Nguyên văn phát biểu báo chí của TNS John McCain tại Hà Nội ngày 08.08.14

  • Bởi Biên tập viên
    10/08/2014
    9 phản hồi

    Dân Luận: Theo Tiến sỹ Nguyễn Đình Thắng (BPOS) thì các bản tin quốc tế về buổi họp báo của TNS John McCain và TNS Sheldon Whitehouse ngày 8 tháng 8 ở Hà Nội đã không nêu lên hai điểm quan trọng: cải thiện nhân quyền phải ở mức căn bản và tiến trình phát triển quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam mang tính cách tiệm tiến, tuỳ thuộc mức cải thiện nhân quyền. Một số bản tin Việt ngữ phạm thiếu sót vì lấy tin từ các bản tin quốc tế. Vì vậy Dân Luận xin công bố nguyên văn bản lời phát biểu của TNS John McCain tại Hà Nội hôm 08.08.2014 để độc giả tham khảo.

    Phát biểu báo chí của TNS John McCain ở Hà Nội ngày 8 tháng 8, 2014

    Tôi là Thượng Nghị Sĩ John McCain, và luôn luôn cảm thấy hân hoan mỗi khi trở lại Việt Nam. Có Thượng Nghị Sĩ Sheldon Whitehouse của tiểu bang Rhode Island đi cùng tôi.

    Chúng tôi đến Hà Nội vào một thời điểm quan trọng: Sang năm sẽ đánh dấu 20 năm từ ngày bình thường hoá quan hệ giữa chúng ta. Đối với những người trong chúng ta đã góp phần trong tiến trình này, tiến triển mà chúng ta đạt được trong thời gian ấy là đáng ngạc nhiên. Cùng lúc, chúng tôi ghi nhận rằng chúng ta còn có thể làm thêm nhiều hơn biết bao như là những thành phần đối tác, và chúng ta cần một chương trình nghị sự đầy tham vọng khi tiến vào năm tới, đặc biệt là trong bối cảnh của những sự kiện đáng lo gần đây ở Biển Đông. Tóm lại, bây giờ là thời gian cho Việt Nam và Hoa Kỳ cùng nhau thực hiện một bước nhảy vọt chiến lược lớn. Đó là lý do tại sao chúng tôi có mặt ở đây.

    Về phần chúng tôi, Hoa Kỳ đã sẵn sàng để đáp ứng thách đố này với suy nghĩ và hành động mới. Chúng tôi đã sẵn sàng để hoàn tất một Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương ở tiêu chuẩn cao, với Việt Nam là một đối tác trọn vẹn. Chúng tôi đã sẵn sàng, trong bối cảnh của TPP, làm việc với Việt Nam để đáp ứng các tiêu chí để được Hoa Kỳ công nhận là nền kinh tế thị trường. Chúng tôi sẵn sàng tăng cường hợp tác quân sự giữa chúng ta và số lần chiến thuyền Hoa Kỳ cặp bến Việt Nam theo như Việt Nam cho phép - không phải bằng cách thiết lập các căn cứ, đó không là điều chúng tôi mưu cầu, mà là thông qua các thỏa thuận để tăng sự tiếp cận, như chúng tôi đang hoàn tất thương thảo với các nước khác trong khu vực. Chúng tôi cũng đã sẵn sàng để tăng cường hỗ trợ an ninh nhằm giúp Việt Nam nâng cao khả năng theo dõi trong lĩnh vực hàng hải và xây dựng năng lực bảo vệ quyền chủ quyền của mình.

    Trong mục đích ấy, tôi tin rằng đã đến lúc Hoa Kỳ bắt đầu nới lỏng lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với Việt Nam. Điều này sẽ không, và không nên, xảy ra toàn bộ cùng một lúc. Thay vào đó, nó nên được giới hạn trước hết trong phạm vi khả năng phòng thủ, chẳng hạn như bảo vệ bờ biển và các hệ thống hàng hải, hoàn toàn thuộc về an ninh đối ngoại.

    Chúng ta có thể làm đến bao nhiêu trong lĩnh vực này, cũng giống như trong các mục tiêu thương mại và an ninh tham vọng nhất khác của chúng ta, tuỳ thuộc nhiều vào hành động thêm nữa của Việt Nam về nhân quyền. Chúng tôi đánh giá cao những tiến bộ gần đây Việt Nam đã thực hiện, bao gồm việc ký Công Ước Chống Tra Tấn và đăng ký sinh hoạt cho nhiều nơi thờ phượng.

    Đồng thời, các nhà lãnh đạo của Việt Nam thừa nhận còn nhiều việc phải làm, vì một lý do trên hết: Nó là điều tốt cho Việt Nam - cho sự ổn định, thịnh vượng và thành công của Việt Nam. Như Thủ Tướng Chính Phủ cho biết trong lời phát biểu đầu năm của mình, "Dân chủ là xu hướng tất yếu trong quá trình phát triển của nhân loại." Chế độ ở Việt Nam, ông nói, "phải làm tốt hơn về dân chủ, và đảng phải giương cao ngọn cờ dân chủ."

    Chúng tôi hy vọng rằng Việt Nam sẽ chuyển những lời đáng ghi nhận này thành những hành động mạnh dạn, chẳng hạn như trả tự do cho các tù nhân lương tâm, tạo không gian cho xã hội dân sự, và cuối cùng làm rõ trong pháp luật và chính sách rằng quyền lực nhà nước là hạn chế và các nhân quyền phổ quát -- các tự do phát biểu, lập hội, thờ phượng, xuất bản, và truy cập thông tin -- được bảo vệ cho tất cả công dân.

    Trong thế kỷ cạnh tranh này, tất cả các nước phải đối mặt với cùng một câu hỏi: Điều gì khiến chúng ta khác biệt? Những gì chúng ta có để cống hiến? Tôi tin rằng Việt Nam có thể cống hiến một câu trả lời đầy uy lực - mẫu mực về một nhà nước đáp ứng những kỳ vọng gia tăng của người dân về một nền dân chủ, quản trị tốt và pháp quyền, sự thịnh vượng và phát triển xã hội, môi trường trong lành, và sức mạnh dân tộc để bảo vệ độc lập. Đó là một mẫu mực mà sẽ truyền cảm hứng cho những dân tộc khác trong khu vực, bao gồm cả láng giềng của các bạn ở phương bắc, để phải tự hỏi: tại sao chúng ta không thể giống như Việt Nam hơn?

    Trong gần hai thập kỷ, Việt Nam và Hoa Kỳ đã xây dựng được một mối quan hệ vững chãi dựa trên các mục tiêu chung và các lợi ích chung. Chúng tôi hy vọng trong những năm tới chúng ta sẽ có thể xây dựng một quan hệ đối tác chiến lược dựa trên những giá trị chung - vì đó là quan hệ hữu nghị chặt chẽ nhất, vững mạnh nhất và lâu bền nhật mà hai quốc gia có thể có.

    -----

    Nguyên bản tiếng Anh:

    Washington, D.C. ­– U.S. Senator John McCain (R-AZ) today delivered the following statement at a press conference in Hanoi, Vietnam:

    “I am Senator John McCain, and it is always a pleasure to be back in Vietnam. I am joined by my colleague Senator Sheldon Whitehouse of Rhode Island.

    “We have come to Hanoi at an important time: Next year is the 20th anniversary of the normalization of our relations. For those of us involved in that process, the progress we have made in this time has been astounding. At the same time, we recognize that we can do so much more together as partners, and that we need an ambitious agenda as we head into next year, especially in light of troubling recent events in the East Sea. In short, now is the time for Vietnam and the United States to take a giant strategic leap together. That is why we are here.

    “For our part, the United States is ready to meet this challenge with new thinking and action. We are ready to conclude a high-standard Trans-Pacific Partnership, with Vietnam as a full partner. We are ready, in the context of TPP, to work with Vietnam to meet the criteria for U.S. recognition as a market economy. We are ready to increase our military cooperation and ship visits as much as Vietnam permits – not by establishing bases, which we do not seek, but through agreements for increased access, as we are concluding with other countries in the region. We are also ready to increase our security assistance to help Vietnam improve its maritime domain awareness and build its capacity to defend its sovereign rights.

    “To that end, I believe the time has come for the United States to begin easing our lethal arms embargo on Vietnam. This will not, and should not, happen all at once. Rather, it should be limited at first to those defensive capabilities, such as coast guard and maritime systems, that are purely for external security.

    “How much we can do in this regard, as with our other most ambitious trade and security objectives, depends greatly on additional action by Vietnam on human rights. We appreciate the recent progress Vietnam has made, including signing the Convention Against Torture and registering more places of worship.

    “At the same time, Vietnam's leaders acknowledge there is more to be done, for one reason above all: It is good for Vietnam – for its stability, prosperity, and success. As the Prime Minister said in his New Year's address, ‘Democracy is the inevitable trend in the development process of humankind.’ The Vietnamese regime, he said, ‘must be much better in terms of democracy, and the party must hold high the banner of democracy.’

    “It is our hope that Vietnam will translate these remarkable words into bold actions, such as releasing prisoners of conscience, creating space for civil society, and ultimately by making it clear in law and policy that state power is limited and universal human rights – the freedom to speak, associate, worship, publish, and access information – are protected for all citizens.

    “In this competitive century, all countries face the same question: What sets us apart? What do we have to offer? I believe Vietnam can offer a powerful answer – the example of a state that delivers on its peoples' rising expectations for democracy, good governance and rule of law, prosperity and social development, a clean environment, and the national strength to defend its independence. That is an example that would inspire others in this region, including your neighbors to the north, to ask: why can't we be more like Vietnam?

    “Over nearly two decades, Vietnam and the United States have built a strong relationship based on common goals and shared interests. We hope in the years to come to be able to build a strategic partnership based on shared values as well – for that is the closest, strongest, and most enduring friendship two nations can have.”

    Nguồn: http://www.mccain.senate.gov/public/index.cfm/press-releases?ID=f5fd4b07-3d87-4a9f-a892-03018c779888

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    @gửi tungtang:

    Bạn viết: "Đừng vội, Mỹ lại "xâm lược" ngay mất !!!". Khi nói vậy, bạn có thật nghĩ Mỹ xâm lăng ta hay chỉ đùa giỡn?

    Nếu bạn tin như mình viết có nghĩa Mỹ là một đế quốc xâm lược trong bản chất thì mình hỏi sao Mỹ sau khi chiếm Iraq và Afghakistan lại rút quân trao quyền cho các chính quyền địa phương? Xa hơn nữa thời 45 thế kỷ trước đánh Nhật đầu hàng Mỹ không chiếm xứ Phù tang làm thuộc địa mà trao quyền cho Nhật hoàng?

    Có thể bạn sẽ nói Mỹ đổ quân vào VN trước đây, đem bom đạn giết chết bao nhiêu chiến sĩ và dân lành thì không xâm lăng là gì? Mình chỉ muốn nói với bạn cuộc chiến VN không chỉ riêng Miền Bắc VN với Mỹ. Nó là trận chiến với súng ống, lương thực và hơn 300 nghìn quân Tàu của Mao, phi cơ, hỏa tiễn của Liên xô. MB đánh trong thế trận thế giới, chiến tranh lạnh giữa khối cọng sản muốn xóa bỏ tư bản mà đứng đầu là Mỹ. Tàu cọng được lợi là có cái tiền đồn VN chặn Mỹ. LX bỏ ra chi viện vì muốn phong trào cọng sản thế giới do mình cầm đầu thành công. Mỹ nó không dại dột chờ chết nên nó đánh phản vệ. Sau này nhờ Kissinger mồi chài Mao kéo về phe mình để cùng chống LX. Tàu dựa tư bản giàu lên, LX tan rã. Thay đổi chiến sách của Mỹ giúp Mỹ rút khỏi vũng lầy VN vào năm 1973. Hai năm sau VN mới thống nhất, thế mà có người bảo ta đánh thắng Mỹ. Mục đích toàn cầu của Mỹ là thắng toàn cuộc chiến tranh lạnh và Mỹ đã đạt được năm 1991 khi Đông Âu và LX sụp đổ hoàn toàn.

    Dài dòng như vậy để cung cấp một lối nhìn khác về Mỹ trong giòng lịch sử VN và thế giới. Nếu bạn viết giỡn những giòng trên thì mình cũng không uổng phí thời gian vì nhiều bạn trẻ cần thông tin đa chiều để đối chiếu.

    TNS McCain, CH và TNS Whitehouse, DC đến VN vào thời gian này và trong bài phát biểu của 2 ông có nhắc việc Biển Đông. Hiểu ngay rằng nằm trong kế sách ngăn chặn TQ của H/Kỳ. Vấ́n đề nhân quyền, mặc dầu được đề cập, thực tế chả còn kí lô - trọng lượng- nào. Tuy nhiên, nhà nước VN không nên vì thế mà THÁU CÁY ngược lại nên làm nghĩa cử ĐẸP, tạo thêm thuận lợi cho việc lớn. Nghĩa là thả "tù nhân lương tâm". Một mũi tên bắn..... Vì vụ việc giam giữ những người đó là quá thận trọng 1 cách quá đáng. Cả HK , TQ đều là siêu cường. Siêu cường thì có chính sách ảnh hưởng các nước khác. Đôi khi được gọi là đế- quốc. Nhưng xét cho kỹ cốt lõi từng "đế quốc" dựa trên môi trường chính trị,tình hình dân trí,quyền lực báo chí.... thì đ/quốc HK là đ/q khá nhất. Nói thế không có nghĩa khuyến khích VN làm vệ tinh cho HK, hay cho bất cứ nước nào. Mà phải có sự độc lập. Nhưng là một nền ĐL thực tế và dựa vào dân.

    Khi đọc bài phát biểu của ông TNS John McCain (bản dịch) tôi có hai ý sau:

    - Khi ta (nhà nước) nói với nước ngoài thì chỉ muốn họ công nhận nền kinh tế của ta là nền kinh tế thị trường (KTTT). Thế nhưng khi nói với đan trong nước thì ta lại nói nền kinh tế của ta là nền kinh tế thị trường ĐỊNH HƯỚNG XHCN. Chẳng hiểu sao lại thế? Nước ngoài sợ cái nền kinh tế thị trường còn cái đuôi XHCN hay ta có hai nền kinh tế, đối với trong nước thì KTTT ĐỊNH HƯỚNG XHCN, đối ngoại thì chỉ có KTTT thôi!!?? Kỳ quặc quá. Ai giỏi về kinh tế thì nói rõ xem sao hay đây chỉ là lối nói lắt léo của CS? Hai mặt thì ai tin được.

    - Đường lối đối ngoại của Mỹ đối với ta thế này là tốt, họ giúp ta bảo vệ đọc lập chủ quyền, có một vài điều họ nói lên ý nguyện của chính người dân mình như được tự do một số lĩnh vực mà người dân đang đấu tranh. Thế thì trước kia họ giúp chính quyền miền Nam cũng vậy. Thế mà trước kia ta bù lu bù loa nói "Mỹ xâm lược nước ta". Nay ta (các nhà lãnh đạo) nghĩ thế nào khi ta đổ bao xương máu của đồng bào "đánh cho Mỹ cút" nay lại cố phấn đấu hợp tác với Mỹ? Các nhà lãnh đạo của ta nghĩ sao đây? Họ có đầu óc chiến lược hay không? Có rút ra bài học lịch sử hay không và có hối hận hay không? Có biết bao người chết thì chết uổng, còn người bị thương trong cuộc "kháng chiến chống Mỹ" nay thấy mình quá dại.

    Không có gì mới và đột phá trong sứ mệnh con thoi của TNS John Mc Cain. Cơ bản VN muốn được công nhận là nền kinh tế thị trường, giải bỏ cấm vận vũ khí sát thương, gia nhập TPP. Qua phát biểu, TNS phía Mỹ muốn VN cải thiện nhân quyền, hạn chế quyền lực Nhà nước, tôn trọng xã hội dân sự, thả tù nhân lương tâm bên cạnh chấp nhận sự lui tới thuờng xuyên hơn của các tàu quân sự Mỹ vào cảng VN.

    Nhìn chung Mỹ vẫn giữ lập trường, quan điểm cũ. Cái mới là xu hướng nới lỏng cấm vận vũ khí sát thương từ từ từng bước tùy tiến bộ VN có cùng bước trên con đường lý tưởng với mình không.

    Chuyển trục Á châu là chính sách lớn của Mỹ để bảo vệ quyền lợi chiến lược thế giới của mình trong sách lược toàn cầu và lâu dài. Trong bối cảnh toàn cục phải đối phó loạn lạc do Nhà nước Hồi giáo và cuộc chiến Israel-Palestine tại Trung Đông cùng căng thẳng Ukraine do Putin gây ra tại vùng Âu châu, người ta không thể trông đợi những đột phá vùng Á châu Thái bình dương.

    Thỏa hiệp là nghệ thuật của thương lượng. Cho cái này, lấy cái kia. VN không mất gì cả mà tạo thế đứng vững mạnh của mình khi cải thiện liên hệ với Mỹ. Thông điệp đầu năm của TT Dũng cần biến thành hiện thực. NN Việt nam không còn nhiều thời gian trong cuộc chạy đua giành độc lập và phú cường cho VN lần này: áp lực TQ ngày càng gia tăng, mùa bầu cử TT của Mỹ đang tới. Nếu không thay đổi bây giờ thì đến khi nào?

    Một tuyên bố rõ ràng và kiên quyết, thậm chí lạnh lùng của TNS John McCain, rằng:

    - Mỹ sãn sàng ký TPP với VN, nhưng phụ thuộc vào Nhân quyền ỏ VN , và vì thế VN phải làm những gì VN nói về Nhân quyền hy vọng cải thiện được điều đó trong (ít nhất): thả tù nhân, cho xây dựng XHDS, cải thiện luật pháp (về nhân quyên)... ==> có nghĩa là TPP thì còn lâu dài!

    - Mỹ chỉ có thể giảm cấm vận một phần về vũ khí sát thương cho VN (vì lý do bất ổn ở BĐ)- đối với vũ khí tự vệ và an ninh đối ngoại, trên biển thôi...==> Chỉ thế thôi!

    - Và, cái làm chúng ta chia rẽ (tức cái cá ông cân làm để bơt cia rẽ) là (6) lĩnh vực sau: Đem lại Dân chủ, Cải thiện thể chế (điều hành CP), Pháp trị, phát triền XHDS, Môi trường sạch (minh bạch, không tham nhũng?...) và độc lập (không chạy theo TQ!)... ==> Chúng ta còn quá nhiều hố sâu làm cách xa nhau mà người lấp hố chỉ có thể là VN. Tuy nhiên Mỹ vẫn "sẵn sàng" chờ xem... Đó là việc của VN trong năm tới 2015!

    Như vậy, không có gì lớn và quan trọng hơn sẽ xảy ra ngoài việc Mỹ sẽ nới lỏng chút ít cho VN về VKST.

    Thế nhưng bản dịch tiếng Việt trên DL đã tô hồng tình hình quá, làm người đọc dễ hiểu lầm.

    Ví dụ: Đã bỏ hẳn từ rerime của ông McCain (The Vietnamese regime) đi -khi nó đối lập với từ democracy trong phần sau của chính câu đó, trong đoạn nói về hứa hẹn của chính phủ VN; hay, đã "dịch giảm" sai hẳn cụm từ "What sets us apart" thành "Điều gì làm chúng ta khác biệt" là "What makes us different", là đã thay đổi hoàn toàn ngữ cảnh các ý quan trọng liên quan của ông Mc Cain.

    Tóm lại, theo tôi, cái VN cần nhất hiện nay là TPP thì vẫn phải đợi đến sau đầu năm 2016 (ĐH12) mới ngã ngũ được, không phải cứ gào lên rỗng tuếch "thời gian không còn nhiều" như PCD là được. Thời gian của ai?

    PCT

    Tên tác giả viết:
    It is our hope that Vietnam will translate these remarkable words into bold actions, such as releasing prisoners of conscience, creating space for civil society, and ultimately by making it clear in law and policy that state power is limited
    Tên tác giả viết:
    Chúng tôi hy vọng rằng Việt Nam sẽ chuyển những lời đáng ghi nhận này thành những hành động mạnh dạn, chẳng hạn như trả tự do cho các tù nhân lương tâm, tạo không gian cho xã hội dân sự, và cuối cùng làm rõ trong pháp luật và chính sách rằng quyền lực nhà nước là hạn chế

    Đối với người thông thạo Anh ngữ, khi đọc đoạn văn in đậm trên đây họ có thể liên tưởng đến nguyên bản cùng với những ý niệm về thể chế dân chủ, về nhà nước pháp quyền và nguyên tắc thượng tôn pháp luật để hiểu rằng ý ông McCain là phải ghi rõ trong hiến pháp nhà nước chỉ có quyền lực một cách giới hạn để ban hành chính sách dựa trên sự giới hạn quyền lực của nhà nước, chứ không tuyệt đối như thời phong kiến hay trong các thể chế độc tài, đảng trị và cộng sản.

    Một câu nói nỗi tiếng của Lord Acton về quyền lực là lý do tại sao những nền dân chủ tiến bộ trên thế giới hạn chế quyền lực của nhà nước: Quyền lực dẫn đến lạm quyền - Quyền lực tuyệt đối dẫn đến tha hoá tuyệt đối.

    Hoan nghênh bài diễn văn của TNS McCain đọc ở VN. Phải như thế chứ.

    Bài diễn văn ngắn gọn nhưng lập lại rõ ràng quan điểm của Mỹ đã từng được nêu ra trong lần gặp gỡ giửa TT Omaba và CT Trương Tấn Sang: Người Mỹ lúc nào cũng sẵn sàng đưa tay ra hợp tác nhưng với điều kiện VN phải có tiến bộ về nhân quyền.

    Có thể đám tài phiệt súng ống ở Mỹ và phe cải cách ở VN mong muốn sự hợp tác quân sự của HK với VN với hai lý do khác nhau: tài phiệt mong bán được súng ống để kiếm tiền và phe cải cách mong dựa vào Mỹ để chống Tàu. Tuy nhiên, chính phủ Mỹ muốn biết chắc rằng chính quyền VN sẽ khong dùng vũ khí mua từ Mỹ để chống lại chính đồng bào của họ.

    Ngoài ra, Mỹ cũng có quyền lợi ở biển đông, nên hành động của Mỹ về vấn để biển đông phần lớn là để đáp ứng quyền lợi của Mỹ. Nếu các nước có cùng chung quyền lợi thì phải biết dựa vào nhau mà sống. Điều đó có nghĩa là phe cải cách ở VN phải hành động nhiều hơn để lấn át được phe bảo thủ và bảo đảm việc thực hiện các quyền dân chủ và nhân quyền căn bản ở VN. Phe cải cách không thể cứ xìu xìu, chân trong chân ngoài vì lợi ích nhóm rồi mong cho Mỹ can thiệp. Điều đó rất khó xảy ra.

    Chuyến đi VN lần nầy của John McCain là do Mỹ nhìn thấy bên Đảng (ĐCSVN) có dấu hiệu "chuyển trục" (do vụ giàn khoan HD-981) nên hy vọng chiến lược "xoay trục" của Mỹ có thể có sự cộng tác của VN. Nhưng rõ ràng là vấn đề human rights (nhân quyền) vẫn là điều kiện để sự hợp tác chiến lược sẽ được tiến đến đâu. Một sự nhắn nhủ thứ hai (cho Nguyễn Tấn Dũng) là hãy có những hành động thực sự về tự do, dân chủ và nhân quyền chứ đừng nói miệng!

    “How much we can do in this regard, as with our other most ambitious trade and security objectives, depends greatly on additional action by Vietnam on human rights. We appreciate the recent progress Vietnam has made, including signing the Convention Against Torture and registering more places of worship.
    . . .
    “It is our hope that Vietnam will translate these remarkable words into bold actions, such as releasing prisoners of conscience, creating space for civil society, and ultimately by making it clear in law and policy that state power is limited and universal human rights – the freedom to speak, associate, worship, publish, and access information – are protected for all citizens.