Sư thầy Thích Tịnh Giác: 6 “tội lỗi” lớn nhất mà người Việt đang mắc phải khi đốt vàng mã

  • Bởi Admin
    12/08/2014
    10 phản hồi

    Duyên Duyên thực hiện

    Theo sư thầy Thích Tịnh Giác, bản chất của việc đốt vàng mã không phải là xấu, không phải mê tín, nhưng nếu đốt mà không hiểu thì vô tình người Việt đang mắc phải 6 tội lỗi, trong đó lớn nhất là tội làm mất đi tính dân tộc, lừa gạt chính mình và làm tổn thương lòng từ bi.

    Theo khảo sát của Một Thế Giới, ngày 14 và sáng ngày 15 Tháng Bảy (âm lịch), trên các con phố ở Hà Nội người người, nhà nhà thi nhau mang vàng mã ra đốt trước vỉa hẻ với ý nghĩ cung cấp tiền bạc, vật dụng cho người thân đã mất để họ có cái tiêu xài ở thế giới bên kia và đốt cho các cô hồn.


    Nhiều người bỏ tiền triệu để đốt cho người đã mất. Ảnh minh họa.

    Có thể thấy, cúng Rằm Tháng Bảy và đốt vàng mã vào ngày này đã trở thành một phong tục của người dân Hà Nội nói riêng và của người Việt Nam nói chung. Hàng nghìn người sẵn sàng bỏ ra tiền triệu để sắm sửa vàng mã, để cúng tế sau đó đốt đi. Vậy, ý nghĩa thực sự của việc đốt vàng mã là gì? Liệu đốt vàng mã có phải là mê tín?

    Luận bàn về điều này nhân ngày Rằm Tháng Bảy, Một Thế Giới đã có cuộc trao đổi với Sư thầy Thích Tịnh Giác - Sư Trụ trì chùa Phúc Sơn, thôn Kim Sơn, xã Kim Sơn, huyện Gia Lâm, Hà Nội.

    "Đốt vàng mã không phải là sự mê tín mà là một vấn đề mang tính hiểu biết và giáo dục. Cần phải hiểu là hình nhân thế mạng và vàng bạc là xuất phát từ đâu, khi mọi người đã nghe được và hiểu biết về nó thì tôi tin mọi người sẽ không làm điều đó nữa.

    Nếu ai đốt hình nhân thế mạng và đốt vàng mã thì phạm phải những điều như sau:

    Thứ nhất, mất đi tính dân tộc của người Việt Nam, tức là chúng ta đang bị đô hộ văn hóa.

    Vàng mã và hình nhân thế mạng không phải xuất phát từ Việt Nam mà xuất phát từ Trung Hoa. Cách đây mấy nghìn năm, chúng ta nằm ở phương Bắc, chịu ảnh hưởng của nền văn hóa này. Thời xưa, tại Trung Quốc có những hủ tục tin vào thần quyền, tin vào thần linh, tin vào sự huyền bí. Con người thời buổi đó chưa được văn minh, chưa phát triển nên họ nhìn bóng đèn điện cũng cho rằng ma quỷ. Mỗi năm đến ngày tế hà bá thì họ mang một cô gái đẹp trong làng để dâng cho hà bá. Hoặc là ngày cúng thần lửa cũng phải đưa một cô gái đẹp lên giàn thiêu.

    Hay khi nhà vua chết, các cung phi mỹ nữ của vua cũng phải tuẫn tiết theo. Nhà vua chết, quan quân phải xây lăng tẩm ở dưới lòng đất sau đó đưa hết vàng bạc, châu báu của nhà vua đem chôn ở dưới đó với ý nghĩ là trả lại cho vua. Và xuất phát từ đó, hình nhân thế mạng, vàng mã được tạo ra là để đối phó với những hủ tục này.

    Vua chết, các quan quần thần có con gái là phi tần của vua cũng đau đớn vì con mình phải chết theo. Khi con người bắt đầu văn minh, bắt đầu biết yêu thương lẫn nhau, bắt đầu có tình người thì họ phải nghĩ cách để đối phó với các tập tục. Các hình nhân được tạo ra, trên người hình nhân có ghi tên của các phi tần, của các cô gái đẹp được mang đi đốt, như là một sự thế mạng cho con người. Vàng bạc cũng vậy, nếu mang chôn đi sẽ là sự lãng phí lớn, làm tổn thất của cải của đất nước nên người Trung Hoa cũng làm vàng mã để đốt đi, thay cho vàng bạc phải mang chôn.

    Người Trung Hoa làm vậy để cứu mạng những người sống cho nên việc làm này là rất đúng" - Sư thầy Thích Tịnh Giác cho biết.

    Cũng theo thầy Tịnh Giác, vào thời kỳ đó vẫn chưa có trường học, giáo dục chưa phát triển nên không thể truyền đạt được ý nghĩa này cho thế hệ sau mà mai một dần qua hình thức truyền khẩu, tam sao thất bản, người trước làm rồi người sau biến hóa đi và vàng mã không còn được sử dụng theo đúng nghĩa nữa. Người ta cứ nghĩ là khi có ai chết là phải đốt vàng mã, hay khi bị bệnh tật thì phải đốt hình nhân để chữa bệnh nên mới dẫn đến việc không hiểu và làm không đúng. Đốt vàng mã với ý nghĩa để cho người đã chết được tiêu dùng thì lại càng sai, và khi đó, đốt vàng mã trở thành mê tín.

    "Ngày nay, chúng ta đang sống trong xã hội phát triển, văn minh hơn, không còn những hủ tục khi xưa nữa thì cũng nên dừng lại việc đốt vàng mã không đúng nghĩa như thế này. Nếu như chúng ta vẫn sử dụng vàng mã thì vô tình chúng ta đang mất đi sự hiểu biết của mình, làm mất đi văn hóa, tín ngưỡng, mất đi bản chất của dân tộc Việt, cũng đồng nghĩa với việc chúng ta đang bị nô lệ về văn hóa" - Thầy Tịnh Giác nói.

    Tội thứ hai, khi đốt vàng mã mà thầy Tịnh Giác đưa ra là: đốt vàng mã chính là một sự mâu thuẫn trong tâm tư của con người. Khi người thân mất đi, ai cũng cầu mong họ sẽ được về một thế giới an lạc, một thế giới tươi đẹp chứ không ai mong muốn người thân chết đi lại phải xuống âm phủ. Thế nhưng khi người Việt đốt vàng mã thì lại có ý nghĩ rằng đốt cho người thân ở dưới âm phủ có cái mà dùng. Đó chính là một sự mâu thuẫn lớn trong tư tưởng. Tâm thì muốn người thân đi về cõi trên, nhưng hành động thì lại thể hiện là người thân đó bị đày xuống địa ngục làm trâu làm ngựa, làm ma quỷ để nhận những thứ được đốt, tức là người đó sẽ không được siêu thoát.

    Tội thứ ba, là chúng ta đang lừa gạt chính mình. Tội lừa dối chính bản thân là tội nặng nhất. Chúng ta cúng 1 triệu nhưng lại không dám cầm 1 triệu đó ra để đốt, mà phải tốn thêm 50 nghìn tiền xe để chạy đi mua vàng mã, tức là quy đổi tiền thật thành tiền giả, đồ dùng giả sau đó mới mang về đốt để lừa dối chính mình. Như vậy, chúng ta đang sống có xác mà không có hồn, không có sự tỉnh thức. Con người sống mà không có hồn là con người vô dụng, không có ích cho xã hội và là một sự lãng phí vô cùng lớn" - Sư thầy Thích Tịnh Giác phân tích.

    Tội thứ tư mà người Việt đang mắc phải khi đốt vàng mã là làm tổn thương lòng từ bi, con người quá ư ích kỷ. Trong khi bao nhiêu người nghèo đang đói khổ, đang mắc phải chứng bệnh nặng thì không góp tiền lại để cứu giúp họ, đóng góp để nghiên cứu chữa trị những căn bệnh nan y mà nhẫn tâm đem đốt những đồng tiền của mình một cách vô nghĩa. Cũng có nghĩa người Việt đang tiêu diệt lòng từ bi của chính mình, dẫn đến xã hội bất an, gia đình bất ổn. Con người không còn tình thương thì sẽ không có chuyện thương vợ thương chồng thương con thương cái. Vô hình, hành động đó đang tạo lên một sự bất an lớn cho gia đình, xã hội.

    Tội thứ năm, chúng ta đang tin tưởng một cách vô căn cứ những điều mà chúng ta đang làm. Việt Nam đồng không phải là tiền tệ phổ biến thế giới, và khi giao dịch với các nước khác, đồng tiền của chúng ta phải được bảo chứng, phải thông qua ngân hàng để đổi sang tiền USD, tiền của Lào, của Thái Lan, của Campuchia.... để giao dịch. Vậy với loại tiền vàng mã mà chúng ta đang đốt, ai sẽ là người bảo chứng cho chúng ta là sẽ dùng được ở dưới âm phủ? Ngân hàng nào sẽ đứng ra quy đổi cho chúng ta? Cho nên đây là điều không hợp lý và chúng ta cần phải xem lại xem tinh thần của mình liệu có đang ổn định?" - Thầy Tịnh Giác nói.

    Tội thứ sáu, khi đốt vàng mã làm phạm phải tội sát sinh. Giấy được làm từ cây rừng, khi con người sử dụng phải có sự chuyển đổi, phải giúp ích cho cuộc sống của con người. Nếu sử dụng chỉ để thỏa mãn cho vấn đề tâm linh nhưng sự thỏa mãn đó lại không có căn cứ, không hợp lý thì vô tình gây nên sự lãng phí lớn, đang khuyến khích chặt cây rừng, hủy hoại môi trường, đe dọa đến cuộc sống của con người để phục vụ mục đích không đúng đắn. Đó là cũng được xếp vào tội sát sinh.

    "Chúng ta đều là những người có ăn có học cho nên đừng để thua nhưng "con buôn", đừng để sống chỉ có xác mà không có hồn. Tôi tin rằng, khi mọi người biết được, hiểu được thì sẽ mọi người sẽ hành động khác" - Thầy Thích Tịnh Giác kết luận.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Về hủ tục mê tín di đoan đốt vàng mã, nếu cấm hẳn được thì tốt hơn.

    Nhưng nếu cấm không được thì muốn đốt vàng mã, bắt buộc phải thỏa một số điều kiện :

    -chỉ được đốt vàng mã ở một vài nơi chỉ định của mỗi phường, mà ở đó có đủ điều kiện phòng cháy chữa cháy
    -phải ghi danh và đóng tiền phí để đốt vàng mã tại điểm chỉ định. Phí dịch vụ đốt vàng mã tăng theo khối lượng (thể tích) vàng mã và giờ giấc
    -khi đốt vàng mã, thải khí CO2 gây ô nhiễm, đánh thuế môi trường trên mặt hàng này

    Người dân tin vào việc đốt vàng mả cũng giống y như họ tin vào chủ nghĩa và con người cộng sản thôi. Vấn đề là ở chỗ dân ngu, hay ngu dân. Từ vô minh sinh ra tất cả mọi nghiệp chướng và cộng sản là loài cỏ dại, loài ký sinh, loài trùng hại sinh sôi, nảy nở trên sự vô minh của con người, nó lại lấy chính con người làm thực phẩm của nó. Cũng chính nó luôn muốn duy trì trạng thái này để có thêm lợi lộc trường cữu. Có thể thấy ở đâu dân ngu thì cộng sản tồn tại, ở đâu khai trí người dân thì ...cộng sản tự tiêu. Miền Bắc, sau bao nhiêu năm sống giả tạo / ảo tưởng bằng những tập tính ĐƯỢC CHỈ HUY, ĐƯỢC BẢO BAN trở nên thụ động, mất khả năng phân biệt giả chân, phân biệt đúng sai, mang tập tính bầy đàn nên một khi tiếp xúc với một xã hội mở cửa đã ồ ạt lao theo "bảng chỉ đường" như bầy bò di chuyễn tới trước dù trước mặt là ... dòng sông / vực sâu / nước cuốn. Phật giáo trong con mắt người cộng sản và người Tàu cũng chỉ là công cụ phục vụ cho đường lối của đảng và của Tàu. Cứ nhìn các chùa chiền toàn chữ Tàu, và các kinh tụng đọc ko ai hiểu đầy tính thần bí, có khác gì bí kíp Mác lê, là thứ xa xỉ phẩm cho người dân bình thường, là đủ biết. Vấn đề thấy rỏ là các thày tu cũng theo một kiểu của các đồng chí : nói một đàng làm một nẻo,tiếng là trọng tâm linh mà kinh điển truyền bá ko lo, chùa thì làm cho to, tượng phật thì làm cho lớn, khai thác như KHU DU LICH siêu lợi nhuận, sư tăng lại có tư tưởng chùa anh chùa tôi, thích đi xe hơi, ở máy lạnh, uống sâm nhung, trọng tiền bạc. Nói túm lại thì các đồng chí / các thày cùng một giuộc với nhau, ký sinh trên sự u mê của ... tín đồ / quần chúng. Chừng nào khai được dân trí, chấn được dân sinh, thì dân khí mới vượng. Lúc đó cơ thể mạnh mẻ chẳng sợ nhiễm con ký sinh trùng cộng sản mà cũng chẳng ngán u mê thần thánh kiểu Tàu. Có như vậy thì sợ gì ngoại xâm hay nội xâm? Cứ la ong óng là cần NỘI LỰC mà ký sinh cộng sản ko diệt, u mê tôn giáo ko trừ thì bao nhiêu lực chạy ra túi tham ký sinh hết rồi, còn đâu cho phát triển dân khí?

    Tôi đồng ý hoàn toàn với thầy Tịnh Giác. Nhiều cái trong xã hội ta là làm theo quán tính, bầy đàn, làm riết rồi thành tập tục mà không hề biết đó là sai.

    "Chúng ta đều là những người có ăn có học cho nên đừng để thua nhưng "con buôn".... "

    Tôi đồng ý với thầy về quan điểm chống đốt vàng mã. Nhưng tôi thấy câu cuối cùng này không thích hợp với tinh thần Phật Giáo cho lắm.

    "Chúng ta đều là những người có ăn có học cho nên đừng để thua nhưng "con buôn".... "

    Tôi đồng ý với thầy về quan điểm chống đốt vàng mã. Nhưng tôi thấy câu cuối cùng này không thích hợp với tinh thần Phật Giáo cho lắm.

    Đốt vàng mã là mê tín dị đoan.
    Đạo Phật không có tục lệ đốt vàng mã.

    Do môi trường chung quanh cả vì ở nước ngoài, tôi chưa thấy người quen nào đốt vàng mã. Cá nhân tôi không cần coi lịch ngày ta để biết ngày tốt xấu vì đó là chuyện tào lao. Khi nào cần biết ngày tết, ngày giỗ thì lúc đó mới coi lịch ta, để tổ chức vào ngày thuận tiện gần ngày đó nhất

    Các chùa ở nước ngoài, đa số các chùa mà tôi biết, thay đổi phù hợp với xã hội đang sống.

    Ví dụ :
    -tổ chức lễ tết nguyên đán, Phật Đản, Vu Lan, ... đều vào cuối tuần để thuận tiện cho các Phật tử đi làm việc trong tuần. Chẳng có ai thắc mắc ngày lành tháng tốt, ngày ta, như ở VN. Chỉ có lễ giao thừa là đúng ngày vì lúc đó là buổi tối, theo giờ địa phương, không bận đi làm việc.
    -dùng nhang, hương điện. Mùa lạnh đóng bớt cửa mà đốt nhang thiệt thì ai mà chịu nổi

    Tôi thấy mấy bác đốt hàng mã rất phản động. Cái gì cũng đốt tút hết mà không đốt hình Bác Hồ, Bác Giáp, băng rôn yêu Đảng. Cứ như thế này thì chả trách các linh hồn càng ngày càng suy thoái, chỉ lo ăn chơi.

    Tôi hoàn toàn đồng ý với ý tưởng và thông điệp trong bài này, nhưng phần phân tích của thầy Thích Tịnh Giác, mặc dù tiết lộ một số chuyện có thể giúp nhiều người "được mở mắt", nghe khá gượng gạo và đôi lúc thiếu tính nhất quán.

    -

    Duyên Duyên viết:
    Đốt vàng mã không phải là sự mê tín mà là một vấn đề mang tính hiểu biết và giáo dục.

    Câu ấy ngụ ý nói rằng mê tín và sự khiếm khuyết về hiểu biết, giáo dục là hai chuyện tách biệt với nhau, dĩ nhiên đây là hai chuyện khác nhau, nhưng mê tín có liên hệ mật thiết đến sự khiếm khuyết về hiểu biết và giáo dục; tách hai điều này ra là việc không cần thiết ở trong phạm vi bài này.

    Đoạn thứ hai của bài viết là "thi nhau mang vàng mã ra đốt trước vỉa hẻ với ý nghĩ cung cấp tiền bạc, vật dụng cho người thân đã mất để họ có cái tiêu xài ở thế giới bên kia và đốt cho các cô hồn." Nếu cái tục lệ dựa trên tín ngưỡng ấy không phải là mê tín thì cái gì mới gọi là mê tín?

    - Tội thứ nhất:

    Duyên Duyên viết:
    Thứ nhất, mất đi tính dân tộc của người Việt Nam, tức là chúng ta đang bị đô hộ văn hóa.

    Vàng mã và hình nhân thế mạng không phải xuất phát từ Việt Nam mà xuất phát từ Trung Hoa. Cách đây mấy nghìn năm, chúng ta nằm ở phương Bắc, chịu ảnh hưởng của nền văn hóa này.

    Có khối chuyện mà người Việt làm (trừ việc búi tóc, ăn trầu, nhuộm răng đen vv) là do học được hay bắt chước chuyện người Tầu làm. Chúng ta bị đô hộ văn hoá Tàu là điều không thể chối cẫi được. Tại sao đây lại là cái tội?

    -

    Duyên Duyên viết:
    Tội thứ hai, khi đốt vàng mã mà thầy Tịnh Giác đưa ra là: đốt vàng mã chính là một sự mâu thuẫn trong tâm tư của con người. Khi người thân mất đi, ai cũng cầu mong họ sẽ được về một thế giới an lạc, một thế giới tươi đẹp chứ không ai mong muốn người thân chết đi lại phải xuống âm phủ. Thế nhưng khi người Việt đốt vàng mã thì lại có ý nghĩ rằng đốt cho người thân ở dưới âm phủ có cái mà dùng. Đó chính là một sự mâu thuẫn lớn trong tư tưởng. Tâm thì muốn người thân đi về cõi trên, nhưng hành động thì lại thể hiện là người thân đó bị đày xuống địa ngục làm trâu làm ngựa, làm ma quỷ để nhận những thứ được đốt, tức là người đó sẽ không được siêu thoát.

    Ta có thể giải thích chuyện làm có vẻ mẫu thuẫn ấy bằng vài cách:
    - Không ai hiểu rõ người nhà mình (đã qua đời) và việc làm của các người ấy lúc sinh thời bằng chính mình, vì thế mà người đốt vàng mã mới nghĩ tới âm phủ chăng? :)
    - Cho dù họ mong muốn người chết được lên thiên đàng, họ vẫn không thể nào chắc 100% là chỗ ấy là chốn an cư nơi chín suối. Cho dù chỉ có 5% rủi ro người chết phải xuống âm phủ, nếu vì tiếc một mớ giấy vàng mà không nghĩ tới chính sách yểm trợ tài chánh an toàn này, thì người thân sẽ tủi lắm, và mình - người còn sống mà lại không làm chuyện mình có thể làm được - sẽ có tội, hoặc phải hối hận. Tóm lại, đấy là một chuyện làm để được yên tâm.
    - Tôi không chắc đạo Phật nói là có thiên đàng. Ngược lại, nhiều người Việt nghĩ là lúc sinh thời mà sát sinh thì sau khi chết sẽ ít nhiều sẽ phải "trả nợ" bằng cách này hay cách nọ, và nơi thanh toán sổ sách ấy chắc chắn không phải là thiên đàng hay cõi niết bàn. Rất ít người, lúc sinh thời, không sát sinh .

    Cho dù chuyện mong ước thiên đàng mà lại nghĩ tới địa ngục có biểu lộ mối mâu thuẫn trong tâm tư đi chăng nữa, tại sao mẫu thuẫn lại là cái tội?

    -

    Duyên Duyên viết:
    Tội thứ ba, là chúng ta đang lừa gạt chính mình. Tội lừa dối chính bản thân là tội nặng nhất. Chúng ta cúng 1 triệu nhưng lại không dám cầm 1 triệu đó ra để đốt, mà phải tốn thêm 50 nghìn tiền xe để chạy đi mua vàng mã, tức là quy đổi tiền thật thành tiền giả, đồ dùng giả sau đó mới mang về đốt để lừa dối chính mình. Như vậy, chúng ta đang sống có xác mà không có hồn, không có sự tỉnh thức. Con người sống mà không có hồn là con người vô dụng, không có ích cho xã hội và là một sự lãng phí vô cùng lớn"

    Tôi không hiểu tại sao "Tội lừa dối chính bản thân lại là tội nặng nhất". Nhưng hãy bỏ qua chuyện này. Nếu ta mà đốt một triệu tiền thật (một trăm triệu, một tỷ...) thì có thể phạm tội với pháp luật.
    Bảo rằng mua đồ giả (tiền, xe, nhà... giả) để đốt là "lừa dối chính mình" thì hơi nặng tay. Tôi nghĩ thật ra người ta làm thế chỉ vì tục lệ (mê tín), thấy người khác làm sao thì mình làm như vậy, có thế thôi.

    Sau cùng, tại sao "lừa dối chính mình" lại là "Như vậy, chúng ta đang sống có xác mà không có hồn". Lập luận này ám chỉ rằng nếu "có hồn" thì người ta không thể tự lừa dối chính mình, có thể vì "cái hồn" nó biết tất cả, nó kiểm soát và điều hành đuợc tâm tư, tư tưởng, hành động của con người. Nói như vậy là "giving too much credit" cho "cái hồn". Bạn muốn biết cái hồn nó "cool", nó "mạnh" cỡ nào (giả sử bạn là người "có hồn") hãy nốc nửa chai rượu đế vào là biết ngay; bạn muốn thử cần sa cũng được. Bạn còn nhớ khi bị đánh thuốc mê để giải phẫu không, hê! Cái hồn nó đi đâu mất tiêu rồi? Cái hồn cũng không "khôn" nữa, nếu nó "khôn" tại sao nó để bạn làm cứ hết lỗi lầm này đến lỗi lầm khác trong đời, nếu nó khôn nó đã không để bạn phải lấy quyết định dở hay sai lầm mãi. Và tại sao lúc trẻ thì dại, và về già lại không ngoan hơn [ít ra, đa số chúng ta sẽ khôn ngoan hơn lúc về già :)], tại sao cái hồn ban đầu lại đần độn và từ từ trở thành khôn ngoan hơn?
    Nếu cái hồn mà cù lần như thế thì làm sao nó có thể giúp ta không thể tự "lừa dối chính mình" được? Tại sao lại kết một cái tội không có thật?

    -

    Duyên Duyên viết:
    Tội thứ năm, chúng ta đang tin tưởng một cách vô căn cứ những điều mà chúng ta đang làm. Việt Nam đồng không phải là tiền tệ phổ biến thế giới, và khi giao dịch với các nước khác, đồng tiền của chúng ta phải được bảo chứng, phải thông qua ngân hàng để đổi sang tiền USD, tiền của Lào, của Thái Lan, của Campuchia.... để giao dịch. Vậy với loại tiền vàng mã mà chúng ta đang đốt, ai sẽ là người bảo chứng cho chúng ta là sẽ dùng được ở dưới âm phủ? Ngân hàng nào sẽ đứng ra quy đổi cho chúng ta?

    Tôi thấy ngoài chợ có bán cả tiền mã đô Mỹ, đồng Quan, và cả vàng "bảo chứng" nữa. Tại sao đốt tiền mã VN lại là cái tội? Nếu đổi sang tiền mã đô la thì sẽ tránh được tội sao?

    -

    Duyên Duyên viết:
    Tội thứ sáu, khi đốt vàng mã làm phạm phải tội sát sinh. Giấy được làm từ cây rừng, khi con người sử dụng phải có sự chuyển đổi, phải giúp ích cho cuộc sống của con người. Nếu sử dụng chỉ để thỏa mãn cho vấn đề tâm linh nhưng sự thỏa mãn đó lại không có căn cứ, không hợp lý thì vô tình gây nên sự lãng phí lớn, đang khuyến khích chặt cây rừng, hủy hoại môi trường, đe dọa đến cuộc sống của con người để phục vụ mục đích không đúng đắn. Đó là cũng được xếp vào tội sát sinh.

    Muốn giải thích việc đốt giấy mã là hành động sát sinh phải cắt nghĩa là việc chặt cây (và không trồng lại cây) làm rừng bị thu hẹp, tàn phá khiến thú rừng mất nơi cư trú và sinh tồn, rồi bị diệt vong. Người theo đạo Phật tin rằng ăn thực vật, trong đại đa số trường hợp, không phải là sát sinh (nếu không thì biết ăn cái gì đây:)]

    Tóm lại, tôi thấy chỉ cần bảo rằng lệ đốt tiền mã là chuyện mê tín và đạo Phật không khuyến khích tục lệ ấy có lẽ cũng đủ rồi. Hoặc phải giải thích và cắt nghĩa một cách vững vàng hơn.

    thuy_duong viết:
    Đem chuyện này kể với mấy bà nhà quê xung quanh, có bà cười hề hề nói: " Xưa bày nay vẽ mà ông! Còn tội thì những kẻ đốt tiền người khác họ còn chưa sợ, huống chi mình đốt tiền mình mà sợ gì! Về chuyện niềm tin, tui thấy có nhiêu nơi tự dưng người ta chở đất đá, xi măng, sắt thép về, xây lên tượng ông này bà kia, để rồi rủ nhau đến dâng hương, chiêm bái. Cục "bê tông" chứ cái gì đó? Hổng phí tiền sao? Ờ! Mà tiền của người ta bỏ ra đâu mà phí nhỉ!". Hết biết!

    Lí sự cùn! Bao nhiêu giấy bị đốt di làm ảnh hưởng dến môi trường (tội thứ 6). Vẫn biết mình đốt tiền mình (làm sao có thể đốt tiền người khác được trừ khi đi ăn cướp) nhưng đó vẫn là sự lãng phí lớn.

    Đem chuyện này kể với mấy bà nhà quê xung quanh, có bà cười hề hề nói: " Xưa bày nay vẽ mà ông! Còn tội thì những kẻ đốt tiền người khác họ còn chưa sợ, huống chi mình đốt tiền mình mà sợ gì! Về chuyện niềm tin, tui thấy có nhiêu nơi tự dưng người ta chở đất đá, xi măng, sắt thép về, xây lên tượng ông này bà kia, để rồi rủ nhau đến dâng hương, chiêm bái. Cục "bê tông" chứ cái gì đó? Hổng phí tiền sao? Ờ! Mà tiền của người ta bỏ ra đâu mà phí nhỉ!". Hết biết!