Alan Phan - Kinh Doanh Bằng Tiền Người Khác (OPM)

  • Bởi Admin
    15/08/2014
    4 phản hồi

    Alan Phan

    "Vấn đề của chủ nghĩa xã hội là trước sau gì chúng ta cũng xài hết tiền của người khác – The problem with socialism is that you eventually run out of other people’s money (OPM)" – Margaret Thatcher

    Trong một hội thảo tuần rồi, một câu nói “ngây thơ” của tôi lại gây nhiều tranh cãi trong những doanh nhân hiện diện. Đó là việc chúng ta nên… ”kinh doanh bằng OPM (other people’s money – tiền người khác) càng nhiều càng tốt”.

    Nó có vẻ mâu thuẫn với những tệ trạng OPM mà tôi thường phê phán và một bình luận tóm tắt đề tài này thật đơn giản, ” ở Việt Nam này, chuyện sử dụng OPM là chuyện phổ thông, các doanh nhân đều là sư phụ trong lĩnh vực này, bác khỏi tốn công rao giảng…”

    Vậy cho tôi nói rõ hơn về OPM.

    Ăn cắp và hiếp dâm…

    OPM chỉ là một phương tiện, như tư bản, như nhân lực, như tài sản, như lợi thế cạnh tranh. Không có OPM tốt hay xấu, chỉ có cách lấy và sử dụng mới là tốt hay xấu.

    Dù sống tại một xứ Mỹ tự do và dân chủ, tôi thường chỉ trích gay gắt những thủ thuật lấy tiền thuế của người dân (OPM) để đi làm những chính sách mà người dân không bỏ phiếu để chấp thuận. Tôi cho rằng những khoản tiền chánh phủ vay mượn hay những QE do Fed phát hành đều là những vi phạm hiến pháp quốc gia. Kể cả những ngân sách hay chi tiêu do quốc hội thông qua bằng những trao đổi ngầm sau hậu trường. Một chánh quyền thực sự dân chủ phải minh bạch hóa mọi chi tiêu và ngân sách (từ liên bang đến xã quận) và phải được đa số cử tri chấp thuận qua một trưng cầu dân ý (không phải số phiếu từ quốc hội).

    Khi người dân không biết hay không được hỏi ý kiến, tôi cho đây là một hành vi ăn cắp hay biển thủ.

    Còn ở một chế độ độc tài nơi ngân sách và thu nhập chi tiêu đôi khi được coi là “bí mật quốc gia” hay được thông báo trên căn bản dối trá, các nhà phân tích độc lập không thể kiểm chứng…thì hành vi phạm pháp này này ngang hàng với trấn lột hay hiếp dâm.

    Cùng xếp hạng vào hành vi trên là việc lấy tiền OPM của người dân đi đầu tư vào những công ty do mình kiểm soát. Tiền kiếm được cho vào túi riêng của phe nhóm, tiền lỗ lã để ngân sách hứng chịu. Đây là thủ đoạn lưu manh lớn nhất trong việc rút ruột tài sản quốc gia.

    Lường gạt và bịp bợm

    Với những doanh nghiệp tư nhân, sự sử dụng OPM phi pháp bao gồm việc dấu diếm hay chỉnh sửa báo cáo hoạt động hay tài chánh, hoán chuyển mục đích đầu tư mà không có thỏa thuận của người chủ OPM, lấy tiền OPM để làm chuyện riêng của cá nhân gia đình mình, ngay cả dùng những ngáo ộp quyền lực hay hứa hẹn tầm phào… để thu tiền OPM.

    Một thị trường nghiêm minh pháp trị như Mỹ cũng đầy dẫy những siêu lừa như Bernie Madoff, Allen Stanford, Jordan Belfort (nên coi cuốn phim hay sách The Wolf of Wall Street),…thì các thị trường tư bản sơ khai, dựa trên quan hệ và pháp luật rừng rú, như Trung Quốc hay Việt Nam chắc chắn phải là nơi tụ tập nhiều “sư phụ” về OPM.

    Minh bạch và trung thực

    Trong khi đó, những doanh nhân thực sự tài năng, bản lĩnh và muốn “đội núi vá trời” thì lại cần tất cả đòn bẫy mà họ có thể lợi dụng. Đòn bẫy quan trọng nhất là TIỀN. Của OPM.

    Tất cả những thành công ngoạn mục gần đây đều phát xuất từ những doanh nhân khởi nghiệp từ garage. Bill Gates, Mark Zuckerburg, Larry Ellison, Larry Page…và nếu không có OPM thì họ đã chẳng làm nên cơm cháo gì.

    Với minh bạch và trung thực, OPM là một win-win cho người bỏ tiền và người kinh doanh. Cả hai bên cùng lợi khi mục tiêu của OPM thành tựu. Đó là việc tăng giá trị của sản phẩm, công nghệ, đội ngũ, thị trường…để cuối cùng, tăng giá trị của công ty. Miễn là khi lấy tiền OPM, người nhận tiền có đạo đức tối thiểu để báo cáo đầy đủ và kịp thời mọi hoạt động kinh doanh để người bỏ tiền có cái nhìn trung thực về tiến bộ hay lùi bước của quy trình gia tăng giá trị.

    Đó cũng là lý do chính Sở Chứng Khoán Mỹ (SEC) không đặt ra bất cứ điều kiện gì để doanh nghiệp trở thành công ty niêm yết ngoài việc nộp một cáo bạch (prospectus) (và sau đó mỗi quý, mỗi năm) nói rõ về tình hình kinh doanh, sản phẩm công nghệ, ban quản trị, cơ sở, thị trường, báo cáo tài chánh, lịch sử…và quan trọng nhất là tất cả các yếu tố rủi ro trong hoạt động. Nếu ai có tiền, đánh giá công ty phù hợp với nhu cầu thu lãi qua đầu tư của mình, thì mua hay bán cổ phiếu hoặc trái phiếu. Chính phủ qua SEC chỉ truy tố những sai phạm như nói dối, nói không hết 100% sự thật, lạm dụng OPM cho cá nhân…Chuyện công ty lỗ lời là chuyện giữa người bỏ và nhận tiền.

    Nhu cầu của OPM

    Thú thực, ngoài những thời gian còn trẻ, lạc quan, tham lam và thích khoe, tôi đã trầm tĩnh mà nhận ra rằng những ý tưởng lớn luôn cần những dòng tiền lớn. Và tôi cũng đủ khôn ngoan để tránh xa những món nợ mà tôi nghĩ tỷ lệ rủi ro nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi. Ngoài ra, tôi nhận thấy khi kinh doanh với OPM, tôi rất bảo thủ, không dám vung tay như tiền của mình. Mọi quyết định đều được cân nhắc, chia sẻ qua sự đóng góp của các đồng nghiệp và tư vấn.

    Khoảng 20 năm vừa qua, hai chuyện tôi không làm trong những dự án đầu tư: bỏ tiền túi của mình và vay nợ ngân hàng. Tôi nhận ra rằng dòng tiền đầu tư trên thế giới đang tràn ngập mọi kênh, mọi thị trường, mọi phương cách. Tiền túi của tôi không nghĩa lý gì. Nếu dự án tôi trình bày không đủ sức hấp dẫn một số rất tiền rất nhỏ so với lưu lượng đang dịch chuyển ngoài kia, thì đó là một dự án tôi không nên theo đuổi. Còn vay nợ? Trừ khi công ty có một dòng cash flow bền vững, tôi sẽ nói KHÔNG với mọi mời chào. Lý do là những tình huống bất ngờ luôn chầu chực và chỉ một thay đổi nhỏ trên thị trường hay công nghệ hay quản lý, doanh nghiệp có thể bị tụt hậu và suy sụp.

    OPM là một đòn bẫy vô cùng quan trọng cho mọi doanh nhân. Sử dụng OPM trong cẩn trọng, minh bạch và trung thực sẽ tạo vũ khí “uy tín” để hổ trợ và kéo dài sự nghiệp của bạn. Không uy tín trong làm ăn là chụp giựt, nhất thời và khôn vặt.

    Hãy trở thành một doanh nhân “đúng nghĩa” với OPM.

    Alan Phan

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Nguyễn Phú Trọng @ 17:38, 15/08/2014: "Giá ông Alan Phan có dịp tranh luận với ông Nguyễn Gia Kiểng về chính sách tài chính thì hay biết mấy. Nêu ra mấy việc kiện cáo với SEC thì là đòn đánh dưới thắt lưng, không xứng đáng."

    1/ Giá ông Alan Phan có dịp tranh luận với ông Nguyễn Gia Kiểng về chính sách tài chính thì hay biết mấy.

    TS Alan Phan đâu có bằng chuyên ngành kinh tế thì làm sao thảo luận nổi chính sách tài khóa (trong thuật ngữ kinh tế Việt không ai dùng cụm từ "chính sách tài chính" cho "fiscal policy").

    Bằng cấp của Alan Phan gồm cử nhân kỹ sư (BS Engineering - Pennsylvania State University - đừng lầm với University of Pennsylvania là đại học lớn hơn và có tiếng tăm nhiều hơn), Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (MBA - American InterContinental University), và Tiến Sĩ Quản trị Kinh doanh (DBA - Southern Cross University). Vì 2 bằng MBA và DBA này đều có thể học được từ xa nên nhiều còm sĩ trên DL chắc cũng có thể lấy được 1 trong 2 hoặc cả 2 nếu muốn.

    2/ Nêu ra mấy việc kiện cáo với SEC thì là đòn đánh dưới thắt lưng, không xứng đáng.

    Nêu ra vì TS Alan Phan ra vẻ dạy đời trong khi chính mình lại có tiền án tiền sử kinh tế qua việc bị SEC kiện và việc kháng án tòa dưới lên tòa trên ("Phan is nonetheless liable under Section 5 for the unregistered resale of Hartcourt's stock.   The district court therefore correctly granted summary judgment in favor of the SEC on the Section 5 cause of action"; "it raises the distinct possibility-that Phan committed securities fraud by making a material misstatement")

    Alan Phan thì liên tục tỏ ra là người bảo thủ về tài chính (fiscal conservative) có thể là fiscal ultra-conservative!

    Ngược lại ông Nguyễn Gia Kiểng ở Paris thì liên tục tỏ ra rất hào phóng (liberal) về sử dụng OPM, có vẻ sẵn sàng đánh thuế kinh doanh vô tội vạ để tiêu vào trợ cấp xã hội, theo kiểu Tây Âu, đặc biệt là Pháp.

    Trong khi đó, Việt tân ít khi bày tỏ ý kiến về những vấn đề tài chính tương lai, sau thời Cộng sản. Đảng ta thì bất cần fiscal conservativism hay liberalism: nắm chính quyền thì Đảng ta đi vay mượn và tiêu vô tội vạ, để lại đống rác cho dân đen và thế hệ sau.

    Giá ông Alan Phan có dịp tranh luận với ông Nguyễn Gia Kiểng về chính sách tài chính thì hay biết mấy. Nêu ra mấy việc kiện cáo với SEC thì là đòn đánh dưới thắt lưng, không xứng đáng.

    Bác Alan nói câu này:

    "OPM là một đòn bẫy vô cùng quan trọng cho mọi doanh nhân. Sử dụng OPM trong cẩn trọng, minh bạch và trung thực sẽ tạo vũ khí “uy tín” để hổ trợ và kéo dài sự nghiệp của bạn. Không uy tín trong làm ăn là chụp giựt, nhất thời và khôn vặt."

    Theo tôi, chứ "đòn bẫy" bác Alan có thể viết/nói theo tiếng Nam, nhưng phải hiểu chính xác là "đòn bẩy"/leverage, vì chữ "đòn bẫy" cũng có thể làm bạn đọc hiểu là một loại bẫy (trap) như leveraging trap (đòn bẫy) chả hạn, chính là cái câu sau của bác Alan: "Không uy tín trong làm ăn là chụp giựt, nhất thời và khôn vặt" là đòn bẫy trong kinh doanh đối với doanh nhân không đích thực.

    Nhìn chung, các bài viết về kinh doanh của bác Alan Phan rất giá trị, vì bác là doanh nhân đích thực. Còn các đại gia ở VN, có mấy ai là doanh nhân đích thực đâu, tôi không thấy? Luật chơi của nền kinh tế trong nước không thể tạo nên và/hoặc không thể được tạo nên bởi các doanh nhân đích thực.

    Sau mấy năm về nước cố gắng kinh doanh nhưng vẫn giữ phong cách đạo đức và nguyên tắc kinh doanh của doanh nhân đích thực nên bác Alan không thể trụ lại, chứ đừng nói thành công, là lẽ tất nhiên. Cái xấu không thể "dung túng" cái tốt khi cái tốt không chịu trở thành cái xấu.

    Tôi gặp bác một lần (khi bác đến công ty và tặng ban quan trị chúng tôi cuốn sách bác viết), nhưng tôi lặng lẽ theo dõi bác mấy năm nay, và tôi đã mừng khi thấy bác quyết định về lại bển làm ăn. Tại sao ư? Tại vì chắc chắn tôi sẽ buồn lắm khi thấy bác Alan Phan kinh doanh thành công ở VN - vì điều đó có nghĩa là bác đã hòa đồng được vào môi trường kinh doanh xấu xa này để trở thành doanh nhân xấu xa để/nhưng "thành công".

    Còn cũng tại vì, thỉnh thoảng tôi có lớp giảng về kinh doanh, và tôi có lần đã đưa bác Alan ra làm ví dụ, với "cá cược" rằng bác Alan nhất định không thể trụ được trong môi trường kinh doanh của VN (chỉ qua những gì bác viết trên blog và trong các cuốn sách của bác, chứ tôi không biết về các mối kinh doanh của bác).

    Tôi đã "thắng cược", và vui, phải chiêu đãi học trò (các doanh nhân trẻ), nhưng có học trò hỏi lại: Sao thầy lại vui trước thất bại của ông Alan Phan, một người thầy rất khen ngợi? Tôi nói, đại ý: Đấy không phải thất bại của Alan Phan, mà là thắng lợi của các doanh nhân đích thực: Môi trường kinh doanh xấu xa (Context) cũng không thể làm hỏng làm xấu hay "thắng" các doanh nhân đích thực như Alan Phan (Content), dù có một qui luật trong tự nhiên và kinh doanh là Context luôn thắng Content, hay Bối cảnh quyết định Nội dung. Và tôi còn nói: Nếu ông Alan Phan kinh doanh thành công ở VN hôm nay thì có lẽ tôi sẽ không có ví dụ nào về người doanh nhân đích thực là người Việt để nói cho các bạn noi theo cả, các bạn chỉ cong những Bill Gates, Stevs Jobs hay Zukenberg mà thôi.

    Vì thế, cảm ơn bác Alan Phan.

    PCT

    Không biết kiến thức chính trị, kinh tế, tài chính, và luật pháp của TS Alan Phan sâu rộng đến đâu mà phán chói tai:

    - "Tôi cho rằng những khoản tiền chánh phủ vay mượn hay những QE do Fed phát hành đều là những vi phạm hiến pháp quốc gia" (?!).

    Việc chính phủ Mỹ vay mượn để tài trợ chi dùng thúc đẩy kinh tế, hoặc Fed dùng QE để giảm lãi xuất cũng để thúc đẩy kinh tế, mà là những vi phạm điều luật nào của hiến pháp quốc gia Mỹ ?

    - từ câu phán về chính sách tiền tệ ở trên, TS Alan Phan nhảy vọt qua chính sách tài khóa với 1 câu phán chói tai khác: "Một chánh quyền thực sự dân chủ phải minh bạch hóa mọi chi tiêu và ngân sách (từ liên bang đến xã quận) và phải được đa số cử tri chấp thuận qua một trưng cầu dân ý (không phải số phiếu từ quốc hội)" (?!)

    Việc quy hoạch ngân sách là việc làm thông lệ hàng năm của mọi chính phủ. Nói như TS Alan Phan là. mỗi năm một lần, tất cả chính phủ trên thế giới - kể cả chính phủ Mỹ - phải được đa số cử tri chấp thuận ngân sách hàng năm thông qua một trưng cầu dân ý ?

    - nhân việc TS Alan Phan nhắc đến SEC - Securities & Exchange Commission http://www.sec.gov/, và phán "OPM là một đòn bẫy vô cùng quan trọng cho mọi doanh nhân. Sử dụng OPM trong cẩn trọng, minh bạch và trung thực sẽ tạo vũ khí “uy tín” để hổ trợ và kéo dài sự nghiệp của bạn. Không uy tín trong làm ăn là chụp giựt, nhất thời và khôn vặt", tôi cũng muốn nhắc đến vụ việc:

    United States Court of Appeals,Ninth Circuit.
    SECURITIES AND EXCHANGE COMMISSION, Plaintiff-Appellee, v. Alan V. PHAN, Defendant-Appellant, The Hartcourt Companies Inc.;  Yongzhi Yang, Defendants.
    No. 05-55269.

    Decided: August 29, 2007
    http://caselaw.findlaw.com/us-9th-circuit/1300119.html
    http://caselaw.findlaw.com/us-9th-circuit/1300119.html#sthash.Tn9SDDB2.dpuf

    đặc biệt là đoạn kết luận của tòa:

    Fully accepting Phan's position that Wu received one million shares of Hartcourt in exchange for a $1.25 million loan to compensate Yang's service as a consultant and resold most of those shares to repay the loan, Phan is nonetheless liable under Section 5 for the unregistered resale of Hartcourt's stock.   The district court therefore correctly granted summary judgment in favor of the SEC on the Section 5 cause of action.   But the fact that this transaction differed from the arrangement Hartcourt detailed in registering those one million shares with the SEC does not establish as a matter of law-although it raises the distinct possibility-that Phan committed securities fraud by making a material misstatement.   We therefore reverse the grant of summary judgment in favor of the SEC on these claims but affirm the denial of Phan's motion for summary judgment.   Because the district court's award of penalties and injunctive relief against Phan was partly based on the determination that he violated the antifraud provisions, we also vacate that award except for the permanent injunction prohibiting Phan from violating Section 5.

    AFFIRMED in part;  REVERSED in part;  VACATED in part.   REMANDED for further proceedings consistent with this opinion.   Each party shall bear its own cost on appeal.