền chứ không cúi đầu quỳ gối trước THIÊN TRIỀU như ĐCSVN đã làm từ sau Hội nghị THÀNH ĐÔ (nói ngắn gọn là thoát Trung về mặt chính trị), Đảng "ta" đã ngấm ngầm dở mẹo vặt hô hào "thoát Trung" đủ 36 kiểu, ngoại trừ kiểu thoát Trung CHÍNH TRỊ thì các ngài TRÍ THỨC lại một lần nữa tiếp tay cho Đảng, thay vì kêu gọi toàn dân thực hiện việc cấp bách để cứu nước là : THOÁT KHỎI VÒNG ĐÔ HỘ KIỂU MỚI CỦA TQ (tức là THOÁT TRUNG CHÍNH TRỊ).

    Cái anh Khải này, nếu có vào đây thì xin anh giải nghĩa câu này giùm: "Dân vi quí, xã tắc thứ chi, quân vi khinh" của Mạnh Tử, sanh sau Khổng Tử 500 năm và được xem là người nối nghiệp Khổng Tử.

    Tên tác giả viết:
    Tác giả, ông Khải, viết dài dòng lê thê rốt cuộc là để đổ thừa mọi thói hư tật xấu cũa quan chức CS là do Khổng Giáo. Trăm tội cứ đổ đầu Khổng Tử!

    Đâu cần tìm xa xôi quá vậy. Cứ truy tới các bậc thầy cũa bọn họ: Lenin, Stalin, Mao, Hồ là ra thôi mà. Vả lại văn hoá quỳ lạy là văn hoá rất đặc thù cũa người CS, thần tượng được chế tác từ Liên Sô, Trung Quốc chẳng ăn nhập gì tới ông Khổng ông Mạnh.

    Những gì "ta" học được từ Khổng Tử xem ra lành hơn những gì học từ Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình....Tập Cận Bình. Muốn thoát Trung chỉ cần xoá bỏ cái chế độ mà "ta" đã copy nguyên mẫu của "thằng" Trung Cộng là xong.

    Tội nghiệp Khổng Tử!

    Bạn dân quèn viết chí phải. Khổng Tử khuyên mọi người nên sống nhân nghĩa và hành xử đúng cương vị của mình.

    Sự phục tùng theo quan niệm của Khổng giáo là do nhân đức của giới cầm quyền. Sự phục tùng trong chế độ cộng sản là do đội đoàn dí AK-47 vào đầu dân, do đảng và nhà nước CS siết bao tử của dân, bỏ tù dân, khủng bố dân, đày ải dân, đấu tố dân mà thành.

    Trích dẫn:
    Vì thế, nhà văn hoá Nguyễn Khắc Viện (1913-1997) đã phê phán Nho giáo một cách triệt để: “Trên phương diện chính trị, Nho giáo chủ yếu là bảo thủ. Nó bỏ qua vấn đề pháp luật và thiết chế, từ chối mọi cải cách… Bảo vệ lễ nghi của các triều đại xưa là mối quan tâm hàng đầu của Khổng Tử. Trong chữ lễ, vương triều Trung Hoa cũng như Việt Nam đã tìm thấy biện pháp tốt nhất để duy trì sự ổn định của ngai vàng” (Bàn về đạo Nho – nguyên văn tiếng Pháp đăng trên tạp chí La Pensée số 10-1962 với đề là Confucianisme et Marxisme au Vietnam. Dịch sang tiếng Việt, in trong Bàn về Đạo Nho – 1993).

    Hẵn nhiên nhà văn hoá Việt cộng Nguyễn Khắc Viện phải phê phán Nho giáo như thế. Để làm gì? Để triệt tiêu đạo đức, luân lý của con người. Để biến người Việt nam thành những đội đoàn, cán bộ, đảng, trung ương... thực thi chính sách cai trị tàn bạo của CS. Thời Viện viết câu trên, đình làng còn bị dùng làm kho chứa thóc. Sân đình dùng để nhốt trâu bò. Miếu thờ thần hoàng bị đập phá tan hoang.

    Sau mấy chục năm nhào nặn con người Việt nam thành con người mới xhcn, đảng và nhà nước CSVN đã thành công trong việc tạo nên một thế hệ con người Việt nam mới ngày nay. Đó là công quả của đảng và nhà nước Việt cộng chứ Khổng Tử đã bị hạ bệ từ sau khi thế hệ đảng viên CS tiên khởi bỏ đạo gia tiên để tôn thờ Lê nin và Sít ta lin và Mao trạch Đông hơn ông của họ rồi.

    Tác giả, ông Khải, viết dài dòng lê thê rốt cuộc là để đổ thừa mọi thói hư tật xấu cũa quan chức CS là do Khổng Giáo. Trăm tội cứ đổ đầu Khổng Tử!

    Đâu cần tìm xa xôi quá vậy. Cứ truy tới các bậc thầy cũa bọn họ: Lenin, Stalin, Mao, Hồ là ra thôi mà. Vả lại văn hoá quỳ lạy là văn hoá rất đặc thù cũa người CS, thần tượng được chế tác từ Liên Sô, Trung Quốc chẳng ăn nhập gì tới ông Khổng ông Mạnh.

    Những gì "ta" học được từ Khổng Tử xem ra lành hơn những gì học từ Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình....Tập Cận Bình. Muốn thoát Trung chỉ cần xoá bỏ cái chế độ mà "ta" đã copy nguyên mẫu của "thằng" Trung Cộng là xong.

    Tội nghiệp Khổng Tử!

    Viện Khổng tử đang được phổ biến như 1 sức mạnh mềm của Trung quốc; cho nên Thoát Trung trên lãnh vực văn hóa có thể nói đơn điệu một tí là thoát cái khuôn sáo Khổng tử. Dưới đây là trích dẩn từ Sử ký Tư Mã Thiên (sktmt), ngoài các đầu đề bôi đậm. Khổng tử như thế nào tùy nhận định của các còm sĩ.

    Lão tử đá giò lái Khổng tử ( chuyên gia dạy cách làm tôi làm con ):

    Khổng Tử yết kiến Lão Tử ở đấy. Khi Khổng Tử cáo từ ra về, Lão Tử tiễn khổng Tử và nói: - Tôi nghe nói "người giàu sang lấy tiền bạc để tiễn nhau, người nhân đức dùng lời nói để tiễn nhau". Tôi không thể làm người giàu sang, nhưng trộm lấy tiếng là người nhân đức, xin có lời này tiễn ông: "Kẻ thông minh và sâu sắc là gần cái chết vì họ khen chê người ta một cách đúng đắn. Kẻ giỏi biện luận, đầu óc sâu rộng làm nguy đến thân mình vì họ nêu lên cái xấu của người khác. Kẻ làm con không có cách gì để giữ mình. Kẻ làm tôi không có cách gì để giữ mình!".

    Khổng tử tự sướng

    Một hôm Diệp Công hỏi Tử Lộ : - Khổng Tử là người như thế nào? Tử Lộ không biết trả lời ra sao. Khổng Tử nghe vậy nói: - Này anh Do, tạo sao anh không trả lời như thế này: con người ấy học đạo không biết mỏi, dạy người không biết chán. Khi chưa biết đạo thì phát phẫn đến nỗi quên ăn, khi biết đạo thì vui đến nỗi quên lo, không biết tuổi già sắp đến.

    Nói lời phải giử lấy lời của Khổng tử.

    Phật Bật là quan cai trị đất Trung Mâu, Triệu Giản Tử đánh họ PHạm, họ Trung Hàng, và đánh Trung Mậu. Phật Bật làm phản sai người mời Khổng Tử. Khổng Tử múôn đến. Tử Lộ nói: - Do này nghe thầy nói: "Người làm việc không phải thì người quân tử không vào nước của họ". Nay chính Phật Bật làm quan cai trị đất Trung Mâu làm phản, tại sao thầy lại múôn đến? Khổng Tử nói: - Ta có nói như vậy thật đấy. Nhưng chẳng phải ta có nói rằng "cái mà thật cứng thì mài cũng không mòn; cái mà thật trắng thì bỏ vào thuốc nhuộm cũng không đen. Ta không phải vỏ quả bầu, sao chỉ có thể treo lên mà không thể ăn"?

    Con chó của nhà có tang.

    Khổng Tử đến nước Trịnh, thầy trò lạc nhau. Khổng Tử đứng một mình ở phía đông cửa thành. Có người nước Trịnh bảo Tử Cống: - Ở phía đông có một người trán giống Nghiêu, cổ có vẻ Cao Dao, vai ông ta giống Tử Sản, nhưng từ lưng trở xuống thì kém vua Vũ ba tấc, có vẻ băn khoăn lo lắng như con chó ở nhà có tang. Tử Cống nói thực với khổng Tử. Khổng Tử mừng rỡ cười mà rằng: - Hình dáng bên ngoài là việc vụn vặt, nhưng nói "giống như con chó của nhà có tang" thì đúng làm sao! Đúng làm sao!

    Khổng tử ngụy biện

    Năm thứ 14 đời Định công, Khổng Tử 56 tuổi, rời chức tư khấu, quyền giữ chức tướng quốc. Thấy Khổng Tử có vẻ mừng rỡ, một người học trò nói: - Tôi nghe thầy nói: "Người quân tử khi tai họa đến thì không sợ, khi phúc đến thì không mừng". Khổng Tử nói: - Câu nói ấy cũng có đấy. Nhưng chẳng có câu: "Vui vì ở địa vị cao quý mà khiêm tốn đối với mọi người" hay sao?

    Lời thề của Khổng tử.

    Người đất Bồ sợ hãi, bảo Khổng Tử: - Nếu ông không đến nước Vệ thì chúng tôi sẽ cho ông đi. Khổng tử cùng họ ăn thề. Họ cho Khổng Tử đi ra phía cửa đông. Khổng Tử liền đến đất Vệ. Tử Cống hỏi: - Có thể phụ lời thề được sao? Khổng Tử nói: - Đó là vì ta bắt buộc phải thề cho nên quỷ thần không nghe.

    Đạo của Khổng tử trên thực tế.

    Kiệt Nịch nói ( với học trò Khổng tử ): - Thiên hạ như nuớc chảy cuồn cuộn đều thế cả, ai mà thay đổi được? Vả lại ông theo một kẻ sĩ lo tránh người chi bằng theo một kẻ sĩ lo tránh đời.

    Hì hì, tôi không cần đọc về chủ nghĩa thực dân của các nước Âu châu cũng biết là bọn thực dân ấy là lũ ác ôn côn đồ, không ngần ngại đến chuyện diệt chủng hay bắt người da mầu làm nô lệ. Tôi chỉ thắc mắc tại sao có nhiều người cứ ca tụng đạo Khổng qua hình ảnh con người mẫu mực với đức tính nhân nghĩa này phải đạo nọ, mà chẳng thấy đạo này, sau cả ngàn năm, để lại một chút xíu di sản gì hết trong việc xây dựng - thật sự - một xã hội dân sự đề cao quyền tự do, công bằng và lòng nhân ái của con người. Những thay đổi đóng góp vào việc kiến thiết nền tảng nhân bản trong xã hội rốt cuộc lại được đem đến từ lũ con cháu của bọn thực dân da trắng!

    Nếu ai bảo tôi rằng: "Ôi, cái ông K. này tốt lắm đấy, ông ta là một người chồng lý tưởng, luôn luôn dạy vợ con ăn ở có đức, cho phải đạo; mọi người chúng ta phải kính trọng và làm theo ông ấy." Than ôi, trên thực tế, nhìn vào cái gia đình ấy, tôi lại thấy nào là vợ bị đánh đập và phải làm công việc nhà đầu tắt mặt tối, con cái thì chửi tục, thằng lớn ăn hiếp thằng nhỏ, đi ăn trộm gà của hàng xóm, gật đầu vâng dạ nhưng miệng lại nói láo.
    Tôi thắc mắc là tại sao người ta lại nói ông K. biết dạy vợ con, chứ tôi không muốn mua sách về đọc để biết tại sao ở bên xóm kia, tụi địa chủ ác ôn lại nuôi con cái học hành trở nên người lương thiện và vợ lớn vợ bé của chúng trở thành những người phụ nữ tốt bụng thường xuyên làm việc thiện nguyện :)

    Tran Thi Ngự viết:

    Trong các quan điểm của Khổng Tử có những quan điểm "phản động" vì nó kìm hãm sự phát triển của xã hội và đi ngược lại với nhân quyền, như tam cương (quân, sư, phụ), tam tòng (tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử) hay tứ đức cho nữ giới (công, dung, ngô hạnh). Nhưng có những quan điểm của Khổng Tử như ngũ Thường (nhân, lễ, nghĩa, trí, tín) vẫn được phổ biến ở nhửng nước phát triền Á châu, như Đài Loan, Nhật Bản và Singapore và được coi là một trong những nguyên nhân đưa đến sự thành công trong kinh tế và phát triển của những quốc gia này.

    Thí dụ: ở Nhật Bản, chữ "Nhân" trong Ngũ Thường được thể hiện trong chính sách phúc lợi xã hội, và coi bảo hiểm sức khoẻ là một nhân quyền. Chữ "Lể" rất dễ thấy qua cách giao tiếp, tôn trọng người khác, chào nhau thì gập cả nữa người cũng không khiến Nhật Bản bị nô lệ ai. Chữ "nghĩa" được thể hiện qua việc hãng xưởng và công nhân gắn bó với nhau như trong gia đình, không có cảnh lay-off như ở Hoa Kỳ. Chữ "Trí" được nhìn thấy qua việc coi trọng giáo dục và tri thức, và chữ "Tín" trong giao dịch và buôn bán làm nên thương hiệu Nhật Bản được tín nhiệm khắp toàn cầu.

    Bời vì mỗi hệ tư tường đều có cái xấu và cái tốt, vấn đề quan trọng không phải là tìm cách "thoát Trung" hay "ôm tây phương" mà là chọn lọc những tinh hoa hay những ưu điểm của mỗi hệ tư tưởng để đem vào xử dụng trong hoàn cảnh riêng của mỗi quốc gia. Nhật Bản là một thí dụ điển hình.

    Những người chỉ biết chạy theo, nay thì văn hoá trung quốc, mai thì văn hoá tây phương, sẽ xuốt đời không thành công bởi vì họ không có tinh thần độc lập, không có óc nhận xét và không biết biết chọn lọc cái hay, bỏ cái xấu cho hoàn cảnh riêng của mình.

    He he, còm nì của chiến sỹ gái Ngự khá đấy. Bravo.

    Tuan34344 viết:
    Hmm... Tôi vẫn hằng thắc mắc tại sao cái nền văn hoá đề cao đạo làm người ở Châu Á lại không làm phát sinh ra được các phong trào tranh đấu giành quyền cho phụ nữ, bảo vệ trẻ em, thú vật, người đồng tính, người thiểu số, người tàn tật, ngay cả người phạm pháp, và con người nói chung. Tất cả đề xuất phát từ nền văn hoá của "bọn người râu đỏ", chưa bao giờ được bị nhồi sọ với tam cương ngũ thường. Tại sao "bọn" man di ấy chẳng cần biết đến Khổng Khu mà vẫn duy trì được các đặc tính nhân, nghĩa, trí, tín trong các giao tiếp xã hội và mậu dịch? [chỉ thiếu có cái "lễ" thôi, vì bọn ấy không cúi rạp đầu :)]
    Tại sao ba Tầu là con ruột của Khổng Khu từ cả ngàn năm rồi mà vẫn thiếu tính nhân nghĩa trong cách đối xử với con người từ các lân quốc, và cả người dân thấp cổ bé miệng trong nước? Tại sao Ba Tầu lại thiếu tín nhiệm trong việc làm ăn sản xuất hàng hoá xuất cảng (đặc biệt là thực phẩm, đồ chơi cho trẻ em), và không đào tạo được nhiều "trí nhân" đóng góp cho tri thức và kỹ thuật tiền tiến?

    Tư tưởng của lão Khổng nhà ta, như vậy, coi bộ chẳng có tạo "ép-phê" gì thật sự trong việc đào tạo ra mẫu người lý tưởng cho xã hội đáng để noi gương cho lắm. Điều này còn hơn là một nghịch lý, nó là một quái lý!

    Tôi không nghiên cứu triết học đông phương, Khổng Tử hay Lão Tử, nên không hiểu quan điểm triết học đông phương đã ảnh hưởng như thế nào đến xã hội Trung Hoa và sự thống trị của đảng CS Trung Quốc. Nhưng hiển nhiên là học thuyết Marx Lenine từ phương tây đã được xử dụng bởi cách lãnh đạo Trung Quốc từ thời Mao cho tới nay.

    Các tư tưởng về tụ do dân chủ như của John Stuart Mills, Montesquieu, Voltaire, Jean Jacque Rousseau hay John Locke đều xuất phát từ phương tây từ thế kỷ 17 hay 18. Vậy mà chẳng hiểu tại sao những tư tưởng cao đẹp đó đã không làm chùn bước các đế quốc thực dân phương tây như Hoà Lan, Pháp, Anh và Tây Ban Nha. Trong thế kỷ 18, 19 và đầu thế kỷ 20, những quốc gia này đã đi ngược lại với các lý tưởng cao đẹp về dân chủ, dân quyền, và dân tộc tự quyết khi họ đánh chiếm các nước nhỏ ở Á châu, Phi châu và Trung Nam Mỹ làm thuộc điạ. Cũng tệ như vậy là những người phưong tây đến Mỹ lập nghiệp, đưọc người da đỏ điạ phưong giúp đõ lúc ban đầu, nhưng sau lại đang tâm xâm chiếm, lấy đất của người da đỏ và áp dụng chính sách diệt chủng đối với người da đỏ cho đến mãi đến giữa thế kỷ 20 mới ngưng. Sau khi không thể tiếp tục chính sách thực dân kiểu củ, một số cương quốc phương tây đã bị coi như đang thực hiện chính sách thực dân mới (neo-colonialism). Nếu ai cần biết thêm về thực dân mới, xin đọc ở đây: http://en.wikipedia.org/wiki/Neocolonialism

    Tuan34344 viết:
    Hmm... Tôi vẫn hằng thắc mắc tại sao cái nền văn hoá đề cao đạo làm người ở Châu Á lại không làm phát sinh ra được các phong trào tranh đấu giành quyền cho phụ nữ, bảo vệ trẻ em, thú vật, người đồng tính, người thiểu số, người tàn tật, ngay cả người phạm pháp, và con người nói chung. Tất cả đề xuất phát từ nền văn hoá của "bọn người râu đỏ", chưa bao giờ được bị nhồi sọ với tam cương ngũ thường. Tại sao "bọn" man di ấy chẳng cần biết đến Khổng Khu mà vẫn duy trì được các đặc tính nhân, nghĩa, trí, tín trong các giao tiếp xã hội và mậu dịch? [chỉ thiếu có cái "lễ" thôi, vì bọn ấy không cúi rạp đầu :)]
    Tại sao ba Tầu là con ruột của Khổng Khu từ cả ngàn năm rồi mà vẫn thiếu tính nhân nghĩa trong cách đối xử với con người từ các lân quốc, và cả người dân thấp cổ bé miệng trong nước? Tại sao Ba Tầu lại thiếu tín nhiệm trong việc làm ăn sản xuất hàng hoá xuất cảng (đặc biệt là thực phẩm, đồ chơi cho trẻ em), và không đào tạo được nhiều "trí nhân" đóng góp cho tri thức và kỹ thuật tiền tiến?

    Tư tưởng của lão Khổng nhà ta, như vậy, coi bộ chẳng có tạo "ép-phê" gì thật sự trong việc đào tạo ra mẫu người lý tưởng cho xã hội đáng để noi gương cho lắm. Điều này còn hơn là một nghịch lý, nó là một quái lý!

    tố chất chaina địt làm hại chúng ta.

    Hmm... Tôi vẫn hằng thắc mắc tại sao cái nền văn hoá đề cao đạo làm người ở Châu Á lại không làm phát sinh ra được các phong trào tranh đấu giành quyền cho phụ nữ, bảo vệ trẻ em, thú vật, người đồng tính, người thiểu số, người tàn tật, ngay cả người phạm pháp, và con người nói chung. Tất cả đề xuất phát từ nền văn hoá của "bọn người râu đỏ", chưa bao giờ được bị nhồi sọ với tam cương ngũ thường. Tại sao "bọn" man di ấy chẳng cần biết đến Khổng Khu mà vẫn duy trì được các đặc tính nhân, nghĩa, trí, tín trong các giao tiếp xã hội và mậu dịch? [chỉ thiếu có cái "lễ" thôi, vì bọn ấy không cúi rạp đầu :)]
    Tại sao ba Tầu là con ruột của Khổng Khu từ cả ngàn năm rồi mà vẫn thiếu tính nhân nghĩa trong cách đối xử với con người từ các lân quốc, và cả người dân thấp cổ bé miệng trong nước? Tại sao Ba Tầu lại thiếu tín nhiệm trong việc làm ăn sản xuất hàng hoá xuất cảng (đặc biệt là thực phẩm, đồ chơi cho trẻ em), và không đào tạo được nhiều "trí nhân" đóng góp cho tri thức và kỹ thuật tiền tiến?

    Tư tưởng của lão Khổng nhà ta, như vậy, coi bộ chẳng có tạo "ép-phê" gì thật sự trong việc đào tạo ra mẫu người lý tưởng cho xã hội đáng để noi gương cho lắm. Điều này còn hơn là một nghịch lý, nó là một quái lý!

    Các ông bà muốn "thoát Trung" thì cứ tự nhiên vì chính các ông bà này trước kia đã "ôm Trung" chầm chập. Phong trào "thoát Trung" cho thấy những người hô hào chỉ biết phản ứng theo thời cuộc và thành kiến vì sau khi nhận ra rằng TQ có chính sách bành trứơng đối với VN thì thấy tất tần tật những gì dính líu tới TQ đều cho là xấu. Cứ như là văn hoá Trung Hoa gây ra tội lỗi bành trướng của chính quyền TQ.

    Văn hoá Trung Hoa không phải chỉ có Khổng Tử mà còn có Lão Tử, Trang Tử và vô số những triết gia nổi tiếng khác. Tư tưởng của họ đã tạo thành kho tàng triết học đông phương đưọc rât nhiều người trên thế giới ngưỡng mộ.

    Khổng Tử từng bị coi là "tên phản động số một" trong thời kỳ cách mạng văn hoá ở Trung Quốc vì CS Trung Quốc muốn đánh bật rể nếp sống theo khổng (nho) giáo đã ăn sâu trong xã hội TQ hàng ngàn năm để áp đặt một trật tự xã hội mới. Ngày nay, Khổng Tử được chính quyền ỏ TQ làm sống lại vì họ biết lựa chọn những tư tưởng hay quan điểm của Khổng Tử mà họ có thể dùng được để ổn dịnh và nắm giữ quyền lực của chính quyền ở trong nước và trong bang giào với các nước khác.

    Trong các quan điểm của Khổng Tử có những quan điểm "phản động" vì nó kìm hãm sự phát triển của xã hội và đi ngược lại với nhân quyền, như tam cương (quân, sư, phụ), tam tòng (tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử) hay tứ đức cho nữ giới (công, dung, ngô hạnh). Nhưng có những quan điểm của Khổng Tử như ngũ Thường (nhân, lễ, nghĩa, trí, tín) vẫn được phổ biến ở nhửng nước phát triền Á châu, như Đài Loan, Nhật Bản và Singapore và được coi là một trong những nguyên nhân đưa đến sự thành công trong kinh tế và phát triển của những quốc gia này.

    Thí dụ: ở Nhật Bản, chữ "Nhân" trong Ngũ Thường được thể hiện trong chính sách phúc lợi xã hội, và coi bảo hiểm sức khoẻ là một nhân quyền. Chữ "Lể" rất dễ thấy qua cách giao tiếp, tôn trọng người khác, chào nhau thì gập cả nữa người cũng không khiến Nhật Bản bị nô lệ ai. Chữ "nghĩa" được thể hiện qua việc hãng xưởng và công nhân gắn bó với nhau như trong gia đình, không có cảnh lay-off như ở Hoa Kỳ. Chữ "Trí" được nhìn thấy qua việc coi trọng giáo dục và tri thức, và chữ "Tín" trong giao dịch và buôn bán làm nên thương hiệu Nhật Bản được tín nhiệm khắp toàn cầu.

    Bời vì mỗi hệ tư tường đều có cái xấu và cái tốt, vấn đề quan trọng không phải là tìm cách "thoát Trung" hay "ôm tây phương" mà là chọn lọc những tinh hoa hay những ưu điểm của mỗi hệ tư tưởng để đem vào xử dụng trong hoàn cảnh riêng của mỗi quốc gia. Nhật Bản là một thí dụ điển hình.

    Những người chỉ biết chạy theo, nay thì văn hoá trung quốc, mai thì văn hoá tây phương, sẽ xuốt đời không thành công bởi vì họ không có tinh thần độc lập, không có óc nhận xét và không biết biết chọn lọc cái hay, bỏ cái xấu cho hoàn cảnh riêng của mình.

    Bài viết rất hay!
    Tôi biết trong số những người đọc các bài ở DL có một số "tín đồ đạo Khổng", có lẽ họ sẽ cảm thấy bị xúc phạm; hãy chuẩn bị nghe họ "xổ nho" và lý sự vặn vẹo để bảo vệ danh dự cho đấng giáo chủ :)
    Ở phương Tây người ta xem Aristotle là một trong những triết gia vĩ đại nhất từ cổ chí kim, vậy mà Aristotle thường xuyên làm bị thịt cho giới trí thức, đặc biệt là các nhà khoa học, đấm đá bợp tai. Nếu đánh giá một cách khách quan thì ta thấy Aristotle bỏ xa Khổng Khu cả về khả năng trí tuệ lẫn phạm vi bao la về kiến thức, nhưng chẳng người Tây phương nào cảm thấy bị đụng chạm, xúc phạm khi nghe người khác chê bai Aristotle, vì ở phương Tây không ai thờ Aristotle cả. Họ không quỳ lạy. Kowtow là nét đặc thù văn hoá ở các nước Tàu, Nhật, Hàn và Việt Nam.