Hiệu Minh - Kết bạn hay biến thành thù?

  • Bởi Mắt Bão
    13/08/2014
    2 phản hồi

    Hiệu Minh


    Vương Nghị – Phạm Bình Minh và John Kerry

    Nhớ chuyện ngụ ngôn về hai người hàng xóm. Một nhà nuôi cừu, nhà kia đi săn nên có đàn chó rất hung dữ. Đàn chó hay sang cắn cừu nhà hàng xóm. Ông chủ đàn cừu vài lần khuyên bảo nhưng tay thợ săn bỏ ngoài tai.

    Cuối cùng ông chăn cừu đi thưa kiện. Viên quan này nói, ta có thể phạt tay thợ săn, bắt nhốt chó lại. Nhưng hỏi thật anh, anh muốn kẻ thù là hàng xóm hay anh muốn có bạn là láng giềng gần.

    Suy nghĩ một hồi, ông chăn cừu thổ lộ muốn có bạn là hàng xóm hơn là kẻ thù. OK, anh về lấy một con cừu tặng lũ con nhà thợ săn. Bọn trẻ thấy có cừu, rất vui, suốt ngày vuốt ve và chơi với chú cừu rất hiền. Tay thợ săn sợ chó cắn cừu của con nên đã nhốt chó lại.

    Cảm kích trước tấm lòng hào hiệp, tay thợ săn trở nên tốt bụng, thỉnh thoảng kiếm được con thú nào, y mang biếu ông chăn cừu. Từ đó hai gia đình “cừu và chó săn” thành bạn thân thiết.

    Xem hai bức ảnh Ngoại trưởng John Kerry và BT Phạm Bình Minh cười rất tươi trong cuộc gặp ở Myanmar trong hội nghị ASEAN. Trong khi đó, BT Phạm Bình Minh mặt rất nghiêm với “đôi mắt mang hình viên đạn” không nở một nụ cười khi bắt tay người đồng nhiệm Trung Quốc là BT Vương Nghị.

    Đó là kết quả giải pháp gia đình “cừu và chó săn” giải quyết khác nhau với cách tiếp cận khác nhau nên đưa đến nụ cười hoặc mặt lạnh tanh.

    Hai quốc gia Mỹ Việt từng đánh nhau suốt 20 năm, máu chảy thành sông. Từ 3 đến 5 triệu người Việt chết, dân tộc ly tán và chia rẽ dù đã gần 40 năm hòa bình. Nước Mỹ có hội chứng Việt Nam với gần 60 ngàn lính Mỹ tử trận.

    Nhưng có lẽ họ học được bài của người chăn cừu và thợ săn. Một bên phải cố gắng thay đổi thể chế để hợp với thời đại văn minh, bên kia bỏ qua hận thù quá khứ để tiến đến mục đích chung, hai bên cùng có lợi. Biển Đông, TPP và nhiều giá trị Mỹ – Việt có thể trao đổi để biến thành đồng minh.

    Để làm được việc đó, một bên phải mất cừu, một bên phải giam đàn chó. Có quà cáp thì nên biếu lẫn nhau, tình nghĩa sẽ bền lâu.

    Trung Quốc và VN từng là bạn, tặng nhau 16 chữ vàng, 4 tốt. Năm xưa, Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký một văn bản thừa nhận Hoàng Sa của Trung Quốc vì lúc đó Việt Nam tin hoàn toàn vào người anh em cùng ý thức hệ cộng sản. Chả lẽ anh lại ăn cướp của em.

    Xung đột biên giới, hải đảo đã xảy ra, máu đã chảy. Nhưng lãnh đạo hai nước cố giải quyết, kiểu 9 bỏ làm 10. Tuy nhiên, ông chăn cừu đã tặng quà cho con hàng xóm, nhưng tay thợ săn tham lam, vẫn xua chó cắn đàn cừu.

    Vẽ đường chín đoạn, đưa tầu thuyền quấy nhiễu, và gần đây là đưa giàn khoan vào biển Đông, Trung Quốc lộ rõ là quốc gia tham lam, không phải trỗi dậy trong hòa bình như họ thường nói. 16 chữ vàng, 4 tốt chỉ là vỏ bọc cho chiến lược xâm lược biển lâu dài.

    Tham bát bỏ mâm hại nhiều hơn lợi. Kết quả nhãn tiền, Trung Quốc mất hẳn người bạn bên cạnh cùng ý thức hệ và rất nhiều quốc gia xung quanh. Thay vì nhốt chó để không cắn cừu, họ rước thêm đàn chó sói, đe dọa hàng xóm.

    Ukraine, Nga, Israel, Palestine, Iraq, Syria và bao nhiêu xung đột khác cũng thế. Nếu các chính khách học hai ông thợ săn và chăn cừu, làm thế nào biến thù thành bạn, có lẽ mọi chuyện đã khác.

    Để làm được chuyện đó, đôi khi cái giá chỉ là con cừu và nhốt chó.

    HM. 12-8-2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Người ta đã khuyên nhau "chọn bạn mà chơi". Trước kia mình đã chọn nhầm anh "bạn vàng" rồi. Nay cứ chơi với anh bạn đó thì chỉ có thiệt. Thôi thì phải "đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy." Một thời lầm lỡ dã qua tưởng thù là bạn, tưởng suối cạn là sông sâu, đầu óc để đâu mà anh em một nhà lại tưởng là ngoại bang dị tộc. Bài học đắt giá đã phải trả, nay chưa sáng mắt ra thì bao giờ mới mở mắt? Nhiều người cũng thấy là quan hệ với Mỹ sẽ có nhiều cơ hội tốt nhưng lại giữ danh dự hão trước đây chế độ Sài Gòn quan hệ với Mỹ thì ta chửi và đánh đổ, nay ta lại quan hề với Mỹ thì khác gì theo đuôi chế độ Sài gòn. Bỏ con đường cách mạng vô sản mà quay về với trào lưu thế giới dân chủ là bỏ bỏ bụi rặm quay về con đường quang rồi. Các cụ còn sợ đi theo Mỹ thì mát chế độ XHCN, mất Đảng và mất cả ghế, mất cả của cải bao năm tích góp trên xương máu đồng bào. Đi theo thế giới tư bản tức là theo con đường kinh tế thị trường thì cả nước giầu, quan chức giầu trước, dân chúng giàu sau.

    Tôi không biết Mỹ có học bài ngụ ngôn bác HM kể không. Có lẽ không!

    Nguời Mỹ thực dụng nhưng không tham lam. Nuớc Mỹ sẳn sàng bỏ qua mối thù cũ miễn rằng cùng chung, hay không xung khắc, quyền lợi. Từ khi lập quốc, Mỹ đã mở rộng vòng tay chào đón nhiều người hoạn nạn, nghèo đói, tuyện vọng, những người tị nạn trong cảnh khốn cùng, những người vuợc thoát tìm tự do, từ mọi dân tộc trên thế giới. Tuợng Nữ thần Tụ do có ghi rõ: "Give me your tired, your poor, your huddled masses yearning to breathe free."

    Người Mỹ không chỉ xóa bỏ hận thù mà còn từng giúp cho hai cựu thù to lớn, giết nhau cả chục triệu người hai bên trong thế chiến II: Đức và Nhật. Nói không ngoa là chính nuớc Mỹ đã vực dậy hai quốc gia trên, giúp đỡ họ, để trở thành hai cuờng quốc giàu mạnh về kinh tế. Hai đồng minh thân thiết của Mỹ ngày nay.

    Mỹ có thể không "xịt chó cắn con trừu gầy ốm" VN; có thể cho vài miếng thịt săn được, có thể muốn cùng trông chừng con sói TQ, nhưng không thể là bạn thân tình, nói chi là đồng minh. Chỉ vì "anh bạn" này láu cá, vừa muốn được giúp đỡ lại vùa ... chửi cha Mỹ. Vẫn thỉnh thỏang tự hào đã đánh thắng "đế quốc Mỹ", vẫn hay lộ ra, trực tiếp hay gián tiếp, kín đáo hay nữa công khai: "Mỹ vẫn là kẻ thù lâu dài".

    Thêm nữa, cái "anh bạn" này lại không tôn trọng những giá trị dân chủ nhân quyền mà Mỹ xem trọng.