Dư luận xung quanh việc Bộ Thông Tin Truyền Thông phạt và đình bản báo Trí Thức Trẻ

  • Bởi Admin
    15/08/2014
    21 phản hồi

    Dân Luận tổng hợp

    Dân Luận: Xoay quanh việc tờ báo Trí Thức Trẻ bị Bộ Thông Tin Truyền Thông phạt 207 triệu đồng và bắt đình bản 03 tháng sau khi đăng bài xúc phạm người phụ nữ miền Tây, dư luận đã tỏ ra đồng tình với việc xử phạt này.

    Tuy nhiên, nhiều blogger, nhà báo và luật gia đặt câu hỏi về tính hợp lý và hợp pháp của quyết định xử phạt. Nếu trong một nền dân chủ pháp trị thì sự việc này sẽ được xử lý ra sao, Dân Luận xin tổng hợp một số ý kiến quan trọng để độc giả tham khảo:

    Trương Nhân Tuấn: Tờ báo bị phạt 207 triệu đồng và đình bản ba tháng. Theo báo chí thì các yếu tố đưa đến việc xử phạt là: viết báo không ký tên (hoặc bút danh), đăng hình người khác mà chưa được sự đồng ý (của người này) và « đăng thông tin gây mất đoàn kết dân tộc ».

    Các yếu tố đưa đến vệc xử phạt có thể bị xem là « vi phạm pháp luật » hay không thì còn bàn cãi. Cũng như việc xử phạt có thuộc về các cơ quan thông tin (của nhà nước) hay không cũng cần phải bàn cãi. Nhưng đây không hề là « một phán quyết thuần túy về đạo đức của nhà nước », như có người đã nói vậy.

    Theo tôi có một số điều cần thảo luận.

    Việc xử phạt trong trường hợp này có thuộc thẩm quyền của ông thứ trưởng bộ TT&TT?

    Trên căn bản một nhà nước pháp quyền (thực ra phải gọi là nhà nước pháp trị), mọi hành vi vi phạm luật lệ phải do các cơ quan phụ trách về « tư pháp », (tức thuộc về tòa án, công tố viện…) đảm nhiệm.

    Ở đây ông thứ trưởng có thể « khiển trách » nhân sự của tờ báo, nhất là chủ nhiệm của tờ báo, theo qui định của luật pháp dành cho bộ TT&TT hoặc theo « nội qui » của báo giới.

    Nhưng không thể nói tác giả bài báo là « phạm tội ». Phạm tội hay không là do phán quyết của tòa án.

    Các yếu tố đưa đến việc xử phạt có thể bị xem là « vi phạm pháp luật » hay không? Theo tôi, các hành vi ghi trên đều vi phạm với luật lệ VN (và pháp luật ở một số nước tiêu biểu khác).

    Người ta không thể viết báo thế nào cũng được. Xã hội có những qui định về quyền tự do cá nhân, về an ninh v.v… Người ta không thể nhân danh « tự do ngôn luận » rồi bịt mặt nặc danh, xúi giục bạo loạn hay dựng chuyện xâm phạm đời tư cá nhân, phỉ báng danh dự cá nhân được… Xâm phạm đời tư cá nhân là phạm luật (cũng như việc xúi giục bạo loạn).

    Bài báo ở đây đã xâm phạm đời tư của cá nhân, qua việc tác giả phỉ báng (phụ nữ miền Nam): « ngu ». Nạn nhân có thể đứng đơn kiện về điều phỉ báng này, cũng như việc sử dụng hình ảnh không xin phép. Nếu nạn nhân không đứng kiện, công tố viện có thể làm việc này để pháp lý được thực thi và trật tự xã hội được bảo vệ.

    Qui ước làm báo từ xưa đến nay, người chủ nhiệm tờ báo phải biết cá nhân người viết là ai, cũng như người chủ nhiệm phải chia sẻ trách nhiệm của tác giả bài viết. (Cũng thật phiền khi một số các web site trên internet, một vài trường hợp đã mở diễn đàn lập lại hình thức « toà án nhân dân » để phỉ báng cá nhân người khác (vắng mặt). Đây là một hình thức vi phạm pháp luật (ở bất kỳ nước dân chủ nào), người chủ diễn đàn có thể chịu trách nhiệm liên đới).

    Ở các xứ Tâu Âu, hình luật qui định một số phạm trù tội phạm về « kỳ thị », có thể đến 5 năm tù giam và phạt đến 25.000 đô la, cho những người có hành vi kích thích (xúi giục) kỳ thị hay có hành động kỳ thị.

    Bài báo rõ ràng đã xúc phạm (nặng nề đến phẩm giá) phụ nữ miền Nam. Đây là hành vi « kỳ thị », nếu không nói là « miệt thị ».

    Riêng hình luật VN có qui định tội « gây chia rẽ dân tộc ». Điều luật này « bao la » quá, không xác định được tội phạm là thế nào.

    Những tranh đấu của dân Khmer về lãnh thổ, dân Hmong, Thuợng… về tôn giáo, dân Chăm về văn hóa… đều có thể đưa đến việc « chia rẻ dân tộc » mà nguyên nhân của nó lại do chính trị hà khắc của nhà cầm quyền VN. Tất cả các phạm trù « văn hóa », « tôn giáo »… đều thuộc về phạm vi « nhân quyền ». Trong chừng mực, chính nhà nước VN, vì đã không tôn trọng các công ước quốc tế đã ký kết, do đó đưa đến việc « đối đầu » giữa nhà nước và các dân tộc này. Tác nhân việc gây « chia rẻ dân tộc » là nhà nước VN.

    Tính chính danh của nhà nước VN vì vậy cũng bị ảnh hưởng.

    * * *

    Luật gia Trịnh Hữu Long: Quyết định đình bản và xử phạt 207 triệu đồng với báo Tri Thức Trẻ vì đăng bài "3N" làm hài lòng nhiều người vì có vẻ đa số đều lên án bài báo. Nhưng suy cho cùng thì nó vẫn là một hành vi kiểm duyệt và là biểu hiện sinh động cho một nền báo chí bị nhà nước thao túng.

    Về cơ bản, tòa soạn này có quyền đăng bất cứ cái gì nó muốn, kể cả đăng bài chửi một lãnh đạo nào đó là "3N". Vấn đề phán xét bài báo có đạo đức hay không là việc của xã hội chứ không phải của nhà nước. Nếu muốn, người ta có nhiều cách để trừng phạt và ngăn chặn những hành vi tương tự thông qua việc tẩy chay tờ báo với tư cách là người tiêu dùng hoặc thông qua việc khởi kiện dân sự, trong đó người khởi kiện có nghĩa vụ chứng minh sự liên quan giữa bài báo và thiệt hại của bản thân.

    Việc nhà nước đưa ra một phán quyết thuần túy về đạo đức vô hình chung áp đặt cho toàn xã hội một tiêu chuẩn đạo đức duy nhất và phá vỡ tính đa nguyên của xã hội, chẳng khác nào các quốc gia hồi giáo xử tử hình phụ nữ ngoại tình.

    Nếu như xã hội hài lòng với quyết định xử phạt của Thanh tra Bộ Thông tin - Truyền thông thì điều đó cho thấy tâm lý xã hội chưa sẵn sàng cho một xã hội dân sự và xã hội vẫn muốn phó thác cho nhà nước những công việc đúng ra là của mình. Đó là mảnh đất tương đối màu mỡ cho các nhà độc tài.

    * * *

    Nhà báo Trương Huy San (Osin): Nhiều người hoan nghênh Bộ Thông tin Truyền thông khi Bộ đình bản và xử phạt tờ Trí Thức Trẻ rất nặng. Sự thô bỉ của bài viết "Gái Miền Tây và 3 Chữ N" rõ ràng cần được xử lý. Đấy không phải là một sai phạm báo chí mà là sự xúc phạm danh dự và nhân phẩm hàng loạt phụ nữ. Tuy nhiên, số phận của một tờ báo mà được định đoạt đơn giản chỉ bằng một quyết định hành chánh thì rõ ràng quy trình đi tìm công lý của chúng ta đang có vấn đề.

    Hôm qua, một nhà báo có mẹ, vợ là phụ nữ miền Tây - anh Binh Nguyên - tuyên bố nếu không gỡ bài báo thì anh sẽ kiện. Tôi thì cho rằng trong trường hợp "hành vi phạm tội đã hoàn thành" như bài báo "3 N", ngay cả sau khi gỡ bỏ, tờ báo này cũng cần bị kiện.

    Không chỉ có những phụ nữ thông minh, quả cảm của miền Tây mà những người như anh Binh Nguyên và chúng ta đều cảm thấy có "nghĩa vụ và quyền lợi liên quan" để khởi động một vụ kiện, có thể với tội danh "xúc phạm danh dự và nhân phẩm của người khác", với "tình tiết tăng nặng" là có nạn nhân hàng loạt. Bên khởi kiện còn có thể là Hội phụ nữ các tỉnh miền Tây nếu Hội cho rằng mình cũng là tổ chức của các phụ nữ.

    Quy trình tố tụng, với sự quan tâm của các phương tiện truyền thông, không chỉ tiến tới một hình phạt mà còn có ý nghĩa giáo dục. Công luận cũng qua đó mà phân biệt được giữa báo chí và lá cải; giữa những người làm báo có trách nhiệm xã hội và những kẻ làm tiền bất chấp phẩm giá.

    Đây không chỉ là sự trừng phạt mà còn là công lý, cho cả những người làm công ăn lương trong tờ báo này. Nếu cứ nhân danh sự phản ứng của "công luận" để chấm dứt số phận của một tờ báo bằng một quyết định hành chánh thì rủi ro sẽ rất cao cho báo chí tử tế chứ không phải là cho "lá cải".

    Năm 2009 tờ Du Lịch cũng đã bị đình bản 3 tháng sau khi đăng cụm bài viết về chủ quyền biển đảo của nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân, về phong trào biểu tình yêu nước và bài thơ về Ải Nam Quan của Nguyễn Trãi. Liệu chúng ta có thể cảm nhận được công lý khi Bộ Thông tin và Truyền thông đã đặt những bài báo nói về lòng yêu nước "ngang hàng" với một bài viết thô bỉ xúc phạm phụ nữ miền Tây.

    * * *

    Nhà báo Đỗ Hùng (Mít Tờ Đỗ): Bài viết "Gái miền Tây và 3 chữ 'N' nổi danh thiên hạ" trên báo Trí Thức Trẻ đã gây nên một làn sóng phẫn nộ trong công chúng trên mạng (nơi mà tôi có thể kiểm chứng được). Bài viết đại ý nói rằng gái miền Tây Nam Bộ "Ngon", "Ngoan" và "Ngu" với đầy đủ ý nghĩa bỡn cợt, kỳ thị và tào lao của nó.

    Bài viết khiến nhiều người giận dữ là điều dễ hiểu, tương tự như việc tờ báo Mỹ New York Post đăng tranh biếm ví ông Obama với con khỉ đột khiến nhiều người giận dữ, hay vụ báo chí vẻ tranh biếm đấng tiên tri Muhammad của đạo Hồi khiến dân trùm khăn vùng lên.

    Đối với bài báo ở Việt Nam, bằng nhiều cách, cả những cú điện thoại thông qua quan hệ cá nhân lẫn những cú tag trên thế giới ảo, người ta đã kêu gọi chính quyền và công an vào cuộc xử lý tờ báo.

    Rất nhanh, một quyết định hành chính được đưa ra: tờ báo bị đóng cửa kèm theo khoản phạt hơn 200 triệu đồng.

    Nhiều người coi đây là một thắng lợi trong cuộc chiến dẹp báo lá cải, đặc biệt là tờ-báo-ba-trợn đăng bài miệt thị phụ nữ, kì thị vùng miền.

    Tờ báo kia chết thì mình thấy cũng đáng nhưng cái cách mà người ta khiến nó chết làm mình băn khoăn, băn khoăn, băn khoăn.

    Nhớ lại ngày 30.9.2005, báo Jyllands-Posten đăng tải tranh biếm họa đấng tiên tri Muhammad của đạo Hồi. Hành động này đã khiến dân Hồi giáo nổi giận, thậm chí bạo động nổ ra ở nhiều nơi.

    Các quốc gia Hồi giáo thì gia tăng sức ép ngoại giao để chính phủ Đan Mạch xử lý tờ báo nọ. Đại sứ quán 11 nước Hồi giáo gồm Thổ Nhĩ Kỳ, Saudi Arabia, Iran, Pakistan, Ai Cập, Indonesia, Algeria, Bosnia & Herzegovina, Libya và Ma Rốc, sau khi nhận được thỉnh nguyện thư của các giáo sĩ đạo Hồi, đã gửi công thư tới chính phủ Đan Mạch, trong đó viết: “Chúng tôi phản đối những phát biểu và những bài báo đó, và chúng tôi kêu gọi chính phủ của quý ngài đưa tất cả những người chịu trách nhiệm ra trước pháp luật của quý quốc, vì lợi ích của một xã hội hài hòa và sự hội nhập bên trong cũng như các mối quan hệ toàn diện của Đan Mạch với thế giới Hồi giáo”.

    Đại sứ 11 nước cũng đề nghị gặp Thủ tướng Anders Fogh Rasmussen.

    Chính phủ Đan Mạch sau đó đã trả lời bằng một công thư, trong đó không đề cập tới vấn đề gặp mặt.

    Công thư có đoạn: “Quyền tự do ngôn luận có một phạm vi rộng lớn và chính phủ Đan Mạch không thể gây tác động lên báo chí. Tuy nhiên, luật pháp Đan Mạch cấm hành động hoặc phát ngôn mang tính phỉ báng hoặc kì thị. Bên bị ảnh hưởng có thể đưa những hành vi hoặc phát ngôn đó ra trước tòa, và tòa có thẩm quyền để đưa ra phán quyết theo từng vụ việc”.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    21 phản hồi

    LỀ DÂN CHÂN THỰC
    Người ta đọc báo lề dân tại sao lối đảng lại cần răn đe
    Không kiêng xử dụng đòn đè
    Bảy hai phép khỉ lấy le bịt mồm
    Bản tin nóng sốt chiều hôm sớm mai nguội lạnh nồi cơm thiu rồi
    Chỉ còn dư lợn viên thôi
    Bẻ cong ngòi bút kiếm mồi lợi danh
    Giả chân hư thực rọt rành đúng sai trái phải tô canh mộc tồn
    Đĩa lòng luộc bọn liền khôn chả chìa ngu cậm thịt dồn lẫn da
    Hoa hồng bông bưởi bát cà mắm tôm chén hấp ruột già phèo non
    Trung ương chính trị hai hòn bí hư củ tịt tiêu lòn từ khuya
    Tầu phù đậu hủ mất bìa
    Lâu la xó bếp ăn chia vụng về
    Đầu đàn bịt mắt bắt dê cô thư kí vốn nhà quê mới vào
    Nghênh tân thủ cựu tào lao
    Thảo nào nói láo đồng bào chẳng nghe
    Vỉa hè chí chóe theo phe thoát ly bỏ cuộc kết bè loạn ngôn
    TÂM THANH

    Chẳng có báo nào viết đúng 100% và cũng chẳng có báo nào viết sai 100%. Việc chọn lựa đúng sai là của người đọc và thực tế!
    Đôi khi tính khôi hài văn nghệ do chơi chữ mà truyền thống dân gian VN đã có khi viết về phụ nữ VN như nhân vật Thị Nở hay những nhân vật khác "lỗ mũi có một gánh lông", "đêm nằm thì gáy như bò nó kêu" vv và vv...
    Do vậy nếu bạn đọc đưa bài báo này vào mục truyện cười thư giãn thì tình hình nó sẽ khác đi.
    Trí Thức Trẻ Thiếu Tâm,Tầm,Tài,Tình,Thực Tiễn (10T) hiện nay cũng chính là thước đo sự suy thoái của bộ phận không nhỏ các đảng viên và cũng chính là trách nhiệm về sự lãnh đạo đất nước XH của đảng chưa tốt, còn rất nhiều bất cập!

    Khách Đinh Thế Đệ viết:
    Bác Trần Thị Ngự giỏi luật, nhưng là luật Mỹ, còn bác có biết gì luật Việt Nam đâu. Nói về luật Việt Nam thì tôi mượn ý của nhà thơ Tản Đà để nói cho gọn:
    Nước bốn nghìn năm không có luật
    Dân ngót trăm triệu chửa thành người.

    Còn nhà luật học Ngô Bá Thành thì nói "nước ta có một rừng luật nhưng toàn xử theo luật rừng". Còn ông Trịnh Hồng Dương, chánh án tòa án tối cao thì phát biểu câu để đời: "Muốn xử thắng cũng được, muốn xử thua cũng được." Xin nhắc lại điều này: khi mới lên nắm chính quyền thì "người cha già dân tộc" Minh Côông giải thể ngay trường luật mà điều hành đất nước bằng nghị quyết.
    Tòa án bây giờ thì xử theo THUẬT (tức thủ đoạn, mánh lới) chứ có xử theo luật đâu. Nếu cứ chiểu theo luật mà làm thì ngay cả TBT cũng phải ngồi tù. Tôi chẳng ưa gì cái bài viết gái miền Tây 3 N, nhưng tôi thấy xử phạt 207 triệu mà không dựa theo điều nào, bộ luật nào thì quá tùy tiện và vô lý. Nếu xét điều nguy hại gây ra thì tôi chưa thấy bài viết này chưa gây ra điều thiệt hại nào. Bài báo nói bậy bạ, có gây ra bực dọc cho người đọc, nhưng rồi đâu vẫn vào đấy. Gái miền Tây vẫn đẹp, vẫn ngoan và vẫn đắt chồng. Còn có kẻ gây thiệt hại cho đất nước hàng nghìn tỷ đồng thì có sao đâu. Thôi thì bàn tán về cái đề tài này thì dễ nên nhiều người bàn tán, còn những vấn đề khác gây nhức nhối, nhưng khó bàn tán thì mọi người bỏ qua, có khi tác hại bài báo này là ở chỗ đó, nó đánh lạc hướng dư luận.

    Khi tôi đua ra các ý kiến không đồng ý với một số chính sách hay việc làm của chính quyền với các lý luận dựa trên trên nguyên tác công bằng và dân chủ, tôi muốn chia sẻ với các bạn đọc khác, đặc biêt là những bạn đọc mong mỏi một sụ thay đổi ổ VN, những thông tin có thể giúp họ nhận định đâu là đúng hay sai trong cái xã hội mà họ đang sống.

    Đối với những nguời an phận với đời sống ở VN, hài lòng với chính quyền hiện tại ở VN và không tin rằng thay đổi có thề xảy ra thì có lẽ chỉ nên đơc báo "lề phải" cho nó lành.

    Bác Trần Thị Ngự giỏi luật, nhưng là luật Mỹ, còn bác có biết gì luật Việt Nam đâu. Nói về luật Việt Nam thì tôi mượn ý của nhà thơ Tản Đà để nói cho gọn:
    Nước bốn nghìn năm không có luật
    Dân ngót trăm triệu chửa thành người.

    Còn nhà luật học Ngô Bá Thành thì nói "nước ta có một rừng luật nhưng toàn xử theo luật rừng". Còn ông Trịnh Hồng Dương, chánh án tòa án tối cao thì phát biểu câu để đời: "Muốn xử thắng cũng được, muốn xử thua cũng được." Xin nhắc lại điều này: khi mới lên nắm chính quyền thì "người cha già dân tộc" Minh Côông giải thể ngay trường luật mà điều hành đất nước bằng nghị quyết.
    Tòa án bây giờ thì xử theo THUẬT (tức thủ đoạn, mánh lới) chứ có xử theo luật đâu. Nếu cứ chiểu theo luật mà làm thì ngay cả TBT cũng phải ngồi tù. Tôi chẳng ưa gì cái bài viết gái miền Tây 3 N, nhưng tôi thấy xử phạt 207 triệu mà không dựa theo điều nào, bộ luật nào thì quá tùy tiện và vô lý. Nếu xét điều nguy hại gây ra thì tôi chưa thấy bài viết này chưa gây ra điều thiệt hại nào. Bài báo nói bậy bạ, có gây ra bực dọc cho người đọc, nhưng rồi đâu vẫn vào đấy. Gái miền Tây vẫn đẹp, vẫn ngoan và vẫn đắt chồng. Còn có kẻ gây thiệt hại cho đất nước hàng nghìn tỷ đồng thì có sao đâu. Thôi thì bàn tán về cái đề tài này thì dễ nên nhiều người bàn tán, còn những vấn đề khác gây nhức nhối, nhưng khó bàn tán thì mọi người bỏ qua, có khi tác hại bài báo này là ở chỗ đó, nó đánh lạc hướng dư luận.

    Tôi hoàn toàn không có ý miệt thị phụ nữ miền Tây hoặc bất cứ vùng miền nào cả. Chỉ nhắc lại lời một anh bạn Bắc Kỳ bình luận về chữ 'ngu' trong 3 chữ N của bài báo kia. Rằng thì là, dân Nam Kỳ đúng là 'ngu' thật, nhất là các 'bà má Nam bộ', nghĩa là có thời từng là 'con gái miền Tây', mắc mớ chi lại đi nuôi dấu mấy thằng Bắc cộng tận đẩu tận đâu ngoài Bắc xách súng đạn kéo vào quậy phá, bắn giết đồng bào, tiếp tay cho chúng nó chiếm trọn miền Nam, để rồi nay mấy thằng Bắc cộng toàn ăn trên ngồi tróc, nắm đầu sai khiến, nói năng thánh tướng, ngồi mát ăn bát vàng, đẩy lũ con cháu của mấy 'bà má Nam bộ' đi làm lao nô, bán trôn nuôi miệng khắp nơi. Mấy thằng quân Ngụy hồi đấy mò ra Bắc mà gặp phải mấy bà già Bắc kỳ thì bà dí vào cho chết không kịp ngáp chứ có đâu như mấy 'bà má Nam bộ' nuôi quân Bắc cộng !

    Nghe thì có vẻ sốc nặng sộc, nhưng ngẫm nghĩ cũng có phần đúng chứ không sai hoàn toàn hỉ !

    TQVN viết:
    Tran Thi Ngự viết:

    Theo qui định về xủ phạt hành chánh báo chí hiện hành (http://mic.gov.vn/vbqppl/Lists/Vn%20bn%20QPPL/DispForm.aspx?ID=7733), mức phạt tiền cao nhất là 40 triệu đồng (VNĐ40,000,000) cho một vi phạm. Vậy căn cứ vào luật nào mà bộ thông tin phạt báo Trí Thức Trẻ VNĐ207,000,000?

    Bác Ngự là dân luật đương nhiên bác rành luật hơn tôi. Bác có đọc toàn bộ phán quyết về vụ nầy của Bộ TTTT chưa? [tôi thì chưa :-)]. Theo tôi nghĩ/hiểu thì một vụ vi phạm, có thể vi phạm nhiều điều khoản khác nhau, mỗi điều khoản có mức phạt riêng; nếu vi phạm nhiều điều khoản thì tiền phạt là tổng sổ các mức phạt (?).

    Tôi chưa được đọc toàn bộ quyết định của bộ thông tin về việc này, nên tôi mới đặt câu hỏi. Nếu bạn đọc nào có link đến nguyên văn quyết dịnh của bộ thông tin, xin vui lòng post lên.

    Theo tinh thần "dân biết, dân bàn, dân kiễm tra" tôi thường không dễ dàng chấp nhận các quyết định của chính quyền khi thấy nó chưa được rõ ràng, nhất là các quyết định của các cơ quan thuộc chính quyên ở VN vốn có truyền thống "ngồi trên luât pháp."

    Việc tuân thủ luật pháp là một yếu tố căn bản và cần thiết cho một xã hội dân chủ. Do đó những người đòi hỏi dân chủ cũng phải đòi hỏi luật pháp phải được áp dụng cho mọi hành vi, không phân biệt đó là nhũng hành vi mình ủng hộ hay không ủng hộ.

    Tội của Trí Thức Trẻ là nhiệt tình quá mức cần thiết nên lỡ dại tiết lộ bí mật của Đảng và Nhà nước . Dân giã hơn 1 chút là "chưa buồn ị đã bưng bô".

    Ngôn ngữ dân gian là nhanh nhẩu đoảng .

    Trí Thức Trẻ cũng chỉ là bé Lượm trong "binh chủng báo chí" của Đảng Cộng Sản . Cãi luật tư bản chỉ phí lời, đòi áp dụng vô hệ thống XHCN là không tưởng.

    Nền pháp quyền tư bản không hiện diện ở Việt Nam, chừng nào có mới có chuyện để nói .

    Người Bắc do gần trung tâm cộng sản là Hà Nội quá lâu nên bị ảnh hưởng bởi cách cai trị tuyên truyền nhồi sọ độc đoán hù dọa(như kiểu càng gần tâm địa chấn động đất càng bị ảnh hưởng nặng)nên làm họ bị căng đầu dở dở ương ương và sau 75,khi di chuyển ra vùng miền khác để sống họ vẫn mang tính này tiềm ẩn trong người và khi có dịp cái tánh dở dở ương ương điên điên khùng khùng này trổi dậy như cái tay gì viết "gái miền Tây 3 N".Trong Nam người ta gọi như thế là Bắc kỳ (cục).Những người di cư vào Nam năm 54 thì đỡ hơn do vì không thích sống cùng cộng sản để bị căng đầu nên bỏ đi và được sống hoà quyện thoải mái với chính thể miền Nam tự do được khá lâu (1954-1975)nên cách sống cũng giống người miền Nam và có phần khác nữa là chống Cộng dữ dội hơn!Tuy nhiên nói cho cùng không phải những người Bắc 75 nào cũng dở dở ương hay bị căng đầu (mà không nhận ra lý do),dần dần cũng có những người thức tỉnh và đấu tranh với nguyên do làm họ căng đầu và họ đấu tranh quyết liệt không sợ sự trả đủa của cường quyền .Họ thành những người Bắc kỳ diệu.Họ là Đặng Chí Hùng,Bùi Hằng,ông Điếu Cày,luật sư Công Nhân,cô Nghiên,...với một danh sách ngày càng dài ra.Những người Bắc kỳ diệu này cùng với những người yêu nước khác sẽ mang lại niềm hy vọng cho dân tộc Việt !

    Mình là dân miên Tây rặt ri, mà đọc xong bài đó chỉ thấy mắc cười, vì nó là một đống rác rưởi và ngu xuẫn. Thực sự mình không cảm thấy xúc phạm gì cả. Dân Miền Tây, hay dân của tất cả các vùng miền đều có những cái hay, cái dở đã được những bậc tiền bối nghiên cứu hay bản thân từng người cảm nhận.
    Nhưng mình băn khoăn là liệu có sự ẩn ý nào không khi một viên chức hành chính ra lệnh đình bản một tờ tạp chí vì một bài vớ vẫn.
    Vì:
    Thứ nhất, cách hay nhất như bác Huy Đức nói, tờ báo nên bị kiện và những người có liên quan, tác giả, biên tập, tổng biên tập phải chịu trách nhiệm. Giới cầm quyền ra một mệnh lệnh hành chính chấp dứt hoạt động của một tổ chức, chỉ vì sai phạm (chưa rõ) của vài cá nhân, khi bỏ qua những cái hay cái thành tựu trước đó của nó, và bỏ qua số phận của những người phải sống nhờ vào tờ báo đó mà không có liên quan gì đến nội dung bài báo như anh bảo vệ, chị tạp vụ, cô kế toán v.v.
    Thứ hai, tờ báo này tuy mới nổi nhưng đã có những loạt bài khá nổi bật về kinh tế xã hội và được kỳ vọng thừa hưởng di sản của những tờ báo mạnh mẽ như tuanvietnam.net. Liệu có thể đặt câu hỏi, tai nạn này như là một biện pháp răn đe của giới cầm quyền.
    Thứ ba, trong xu thế xã hội dân sự ngày càng phát triển thì tiền lệ này có thể sẽ áp đặt cho những cá nhân, tổ chức phát ngôn, hay tuyên truyền trái với ý kiến chính thống của giới cầm quyền, mà nạn nhân kế tiếp có thể là Hội Nhà báo độc lập, do nhà báo Phạm Chí Dũng lãnh đạo?

    Chấn Vinh

    Tran Thi Ngự viết:

    Theo qui định về xủ phạt hành chánh báo chí hiện hành (http://mic.gov.vn/vbqppl/Lists/Vn%20bn%20QPPL/DispForm.aspx?ID=7733), mức phạt tiền cao nhất là 40 triệu đồng (VNĐ40,000,000) cho một vi phạm. Vậy căn cứ vào luật nào mà bộ thông tin phạt báo Trí Thức Trẻ VNĐ207,000,000?

    Bác Ngự là dân luật đương nhiên bác rành luật hơn tôi. Bác có đọc toàn bộ phán quyết về vụ nầy của Bộ TTTT chưa? [tôi thì chưa :-)]. Theo tôi nghĩ/hiểu thì một vụ vi phạm, có thể vi phạm nhiều điều khoản khác nhau, mỗi điều khoản có mức phạt riêng; nếu vi phạm nhiều điều khoản thì tiền phạt là tổng sổ các mức phạt (?).

    Guests viết:
    Cộng sản khôn ngoan ở chỗ họ thi hành chính sách ngu dân để trị một cách kín đáo, nhưng không muôn´ công khai , để cho ngươì dân miền Nam tưởng là ta dây được ngươì ta vào giải phóng , được đôí xử bình đẳng, nhưng thực tê´ là không .

    Guests nói đúng. Người Bắc Kỳ nghĩ và nói với nhau đúng như anh chàng trai Bắc này nói. Nhưng đưa lên báo thì không được. Buộc lòng các quan Bắc Kỳ phải phạt, ra cái điều bình đẳng, không phân biệt vùng miền.
    Chúng láu cá như nhau. Tráo trở, hai mặt là bản chất dân Bắc, nhất là Bắc cộng, người miền Nam ai cũng biết, nhưng quyền lực trong tay chúng nên đành chịu lép. Một bộ phận người Nam vì quyền lợi đành phải theo "đóm ăn tàng" vậy.

    TQVN viết:
    Tran Thi Ngự viết:

    Tuy nhiên, tôi không đồng ý với cách xủ phạt của bộ thông tin ở VN, và tôi đồng ý với quan điểm của nhà báo Huy Đức. Đối với nguyên tắc thượng tôn luât pháp, việc trừng phạt phải dựa trên các qui đinh của pháp luật chứ không phải trên căn bản đạo đức. Nếu khônh căn cứ vào luật pháp thì bộ thông tin có thể nại ra bất cú lý do đạo đúc nào để phạt hay đóng cửa báo khi có những bài không hợp với quan điểm của họ.

    Tôi không phải là dân luật nên không dám "phán" như đinh đóng cột, nhất là không rành luật của CHXHCNVN. Một cách "common sense", nểu tôi không lầm thì ở các nước tự do dân chủ pháp trị thì tuỳ theo ngành nghề, có ngành nghề được tập thể những người trong nghề tự thành lập, quản lý và điều hành, nếu nhà nước nhận thấy tổ chức ấy đạt tiêu chuẩn thì chứng nhận tổ chức ấy có quyền pháp lý hành chánh (thông qua những "Acts" của nhà nước) trong phạm vi tổ chức của mình; có những ngành nghề vẫn do các cơ quan nhà nước lập ra, quản lý và điều hành, nghiệp đoàn không có quyền xử lý hành chánh.

    Nếu luật pháp của CHXHCNVN đặt báo chí dưới sự quản lý hành chánh của Bộ TTTT thì phán quyết vừa rồi, theo tôi là đúng (tờ báo bị phạt 207 triệu đồng và đình bản ba tháng) với lý do: "viết báo không ký tên (hoặc bút danh), đăng hình người khác mà chưa được sự đồng ý (của người này) và "đăng thông tin gây mất đoàn kết dân tộc".

    Theo luật báo chí VN, các báo vi phạm luật báo chí có thể bị xử phạt hành chánh, có kèm theo việc đình bản và tịch thu tang vật tùy từng trường hợp, hay có thể bị truy tố về hình sự hoạc dân sự.

    Theo qui định về xủ phạt hành chánh báo chí hiện hành (http://mic.gov.vn/vbqppl/Lists/Vn%20bn%20QPPL/DispForm.aspx?ID=7733), mức phạt tiền cao nhất là 40 triệu đồng (VNĐ40,000,000) cho một vi phạm. Vậy căn cứ vào luật nào mà bộ thông tin phạt báo Trí Thức Trẻ VNĐ207,000,000?

    Tai các nước theo chế độ pháp trị (thay cho đảng trị), với mục đích bảo đảm việc xử phạt hành chánh được công bằng và vô tư, những nguời hay cơ quan bị ảnh hưởng bỏi quyết định xủ phạt hành chánh có quyền kháng cáo quyết định này lên tòa án hành chánh hay cơ quan hành chánh cấp trên. Không thấy luât xử phạt hành chánh báo chí của VN đề cập tới việc cho kháng cáo quyết dịnh hành chánh.

    Cộng sản khôn ngoan ở chỗ họ thi hành chính sách ngu dân để trị một cách kín đáo, nhưng không muôn´ công khai , để cho ngươì dân miền Nam tưởng là ta dây được ngươì ta vào giải phóng , được đôí xử bình đẳng, nhưng thực tê´ là không . Chuyện mà phóng viên tờ báo trên ghi ra, là những lơì mà ai nâý vào diễn đàn ở Hà Nội có thể nghe các chị gia đình cộng sản giàu có ngôì nói vơí nhau . Tuy nhiên họ nói vơí nhau thì được, nhưng đưa lên báo, thì ngươì miền Nam cũng có thể xem và đó là điêù câm´ kỵ .

    Trong Trung ương Đảng có mây´ trăm thành viên thì đa sô´ là các lãnh đạo tơí từ miền Băc´ . Trong Quôc´ hội và chính phủ CHXHCNVN cũng vậy, khoảng 70 - 80 % là các cán bộ tơí từ miền Băc´ . Tuy trên danh nghĩa là thông´ nhât´, "giải phóng" , nhưng không khác gì một nươc´ chiêm´ đóng một nươc´khác, đưa vài ba ngươì bù nhìn lên làm bình phong bề ngoài cho yên lòng dân các vùng bị chiêm´ đóng, nhưng thực quyền nằm trong tay một sô´ những ngươì từ vùng ngoài kia . Báo chí NN CHXHCNVN được lệnh thông báo toàn là về vài ba nhân vật con cái ngươì cộng sản miển Nam được truyền ngôi . Nhưng để ý là báo chí NN CHXHCNVN hâù như hiếm khi mà nói về các gia đình mâý trăm thành viên Trung ương Đảng khác .

    Hỏi các thanh niên đi lính ở VN, họ cho hay là thâý đa sô´ các sĩ quan lãnh đạo trong quân đội đêù là ngươì Băc´ hay Hà Nội . Trong công an cũng vậy . Theo quy chê´cha truyền con nôí, ông trruyền cháu nôí, gia đình trị, có nghĩa là ngươì dân miền Nam và miền Trung vĩnh viễn không có quyền quyêt´ định về sô´phận mình và đơì sau con cháu của họ cũng không có quyền, nêú như còn chê´ độ cộng sản .

    Những dự án gây hại cho môi trường như quy hoạch chôn chât´ thải phóng xạ hạt nhân ở vùng Nam Trung Bộ, xây nhà máy nhiệt điện công nghệ Trung Quôc´ ở Trà Vinh dù đã bị câm´ xây ở Băc´ Kinh, Trung Quôc´ vì ô nhiễm môi trường nặng nề .

    Những ngươì dân trong vùng không được thông tin về tác hại của các quy hoạch này .

    Mèng, trong khi số người mất đất, mất nhà càng đông, số người "tự sát" trong tay hay trong đồn CA càng nhiều, chết vì y tế yếu kém vô trách nhiệm, cầu đường, thuỷ lợi vừa xây xong đã muốn xập, số người "ăn không chừa thứ gì" ngày càng tăng...thì không thấy kiện cáo cá nhân hay tập thể chi cả. Lại đòi "kiện cáo" một bài viết tào lao, trong một tờ báo chắc chẳng ai biết đến nếu không có vụ lùm xùm, phẫn nộ tập thể.

    Kiện cáo, phạt vạ, cấm đoán mà làm chi. Nếu không đồng ý, "giận điên người" vì bài viết tào lao thì hãy tẩy chay không nhắc đến nó, kêu gọi phụ nữ, đàn ông tẩy chay không mua tờ báo đó, vận động các cơ sở thương mại không đăng quảng cáo với báo,...tóm lại tập trung vận động tẩy chay cho tờ báo nó chết. Dùng đồng tiền bỏ ra làm vũ khí. Còn nếu thấy vậy chưa đủ hay chưa thoã mãn tức thời thì viết báo "chửi" kẻ viết tào lao, tay biên tập, chủ báo nào cho đăng bài viết; "chửi" đích danh chưa đủ thì kêu cha, mẹ, ông bà tam đại nhà nó ra mà réo. Không phải mới đây ông Hà Sĩ Phu đã có bài viết "nâng" cách và lời "chửi" của người Việt lên hàng "văn hoá nghệ thuật" "chửi" đó sao? "Chửi" chưa đủ, chưa đã thì vạch mặt, đăng báo hình ảnh tay viết bài tào lao đó cho các chị em ta ngắm nhìn mà tẩy chay nó. Cho nó "treo súng" thì tự khắc biết đá, biết vàng ngay. Treo giải thưởng cho ai đăng hình kẻ viết bài, chủ bút để vạch mặt.

    Cần gì phải mượn "thế lực chính quyền" để răn đe, cấm đoán dù là tốt hay xấu. Cái thói quen dựa hơi, hay mượn thế lực chính quyền, cho dù mục đích là cải thiện xã hội, cũng phải tránh và thay đổi. Không phải ai nói cái gì trái chiều, chói tai, gây phản cảm là phải lập tức "giãy nãy lên" đòi chính quyền can thiệp, hay xử dụng các cơ quan công quyền để hạn chế. Hay ho gì khi bắt chước cách hành xử như các cộng đồng hay xã hội Hồi Giáo khi ai nói động đến là nhảy lên như phải lửa, gào thét đòi thế này, thế kia, cứ như những đứa trẻ con không bào giờ lớn, động đến là chạy la làng, kêu cứu "cha mẹ"-ở đây là chính quyền.

    Trong một xã hội thì bao giờ cũng có người khôn, kẻ dại, người chín chắn, kẻ lưu manh, và số đông người ở khoảng giữa. Báo chí thì cũng thế. Ai muốn đọc ba cái tào lao thì cứ để họ đọc. Ai không thích, giận dữ, phản cảm thì viết bài phản đối trên các báo khác, hay đọc báo khác phù hợp với sở thích. Hãy để người tào lao nói ba cái tào lao, trẻ con, và qua đó bộc lộ cái dốt, chia rẽ, trẻ con của họ. Miễn không kêu gọi giết người hay phá hoại tài sản, hay gây thiệt hại cho cá nhân riêng biệt từ cơ thế, tinh thần, đến kinh tế là được. Nhờ đó những người chín chắn, khôn ngoan hơn có cơ hội thuyết phục những người "lừng khừng ở giữa," về những giá trị xã hội đúng đắn hơn. Còn cấm đoán, phạt vạ, dựa hơi quyền lực của chính quyền chỉ làm tăng tính lạm dụng quyền lực, tính công quyền-"authoritarianism"-của chính quyền, dù là độc tài hay dân chủ.

    "Live and Let Live!" Nên cố gắng tìm "đáp án" của những vấn đề trong xã hội ở từng cá nhân trong xã hội, bỏ thói quen tìm đáp án từ chính quyền ngay phút đầu tiên, về bất cứ vấn đề gì. Tập để phát triển làm một xã hội "người lớn," biết "cười" hay "phớt tỉnh Ăng lê" trước mấy cái tào lao, vô bổ, thay vì bù lu bù loa với "cha mẹ" như những đứa trẻ. Nếu cá nhân bị tổn thương tinh thần, vật chất có thể chứng minh theo luật pháp thì hãy xử dụng luật pháp để chế tài, đòi hỏi bồi thường. Còn nếu không, chỉ là những giá trị xã hội, đạo đức-"sense and sensibility"- bị tổn hại gây phẫn nộ, thì hãy để chính quyền đứng bên ngoài cuộc.

    Tran Thi Ngự viết:

    Tuy nhiên, tôi không đồng ý với cách xủ phạt của bộ thông tin ở VN, và tôi đồng ý với quan điểm của nhà báo Huy Đức. Đối với nguyên tắc thượng tôn luât pháp, việc trừng phạt phải dựa trên các qui đinh của pháp luật chứ không phải trên căn bản đạo đức. Nếu khônh căn cứ vào luật pháp thì bộ thông tin có thể nại ra bất cú lý do đạo đúc nào để phạt hay đóng cửa báo khi có những bài không hợp với quan điểm của họ.

    Tôi không phải là dân luật nên không dám "phán" như đinh đóng cột, nhất là không rành luật của CHXHCNVN. Một cách "common sense", nểu tôi không lầm thì ở các nước tự do dân chủ pháp trị thì tuỳ theo ngành nghề, có ngành nghề được tập thể những người trong nghề tự thành lập, quản lý và điều hành, nếu nhà nước nhận thấy tổ chức ấy đạt tiêu chuẩn thì chứng nhận tổ chức ấy có quyền pháp lý hành chánh (thông qua những "Acts" của nhà nước) trong phạm vi tổ chức của mình; có những ngành nghề vẫn do các cơ quan nhà nước lập ra, quản lý và điều hành, nghiệp đoàn không có quyền xử lý hành chánh.

    Nếu luật pháp của CHXHCNVN đặt báo chí dưới sự quản lý hành chánh của Bộ TTTT thì phán quyết vừa rồi, theo tôi là đúng (tờ báo bị phạt 207 triệu đồng và đình bản ba tháng) với lý do: "viết báo không ký tên (hoặc bút danh), đăng hình người khác mà chưa được sự đồng ý (của người này) và "đăng thông tin gây mất đoàn kết dân tộc".

    http://tapchicongsan.org.vn/Home/Binh-luan/2014/28413/Tang-cuong-cong-tac-quan-ly-bao-chi-trong-giai-doan-hien.aspx

    "Dưới sự lãnh đạo của Đảng, được nhân dân ủng hộ, nuôi dưỡng, báo chí cách mạng Việt Nam đã trưởng thành, không ngừng lớn mạnh và phát triển. Với vai trò xung kích trên mặt trận tư tưởng, “binh chủng” báo chí cả nước đã tích cực tuyên truyền chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước;"

    Phạm quân kỷ nên một chiến sĩ trong "binh chủng báo chí" bị phạt, thế thôi!

    Trí Thức Trẻ không phải là báo chí thực sự, chỉ là chú lính (đầu) chì dũng cảm, một bé Lượm trong "binh chủng báo chí".

    Ta chỉ nên nói "Thôi rồi Lượm ơi!". Thế là đủ .

    Nhà báo Trương Huy San (Osin): viết:
    Hôm qua, một nhà báo có mẹ, vợ là phụ nữ miền Tây - anh Binh Nguyên - tuyên bố nếu không gỡ bài báo thì anh sẽ kiện. Tôi thì cho rằng trong trường hợp "hành vi phạm tội đã hoàn thành" như bài báo "3 N", ngay cả sau khi gỡ bỏ, tờ báo này cũng cần bị kiện.

    Chính xác!

    Đề nghị nhiều phụ nữ "miền tây" cùng ký đơn kiện tờ báo ra tòa càng sớm càng tốt, chấm dứt thói "coi trời bằng vung" của "Trí thức Trẻ" ở VN.

    Osin Huy Đức viết:
    Không chỉ có những phụ nữ thông minh, quả cảm của miền Tây mà những người như anh Binh Nguyên và chúng ta đều cảm thấy có "nghĩa vụ và quyền lợi liên quan" để khởi động một vụ kiện, có thể với tội danh "xúc phạm danh dự và nhân phẩm của người khác", với "tình tiết tăng nặng" là có nạn nhân hàng loạt.

    Tôi đồng ý, ý trên của nhà báo Huy Đức.

    Từng cá nhân của tập thể phụ nữ miền Tây đều có quyền kiện tờ báo và người viết bài này về các tội:

    1. Lợi dụng truyền thông.
    2. Hạ nhục, miệt thị người khác, qua việc hạ nhục tập thể.
    3. Kỳ thị vùng miền.

    Toà sẽ nhận đơn kiện.
    Vì nhiều người cùng kiện một vấn đề, toà sẽ xử chung.
    Càng tốt, nếu hội phụ nữ vào cuộc.

    Bộ Thông tin chỉ có quyền đình bản theo nguyên tắc:

    Bộ TT cho phép hoạt động thì bộ TT có quyền rút giấy phép hoạt động, khi một tờ báo đã vi phạm luật nào đó của luật báo chí...

    Bộ TT cũng có thể kiện tờ báo và người viết nếu muốn.... Thường thì, rút giấy phép là ... xong chuyện...

    Bộ TT không có quyền tuyên án phạt tiền.

    Nguyễn Jung

    Tôi rất phẫn nộ khi đọc bài báo về phụ nữ miền Tây VN và 3N đăng trên tờ Trí Thức Trẻ (rất nục cười là tờ báo này lại là cơ quan ngôn luận của một hội khoa học kỹ thuật chi đó). Tuy nhiên, tôi không đồng ý với cách xủ phạt của bộ thông tin ở VN, và tôi đồng ý với quan điểm của nhà báo Huy Đức. Đối với nguyên tắc thượng tôn luât pháp, việc trừng phạt phải dựa trên các qui đinh của pháp luật chứ không phải trên căn bản đạo đức. Nếu khônh căn cứ vào luật pháp thì bộ thông tin có thể nại ra bất cú lý do đạo đúc nào để phạt hay đóng cửa báo khi có những bài không hợp với quan điểm của họ.

    Lý do vi phạm đời tư cá nhân do blogger Trương Nhân Tuấn đua ra không hợp lý vì khong có đời tư cá nhân nào bị đưa ra nhưng bài viết đã phỉ báng cả một tâp thể phụ nữ miền tây ở VN. Do đó tác giả bài báo và toà soạn có thể bị phạt (hành chánh) hay truy tố về tội chia rẽ vùng miền, và quyết dịnh trùng phạt phải dưa trên các qui dịnh của luật pháp (luat báo chí hay luật hình sự?) và người bị xử phạt dược quyền kháng cáo quyết dịnh xử phạt nếu họ thấy việc xử phạt không họp lý.

    Viêc kiên về dân sụ vì kỳ thị vùng miền (tương đương với vi phạm civil rights nếu xảy ra ở Mỹ) có thể được thực hiện bởi môt hội đoàn phụ nữ hay một vài cá nhân phụ nữ theo hình thức kiên tập thể (class action suit) như ở Mỹ, nhưng không rõ VN có châp nhận hình thức kiện tập thể hay không.

    Dân Thanh Nghệ đánh chết người trộm chó. Bộ TT/TT giết chết tờ báo đăng bài mạ lỵ phụ nữ Miền Tây cũng thế thôi.

    Hai sự kiện nói lên một điều ý thức giải quyết tranh chấp của VN chưa có thói quen qua pháp luật và Tòa án. Dân đen hay quan chức đều cực đoan và thiếu văn minh như nhau.

    Cũng may cho tờ táo Tri Thức Trẻ vì bài này xúc phạm phụ nữ miền Tây. Chứ nếu tác giả viết về phụ nữ Hà Nội hay phụ nữ Hải Phòng thì chẳng những cuộc đời của tác giả bị long đong mà cả tòa soạn báo TTT cũng khốn nạn chứ chẳng đùa...Hãy cẩn thận !