Nguyễn Văn Thạnh - SOPA, PIPA và tin đồn

  • Bởi Khách
    17/08/2014
    2 phản hồi

    Nguyễn Văn Thạnh

    Hẳn, các bạn còn nhớ, cách đây vài năm cộng đồng mạng xôn xao bàn tán về dự luật SOPA và PIPA. Sau khi bị phản đối dữ dội, quốc hội Hoa Kỳ đã quyết định treo không thời hạn cho việc thông qua dự luật trên. Chúng ta cùng tìm hiểu về việc này.

    Như chúng ta biết, nạn vi phạm bản quyền, xài chùa sản phẩm mà người khác bỏ công sức tiền bạc ra để làm nên là một việc làm không khác gì ăn cắp. Nạn vi phạm bản quyền có hệ quả rất xấu cho xã hội; nó sẽ triệt tiêu động lực sáng tạo và sản xuất: đơn giản, không ai muốn nghiên cứu, sáng tạo, sản xuất ra sản phẩm để rồi thiên hạ dùng chùa. Kinh tế thị trường đầu tư mà không thu được là phá sản.

    Ý thức được điều này, ở các nước tiên tiến như Mỹ, Nhật, Châu Âu,… có luật rất nghiêm cho hành vi ăn cắp bản quyền. Nhờ vậy mà nền kinh tế tri thức, kinh tế sáng tạo ở đây phát triển mạnh mẽ.

    Tuy nhiên, khi mạng internet bùng nổ thì nạn vi phạm bản quyền, ăn cắp sáng tạo cũng bùng nổ theo. Rất nhiều bản nhạc kỳ công dàn dựng, rất nhiều bộ phim, nhiều cuốn sách,… vừa mới được phát hành chưa thu được vốn liếng thì hàng triệu người có thể dùng chùa mà không cần phải trả tiền vì chúng có sẵn trên mạng.

    Trước vấn nạn này, những luật chống vi phạm bản quyền cũ trở nên không hiệu quả, bỡi lẽ: thứ nhất: trên mạng có quá nhiều người cả có danh và ẩn danh đều có hành vi vi phạm bản quyền, không thể kiểm soát nổi. Việc truy tố một người ra tòa như hành vi đuổi ruồi; thứ hai, rất nhiều người truy cập internet đến từ bên ngoài nước Mỹ, nơi mà luật bản quyền ở đây (và các đối tác) không thể chế tài được.

    Từ thực tế đó, các nhà làm luật muốn ban hành luật SOPA và PIPA, luật này không hướng đến cá nhân vi phạm và hướng đến các công ty, các website chứa chấp vi phạm. Nói cho nhanh là nắm người có tóc, không nắm kẻ trọc đầu. Bất cứ website nào ở Mỹ có đăng nội dung vi phạm bản quyền là ra tòa và đình bản, còn website bên ngoài Mỹ thì chặn IP, chặn trong cửa sổ tìm kiếm.

    Rõ ràng, hai dự luật trên là một cách tuyệt vời để ngăn chặn nạn ăn cắp bản quyền, có thể làm cho nạn ăn cắp, chia sẻ các sản phẩm bất hợp phát trở nên không còn đất sống, ít nhất là ở Mỹ.

    Các bạn có thấy hai dự luật trên hay không? Tôi nghĩ nhiều người sẽ khen hay và ủng hộ.

    Tuy nhiên, cuộc đời không đơn giản, nghĩ đi phải nghĩ lại. Hệ quả của luật trên, nếu đem ra áp dụng thì sẽ có hậu quả khôn lường. Chúng ta thử phân tích: nếu facebook, youtube,… có một ai đó đưa lên nó một sản phẩm vi phạm bản quyền thì facebook, youtube,… có thể phải ra tòa và đóng cửa. Khi đó một là chúng ta không có facebook, youtube,… hoặc nếu hoạt động thì họ sẽ rất cẩn thận phải kiểm duyệt hàng triệu, hàng tỷ người dùng,… Một điều không thể làm nổi, hoặc họ làm thì hai trang này cũng không mấy ai vào chơi.

    Luật SOPA, PIPA cũng đưa đến hệ quả là chính quyền rất dễ lạm dụng để ngăn chặn, kiểm duyệt bất cứ trang web nào họ muốn vì chỉ cần có chứng cứ là trang web đó có đưa nội dung vi phạm bản quyền. (Nếu chính quyền muốn thì họ rất dễ đưa một website vô bẫy).

    Nhận thức được những hiểm họa đó nên dân Mỹ (và cộng đồng mạng trên thế giới) phản đối. Cuối cùng dự luật bị treo vô thời hạn.

    Bài học được rút ra: Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta thấy được mà không thấy mất. Có một kinh nghiệm hẳn nhiều người đồng ý là: người chín chắn thường suy nghĩ sâu và chọn giải pháp được hơn mất; giải pháp có thiệt hại nhỏ nhưng không ẩn chứa hiểm họa lớn còn người hời hợt thì ngược lại. Chúng ta có câu chuyện ném chuột, vỡ bình cũng cùng ẩn ý. Nhiều người chỉ nhăm nhăm ném chuột, cuối cùng thì bình quí vỡ mất.

    Quay lại câu chuyện tin đồn có Ebola ở Hà Nội trong bài viết trước đây, nhiều người không đồng ý với quan điểm của tôi. Lý lẽ chung họ đưa ra là: (1) không ủng hộ tự do ngôn luận muốn nói gì thì nói, tung tin đồn nhảm thì nhà nước trừng trị là đúng. Họ cho rằng tôi ủng hộ nói sai sự thật là cổ vũ quyền tự do ngôn luận tào lao, không hiểu gì về quyền tự do ngôn luận,…; (2) gây hoang mang dư luận là một thiệt hại lớn. Có người nói với tôi, bạn có trải qua hoang mang, bạn mới biết nó kinh khủng thế nào nên phải trừng phạt người tung tin gây ra,….

    Tôi xin nói lại cho rõ, tôi không ủng hộ việc tung tin đồn nhảm, sai sự thật cũng như nhiều người khác ở Mỹ không ủng hộ nạn ăn cắp bản quyền. Cái tôi thấy ở đây là nếu trừng phạt người tung tin đồn như chính quyền làm sẽ dẫn đến rất nhiều rủi ro như đã phân tích. Các bạn có thể thấy nét tương đồng khi áp dụng luật SOPA, PIPA với việc trừng phạt người đưa tin không đúng sự thật. (Xin nói thêm, quan điểm tôi, ủng hộ việc trừng phạt bất cứ ai gây ra thiệt hại cho người khác nhưng phải theo qui trình chuẩn mực là ra tòa).

    Về vấn đề gây hoang mang: tôi nghĩ người đưa tin không đúng sự thật có thể gây hoang mang cho một số người, điều này thì tôi thừa nhận. Nhưng chúng ta thấy rằng, ngay sau đó bộ Y tế đã họp báo để đưa tin “chính xác”, không biết họ còn hoang mang không? Trong xã hội tôn trọng tự do ngôn luận thì luôn có người tử tế đính chính cho bạn biết, Tôi nghĩ, để khỏi hoang mang thì những người dễ bị hoang mang không nên vào mạng làm gì. Chỉ nên xem tivi và báo chí nhà nước. (Đây là một lời đề nghị có tính hài hước).

    Như chúng ta thấy, cuộc đời đầy phong ba bão táp. Để vươn lên thành công, con người đòi hỏi đầy bản lĩnh, trải qua nhiều gian khó, thử thách. Những người chỉ muốn cuộc đời bình yên thì tôi nghĩ chắc họ chỉ quanh quẩn với việc ăn ngủ, nghe nhạc. Họ sống trong nghèo khó hoặc trong tiền thừa kế của bố mẹ.

    Tôi tin, người thành công ắt hẳn trải qua nhiều điều còn kinh khủng, còn sóng gió hơn là chuyện “hoang mang”. Nếu không chấp nhận nổi hoang mang thì còn có thể làm được gì?

    Một dân tộc mà có quá nhiều người sợ hoang mang, rồi muốn chính quyền diệt đi bất cứ ai, bất cứ nguồn cơn nào gây hoang mang là một dân tộc rất yếu. Liệu một dân tộc như vậy có thể trải qua những cơn sóng gió của đời để sánh vai cùng các cường quốc năm châu không?

    Một người muốn thành công, muốn trưởng thành, phải lao ra với đời, chấp nhận phong ba của đời, một dân tộc muốn trở nên vĩ đại mà sợ chút hoang mang thì làm sao vĩ đại đây?

    Một dân tộc sợ hoang mang thì liệu có xứng là một dân tộc hùng cường, một dân tộc tự do?

    Nguyễn Văn Thạnh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    NJ viết:
    Tên tác giả viết:
    ...Một người muốn thành công, muốn trưởng thành, phải lao ra với đời, chấp nhận phong ba của đời, một dân tộc muốn trở nên vĩ đại mà sợ chút hoang mang thì làm sao vĩ đại đây?

    Một dân tộc sợ hoang mang thì liệu có xứng là một dân tộc hùng cường, một dân tộc tự do

    Tôi nghĩ, không có một Dân tộc hoang mang mà là một chính quyền, một nhà nước và người dân trong nước đó hoang mang.

    Nguyễn Jung

    Tôi đồng ý với bác NJ: không có "dân tộc hoang mang".

    Đây không phải là bài viết duy nhất của chú Thạnh, mà chú hiểu rất sai từ "dân tộc". Hình như chú Thạnh "đồng hóa" chữ "dân tộc" với chữ "nhân dân". Chú Thạnh cứ coi lại những bài viết của chú trước đây khi chú dùng chữ "dân tộc" rất méo mó và xúc phạm.

    Tôi nghĩ rất lạ: sao chú hiểu lệch lạc chữ "dân tộc" nhỉ???

    Chú Thạnh nên hiểu tại VN, có hơn 50 dân tộc. Ngoài ra, nghĩa rộng hơn, dân tộc VN còn có nghĩa: tiền nhân từ thời vua Hùng Vương cho đến sau này, kể cả những người gốc Việt ở khắp các nơi trên thế giới. Dân tộc một quốc gia phải nghĩ đến cả những người đã chết trong các cuộc chiến, trên đưoờng vượt biên, hàng mấy trăm ngàn người chìm sâu dưới lòng biển, ngay cả những người chết trong CCRĐ, kinh tế mới với rừng sâu nước độc vắt vẻo, la liệt trong trận Mậu thân , "đại thắng mùa xuân 75" năm xưa v.v...

    Chú Thạnh nên dành thời gian đọc thêm nhiều nữa đi. Tôi nói thật, chú chủ quan lắm. Nếu chú không tin mà vẫn tiếp tục theo lối suy nghĩ hiện nay, tôi đảm bảo chỉ trong 2 năm thôi, chú sẽ "kiệt quệ" về lập luận và dần dần không còn thuyết phục độc giả được, dù cứ coi như chú có lòng đối với dân tộc, quê hương.

    Tên tác giả viết:
    Một dân tộc mà có quá nhiều người sợ hoang mang, rồi muốn chính quyền diệt đi bất cứ ai, bất cứ nguồn cơn nào gây hoang mang là một dân tộc rất yếu. Liệu một dân tộc như vậy có thể trải qua những cơn sóng gió của đời để sánh vai cùng các cường quốc năm châu không?

    Một người muốn thành công, muốn trưởng thành, phải lao ra với đời, chấp nhận phong ba của đời, một dân tộc muốn trở nên vĩ đại mà sợ chút hoang mang thì làm sao vĩ đại đây?

    Một dân tộc sợ hoang mang thì liệu có xứng là một dân tộc hùng cường, một dân tộc tự do

    Hoang mang là trạng thái tâm lý bất ổn. Không biết, không thể và không có khả năng nhận định những gì đã, đang xẩy ra đúng hay sai. Không phân biệt được bạn, thù.

    Để thoát ra tình trạng hoang mang thì phải tìm hiểu để nhận định, phán xét, phân biệt đúng, sai. Đưa đến quyết định.

    Để nhận định, đâu là sự thật (tương đối, tuyệt đối) còn lệ thuộc vào nhiều yếu tố khác nhau.

    Ngoài ra, trong một xã hội bưng bít thông tin, việc đi tìm sự thật sẽ có nhiều khó khăn.

    Thí dụ:

    Xã hội phương Tây, nước Đức chẳng hạn, dân tộc Đức có hoang mang không? Xã hội Đức có ổn định hay bất ổn chính trị?
    Tại sao có và tại sao không?

    Bắc Hàn cũng là một thí dụ điển hình cho vấn đề dân tộc Bắc Hàn có hoang mang hay không? Tôi tin xã hội Bắc Hàn rất ổn định, người dân không biết hoang mang là gì.
    Nhưng mới đây có tin là nhà nước Bắc Hàn muốn trở thành liên bang với Nam Hàn, vậy ổn định này không thật sự.

    Thời chiến tranh VN (54-75) tuyệt đại đa số người dân miền Bắc tin là đây là chiến tranh "giải phóng". Niềm tin sắt đá (hoàn toàn không hoang mang!) này có được từ đâu?

    Hoang mang có thể gây bất ổn đời sống, nhưng hoang mang cũng có thể sẽ giải thoát người đó ra khỏi tình trạng rối như tơ vò, có một quyết định dứt khoát nếu người đó muốn.
    Nhưng cũng có nhiều người chấp nhận "sống với hoang mang" hay đúng hơn không tin, tin rất ít vào những điều có thể làm đổ vỡ những gì đã tin, đã có, đã gây dựng được trước đó.

    Tôi nghĩ, không có một Dân tộc hoang mang mà là một chính quyền, một nhà nước và người dân trong nước đó hoang mang.

    Một nhà nước, một CQ, những người dân của nước đó luôn trong tình trạng hoang mang về tất cả mọi chuyện liên quan đến đời sống như pháp luật, kinh tế, chính trị, giáo dục, y tế, giao thông.......thì nhà nước đó, CQ đó và những người dân trong xã hội đó có vấn đề trầm trọng (với nhau).

    Nguyễn Jung